📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

THU

17 trả lời, 608 lượt xem — Trang 1 / 1
                 HOÀI THU

                    *

Thu đến Ngô Đồng lá nhẹ bay
Giọt Ngâu rét hạt cả đêm ngày
Cô Hằng  thấp thoáng khi mờ tỏ
Chú Cuội chập chờn khuất bóng mây
Gọi bạn sang đò, chiều chẳng thấy
Để người đợi bến, tối nào hay
Niềm riêng chất ngất dòng tâm sự
Giấc điệp bàng hoàng lúc tỉnh say.
                      -----          
                       Ngọc Ẩn Nhi Huyền
     [email=ngocannhihuyen@gmail.com]ngocannhihuyen@gmail.com[/email]
Đăng nhập để trả lời
0
( Lý luận không lại Mỹ Nhân...ĐÂY LÀ LÝ LỊCH CỦA TA- Mong rằng gỡ gạc chút niềm tự hào ...hẻ...hẻ)


XƯỚNG KÍNH MỜI
NGÀY XƯA...
Ngày xưa chiến đấu ta oai hùng.
Gà cựa hiên ngang đá tứ tung.
Ban tối lên chân vài lẻ tẻ
Ban ngày so cựa cáp tưng bừng
Uy linh tăm tiếng trên trường đấu
Lẫm liệt lừng danh độ mịt mùng
Một thuở huy hoàng oai tiếng gáy.
Mỹ nhân ngưỡng mộ lẫn tôn sùng
Trần Mạnh Hùng



HẾT THỜI OANH LIỆT

Hoạ: "Ngày Xưa" Của TMH.
*
Trên ngựa chinh yên - tỏ thế hùng
Về Hưu sức kiệt, hết lung tung
Như gà chạy độ trơ mồng xịu
Tợ khỉ leo cây tráo mắt bừng
Đến lúc biếng xua ruồi đậu chiếu
Còn đâu gượng đuổi muỗi vô mùng
Bây giờ nuối tiết thời oanh liệt
Xuống ghế còn đâu -kẻ bái sùng.
24-10-2011
Ngọc Ẩn Nhi Huyền.[/font][/align][/color]
VÀI LỜI

Nghe tả sơ qua thiệt hãi hùng
Hiên ngang chiến đấu... mấy chiêu tung...????
Thiên đang gửi phận oai danh rộn???
Địa vẫn lưu thân dũng khí bừng???
Chốn tịch liêu này còn mắc võng?
Nơi hoang vắng đó có treo mùng??
Mùa sang giá lạnh sao người nỡ...
Lá rụng thu đi...cảnh sượng sùng....
daonamxuong 24/0/2011


XƯA VÀ NAY
[/align]
Ngày xưa chàng đấu thấy hào-hùng
Tiếp nối tưng-bùng đá, hứng, tung !
Gân cốt căng phồng vẻ sát khí
Cơ, mào mọng đỏ dáng bừng-bừng
Đối phương khiếp sợ đâm vào cột
Địch-thủ e-dè chúi trong mùng
Cái thế vang danh thời đã hết
Nay chàng giao đấu thấy thêm sùng !
R Đinh

DẤU XƯA !

Xưa lắm oai phong địch hãi hùng
Giờ sao ẩn mặt dấu hành tung
Phải chăng quá độ gân đà nhão
Khiến lúc trêu ngươi lửa chẳng bừng
Tiếng tốt bao phen bùng giữa phố
Tài cao mấy lượt đứt giây mùng
Dấu xưa nhắc lại càng thêm tủi
Chẳng trách ai kia phải nổi sùng !
Lá chờ rơi 24/10/11


PHÔ SỨC NGỰA
Giang sơn một cõi - bậc anh hùng.
Tay kiếm, tay cương vó ngựa tung.
Vượt suối, băng đồi phô sức mạnh.
Nhập môn, phá chốt nỗi vui bừng.
Giai nhân mê ngất say hồn phách
Chiến tướng ngẫn ngơ giữa chiếu mùng
Khói lửa mịt mờ trong gió lộng
Miệt mài lưng ngựa với ơn sùng
Trần Mạnh Hùng
[/size]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
( Lý luận không lại Mỹ Nhân...ĐÂY LÀ LÝ LỊCH CỦA TA- Mong rằng gỡ gạc chút niềm tự hào ...hẻ...hẻ)

XƯỚNG KÍNH MỜI
NGÀY XƯA...
Ngày xưa chiến đấu ta oai hùng.
Gà cựa hiên ngang đá tứ tung.
Ban tối lên chân vài lẻ tẻ
Ban ngày so cựa cáp tưng bừng
Uy linh tăm tiếng trên trường đấu
Lẫm liệt lừng danh độ mịt mùng
Một thuở huy hoàng oai tiếng gáy.
Mỹ nhân ngưỡng mộ lẫn tôn sùng
Trần Mạnh Hùng

HẾT THỜI OANH LIỆT
Hoạ: "Ngày Xưa" Của TMH.
*
Trên ngựa chinh yên - tỏ thế hùng
Về Hưu sức kiệt, hết lung tung
Như gà chạy độ trơ mồng xịu
Tợ khỉ leo cây tráo mắt bừng
Đến lúc biếng xua ruồi đậu chiếu
Còn đâu gượng đuổi muỗi vô mùng
Bây giờ nuối tiết thời oanh liệt
Xuống ghế còn đâu -kẻ bái sùng.
24-10-2011
Ngọc Ẩn Nhi Huyền.

VÀI LỜI

Nghe tả sơ qua thiệt hãi hùng
Hiên ngang chiến đấu... mấy chiêu tung...????
Thiên đang gửi phận oai danh rộn???
Địa vẫn lưu thân dũng khí bừng???
Chốn tịch liêu này còn mắc võng?
Nơi hoang vắng đó có treo mùng??
Mùa sang giá lạnh sao người nỡ...
Lá rụng thu đi...cảnh sượng sùng....
daonamxuong 24/0/2011

XƯA VÀ NAY
Ngày xưa chàng đấu thấy hào-hùng
Tiếp nối tưng-bùng đá, hứng, tung !
Gân cốt căng phồng vẻ sát khí
Cơ, mào mọng đỏ dáng bừng-bừng
Đối phương khiếp sợ đâm vào cột
Địch-thủ e-dè chúi trong mùng
Cái thế vang danh thời đã hết
Nay chàng giao đấu thấy thêm sùng !
R Đinh

DẤU XƯA !

Xưa lắm oai phong địch hãi hùng
Giờ sao ẩn mặt dấu hành tung
Phải chăng quá độ gân đà nhão
Khiến lúc trêu ngươi lửa chẳng bừng
Tiếng tốt bao phen bùng giữa phố
Tài cao mấy lượt đứt giây mùng
Dấu xưa nhắc lại càng thêm tủi
Chẳng trách ai kia phải nổi sùng !
Lá chờ rơi 24/10/11

PHÔ SỨC NGỰA
Giang sơn một cõi - bậc anh hùng.
Tay kiếm, tay cương vó ngựa tung.
Vượt suối, băng đồi phô sức mạnh.
Nhập môn, phá chốt nỗi vui bừng.
Giai nhân mê ngất say hồn phách
Chiến tướng ngẫn ngơ giữa chiếu mùng
Khói lửa mịt mờ trong gió lộng
Miệt mài lưng ngựa với ơn sùng
Trần Mạnh Hùng

CÓ PHẢI...

Một cõi oai phong... có phải hùng??
Bên đời võ đoán khó mà tung
Bao nơi nam tử yêu thương rộ
Khắp chốn hiền nhân khổ sở bừng
Dâu bể chát chua trùm cát đất
Nhiễu nhương cay đắng đắp mền mùng
Ai lần vương vấn sầu muôn kiếp
Cái nợ tình duyên... nghĩ phát sùng
clttq 24/10/2011
Đăng nhập để trả lời
0

( Lý luận không lại Mỹ Nhân...ĐÂY LÀ LÝ LỊCH CỦA TA- Mong rằng gỡ gạc chút niềm tự hào ...hẻ...hẻ)

XƯỚNG KÍNH MỜI
NGÀY XƯA...
Ngày xưa chiến đấu ta oai hùng.
Gà cựa hiên ngang đá tứ tung.
Ban tối lên chân vài lẻ tẻ
Ban ngày so cựa cáp tưng bừng
Uy linh tăm tiếng trên trường đấu
Lẫm liệt lừng danh độ mịt mùng
Một thuở huy hoàng oai tiếng gáy.
Mỹ nhân ngưỡng mộ lẫn tôn sùng
Trần Mạnh Hùng

HẾT THỜI OANH LIỆT
Hoạ: "Ngày Xưa" Của TMH.
*
Trên ngựa chinh yên - tỏ thế hùng
Về Hưu sức kiệt, hết lung tung
Như gà chạy độ trơ mồng xịu
Tợ khỉ leo cây tráo mắt bừng
Đến lúc biếng xua ruồi đậu chiếu
Còn đâu gượng đuổi muỗi vô mùng
Bây giờ nuối tiết thời oanh liệt
Xuống ghế còn đâu -kẻ bái sùng.
24-10-2011
Ngọc Ẩn Nhi Huyền.

VÀI LỜI

Nghe tả sơ qua thiệt hãi hùng
Hiên ngang chiến đấu... mấy chiêu tung...????
Thiên đang gửi phận oai danh rộn???
Địa vẫn lưu thân dũng khí bừng???
Chốn tịch liêu này còn mắc võng?
Nơi hoang vắng đó có treo mùng??
Mùa sang giá lạnh sao người nỡ...
Lá rụng thu đi...cảnh sượng sùng....
daonamxuong 24/0/2011

XƯA VÀ NAY
Ngày xưa chàng đấu thấy hào-hùng
Tiếp nối tưng-bùng đá, hứng, tung !
Gân cốt căng phồng vẻ sát khí
Cơ, mào mọng đỏ dáng bừng-bừng
Đối phương khiếp sợ đâm vào cột
Địch-thủ e-dè chúi trong mùng
Cái thế vang danh thời đã hết
Nay chàng giao đấu thấy thêm sùng !
R Đinh

DẤU XƯA !

Xưa lắm oai phong địch hãi hùng
Giờ sao ẩn mặt dấu hành tung
Phải chăng quá độ gân đà nhão
Khiến lúc trêu ngươi lửa chẳng bừng
Tiếng tốt bao phen bùng giữa phố
Tài cao mấy lượt đứt giây mùng
Dấu xưa nhắc lại càng thêm tủi
Chẳng trách ai kia phải nổi sùng !
Lá chờ rơi 24/10/11

PHÔ SỨC NGỰA
Giang sơn một cõi - bậc anh hùng.
Tay kiếm, tay cương vó ngựa tung.
Vượt suối, băng đồi phô sức mạnh.
Nhập môn, phá chốt nỗi vui bừng.
Giai nhân mê ngất say hồn phách
Chiến tướng ngẫn ngơ giữa chiếu mùng
Khói lửa mịt mờ trong gió lộng
Miệt mài lưng ngựa với ơn sùng
Trần Mạnh Hùng

CÓ PHẢI...

Một cõi oai phong... có phải hùng??
Bên đời võ đoán khó mà tung
Bao nơi nam tử yêu thương rộ
Khắp chốn hiền nhân khổ sở bừng
Dâu bể chát chua trùm cát đất
Nhiễu nhương cay đắng đắp mền mùng
Ai lần vương vấn sầu muôn kiếp
Cái nợ tình duyên... nghĩ phát sùng
clttq 24/10/2011

NỢ DUYÊN

Nợ đâu lại đến với duyên hùng?
Tỏ rõ hiên ngang khí phách tung
Đã bảo băng đồi khoe sức dũng
Còn kêu vượt núi nói tâm bừng
Mỹ nhân e lệ nơi hồn gối
Nam tử tự nhiên chốn khí mùng
Nghi ngại bao điều khi trải mộng
Chuyện đời đâu thể mặc cho sùng
daonamxuong 24/10/2011

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-24 15:09:27TTH>
( Lý luận không lại Mỹ Nhân...ĐÂY LÀ LÝ LỊCH CỦA TA- Mong rằng gỡ gạc chút niềm tự hào ...hẻ...hẻ)

XƯỚNG KÍNH MỜI
NGÀY XƯA...
Ngày xưa chiến đấu ta oai hùng.
Gà cựa hiên ngang đá tứ tung.
Ban tối lên chân vài lẻ tẻ
Ban ngày so cựa cáp tưng bừng
Uy linh tăm tiếng trên trường đấu
Lẫm liệt lừng danh độ mịt mùng
Một thuở huy hoàng oai tiếng gáy.
Mỹ nhân ngưỡng mộ lẫn tôn sùng
Trần Mạnh Hùng

HẾT THỜI OANH LIỆT
Hoạ: "Ngày Xưa" Của TMH.
*
Trên ngựa chinh yên - tỏ thế hùng
Về Hưu sức kiệt, hết lung tung
Như gà chạy độ trơ mồng xịu
Tợ khỉ leo cây tráo mắt bừng
Đến lúc biếng xua ruồi đậu chiếu
Còn đâu gượng đuổi muỗi vô mùng
Bây giờ nuối tiết thời oanh liệt
Xuống ghế còn đâu -kẻ bái sùng.
24-10-2011
Ngọc Ẩn Nhi Huyền.

VÀI LỜI

Nghe tả sơ qua thiệt hãi hùng
Hiên ngang chiến đấu... mấy chiêu tung...????
Thiên đang gửi phận oai danh rộn???
Địa vẫn lưu thân dũng khí bừng???
Chốn tịch liêu này còn mắc võng?
Nơi hoang vắng đó có treo mùng??
Mùa sang giá lạnh sao người nỡ...
Lá rụng thu đi...cảnh sượng sùng....
daonamxuong 24/0/2011

XƯA VÀ NAY
Ngày xưa chàng đấu thấy hào-hùng
Tiếp nối tưng-bùng đá, hứng, tung !
Gân cốt căng phồng vẻ sát khí
Cơ, mào mọng đỏ dáng bừng-bừng
Đối phương khiếp sợ đâm vào cột
Địch-thủ e-dè chúi trong mùng
Cái thế vang danh thời đã hết
Nay chàng giao đấu thấy thêm sùng !
R Đinh

DẤU XƯA !

Xưa lắm oai phong địch hãi hùng
Giờ sao ẩn mặt dấu hành tung
Phải chăng quá độ gân đà nhão
Khiến lúc trêu ngươi lửa chẳng bừng
Tiếng tốt bao phen bùng giữa phố
Tài cao mấy lượt đứt giây mùng
Dấu xưa nhắc lại càng thêm tủi
Chẳng trách ai kia phải nổi sùng !
Lá chờ rơi 24/10/11

PHÔ SỨC NGỰA
Giang sơn một cõi - bậc anh hùng.
Tay kiếm, tay cương vó ngựa tung.
Vượt suối, băng đồi phô sức mạnh.
Nhập môn, phá chốt nỗi vui bừng.
Giai nhân mê ngất say hồn phách
Chiến tướng ngẫn ngơ giữa chiếu mùng
Khói lửa mịt mờ trong gió lộng
Miệt mài lưng ngựa với ơn sùng
Trần Mạnh Hùng

CÓ PHẢI...

Một cõi oai phong... có phải hùng??
Bên đời võ đoán khó mà tung
Bao nơi nam tử yêu thương rộ
Khắp chốn hiền nhân khổ sở bừng
Dâu bể chát chua trùm cát đất
Nhiễu nhương cay đắng đắp mền mùng
Ai lần vương vấn sầu muôn kiếp
Cái nợ tình duyên... nghĩ phát sùng
clttq 24/10/2011

NỢ DUYÊN

Nợ đâu lại đến với duyên hùng?
Tỏ rõ hiên ngang khí phách tung
Đã bảo băng đồi khoe sức dũng
Còn kêu vượt núi nói tâm bừng
Mỹ nhân e lệ nơi hồn gối
Nam tử tự nhiên chốn khí mùng
Nghi ngại bao điều khi trải mộng
Chuyện đời đâu thể mặc cho sùng
daonamxuong 24/10/2011


[color="#336600"]ĐỜI TRAI

Đời trai túc trí sức dai hùng
Vó ngựa đường đời bụi khói tung
Lên núi vào hang lòng chẳng núng
Ngắm mây thưởng nguyệt bút say bừng
Giờ ôm tuổi luống xìu chân đứng
Nay thủ thân teo ẩn góc mùng
Oanh liệt hết đâu thời hí hửng
Người khen dũng mạnh đáng vinh sùng!

Thanh Huy
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0

( Lý luận không lại Mỹ Nhân...ĐÂY LÀ LÝ LỊCH CỦA TA- Mong rằng gỡ gạc chút niềm tự hào ...hẻ...hẻ)

XƯỚNG KÍNH MỜI
NGÀY XƯA...
Ngày xưa chiến đấu ta oai hùng.
Gà cựa hiên ngang đá tứ tung.
Ban tối lên chân vài lẻ tẻ
Ban ngày so cựa cáp tưng bừng
Uy linh tăm tiếng trên trường đấu
Lẫm liệt lừng danh độ mịt mùng
Một thuở huy hoàng oai tiếng gáy.
Mỹ nhân ngưỡng mộ lẫn tôn sùng
Trần Mạnh Hùng

HẾT THỜI OANH LIỆT
Hoạ: "Ngày Xưa" Của TMH.
*
Trên ngựa chinh yên - tỏ thế hùng
Về Hưu sức kiệt, hết lung tung
Như gà chạy độ trơ mồng xịu
Tợ khỉ leo cây tráo mắt bừng
Đến lúc biếng xua ruồi đậu chiếu
Còn đâu gượng đuổi muỗi vô mùng
Bây giờ nuối tiết thời oanh liệt
Xuống ghế còn đâu -kẻ bái sùng.
24-10-2011
Ngọc Ẩn Nhi Huyền.

VÀI LỜI

Nghe tả sơ qua thiệt hãi hùng
Hiên ngang chiến đấu... mấy chiêu tung...????
Thiên đang gửi phận oai danh rộn???
Địa vẫn lưu thân dũng khí bừng???
Chốn tịch liêu này còn mắc võng?
Nơi hoang vắng đó có treo mùng??
Mùa sang giá lạnh sao người nỡ...
Lá rụng thu đi...cảnh sượng sùng....
daonamxuong 24/0/2011

XƯA VÀ NAY
Ngày xưa chàng đấu thấy hào-hùng
Tiếp nối tưng-bùng đá, hứng, tung !
Gân cốt căng phồng vẻ sát khí
Cơ, mào mọng đỏ dáng bừng-bừng
Đối phương khiếp sợ đâm vào cột
Địch-thủ e-dè chúi trong mùng
Cái thế vang danh thời đã hết
Nay chàng giao đấu thấy thêm sùng !
R Đinh

DẤU XƯA !

Xưa lắm oai phong địch hãi hùng
Giờ sao ẩn mặt dấu hành tung
Phải chăng quá độ gân đà nhão
Khiến lúc trêu ngươi lửa chẳng bừng
Tiếng tốt bao phen bùng giữa phố
Tài cao mấy lượt đứt giây mùng
Dấu xưa nhắc lại càng thêm tủi
Chẳng trách ai kia phải nổi sùng !
Lá chờ rơi 24/10/11

PHÔ SỨC NGỰA
Giang sơn một cõi - bậc anh hùng.
Tay kiếm, tay cương vó ngựa tung.
Vượt suối, băng đồi phô sức mạnh.
Nhập môn, phá chốt nỗi vui bừng.
Giai nhân mê ngất say hồn phách
Chiến tướng ngẫn ngơ giữa chiếu mùng
Khói lửa mịt mờ trong gió lộng
Miệt mài lưng ngựa với ơn sùng
Trần Mạnh Hùng

CÓ PHẢI...

Một cõi oai phong... có phải hùng??
Bên đời võ đoán khó mà tung
Bao nơi nam tử yêu thương rộ
Khắp chốn hiền nhân khổ sở bừng
Dâu bể chát chua trùm cát đất
Nhiễu nhương cay đắng đắp mền mùng
Ai lần vương vấn sầu muôn kiếp
Cái nợ tình duyên... nghĩ phát sùng
clttq 24/10/2011

NỢ DUYÊN

Nợ đâu lại đến với duyên hùng?
Tỏ rõ hiên ngang khí phách tung
Đã bảo băng đồi khoe sức dũng
Còn kêu vượt núi nói tâm bừng
Mỹ nhân e lệ nơi hồn gối
Nam tử tự nhiên chốn khí mùng
Nghi ngại bao điều khi trải mộng
Chuyện đời đâu thể mặc cho sùng
daonamxuong 24/10/2011

[color="#336600"]ĐỜI TRAI

Đời trai túc trí sức dai hùng
Vó ngựa đường đời bụi khói tung
Lên núi vào hang lòng chẳng núng
Ngắm mây thưởng nguyệt bút say bừng
Giờ ôm tuổi luống xìu chân đứng
Nay thủ thân teo ẩn góc mùng
Oanh liệt hết đâu thời hí hửng
Người khen dũng mạnh đáng vinh sùng!
Thanh Huy

[color="#660000"]AN PHẬN

Đời trai đâu muốn được xưng hùng
Ngang dọc sinh thời muốn hất tung
Bốn bể xuôi qua tâm chửa sáng
Năm châu lướt tới ý chưa bừng
Sáng ngày nặng nợ cùng đèn sách
Muộn tối bén duyên với gối mùng
Lòng vẫn lo toan trong cuộc sống
Màng chi hơn thiệt chỉ gieo sùng
clttq 24/10/2011

[/color]
[/color]

Đăng nhập để trả lời
0
( Lý luận không lại Mỹ Nhân...ĐÂY LÀ LÝ LỊCH CỦA TA- Mong rằng gỡ gạc chút niềm tự hào ...hẻ...hẻ)

XƯỚNG KÍNH MỜI
NGÀY XƯA...
Ngày xưa chiến đấu ta oai hùng.
Gà cựa hiên ngang đá tứ tung.
Ban tối lên chân vài lẻ tẻ
Ban ngày so cựa cáp tưng bừng
Uy linh tăm tiếng trên trường đấu
Lẫm liệt lừng danh độ mịt mùng
Một thuở huy hoàng oai tiếng gáy.
Mỹ nhân ngưỡng mộ lẫn tôn sùng
Trần Mạnh Hùng

HẾT THỜI OANH LIỆT
Hoạ: "Ngày Xưa" Của TMH.
*
Trên ngựa chinh yên - tỏ thế hùng
Về Hưu sức kiệt, hết lung tung
Như gà chạy độ trơ mồng xịu
Tợ khỉ leo cây tráo mắt bừng
Đến lúc biếng xua ruồi đậu chiếu
Còn đâu gượng đuổi muỗi vô mùng
Bây giờ nuối tiết thời oanh liệt
Xuống ghế còn đâu -kẻ bái sùng.
24-10-2011
Ngọc Ẩn Nhi Huyền.

VÀI LỜI

Nghe tả sơ qua thiệt hãi hùng
Hiên ngang chiến đấu... mấy chiêu tung...????
Thiên đang gửi phận oai danh rộn???
Địa vẫn lưu thân dũng khí bừng???
Chốn tịch liêu này còn mắc võng?
Nơi hoang vắng đó có treo mùng??
Mùa sang giá lạnh sao người nỡ...
Lá rụng thu đi...cảnh sượng sùng....
daonamxuong 24/0/2011

XƯA VÀ NAY
Ngày xưa chàng đấu thấy hào-hùng
Tiếp nối tưng-bùng đá, hứng, tung !
Gân cốt căng phồng vẻ sát khí
Cơ, mào mọng đỏ dáng bừng-bừng
Đối phương khiếp sợ đâm vào cột
Địch-thủ e-dè chúi trong mùng
Cái thế vang danh thời đã hết
Nay chàng giao đấu thấy thêm sùng !
R Đinh

DẤU XƯA !

Xưa lắm oai phong địch hãi hùng
Giờ sao ẩn mặt dấu hành tung
Phải chăng quá độ gân đà nhão
Khiến lúc trêu ngươi lửa chẳng bừng
Tiếng tốt bao phen bùng giữa phố
Tài cao mấy lượt đứt giây mùng
Dấu xưa nhắc lại càng thêm tủi
Chẳng trách ai kia phải nổi sùng !
Lá chờ rơi 24/10/11

PHÔ SỨC NGỰA
Giang sơn một cõi - bậc anh hùng.
Tay kiếm, tay cương vó ngựa tung.
Vượt suối, băng đồi phô sức mạnh.
Nhập môn, phá chốt nỗi vui bừng.
Giai nhân mê ngất say hồn phách
Chiến tướng ngẫn ngơ giữa chiếu mùng
Khói lửa mịt mờ trong gió lộng
Miệt mài lưng ngựa với ơn sùng
Trần Mạnh Hùng

CÓ PHẢI...

Một cõi oai phong... có phải hùng??
Bên đời võ đoán khó mà tung
Bao nơi nam tử yêu thương rộ
Khắp chốn hiền nhân khổ sở bừng
Dâu bể chát chua trùm cát đất
Nhiễu nhương cay đắng đắp mền mùng
Ai lần vương vấn sầu muôn kiếp
Cái nợ tình duyên... nghĩ phát sùng
clttq 24/10/2011


ĐỜI TRAI

Đời trai túc trí sức dai hùng
Vó ngựa đường đời bụi khói tung
Lên núi vào hang lòng chẳng núng
Ngắm mây thưởng nguyệt bút say bừng
Giờ ôm tuổi luống xìu chân đứng
Nay thủ thân teo ẩn góc mùng
Oanh liệt hết đâu thời hí hửng
Người khen dũng mạnh đáng vinh sùng!
Thanh Huy

AN PHẬN

Đời trai đâu muốn được xưng hùng
Ngang dọc sinh thời muốn hất tung
Bốn bể xuôi qua tâm chửa sáng
Năm châu lướt tới ý chưa bừng
Sáng ngày nặng nợ cùng đèn sách
Muộn tối bén duyên với gối mùng
Lòng vẫn lo toan trong cuộc sống
Màng chi hơn thiệt chỉ gieo sùng
clttq 24/10/2011[/color][/font][/color][/font][/align][/color]

BA HOA
Có gì đâu vỗ ngực kiêu hùng.
Mẹo nhỏ này nâng hứng đạp tung.
Hùng hổ giáo đầu xông xáo trận.
Èo xèo chột dạ lúc sôi bừng.
Hung hăng chớp nhoáng như tia sét
Tiu nguỷu phất phơ giống cọng mùng.
Ấy thế cứ ba hoa lớn giọng.
Ngắm em máu huyến bốc sôi sùng.
An Giang
10-25-2011
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
( Lý luận không lại Mỹ Nhân...ĐÂY LÀ LÝ LỊCH CỦA TA- Mong rằng gỡ gạc chút niềm tự hào ...hẻ...hẻ)


XƯỚNG KÍNH MỜI
NGÀY XƯA...
Ngày xưa chiến đấu ta oai hùng.
Gà cựa hiên ngang đá tứ tung.
Ban tối lên chân vài lẻ tẻ
Ban ngày so cựa cáp tưng bừng
Uy linh tăm tiếng trên trường đấu
Lẫm liệt lừng danh độ mịt mùng
Một thuở huy hoàng oai tiếng gáy.
Mỹ nhân ngưỡng mộ lẫn tôn sùng
Trần Mạnh Hùng



HẾT THỜI OANH LIỆT

Hoạ: "Ngày Xưa" Của TMH.
*
Trên ngựa chinh yên - tỏ thế hùng
Về Hưu sức kiệt, hết lung tung
Như gà chạy độ trơ mồng xịu
Tợ khỉ leo cây tráo mắt bừng
Đến lúc biếng xua ruồi đậu chiếu
Còn đâu gượng đuổi muỗi vô mùng
Bây giờ nuối tiết thời oanh liệt
Xuống ghế còn đâu -kẻ bái sùng.
24-10-2011
Ngọc Ẩn Nhi Huyền.[/font][/align][/color]
VÀI LỜI

Nghe tả sơ qua thiệt hãi hùng
Hiên ngang chiến đấu... mấy chiêu tung...????
Thiên đang gửi phận oai danh rộn???
Địa vẫn lưu thân dũng khí bừng???
Chốn tịch liêu này còn mắc võng?
Nơi hoang vắng đó có treo mùng??
Mùa sang giá lạnh sao người nỡ...
Lá rụng thu đi...cảnh sượng sùng....
daonamxuong 24/0/2011


XƯA VÀ NAY
[/align]
Ngày xưa chàng đấu thấy hào-hùng
Tiếp nối tưng-bùng đá, hứng, tung !
Gân cốt căng phồng vẻ sát khí
Cơ, mào mọng đỏ dáng bừng-bừng
Đối phương khiếp sợ đâm vào cột
Địch-thủ e-dè chúi trong mùng
Cái thế vang danh thời đã hết
Nay chàng giao đấu thấy thêm sùng !
R Đinh

DẤU XƯA !

Xưa lắm oai phong địch hãi hùng
Giờ sao ẩn mặt dấu hành tung
Phải chăng quá độ gân đà nhão
Khiến lúc trêu ngươi lửa chẳng bừng
Tiếng tốt bao phen bùng giữa phố
Tài cao mấy lượt đứt giây mùng
Dấu xưa nhắc lại càng thêm tủi
Chẳng trách ai kia phải nổi sùng !
Lá chờ rơi 24/10/11


PHÔ SỨC NGỰA
Giang sơn một cõi - bậc anh hùng.
Tay kiếm, tay cương vó ngựa tung.
Vượt suối, băng đồi phô sức mạnh.
Nhập môn, phá chốt nỗi vui bừng.
Giai nhân mê ngất say hồn phách
Chiến tướng ngẫn ngơ giữa chiếu mùng
Khói lửa mịt mờ trong gió lộng
Miệt mài lưng ngựa với ơn sùng
Trần Mạnh Hùng
[/size]

BA HOA
Có gì đâu vỗ ngực kiêu hùng.
Mẹo nhỏ này nâng hứng đạp tung.
Hùng hổ giáo đầu xông xáo trận.
Èo xèo chột dạ lúc sôi bừng.
Hung hăng chớp nhoáng như tia sét
Tiu nguỷu phất phơ giống cọng mùng.
Ấy thế cứ ba hoa lớn giọng.
Ngắm em máu huyến bốc sôi sùng.
An Giang
10-25-2011
NAY CÒN ĐÂU !

Chiến-đấu ngày nao tỏ chí hùng
Xắp bày thế trận trục hoành, tung
Lên xe xung sức như hoa nở
Xuống ngựa thừa hơi tựa khí bừng

Lẫm-liệt nay còn chưa lệch chiếu
Oai-phong đâu mất cả xô mùng
Lệnh trên - dưới chẳng nghe mà tức
Nhìn cảnh éo-le muốn phát sùng !
R Đinh


TỪ HẢI

Đòi phen tranh bá với xưng hùng,
Thành quách năm toà đạp đổ tung.
“Giá áo túi cơm” đâu sá kể, [1]
“ Đồ long báu kiếm” dậy tưng bừng , [2]
Phong trần quét sạch bầy lang sói,
Vương bá [3] nề chi chuyện muỗi mùng.
Khen bấy Kiều nương dòng nước bạc,
Vì chàng trọn nghĩa dạ tôn sùng...

Tú lang thang


[1] “Giá áo túi cơm”…Phong trần mài một lưỡi gươm, Những phường giá aó túi cơm sá gì… [Kiều]
[2]Trương Vô Ky một đại hảo hán kiếm khách ,nhân vật chính trong Cô gái Đồ Long…
[3] Mộng bá vương của Từ Hãi nếu Kiều không non dạ trúng kế dụ hàng của Hồ Tôn Hiến…
[Nghênh ngang một cõi biên thùy, Hờm gì cô quả kém gì bá vương…]
[/align]

THÊM MÙA CẦY
Dẫu sao đi nữa vẫn kiêu hùng
Sóng bủa bốn mùa vẫn khoái tung
Tối mắt đầu hôm lưng muốn sụm.
Phờ râu rạng sáng mặt như bưng.
Nhiều khi ỏn ẻn thêm mùa cấy.
Chẳng lẽ thở than hạ đọt mùng.
Thôi cũng chiều lòng êm ấm cả.
Dù gì vẫn thích được tôn sùng
Trần Mạnh Hùng
10-24-2011
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-25 02:44:33lá chờ rơi>
Trích đoạn: ngocannhihuyen

HOÀI THU

*

Thu đến Ngô Đồng lá nhẹ bay
Giọt Ngâu rét hạt cả đêm ngày
Cô Hằng thấp thoáng khi mờ tỏ
Chú Cuội chập chờn khuất bóng mây
Gọi bạn sang đò, chiều chẳng thấy
Để người đợi bến, tối nào hay
Niềm riêng chất ngất dòng tâm sự
Giấc điệp bàng hoàng lúc tỉnh say.
-----
Ngọc Ẩn Nhi Huyền
    
[email=ngocannhihuyen@gmail.com]ngocannhihuyen@gmail.com[/email]


TỈNH MÀ SAY !

Ngô Đồng một lá rụng bay bay
Báo hiệu mùa Thu đã đến ngày
Trăng sáng nhả tơ trong giá lạnh
Sương mù che phủ cõi trời mây
Đêm trường cay đắng nào ai biết
Dặm liễu hao gầy mấy kẻ hay
Kẻ ở người đi ngàn dặm cách
Chập chờn thương nhớ tỉnh mà say!
Lá chờ rơi 25/10/11
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-25 05:30:54Trần Mạnh Hùng>




XƯỚNG KÍNH MỜI

Mắt Lá Răm
Sao cứ mong hoài mắt lá răm.
Cái đuôi mắt liếc nhớ khôn cầm.
Cái môi nhõng nhẽo chiêu mời gọi.
Cái giọng lả lơi khuyến khích thầm.
Cái vóc chân dài - đầy mộng ước
Cái vòng eo nhỏ - thoát duyên ngầm.
Cái đi, cái đứng sao … tình thế.
Cái nét câu hồn - mắt lá răm
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ LUẬN

Một kiếp trăm năm đã đủ chừng
Sống nhiều mỏi mắt lại đau lưng
Lứa đôi ngao ngán xin nhường lại
Tiền của thơm ngon cứ để dùng
Vui với bạn thơ tình xướng họa
Dại cùng sự thế khiến lao lung
Cơm ngày ba bữa dư không thiếu
Thỉnh thoảng người trêu cũng nổi khùng !
Lá chờ rơi 28/10/11



NGỒI NÉT HỌA THƠ
Thì thỏang đôi khi cũng chẳng chừng
Hơi nhiều ngồi Nét bị ê lưng
Vần thơ người tặng không đành bỏ
Máy móc con lo vẫn cứ dùng
Người gởi suy tư lời thắm-thiết
Ta ngồi phân-giải ý mông-lung
Câu từ lắm lúc không vừa bụng
Đặt chữ cho xuôi muốn phát khùng !
R Đinh

VIẾT VĂN

Muốn viết văn chương phải độ chừng
Nhìn ngang ngó dọc cả sau lưng
Đường truyền kết nối luôn xem xét
Tín hiệu thông tin phải tận dùng
Câu chữ giải bày đo tính kỹ
Ý từ dàn thảo nghĩ suy lung
Mai này xướng họa rời xa mãi
Ngày ấy tim ta chắc sẽ khùng

clttq 29/10/2011



VƯỢT THIÊN LUNG
Trèo núi niềm vui chẳng độ chừng.
Tìm đâu vai rộng lại dài lưng.
Lo gì cây mọc um tùm lối.
Chẳng ngại suối khô thiếu nước dùng.
Tay hái đào tiên trên đỉnh giáp.
Chân rời hang động vượt thiên lung.
Miệng cười, mắt sáng ngời khoan khoái.
Từ chối leo non chỉ có khùng.
Trần Mạnh Hùng
10-28-2011
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Thơ Xướng Hoạ

Trông làn mây trắng lững lờ bay
Cảm thấy lòng ta thú vị đầy
Mặc những dòng đời đầy khổ ải
Màng chi cuộc sống lắm chua cay
Thanh nhàn thư thái bên bè bạn
Yên ổn bình an với tháng ngày
Kết chữ đan vần say xướng hoạ
Tình thơ ấm áp thật vui thay!

Sương Anh

Kính chúc Bác Lá và các bạn luôn có nhiều niềm vui ...




Kỷ niệm xưa

Ngoài trời lất phất hạt mưa bay
Nhắc nhở lòng ta kỷ niệm đầy
Dạo ấy đôi mình bên suối mộng
Bây giờ chiếc bóng với men cay
Môi hồng biển hẹn nào không sóng
Áo trắng đồi mơ mãi nhớ ngày
Lưu bút lần trang tình réo gọi
Thương về dĩ vãng dạ buồn thay

Vancali 11.1.11

Chúc quí huynh tỷ ngày vui....




CÁNH NHẠN TRỜI XA
Họa: “Kỷ Niệm Xưa.”
*
Cánh Nhạn chân trời-theo gió bay
Trữ tình xướng họa khá đong đầy
Hôm qua, khắng khít trao nồng thắm
Nay lại, hững hờ đổi đắng cay
Dù chẳng nợ duyên do nghịch cảnh
Cầm bằng nghĩa ái đã bao ngày
Sao người nỡ vội đành quên lãng
Đọc lại từng trang ai ! đổi thay.
02-11-2011
Ngọc Ẩn Nhi Huyền


XƯỚNG HỌA TRĂM TÌNH …

Theo gió ngàn phương lất phất bay
Hồn thơ trải rộng núi sông đầy
Đổi trao thương nhớ tràn năm tháng
Chia sẻ vui buồn lẫn ngọt cay
Mặc khách lấy niềm riêng gửi bạn
Tao nhân bàn thế sự qua ngày
Thơ vàng bút ngọc tung ngang dọc
Xướng họa trăm tình chẳng đổi thay!
Lá chờ rơi 02/11/11


NHỚ XƯA

Đông về xứ lạ tuyết bay bay
Thương lắm quê hương gió bão đầy
Nước mất nhà tan thân bỏng cháy
Người đi kẻ ở lệ rơi cay
Thơ buồn mãi viết trên trang giấy
Mộng héo hoài rơi giữa tháng ngày
Vọng tưởng tiếng ru lời Mẹ dạy
Chạnh lòng khắc khoải nhớ xưa thay !

Thanh Huy


Tình Thơ Xướng Họa
 
 
Mùa Thu lả tả lá vàng bay
Lơ lửng mây trôi hứng thú đầy
Nắng sớm xuyên cành sung sướng thấm
Sương chiều khuất lối nghẹn ngào cay
Yên lành cuộc sống sông cùng núi
Ổn định duyên tơ tháng với ngày
Biết chọn bạn hiền vương vấn đủ
Cho mình xướng họa thỏa lòng thay
 
 
Nguyễn Gia Linh
 
Kính chúc quý TH vui say Xướng Họa 02-11-2011
Bánh canh
Trang Nhà : http://tulinh.net
Góc Thơ Tứ Linh: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=457590
Đàn xưa:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=344634
THƠ ĐƯỜNG LUẬT (Xướng Hoạ - Tứ Linh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444867
Đăng nhập để trả lời
0

Tình Thơ Xướng Hoạ

Trông làn mây trắng lững lờ bay
Cảm thấy lòng ta thú vị đầy
Mặc những dòng đời đầy khổ ải
Màng chi cuộc sống lắm chua cay
Thanh nhàn thư thái bên bè bạn
Yên ổn bình an với tháng ngày
Kết chữ đan vần say xướng hoạ
Tình thơ ấm áp thật vui thay!

Sương Anh

Kính chúc Bác Lá và các bạn luôn có nhiều niềm vui ...




Kỷ niệm xưa

Ngoài trời lất phất hạt mưa bay
Nhắc nhở lòng ta kỷ niệm đầy
Dạo ấy đôi mình bên suối mộng
Bây giờ chiếc bóng với men cay
Môi hồng biển hẹn nào không sóng
Áo trắng đồi mơ mãi nhớ ngày
Lưu bút lần trang tình réo gọi
Thương về dĩ vãng dạ buồn thay

Vancali 11.1.11

Chúc quí huynh tỷ ngày vui....




CÁNH NHẠN TRỜI XA
Họa: “Kỷ Niệm Xưa.”
*
Cánh Nhạn chân trời-theo gió bay
Trữ tình xướng họa khá đong đầy
Hôm qua, khắng khít trao nồng thắm
Nay lại, hững hờ đổi đắng cay
Dù chẳng nợ duyên do nghịch cảnh
Cầm bằng nghĩa ái đã bao ngày
Sao người nỡ vội đành quên lãng
Đọc lại từng trang ai ! đổi thay.
02-11-2011
Ngọc Ẩn Nhi Huyền


XƯỚNG HỌA TRĂM TÌNH …

Theo gió ngàn phương lất phất bay
Hồn thơ trải rộng núi sông đầy
Đổi trao thương nhớ tràn năm tháng
Chia sẻ vui buồn lẫn ngọt cay
Mặc khách lấy niềm riêng gửi bạn
Tao nhân bàn thế sự qua ngày
Thơ vàng bút ngọc tung ngang dọc
Xướng họa trăm tình chẳng đổi thay!
Lá chờ rơi 02/11/11


NHỚ XƯA

Đông về xứ lạ tuyết bay bay
Thương lắm quê hương gió bão đầy
Nước mất nhà tan thân bỏng cháy
Người đi kẻ ở lệ rơi cay
Thơ buồn mãi viết trên trang giấy
Mộng héo hoài rơi giữa tháng ngày
Vọng tưởng tiếng ru lời Mẹ dạy
Chạnh lòng khắc khoải nhớ xưa thay !

Thanh Huy


BẤT HÒA
---*---
Chim én thu về táo tác bay
Thiên nhiên kỳ ảo những vơi đầy
Thương người cuộc sống trong nghèo khó  
Cám cảnh quãng đời những đắng cay
Ối kẻ sang giàu đâu có biết
Bao người bần túng sống qua ngày
Mông mênh trời đất mà lòng hẹp
Mưa nắng bất hòa khổ lắm thay
 
2/11/2011
Tuyen45

TỪNG TRANG KẾT NỐI
 
Mặt nước lồng Mây Cánh Vạc bay
Đường Thơ sóng sánh ánh trăng đầy
Mùa thu hoạch sớm đang vào ải
Mắt nhớ chan đầy chén rượu cay
Họa với hiền nhân và chúng bạn
Tìm quên ác mộng giữa ban ngày
Từng trang kết nối lời châu ngọc
Vắng bóng ai là nhớ lắm thay
 
Kim Giang
 

Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0
...

KHÚC TƠ ĐỒNG
Anh đã trao em một đoá hồng.
Như lời tình ngỏ với chờ trông.
Mỗi hoa gởi gấm tình tha thiết.
Mỗi nụ chứa chan nhớ mặn nồng.
Kèm lá thư hồng bao dấu ái .
Cùng lời tâm sự đã cô đông
Trái tim hiến tặng người yêu dấu.
Trân quý trao em khúc hợp đồng.
Trần Mạnh Hùng

BÂNG KHUÂNG

Mênh mông gió thoảng lại mơn hồng
Mắt biếc chạnh buồn bởi đợi trông
Cánh nhạn cuối trời rời khói lửa
Vầng mây đầu núi cách hương nồng
Đuổi sầu liễu dỗi quay về bắc
Xua tủi trăng hờn trở đến đông
Trời đã bao phen thay đổi tiết
Bâng khuâng mãi gọi chữ tâm đồng

tonnuthihanh


THƯƠNG CÁNH HOA HỒNG
Trời Đất sinh chi, một đóa Hồng
Cho người đứng ngắm, chỉ nhìn trông
Bốn mùa mưa nắng hương còn đượm
Tám tiết phong sương nhị vẫn nồng
Cũng bởi mình gai ngờ khắp chốn
Nên đành đứng đợi ngóng tây đông
Hiền nhân mến mộ đâu rờ đến
Chỉ được ngợi khen,khó hiệp đồng.
Ngọc Ẩn Nhi Huyền

TRONG NỖI NHỚ
Em xinh duyên dáng má ươm hồng
Với nét đáng yêu tuổi ngóng trông.
Vẻ đẹp hồn nhiên không phấn điểm.
Tâm tình tha thiết ngát hương nồng
Nụ cười tươi mát trong ngày hạ
Ánh mắt ấm nồng giữa tháng đông
Em cuốn chìm anh trong nỗi nhớ.
Tình yêu, hạnh phúc đã cân đồng
Trần Mạnh Hùng
11-19-2011
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
...

KHÚC TƠ ĐỒNG
Anh đã trao em một đoá hồng.
Như lời tình ngỏ với chờ trông.
Mỗi hoa gởi gấm tình tha thiết.
Mỗi nụ chứa chan nhớ mặn nồng.
Kèm lá thư hồng bao dấu ái .
Cùng lời tâm sự đã cô đông
Trái tim hiến tặng người yêu dấu.
Trân quý trao em khúc hợp đồng.
Trần Mạnh Hùng

BÂNG KHUÂNG

Mênh mông gió thoảng lại mơn hồng
Mắt biếc chạnh buồn bởi đợi trông
Cánh nhạn cuối trời rời khói lửa
Vầng mây đầu núi cách hương nồng
Đuổi sầu liễu dỗi quay về bắc
Xua tủi trăng hờn trở đến đông
Trời đã bao phen thay đổi tiết
Bâng khuâng mãi gọi chữ tâm đồng

tonnuthihanh


THƯƠNG CÁNH HOA HỒNG

Trời Đất sinh chi, một đóa Hồng
Cho người đứng ngắm, chỉ nhìn trông
Bốn mùa mưa nắng hương còn đượm
Tám tiết phong sương nhị vẫn nồng
Cũng bởi mình gai ngờ khắp chốn
Nên đành đứng đợi ngóng tây đông
Hiền nhân mến mộ đâu rờ đến
Chỉ được ngợi khen,khó hiệp đồng.

Ngọc Ẩn Nhi Huyền

TRONG NỖI NHỚ
Em xinh duyên dáng má ươm hồng
Với nét đáng yêu tuổi ngóng trông.
Vẻ đẹp hồn nhiên không phấn điểm.
Tâm tình tha thiết ngát hương nồng
Nụ cười tươi mát trong ngày hạ
Ánh mắt ấm nồng giữa tháng đông
Em cuốn chìm anh trong nỗi nhớ.
Tình yêu, hạnh phúc đã cân đồng
Trần Mạnh Hùng
11-19-2011

...
MÙA TƯƠI

Muôn sắc chợt vui bởi nhánh hồng
Khi trời mải ngắm rủ mây trông
Cánh hoa buổi sớm hoà sương lạnh
Nụ biếc ban mai đón nắng nồng
Làn gió vừa mơn trong tiết hạ
Đàn chim bỗng hót ở mùa đông
Ngày đêm xoay chuyển ngời màu thắm
Năm tháng điểm tươi nét đẹp đồng

tonnuthihanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-22 07:12:29tonnuthihanh>
...

KHÚC TƠ ĐỒNG
Anh đã trao em một đoá hồng.
Như lời tình ngỏ với chờ trông.
Mỗi hoa gởi gấm tình tha thiết.
Mỗi nụ chứa chan nhớ mặn nồng.
Kèm lá thư hồng bao dấu ái .
Cùng lời tâm sự đã cô đông
Trái tim hiến tặng người yêu dấu.
Trân quý trao em khúc hợp đồng.
Trần Mạnh Hùng

BÂNG KHUÂNG

Mênh mông gió thoảng lại mơn hồng
Mắt biếc chạnh buồn bởi đợi trông
Cánh nhạn cuối trời rời khói lửa
Vầng mây đầu núi cách hương nồng
Đuổi sầu liễu dỗi quay về bắc
Xua tủi trăng hờn trở đến đông
Trời đã bao phen thay đổi tiết
Bâng khuâng mãi gọi chữ tâm đồng

tonnuthihanh


THƯƠNG CÁNH HOA HỒNG

Trời Đất sinh chi, một đóa Hồng
Cho người đứng ngắm, chỉ nhìn trông
Bốn mùa mưa nắng hương còn đượm
Tám tiết phong sương nhị vẫn nồng
Cũng bởi mình gai ngờ khắp chốn
Nên đành đứng đợi ngóng tây đông
Hiền nhân mến mộ đâu rờ đến
Chỉ được ngợi khen,khó hiệp đồng.

Ngọc Ẩn Nhi Huyền

TRONG NỖI NHỚ
Em xinh duyên dáng má ươm hồng
Với nét đáng yêu tuổi ngóng trông.
Vẻ đẹp hồn nhiên không phấn điểm.
Tâm tình tha thiết ngát hương nồng
Nụ cười tươi mát trong ngày hạ
Ánh mắt ấm nồng giữa tháng đông
Em cuốn chìm anh trong nỗi nhớ.
Tình yêu, hạnh phúc đã cân đồng
Trần Mạnh Hùng
11-19-2011

...
MÙA TƯƠI

Muôn sắc chợt vui bởi nhánh hồng
Khi trời mải ngắm rủ mây trông
Cánh hoa buổi sớm hoà sương lạnh
Nụ biếc ban mai đón nắng nồng
Làn gió vừa mơn trong tiết hạ
Đàn chim bỗng hót ở mùa đông
Ngày đêm xoay chuyển ngời màu thắm
Năm tháng điểm tươi nét đẹp đồng
tonnuthihanh



ĐOÁ ĐẠI HỒNG
Em đẹp như hoa - Đoá đại hồng.
Cho tình anh tháng đợi, ngày trông.
Để đem thương nhớ vào mơ mộng.
Và gởi tình yêu trọn giấc nồng.
Em rực rỡ như hoa tháng hạ.
Anh ngây say tựa giấc miên đông.
Trao em ngàn nụ hôn yêu dấu.
Và hát ru em khúc điệu đồng.
Trần Mạnh Hùng
11-20-2011

CÕI THIÊN

Mùa xuân đến điểm đẹp tươi hồng
Liễu rũ bên đồi vẫn luyến trông
Cánh gió bâng khuâng chờ gửi ấm
Làn mây thắc thỏm đợi trao nồng
Sương loang màu nhớ khi đêm hạ
Khói phủ sắc tình lúc tối đông
Huyền ảo đong đưa vào diễm tuyệt
Mê hư vừa sáng cõi thiên đồng

tonnuthihanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-22 03:56:30tuyen45>
Trích đoạn: tonnuthihanh

...

KHÚC TƠ ĐỒNG
Anh đã trao em một đoá hồng.
Như lời tình ngỏ với chờ trông.
Mỗi hoa gởi gấm tình tha thiết.
Mỗi nụ chứa chan nhớ mặn nồng.
Kèm lá thư hồng bao dấu ái .
Cùng lời tâm sự đã cô đông
Trái tim hiến tặng người yêu dấu.
Trân quý trao em khúc hợp đồng.
Trần Mạnh Hùng

BÂNG KHUÂNG

Mênh mông gió thoảng lại mơn hồng
Mắt biếc chạnh buồn bởi đợi trông
Cánh nhạn cuối trời rời khói lửa
Vầng mây đầu núi cách hương nồng
Đuổi sầu liễu dỗi quay về bắc
Xua tủi trăng hờn trở đến đông
Trời đã bao phen thay đổi tiết
Bâng khuâng mãi gọi chữ tâm đồng

tonnuthihanh


THƯƠNG CÁNH HOA HỒNG

Trời Đất sinh chi, một đóa Hồng
Cho người đứng ngắm, chỉ nhìn trông
Bốn mùa mưa nắng hương còn đượm
Tám tiết phong sương nhị vẫn nồng
Cũng bởi mình gai ngờ khắp chốn
Nên đành đứng đợi ngóng tây đông
Hiền nhân mến mộ đâu rờ đến
Chỉ được ngợi khen,khó hiệp đồng.

Ngọc Ẩn Nhi Huyền

TRONG NỖI NHỚ
Em xinh duyên dáng má ươm hồng
Với nét đáng yêu tuổi ngóng trông.
Vẻ đẹp hồn nhiên không phấn điểm.
Tâm tình tha thiết ngát hương nồng
Nụ cười tươi mát trong ngày hạ
Ánh mắt ấm nồng giữa tháng đông
Em cuốn chìm anh trong nỗi nhớ.
Tình yêu, hạnh phúc đã cân đồng
Trần Mạnh Hùng
11-19-2011

...
MÙA TƯƠI

Muôn sắc chợt vui bởi nhánh hồng
Khi trời mải ngắm rủ mây trông
Cánh hoa buổi sớm hoà sương lạnh
Nụ biếc ban mai đón nắng nồng
Làn gió vừa mơn trong tiết hạ
Đàn chim bỗng hót ở mùa đông
Ngày đêm xoay chuyển ngời màu thắm
Năm tháng điểm tươi nét đẹp đồng
tonnuthihanh



ĐOÁ ĐẠI HỒNG
Em đẹp như hoa - Đoá đại hồng.
Cho tình anh tháng đợi, ngày trông.
Để đem thương nhớ vào mơ mộng.
Và gởi tình yêu trọn giấc nồng.
Em rực rỡ như hoa tháng hạ.
Anh đắm chìm tựa giấc miên đông.
Trao em ngàn nụ hôn yêu dấu.
Và hát ru em khúc điệu đồng.
Trần Mạnh Hùng
11-20-2011

CÕI THIÊN

Mùa xuân đến điểm đẹp tươi hồng
Liễu rũ bên đồi vẫn luyến trông
Cánh gió bâng khuâng chờ gửi ấm
Làn mây thắc thỏm đợi trao nồng
Sương loang màu nhớ khi đêm hạ
Khói phủ sắc tình lúc tối đông
Huyền ảo đong đưa vào diễm tuyệt
Mê hư vừa sáng cõi thiên đồng

tonnuthihanh


NGÔ NGƠ
---*---
O gái nhà bên má ửng hồng
Bao chàng công tử ngó nhìn trông
Thanh tao kiều diễm như trong mộng
Trang nhã xinh tươi vẻ đượm nồng
Háo sắc trai tài đêm mất ngủ
Hiếu kỳ gái đảm máu như đông
Tâm hồn rạo rực lòng xao động
Bộ dạng ngô ngơ giống tượng đồng.
 
21/11/2011
Tuyen45


Tuyen45 ghé thăm nhà bạn
Chào bạn chúc vui
Tuyen45

*Cháu con nhớ lấy điều này :
-Cần lao có học đổi thay cuộc đời
-Khó khăn ngửa mặt lên trời ...
-Tự ta ta cứu lấy đời ta thôi .
Đăng nhập để trả lời
0
HOÀI THU

Thu đến Ngô Đồng lá nhẹ bay
Giọt Ngâu rét hạt cả đêm ngày
Cô Hằng thấp thoáng khi mờ tỏ
Chú Cuội chập chờn khuất bóng mây
Gọi bạn sang đò, chiều chẳng thấy
Để người đợi bến, tối nào hay
Niềm riêng chất ngất dòng tâm sự
Giấc điệp bàng hoàng lúc tỉnh say.

Ngọc Ẩn Nhi Huyền


CẢNH THU

Thu rơi thầm nhớ hạt sương bay
Thoảng chút đầu song lạnh khép ngày
Bát ngát đất trời lanh lảnh gió
Mênh mông sương khói chập chờn mây
Bờ giang lặng lẽ mơ trăng nước
Dốc núi im lìm mộng dở hay
Lá rụng khẽ khàng tim ước vọng
Tiêu sơ thủy mạc khiến lòng say

HANSY
https://poethansy.blogspot.com/
https://www.thivien.net/Poet-Hansy/m-poems-MPKKd19reoScAMN941fJxg
ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG-HỌA
Đăng nhập để trả lời
0