<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.05.2013 09:41:17 bởi dang son>
_________________________________________
Với tất cả lời Tình trong Quán Nhạc ( c )2013
dangson.fr
COCKTAIL
Tôi tặng em đủ một năm 12 tháng
Tháng giêng có thứ muối mặn làm tan rã tuyết
Trắng xóa tình em vào tháng hai
Trắng từ cọng nắng tháng ba trên tóc dài
Để những buổi chiều tháng tư về nhè nhẹ
Dẫm trên lối mòn của nửa buổi chiều tháng năm
Lưng chừng từ những cơn mưa lũ tháng sáu
Những quán nước ôm tình khúc tháng bảy
Những vỉa hè Paris vắng người - buổi tối vắng cả em
Những ngày tháng tám mới tinh còn nguyên
Lơ lững trên cọng tóc người yêu vào tháng chín
Quay qua ,quay lại - Tháng mười đến lúc nào không rõ
Tháng 10 của những lá thư tình có mùi hương ngọc lan
Ủ trên trang sách cũ mèm vào tháng mười một
Những buổi đêm 11 dài hơn bao giờ hết
Để tôi lang thang thấy hình như mình rất quái gỡ
Khi đếm từng cụm đèn giáng sinh và cầu mong tuyết rơi
Để tôi buồn bã - thấy mình nhớ em thêm chút nữa
Tôi đã tiêu xài phung phí một năm như thế
Có khi tiếc / Có khi không !
Có gì đâu mà tiếc nuối
Những ngày tóc xanh đi qua
Như những lần em chải tóc,thấy có sợi tóc rụng
Tóc rơi trên cành vai tròn
Tóc dính đầu lươĩ khi rời môi ở ly cocktail đủ màu sắc
Ở một quán nước có chúng mình
( Ở một đêm của Paris biết mưa rơi
Ở một góc sáng Toulouse khi rời bờ sông ngang rạp hát
Ở một đoạn cầu đầy gió của miền Normandie và những ngôi mộ lính Mỹ
Hay ở một quán nuớc nào đó vùng Los Angeles ... )
Ở chỗ nào trên quả đất sau ngày tận thế
Tôi cũng vẫn là tôi
Để nắm lấy bàn tay em nhỏ bé
Và tặng em ngụm cocktail mang tên 12 tháng
Và em hiểu...........................
đăng sơn.fr
dangson.fr
1000 của Hương Ngọc lan
_______________
Em -
Em đến rất muộn
Từ một dòng sông nơi em ở
Em muộn màng
Như cơn gió cuốn
Để bắt đầu chuyện của mình
Muộn như cánh cửa quán đêm khuya vừa đóng cửa
Và em là người khách cuối cùng còn ngồi lại nấn níu
em chợt nhìn thấy anh
Lặng lẽ bên đời
Em thấy anh buồn bã quá độ
Trong cái bóng tối của anh
Em cuí xuống
Em ngẩng lên
Bờ ngực tròn ,xinh
Mái tóc xõa ngang vai
Và mùi tóc ủ mùi hương
Của 1000 đêm ngà ngọc
Em !
Em cô đơn quá đỗi
Một đời đàn bà
Anh cũng cô đơn quá thể
Ở 50000 ngày đàn ông trống rỗng
Chúng mình gặp nhau
Từ một mùi hương đêm muộn
Muộn lắm ở một buổi khuya ,trời chợt mưa
Mưa rơi như thế
Làm chúng mình gần nhau thêm chút nữa
Khuôn mặt em sát anh
Bàn tay ở gần nhau
Bàn ghế xích lại gần nhau
Anh tìm nụ hôn trong mắt em
Nồng nàn như chưa từng say khướt
( và ta chợt hiểu
có khi...... Tình Yêu là một phép nhiệm màu
có khi thế mà không hẳn là như thế )
Anh tìm một nơi để có thể ẩn trú trong trái tim đàn bà nơi em
Em mềm mại hơn lúc nào
Từ hơi ấm thân thể nhau
Hơn cả lúc đài truyền hình chiếu một đoạn phim érotique
Và từ đó
Mỗi ngày anh viết một câu thơ tình
Và đặt tên là Hương Ngọc Lan
Em !
Em !
đăng sơn.fr
--------------------------
dangson.fr - La Rochelle - 2013
LẦN NỮA ở
HươngNgọcLan
( đăng sơn.fr )
Ở một chặng ngày mưa bên cửa quán
Đời đã buồn rồi, mưa còn buồn hơn nữa
Buồn như thế chưa đủ sao ?
Lúc ta vừa rời nhau
Ly cà phê loãng nhách
Vì thiếu nụ hôn nhau
Chẳng ai hiểu vì sao
Mà thinh không im lắng
Mà âm thầm như chiếc lá trên cao
Rụng xuống chỗ nhau ngồi
Thành bài hát hương ngọc lan đêm lặng lẽ
Hơn 1000 bài hát HNL
Đã đưa ta đến bên nhau
Chỗ bàn tay ghi địa chỉ
( Không phải là địa chỉ acòng của điện thư email kiểu mới
Mạng nối cầu của Facebook chẳng khi nào làm anh đến bên em
Anh không có cho mình một tài khoản nào ở Fb ở Twiste như người ta hiện đại,tân tiến )
Chỗ ghi địa chỉ của em - của anh
Giống như một khu vườn rộ màu sắc
( Không có một bài thơ Đường hay thơ Muối
Không Đoàn thị Điểm - Không Nguyễn Trãi - Không Tú Xương ... )
Trong khu vườn ( trái tim ) của chúng mình
Chỉ là tiếng anh hẹn hò em - Riêng thầm kín
* ( chỗ ấy không có tiếng nhạc từ những chương trình vidéo loại live show
không cần giọng nói bắc kỳ của ông nhà văn làm MC
không có nường con ông cựu quan lớn đang ưỡn ẹo với sắc đẹp mỹ viện
.... cũng không hề có bóng dáng các cô ca sĩ héo mùa,héo tiếng hát
không có những giả tạo từ bàn tay thẩm mỹ cắt xén ) *
Trái tim em không là sân khấu trình diễn
Anh không hề là kép hát - không là diễn viên cho dù anh biết dựng bản kịch
Anh đã từng biết du côn với chữ nghĩa
Anh đánh đấm khi anh khùng lên - nổi cáu
Ôi ! Trái tim em và chữ ký của em
Vẹn nguyên
Như lúc em ngồi ngó anh
Hai con mắt như con nít tròn xoe
Chực chờ cho bằng được viên kẹo ngọt
< và ,cũng có khi hơi đăng đắng - khi anh có điều giận hờn em
< và có khi anh hung hãn trách móc em bằng nỗi lặng thinh lì lợm
( anh nhai kẹo cao su ,tưởng như trèo trẹo nhai sống em )
Khu vườn nhà em,nhà anh
Đủ màu hạnh phúc và có khi ngộ nhận
Như mùi hương đêm có tiếng dương cầm
Trên bầu ngực em ủ hơi ấm
Làm anh quên tạm nỗi đắng cay ở đời
Và anh viết thêm
một lần nữa
Bài HNL lần thứ ( ................. )
.






