Cám ơn anh Viễn Phương đã họa thơ ha. Hôm nay, nhìn chiếc là vừa nhuốm vàng đã rơi bay. SA cũng vừa tiễn bạn đến nhà ở chơi gần hai tuần, cảm giác buồn buồn nên viết bài mới nè, mời anh chấp bút nha.
Chênh Chao Nỗi Nhớ
Hôm nay sao lòng ta sao trống vắng
Nhìn chiếc lá rơi lặng lẽ chênh chao
Có những cảm xúc tự dưng tuôn trào
Lòng hoài niệm ngày vui trôi nhanh quá!
Một chút man mác bâng quơ là lạ
Chất chứa nỗi niềm trỗi dậy trong tâm
Như thể cô đơn len lén âm thầm
Khi thấy chiếc lá trở về nguồn cội
Đã là người ai cũng từng chi phối
Những hợp tan trong cuộc sống đời thường
Làm sao tránh khỏi luyến ái yêu thương
Cảm xúc ấy làm vấn vương tâm trí
Có những điều ta cứ nghĩ là vốn dĩ...
Nhưng... đôi lúc vẫn khó có thể quên
Ai ngăn được những tình cảm dấy lên?!
Chiều buông khiến lòng chênh chao nỗi nhớ!
Sương Anh