📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Lính Lê Dương giựt bánh cam - bánh vòng?

5 trả lời, 2.418 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-09-23 05:15:35ct.ly>
    Lính Lê Dương giựt bánh cam - bánh vòng !



    Bây giờ chắc ít ai còn biết đến chiếc bánh cam, bánh vòng mang đầy tính chất mộc mạc của người Việt bình dân. Đó là một lọai bánh làm bằng bột nếp trong có một lớp nhưng đậu xanh, nếu nắn thành hình tròn đè bẹp xuống một chút gọi là bánh cam, nếu làm thành một cái vòng ở giữa tróng thì gọi là bánh vòng, nó được chiên phồng lên rất giòn. Để cho chiếc bánh có màu sắc thu hút, lại thêm vị ngọt đậm đà, người ta thắng nước đường rưới lên trên mặt bánh. Sau giấc ngủ trưa nếu có một hai chiếc bánh cam bánh vòng nhâm nhi uống nước thì thật là tuyệt . Đấy là một trong những món ăn giữa bữa của người lao động.

    Mẹ tôi, một tiểu thơ khuê các, con một chánh văn phòng của một hảng tàu. Cuộc sống rất thỏai mái, trong nhà luôn có sẳn xe kéo, bước ra đường là chỉ việc leo lên xe kéo có người kéo đi. Bà được đi đây đi đó khắp nơi theo tàu của hảng mà ông ngọai tôi làm việc. Thế nhưng bất hạnh đã đến với gia đình, ông ngọai tôi qua đời vì một cơn bạo bệnh, Bà tôi, buồn bả trước cái chết của ông lại đâm ra nghiện rượu, cứ mỗi sáng là bà phải làm một ly xây chừng rồi mới đi đâu thì đi , cơn nghiện càng ngày càng nặng hơn, kinh tế gia đình càng ngày càng suy sụp. Chiến tranh lại bùng nổ – cuộc chiến 1945 trở nên dử dội, và nhiều người dân thành phố buộc phải bỏ nhà bỏ cửa chạy ngược về miền quê. Lúc đó Pháp lùng bố bắt bớ thật gắt gao, họ dùng những người trùm bao bố để chỉ điểm, những người chỉ điểm này chỉ ai là Việt Minh thì người đó là Việt Minh.. Và dầu có là Việt Minh hay không, nếu chỉ mích lòng họ thì với nhất dương chỉ của họ, cái mạng của người bị chỉ coi như xong rồi.

    Có lẻ vì quá lo sợ nên mẹ tôi dắt díu bà ngọai và bồng trống mấy đứa em rời thành phố về nhà một người bà con ở Phú Văn nay thuộc tỉnh Bình Dương để trú ngụ cho qua những ngày đen tối ấy. Mẹ tôi kể lúc đó không có xe đi mà chỉ đi bộ , chỗ thì Pháp đóng, chỗ thì Nhật đóng qua chỗ nào cũng nguy hiểm cả. Dì út tôi còn nhỏ phải bỏ vào cái thúng để gánh một đầu, còn đầu kia gánh đồ đạc. Cứ thế mà đi, lúc trên đường, lúc phải xuống ruộng để tránh những cuộc tuần tra của Nhật, hoặc của Pháp, họ ra lệnh ở đâu ở đó. Khi đến trú ngụ tại nhà bà con, mẹ tôi gởi mẹ gởi em ở đó rồi quảy gánh vượt đồng, vượt nguy hiểm buôn bán để kiếm tiền nuôi ngọai, nuôi mấy cậu và mấy dì. Và cũng chính vì sự hy sinh đó của mẹ tôi mà mấy dì mấy cậu ai đều kính nể.

    Chiến tranh tạm lắng xuống, mẹ tôi lại đưa cả nhà trở lại thành phố. Cuộc sống vẫn còn nhiều vất vả! Để thêm thu nhập cho đủ sống, mẹ tôi sắm một cái rổ, một cái tràng và mua mấy chục cái bánh cam bánh vòng bảo hai cậu của tôi đi bán. Cậu lớn khỏang 14 cậu nhỏ khỏang 10 tuổi một. Hai người bưng rổ bánh cam bánh vòng đi bán trong buổi trưa hè, không biết bán được bao nhiêu cái nhưng khi ngồi nghỉ cậu lớn của tôi nhìn thấy những miếng đường rưới trên chiếc bánh cam qủa thật là ngon, những giọt đường đỏ thẳm chảy xuống như khêu gợi, thế là cậu lớn bảo cậu nhỏ :
    - “Tao với mày gở mấy miếng đường dư ăn đi, đâu có ai biết”!
    Cậu nhỏ của tôi ban đầu không dám, nhưng nhìn thì cũng thấy thèm thuồng, thế là gở từ từ những miếng đường dư chung quanh bánh để ăn. Cuộc chiến không dừng lại ở đây, những chiếc bánh cam dần dần mất hết đường trên mặt. Vì càng ăn càng ghiền mà...Đến khi cái bánh cam cuối cùng được gở trọc lóc hai người sựt tỉnh và bắt đầu lo lắng. Cậu nhỏ tôi bảo cậu lớn:
    - “Làm sao bây giờ anh, ăn như vầy làm sao mà bán được, về nhà chị hai đánh chết” . Sau một lúc suy nghĩ, cậu lớn tôi bảo cậu nhỏ:
    - Tao với mày ăn hết đi rồi về tới nhà tao tính cho.

    Thế là hai ông ngồi xuống làm sạch sẽ mâm bánh tàn dư. Trên đường về nhà, cậu lớn dặn cậu nhỏ chừng nào tao bảo chạy là mày chạy nghe không? Và tao nói gì thì mày chỉ gật đầu. Còn độ 200 mét nửa là về tới nhà, cậu lớn tôi bắt đầu hô chạy, thế là cậu nhỏ chạy theo. Họ chạy cấm đầu cấm cổ và lao vào nhà như một cơn giông. Cả hai thở hổn hển, mẹ tôi hỏi:
    - Hai đứa làm gì mà chạy dử vậy? Bánh trái đâu cả rồi?
    Cậu lớn tôi nói trong tiếng được tiếng mất vì quá mệt:
    -“tụi nó chận bắt lấy bánh ăn hết rồi” ;
    Mẹ tôi hỏi:
    -“Ai? Ai mà chận hai đứa nhỏ như bây để giựt bánh? C
    ậu lớn tôi vội vàng đáp :
    -“Lính Lê dương đó”.
    Mẹ tôi phì cười :
    -”Lính Lê dương mà thèm ăn bánh cam đến nổi phải giựt của tụi bây hả”.

    Mẹ thương mấy cậu vì những ngày chạy giặt thiếu thốn, nhưng mẹ vẫn phạt cậu lớn về tội nói dối, và phạt cậu nhỏ về tội a tòng” Đấy là những chuyện kể về mẹ mà mấy cậu tôi thường kể cho tụi tôi nghe. Và năm ấy cậu khỏang hơn bốn mươi nhưng vẫn quỳ bên gối mẹ tôi để xin lỗi vì làm mẹ tôi giận chuyện gì đó. . .

    Huyền Băng


    Đã mang vào thư viện
Đăng nhập để trả lời
0
-“Ai? Ai mà chận hai đứa nhỏ như bây để giựt bánh? Cậu lớn tôi vội vàng đáp :
-“Lính Lê dương đó”.
Mẹ tôi phì cười :
-”Lính Lê dương mà thèm ăn bánh cam đến nổi phải giựt của tụi bây hả”.

Mẹ thương mấy cậu vì những ngày chạy giặt thiếu thốn, nhưng mẹ vẫn phạt cậu lớn về tội nói dối, và phạt cậu nhỏ về tội a tòng”



Chào Bác Huyền Băng

Cho Mai được vỗ trán vá nói:

À ra thế!!!!!


Cám ơn Bác HB
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-09-23 15:25:14Huyền Băng>
Cám ơn LX Mai đã đọc chuyện tếu của HB, HB còn nhiều chuyện tếu đại lọai như thế sẽ từ từ kể cho các bạn nghe. Đấy là đều mong mỏi của HB, trong mỗi bài viết HB muốn ghi lại đó một chút lịch sử, một chút tình cảm gia đình, một chút tình cảm bạn bè, để những gì đã qua không bị tan biến theo thời gian.

Ct Ly ơi,
Cám ơn Ct Ly đã bê chuyện tếu này vào thư viện, nhưng sao Ct Ly cho nó ở một mình? Không cho nó ở chung với những bài viết kia của HB? HB không biết nguyên tắc lưu vào như thế nào nên hỏi cho biết? Cám ơn Ct. Ly nhiều? Hôm nay HB kho mắm ngon lắm nhưng không biết làm sao mời Ct. Ly ăn !!

Huyền Băng
Đăng nhập để trả lời
0
Ngàn lần xin lỗi nhà văn Huyền Băng nhé

Chữ Băng thiếu một ánh trăng lưỡi liềm thì làm sao mà vào ngồi ngang hàng vơ&i nhà văn Huyền Băng

Chà nghe mùi mắm ngon mà thèm [sm=32.gif]

Nhớ ăn dùm em 1 chén nhé, nhớ kèm theo rau sống nữa nhé Huyền Băng [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-09-23 18:00:54Huyền Băng>
Chèn ơi! Ct Ly giải đáp thắc mắc kiểu này làm HB suy nghĩ "đau cài điền" luôn cũng không hiểu. Tội nghiệp mà?
Làm ơn:
có thương thì thương cho trót,
có gọt thì gọt cho trơn,
Trí của HB chậm lắm không nghĩ ra được điều Ly giải thích.
Vậy thì mời ăn một tô mắm nhé:
Đây là rau sống dùng ăn với mắm gồm :
- Giá sống, cọng sún, dưa leo, xà lách, thơm, rau tía tô, húng lủi, húng cây, rau muống bào (chính tay HB bào, không phải mua ngòai chợ, không sợ nhuộm màu). (Theo TS Trần Văn Khuê đặc tính món ăn Việt Nam là nhai nghe giòn giòn.. ).
Đây là mắm sặc kho chung với:
- Cá ba sa, thịt nạc dâm, tép, cà tím (cà cho rất nhiều để mấm được dịu), HB xào xã lên vàng rồi mới bỏ tép thịt vào xào. Sau đó bỏ mấm đã lọc sẳn vào nên nước rất thơm. bỏ thêm mấy khoanh thơm vào Híc, híc. tuyệt cú mèo luôn đó.

Muốn ăn cơm với mắm dà rau thì phải có hai cái chén, một chén đựng cơm và một chén đựng rau với mắm. Nếu không sợ cay thì bỏ một miếng ớt vào ăn đổ mồ hôi hột thì rất ngon.
Muốn ăn bún thì nấu mấm lên cho sôi, múc mắm vào tô bún với rau là coi như xong.

Nhớ là sau khi ăn mắm, lấy một miếng rau thơm nhai cho miệng không bị mùi mắm, đồng thời lấy một miệng rau thơm vò nát, xoa quanh môi bảo đảm không bị nặng mùi..
Đăng nhập để trả lời
0
Chèn ơi! Ct Ly giải đáp thắc mắc kiểu này làm HB suy nghĩ "đau cài điền" luôn cũng không hiểu. Tội nghiệp mà?
Làm ơn:
có thương thì thương cho trót,
có gọt thì gọt cho trơn,
Trí của HB chậm lắm không nghĩ ra được điều Ly giải thích.


Tại tên của Huyền Băng có dấu Ă, mà Ct.Ly ghi là A thôi, nen chữ Bang, không nằm chung với chữ Băng, là đúng gòi HB há [:D]

Huyền Băng ác ghê, kể tì mỉ quá, làm con nhỏ thèm nhỏ giải luôn, hic hic
ngon nhất là có cọng sún nè, mèn ơi Ct.Ly thèm món này lắm đó HB ơi, miam miam
Ct.Ly khoái món gỏi sen nữa,
Đúng là tuyệt cú mèo à
Còn cá Basa, nghe nói nhưng ct.Ly chưa ăn thử bao giờ, hồi còn nhỏ ăn toàn là ...cá lóc, cá trê, cá rô, lươn ...lươn mà um hếy ý à,
Thôi khg nói nữa, ..... thèm quá rồi
Đăng nhập để trả lời
0