📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Trang Thơ sgecstasy

377 trả lời, 56.645 lượt xem — Trang 12 / 13
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.02.2017 01:26:35 bởi Huyền Băng>
Mộng

Mộng trong mộng hóa hư không
Đi tìm mộng thấy mênh mông sóng lòng
Hạt mưa bay giữa dòng sông
Trắng bờ lau sậy nhìn không thấy bờ
Mộng trong mộng giữa câu thơ
Thấy con chữ chạy ngu ngơ trốn tìm
Bên trời lạc lõng cánh chim
Đâu là mộng chợt lặng im tiếng cười

sgecstasy
r
“Nhất thiết hữu vi pháp,
Như mộng, huyễn, bào, ảnh,
Như lộ diệc như điện,
Ưng tác như thị quán.”
(Kinh Kim Cang)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.02.2017 01:25:14 bởi Huyền Băng>
Chạm Tuổi

Đưa tay
chạm tuổi mới hay
Ta, người rong ruổi
vòng xoay kiếp người
Bàn chân
mệt mỏi rã rời
Nửa đời qua vội
bên trời vọng âm
Hạt mưa
rơi xuống lặng thầm
Giữa khô cạn
nảy hạt mầm ước mơ
Tháng hai
hoa nở đợi chờ
Đón mùa xuân tới
câu thơ gởi người

sgecstasy
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.03.2017 20:55:47 bởi sgecstasy>
Không Thật


Sắc Thụ Tưởng Hành Thức
Chẳng có được để mà mất
Ta và người
Kết hợp của hư không

Tìm đến Heidegger,
Thấy mở ra hố thẳm
Vực sâu rơi buồn
Tình mộng trăm năm
Con người hữu tình
Đâu là hữu hạn

Tìm đến Nietzsche,
Chúa đã chết rồi*
Tất cả đều không thật
Chỉ là sự diễn giải mà thôi

Tìm trong câu kinh
Trượt ngã trong Bát nhã
Vô ngã, đời sắc không
Câu kinh nghe lạnh buốt lòng

Chỉ là mưa bay ngang trời
Chỉ là gió thổi qua đêm
Không có nỗi đau
Mà sao nước mắt cứ lưng tròng

sgecstasy

* Câu nói của Nietzsche, "Gott ist tot“
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.03.2017 22:05:15 bởi sgecstasy>
Mưa Tháng Ba

Trời không nắng
Cái lạnh như được tăng thêm
từ những viên nước đá lạnh
trong tách cà phê đen
Gió thổi phần phật trên tấm bạt
che mưa, che nắng
che luôn khoảng trời
mây trắng bay

Tháng ba mưa
Lạnh thoát ra từ hơi thở
Chợt thấy buồn bã
Lạnh giữa trưa
Tê cóng ngón tay
Điếu thuốc lá
Tàn tro rơi
đốt cháy ngày

Trời không nắng
Tôi ngồi quán vắng
Buồn không đếm được
Những sợi tóc bạc trên đầu
Mây trôi về đâu
Thời gian ở lại nơi này
Có lẽ nào thôi cũng đành

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2017 00:11:48 bởi sgecstasy>
Phiền Não

Phiền não tức bồ đề
Gần mà xa diệu vợi
Cái khoảng cách mong manh đó
Sân si dứt bỏ không đành
Nắm giữ tưởng là có
Mở ra hóa thành không
Giữa bàn tay chỉ là mộng
Tất cả đổi thay như lòng

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2017 07:29:12 bởi Nguyệt Hạ>

Xa Rất Là Xa

Đối diện đêm đen, ta cũng nhiều khi
Không biết mình đang mong muốn điều chi
Câu hỏi đó cứ xoáy mòn suy nghĩ
Ta luôn bơ vơ tìm kiếm những gì

Quá nửa đời người còn mãi phân vân
Đôi khi nhìn lá rụng xuống trên sân
Nụ cười cũng rơi dần theo năm tháng
Giữa giấc mơ tình réo gọi bao lần

Cũng như người, ta mong mỏi bình yên
Mà sao tâm lại cứ mãi muộn phiền
Nợ cơm áo lo đói no sướng khổ
Ta mệt nhoài sống cùng với đảo điên

Đến cuối cùng, chúng ta sẽ được chi
Kỷ niệm buồn mãi níu kéo người đi
Dòng sông cũ, một quảng đời thơ ấu
Một mảnh tình riêng của tuổi xuân thì

Đường về quê mẹ, xa rất là xa
Mẹ không còn ngồi đợi trước hiên nhà
Xứ người nhớ mãi phố ngày xưa ấy
Ta ước gì được ôm mẹ khóc òa

sgecstasy
 
 
R
Đăng nhập để trả lời
0

Miên Viễn Mây Trôi

Đóng cánh cửa phiền muộn
Mở ra khoảng trống hư vô
Cảm thấy mơ hồ
Tất cả đều không thật
Chết ai cũng một lần
Mảnh đất chôn thân
Mang theo được gì
Về bên kia thế giới
Miên viễn mây trôi

sgecstasy

Đăng nhập để trả lời
0
Mưa Tháng Tư

Trắng, một màu
Đen, cũng một màu
Hư vô mở rộng
Khoảng trống giữa đời nhau
Trò chuyện cùng đêm
Thì thầm với bóng
Mười ngón tay tê cóng
Mưa tháng tư rơi vỡ hạt sầu

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi Lúc

Ừ thì, đôi lúc cũng như em
Tôi cảm thấy trong lòng bối rối
Đời thật, hư trở nên chật chội
Đôi bàn chân lạc lối quay về
Tôi đứng bên nầy của bến mê
Muộn phiền nghe muôn trùng gió thổi
Bên kia bóng đêm mù tăm tối
Thế giới bao la đâu là nhà
Đôi lúc tôi nhìn hạt mưa sa
Bỗng dưng chợt thấy mình muốn khóc
Khi đã đi qua vạn nẻo đường
Mà vẫn không quên được quê hương
Nhiều lúc ngồi một mình suy nghĩ
Thế giới nhân sinh mộng là gì
Nửa đời nhìn lại thì cũng chỉ
Chết, chúng ta mang theo được gì

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
Gió Tháng Tư

đã bao nhiêu năm qua rồi
vẫn còn âm ỉ trong suy nghĩ
cứ y như là ngày hôm qua
ấp ủ trong đám tro tàn
ngọn lửa bùng cháy lên khi gió tháng tư về
tôi sống lẫn lộn giữa tỉnh và mê
giữa những điều có thể và không thể
khi sự im lặng còn nằm trên bờ môi khát vọng
thì quá khứ hay hiện tại chẳng có gì khác biệt
tôi trò chuyện với đêm
thầm thì với bóng
mười ngón tay lạnh cóng
cơn gió khuya thổi qua thềm
tôi làm bạn với mưa
từng giọt sầu rơi vỡ
câu thơ cũng trăn trở theo người
đã bao nhiêu năm qua rồi
gió tháng tư về nửa đời còn nghe tiếng vọng

sgecstasy


Đăng nhập để trả lời
0
Nửa Đời Còn Nghe Tiếng Gọi

Ừ, đã 42 năm trôi qua kể từ ngày ấy
và cũng đã 37 năm anh khắc khoải nơi này
Có những điều trăn trở thầm lặng
không nói ra, không than thở cùng ai
Có những điều có thể và không thể làm được
Nhìn lại giấc mơ thấy xa cách muôn trùng
Người ở bên nầy, kẻ ở bên kia đại dương chia lìa
Thời gian là những tháng ngày
đo bằng tiếng vọng rơi xuống từ vực sâu
nửa đời còn nghe tiếng gọi

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.07.2017 12:36:15 bởi sgecstasy>
Removed by sgecstady
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.07.2017 02:00:16 bởi Nguyệt Hạ>
Mênh Mông

Mênh mông quá
vô hình dung khoảng trống
Đôi mắt nhìn
sao chỉ thấy hư không
Trái tim đập
không cùng chung nhịp sống
Giữa hai người
một khoảng cách lặng câm

Mênh mông quá
biển muôn trùng gió lộng
Người có nghe
tiếng sóng vỗ trong lòng
Đêm sâu thẳm
giấc ngủ về không mộng
Ta nằm nghe
cơn gió thổi trăm năm

Mênh mông quá
mưa bên trời dông bão
Cửa hư vô
mở rộng cánh tay chào
Từng hạt nhỏ
rơi xuống vùng tâm thức
Trơ nhánh gầy
hàng cây lá xôn xao

Mênh mông quá
bỗng dưng buồn muốn khóc
Chợt rưng rưng
nước mắt chảy lưng tròng
Ta khắc khoải
câu thơ sầu trĩu nặng
Nỗi niềm riêng
người giấu kín trong lòng

sgecstasy
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Mẹ

Bước qua ranh giới nửa đời người
Mà sao chưa được gần bên nhau
Đêm con nhớ mẹ ngồi chờ sáng
Khuyết nửa vầng trăng ở trên đầu

Con buồn tiếc nuối những ngày vui
Đời ly hương lắm lúc ngậm ngùi
Niềm riêng thổ lộ ai người hiểu
Con đành giả bộ cố làm vui

Bên trời luân lạc giữa cơn mê
Mưa phùn bay ướt lối con về
Mẹ ơi, ướt áo con không khóc
Mà sao nước mắt cứ dầm dề

Con luôn mơ ước một ngày về
Vòng tay ôm mẹ, nghe mẹ cười
Nhà ai hoa cúc vàng sân cỏ
Nhìn hoa con lại nhớ đến người

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.07.2017 01:18:37 bởi sgecstasy>
Bằng Lăng Tím 

Bài thơ tình 
thả trôi trên sông 
theo mùa mưa lũ kéo về 
đục ngầu rác rưởi
Những ngọn roi đời 
quất ngược
Nỗi đau không nói được
thành lời
Đi trong cõi sương mù 
vết thương tôi mưng mủ 
Qua những thương đau 
trái tim còn rướm máu 
Tím chi hởi bằng lăng 

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.08.2017 22:16:28 bởi sgecstasy>
Bằng Lăng Đỏ

Nắm lấy tay anh
Cùng đi trên đường bằng lăng
Màu hoa rực rỡ
Lung linh dưới nắng hạ vàng
Nắm lấy tay nhau
Mai sau tình lỡ
Em có theo người
Kỷ niệm anh còn riêng mang

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn Riêng

Sâu như biển lòng người ai biết
Xa như trời hờ hững mây bay
Ánh mắt có chút gì riêng biệt
Ta nhìn em thấy nắng cuối ngày

Lời không nói làm sao hiểu được
Đôi mắt người có hạt mưa rơi
Đóng cánh cửa trái tim mộng ước
Nỗi buồn riêng u ẩn nửa đời

Cao như núi cô đơn thầm lặng
Mặt đất gần khoảng cách không tên
Gió than thở gì trong đêm vắng
Mà trăng khuya mờ ảo lãng quên

Thế giới có triệu điều không hiểu *
Làm sao tôi hiểu được lòng người
Hãy chia bớt nỗi buồn riêng đó
Để trên môi lại nở nụ cười

sgecstasy

* Không Hiểu
Tác giả: Mai Thảo
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.09.2017 23:51:06 bởi sgecstasy>
Người Có Nhìn Thấy Tôi

Tôi tái sinh
Nhân quả xoay tròn
Tôi tiếp nối
Luân hồi vòng quay

Tôi tồn tại
Tôi thấy gì
Tôi ra đi
Một trời mây trắng bay

Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức
Lẩn quẩn kiếp người
Bên nhau cõi tạm nầy
Chia tay có còn nhớ về nhau

Đối diện khoảng trống vô hình
Người có nhìn thấy tôi
Cái bóng của tiềm thức
Luân hồi tái sinh

Tôi hủy diệt
Trong từng mỗi sát na
Tôi trở về
Theo những hạt mưa sa

Hạt giống nẩy mầm
Cây lớn lên cho đời quả ngọt
Ngủ uẩn nẩy mầm
Trao tặng người trái đắng

Tất cả đã qua rồi
Một kiếp lai sinh
Mây bay khuất lưng đồi
Người có nhìn thấy tôi


sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.10.2017 07:20:12 bởi Nguyệt Hạ>
Ẩn Giấu

Ẩn giấu điều gì trong ánh mắt
Nhân gian ai biết nỗi niềm riêng
Trăm năm tự hỏi đâu là mộng
Nghe gió hoang vu thổi muộn phiền

Ẩn giấu điều gì trong gió thoảng
Câu thơ tâm bão vực sâu buồn
Bước chân lạc lõng chiều côi cút
Xa vắng giáo đường vọng tiếng chuông

Ẩn giấu điều gì trong nhịp thở
Bơ vơ lạc lõng cánh chim di
Cuối con đường có ai chờ đợi
Nghiêng ngả lặng thầm một bóng đi

Ẩn giấu điều gì trong sóng vỗ
Long lanh mắt lệ tưởng chừng rơi
Thương ai hạnh phúc thân tầm gởi
Nặng hạt mưa sa vỡ xuống đời

sgecstasy
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.10.2017 07:20:44 bởi Nguyệt Hạ>

Mẹ ơi, Nửa Đời Qua Mất Rồi

Con chữ chạy trốn
Thơ chạm vào mênh mông
Tìm kiếm một vài điều nghĩa ý
Đọc câu kinh
Thấy đời sắc không

Có điều gì không thật
Hoang vắng ở trong lòng
Đêm con đi
Nhớ vòng tay mẹ
Tiếng sóng vỗ bờ sông

Góp nhặt những mảnh vỡ
Ẩn náu câu thơ
Kỷ niệm
Soi bóng mình trong đó
Bàn chân con lạc lõng bơ vơ

Nhìn lại quá khứ
Tháng ngày trôi
Luân lạc trời viễn xứ
Mẹ ơi, nửa đời qua mất rồi

sgecstasy
 
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
Không

Có hay không
Sắc Không
vô hình tướng
Hiện hữu tôi, người
có đó rồi không
Trong Bát nhã
tất cả đều không thật
Người đến rồi đi
còn lại chữ Không
Tìm đến câu kinh
chữ Ngã tội tình
Đời vô thường
đi mãi trong vô minh
Khát vọng nửa đời
mây trời bay trắng
Gõ cửa thiên đường
chỉ thấy lặng thinh

sgecstasy



Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn Còn Đó Mùa Thu

Vẫn còn đó đam mê
Yêu thương của ngày cũ
Mùa thu cây lá rũ
Vàng rơi lối ngõ về

Vẫn còn đó giấc mơ
Dành riêng cho một người
Dịu dàng câu lục bát
Khúc khích tiếng ai cười

Vẫn còn đó hương mật
Ngọt ngào trên bờ môi
Nghe hụt hẫng hơi thở
Thời gian như ngừng trôi

Vẫn còn đó mong manh
Nỗi nhớ khung trời xanh
Ngày nụ tình hoa nở
Dẫu mộng ước không thành

Vẫn còn đó xôn xao
Ngây thơ mối tình đầu
Kỷ niệm giờ yên ngủ
Nơi vũng lầy chiêm bao

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
Quê Cũ Chìm Sâu Trong Ký Ức

Có đôi lúc bên dòng thời gian
Tôi dừng lại, nhìn về quá khứ
Thấy kỷ niệm là những mảnh vỡ
Quê cũ chìm sâu trong ký ức

Mộng trắng xóa như mây trời bay
Nỗi buồn vương vạt nắng cuối ngày
Phải chăng cuối cùng rồi cũng vậy
Vô thường tất cả đều đổi thay

Đôi lúc cảm thấy mình yếu đuối
Thèm được nằm trong vòng tay mẹ
Nhưng mẹ giờ đã cách xa rồi
Câu thơ tôi rụng vỡ xuống đời

San Jose, chiều nay trời lại mưa
Lá vàng rơi xuống nhiều quá đỗi
Dĩ vãng tìm về cơn gió thổi
Vực sâu nào mở ra cùng người

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.11.2017 21:39:26 bởi sgecstasy>
Lên Chùa

Lên chùa nhìn Phật trên cao
Thấy tôi vướng mắc nơi nào vọng tâm
Câu kinh ai đó niệm thầm
Thoáng nghe chợt nghĩ thanh âm gọi người
Được chăng? Bát nhã bước vào
Biết là không sắc hỏi sao còn buồn
Lên chùa nghe tiếng gõ chuông
Tâm sanh phân biệt từ muôn kiếp rồi
Luân hồi hạt cát nổi trôi
Biết rằng hư vọng cái tôi vẫn còn
Chỉ là hình tướng đó thôi
Trăm năm huyễn mộng có tôi với đời

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
Tìm Trong Câu Kinh

Tìm trong câu kinh thấy mình lẩn quẩn
Giữa cái lợi danh được hơn với người
Tâm sinh phân biệt hóa muôn hình tướng
Sân si lòng nào đâu biết thật hư

Ngũ uẩn giai không chúng sanh kết hợp
Một kiếp trầm luân ngụp lặn biển đời
Bản ngã dày sâu sương mù che lối
Giác độ đi tìm thấy hạt mưa rơi

Tìm trong câu kinh thấy nghĩa sắc không
Trăm năm phải chăng là giấc mộng
Đến từ cát bụi trở về cát bụi
Gió thổi hoang vu đất trời mênh mông

Cuối cùng ai biết mình sẽ ra sao
Khi tất cả hình tướng đều không thật
Cái có được chỉ là trong khoảnh khắc
Nhắm mắt rồi chỉ còn lại hư không

Tìm trong câu kinh mắt lệ long lanh
Quán thế âm kia tâm niệm mỗi ngày
Cái bóng nhạt nhòa giữa vùng tối sáng
Ta lặng thầm nhìn người nào có hay

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa Nửa Đêm

Âm thanh vỡ tiếng rơi buồn
Lạnh hơi thở ngỡ lệ tuôn mắt người
Mê cung phiền muộn thương đau
Tháng mười một cõng giọt sầu qua đêm

Đỏ màu lá hạt mưa mau
Vàng thu nhớ tóc trắng màu thời gian
Nghe mưa chợt bỗng bàng hoàng
Nhận ra mình đã tiêu hoang nửa đời

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.07.2018 22:16:51 bởi Nguyệt Hạ>
Cái cảm giác lạc lõng, xa lạ khi về lại phố cũ ngày xưa thật buồn. Nửa đời nhìn lại thấy biết bao đổi thay.


Phố Cũ Ngày Xưa

Ta về qua phố cũ
Tháng chạp chiều mưa rơi
Nghe buồn như nước lũ
Tiếng chim hót bên trời

Giấc mơ nào vụn vỡ
Nửa đời bao đổi thay
Đau nặng từng hơi thở
Con đường mưa bụi bay

Quảng Ngãi trời không nắng
Khuôn mặt người không quen
Ly cà phê chợt đắng
Kỷ niệm nào gọi tên

Hoàng hôn phủ xuống đời
Quán xưa một chỗ ngồi
Đông về ngang qua phố
Tiếng nhạc buồn chơi vơi

Thơ chìm vào trong mưa
Trôi về miền quá khứ
Ướt đầm lem con chữ
Đôi mắt nhạt nhòa mưa

Hong thơ khô cõi buồn
Trăm năm kiếp vô thường
Người như chim biền biệt
Bên đời suối lệ tuôn

Ta về qua phố cũ
Trời bỗng đổ mưa ngâu
Căn nhà xưa còn đó
Hoàng hôn ngã bóng sầu

Hàng cây xanh màu lá
Người cũ nay về đâu
Thuở ấy dại khờ quá
Ngây thơ mối tình đầu

Khi mộng ước không thành
Chợt nghe lòng hiu quạnh
Quá khứ như dỗ dành
Một thời ta đã yêu

Ta về qua lối cũ
Mưa giăng phủ phố buồn
Kỷ niệm giờ yên ngủ
Trắng xóa trời mưa tuôn

sgecstasy
 
R
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nửa Đời Nhìn Lại

Tôi nhìn vào sâu thẳm của bóng đêm
Thấy buồn tôi như lá rụng bên thềm
Lặng thầm có tiếng chim nào xa vắng
Réo gọi gì mà khắc khoải trong đêm

Tôi nhìn vào cái khoảng trống lãng quên
Tưởng rằng quên sao cứ mãi gọi tên
Khuôn mặt đó tôi không còn nhớ rõ
Đôi mắt ai như chực khóc bắt đền

Tôi nhìn vào trầm cảm của riêng tôi
Câu thơ như dòng lệ ướt trên môi
Đừng nhớ nữa dẫu lòng còn thương tiếc
Chuyện ngày xưa là nắng tắt lâu rồi

Tôi nhìn vào quá khứ mịt mù xa
Dĩ vãng vàng như cỏ úa sân nhà
Trôi đi mãi dòng sông thời thơ ấu
Trắng mây trời hờ hững vẫn bay qua

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
Trầm Cảm

Tôi trầm cảm luống muộn phiền
Câu thơ cũng chợt cuồng điên với người
Tôi soi gương nở nụ cười
Mà sao đôi mắt bỗng nhòa lệ cay
Hoàng hôn giấu nắng trong mây
Nỗi buồn tôi giấu nơi nầy trái tim

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
Khoảng Trống Chỗ Ngồi

Chỗ ngồi nỗi nhớ bủa vây
Lặng thinh biết nói gì đây hỡi người
Trong thơ con chữ rụng rời
Giấc mơ không giữ được đời cho nhau

Người đi khuất núi ngang đồi
Còn đây khoảng trống chỗ ngồi mà thôi
Ngỡ ai đó gọi tên tôi
Chỉ là tiếng gió bồi hồi qua đêm

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0