<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-29 12:45:16thebluesky88>
Hồi thứ nhất
Gốc thiêng nảy nở nguồn rộng mở
Tâm tính tu trì, dạo lớn sinh
Gốc thiêng nảy nở nguồn rộng mở
Tâm tính tu trì, dạo lớn sinh
Thơ rằng:
Hỗn độn chưa chia trời đất loạn
Mờ mờ mịt mịt chẳng ai hay
Hồng mông từ khi Bàn Cổ mở
Trong đục phân minh tự thuở này
Che chở mọi loài nhờ trời đất
Phát sinh muôn vật tốt lành thay
Muốn biết công to của tạo hoá
Đọc truyện Tây du giải ách đây
... Nhớ từ đời Bàn Cổ mở mang, đời Tam Hoàng cai trị, đời Ngũ Đế định ra nhân luân, toàn thế giới mới chia ra làm 4 châu lớn:
1. Đông Thắng Thần Châu
2. Tây Ngưu Hạ Châu
3. Nam Thiêm Bộ Châu
4. Bắc Câu Lư Châu
Bộ sách này nói riêng về Đông Thắng Thần Châu
Ngoài bể có một nước gọi là nước Ngạo Lai ở gần bể, có ngọn núi cao gọi là Hoa Quả Sơn. Núi này là mạch tổ của mười châu, là tay long của ba đảo bỏ lại, tự mở giữa trong đục mà đứng lên, phân rõ mờ mịt mà tạc thành, thật là một dãy núi quí, đẹp. Có bài phú chứng dẫn như sau:
Thế chấn bể già
Trao dáng núi bạc, cá lớn vào hang kín
Oai yên biển ngọc
Sóng cồn nước rẫy, thuồng luồng tránh vực xa
Góc Nam Phương đỉnh non cao ngất
Phía Đông Hải ngọn núi nguy nga
Sườn non đá lạ
Vách phẳng non hoa
Ngang sườn non líu lo đôi phượng
Trước vách phẳng nằm khểnh lân già
Trên đỉnh núi, giọng gà vang xao xác
Dưới hang đá, bóng rồng lượn vào ra
Trên cây đủ chim thiêng, hạc tía,
Trong rừng sẵn cáo tiên, hươu già
Cỏ lạ hương thơm tươi tắn,
Thông xanh, trắc biếc loà xoà,
Đào tiên thường kết quả,
Trúc tre vẫn ra hoa
Một con suối đục, mây song lan kín
Bốn mặt đê cao, cây cỏ rườm rà
Chính là nơi:
Cột trời sững giữa trăm sông đổ lại
Gốc đất to giữ muôn kiếp không xa.
Trên đỉnh núi này có một tấm đá tiên cao ba trượng sáu trăm thước, năm tấc, chu vi hai trượng, bốn thước. Cao ba trượng sáu thước năm tấc, hợp với vòng giời 365 độ, vây tròn hai trượng bốn thước, hợp với lịch chính 24 khí. Trên có 9 khiếu 8 lỗ, hợp với 9 cung 8 quẻ. Bốn mặt không có cây cối che bóng, hai bên tả hữu, chi lan quấn lấy nhau. Có lẽ từ khi sinh ra, tấm đá cảm thụ tinh hoa của trời đất, của mặt trời, mặt trăng nên mới linh thông được. Trong tấm đá lại có một tiên thai. Một hôm tấm đá nứt ra sinh một quả trứng đá to bằng quả cầu lớn, gặp gió hoá ra con khỉ đá, đủ mặt, mũi, chân, tay. Con khỉ đá liền học cào, học chạy, vái lạy bốn phương, hai mắt có hào quang sáng rực lên tận trời làm kinh động đến Ngọc Hoàng thượng đế. Khi ấy thiên đình đương hội quần tiên, thượng đế chợt thấy hào quang, bèn sai Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ mở cửa Thiên nam môn ra xem. Hai tướng vâng chỉ ra xem xong một lát về báo:
- Chỗ có hào quang ấy là nước Ngạo Lai ở bờ Đông, thuộc Đông Thắng Thần Châu, có ngọn núi Hoa Quả, trên núi có tấm đá tiên đẻ ra cái trứng đá, gặp gió hoá thành một con khỉ đá, biết lạy cả bốn phương hào quang ở hai mắt chói loà đến thiên phủ. Nếu nay ăn nước cháo, hào quang sẽ lặn tắt hết.
Thượng Đế rủ lòng nhân từ thương hại:
- Đó là một vật ở hạ giới, do tinh hoa trời đất sinh ra, không lấy gì làm lạ.
Con hầu ấy ở trong núi, đi lại nhảy nhót, ăn cỏ cây, uống nước suối, hái hoa núi, làm bạn với các loài lang, trùng, hổ, báo, hươu, nai, đêm ngủ sườn núi, ngày chơi trong hang động. Thực là:
Trong rừng không năm tháng
Hết rét chẳng sang xuân
Một hôm trời nóng, khỉ đá cùng cả bọn khỉ đi tìm nơi tránh nắng, đến nô đùa ở dưới bóng thông.
Từng con từng nô rỡn: leo cây vịn cành, hái hoa tìm quả, nào ném đá, nào đánh đinh, nhảy qua thùng, xây bảo tháp, bắt chuồn chuồn, vồ bươm bướm, lạy ông trời, kính bồ tát, xe dây sắn, đan dép đi, bắt chấy rận, cắn rồi xiết, sửa lông lá, mài móng tay, nào run rẩy, nào cưỡi đè, nào kéo co.
Dưới dãy thông xanh nô thoả thích, Giữa dòng suối bạc tắm hả hê.
Lũ khỉ chơi đùa một lúc, rồi vào tận khe ở giữa núi tắm mát. Chúng thấy nước suối chảy xiết, cuồn cuộn vọt lên. Xưa có câu: "Chim có giọng chim, thú có tiếng thú". Lũ khỉ đều nói:
- Dòng nước này không biết từ đâu lại, nhân hôm nay chúng ta rảnh, cứ theo bờ suối lần đến chỗ dòng nguồn của nó. Nào ta đi!
Cả bầy reo hò, dắt nhau, đực cái, kêu gọi anh em, một loạt cùng nhau theo bờ suối men lên núi, đến tận nơi ngọn nguồn, té ra chỉ thấy.
Một dải cầu vồng trắng
Nghìn tầm sóng tuyết bay
Gió bể thổi chẳng dứt
Trăng sông soi vẫn đầy
Khí lạnh rõ đá núi
Nước nguồn mát cỏ cây
Réo rắt nước bộc bổ
Khác gì treo rèm mây
Bọn khỉ khoa tay nói:
- Nước tốt lắm, tốt lắm!
Nguyên suối này thông đến chân núi, ra giáp bể, bọn hầu lại nói:
- Nếu ai chui vào đó tìm được chỗ đầu nguồn mà không xây xát mình mẩy, chúng ta sẽ tôn làm vua.