.
Chẳng có gì mà CHỢT NHIÊN
______________________________________
Những ngày lễ hội vẫn còn đầy ấp bên này.Cái gì chứ dân Mít mình thì ăn chơi là số 1.Dân tây chơi ngày noel,ngày mùng một đầu năm.Người mình cày nhiều,cày thê thảm nên lúc chơi thì cũng chơi khá nhiều.
Anh là mít nên anh cũng được kéo theo để chơi.Chơi đến lã cả người.
Sau ngày tết tây là tết ta - Anh ghé thăm nhà ông bà bạn.Chồng Lào vợ Mít lai tàu.Nhà họ ở cách anh mấy con đường mà thôi.Cây lá tiêu điều ngó thấy thảm thê giữa trời đông.Chủ nhà ôm chầm lấy ,làm cho vài màn hôn hít y hệt người Pháp.Thế là chúc tụng nhau.Chẳng thấy ai chúc nhau yêu nhiều nhiều.
Màn trà nước,cà phê,cà pháo rượu chè bắt đầu.Ông chồng nói tiếng việt hơi rành ,câu nào ông bí thì ông quay sang pha nửa tiếng anh,nửa tiếng tây và 15 % tiếng Lào làm anh nghe và tự phiên dịch kiểu mình ên muốn đứt hơi.Bà vợ xinh đẹp của ông thì thỉnh thoảng ra oai sai ông chồng đi lăng xăng vào bếp để lấy cái này cái kia.
Thấy chàng ta ngoan lắm ,vì phải ngoan như thế để nàng nhà được dịp trả thù cái tội hoang đàng ngày xưa đã hú hí vơí biết bao nhiêu là người đẹp ở khắp chỗ trên quả địa cầu.Nghe nói đã có vài cô tự tử hụt vì quá yêu chàng và không lấy được chàng vì chàng đã vướng vợ con đùm đề.
Bây giờ thì về hưu rồi nên chàng phải ngoan.Đi đâu cũng cặp kè sát nàng.Ở chỗ nào cũng thấy nựng và hôn nàng.Âu yếm lắm ! Tình lắm !
Anh nực cười trêu hai vợ chồng :
- Chị thấy chưa ? Hồi đó mà nổi khùng lên để bỏ ông ấy thì bây giờ lấy ai nựng mình ?
Hai người nhìn nhau.Tình yêu vợ chồng đầy ấp trong mắt họ.Bà vợ thủ thỉ kể chuyện cậu con lớn đang mang bệnh hiểm nghèo và đang có cái may mắn thoát bệnh ....Ai nấy đều có những câu chuyện riêng để kể.Ai cũng là một tài tử trong cuốn phim chính của cuộc đời mình.
Ăn uống xong vơí nhau.Trời còn sớm.Cả bọn lại rủ rê nhau kéo đến một nhà khác.Nhà này cũng có một cặp rất yêu nhau.Chồng là người Tàu,vợ người Việt.
Đi thì đi - Vòng xe bon bon chạy ra xa lộ.
Nhà bạn nằm trên đỉnh cao.Bóng tối mùa đông ngập đầy khu vườn.Con chó đen thui cồng kềnh chạy ra đón khách và chẳng sủa câu nào.Nó biết là khách mang niềm vui đến cho chủ nhà.
Chủ nhà toét miệng cười thấy mà thương.Vợ chủ nhà vặn nhạc um xùm ở cái TV và dàn máy.Cả bọn hôn chào nhau,quay nhau giữa piste vơí điệu rumba dòn tan của bài hát And I love her. Bánh trái,đèn đuốc,tiếng cười dòn,ấm,thân....
Anh chàng Tàu này có thời là ký giả của một tờ báo hoa ngữ bên Saigon.Anh chơi guitar và bass khá cừ.Mỗi lần gặp nhau là không thiếu màn ca hát nhảy nhót.Chỉ cần cho anh uống nhâm nhi vài ly rượu nhỏ là anh hăng hái vui vẻ hát hò và kể chuyện khôi hài.Và sau khi đùa bỡn xong thì anh quay sang nịnh hót và tán tỉnh vợ anh.Nàng thích chí cười híp mắt thấy mà thương.
Nói về chữ thương thì anh thấy nên mở một cái ngoặc kép nho nhỏ : ( Anh có một ông bạn bác sĩ về hưu,ông ta hào hoa kinh khủng và hay đua đòi thương đại vợ của bạn bè.Người ta bảo ông ấy là kẻ rất trăng hoa ) - Anh mặc kệ.Ai muốn nói về bạn anh như thế nào cứ nói.Miễn là anh ấy đừng thương đại " bà nhà " của anh là được rồi.
Tiếng cười,âm nhạc trong nhà của bạn anh kéo dài đến hơn 1 giờ sáng.Anh nghe nhạc,thảy mấy cái đĩa cd vào máy nghe một dọc các bài hát mà mình yêu thích.
Giọng ca của chàng Françis Cabrel đêm nay rất nồng nàn.Chàng hát :
C'est rien que du ciel ordinaire
Du bleu comme on en voit partout
Mais j'y ai mis tout mon savoir-faire
Et toute notre histoire en-dessous
Nghe xong bài hát về mẫu chuyện bình thường ấy,anh mở cửa bước ra vườn.Bầu trời lạnh có đầy ánh sao báo hiệu trời đẹp cho buổi sáng hôm sau.Đêm sâu đang trôi.Đêm về sáng.
Chợt nhiên anh nhớ lại một đêm về sáng ở chốn cũ.Đêm lúc nào cũng đẹp.
đăng sơn.fr