📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Truyện ngắn Lê Thị Thu Thủy

8 trả lời, 1.939 lượt xem — Trang 1 / 1
Cái thắt lưng
Tác giả: Lê Thị Thu Thủy


Truyện lành mà hoá làm người ta buồn vì thấy đời một người chóng vánh quá, nhất là đời người đàn bà.Chả được mấy giấc mơ đã thôi mơ mộng, chả được mấy cuộc yêu đã lạnh lửa lòng... Mà thôi, sống với bấy nhiêu cái lặt vặt ấy vẫn đáng sống cho vui vậy.

Dung thất tình lần thứ nhất, đến nhà khóc với chị Hoàn, chan chứa. Khổ thân cái gối nhà chị vừa giặt! Chị Hoàn tóc ấm tay dài, nhè nhẹ Ôm Dung bảo: "Không phải mình không đáng yêu đâu em, nhưng tại đàn ông, họ chóng chán... ".

Bẵng đi mấy tháng, lại thấy Dung hai mắt nhoè nhoẹt đứng trước nhà chị Hoàn. Lần này là chuyện năm rõ mười: Cái chỗ xe mà Dung hay ngồi đã có đứa khác ghé mông, "hai tay nó lại ôm cứng cái thắt lưng em tặng sinh nhật anh ấy năm ngoái mới điên chứ"... Chị Hoàn lại cho Dung lần này, cũng là một câu tương tự: "Không phải mình không đáng nhớ đâu em, nhưng đàn ông... , họ nhanh quên lắm... ".

*

Không rõ có phải nhờ tài an ủi của chị Hoàn với chỉ mấy câu chung chung đó hay không mà sau đó quả thấy Dung gượng lại được rất nhanh. Qua kỳ 2 năm thứ ba vẫn thấy đứng trong tốp 5 sinh viên có điểm tổng kết đầu khoa, thừa tiêu chuẩn được làm luận văn. Vậy mà đùng một cái, nàng tuyên bố lấy chồng, thi tốt nghiệp cũng chấp, chả luận văn luận veo gì nữa, chỉ tổ tốn bạc mất thời giờ. Một anh chàng vừa "tăm" được đúng mấy tháng qua đứa bạn, hơn Dung tới tận 9 tuổi, người tròn vênh, mặt lại mỏng dẹt. Được mỗi cái mắt là nom còn hiền hiền nhưng nhìn kỹ lại trông vừa cay nghiệt vừa bao dung, chả biết thế nào. Thấy bảo là có nghề nghiệp ngon, quê "Ba Vì có con bò vàng" nhưng gia đình đã chuyển cả lên đây rồi, nhà có hai ông anh trai đi Đức, thừa sức lo cho bố mẹ. "Thuốc không nghiện, bia không, cà phê cà pháo không, chả nghiện gì cả, ngoài em... - Dung hất tóc, vẻ mãn nguyện - Em giờ chỉ cần có một người như thế thôi, thế thôi cũng được rồi chị nhỉ? Chứ cả đời phải chạy theo mấy thằng hào hoa, chả biết nó cả thèm chóng chán lúc nào, mệt lắm! À mà anh Khanh bảo bao giờ về nước hả chị? Giục anh ấy về nhanh nhanh đi chị, con gái có thì... ". Chị Hoàn cười tênh tênh, muôn năm cũng là cái vẻ kín như bưng ấy: "Lo gì em! Cơm chưa ăn gạo còn để đấy!".

Gạo đã không hề để đấy! Anh Khanh đã về nước nhưng không phải vì chị Hoàn. Dung cùng chồng hôm đó tình cờ ghé qua thăm chị Hoàn, thấy chị đứng phăng phắc ở giữa nhà mà tưởng như chị có thể sắm vai... Từ Hải đạt hơn bất kỳ ai. "Không phải mình đáng bị bỏ rơi đâu chị, nhưng đàn ông, ho... lười mang nặng lắm!" - Cái câu không dám nói ra đó, đêm về Dung cho vào nhật ký, rồi quay ra ngắm chồng ngủ. Cái mặt mỏng từ độ có hơi vợ như đã đầy lên được đôi chút như phồng tôm gặp mỡ!

Rồi Dung vui vẻ có bầu và sinh con. Cũng lo lắm, người ngợm tự dưng cứ xổ hết cả ra, béo quá! Rồi thì con cái, bận bịu. Rồi Dung quên chị Hoàn. Quên mất đời chị Hoàn.

*

Chị Hoàn rời thành phố trước độ Dung sinh con. Sát giờ mới biết Hoàn đi, Dung giận lắm! Ai lại người như chị Hoàn mà lại tơn tớn nương theo một tay chán vợ kia chứ! Vào trong đấy dễ tưởng có thể được yên với vợ con người ta chắc? "Đã đành họ ly thân, nhưng tại sao không li dị, lý dỏ Phải biết chắc là mình có được an toàn không đã chứ, chuyện cả đời người"... "Gì mà đến nỗi cả đời người! Chị giờ chỉ còn nửa đời nữa thôi! Nửa đời tiêu nhanh lắm! Mà không tiêu cũng hết, dại gì không tiêu hả em?" - Chị Hoàn rất hay có cái kiểu cười hất, cười quẳng bừa ra đấy, như chẳng thiết cười. Dung lúc đó đang mang bầu, cảm thấy trong người dễ mủi lòng, ngỡ tưởng như có thể... nhường chồng được cho chị Hoàn.

Thế mà bây giờ đây khi Dung đã yên phận rồi thì Dung lại bỏ quên chị Hoàn. Và sẽ còn nếu như chồng Dung trong bữa cơm mừng đầy tuổi con hôm kia không dưng dè dặt nhắc tới: "Em lâu nay không gọi điện xem chị ấy sống thế nào? Đàn bà giỏi giang mà long đong như thế kể cũng tội! Tuần tới anh có việc ở Sài Gòn, hay mình chuẩn bị chút gì ghé thăm chị ấy... ". Bạn "mặt mỏng" chả hiểu sao lại rất hay đánh giá cao chị Hoàn, ngày từ hôm đầu tiên ngó mặt, vẻ như chả cần biết chị Hoàn chấm điểm mình như thế nào, vui thế... Vậy mà sao cánh đàn ông nói chung lại có vẻ như không mấy nhẹ tay trong vụ chấm điểm cho Hoàn kia chứ! Tội nghiệp Hoàn giỏi giang sắc sảo quá chừng!

*

Dung chuẩn bị cho chồng một gói quà rõ to trong đó chứa gần như đủ cả mấy thứ quà khô mà chị Hoàn mê nhất ở Hà Nội, ảnh của hai mẹ con Dung, ảnh hai chị em hồi học chung trường đại học... và quyết định không gọi điện báo trước để người nhận được bất ngờ.

Cái số điện thoại của chị Hoàn, thực ra giờ đây Dung vẫn nhớ. Có điều, từ độ cơ quan cắt chế độ đường dài, quả tình cũng không tiện gọi. Nhớ bạn thì cũng chả nhớ đến mức phải rẽ vào bưu điện. Mà về nhà bây giờ thì... đúng thật, chị chàng chỉ ưa đắm đuối với con thôi. Dung yêu con lắm, mặt đầy chứ không hề mỏng như mặt bố. Má cháu ngủ mà cứ như làm cái gối hồng ửng theo. Mắt cháu khi mở lại nom ngời ngời.

Điều chẳng ngờ được là hai ngày sau đã thấy chồng Dung gọi ra bảo: Không liên hệ được với chị Hoàn đâu, "phu nhân" qua Mỹ định cư rồi, thấy bảo giờ lại theo một ông ngoại quốc nào, mệt thế! Giờ thì xử thế nào đây cái túi quà...

Cái dây điện thoại nhà Dung như quắn lại. Dè đâu chỉ cần bỏ quên nhau một chút trong đời là người ta có thể lạc nhau lăng lắc đến thế sao? Cứ nhất thiết phải phiêu lưu mãi sao chị Hoàn? Sao không thể cũng là một sự lựa chọn đơn giản như của em mà rồi bình lặng sống, không được thì nhiều nhưng cũng chẳng phải lo mất gì? Như thế là đủ rồi mà! Đàn bà chỉ cần thế thôi!

*

Chẳng đủ được, hình như...

Đêm Noel vắng chồng, Dung ôm con qua nhà bà nội rồi tự dưng hứng chí gọi điện rủ đứa bạn cũ muộn chồng đi chơi. Chẳng may nó đồng ý, thế là phải ra đường. Nhưng đi thì cũng vui, hai đứa trở lại mấy vạt quán nghèo thời sinh viên. Vui một nỗi là tất thảy hầu như vẫn còn nguyên hết cả, lạ thế! Chỉ có những chuyện cũ là đã khác, buồn ghê... Bạn Dung kể: Cái "Thắt Lưng" ngày trước của Dung, giờ hoá ra lại chuyển về cùng cơ quan với nó. "Chuyện riêng thấy bảo cũng vẫn chưa có gì, làm mấy đứa con nít trong cơ quan tao mừng rấp rỉnh. Trong đó có một em xinh lắm nhá con sếp, trẻ măng, trẻ như con nít, trông cái má muốn cắn ơi là cắn, gì mà cái "Thắt Lưng" của mày chả chết. Tao đồ rằng... ".

Dung chẳng hề muốn nghe con bạn ấy "đồ" thêm cái gì. Chỉ bỗng dưng muốn gặp lại quá, cái "Thắt Lưng" ngày xưa của mình. Xưa Dung có bồ đẹp nhất khoa, hai người đẹp đôi đến nỗi ôm nhau đi trong trường có hẳn một giàn các em ở khoá sau nhìn xuống chỉ trỏ. Xưa bồ Dung mặt đầy và ấm, khiến Dung mỗi lần được áp vào má đấy là là cứ như cùng lúc nghe thấy hoa nở và lửa cháy, như đang được dựa gối. Nhớ quá trời cái đêm Noel thời nào của năm thứ nhất, cái nhìn ấy mới gọi là làm tan nhau chứ! Rồi Noel năm hai, năm ba... năm nào cũng ngập tràn hạnh phúc, đi, đi mãi, đến đâu đó tận cùng! Tình yêu là những mắt xích Noel nối dài, phải vậy?... Cái thắt lưng da Dung liều mua tặng hắn một năm trước khi chia tay là đi nguyên cả một kỳ học bổng loại một của Dung đấy, thế mà... Ôi sao mà đến tận hôm nay Dung mới chợt nhớ ra là mình đã từng yêu "cái Thắt Lưng" ấy đến thế chứ, mà mình cũng giận "cái Thắt Lưng" ấy đến vậy chứ. Cái con bé ôm thắt lưng của hắn, Dung cũng đã trông thấy. Rõ ràng là con bé ấy xấu mà, quá xấu... "Mày muốn gặp lại Thắt Lưng không? Tranh thủ lúc chồng đi vắng nhé! Chiều mai tan tầm vờ đứng ở cổng cơ quan đợi tao, thể nào hai đứa cũng gặp được nhau. Mày dạo này xinh lắm (gái một con!), phải để nó gặp lại một lần cho nó tiếc, cho nó không mê được ai nữa thì thôi!".

Dung về soi gương, thấy mình lúc này xinh thật, xinh ra bao nhiêu so với thời sinh viên. Người trong Sài Gòn hai hôm nữa ra... Lại phải sống tiếp với nhau thôi, chứ biết làm thế nào... Không biết làm thế nào cả! Nhưng chỉ xin chồng được một buổi đến chỗ có cái cơ quan ấy thôi. Không phải đứng trước cổng mà là ra từ một cái quán đối diện. Và thì cũng phải trang điểm thật kỹ một chút, dù cũng đã xác định rõ ràng là nhất quyết không để bi... phát giác đâu mà!

Thế mà Dung chờ, nát cả giờ tan tầm, tan cả ba cốc nước và hai đĩa hạt dưa, vẫn tịnh không thấy một bóng quen nào, trừ... con bạn ấy!

*

Muộn, Dung qua bà nội đón con, tiện miệng hỏi mẹ chồng xem chồng mình có gọi điện ra không thì bà cụ bảo là có. "Thấy nói công việc ổn rồi, có khi ra sớm được một ngày đấy! Nó mừng lắm! Tội nghiệp cái thằng, đàn ông con trai giờ đi đâu rời được vợ ra là lo kiếm bồ kiếm bịch, đây lại chỉ biết nhớ vợ nhớ con... ".

Dung mở cửa xong thì tha con vào giường, vục đầu vào gối, rồi chẳng biết thế nào mà thấy chị chàng lại trào nước mắt y như thưở đứng trước nhà chị Hoàn, lạ quá! Sao tận đến giờ, tự dưng lại còn, vẫn thế, hư ghê...

Điện thoại nhà Dung lâu lắm mới reo khuya. Nhưng không phải chồng Dung mà là con bạn lúc chiều: "Trêu mày một chút cho vui thôi! Thử xem chồng con rồi thì lập trường tư tưởng đã vững vàng chưa. Ai dè vững thật! Báo hại chiều nay tao ra khỏi cổng cơ quan cứ phải nhìn tới nhìn lui mãi. Thôi thì mày sống được vậy là khoẻ rồi, chứ đa mang cả nghĩ như tao, quá lắm chỉ tổ muộn màng... ". "Thế... thật ra... là không có chuyện Thắt Lưng về làm cùng cơ quan mày thật à? Thật hả?". "Có thì vẫn có! Nhưng tay đấy mát số lắm, vừa về chỗ tao chưa được bao lâu mà đã được sếp tao cử đi học suất hai năm ở Mỹ nhé!... ".

Ở Mỹ? Cũng ở Mỹ à? Thế có gặp chị Hoàn không, hai người ấy, gặp không nhỉ, họ biết nhau mà. Nhưng đất người ta rộng thế, làm sao? Chỉ cầu mong sao khi gặp nhau, họ đừng nhắc đến tên Dung...


Hết





Đăng nhập để trả lời
0
Đa tình
Tác giả: Lê Thị Thu Thủy


Đi Ba Vì đận ấy về toàn ngồi tán phét với những đứa ở nhà rằng hội đó toàn dân nhà báo, chuyện gì cũng biết, nói gì cũng hay, vui không chịu được. Riêng với Nhái thì mắt tròn mũi nở khoa thêm “chi tiết vàng” này: “Trong đó có một thằng có vẻ thích tao cực! Mà trời ơi, đẹp trai lắm lắm ấy mày ơi! Đeo kính Đức, đi xe win, cao, miệng cười cái nào thì y như rằng làm tao lạng cả người cái ấy”. Nhái khểnh khảng: “Đi với Đăng rồi mà còn để ý đến những chuyện kiểu đó nữa à? Thế có... làm ăn được gì không ?” “Gần như không. Đăng ghê lắm! Không tỏ ra ghen ghiếc gì cả nhưng chính thế mới càng sợ”. “Đàn ông bị động vào người yêu hoặc vợ, anh nào mà chẳng lên cơn, không cách này thì cách nọ. Mà mày thì cũng lẳng lắm cơ. Tao còn lạ gì! Cứ thấp thoáng thấy thêm một cơ hội mới là mắt sáng trưng lên như sắp bắt được vàng, dù rằng vàng ấy nếu có được cũng không để đúc nhẫn cưới. Tao mà có Đức bên cạnh rồi thì không còn xem nhân vật nào có ý nghĩa gì nữa thật”. Mình hất cằm, dưỡn môi, vờ cưa sừng làm nghé: “Thế thì mày ứ phải là con gái!”

“Đẹp trai lắm mày ạ! Cá chắc mày mà thấy hắn cười thì chỉ còn nước ngất thôi. Trời ơi, sao mà có người đẹp thế không biết. Mà lại đi thích một đứa như tao mới lạ chứ!” – Sau Nhái, Hải dĩ nhiên là nạn nhân thứ hai phải chịu trận “tra tấn” này. Hải cũng lại cảnh tỉnh: “Có người yêu rồi mà còn thấy được thằng nào đẹp, còn thòm thèm được như thế thì cũng nên cân lại tim đi chị ạ. Dấu hiệu của bệnh ngoại tình trong tâm tưởng đấy!”

Mình úp mặt vào gối - gối rất êm - cười thập thõm: bọn này hóa ra chẳng có đứa nào hiểu được mình sất. Mình không yêu Đăng thì còn đi yêu ai. Đăng cũng cười nghiêng ngả lắm chứ ạ! Thử xem bỗng dưng có chuyện con nào nhảy vào cướp mất Đăng xem mình có nhảy xổ lên không nào. Chuyện tay đi win, nói là nói quá lên cho sướng miệng thế thôi chứ nên chi cái sự quen qua đường, quen qua những cuộc chơi, nhất là lại còn trong một tình thế... bất lợi như thế.

Nhưng kể ra hôm đó mà không có Đăng thì thể nào cũng có tiết mục ghi địa chỉ và vẽ nhà cho tay ấy. Không chừng còn cho cả số điện thoại nữa. Dù sao cũng phải công nhận là hắn cười đẹp, đẹp thật, đẹp nhất!

*

Ban đầu thật ra có biết vậy đâu, có quan tâm đâu. Chẳng rõ hắn đã bao giờ biết đến khái niệm “giờ cao su” chưa mà lại ngớ ngẩn đến “điểm tập kết” đúng sít giờ rồi vất vưởng ngồi ở đâu đó, dài cổ chờ. Những người đến muộn, biết đấy là ai. Thành phần cuộc chơi dây cà dây muống, biết đằng nào mà lần. Vả, phải mà hắn không có ý lân la bắt quen mình, nói với mình thế này, nhìn vào mình thế kia, cười một cái, bặm miệng ba cái như thế, như thế... thì mình cũng hơi đâu mà liếc mắt đến cái mục “nhân vật và sự kiện” kia. Con trai thích trước mới thành chuyện, chứ mấy khi do con gái. Con gái giỏi lắm là chỉ khi “đánh hơi” thấy con trai để mắt tới mới lập tức cho tên ấy trở thành thôi thì galăng, đẹp trai, tuyệt vời, mê mình như điếu đổ... trong những lời rồi đây sẽ ngồi tỉ tê tán láo với ít nhất hai con bạn ruột. Nói chung ngay từ đầu mình đã không có chủ ý phải quen bằng được hắn. Nói chung không biết đến một đứa như hắn trên đời này cũng không chết. Có điều, sẽ chết, nếu gặp hắn rồi, quen rồi mà không quên đi cho được. Phải chi hắn đừng cười cho thiên hạ được nhờ! Đằng này, hắn lại cứ cười làm cho mình sau đó không tài nào tự nhiên được nữa. Thế nào mà hắn chẳng biết tỏng!

Ba Vì có đẹp đâu. Vườn quốc qia gì mà cây cối lún phún như râu ria tuổi dậy thì. Đường thì ngoặt trái ngoẹo phải, lên, lên mãi. Sương ngàn ngạt , ngun ngút. Lạnh đến nỗi chỉ còn nước: một là ôm thít lấy người chở, bất luận là ai, hai là thu tay vào túi áo mình,chứ ôm hờ hờ không ổn, lại càng lạnh. Mà xe win thì phóng ngay sau, kính Đức, miệng chắc là vẫn cười, cười vì biết thừa cái con bé con trước mặt kia chắc chắn đang muốn giấu nhẹm chuyện đã có người yêu rồi, “bị trói” rồi. Xe win không chở ai, cứ thế một mình phóng như phi lên núi, loang loáng nhưng bao giờ cũng đi sau xe này, hình như không thôi nhìn và còn cả cười nữa, như thể muốn giễu: “Thôi cái trò vải thưa che mắt thánh ấy đi, mắt có đuôi ơi! Cứ bỏ tay vào túi người yêu cho đỡ lạnh đi, không làm thì mới bị nghi ngờ đấy! Muộn quá rồi nhỉ? Tại cậu cả thôi, ai bảo sớm sủa cho lắm vào. Tớ thì vẫn còn tự do chán. Nói thật, tớ cũng có nhiều thiện ý lắm, nhưng... lô cốt có địch rồi, tớ ngại. Thông cảm nha!”. Khỉ gió, đã thế thì... Và... quả là có đỡ lạnh hơn thật. Đăng bị bất ngờ, quay lại vờ vĩnh gắt: “Trời đất, con gái con gớm, giữa ban ngày ban mặt... ”. Lại ngượng nghịu hờn dỗi thả tay ra. Rồi lại vòng lại. Thấy mình lạ lùng làm sao trong thứ cảm giác lẫn lộn vừa thích người yêu âu yếm mắng mỏ vô cùng lại vẫn cứ không quên đang có xe win đi liền sau. Và thế là tay đằng trước thì vẫn yêu nhưng cái ba lô vẫn chốc chốc lại được sửa, tóc đang cặp cho gọn tự dưng lại thích xõa ra cho bay, đầu không thể không thỉnh thỏang quay lại chuếch choáng cười...

Xe này và win đấy chạm đích trước tiên, mười một phút sau trước khi thấp thoáng thấy xe kế tiếp. Đăng liếc quanh rồi cười cười, vừa ngượng vừa “tự nhiên chủ nghĩa”:

- Đi W.C. đây, tạm thời cô đơn nhé!

Và quay sang tình địch, mặt rất... “đồng đội” (như thế nghĩa là vẫn chưa nghi ngờ gì).

- “Đồng chí” có nhu cầu gì không ạ ?

- Chưa, mình sẽ giành “World Cup” sau!

Biết đối đáp đấy chứ! À mà , cơ hội đến rồi đây! Chẳng biết rõ là cơ hội gì! Chỉ biết là khi đứng lại, có vẻ như lại càng lạnh hơn. Hai cái bao tay đen to tổ bố mà Đăng nhường cho lúc nãy trùm lấy gần hết hai má - mình lúc đó chắc là trông yêu lắm bởi làm thế sẽ chỉ còn lại mắt. Mà mắt thì... Kính đen được gỡ ra - mặt ấy cũng rất đẹp, rất tình tứ. Lại cười (Biết mình cười đẹp hay sao mà cười lắm thế ! Con trai mà cũng ý thức và lạm dụng chuyện hình thức của mình thì quá đáng lắm).

- Lạnh hả “quý cô”? Chịu rét kém thế sau làm dâu rẻo cao thế nào được !

- Ơ, thế nhà anh ở rẻo cao à?

Chết thật, lộ liễu quá rồi đây! Ai lại con gái mà đi “bật đèn xanh” như thế bao giờ. Mà cũng có lý đâu, có nên đâu. Đăng trở ra rồi kìa! Gớm, cái mặt vừa “trút bỏ gánh nặng” kìa, trông buồn cười thế không biết.

Mình dụi đầu vào vai Đăng, không buồn dấu kính đen nữa để đính chính lại hành động “bật đèn xanh” ngoài dự định lúc nãy. Nhưng kính đen hóa ra đang không nhìn lên mà lại nhìn xuống. Nhìn xuống dốc. Lần lượt các xe đang hiện ra, kính đen đùa:

- Rùa về đích kìa!

- Chậm nhưng mà chắc đây! - Đăng phụ họa. Trời đất ai lại để lộ “bí quyết nghề nghiệp” ra như thế hả anh? Hắn mà theo cách đấy tán đổ được em thì lại hối không kịp bây giờ.

Anh Ngọc – khỏe khoắn và vô tư nhất hội - vừa xịch xe đã hô:

- Chụp ảnh đã nhỉ, bà con?

Mấy nàng cũng nheo nhéo nhõng nhẽo : “Nghỉ đã!” “eo ôi, lạnh quá đi cơ!” khi nhận thấy “thiếu mình mà chợ vẫn đông” thì vội vã vứt túi đồ chạy lại. Thế nào mà chả có vài em thích được đứng gần anh chàng ấy. Không xứng thì lại tự càng làm mình xấu đi chứ ích gì! Đăng đâu rồi ấy nhỉ, sao lại đứng cạnh con bé áo len nào vậy kìa? Cứ dối mình những chuyện vô lý. Á à, thế thì đừng có trách người ta nha! “Chỗ đất này có đánh thuế không đây, cho anh đứng nhờ một tí”. Giọng ấy vang lên bên tai rồi! Chết thật, thôi thôi... nữa mà!

Mình biết có sánh được với người ta không nhỉ? Giá mà phân thân được để cắt ra một đứa đứng xa xa nhìn lại xem mình và tay này có đẹp đôi không. Làm thế nào đây nhỉ, để kính đen sau này xem lại sẽ thấy tiếc, thấy nhớ cái người đứng cạnh, cái người mà chỉ vì chậm chân một tí...

Thế là có bao nhiêu mắt mũi mình xúi nó trợn ngược lên hết. Vào ảnh phải mắt to mới đẹp chứ, mới có hồn, mới làm người ta nhớ, người ta tiếc, người ta...

- Lê ơi – Đăng vẫy - lại đây! Anh Ngọc, bấm hộ bọn này một kiểu đi!

Lại đứng cạnh nhau. Không khoác tay chụm đầu, không dựa dẫm, trong ngoài gì cả. Đứng không khác gì Đăng lúc nãy đứng cạnh con bé áo len, như mình với kính đen, nhưng nhìn thì vẫn cứ biết rõ rằng đôi này yêu nhau.

Kính đen không tham gia vụ chầu rìa “cố vấn nghệ thuật” bên ngoài. Ngồi xa xa, giữa đám ba lô, bứt bứt cỏ, loang loáng nhìn.

Cũng lạ, chỉ mới quen nhau trước đó mấy tiếng thôi, chưa nói với nhau được là bao nhưng chỉ mới nhìn một cái thôi là đã không tự nhiên được nữa. Tiếng sét tiếng siếc gì thì chắc là không phải rồi! Tim này mong manh thế, gặp phải sét có mà nổ tanh bành ra à! Duy có điều, cứ cảm thấy như là đã quen nhau từ lâu lắm, biết nhau lắm, cứ thấy như không phải khi cứ hồn nhiên với người yêu như thế trước mặt người ta - dù người ta cũng không mấy tỏ ra là đau đầu lắm lắm vì chuyện ấy.

Nhưng rõ ràng , nhưng chắc chắn là có để ý... Chắc chắn... Không thì giữa buổi cứ tìm cớ cứ lởn vởn quanh mình làm gì, lúc về xông vào giữa đám lau lách để bẻ lau cho mình làm gì, lộ vẻ tiếc và hoảng lúc xe này chào rẽ là gì... Ôi chao là óc tưởng tượng và tài ngộ nhận của những kẻ đa tình! Họ thích tin như thế lắm. Thích lắm !

Dĩ nhiên vẫn biết đây cũng như Ba Vì, có đẹp đâu. Nhưng thấy có lần, bọn con Nhái, con Hải “phán”: “Đứa nào đã không ưa mày thì thôi, xem như ổn, chứ đã ưa rồi thì lại càng phải ưa hơn, ưa mà cứ không hiểu vì sao. Ngay cả bọn tao chỉ là bạn thôi mà đôi khi cũng có cảm giác ấy”. Thì ai biết được ai chuyện cảm tình !

Vả, hôm đấy picnic, đây cũng diện diếc lắm chứ ạ, đâu đến nỗi gì. Con gái biết diện thì ít nhất cũng không xấu rồi.

*

* *

Hải hỏi : “Đăng hôm ấy làm thế nào mà mày bảo là làm khó?”. “Bình thường trong các cuộc chơi, Đăng đôi khi bỏ quên cả người yêu. Nhưng khi lần từ cái mặt ngây ngây tỉnh tỉnh của tao hôm đó mà ra, Đăng bỗng dưng nhớ đến tao triệt để, quan tâm tao quá mức, chuyện gì cũng gọi, đoạn nào cũng chờ, tức thế cơ chứ! Làm tao muốn cho người ta mỗi cái địa chỉ cũng chẳng có cơ hội nào. Không yêu được thì thành bạn vậy, đẹp trai như vậy đáng mặt lắm chứ, thế thôi mà cũng không cho. Có những chuyện phải có thêm một vài thuận tiện nữa mới ra chuyện được. Đành lòng, cuối buổi, tận dụng lúc Đăng lại đi “giành World Cup”, kính đen buông chèo : “Luôn có một đôi mắt hình viên đạn nhìn anh !”. Cực chẳng đã, mình buông chèo theo: “Ai bảo anh xây nhà trên đất trái phép?!”... Rồi hốt hoảng: mình đáo để không đúng chỗ rồi! Ngộ nhận thì sao?

Cả Nhái va Hải đều chửi um lên: “Mày đúng là đồ đa tình! Đăng thế là còn hiền đấy! Như tao mà đoán biết người yêu mình có tư tưởng ngoại tình, chỉ mới là tư tưởng thôi nha, là tao cho được toại ý ngay. Lúc đó thì tha hồ biết tay nhau!”

*

* *

Bọn này chơi thân thế mà chẳng có lấy một đứa hiểu mình. Chỉ có Đăng thôi, Đăng nhỉ?!

Hôm ấy, trước lúc trả em lên nhà, anh chả búng mũi xoa đầu em mà tương một câu như thế này là gì :

- Hôm nay tạm trừ của em hai điểm “nhân cách”, vì tội gì thì tự biết lấy nhé! Nhưng khi nào cảm thấy xứng đáng được cộng thêm điểm thì nhớ đưa bài để “thầy” chấm và chữa cho, nghe chửa?


Hết
Đăng nhập để trả lời
0
Loài mèo
Tác giả: Lê Thị Thu Thủy


Nàng cầm lấy điếu thuốc anh đã châm lửa , rồi đưa lên miệng rít. Anh để ý ngày xưa nàng không có cái kiểu chĩa ngón tay út khi cầm thuốc vừa điệu đà kiểu trí thức, vừa đàng điếm kiểu gái làng chơi như thế.

“Meo! meo!” – bất giác nàng bỏ điếu thuốc ra khỏi miệng và “mèo hóa” giọng mình. Thoáng thấy một con mèo nhị thể đen trắng sau tấm rèm cửa. Hình như nó có nghe tiếng gọi của nàng nhưng vẫn đỏng đảnh không chịu vào.

- Vẫn nuôi mèo à ? – Anh thở dài hỏi.

- Ừ, không khác đi được – Nàng cũng thở dài.

- Nuôi làm quái gì cái loại phản chủ ấy – Anh nổi cáu – Mèo đực đến mùa phát dục thì bỏ đi. Mèo cái đến mùa động đực thì gào lên như kẻ ăn vạ. Có con với nhau rồi thì quay ngoắt 180 độ, có khi bất thình lình mèo bố nhảy về cắn chết, ăn tươi nuốt sống con mình.

- Anh nói gì mà khiếp thế? Lại còn mang ra mà nói cả với em nữa chứ! – Ký ức đập vào nàng thảng thốt làm giọng nàng như lạc đi, sũng nước.

- Xưa, anh cũng mê cái loại êm-ấm-nóng ấy lắm nhưng rồi anh kịp nhận ra rằng nó chẳng hề có một tính tốt nào đáng để mình yêu cả.

- Anh không ám chỉ em đấy chứ? – Nàng lại đặt điếu thuốc lên miệng, mắt nheo nheo, vẫn ngón tay út chĩa ra một cách khó khăn.

- Bỏ ngón tay xuống đi! Trông đàng điếm lắm! Bỏ cả thuốc nữa! Mà hút lại từ bao giờ đấy? – Anh ngả người vào ghế, uy quyền như một quan tòa.

- Từ khi anh bỏ em đi! – Nàng vứt cả thuốc, ngoan ngoãn đến máy móc gập ngón tay út xuống và như một người yếu đuối, bất ngờ đổ xuống vai anh, giọng xìu xuống.

- Đừng bao giờ cũng đổ lỗi cho đàn ông. Đàn bà bây giờ cũng tệ hại chẳng kém gì đâu, cô ạ! - Anh làm một động tác vừa như vực nàng dậy vừa như đẩy nàng ra và hoay hoáy nhìn vào hai mắt nàng, mỉa mai lẫn thương hại. Nhưng bất chợt mềm lòng lại khi bắt gặp những giòng nước yếu mềm oằn oại trong mắt nàng.

Đàn bà ba mươi tuổi rồi còn phải khóc vì tình yêu thì tội lắm.!


... Năm mười bốn tuổi, em đã phải kêu thét lên và òa khóc trước cảnh ba con mèo con nhà mình bị mèo đực nhảy về cắn chết. Một đám bầy nhầy da và lông, đầu và tai và những cái chân nghều ngoào, bé xíu... Em đã nghe người ta kể trước điều ấy nhưng em không ngờ được là nó có thật. Tại sao lại có thể như thế được, hả anh ?

- Giống đực tàn nhẫn lắm! - Mẹ em giải thích nguyên nhân bất hạnh của mình mà cứ như nói chuyện của ai, mặt lạnh như tiền.

- Bố bỏ Mẹ hay Mẹ bỏ Bố?

- Cả hai cái đó đều chứng minh cho sự tàn nhẫn của đàn ông, cần gì phải phân loại nữa?

- Mẹ triết lý với con những chuyện ấy làm gì? Con chẳng hiểu lắm đâu! - Em chùi nước mắt, lê xẻng ra vườn chôn những cái xác không còn nguyên vẹn mà cho đến ngày hôm qua em hãy còn đặt chúng lên đùi mà vuốt ve, thậm chí hứng lên còn hôn lên những cái mũi hếch bé xíu màu hồng của chúng. Chỉ có những ai yêu mèo đến mức không lý giải được mới hiểu nỗi bàng hoàng và buồn khổ của em lúc ấy. Tuổi thơ em hạnh phúc và bất ổn bên những con mèo... Những năm ấy, tóc em không bao giờ để dài, cứ chạm vai là cắt, nên lúc nào cũng bông bông và xòe ra, vểnh lên, vừa nghịch vừa lả lơi. Ra đường bao giờ cũng mỉm cười. Mẹ chửi : “Đừng có xí xớn, rồi bị bọn con trai nó quẳng thòng lọng vào cổ đấy!”. Em cong cớn : “Có mẹ thì có ấy !”. Mẹ em tát em và rấm rứt khóc. Em sụp xuống ôm lấy mẹ, thấy không ai khổ như hai mẹ con em. Cứ thế khóc cho đến tàn đêm. Những năm 13,14 tuổi, em chưa được sâu sắc như sau này...

... Ra phố được một năm như thế thì có người mê, theo về nhà. Mẹ em cấm : “Tao không cho mày chơi với những loại qua đường, mạo hiểm lắm !”. Cấm không được thì chuyển sang giọng thú nhận lẫn van nài, yếu đuối đến phát khóc lên được: “Đừng co lặp lại sai lầm của mẹ, con ơi. Mẹ sợ lắm rồi!”

Nhưng em cũng phải có những đam mê riêng của em chứ. Bỏ hẳn một buổi học Anh, em đi xem phim với nó. Nó bao tiền vé cho em, lại còn mua cho hai chục mận hậu nữa. Mất tất cả những bảy nghìn rưỡi. Vào cái tuổi ăn quà như mỏ khoét ấy, có lúc em cứ nghĩ bừa rằng, nếu ai bao tiền quà cho em suốt đời thì được em yêu ngaỵ Mà mận hậu, anh ăn bao giờ chưa, ngon đến sái mồm, anh ạ!

Về nhà, em hồ hởi tuyên bố : “Từ nay mẹ không phải lo cho con tiền quà nữa, sướng nhé !” – “Miếng ăn là miếng nhục, có cho có trả, không ai cho không mày cái gì đâu, nhất là bọn con trai, mà mặt mày cứ tâng lên như bắt được của thế. Đàn bà con gái nào càng giàu trí tưởng bở càng chết!” – “Mẹ cứ hay quan trọng hóa và bi kịch hóa vấn đề. Mẹ thì bây giờ còn tin ai được nữa. Lúc nào cũng cực đoan !” Em ngoắt ngoảy bỏ vào phòng, không dám nhìn thấy cảnh cả người mẹ em mềm oặt, sụp xuống chiếc đi-văng. Em chỉ nói lấy được thế thôi, đôi khi tàn nhẫn đến mức sau khi nói xong, em luôn cảm thấy lỡ lời. Nhưng cho đến những ngày cuối đời, mẹ em vẫn không nghe được một câu xin lỗi nào từ miệng đứa con gái duy nhất ấy của mình. Những năm mẹ sắp xa, em bận yêu anh, không gần mẹ được!

... Mẹ em chỉ giỏi lo xạ Có ai lừa gì con bà đâu. Cái thằng bao tiền vé và mua hai chục mận hậu ấy không mê được em lâu. Đi với em thì hãnh diện gì. Da thì đen đến phát khét lên được, người thì gầy nhẳng nheo. Chỉ có được mỗi cái lúm đồng xu thì bù thế nào được. Nó chỉ nhầm một thời gian thôi mà.

Ra đời cũng không có nhiều kẻ nhầm lẫn như thế, nhưng đã sao nào. Em vẫn có quyền vênh mặt lên với những đứa con gái xấu ma chê quỷ hờn, thậm chí có khi đẹp mà không có duyên, suốt cả đời đi học không làm được một thằng con trai nào khổ sở.

Hồi ấy, anh chưa quen em đâu nhỉ? Em đâu có được trắng trẻo và đầy đặn như sau này. Giá mà anh gặp em sớm hơn chắc gì đã có những chuyện lãng mạn xảy ra giữa chúng tạ Đàn ông chuộng hình thức lắm!.


... “Em đừng ngốc nghếch quá thế! Nếu vì hình thức anh dại gì mà chọn em kia chứ! Dù em hai mươi trắng trẻo và đầy đặn hơn em hồi mười bốn tuổi, nhưng cũng chỉ là hơn mình thôi, không hơn được những người khác mà anh có thể có nếu muốn. Nhiều năm rồi, kể cả khi vô cảm nhất, anh cũng không thể hiểu nổi vì sao một người không lấy gì làm hấp dẫn như em lại làm anh khổ sở nhiều đến thế. Suốt đời anh khổ vì cứ bị nhầm lẫn lung tung như vậy”.

- Khi người ta không còn yêu nhau. Cảm giác còn lại chỉ còn là cảm giác hổ thẹn – em đọc thấy ở đâu đó như vậy. Nhưng dẫu không thành thì anh cũng cứ nói với em một câu gì đó mát lòng hơn được không, đại loại như là : “Em nghĩ là anh có nhiều cái mới? Chưa chắc đâu, khi tất cả những cái tốt đẹp của quá khứ đến hôm nay vẫn còn đang tồn tại” – Mệt mỏi vì cuộc–thoại–im-lặng đó, người đàn bà lại đưa thuốc lên miệng, nhưng lần này không còn thấy ngón tay út vểnh ra. Nó cụp xuống, tự lúc nào, như một chiếc lá rũ.

Con mèo nhị thể đột nhiên xuất hiện trên bậu cửa, mắt xanh biếc, rồi cũng lại đột ngột, nhảy phóc xuống đất, ào đến cọ cọ vào chiếc váy cũng hai màu đen–trắng của nàng. Người đàn bà được mèo yêu sung sướng bế thốc nó vào lòng vuốt vẹ Tay nàng để móng dài và nhọn, yêu mà trông cứ như thộc vào người. Như làm đau.

- Bà hàng xóm có ổ mèo, bảo em chọn lấy một con mà nuôi cho vui. Chuyện giản đơn thế mà cũng làm em nát óc mất mấy buổi. Nuôi mèo đực thì chẳng mấy chốc nó bỏ mình đi. Mà lấy mèo cái thì đến lúc nó cứ gào lên, chịu sao nổi. Rồi thì nó đẻ cho đầy nhà, lứa này đến lứa khác, mình biết lấy gì mà nuôi nó. Có khi trong nhà mèo lại đông hơn người.

... Em sẽ cô đơn giữa một bầy mèo, dù em có yêu chúng đến mấy! Sao thi thoảng anh không đến chỗ em chơi, có xa xôi gì lắm, lại đã trở nên bình thường rồi mà. Anh biết không, em vẫn thầm mong có được những ngày này, giữa anh và em, dẫu vẫn biết đó không phải là điều tốt đẹp nhất. Có gì giống như khi người ta đem lòng yêu loài mèo, dù vẫn biết rằng chúng chẳng hề có một tính tốt nào...

Ngày đó, khi nhận thấy anh tự dưng nhạt đi, em hiểu là điều gì đã xảy ra. Em rời Hà Nội, về Vinh sống với mẹ. Cái thành phố tỉnh lẻ ấy dù sao cũng dễ thở hơn nhiều.

- Sống với người ngoài ấy thì chỉ đến thế thôi. Họ dẻo mồm lắm, biết đấy là đâu – Mẹ em thở dài cay cú. Cách trục vớt con tàu đắm biển của mẹ lúc này là : hoặc em chọn lấy một người yêu mình hoặc ở với mẹ suốt đời, mẹ nuôi, cứ gì phải thằng nào. Nhưng hóa ra em vẫn chưa chán đời khi gào lên : “Sống thế thì có mà chết già à? Đàn bà không có đàn ông không chịu được đâu!” Em tưởng mẹ lại mắng : “Sao mà mày đĩ thế?” Lại đuổi : “Vậy thì mày chạy ra khỏi nhà mà chạy theo bọn nó đi, béo bở lắm đấy. Đấy, đại học bốn, năm năm, hết Hà Nội đến Hà ngoại, toàn môi trường trí thức cả, sao chẳng chọn được một thằng học thức tử tế vào, mà lại cứ về bám váy tao mà ăn vạ thế, hả con?” rồi òa khóc. Khi người ta quá bất hạnh, người ta chỉ còn cách trả miếng nhau như thế để tin rằng vẫn có người bất hạnh hơn mình. Nhưng lần này thì không, mẹ em gần như gục xuống, thú nhận : “Ừ, đàn ông... mọi cái sinh ra trên đời này đều vì có một cái khác cần nó. Có một thời mẹ chạy theo những người đàn ông mẹ yêu, vì mẹ cảm thấy mẹ cần họ quá, không có họ, mẹ sẽ không còn một nhu cầu nào khác nữa. Mỗi quãng đời mẹ yêu những mẫu đàn ông khác nhau. Năm... 8, 9 tuổi(?!) thì mê một cậu học giỏi và hiền nhất lớp, khi cậu ấy cùng gia đình chuyển đi Vũng Tàu, thì vừa mừng vì không còn sợ ai tranh mất vị trí đứng đầu, lại vừa thấy buồn buồn vì nhớ, nhưng những trò chơi hấp dẫn nhanh chóng làm mẹ quên. Lớn lên một chút, những năm 14, 15 thì thích những anh chàng mới lớn, ga-lăng, biết chiều chuộng bạn gái, biết chơi guitar, biết ăn mặc có phong cách, biết khôi hài... Rồi những năm 18, 19 thì lại vừa mê, vừa sợ những anh chàng có vẻ đàn ông, vừa lạnh lùng, vừa ngọt ngào, vừa kiêu kì, vừa tình tứ. Sau nữa thì rùng mình trước những người đàn ông chín chắn, có sự nghiệp, hơi khô khan, nhưng biết chắc là sẽ không lừa dối. Mẹ vẫn luôn cần những người đàn ông khác nhau như thế trong mỗi quãng tuổi của mình. Mẹ luôn cần họ và mẹ thề là mẹ sẽ òa lên khóc như bắt được của, nếu họ tỏ tình với Mẹ, nếu họ cũng yêu mẹ. Có những lúc mẹ tưởng như có thể gào lên vì mẹ không có được họ, vì họ không xuất hiện đúng lúc mẹ đang chờ đợi và kì vọng, đang đầy ắp tin tưởng và kiêu hãnh. Không như những đứa con gái tốt số thông thường, thời đang yêu, mẹ từng phải tự viết thư tỏ tình, từng phải lăn xả dò tìm những cái mong manh trong mắt người ta, từng viết thư van xin người ta đừng bỏ mình, từng làm thơ trách người ta nỡ quên mình, nghĩa là mẹ sẵn sàng hạ mình để cứu vãn được tình yêu, kêu gọi được tình yêu, mà không hiểu rằng đàn ông rất hay dị ứng với những cách đó. Đàn ông khi được yêu vốn tự cho mình cái quyền phạt oan vô lí đó.

Rốt cuộc, cái mẹ cần vẫn luôn là những cái mẹ chưa hoặc không thể có. Đó là hạnh phúc hay bất hạnh – mẹ cũng không phân định nổi nữa...

Mẹ đã yêu, yêu đến cạn mình, nhưng đã không được yêu nhiều lắm. Đừng nên kì vọng ở bọn đàn ông một sự vĩnh cửu nào – năm 19 tuổi, sau giây phút rùng mình chịu buột khỏi tay mối tình đẹp đẽ thời trung học, cái đầu tiên bập vào tim mẹ như một nhát dao là ý nghĩ hằn học ấy. Thế mà vẫn không chừa, lại vẫn cứ yêu, cứ tin. Khi yêu, người ta có thể và sẵn sàng tin bất cứ cái gì từng làm người ta nghi ngờ.

Bố con đã bỏ mẹ đi trong lúc mẹ đang tin như thế... ”


- Nhưng cái chính là giờ em định sống thế nào? – Anh như ngộp thở vì câu chuyện đầy rẫy những triết lý, cảm nhận nàng kể, sốt ruột ngắt lời. – Anh nghe nói dạo này em sống hư lắm. Hết ca này đến ca khác. Hiệp nào nghe bảo cũng mặn mà như vợ chồng. Đại học ra mà tệ thế được à?

- Anh tưởng người ta tốt lắm khi có bằng cấp và học thức á? Ai cũng bảo kẻ có học thì phải yêu chân chính, phải khác với một kẻ vô học, nhưng có ai bảo rằng không được đi lừa dối những vị có học đâu. Mà có phải bao giờ cũng tốt được đâu. Có khi thậm chí còn phải tồi tệ đi để làm cho những kẻ khác phải điêu đứng và khổ sở như mình, để có cớ tin rằng không chỉ mỗi mình khổ, để tin rằng mình không cô đơn, anh không hiểu à? – Nàng sừng sộ vứt thuốc, hất cả con mèo cưng ra khỏi lòng, làm nó nheo nhéo kêu lên rồi bỏ chạy.

- Đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh bằng kiểu mổ xẻ tâm lý rối rắm và ồn ào như thế! Đành rằng có thể anh có lỗi với em khi không còn yêu được em như đã từng nữa, đành rằng có lẽ đàn ông bọn anh luôn là nguyên nhân bất hạnh của đàn bà, nhưng... em thử nghĩ mà xem, người ta có lỗi với mình bao nhiêu khi không kiềm chế được mình. Thật xấu hổ khi cho mãi đến tuổi 30, cái tuổi đã va chạm nhiều với cuộc đời, một người đàn bà có học như em lại có ý định sống buông tuồng và cẩu thả như thế. Đàn bà hay đàn ông thì cũng thế cả thôi, phải sống, yêu và được yêu khác với những con mèo thì mới sướng được.

Người vừa dứt lời với cho mình cái mũ trên bàn và bất chợt thoáng xấu hổ khi nhận ra mình vừa tự ban cho mình cái quyền giáo huấn người đàn bà mình từng sâu nặng.

Không dám quay lại nhìn về, cũng không dám bước ra khỏi ngôi nhà của người đàn bà đáng thương, anh áp người vào cửa sổ, nhìn ra vườn. Đồ phản chủ - cái con mèo nhị thể hồi nãy vừa được nàng vuốt ve giờ lại đang rập rình vờn nhau với một con mèo lạ mặt, mắt xanh biếc, không thèm biết đến nỗi buồn tủi đang sủi lên từng vành trong mắt chủ.

- Anh đừng bận tâm đến chuyện đó làm gì. Loài mèo không biết yêu đâu!...

Lành lạnh, người đàn bà đứng sau anh, lặng lẽ nhìn ra vườn. Đôi mắt như chưng bằng nước, trong vắt. Có một nỗi buồn ghê gớm nào đó vừa gột rửa những nỗi buồn cặn bã trước đó.

Nhưng sao nàng vô cảm thế, khi nhìn anh?!


Hết
Đăng nhập để trả lời
0
Ở Trọ
Tác giả: Lê Thị Thu Thủy


1. Mở cửa ra là gặp nỗi buồn. Màn lùng nhùng. Bếp lạnh ngắt. Chỉ muốn lại khóa ngay cửa mà bỏ ra đường. Nhưng cái mệt mỏi của một ngày bạc phếch lại đòi được ngả lưng.

Nghiêng đầu xuống gối, nghe mồ hôi đi những vệt dài trong tóc. Chua và mặn.

Đã toan bứt dậy mà xốc lại cái nhịp sống nhịp nhàng trước đây của mình, rồi lại thôi, lại tự thấy không thể một mình mà làm điều ấy được. Phải có thêm một đứa khác nữa - không phải người yêu. Để thấy bõ công hơn mà ríu rít vo gạo, rửa rau, lau lại cái nhà mà đi cho sướng chân, bật cái vô tuyến mà ngồi bình luận hay cùng dỏng tai nghe Headway, tập thoại. Hoặc nằm lăn ra giường, gác chân lên nhau mà kháo chuyện thằng K. nhà tao thế này, thằng P. nhà mày thế kia. Trời ơi lúc chiều có vụ đâm xe ở Ngã Tư Sở sợ cực, à quên con D. không được thi giai đoạn đấy! Tội nhỉ! Tội gì, cho đáng! Bên ngoại ngữ ghê thật đấy! Chẳng biết bọn luật nghỉ hè chưa nhỉ? Con Ỵ sao lâu không thấy sang. Nó còn cầm của tao mấy cuốn giáo trình đấy. Quên, thằng H. "Lão Hạc" vừa có bài thơ đăng trên báo ---, hay phết! Mà này, mày thảo xong phần "tái bút" cho nhà chưa, phô tô cho tao một bản với. Ôi trời mày ơi hình như cơm khét...

Sẽ không có cơm - tối nay - dẫu chỉ là cơm khét. Mình hầu như không có khả năng ăn cái gì một mình.

2. V. về trước - vừa tháo giày vừa hỏi: "P. không đến à? Con N. đi đâu? "Mới gặp nhau tối quạ Còn N. - em tưởng chị biết. Em đi trước chị kia mà!" "Mày ăn gì chưa? "Chưa, chị?" "Ôi trời vừa ních một bụng gà tần ở Tống Duy Tân. Ngon muốn có thêm một dạ dày nữa quá mày ạ!".

Mình "thế à" nho nhỏ, bụng nghĩ: "Bọn này ăn no như thế thì còn yêu nhau được thế nào nữa. Thấy bảo tuần trước lại vừa ăn món gì mà "mỡ cháy xèo xèo, nước bắn vèo vèo" ở Hòa Mã kia mà! ít gặp nhau, nhưng cứ gặp là dắt nhau vào hiệu ăn. Sao không ra hồ Tây hôn nhau?"

Mười giờ: "Ai bánh mỳ không?" V. đang lau mặt tẩy trang, quay vào lục túi quần bò:

- Chưa ăn gì thật à M. ? Đói không, để chị kêu bánh mì?

- Nhưng phải kẹp gà tần em mới ăn cơ!

- Đùa chứ hồi nãy thừa hẳn hai phần ba suất, muốn đưa về nhà cho mày với con N. mà lại sợ Ông S. Ông cười.

- Điên à? có đưa về chắc gì em đã ăn!

- Để đấy bọn nhà hàng nó cũng tính tiền chứ có chịu trừ cho đâu! (?!)

N. về khuya nhất. Môi nhạt và tóc rối. Ai con gái đi ngoài đường về có lẽ cũng đều như thế cả (?!) V. hỏi:

- Chị tưởng hôm nay mày ở nhà? Mai thi môn đầu tiên rồi cơ mà?

Mai thi cơ mà! Lòng mình hả hê chờ đợi, dẫu vẫn biết rằng trong nhà này thực ra chẳng đứa nào sợ đứa nào cả. Chẳng ai bảo được ai, ràng buộc được ai cả. Có chăng chỉ là hình thức.

N. kéo áo ra khỏi quần, thủng thẳng:

- Em học rồi!

Bốc phét! Học bao giờ. Mấy tối nay, tối nào mà chẳng đi chơi cho bạc cả mặt. Hôm nào chẳng để ngỏ cửa đợi nó, ngủ mà cứ nơm nớp sợ không khéo nghe tiếng kẻ trộm vào nhà lại tưởng nó về.

N. thả mình xuống cạnh, lấp chỗ trống:

- Mày về lâu chưa? Mệt à?

- Có đi đâu mà lâu với chả không!

- Ơ, chiều này không đi dạy con bé ấy à? Không lên báo gửi bài à?

- Sao lại không? Có ai thích chết đói đâu!

V. kêu.

- Mày để nguyên thế mà ngủ được à, N.?

- Em chỉ nằm thêm chút thôi. Mệt quá!

- Làm gì mà phải mệt. Sao, ăn gì chưa?

- Gà tần thuốc bắc hẳn hoi nhé!

- Ôi thế à? cũng Tống Duy Tân chứ?

- Không, dưới này.

- Đồ khờ!

- Bà khờ thì có. Lên đấy cho nó chém à?

Mình kéo chăn lên đầu môi, mằn mặn, không đói, không thèm. Chỉ thấy khổ sở về sự không đủ vốn sống mà góp chuyện...

3. Còn giữ được thói quen nào hồi ở nhà nữa đâu, ngoài thói quen dậy sớm và tưới hoa này? ở nhà, mùa này, chắc đã lại có lan. Bố hẳn lại bê bộ mây ra trước sảnh, thư thản ngồi uống trà. Điệu bộ như thể đang sắp làm được thơ.

- Này mấy đứa gác ba ơi! Nước nôi gì mà mới sáng sớm đã xoe xóe chảy xuống cửa nhà người ta thế này. Bọn mày con gái con gớm gì mà kinh thế, chẳng ý tứ gì cả. Ai biết được nước này là nước gì mà bọn mày đổ lên đầu thiên hạ thế hả.

Thôi chết rồi, lại mụ H. đóng giày dưới nhà rồi. Cứ mở mắt ra là mở luôn mồm để chửi. Không chửi chồng chửi con thì chửi "mấy con đĩ thuê nhà bà Q. gác ba" hay cạnh khóe "thằng chó nào vứt giấy chùi cứt trước cửa nhà bà. Đây con nào muốn nhận thư tình xuống vác về mà thờ này!".

- Chị Ơi cho em xin lỗi. Nước tưới hoa, nước sạch đấy, chỉ tại em hơi quá tay thôi!

- Qúa quá cái con khỉ. Cứ đà này hôm nào bọn mày đái luôn trên đầu tao rồi dễ cũng bảo là nước cất chắc?

V. nhỏm dậy, gọi:

- Thôi vào nhà đi M., kệ mụ ấy lên đồng!

N. trở người cằn nhằn:

- Có cái tật (?!) tưới hoa mà cũng không bỏ được. Mỗi chậu móng rồng bé tí, đủ đất đâu mà ngấm nước cơ chứ.

Mình dận quạt số ba, ngồi phịch xuống nền nhà. Tự dưng thấy nóng và đói khủng khiếp!

4. N. có đôi giày ý mới. Hôm trước vừa kêu sắp phải "tái bút" về nhà?! Chị V. đoán.

- Chắc thằng P. sắm cho nó!?

Mình lia mắt xuống những mi dài và môi trái tim đang ngủ của N., cay cú nghĩ: môi ấy bị vò nhàu với bao nhiêu cái hôn thì chủ của nó được nhận đôi giày như hồi chiều.

V. đuổi muỗi và xoay quạt lại cho N., rồi cầm lấy tay mình, mắt buồn buồn.

- Thôi mắc màn đi. Đừng nghĩ xấumà tội nó. Yêu nhau không giúp nhau vậy được sao?!

Nghĩ xấu! Có bao giờ em muốn thế đâu cơ chứ. Nhưng đêm hôm qua, đêm hôm qua vì sao mà nó lại không về. Nó giật đứt nốt sợi dây ràng buộc lỏng lẻo giữa chúng ta rồi. Em đã mong ước bao nhiêu, một lần nó tỏ ra sợ chị và em, dù chỉ là hình thức thôi, để tin rằng nó còn tôn trọng mình, còn chưa dám qua mặt mình. Vậy mà đã đứt thật rồi, cái sợi dây quý giá giữa em và nó. Hồi trước có bao giờ nó như thế đâu, đi khuya mấy cũng mò được về nhà mà ngủ, đam mê mấy cũng tỉnh táo và rành mạch được...

Chị V. thương nó:

- Thấy bảo tối qua nó ngủ ở nhà bác. Cái tội đi đêm không báo trước làm cả nhà phát hoảng, chị cũng mắng nó rồi. Nó bảo tối qua nó mệt, nhà mình xa...

- Thôi đi, chị cứ tin nó. Con này thế là hư rồi!

V. đứng dậy mắc màn, thở dài:

- Con gái yêu vào, đứa nào mà chẳng hư đi một tý. Lại sống xa nhà...

Mình nghe mà thắt cả người. Tối qua, mình cũng không học hành gì nổi chỉ vì bần thần chờ K. đến. Tuổi này, rời bố mẹ chị em, người yêu là cả một chỗ dựa, một ý nghĩa lớn mà nếu tự dưng mất đi, lập tức sẽ bị rơi vào hụt hẫng, khủng hoảng.

Mình thèn thẹn nhìn xuống môi N., thấy cái khóe miệng của nó lúc ngủ trông ngoan vô cùng, đằm và duyên. Nó được yêu cũng là có lý!

5. Chị V. ra trường. Khăng khăng phải ở lại Hà Nội bằng mọi giá. Mình khuyên: Về nhà mà sống cho đàng hoàng, nhà chị rộng rãi thế, báu cái gì cái cảnh trọ, tháng mất đứt hai, ba trăm nghìn, thấy chủ nhà lên là xanh mặt, sợ bị đòi nhà hơn là đòi tiền. Mà thương Hà Nội với chị Ơi, ai cũng "bài nội" như mình, đường còn đâu mà đi, đất còn đâu mà ở nữa. V. thở dài: Nhưng ở đâu quen đấy rồi. Hồi đầu ra đây, chị cũng có ưa nổi đất này đâu, chỉ sợ cái đất nó làm hư mình. Với lại, chị còn phải theo S...

Nghĩa là vẫn sẽ lại bộ ba cũ. Vẫn sẽ lại một tập hợp không sợ nhau, không có người đứng đầu. Dân Tổng hợp mà ra cả. Cùng quê, cùng cảnh. Nhớ lại những ngày đầu chị em mới về ở chung, hì hụi sắm từng cái bát, cái nồi, cái chổi quét nhà, cái xô xách nước, cái giá giày, chục mắc áo... Thương lắm! rồi có hôm công tắc điện chập - hồi ấy đâu đã đứa nào có người yêu - hàng xóm còn lạ - bạn bè thì như mưa rào, ào ạt kéo đến từng bầy, khi cần lại không có - chẳng biết nhờ ai, đành phải tự biến mình thành... nhân viên điện nước. Cười rũ ra trước những cái tài "nam tính" đột xuất của mình. Rồi những hôm tổ an ninh khu phố gõ cửa, nửa đêm, hỏi đăng ký tạm trú, tra thế nào mà để bà H. tầng một phản ánh, đe không được trai gái, bạn bè làm ảnh hưởng trị an. Nghe mà tự ái nổi đầy mình! Đúng là ra đời, khó có ai tin được mình như những người trong nhà. Lại những hôm bọn thanh niên xúi trẻ con ném đá và rắn chết vào, tim đập không được. Những hôm mưa, nhớ nhà muốn khóc... Sao hồi ấy đứa nào cũng mong manh và yếu đuối như thế, thương như thế...

S., P. rồi K. - ba người ấy đã làm biến dạng những cái mong manh của chúng ta, phải không V. và N.? Có vẻ như chúng ta cũng hạnh phúc lắm, tương lai lắm. V. và S.; N. và P.; M. và K.. Rồi thì cũng ở lại Hà Nội đấy chứ nhỉ? Ba nhà giỏi cách nhau vài phố chứ mấy. Gọi điện cho nhau nhé, mời nhau đến nhà ăn cơm. Cẩn thận, kẻo chó béc giê nhà tao nó chồm lên cổ đấy. Quên đi, chồng tao nó cho xe hơi vào tận cửa, chồm là chồm thế nào. Mà kể cả thế, chị mày cũng sẽ đẩy bà ở ra đỡ đạn dùm (ý bảo chị V. cũng khá giả đâu có kém - thuê được cả người ở nữa kia mà!). Nhưng đùa thế không được, vô nhân đạo quá! Nào, uống gì nào? Coca đi! Ôi nhạt lắm. Thôi, kệ mấy mụ ấy với nhau, thích uống gì thì uống. Bọn mình Tiger nhé! Sao, lý do à? Mừng chị V. vừa được giải thưởng báo chí. Mừng thằng S. vừa quay xong bộ phim. Mừng N. được chỗ làm lương cao. Mừng P. lên trưởng phòng. Mừng K. và M. có con trai đầu lòng.

Trời ơi, vui thế, ồn ào thế, hứa hẹn thế. Chỉ mới tưởng tượng thôi mà đã khoái run lên rồi. Giá mà... giá mà được như thế nhỉ, sau này, V. và S.; N. và P.; mình và K... giá mà...

Nhưng... nhiều khi, nghĩ lại, chỉ thấy chuyện cứ như trẻ con, bố mẹ, người lớn nào đã ai biết và hứa hẹn gì...

V. gấp lại chăn, bảo:

- À M. Ơi, đúng là hôm nọ con N nó ngủ ở nhà bác nó đấy. Hôm rồi chị X. con bác nó đến đây còn kêu là bị nó gác cho sái cả cổ.

Quay mặt, thở phào. Cảm giác có lại một điều tưởng chừng đã mất. Đa nghi đã là thói quen tệ hại ở mình. Đã cùng nhà với nhau, sao cứ có thể không tin nhau?

N. về, tay xách túi lê - Trời, cũng mua lê nữa kìa, nhí nhảnh và rạng rỡ. Mở mũ nó hỏi:

- Ê, M. Ơi! Lấy bổng chưa?

- Rồi, chờ dài cổ cả một kỳ, chưa nổi ba trăm, chán quá!

- Chưa đủ một tháng tiền nhà! à quên, em vừa mượn được cái băng đấy, chị V. ạ!

Bỏ băng, bật đài, N. hát họa theo. Hát Trịnh Công Sơn - "Ở trọ".


Hết
Đăng nhập để trả lời
0
Ven Hồ
Tác giả: Lê Thị Thu Thủy


Bây giờ mọi cái không còn đủ sức làm tôi phải đau đáu và thao thức nữa. Tất cả đã khác đi rất nhiều, ngay cả khi có vẻ như chúng vừa được vừa được một bàn tay tế nhị nào đó đẩy ng*ưọc về phía điểm xuất phát.

Như người đàn ông này của tôi, anh ấy đang ngồi bên kia bàn, anh ấy có một đôi mắt buồn, anh ấy có một nụ cười biết hát, anh ấy... Vậy mà rốt cuộc, giờ đây trong tôi còn sót lại gì nào? Chỉ là một dấu than mờ không hơn không kém. Chợt len lén trong mình một câu hỏi phủ phàng: Sao lại có thể như thế nhỉ, ngày xưa ấy, sao lại là người đàn ông ủ rủ đến xa lạ này, vậy cái gì là gạch nối giữa Phong và Quí?

Tôi quan tâm:

- Phong với Hà giờ sao rồi?

- Thôi lâu rồi, Phong không quên Thủy được... - Đôi mắt bên kia bàn cụp xuống.

- Thế à? - Rõ ràng, không phải là cái cảm giác như tim mình đang nhảy cẫng lên bởi sắp có lại một điều đã mất. Giá bảy năm trước, lúc mà tôi đang gần như phát cuồng lên vì không làm sao cứu vãn được tình thế mà Phong nói với tôi cái câu tử tế ấy, thì làm gì lúc này tôi có thể đủ sức hờ hững được như thế.

Phong có vẻ như không được ru vỗ bởi cái sự rất bình thản ấy ở tôi. Làm sao được nhỉ? Chẳng lẽ lại nói tuột ra cái điều đáng buồn ấy, rằng đã từ lâu, không hiểu sao hầu như không còn một chút gì nữa về anh còn có thể làm tôi xao lòng; đã từ lâu, tôi vô cảm, xa lạ với kỷ niệm và rất ngại phải bới tìm quá khứ.

Tối qua trước khi đi ngủ, Qúi như linh cảm trước cuộc gặp tình cờ này, đã tự dưng hôn tôi rất sâu rồi tự hào:

- Em có đốt đuốc tìm khắp Hà Nội này cũng không kiếm được thằng nào yêu em như anh.

Quả thật là lúc đó tôi có nhớ đến Phong thật, để rồi cười thầm: đàn ông, yêu vào, anh nào chả thích nói quá lên một chút. Yêu đến như Phong mà còn thay đổi nữa là. Kể cả Qúi cũng vậy thôi, ai mà biết trước cho được.

Qúi mạnh mẽ và thành đạt. Qúi cười rất sang, miệng rộng và sáng, ria mép có ánh xanh. Lần gặp đầu tiên, con bạn đi cùng ngơ ngẩn kéo vai: "Mày nhìn cái lão đối diện bàn xem. Đẹp nhưng mà trông đểu lắm!". Tôi nhìn sang, thấy đẹp và đểu thật, nên gật: "Ừ, loại này phải lừa đến trăm em là ít". Câu nói đó đã được con bạn tôi nhắc lại trong tiệc cưới của tôi và Qúi hồi năm ngóai. Quả thật, lúc đẩy nó ra khỏi lưỡi, tôi thật không thể ngờ đưo8.c mô"i quan hện giữa tôi và người đàn ông xa lạ kia lại có thể đạt đến mức gần gủi như bây giờ. Lúc ấy, tôi vô cảm trước mọi người đàn ông. Đang là những ngày vừa mất Phong. Mất người yêu như một kẻ mất hướng, đêm nằm, chẳng biết nghĩ đến ai để đừng buồn; chịu, không thể tượng tượng ra một sự thay thê"n ào khả dĩ làm mình cân bằng trở lại. Lúc đó, tuyệt nhiên trong tôi chưa hề văng vẳng cái điệu cười rất to và sang, cái miệng rộng và hàng ria xanh đầy nam tính kia của Quí. Mất Phong, tôi lập tức mắc phải cái tật của một kẻ trắng tay: đi thần thánh những cái gì mình từng có, thậm chí từng lơi lỏng.

Tôi có yêu Phong hay không? Câu hỏi đó vào những năm còn khá là trẻ con tôi chịu, không trả lời được. Mặc một cái áo mới cũng nghĩ đến Phong đầu tiên. Vắng Phong một bữa đã thấy mười lăm phút trước gương hôm đó là công toi. Một đứa xinh nhất lên bảng cũng thấy lòng mình rúm lại, dớn dác. Nhưng bề ngoài thì vẫn làm như còn xa lạ trước bất cứ cái gì mang màu sắc người lớn.

Rồi ba năm trung học tuột khỏi tay chóng vánh như một giấc mợ Bàng hoàng. Rạn vỡ. Con bạn thân nhất, thi khối C, trong đầu lúc đó đầy rẫy sử liệu, lạnh lùng so sánh: "Mẹ tao bảo tình yêu học trò chỉ như một cơn mưa bóng mây. Suy rộng ra, tao nghĩ chắc nó cũng chỉ mhư một cuộc thử sức, một lần tập dượt! Đằng nào mà chả thế, việc gì phải tiếc? Thiên hạ cũng đều vậy cả, thế mà họ có làm sao đâu!".

Rồi chúng tôi ra Hà Nội, vào đại học Thành Phố này rộng đến mức rất ít khi có những cuộc gặp tình cờ trên đường. Tất nhiên, một đôi lần Phong cũng đến chổ tôi, nói dăm ba câu chuyện, đại khái bên trường ấy học bổng có cao không, dạy có hay không, ngoại ngữ bên ấy mấy trình, có phải thi lại không, con Thu dạo này thế nào, vẫn yêu thằng Tùng à, bao giờ thì nghĩ tết... Chẳng thấy Phong nhắc gì đến chuyện cũ, dù vẫn còn rất nhuyên vẹn ánh mắt ấy. Chỉ có những kẻ đeo đuổi và si mê ta mới nhìn ta bằng ánh mắt rạn vỡ, mênh mông, chập chùng và mei^n man như vậy.

Tôi có yêu Phong hay không? Ngay cả lúc đó, tôi cũng không chịu cắt nghĩa điều này nghiêm túc. chỉ biết ngồi giương mắt mà chờ đợi, dù không bao giờ để lộ ra luôn là thói thường của con gái trong những truyện đại loại như thế.

Vào đại học, tôi có thêm nhiều bạn bè mới. Trong số đó có Vĩnh. Vĩnh tròn và xám như một cái cống giến, giọng ồ ồ, Chẳng ra dáng trai Hà Nội tí nào. Nhưng chúng tôi lại hợp và thân nhau đến nỗi không it' đứa hài hước ngờ rằng biết đâu, tôi lại "đổ" Vĩnh vì cái tài bốc phét của nó. Chuyện yêu đương, biết thế nào là có lý.

Phong biết Vĩnh có lẽ là qua lời bạn bè cùng lớp hồi phổ thông, chứ chưa gặp bao giờ. Nếu gặp, chắc Phong không dám nghĩ là một đứa sùng bái hình thức như tôi lại đi đồng nhất tiêu chuẩn một anh người yêu với tiêu chuẩn một thằng bạn thân.

Rụt rè và dễ dao động, Phong yêu tôi bằng một tình yêu phát bực lên được. Lần gặp cuối cùng trước khi Phong thay đổi, mặt tôi lạnh như tiền và tiếp Phong như một người khách lạ. Mấy đứa cùng phòng xúm lại: "Mày điên à? Sao tệ thế?". Tao không biết nữa! Tự dưng thấy chán. Chán lắm! Tức lắm!".

... Giữa Phong và Hà đã được bắt đầu như thế nào, đã diễn ra những gì, tôi không hề biết. Cho đến khi gặp hai người trong buổi tiệc sinh nhật một người bạn cũ thì tôi mới vỡ ra, mới chịu tin cái điều mà lâu nay bạn bè vẫn xa gần.

Đêm ấy, tôi làm cho cả phòng được một bữa khổ sở vì tôi chong đèn viết nhật ký suốt đêm và khóc rấm rứt như một cô nàng thất tình trong tiểu thuyết ba xụ Giá Phong và tất cả những người đàn ông mang trong mình một tình yêu có hình hài thỏ đế, biết chọn đúng cái thời điểm ấy mà quay trở lại thì mọi sự đối với Phong, với họ, với tôi, và tất cả những cô gái chờ đợi khác đã có thể khác đi rất nhiều và nhiều lắm.

Nhưng Phong đã đi qua cuộc đời tôi, chỉ như một kỷ niệm buồn...

o0o

Thành phố của những cái hồ. xanh như con mắt xanh. Đang mở to nhìn người qua đường. Câu duy nhất Phong nói bóng gío với tôi hồi mới vào đại học là: "Thủy không nhận thấy ai hay nhìn mình ư? (... ) Những cái hồ đấy! Có điều... tại Thủy không để ý nên không biết đó thôi".

Và bây giờ, sau bảy năm, chúng tôi ngồi lại với nhau, ở một quán kem ven hồ. Này con mắt xanh tròn quá thể, sao lại nhìn tôi và Phong như thế? Phán xét ư? Trách cứ ư? Nuối tiếc giùm? Thở dài giùm? Hay chỉ là vô cảm và trống rỗng?

- Thủy hạnh phúc không? - Đôi mắt bên kia bàn cập dồn hi vọng.

- Có. Thủy nghĩ là có - Những ngón tay run run của tôi trả lời.

- Qúi có quan tâm nhiều đến Thủy không, có yêu Thủy lắm không?

- Nhiều và có. Hôm qua anh ấy vừa tuyên bố: không có người đàn ông nào yêu em được bằng anh.

Ngước lên n một cái nhìn phản biện. Lặng lẽ, Phong rít thêm một hơi thuốc nữa, rồi bất chợt thẳng thốt kêu lên:

- Mình quên không ăn kem để nó tan thành nước rồi này!


Hết
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-09-18 12:06:46SBC>
TB : lâu ghê mới có dịp vào thăm Cô thỏ Ly. Nhớ cô Thỏ da diết. Cô Thỏ vẫn mạnh khoẻ chứ? [sm=44.gif][sm=44.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
Ct.Ly vẫn khỏe à SBC , Cảm ơn hai ly cà phê đen đạc của SBC, làm tối ngủ không được đây.

Những truyện ngắn của Lê thị Thu Thủy đã được Ct.Ly mang vào thư viện rồi đó

Mong sẽ đọc tiếp những truyện mà SBC sưu tầm tiếp nhé

Thân ái
Đăng nhập để trả lời
0
tối nay SBC cũng ko ngủ được, ông ND và Hoang cũng đang uống trà ngắm trăng và ăn..hột vịt lộn ngòai sân kìa.Ctly có muốn tham gia chung??[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
wow..... Trung Thu thì ăn bánh Trung Thu, sao lại ăn hột vịt lộn vậy ????

Chuyện này chắc cũng khg lạ, cho những người xa quê hương, miễn có trăng ngắm là mừng gòi , khg cần.... tới bánh [:D] Như Ct.Ly ngắm hoa Quỳnh vậy mà [8D]
Đăng nhập để trả lời
0