<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-30 10:03:32Ct.Ly>
Liên khúc Chuyện Tình Thời Chinh Chiến (Lam Phương)
- Như Quỳnh & Thế Sơn
- Như Quỳnh & Thế Sơn
http://www.hqvn18.com/Musics/LienKhucThoiChinhChien5.html
Hôm nay đây còn vui trông thấy nhau
Bên tiếng ca tiếng đàn vượt trời cao
Lời vui thắm thiết đưa trao
Như khi mới gặp nhau
Nhưng anh ơi ngày mai ta cách xa
Anh Kinh Đô tôi phải về miền xa
Biệt ly ai khéo gieo chi
Đến bao mái đầu xanh
Nhớ hàng phượng thắm ven đường
Mỗi lúc chiều buông tan tác rơi cài lên mái tóc xanh
Với bóng dáng ai chiều ấy
Nâng niu tà áo
biết nói gì khi chia ly
Tiễn anh đi rồi em về gác lạnh điều hiu
Ngoài trời trăng tỏ mà sao ướt đôi tay mềm
Bóng đêm ngỡ là người em yêu
Khép đôi mi lại càng thương nhiều
Trời ơi thương nhớ
bao năm mặn nồng bây giờ lìa nhau
Em thương anh từ đây cách biệt nụ cười
Đường xa gió lạnh mưa nhiều
và đời anh đắng cay trăm chiều
Bao năm rồi,
một ngày chưa sống xa nhau
Ngọt bùi chia sớt cho nhau,
mà giờ này sao lắm thương đau
Mấy đêm qua rồi, nghe từng lá rụng ngoài sông
Từng hồi chuông đổ
càng thêm tái tê trong lòng
Vắng anh cô phòng càng quạnh hiu
Nhớ anh nhớ từng làn hơi thở
Giờ đây mới biết
xa anh sẽ làm chết cả đời em
Có những chiều mưa buồn giăng giăng khắp lối
Có những chiều giá lạnh tím cả hoàng hôn
Tôi đi qua thôn xa héo hút lưng đèo
Rừng xanh hoang vắng tiêu điều
Và lòng như thấy cô liêu
Mấy năm trời
cuộc đời quân nhân đây đó
Mấy năm trời
xuôi ngược khắp nẻo đường xa
Đôi khi mang tâm tư anh lính xa nhà
Mà lòng vẫn thấy xót xa
vì non nước còn đau buồn
Khi đi thấy đường đã xa
Bây giờ đường về xứ
Còn xa hơn nghìn lần
Trên hai mươi vạn bàn tay
Dắt dìu nhau đến đây
Ngàn đời xa cố hương
Ra đi trong giờ đau thương
Lúc quê hương bàng hoàng
Người xây phút vinh quang
Ai đi ai ở nào hay
Người đông kẻ phương Tây
Cùng sống trong đọa đày
Cùng sống trong đọa đày
Trùng dương bát ngát người ơi
Sóng dâng cao vời vợi
Thuyền trôi biết về đâu
Thuyền trôi biết về đâu
Vầng trăng soi biển sâu
Giúp cho tôi nhiệm màu
Làm sao bớt nỗi sầu
Làm sao bớt nỗi sầu
Tôi yêu con tàu Trường Xuân
Con tàu nhiều sóng gió
Mà tình thương thật đầy
Mà tình thương thật đầy
Tôi xin đa tạ bàn tay
Dắt đàn con đến đây
Ngàn đời xin khắc ghi
Ngàn đời xin khắc ghi
Mai ta phiêu bạc nơi nao
Đừng quên phút gian lao
Cùng sớt chia ngày nào.
Sau phong ba trời thêm đen tối
Lìa quê hương từ lúc đổi dời
Trong cơn đau dường nghe lòng gian dối
Đời đâu ngờ mình gạt lệ xa nhau
Anh có biết ngày ba mươi mất nước
Ngày chia ly, ngày của tù đầy
Em phiêu lưu vào khung trời mây xám
và tứ bề là biển rộng mênh mông
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Đến bên nhau bằng trăm lời yêu nống
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Phút chia tay câu giã từ mình lại không
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Đến ban mai và đi vào chiều
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Mất quê hương, mất anh rồi để rồi đời quạnh hiu
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Đến bên nhau bằng trăm lời yêu nống
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Phút chia tay câu giã từ mình lại không
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Đến ban mai và đi vào chiều
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Mất quê hương,
mất anh rồi để rồi đời quạnh hiu
Đã biết thế rồi tim xa vẫn là tim yêu
chờ đợi từng ngày
Em mong sao biển đông đừng khởi sóng
Để đưa thuyền em về tận bên anh
Mười năm xa xứ
xác thân ngược xuôi
mười năm nương náu
nơi chốn quê người
bao nỗi u hoài
thân phận lưu đày
giọt lệ chua cay
để chờ ngày mai
bao năm qua
em vẫn miẹt mài
em vẫn chời đợi
sẽ có một ngày tạo dựng tương lai
nhưng hôm nay,
mộng theo mây khói
giông tố bảo bùng,
chôn chiếc thuyền mộng
em chết ngậm ngùi giữa trời mênh mông
Cành hoa năm đó,
sắc hương tả tơi
gởi theo con nước
về đến bên người
em đã đi tìm,
giữa lòng biển rộng
tình đẹp trăm năm
trong giấc ngủ nghìn thu
Con tàu nhỏ bé như một chiếc kiệu cưới không kết hoa
gói trọn thân xác em vào lòng biển cả
nơi đó,
em đã tìm được sự an lành
của tình yêu vĩnh cửu
nơi đó,
em sẽ mãi mãi bên anh
Anh gửi cả tâm hồn vào cành hoa xưa
dù tan nát, nhờ giòng nước trao đến em
xin cảm ơn,
một mối tình đã cho anh
những ước mơ để sống
vĩnh biệt em,
vĩnh biệt em...
vĩnh biệt...
Bên tiếng ca tiếng đàn vượt trời cao
Lời vui thắm thiết đưa trao
Như khi mới gặp nhau
Nhưng anh ơi ngày mai ta cách xa
Anh Kinh Đô tôi phải về miền xa
Biệt ly ai khéo gieo chi
Đến bao mái đầu xanh
Nhớ hàng phượng thắm ven đường
Mỗi lúc chiều buông tan tác rơi cài lên mái tóc xanh
Với bóng dáng ai chiều ấy
Nâng niu tà áo
biết nói gì khi chia ly
Tiễn anh đi rồi em về gác lạnh điều hiu
Ngoài trời trăng tỏ mà sao ướt đôi tay mềm
Bóng đêm ngỡ là người em yêu
Khép đôi mi lại càng thương nhiều
Trời ơi thương nhớ
bao năm mặn nồng bây giờ lìa nhau
Em thương anh từ đây cách biệt nụ cười
Đường xa gió lạnh mưa nhiều
và đời anh đắng cay trăm chiều
Bao năm rồi,
một ngày chưa sống xa nhau
Ngọt bùi chia sớt cho nhau,
mà giờ này sao lắm thương đau
Mấy đêm qua rồi, nghe từng lá rụng ngoài sông
Từng hồi chuông đổ
càng thêm tái tê trong lòng
Vắng anh cô phòng càng quạnh hiu
Nhớ anh nhớ từng làn hơi thở
Giờ đây mới biết
xa anh sẽ làm chết cả đời em
Có những chiều mưa buồn giăng giăng khắp lối
Có những chiều giá lạnh tím cả hoàng hôn
Tôi đi qua thôn xa héo hút lưng đèo
Rừng xanh hoang vắng tiêu điều
Và lòng như thấy cô liêu
Mấy năm trời
cuộc đời quân nhân đây đó
Mấy năm trời
xuôi ngược khắp nẻo đường xa
Đôi khi mang tâm tư anh lính xa nhà
Mà lòng vẫn thấy xót xa
vì non nước còn đau buồn
Khi đi thấy đường đã xa
Bây giờ đường về xứ
Còn xa hơn nghìn lần
Trên hai mươi vạn bàn tay
Dắt dìu nhau đến đây
Ngàn đời xa cố hương
Ra đi trong giờ đau thương
Lúc quê hương bàng hoàng
Người xây phút vinh quang
Ai đi ai ở nào hay
Người đông kẻ phương Tây
Cùng sống trong đọa đày
Cùng sống trong đọa đày
Trùng dương bát ngát người ơi
Sóng dâng cao vời vợi
Thuyền trôi biết về đâu
Thuyền trôi biết về đâu
Vầng trăng soi biển sâu
Giúp cho tôi nhiệm màu
Làm sao bớt nỗi sầu
Làm sao bớt nỗi sầu
Tôi yêu con tàu Trường Xuân
Con tàu nhiều sóng gió
Mà tình thương thật đầy
Mà tình thương thật đầy
Tôi xin đa tạ bàn tay
Dắt đàn con đến đây
Ngàn đời xin khắc ghi
Ngàn đời xin khắc ghi
Mai ta phiêu bạc nơi nao
Đừng quên phút gian lao
Cùng sớt chia ngày nào.
Sau phong ba trời thêm đen tối
Lìa quê hương từ lúc đổi dời
Trong cơn đau dường nghe lòng gian dối
Đời đâu ngờ mình gạt lệ xa nhau
Anh có biết ngày ba mươi mất nước
Ngày chia ly, ngày của tù đầy
Em phiêu lưu vào khung trời mây xám
và tứ bề là biển rộng mênh mông
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Đến bên nhau bằng trăm lời yêu nống
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Phút chia tay câu giã từ mình lại không
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Đến ban mai và đi vào chiều
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Mất quê hương, mất anh rồi để rồi đời quạnh hiu
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Đến bên nhau bằng trăm lời yêu nống
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Phút chia tay câu giã từ mình lại không
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Đến ban mai và đi vào chiều
Tình yêu ơi hỡi tình yêu
Mất quê hương,
mất anh rồi để rồi đời quạnh hiu
Đã biết thế rồi tim xa vẫn là tim yêu
chờ đợi từng ngày
Em mong sao biển đông đừng khởi sóng
Để đưa thuyền em về tận bên anh
Mười năm xa xứ
xác thân ngược xuôi
mười năm nương náu
nơi chốn quê người
bao nỗi u hoài
thân phận lưu đày
giọt lệ chua cay
để chờ ngày mai
bao năm qua
em vẫn miẹt mài
em vẫn chời đợi
sẽ có một ngày tạo dựng tương lai
nhưng hôm nay,
mộng theo mây khói
giông tố bảo bùng,
chôn chiếc thuyền mộng
em chết ngậm ngùi giữa trời mênh mông
Cành hoa năm đó,
sắc hương tả tơi
gởi theo con nước
về đến bên người
em đã đi tìm,
giữa lòng biển rộng
tình đẹp trăm năm
trong giấc ngủ nghìn thu
Con tàu nhỏ bé như một chiếc kiệu cưới không kết hoa
gói trọn thân xác em vào lòng biển cả
nơi đó,
em đã tìm được sự an lành
của tình yêu vĩnh cửu
nơi đó,
em sẽ mãi mãi bên anh
Anh gửi cả tâm hồn vào cành hoa xưa
dù tan nát, nhờ giòng nước trao đến em
xin cảm ơn,
một mối tình đã cho anh
những ước mơ để sống
vĩnh biệt em,
vĩnh biệt em...
vĩnh biệt...