📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!
Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:
1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.
2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.
3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.
4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.
5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.
6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.
7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.
8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.
Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!
Anh đừng đẩy em về phía không anh
Nơi không có bình yên, không màu xanh khi chúng ta đã gặp
Đừng bắt em từng giờ phải trằn trọc
Từng đêm khuya, đầy ắp tiếng thở dài.
Đừng để giọt sương, đọng lại trên bờ mắt naia
Khi không anh , bờ vai em cũng trở nên lạnh ngắta
Bước chân em , bỗng tự động quay về ký ức...quái ác
Và lại mang, gánh vác từng nỗi u sầu.
Chắc chắn một điều, em sẽ ngã lại giữ một hố sâu
Sẽ chẳng có ai, trong đêm thâu , đưa tay cứu vớt
Chỉ có anh,hiện hữu lại trong đời em rất lớn
Và chỉ có anh, mới cứu vớt , và nuôi sống tâm hồn nhau.
Vậy anh ơi, đừng đẩy em về phía không đâu
Về phía màu tình yêu đã trở nên phai nhạt
Đừng bắt em , không gặp anh một tháng
Chỉ một ngày cũng quá đủ choáng váng bởi thiếu nhau
Bởi em yêu anh, yêu lắm , yêu quá nhiều.....!!!
Và có anh, em đã quên miền quá khứ.
Hãy nắm chặt tay, đêm đêm tình tứ
Hãy trao nụ hôn, xóa ngày cũ buồn đau.
Anh đừng đẩy em về phía không anh
Nơi không có bình yên, không màu xanh khi chúng ta đã gặp
Đừng bắt em từng giờ phải trằn trọc
Từng đêm khuya, đầy ắp tiếng thở dài.
Đừng để giọt sương, đọng lại trên bờ mắt naia
Khi không anh , bờ vai em cũng trở nên lạnh ngắta
Bước chân em , bỗng tự động quay về ký ức...quái ác
Và lại mang, gánh vác từng nỗi u sầu.
Chắc chắn một điều, em sẽ ngã lại giữ một hố sâu
Sẽ chẳng có ai, trong đêm thâu , đưa tay cứu vớt
Chỉ có anh,hiện hữu lại trong đời em rất lớn
Và chỉ có anh, mới cứu vớt , và nuôi sống tâm hồn nhau.
Vậy anh ơi, đừng đẩy em về phía không đâu
Về phía màu tình yêu đã trở nên phai nhạt
Đừng bắt em , không gặp anh một tháng
Chỉ một ngày cũng quá đủ choáng váng bởi thiếu nhau
Bởi em yêu anh, yêu lắm , yêu quá nhiều.....!!!
Và có anh, em đã quên miền quá khứ.
Hãy nắm chặt tay, đêm đêm tình tứ
Hãy trao nụ hôn, xóa ngày cũ buồn đau.
Minh Nghĩa 12h55p 12.10.2012.
ĐỪNG ĐẨY EM VỀ PHÍA KHÔNG ANH
Đừng đẩy em về phía không anh
Ở đây chẳng có giấc mộng lành
Nửa đêm em sợ mình thao thức
Đừng thế nhé anh... đừng thế anh...
Đừng đẩy em về phía không anh
Mà hãy vun đắp mối tình xanh
Để ta còn mãi tình chan chứa
Đừng thế nhé anh... đừng thế anh...
Đừng đẩy em về phía không anh
Níu tay vẫn giữ chứt mong manh
Dù đời vẫn bạc người thay đổi
Đừng thế nhé anh... đừng thế anh...
Đừng đẩy em về phía không anh
Đừng để thuyền ta cứ chòng chành
Đừng cho sóng lớn thuyền chao đảo
Đừng thế nhé anh... đừng thế anh...
Ta chưa rõ đang thương hay đang ghét
Sao mập mờ, lúc ghét rồi lại thương
Trái tim ta , hồi này đỗi lạ thường
Tự dưng ích kỷ, chẳng chỉ rõ đường để bước.
Chắc hình như , vừa bị chầy , xước
Bởi vội vàng, không nhìn trước, ngó sau.
Nên đã ngã một cú rất đau
Giờ không biết bao lâu lành lại.
Tôi đang sống trong niềm đam mê bất tận
Bởi những vần thơ, vẫn lấn chiếm tâm hồn
Lấn chiếm hết những nỗi sầu cô quạnh
Và cuộc tình dang dở mang đến , không lâu
Những đêm mùa đông trời Sài thành đổ những trận mưa ngâu.
Anh không biết, chỉ có mình tôi biết
Lại lẳng lặng, tìm vần thơ để viết
Để tự ru mình, hãy quên hết thương đau.
Những câu thơ, toàn ý âu sầu
Nói được ra, cũng là bầu san sẻ
Tuy chưa có ai hiểu ta được cặn kẽ
Nhưng một lời cảm thông, cũng bớt phải lẻ loi.
Cám ơn anh, đã đến bên tôi
Cho tôi biết vị mùi ngọt_đắng
Cám ơn anh, cho tôi những đêm thức trắng
Biết lệ mặn nồng hơn nước biển mênh mông.
Ta đi mãi vẫn chưa tới bến hồng
Ta và anh thực tế chưa là gì cả
Chỉ một chút chạm nhau, rồi chia đôi ngả.
Con đường phía trước anh và ta còn tất tả ngược xuôi.
Em còn nhớ, những đêm thu lặng lẽ
Hoa sữa thơm, ngợp khắp lối công viên
Ta nhìn nhau, với đôi mắt ngoan hiền
Còn ngượng ngịu, như chưa bao giờ biết........
Em còn biết, tim em chưa hề chết
Còn rộn ràng, khi thấy bóng anh qua
Hạnh phúc lắm, nhưng chả thích nói ra
Vờ nhăn nhó, vờ chẳng thèm để ý.
Dường đã biết, anh tôi rất tâm lý
Hái sẵn chùm hoa sữa mới nở vừa
Tặng cho em , hỏi nhỏ : " đã thích chưa" ?
Em mỉm cười, nhìn anh đầy trìu mến !
Em hãnh diện hạnh phúc anh mang đến
Với bạn bè, chẳng dấu diếm điều chi
Cứ tưởng rằng, có hai tiếng :" chia ly".
Đã chấm hết, từ nay không tồn tại.
Mùa thu hết, và tình tôi cũng chết
Như lá vàng, tàn rữa dưới gốc cây.
Mùa đông sang, trơ lại nhánh cành gầy
Đang đóng băng, trong cô đơn lạnh lẽo.
Thu năm sau, biết có còn trong trẻo
Hoa rộ mùa, ai trèo hái tặng em
Hay cứ thế, hoa nở, lệ ướt nhem
Bởi cô đơn , không ai đem mang tặng.
Đâu có dễ để phải phai mờ
Hình dáng ấy cứ lượn lờ trước mặt
Ngọn lửa tình, trong em chưa bao giờ tắt
Sống trong đời thường, Cuộn chặt cả vào giấc chiêm bao.
Nhiều khi nghĩ, không hiểu nổi vì sao
Em thương anh, thương nhiều đến thế
Có bao giờ ,trong đêm anh nằm đổ lệ
Em vẫn thường như thế từng đêma
Ánh mắt anh chở khúc nhạc êm đềm
Dìu dắt em, vào giấc mơ tình ái
Cho em thấy mùa xuân đang trở lại
Chim én về, nhảy nhót khúc hoan ca...
Bàn tay anh, nắm chặt, chẳng buông ra
Khi chỉ hai đứa ngồi yên trên ghế đá
Nói chuyện đời thường, chuyện khi vất vả
Tựa vai nhau, thả trôi bớt mệt nhoài.
Kể nhau nghe những chuyện ngày mai
Những điều ước tưởng chừng xa xăm lắm
Để đêm về em thường mang ra ẵm
Tủm tỉm cười, tự ngắm lại trong mơ...
Chuyện tương lai, em vẫn nhớ vu vơ
Nhặt gộp lại, viết thành bài thơ nhỏ
Như hôm nay lại lật ra xem ngó
Hình bóng hôm nào, vẫn sáng tỏ ngay đây.
Đường tình duyên vẫn mải miết đắp xây
Vẫn chưa đủ, cho ngày mai dệt mộng
Anh nơi ấy, cũng chỉ là chiếc bóng
Chẳng bao giờ ta chạm được vào nhau.
Phố trưa Sài Gòn vẫn còn đang nhộn nhịp
Tất bật ngược xuôi, để đuổi kịp thời gian
Người háo hức, lại có người thở than
Bởi tất cả , hi vọng gọn gàng đón xuân mới.
Tâm tư em, chưa thể nào phơi phới
Xuân năm nay , vẫn đơn gối, đơn chăn
Thiếu hơi thở, khi trằn trọc băn khoăn
Và ao ước cái tên, mình vẫn chưa được đổi.
Em không giám trách trời, vì trời đâu có lỗi
Cũng chỉ hỏi mình, rồi tự lặn lội tìm lời giải trong đêm
Tiếng thở dài,bởi cuộc sống chưa mấy êm đềm
Còn trắc trở , gập ghềnh với đường tình ,dang dở.
Sao em quên, những khi đôi mình vất vả
Mới được gặp nhau, phố xá đã ngủ yên lành
Sao quên được con đường, trải dài , hàng hoa sữa màu xanh
Tựa vai nhau, nói chuyện mai sau, xa xôi lắm.
Sao quên được, mắt môi trao nhau say thắm
Giữa đêm thu, sương rơi nhẹ , gió thổi mơ màng
Anh đã kéo em ra , khỏi mảnh đất hoang tàn
Vun xới lại, chút tình đang héo úa.
Anh ra đi, vô tình làm lòng tin em tắt lửa
Trái tim yêu, rỉ ứa dòng máu đau
Thời gian trôi, cũng không phai nhạt màu
Ký ức về anh vẫn còn nguyên rõ nét.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-25 05:10:42dzuylynh>
Trích đoạn: Bé Lười
Vẫn Nhớ Người !
Người ơi, gặp gỡ mà chi
Tim ngoan biết dại, biết si mất rồi
Người ơi, từ lúc người thôi...
Trái tim như muốn vỡ đôi , ngỡ ngàng.
Tháng giêng, ghé, thật dịu dàng
Ghé riêng em, đọng trăm ngàn , sầu dâng.
Từng đôi, dìu dắt, ân cần...
Em ngồi tựa cửa gọi thầm tên ai !
Cắn chặt môi,ngăn lệ dài
Môi đã ứa màu, lệ (vẫn) dài theo đêm...
Nhớ người em lại gọi tên
Trong mơ em cũng gọi rền. Người ơi !
Đôi ta nào cách xa xôi
Nhưng sao vẫn để đơn côi một mình ?
Nhớ người, em lại ngắm hình
Lệ trong mắt lệ, một mình bơ vơ,
Đêm đông buông xuống lặng tờ
Quơ tay viết vội vần thơ "nhớ người".
Liền trang viết mãi không thôi
Mải mê đâu biết rạng trời ngó qua...
Nhìn lại đâu thấy thơ ca..
Trên trang giấy trắng đậm đà tên anh...
Minh Nghĩa 24.01.2013
[sm=10_point.gif]
dạo này thơ bé lười khởi sắc lắm , hết ..lười rồi phải không?
con vẫn khỏe nhưng tình không khỏe ư ?
Tuổi 26 ,ngả mới thì bố ok ! nhưng không được NGÃ MỚI nữa nhé con gái yêu của bố !
tặng con bài thơ xuân nè, xem có thấy bố mới hay vẫn như cũ , cũ xì xì ấy .
* * *
https://www.box.com/shared/fxdlschws17me34qs9ir
[color=#336633]GẶP NHAU GIỮA MÙA XUÂN
thơ tân hình thức Dzuylynh | Ấu Tím diễn đọc
Đã nghe trong mưa giữa phút giao mùa hạt mềm nhung nhớ.
Chúm chím nụ đào môi cười em hé nờ cánh nhung tơ.
Nghe suối thơ reo khúc khích giọng cười, âm ba ngọt ngào vô tận.
Là em, là em.
Anh đang có đó phải không?
Tuyết đã tan chưa nơi anh ở, chổn thiên đường mơ ước.
Chỗ hôm nay không có nhân gian, nơi ngày ấy vó ngựa đã khua vẹt mòn dấu chân dĩ vãng.
Nỗi buồn quanh quẩn gần xa .
Xát lên nhánh tóc mai dáng liễu trang đài em dấu ái, chừng như đã có màu ngân bạc.
Là em. Là em đó, anh có biết không.
Làm sao, mình gặp nhau giữa mùa xuân anh nhỉ!
Anh có thấy gì không.
Mưa Xuân rải hạt đều trên ngón chân chim khóe mắt.
Thời gian, món quà em chưa một lần mong ước cũng đã pha tan trong một mảng gam màu.
Ly rượu rót cho anh trong phút giao thừa, trước trầm hương nến tỏa.
Đáy mắt em nhạt nhòa di ảnh, anh cúi đầu nâng thánh giá trên tay.
Cùng đồng đội vác trên vai cỗ quan tài thế hệ còn thiếu lời ghi báo tử.
Cốc vọng tửu em đã pha thêm lệ hồng giọt máu .
Anh hồn thiệng còn chưa vơi nửa ngụm sơn hà.
Quê hương mình chìm trong biển lửa xuân xưa, tổ quốc ta tiêu vong bởi thời tàn vận mạt.
Ba mươi tám mùa xuân đã trầm tư hương khói miếu đền thương hận.
Nửa thế kỷ cũng đã gần đong đủ nợ trầm kha
Xót xa em biết mấy cho vừa; chát chua đời ván bài sấp ngữa.
Gió đã về chưa cho lạnh nguội bầu huyết hận lưu vong.
Mưa đã về chưa cho trắng trong rạng ngời pho liệt sử
Nắng đã về chưa cho ấm nhụy xuân khai mãn độ
Anh và Em, ta hẹn nhau mùa xuân hy vọng.
Khỏang cách mấy mươi năm chiều dài cũng vừa đủ để quên và để nhớ
Bao nhiêu năm ly hương viễn xứ, bấy nhiêu lần Xuân đến Xuân đi.
Mấy mươi năm em lạc mất xuân thì, âm dương gãy nhịp cầu tri kỷ.
Nhớ về anh, án thư mờ nét chữ. Chênh vênh đời mực tým khúc giao thi.
Đã thấy trong Xuân rạng ánh mắt môi cười.
Anh nhớ nhé, đừng quên lời ước thệ.
Mình hẹn nhau gặp giữa mùa Xuân
Mình hẹn nhau gặp giữa mùa Xuân...
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.05.2013 04:39:58 bởi Little_Ant>
Minh Nghĩa em ,
Hôm nay anh về thăm em gái , thăm lại những dòng chữ năm xưa !
Chúc em gái một ngày mới thật vui em nhé [sm=1.gif]
Người đã về trao nhau từng lời nói
Từng tiếng cười, từng khoé mắt chứa chang
Như nước sông hoà tan ra biển lớn
Biển yêu người nên sóng vỗ từng cơn.....