<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-06 15:59:12welcom1985>
THẤY TRÊN DIỄN ĐÀN CHƯA CÓ , MÀ TRÊN GOOGLE CŨNG CHƯA CÓ, NÊN MÌNH MẠNG PHÉP LÀM LUÔN ( THỜI GIAN DỰ KIẾN HOÀN THÀNH 2 TUẦN )
SỐ TRANG : 471
SỐ CHƯƠNG : 30 CHƯƠNG
SCAN : TUI
ĐÁNH MÁY : TUI
Có một số tên nhân vật đánh sai tên ....sau này khi hoàn thành xong 30 chương thì mình sẽ chỉnh sửa lại cho hoàn chỉnh ...![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Ra khỏi nhà anh đã đi qua hai bến trên xe ô-tô điện , một chiếc ô-tô điện mới , rộng rãi sơn màu xanh-vàng , — loại xe chưa hề có ở Mát-xcơ-va hồi trước chiến tranh . Những chiếc ghế ngồi thoải mái , được bọc bằng loại da mềm màu sô-cô-la và loại nhung kẻ . Xe chạy êm như lướt trên mặt nước , Mà anh thì đã năm năm nay không hề đi ô-tô điện . Và cũng đã năm năm rồi anh không thấy người bán vé xe khách của Mảt-xcơ-va .
Năm năm rồi anh không còn hỏi bằng một câu bình thường , vội vã của người Mát-xcơ-va: «Bác có xuống bến sau không ạ?» Và bây giờ đây , khi anh hỏi như vậy , thì giọng của anh vang to và đượm vẻ hân hoan không đúng lúc , đến nỗi những hành khách đứng trước anh — vào tầm trưa số hành khách này cũng không đông lắm — đều ngạc nhiên ngoái lại và lặng lẽ nhường đường cho anh .
Cánh cửa mở ra trước mặt anh , và anh nhảy xuống vỉa hè
Và bây giờ thì anh đang đi trên đường phố Mát-xcơ-va . . .
Mặt trời tháng Bảy nấu chảy lớp nhựa trải đường phẳng lỳ . Chỗ này mặt nhựa đường như có màu xanh , nhưng xa xa ở phía trước mặt dưới ánh mặt trời nó sáng ánh lên như được quét bằng một lớp phấn . Dãy nhà bên trái in xuống mặt đường nhựa những bóng ngắn tối thẫm , còn dãy nhà bên phải thì ngập trong ánh mặt trời . Những ô cửa sổ phía bên này sáng loá mắt .
Từ góc phố , một con cánh cam xanh to kềnh có đôi cánh nước xòe rộng đang bò ra . Ở mỗi bên cánh được dệt bởi muôn ngàn tia nước hiện lên những sắc cầu vồng lấp lánh . Mặt đường nhựa nóng chảy đen bóng và bốc hơi nghi ngút . Nhưng một con mưa vẫn đang từ từ bò trên những chiếc bánh xe làm tỏa ra xung quanh một lớp mây mát rượi .
Mát-xcơ-va!
Anh đang đi trong lòng Mát-xcơ-va!
Nơi đây mọi thứ từ nhỏ vẫn quen thân và không thể quên được , nơi đây là quê hương anh , chốn quê bình thường ấm tình người mà ở mặt trận những người chiến sĩ đều nhớ tới , mỗi người hướng về một vùng quê của mình. Ở khu rừng thành viên tranh tối tranh sáng và ở những dãy núi hoang vu vùng Khin-gan anh vẫn thường nhớ tới Da-mô-xcơ-vô-rết-si-e , I-a- ki-man-ca , nhớ tới những bờ sông có kè đá hoa cương , những cây bồ đề cổ thụ của vườn Nê-xcút-snưi . . .
Và giờ đây tất cả đang trở về với anh . Tất cả , tất cả những gì đã được ký ức trân trọng giữ gìn . đằng kia , trong tòa biệt thự , bên cạnh nhà thờ Xpa-xô-Na-líp-cốp-xki , vào mùa thu năm đầu chiến tranh , anh đã tham gia đội cứu hỏa của quận Lê-nin . Tham gia thực sự! Một chú bé mười sáu tuổi . . . Bây giờ cũng như hồi trước chiến tranh , trước cửa tòa biệt thự vẫn có tấm biển: «Vườn trẻ số 62» . Từ những ô cửa sổ rộng mở ló ra những chiếc lá cây vạn niên thanh xanh bóng và vang lên tiếng hát qua máy thu thanh . 1
Anh đi mỗi lúc một nhanh , gần như là chạy .
Anh bước lên chiếc cầu bắc qua con sông đào Ca-na-va nổi tiếng của Mát-xcơ-va . Bên cạnh rạp chiếu bóng «U-đa-rơ-nhích» có một đám đông , hầu hết là thanh niên — bây giờ đang là kỳ nghỉ hè mà .
Chưa thấy sông Mảt-xcơ-va đâu , nhưng anh đã cảm thấy hơi thở tươi mát của nó , và đã hình đung ra khoảng rộng bao la của nó sau các dãy nhà . Ngày trước anh đã sống ở nơi đây , ở phố bờ sông Béc-xê-nép-xcai-a , và học ở trường phố bờ sông Xô-phi-xcai-a , đối diện với điện Crem-li . Anh thường đi học dưới những nhịp cầu cuốn — ở đó lúc nào cũng tối mờ mờ và âm vang , chỉ cần động nhẹ cũng gây ra những tiếng dội lớn . Còn sau các buổi học thì học sinh chơi trò «rèn luyện ý chí»: chúng đi trên mép tường chắn bằng đá dọc bờ sông , hai tay dang ra để giữ thăng bằng , về sau có một thầy giáo trông thấy và cả lớp đã bị kỷ luật .
Anh dừng lại tại nhịp uốn cong bằng bê-tông lớn ở giữa cầu .
Cầu Đá Lớn!
Chiếc cầu đẹp nhất thế giới . Giờ đây anh không còn nghi ngờ gì điều đó nữa . Anh đã từng thấy những chiếc cầu ở Pra-ha , ở Vien và nhiều cầu khác nữa ở nhiều nước .
Từ khu này trở ra , thành phố có vẻ chật chội một cách vô tổ chức — phố xá thiên thẹo , nhà cửa cái nọ gối cái kia trong đám lộn xộn của những bức tường màu cháo lòng , những mái nhà màu hồng và những ngọn tháp , những khu nhà mới xây dựng còn ngổn ngang giàn giáo và những ô cửa sổ lấp lánh dưới ánh mặt trời .
Nhưng căn cứ từng ngôi nhà quen thuộc ta có thể đoán ra các đường phố đằng kia lấp lánh mái lợp bằng kính của nhà bảo tàng Pu-skin , chếch bên trái , ngay bên bờ sông là một bãi xây dựng chạy dài — ở đây người ta đã khởi công xây dựng Cung Xô-viết , những khối trụ của móng nhà đứng sừng sững như những hàng răng cưa khổng lồ .
Còn phía bên phải , trên một ngọn đồi cao là điện Crem-li . Những ngôi tháp cổ kính phủ một lớp rêu xám gần như trắng mốc dưới chân , và một hàng cây xanh sau dãy tường , trong sân điện Crem-li , nổi lên trên đó là một tòa cung điện cân đối có bộ ngực trắng với lá cờ đỏ trên nóc nhọn .
Trước chiến tranh đã bao lần anh nhìn thấy những ngôi tháp , những cây thông này và cả cung điện đầy kiêu hãnh này nữa , anh thấy chúng cả vào mùa đông và mùa hè , cả vào những ngày trời nắng và lúc trời mưa , từ cửa sổ ô-tô điện và từ đường bờ sông , — giờ đây anh lại có cảm giác tựa như mới nhìn thấy tất cả những thứ đó lần đầu tiên . Và lần đầu tiên anh nhìn thấy vẻ đẹp thần thoại của điện Crem-li , một vẻ đẹp có một không hai trên trái đất này ,
Sau đó anh đi qua quảng trường gần cổng Bô-rô-vít-xki-e dẫn tới thư viện Lê-nin .
Anh nhìn vào khuôn mặt của những người đi ngược chiều và anh thấy ngạc nhiên: tại sao lại không gặp những người quen nhỉ? Anh có cảm giác rằng , chính ngày hôm nay anh phải được nhìn thấy tất cả mọi người , được gặp họ ở trên đường phố .
Bây giờ anh đang bước lên Quảng trường Đỏ . Đã gần lắm , gần lắm rồi . . . Anh đứng ở trung tâm Mát-xcơ-va . Thành phố ôm gọn anh trong tiếng ồn ào không lúc nào tắt , trong muôn ngàn giọng nói và tiếng cười của mọi người . Trước mắt anh sừng sững bức tường đá trắng của khách sạn «Mát-xcơ-va» , và phía bên trái , vươn lên sườn đồi với những tòa nhà nhiều tầng nhấp nhô là phố Goóc-ki đông người và nhộn nhịp nhất , hai bên là hai dãy tủ kính lấp lánh .
Anh đã từng mơ ước biết bao được có ngày hôm nay!
Anh đi giữa mọi người , chạm vai vào họ , trìu mến nhìn vào mắt họ , lắng nghe những câu chuyện của họ . Chính tất cả những người Mát-xcơ-va đó là những người đồng hương của anh , mà hôm nay đây anh mới trở lại với họ sau năm năm trường xa cách . Cả người đàn ông vai rộng mặc áo mưa và đội mũ màu xám , cả chú bé mặt đầy tàn nhang mặc áo may-ô thể thao , cả người phụ nữ hồng hào tay bế con nhỏ , cả một chị khác mang kính , nách cắp một chiếc cặp có thò ra một chai sữa , cả những cô thiếu nữ — sao họ đông đến thế! Những cô thiếu nữ mặc áo dài trắng , hồng và tím nhạt , da rám nắng dáng điệu nhanh nhẹn , mắt sáng long lanh , tất cả các cô đều mỉm cười với anh , còn anh cũng mỉm cười với họ , Anh cười đáp lại các cô gái đó và cảm thấy rằng tất cà những người đó là những người quen cũ của mình , anh chỉ mới hơi quên họ đi trong khoảng năm năm nay . Có lẽ cả bản thân anh cũng đã thay đổi . Nhưng họ sẽ nhớ ra nhau , rất nhanh ! Mặt đường lát đá ở Quảng trường Đò cũng mang sắc xanh hầm hập của nền trời . Anh bước đi hiên ngang , đầu ngẩng cao . ở đây mọi thứ vẫn như hồi trước chiến tranh — vẫn hàng thông xanh đứng trang nghiêm đọc theo chân tường điện Crem-li , vẫn hai người lính đứng yên vị bên cửa ra vào lăng mộ vĩ đại . Những khuôn mặt trẻ trung của họ thật là trang nghiêm .
Chân bước chậm rãi , lòng đầy xúc động , anh đi qua quảng trường và luôn luôn nhìn về bên phải . Anh nhìn thấy chiếc kim vàng nhảy nhảy trong chiếc đồng hổ trên tháp Xpa-xcai-a , và mặt trời , trong một thoáng chói mắt , rực lên trên mặt kim .
Khi anh bước xuống bờ sông , có một chàng trai trẻ , lưỡng quyển cao , mắt đen , cũng mặc áo va-rơi và đi cùng bước về phía anh . Anh ta hỏi vẻ lúng túng như có lỗi:
— Xin phiền hỏi anh bạn , anh có biết đường đến Viện bảo tàng hội họa Tơ-rê-chi-a-cốp đi lối nào không?
Mình biết chứ! — anh gần như kêu lên , bỗng dưng vui mừng quá đỗi về một điều gì đó . — Tất nhiên là mình biết chứ! Lẽ ra mình sẽ đích thân đưa cậu đến , nhưng mình đã đặt kế hoạch là đến mai mình mới tới Viện bảo tàng Tơ-rê-chi-a-cốp . thế này vậy: cậu hãy đi qua cầu Đá , không , tốt nhất là qua cầu Mát-xcơ-vô-rét-xki . . .
Rồi anh đã chu đáo và tỉ mỉ hướng dẫn cho chàng trai nọ đường đi đến Viện bảo tàng Tơ-rê-chi-a-cốp . Chàng trai gật đầu cảm ơn và bước đi . Còn anh vẫn đứng nhìn theo và mỉm cười hạnh phúc , ngỡ ngàng: anh cũng vừa nghĩ rằng ngày mai cả anh cũng sẽ đến thăm Viện bảo tàng Tơ-rê-chi-a-cốp! Còn nếu anh muốn , anh sẽ đến cả ngày hôm nay nữa . Chỉ cần anh muốn — là mười lăm phút sau anh đã có mặt ở bào tàng Tơ-rê- chi-a-cốp rồi!
Và thế là anh đang ở phòng ngoài của ga xe điện ngầm tràn đầy ánh sáng điện tỏa đều , đo đó mà những tường đá hoa cương , quần áo và khuôn mặt mọi người đều có màu da cam nhạt .
Một dòng người kiên trì theo một hướng nhất định đã đưa anh tới một trong hai chiếc cầu thang máy .
Anh cảm thấy rõ ràng rằng anh vừa xuống chiếc cầu thang này cách đây không lâu — mới tuần trước hay ngày hôm qua đây thôi . Ở đây mọi thứ đều quen thuộc , không có gì thay đổi so với cái ngày hôm qua cách đây đã năm năm . . .
Mọi người nhẹ nhàng rời cầu thang và tỏa về mọi hướng. Trong tiếng rì rì đơn điệu của thang máy và tiếng ồn ào của những câu trò chuyện , đột nhiên ập đến tiếng chuông đều nhịp mỗi lúc một gần và tiếng bánh xe lăn . Đó là một đoàn tàu còn chưa nhìn thấy đang tiến vào ga .
Có ai đó khẽ chạm vào cánh tay anh — đó là một bà cụ già đội khăn tiều nông thôn .
• Con ơi , già đứng đây chờ tàu đến ga «Xô-côn-ni-ki» được không?
Không được , không được , cụ ạ! Cụ đi không đúng hướng
rồi ạ: cụ cần quay ngược lên và đi đến ga khác kia! Bây giờ cụ hãy . .
Nhưng có một giọng trầm trầm của ai đó ngắt lời anh:
— Không cần phải thế . Cụ cứ đi xuống dưới này và đi theo đường ngầm mới làm để chuyển sang ga Quảng trường Cách mạng .
— Đường ngầm nào? — anh hỏi bằng giọng làm cao của một người cảm thấy bị xúc phạm vì có một người nào đó dám nghĩ đến chuyện sửa lại lời mình . — Anh nhầm đấy . Chỉ ở ga Thư viện Lê-nin mới có đường ngầm chuyển ga thôi .
— Tôi không bao giờ nhầm đâu , đồng chí ạ . Đã không biết thì đừng dạy khôn người khác . Còn cụ , xin cụ đừng nghe anh ta , cụ cứ yên tâm đi theo lối ngầm mới là sẽ đến nơi .
Đúng , đúng như vậy đó ! Anh đã đọc trên báo chí tiết về những ga mới mở trong chiến tranh và về lối ngầm mới ở trung tâm . Cần phải nhanh chóng đến thăm những nơi đó ,
Sau cái oi bức của tháng Bảy , thì hơi mát của lớp đá hoa cương dưới đường ngầm thật dễ chịu biết bao! Anh đi theo lối ngầm mới , tò mò ngắm nhìn những bức tượng hoặc phù điêu bằng thạch cao , nền đường lát bằng những phiến đá màu , và khoan khoái hít thở cái mùi vị quen thuộc , hơi nồng nồng bao giờ cũng có trong đường xe điện ngầm — mùi vôi mới quét hoặc mùi mạt cưa ẩm .
Anh đi chậm rãi , và mọi người đều vượt lên trước anh . Dường như anh là người nhàn rỗi duy nhất trong đòng người hối hả này .
Một giờ sau , nhìn ngắm đã mỏi mắt , anh đi lên phố từ sân ga yêu thích của anh . Quảng trường Mai-a-cốp-xki làm anh lóa mắt bởi mặt trời và bầu trời xanh ngắt , đồng thời khiến anh thấy nực người .
Anh đọc các tấm biển quảng cáo: chương trình biểu diễn của Đoàn văn công đường sắt . . . Họp xướng Ác-mê-ni-a . . . Biểu diễn của nghệ sĩ vĩ cầm Ba Lan , giáo sư nhạc viện Vác-sa-va . . . Dạ hội hài hước . . . Giải quán quân đấu vật . . . biết bao nhiêu là tên tuổi mới mà anh chưa quen biết!
Bỗng nhiên có ai đó nắm vai anh .
Va-đim!
Quay ngoắt người lại , anh nhìn thấy Xéc-gây Pa-la-vin , người bạn xa xưa hồi còn học phổ thông của anh . Thật là hữu duyên thiên lý ! Dường như anh cảm thấy là cuộc gặp gỡ nhất định phải diễn ra lúc này .
Họ vụng về ôm chầm lấy nhau và trong giây phút đầu tiên , cả hai đều không nói nên lời .
— Mình đã gọi điện cho cậu sáng nay , — Va-đim nói .
— Mình biết , mình biết rồi! thế nào , cậu thế nào? Đồ quỷ! — Xéc-gây ôm ghì lấy Va-đim , lắc lắc anh và cười khà khà . — Cậu khỏe lên đấy! Không , cậu thấy đấy , khỏe ra khỏe ! chắc cậu phát phì lên vì những món ăn bộ đội , phải không?
— Còn cậu thì cũng chẳng còm cõi gì .
— Ồ , mình thì còn phải nói! Trên mặt cậu vẫn còn nhiều nét từng trải , chinh chiến . . . Mà làm sao chúng mình lại đứng đực ra thế này nhỉ? Quính thật !
— Mình định chiều nay sẽ đến . . .
— Thế là chúng mình đã gặp nhau! . . Thế là cậu được một huân chương Sao Đỏ và hai hàng huy chương , — tốt quá!
Va-đim nhìn vào gương mặt rạng rỡ của bạn mình: nhìn chung Xéc-gây không thay đổi gì , chỉ có cao hơn và vai rộng thêm , vẫn mái tóc tơ màu hạt dẻ sáng , vẫn cặp mắt xanh với nét vui nhộn của người Tác-ta , còn vầng trán dồ rám nắng có hơi hằn những nếp nhăn mà năm năm trước chưa có. Trông anh chững chạc hẳn ra và có phần diêm dúa: bộ lễ phục mùa hè màu kem và đôi xăng-đan bằng da màu trắng , vẫn thế đấy: Xéc- gây bao giờ cũng thích ăn vận chỉnh tề .
Họ đi dọc theo phố Xa-đô-vai-a , cả hai vẫn còn thấy ngỡ ngàng và xúc động cao độ trước cuộc gặp mặt hằng mong đợi từ lâu , nhưng lại vô cùng bất ngờ này . Phút lúng túng ban đầu đã qua đi , và lúc này họ tranh nhau nói , cướp cả lời của nhau ,
Có thể kể cho nhau nghe những gì trong những giây phút đầu tiên này? Hình như chẳng có gì cả . Họ kể về những điều mà họ đã biết từ lâu qua thư từ . Xéc-gây làm việc cho tới cuối năm bốn mươi ba ở Xvéc-lốp-xcơ , trong Viện nghiên cứu khoa học , sau đó anh được động viên và được điều đến mặt trận Tây-Bắc , anh phục vụ ở đó cho tới cuối chiến tranh . Từ tháng Mười Hai năm bốn mươi nhăm — tức là đã hơn một năm rưỡi — anh ở Mát-xcơ-va .
— À , thế tụi bạn của chúng mình đâu cả ấy nhì? — Va-đim hỏi . — Rô-man , Li-u-đa ở đâu? Mi-chi-a Da-rét-snưi nữa?
Xéc-gây chỉ gặp mỗi một mình Rô-man , cậu ta ở Mát-xcơ- va , làm việc ở xí nghiệp đồng hồ , Li-u-đa theo chồng đến một vùng nào đó , hình như ở Ca-dẳc-xtan thì phải . Mi-chi-a Da-rét- snưi phục vụ trong một đơn vị đóng giữ ở Béc-lin . Còn Pê-chi-a Ị Kiếc-xa-nổp thì đã hy sinh từ hồi năm bốn mươi hai .
— Có , mình có biết , các bạn có viết cho mình , Thương Pê-chi-a thật . . . — Va-đim lặng đi . — Còn cậu thì làm gì , Xéc- gây? Học à?
— Bắt đầu từ năm nay .
— Ở đâu thế
— Còn chưa định . Hoặc là ở đại học tổng hợp Mát-xcơ-va , hoặc là ở một trường nào đấy . — Xéc-gây thở dài và lắc đầu vẻ lo lắng . — Đã đến lúc , đã đến lúc bắt đầu rồi! Mình đã thơ thẩn hết nửa năm nay rồi , chán . . ,
Va-đim thì đã quyết định từ lâu — anh sẽ vào học khoa văn trường đại học sư phạm . Nhưng lúc này anh chưa muốn nói gì về mình .
— Hy vọng là cậu chưa vợ con gì chứ? — đột nhiên Xéc- gây hỏi .
— Chưa , lấy đâu ra . . .
— ừ , đúng thế , — Xéc-gây nói giọng dạy đời . — Mình với cậu , ông anh ạ , không nên nặng gánh gia đình vội , Hoàn toàn không nên . Bây giờ chúng ta phải bắt tay vào học , lo chuyện tiến bộ , như người ta thường nói , và nếu không nặng gánh , một thân một mình thì sẽ dễ dàng hơn . . .
Va-đim nghe không rõ , đúng hơn là hiểu không rõ những điều Xéc-gây nói . Cảm xúc hân hoan của một ngày rực rỡ mặt trời hôm nay vẫn quyện chặt lấy anh và làm anh ngây ngất .
Sau đó họ đến nhà Xéc-gây , một ngôi nhà lớn kiểu cổ ở phố Phơ-run-de , có những bốn đỉnh tháp ở góc nhà , những cột chạm hình người và những hàng hiên nhỏ . Bốn tầng trên được xây thêm theo kiểu hiện đại bằng gạch đỏ , nhưng vẫn còn chưa ướt .
Bà I-ri-na Vích-tô-rốp-na , mẹ Xéc-gây ra đón họ . Bà già đi , trông người còng xuống , mái tóc đen của bà đã phai màu , nhưng bà vẫn như trước — vẫn lanh lẹ khác thường so với thân hình phốp pháp của bà , vẫn có thói quen nói chuyện ồn ào không biết mệt cướp cả lời người khác . Bà I-ri-na Vích-tô-rốp-na đón Va-đitn như đón con trai mình , — bà hôn anh , nhìn anh bằng cái nhìn sắc sảo và hơi ghen tị , rồi thốt lên vẻ xúc động:
— Lạy Chúa , cháu đúng ra dáảng là một trang nam nhi! Đôi vai này , giọng nói này!
Trong phòng bề bộn , cảnh bề bộn thường thấy khi cần chuẩn bị cho người đi xa . Bà I-ri-na Vích-tô-rốp-na cầm một sợi dây , trong chiếc va-li để ngoài hành lang có một chiếc áo khoác mùa hè cuộn tròn , còn trên chiếc bàn con , ngay dưới chiếc máy điện thoại là một chiếc phích nắp mạ kền sáng loáng . Thì ra hôm nay Xa-sa , em trai Xéc-gây được đi dự trại hè thiếu nhi . Chính em đang chạy ra ngoài hành lang , vừa hát khe khẽ một bài gì đó , vừa đập đập vỏ quả bóng chuyền lên trán . Trông thấy Va-đim , Xa-sa ngượng ngùng đứng nguyên tại chỗ .
— Xa-sa , đây là anh Va-đim . Con không nhận ra à?
Xa-sa tò mò nhìn Va-đim và lắc lắc cái đầu tròn , mới cắt tựa như phủ một lớp bụi vàng . Không , em không nhận ra Va-đim . Và cả Va-đim cũng không nhận ra Xa-sa — năm năm trước nó còn là một đứa trẻ bụ bẫm bốn tuổi , còn bây giờ đã là học sinh lớp ba rồi .
Từ trong buồng vang ra một giọng phụ nữ:
— Bác I-ri-na Vích-tô-rốp-na , cái hộp đựng xà-phòng ở đâu ạ? Trong tủ không có!
— Lấy ở trong phòng tắm , Va-li-a ạ! — bà I-ri-na Vích-tô- rốp-na vội vã trả lời . — Lấy cái hộp bằng đá của bác vậy .
Ở cửa ra vào xuất hiện một cô gái tóc đen , người gầy , khoảng hai mươi tuổi , cô ta nheo đôi mắt cận thị và khi thấy Va-đim , cô gật đầu dè dặt .
— Đây là anh Va-đim , em đã biết anh ấy qua những câu chuyện anh kể , — Xéc-gây nói .
— Còn đây là Va-li-a .
Em hình dung anh hoàn toàn khác kia , — Va-li-a nói và chìa cho Va-đim cánh tay trắng nõn , để trần đến tận khuỷu tay.
— Hay thật , thế cô hình dung tôi như thè nào?
Không hiểu sao em lại hình dung anh đen , thấp bé , rắn chắc . Và đeo kính .
— Tôi cho rằng xẻc-gây đã kề quá nhiều về tôi! — Va-đim cười vang .
— Không đâu , anh ấy chỉ nói rằng anh là một người rất chín chắn và tốt bụng . Anh ấy thường nói về anh luôn .
Bà I-ri-na Vích-tô-rốp-na cũng tham gia vào câu chuyện .
— Va-li-a , hai anh ấy chơi với nhau từ thời thơ ấu cơ đấy . Mẹ vẫn còn nhớ lúc đó hai anh còn mới bằng này , — bà khẽ chạm vào bụng Xa-sa , làm cho em bật cười vẻ hoài nghi . — Thật đấy , Xa-sa ạ , mẹ nhớ Va-đim nhỏ bằng này này! Mọi người cùng sống ở nhà nghỉ ngoại ô . Mẹ còn nhớ , các anh ấy chơi diều , làm cái ống nghe kiểu trẻ con , mẹ nhớ . . . ừ , lạy Chúa , chẳng còn thiếu trò gì cả! Còn sau đó thì là trường học , Cung thiếu nhi . Rồi thì cũng khóc , cũng cãi nhau — dù là đã mười lăm tuổi! Các con nhỉ , thế là các con lại được ở bên nhau rồi! Đúng không? Chẳng phải là kỳ diệu sao? Cả hai đều vẫn sống , lại có cả huân chương nữa . . . Nào các con hãy ôm hôn nhau đil
— ấy chết , con chưa được huân chương , mà chỉ mới được huy chương thôi , — xẻc-gây mỉm cười lúng túng và nắm vai Va-đim ghì chặt vào mình . — Ồ , Va-đim , mẹ mình thật khéo là đa cảm! Đúng như là một nhà kể chuyện cổ tích . . ,
— Nào , các con vào trong phòng đi , vào đó mà chuyện trò !
Va-li-a xin lỗi , nói rằng cô cần giúp bà I-ri-na Vích-tô-rổp-na thu dọn nhà cửa , và cô đi ra ngoài hành lang .
— Va-li-a là ai đấy? — Va-đim hỏi lúc chỉ còn hai người ở trong phòng . — Cô ta có họ với nhà cậu à?
— Không , chỉ là người quen . . . Cô ấy học ở trường Y . Rất biết điều và thông minh .
Trong phòng của Xéc-gây mọi thứ đều rất sạch sẽ và ngăn nắp — trên bàn của anh ta những năm còn học phổ thông cũng luôn luôn như vậy . Trong chiếc tủ sách lớn có lắp cửa kính sách vở được xếp cẩn thận . Các bìa sách chiếc nọ sát chiếc kia đẹp không chê vào đâu được , các màu sắc của bìa tươi đến nổi tủ sách trông giống như ở triển lãm , — có lẽ , chỉ còn thiếu bảng đề: «cấm sờ vào hiện vật» là đủ .
— Thì ra là cậu chuyển sang phòng làm việc của bố cậu đây chứ gì , — Va-đim nói , thích thú ngắm nhìn căn phòng quen thuộc , — chính đây là phòng làm việc của bác Nhi-cô-lai Xtê-pa-nô-vích phải không? Thế các khẩu súng săn đâu rồi , mình nhớ là chúng vẫn treo ở đây kia mà? — Anh chỉ lên chỗ tường bây giờ đang treo mấy bức ảnh các nghệ sĩ , trong đó có chân dung Léc-môn-tốp . — Chắc là bác Nhi-cô-lai Xtê-pa-nô-vích đang đi công tác? Bác vẫn đi luôn đấy chứ?
Xéc-gây hơi cau mày .
— Ba mình không còn ở với mẹ con mình nữa ! Cậu quên rồi sao?
— ừ nhỉ! Mình quên , — Va-đim lắp bắp vẻ bối rối . Thật thế , làm sao anh lại quên chuyện đó chứ!
Trước chiến tranh bố mẹ Xéc-gây đã li dị nhau . Va-đim nhớ lại một ngày tháng Sáu oi bức—hôm thi môn đại số lớp chín , — khi xẻc-gây đến trường , người tái nhợt , mắt đỏ hoe và nói với tụi bạn rằng , cậu ta phơi nắng lâu quá và bị ốm . Môn thi đó cậu ta bị điểm ba . Còn sau đó thì cậu ta thú nhận với Va-đim rằng , tối hôm qua cậu ta đi tiễn chân bố và rồi suốt cả đêm không ngủ được . Bố cậu ta đi hẳn đến một thành phố khác ở Cáp-ca-dơ . . . Ba tuần lễ sau hôm thi môn đại số đó thì chiến tranh bắt đầu .
Va-đim và Xéc-gây ngồi đối diện nhau và hút thuốc . Cả hai cùng im lặng , dường như họ đã nói hết với nhau mọi chuyện . Và hình như cũng chẳng có gì mà nói .
Va-đim nhìn thấy dưới tấm kính ở mặt bàn có một bức chân dung vẽ bằng bút chì một chú thiếu niên mặc áo cài kín cổ , tóc cắt cao , và đang mỉm cười . Đó là Xéc-gây , không nhớ vào năm học lớp tám hay lớp chín , và do chính tay Va-đim vẽ . Dưới bức tranh có ghi «Kèch-xơ» và dưới nữa , không hiểu sao lại viết bằng chữ la tinh: «Pinx . w . B . » .
—“ Kếch-xơ! — Va-đim mỉm cười nhìn xuống bức tranh . — Thế là chúng mình lại gặp nhau rồi , Kếch-xơ nhỉ . . . Minh cũng quên không hiểu vì sao người ta lại gọi cậu như vậy đấy?
Cả mình cũng không nhớ nữa . Bao nhiêu năm nay có ai gọi mình như thế nữa đâu . Đúng thế , sao lại là Kếch-xơ nhỉ?
Va-đim nhún vai vẻ thắc mắc .
Lạ thật . Quên sạch cả . . .
— Đúng thế, nhiều chuyện đã bị lãng quên . . . Còn mình vẫn nhớ cái lúc cậu vẽ bức chân dung này — vào năm học lớp tám , cho số báo chào mừng Năm Mới .
— Mình cũng nhớ như vậy thì phải .
Họ im lặng một lát , và cả hai lại càng chăm chú và thận trọng ngắm nghía bức tranh . Tờ giấy xé từ một quyền vở có kẻ ô , vết mực ở đầu ngón tay giây ở góc tờ giấy thoáng làm sống lại trong ký ức họ rất nhiều , rất nhiều chuyện trong quãng đời sáng sủa , ồn ào và đã lùi xa vào dĩ vãng , quãng thời gian được gọi là đời của học sinh . . .
— Cậu vẽ khá lắm , giá mà cậu học môn đó nhỉ , — xẻc-gây đăm chiêu nói . — Cậu có những phác họa trên đường hành quân đấy chứ?
— Cũng có , nhưng ít thôi .
— À , hiểu rồi . Vậy là cậu đã đến Pra-ha rồi phải không? Cậu thuộc tập đoàn quân U-cra-i-na Ba chứ?
— Không , tập đoàn quân Hai . Bọn mình đã đi qua Ru-ma-ni , Hung-ga-ri . . ,
— Và đã chiếm Bu-đa-pét?
— Bọn mình không được tham gia đánh những trận đánh đầu tiên ngoài đường phố . Bọn mình được tung lên miền Bắc , vùng Cô-mác-nô , trong khi đó thì tập đoàn quân U-cra-i-na Ba mở màn ở Bu-đa-pét . Còn sau đó . . . Cậu nhớ là bọn Đức đã đưa thêm mười một sư đoàn đến Bu-đa-pét chứ?
— Đúng , đúng , đúng! Mình như nhớ lại . . .
— Và thế là , bọn mình quay ngược lại Bu-đa-pét . Bằng xe tăng . Nhìn chung đó chính là cuộc đột kích vào Cô-mác-nô . . .
— Cậu ở xe tăng suốt à?
— ừ , mình ở xe tăng . . .
Thế rồi bắt đầu câu chuyện miên man về chiến tranh .
Bên ngoài là một buổi chiều hè Mát-xcơ-va , bầu trời xanh thẳm pha vàng , ngột ngạt , buổi chiều hôm đó hai người đã kể cho nhau nghe biết bao nhiêu chuyện mà vẫn thấy ít! Câu chuyện sẽ còn tiếp tục ngày mai , ngày kia và cả nhiều ngày sau đó nữa . ^
Va-đim ra về . Ngày mai anh sẽ cùng Xéc-gây đến thăm Viện bảo tàng Tơ-rê-chi-a-cốp . Và cũng cẩn phải chuần bị hồ sơ thi đại học , phải đến trường tìm hỏi mọi chuyện , xin chương trình , mua sách vở . . .
Đường phố đông nghịt người —đó không phải là những khách bộ hành hối hả buổi ban ngày , mà là dòng người chuyển động nhịp nhàng ban tối . Những khuôn mặt hân hoan , tươi trẻ , tràn đầy sức sống của mọi người sáng bừng lên dưới ánh sáng của những ngọn đèn chùm , đèn quảng cáo và cả những vì sao la liệt trên đỉnh đồi cao xanh .
Một làn hương thơm mát của cỏ cây , hoa lá thoảng lan về từ phía đại lộ Gô-gôn . Một chuyến xe điện không người rung chuông chạy qua quảng trường — vào những buổi chiều như hôm nay người dân Mát-xcơ-va thường thích đi bộ .
Và Va-đim cũng đi bộ về nhà .
Anh đi dọc theo đại lộ , đi qua phố Mê-tơ-rô-xtơ-rô-ép-xcai-a và cầu Crưm-xki . . .
Anh thấy lâng lâng , và thậm chí cũng khó nói được lý do vì sao . Do ly vốt-ca anh uống bữa tối ở nhà Xéc-gây hay do chén trà đường , hoặc do buổi chiều Mát-xcơ-va thân yêu đang bồng bềnh lướt trên thành phố trong đám mây ấn áp , trong ánh sáng của những ngọn đèn đường , và trong những tiếng cười , giọng nói , những bước chân khô khốc gõ trên mặt đường nhựa , những nốt nhạc vang ra qua những ô cửa sổ rộng mở?
Chàng thượng sĩ Va-đim Bê-lốp của ngày hôm qua lâng lâng chủ yếu là do hạnh phúc .
Anh hạnh phúc là vì anh đã trở về thành phố quê hương , về với những người bạn cũ và cả những người bạn chưa quen biết , về với cuộc sống mới . về với cuộc sống hòa bình và lao động mà anh hằng mơ ước khi ở mặt trận , về với cuộc sống mà vì nó anh đã phải chịu biết bao mất mát , đã vượt qua vô vàn khó khăn và đã đi qua nửa vòng trái đất trong đôi giày vải .
Ngày mai là bắt đầu một cuộc sống mới ! Xin chào!
SỐ TRANG : 471
SỐ CHƯƠNG : 30 CHƯƠNG
SCAN : TUI
ĐÁNH MÁY : TUI
Có một số tên nhân vật đánh sai tên ....sau này khi hoàn thành xong 30 chương thì mình sẽ chỉnh sửa lại cho hoàn chỉnh ...
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Những người sinh viên.
Chương 1
Ra khỏi nhà anh đã đi qua hai bến trên xe ô-tô điện , một chiếc ô-tô điện mới , rộng rãi sơn màu xanh-vàng , — loại xe chưa hề có ở Mát-xcơ-va hồi trước chiến tranh . Những chiếc ghế ngồi thoải mái , được bọc bằng loại da mềm màu sô-cô-la và loại nhung kẻ . Xe chạy êm như lướt trên mặt nước , Mà anh thì đã năm năm nay không hề đi ô-tô điện . Và cũng đã năm năm rồi anh không thấy người bán vé xe khách của Mảt-xcơ-va .
Năm năm rồi anh không còn hỏi bằng một câu bình thường , vội vã của người Mát-xcơ-va: «Bác có xuống bến sau không ạ?» Và bây giờ đây , khi anh hỏi như vậy , thì giọng của anh vang to và đượm vẻ hân hoan không đúng lúc , đến nỗi những hành khách đứng trước anh — vào tầm trưa số hành khách này cũng không đông lắm — đều ngạc nhiên ngoái lại và lặng lẽ nhường đường cho anh .
Cánh cửa mở ra trước mặt anh , và anh nhảy xuống vỉa hè
Và bây giờ thì anh đang đi trên đường phố Mát-xcơ-va . . .
Mặt trời tháng Bảy nấu chảy lớp nhựa trải đường phẳng lỳ . Chỗ này mặt nhựa đường như có màu xanh , nhưng xa xa ở phía trước mặt dưới ánh mặt trời nó sáng ánh lên như được quét bằng một lớp phấn . Dãy nhà bên trái in xuống mặt đường nhựa những bóng ngắn tối thẫm , còn dãy nhà bên phải thì ngập trong ánh mặt trời . Những ô cửa sổ phía bên này sáng loá mắt .
Từ góc phố , một con cánh cam xanh to kềnh có đôi cánh nước xòe rộng đang bò ra . Ở mỗi bên cánh được dệt bởi muôn ngàn tia nước hiện lên những sắc cầu vồng lấp lánh . Mặt đường nhựa nóng chảy đen bóng và bốc hơi nghi ngút . Nhưng một con mưa vẫn đang từ từ bò trên những chiếc bánh xe làm tỏa ra xung quanh một lớp mây mát rượi .
Mát-xcơ-va!
Anh đang đi trong lòng Mát-xcơ-va!
Nơi đây mọi thứ từ nhỏ vẫn quen thân và không thể quên được , nơi đây là quê hương anh , chốn quê bình thường ấm tình người mà ở mặt trận những người chiến sĩ đều nhớ tới , mỗi người hướng về một vùng quê của mình. Ở khu rừng thành viên tranh tối tranh sáng và ở những dãy núi hoang vu vùng Khin-gan anh vẫn thường nhớ tới Da-mô-xcơ-vô-rết-si-e , I-a- ki-man-ca , nhớ tới những bờ sông có kè đá hoa cương , những cây bồ đề cổ thụ của vườn Nê-xcút-snưi . . .
Và giờ đây tất cả đang trở về với anh . Tất cả , tất cả những gì đã được ký ức trân trọng giữ gìn . đằng kia , trong tòa biệt thự , bên cạnh nhà thờ Xpa-xô-Na-líp-cốp-xki , vào mùa thu năm đầu chiến tranh , anh đã tham gia đội cứu hỏa của quận Lê-nin . Tham gia thực sự! Một chú bé mười sáu tuổi . . . Bây giờ cũng như hồi trước chiến tranh , trước cửa tòa biệt thự vẫn có tấm biển: «Vườn trẻ số 62» . Từ những ô cửa sổ rộng mở ló ra những chiếc lá cây vạn niên thanh xanh bóng và vang lên tiếng hát qua máy thu thanh . 1
Anh đi mỗi lúc một nhanh , gần như là chạy .
Anh bước lên chiếc cầu bắc qua con sông đào Ca-na-va nổi tiếng của Mát-xcơ-va . Bên cạnh rạp chiếu bóng «U-đa-rơ-nhích» có một đám đông , hầu hết là thanh niên — bây giờ đang là kỳ nghỉ hè mà .
Chưa thấy sông Mảt-xcơ-va đâu , nhưng anh đã cảm thấy hơi thở tươi mát của nó , và đã hình đung ra khoảng rộng bao la của nó sau các dãy nhà . Ngày trước anh đã sống ở nơi đây , ở phố bờ sông Béc-xê-nép-xcai-a , và học ở trường phố bờ sông Xô-phi-xcai-a , đối diện với điện Crem-li . Anh thường đi học dưới những nhịp cầu cuốn — ở đó lúc nào cũng tối mờ mờ và âm vang , chỉ cần động nhẹ cũng gây ra những tiếng dội lớn . Còn sau các buổi học thì học sinh chơi trò «rèn luyện ý chí»: chúng đi trên mép tường chắn bằng đá dọc bờ sông , hai tay dang ra để giữ thăng bằng , về sau có một thầy giáo trông thấy và cả lớp đã bị kỷ luật .
Anh dừng lại tại nhịp uốn cong bằng bê-tông lớn ở giữa cầu .
Cầu Đá Lớn!
Chiếc cầu đẹp nhất thế giới . Giờ đây anh không còn nghi ngờ gì điều đó nữa . Anh đã từng thấy những chiếc cầu ở Pra-ha , ở Vien và nhiều cầu khác nữa ở nhiều nước .
Từ khu này trở ra , thành phố có vẻ chật chội một cách vô tổ chức — phố xá thiên thẹo , nhà cửa cái nọ gối cái kia trong đám lộn xộn của những bức tường màu cháo lòng , những mái nhà màu hồng và những ngọn tháp , những khu nhà mới xây dựng còn ngổn ngang giàn giáo và những ô cửa sổ lấp lánh dưới ánh mặt trời .
Nhưng căn cứ từng ngôi nhà quen thuộc ta có thể đoán ra các đường phố đằng kia lấp lánh mái lợp bằng kính của nhà bảo tàng Pu-skin , chếch bên trái , ngay bên bờ sông là một bãi xây dựng chạy dài — ở đây người ta đã khởi công xây dựng Cung Xô-viết , những khối trụ của móng nhà đứng sừng sững như những hàng răng cưa khổng lồ .
Còn phía bên phải , trên một ngọn đồi cao là điện Crem-li . Những ngôi tháp cổ kính phủ một lớp rêu xám gần như trắng mốc dưới chân , và một hàng cây xanh sau dãy tường , trong sân điện Crem-li , nổi lên trên đó là một tòa cung điện cân đối có bộ ngực trắng với lá cờ đỏ trên nóc nhọn .
Trước chiến tranh đã bao lần anh nhìn thấy những ngôi tháp , những cây thông này và cả cung điện đầy kiêu hãnh này nữa , anh thấy chúng cả vào mùa đông và mùa hè , cả vào những ngày trời nắng và lúc trời mưa , từ cửa sổ ô-tô điện và từ đường bờ sông , — giờ đây anh lại có cảm giác tựa như mới nhìn thấy tất cả những thứ đó lần đầu tiên . Và lần đầu tiên anh nhìn thấy vẻ đẹp thần thoại của điện Crem-li , một vẻ đẹp có một không hai trên trái đất này ,
Sau đó anh đi qua quảng trường gần cổng Bô-rô-vít-xki-e dẫn tới thư viện Lê-nin .
Anh nhìn vào khuôn mặt của những người đi ngược chiều và anh thấy ngạc nhiên: tại sao lại không gặp những người quen nhỉ? Anh có cảm giác rằng , chính ngày hôm nay anh phải được nhìn thấy tất cả mọi người , được gặp họ ở trên đường phố .
Bây giờ anh đang bước lên Quảng trường Đỏ . Đã gần lắm , gần lắm rồi . . . Anh đứng ở trung tâm Mát-xcơ-va . Thành phố ôm gọn anh trong tiếng ồn ào không lúc nào tắt , trong muôn ngàn giọng nói và tiếng cười của mọi người . Trước mắt anh sừng sững bức tường đá trắng của khách sạn «Mát-xcơ-va» , và phía bên trái , vươn lên sườn đồi với những tòa nhà nhiều tầng nhấp nhô là phố Goóc-ki đông người và nhộn nhịp nhất , hai bên là hai dãy tủ kính lấp lánh .
Anh đã từng mơ ước biết bao được có ngày hôm nay!
Anh đi giữa mọi người , chạm vai vào họ , trìu mến nhìn vào mắt họ , lắng nghe những câu chuyện của họ . Chính tất cả những người Mát-xcơ-va đó là những người đồng hương của anh , mà hôm nay đây anh mới trở lại với họ sau năm năm trường xa cách . Cả người đàn ông vai rộng mặc áo mưa và đội mũ màu xám , cả chú bé mặt đầy tàn nhang mặc áo may-ô thể thao , cả người phụ nữ hồng hào tay bế con nhỏ , cả một chị khác mang kính , nách cắp một chiếc cặp có thò ra một chai sữa , cả những cô thiếu nữ — sao họ đông đến thế! Những cô thiếu nữ mặc áo dài trắng , hồng và tím nhạt , da rám nắng dáng điệu nhanh nhẹn , mắt sáng long lanh , tất cả các cô đều mỉm cười với anh , còn anh cũng mỉm cười với họ , Anh cười đáp lại các cô gái đó và cảm thấy rằng tất cà những người đó là những người quen cũ của mình , anh chỉ mới hơi quên họ đi trong khoảng năm năm nay . Có lẽ cả bản thân anh cũng đã thay đổi . Nhưng họ sẽ nhớ ra nhau , rất nhanh ! Mặt đường lát đá ở Quảng trường Đò cũng mang sắc xanh hầm hập của nền trời . Anh bước đi hiên ngang , đầu ngẩng cao . ở đây mọi thứ vẫn như hồi trước chiến tranh — vẫn hàng thông xanh đứng trang nghiêm đọc theo chân tường điện Crem-li , vẫn hai người lính đứng yên vị bên cửa ra vào lăng mộ vĩ đại . Những khuôn mặt trẻ trung của họ thật là trang nghiêm .
Chân bước chậm rãi , lòng đầy xúc động , anh đi qua quảng trường và luôn luôn nhìn về bên phải . Anh nhìn thấy chiếc kim vàng nhảy nhảy trong chiếc đồng hổ trên tháp Xpa-xcai-a , và mặt trời , trong một thoáng chói mắt , rực lên trên mặt kim .
Khi anh bước xuống bờ sông , có một chàng trai trẻ , lưỡng quyển cao , mắt đen , cũng mặc áo va-rơi và đi cùng bước về phía anh . Anh ta hỏi vẻ lúng túng như có lỗi:
— Xin phiền hỏi anh bạn , anh có biết đường đến Viện bảo tàng hội họa Tơ-rê-chi-a-cốp đi lối nào không?
Mình biết chứ! — anh gần như kêu lên , bỗng dưng vui mừng quá đỗi về một điều gì đó . — Tất nhiên là mình biết chứ! Lẽ ra mình sẽ đích thân đưa cậu đến , nhưng mình đã đặt kế hoạch là đến mai mình mới tới Viện bảo tàng Tơ-rê-chi-a-cốp . thế này vậy: cậu hãy đi qua cầu Đá , không , tốt nhất là qua cầu Mát-xcơ-vô-rét-xki . . .
Rồi anh đã chu đáo và tỉ mỉ hướng dẫn cho chàng trai nọ đường đi đến Viện bảo tàng Tơ-rê-chi-a-cốp . Chàng trai gật đầu cảm ơn và bước đi . Còn anh vẫn đứng nhìn theo và mỉm cười hạnh phúc , ngỡ ngàng: anh cũng vừa nghĩ rằng ngày mai cả anh cũng sẽ đến thăm Viện bảo tàng Tơ-rê-chi-a-cốp! Còn nếu anh muốn , anh sẽ đến cả ngày hôm nay nữa . Chỉ cần anh muốn — là mười lăm phút sau anh đã có mặt ở bào tàng Tơ-rê- chi-a-cốp rồi!
Và thế là anh đang ở phòng ngoài của ga xe điện ngầm tràn đầy ánh sáng điện tỏa đều , đo đó mà những tường đá hoa cương , quần áo và khuôn mặt mọi người đều có màu da cam nhạt .
Một dòng người kiên trì theo một hướng nhất định đã đưa anh tới một trong hai chiếc cầu thang máy .
Anh cảm thấy rõ ràng rằng anh vừa xuống chiếc cầu thang này cách đây không lâu — mới tuần trước hay ngày hôm qua đây thôi . Ở đây mọi thứ đều quen thuộc , không có gì thay đổi so với cái ngày hôm qua cách đây đã năm năm . . .
Mọi người nhẹ nhàng rời cầu thang và tỏa về mọi hướng. Trong tiếng rì rì đơn điệu của thang máy và tiếng ồn ào của những câu trò chuyện , đột nhiên ập đến tiếng chuông đều nhịp mỗi lúc một gần và tiếng bánh xe lăn . Đó là một đoàn tàu còn chưa nhìn thấy đang tiến vào ga .
Có ai đó khẽ chạm vào cánh tay anh — đó là một bà cụ già đội khăn tiều nông thôn .
• Con ơi , già đứng đây chờ tàu đến ga «Xô-côn-ni-ki» được không?
Không được , không được , cụ ạ! Cụ đi không đúng hướng
rồi ạ: cụ cần quay ngược lên và đi đến ga khác kia! Bây giờ cụ hãy . .
Nhưng có một giọng trầm trầm của ai đó ngắt lời anh:
— Không cần phải thế . Cụ cứ đi xuống dưới này và đi theo đường ngầm mới làm để chuyển sang ga Quảng trường Cách mạng .
— Đường ngầm nào? — anh hỏi bằng giọng làm cao của một người cảm thấy bị xúc phạm vì có một người nào đó dám nghĩ đến chuyện sửa lại lời mình . — Anh nhầm đấy . Chỉ ở ga Thư viện Lê-nin mới có đường ngầm chuyển ga thôi .
— Tôi không bao giờ nhầm đâu , đồng chí ạ . Đã không biết thì đừng dạy khôn người khác . Còn cụ , xin cụ đừng nghe anh ta , cụ cứ yên tâm đi theo lối ngầm mới là sẽ đến nơi .
Đúng , đúng như vậy đó ! Anh đã đọc trên báo chí tiết về những ga mới mở trong chiến tranh và về lối ngầm mới ở trung tâm . Cần phải nhanh chóng đến thăm những nơi đó ,
Sau cái oi bức của tháng Bảy , thì hơi mát của lớp đá hoa cương dưới đường ngầm thật dễ chịu biết bao! Anh đi theo lối ngầm mới , tò mò ngắm nhìn những bức tượng hoặc phù điêu bằng thạch cao , nền đường lát bằng những phiến đá màu , và khoan khoái hít thở cái mùi vị quen thuộc , hơi nồng nồng bao giờ cũng có trong đường xe điện ngầm — mùi vôi mới quét hoặc mùi mạt cưa ẩm .
Anh đi chậm rãi , và mọi người đều vượt lên trước anh . Dường như anh là người nhàn rỗi duy nhất trong đòng người hối hả này .
Một giờ sau , nhìn ngắm đã mỏi mắt , anh đi lên phố từ sân ga yêu thích của anh . Quảng trường Mai-a-cốp-xki làm anh lóa mắt bởi mặt trời và bầu trời xanh ngắt , đồng thời khiến anh thấy nực người .
Anh đọc các tấm biển quảng cáo: chương trình biểu diễn của Đoàn văn công đường sắt . . . Họp xướng Ác-mê-ni-a . . . Biểu diễn của nghệ sĩ vĩ cầm Ba Lan , giáo sư nhạc viện Vác-sa-va . . . Dạ hội hài hước . . . Giải quán quân đấu vật . . . biết bao nhiêu là tên tuổi mới mà anh chưa quen biết!
Bỗng nhiên có ai đó nắm vai anh .
Va-đim!
Quay ngoắt người lại , anh nhìn thấy Xéc-gây Pa-la-vin , người bạn xa xưa hồi còn học phổ thông của anh . Thật là hữu duyên thiên lý ! Dường như anh cảm thấy là cuộc gặp gỡ nhất định phải diễn ra lúc này .
Họ vụng về ôm chầm lấy nhau và trong giây phút đầu tiên , cả hai đều không nói nên lời .
— Mình đã gọi điện cho cậu sáng nay , — Va-đim nói .
— Mình biết , mình biết rồi! thế nào , cậu thế nào? Đồ quỷ! — Xéc-gây ôm ghì lấy Va-đim , lắc lắc anh và cười khà khà . — Cậu khỏe lên đấy! Không , cậu thấy đấy , khỏe ra khỏe ! chắc cậu phát phì lên vì những món ăn bộ đội , phải không?
— Còn cậu thì cũng chẳng còm cõi gì .
— Ồ , mình thì còn phải nói! Trên mặt cậu vẫn còn nhiều nét từng trải , chinh chiến . . . Mà làm sao chúng mình lại đứng đực ra thế này nhỉ? Quính thật !
— Mình định chiều nay sẽ đến . . .
— Thế là chúng mình đã gặp nhau! . . Thế là cậu được một huân chương Sao Đỏ và hai hàng huy chương , — tốt quá!
Va-đim nhìn vào gương mặt rạng rỡ của bạn mình: nhìn chung Xéc-gây không thay đổi gì , chỉ có cao hơn và vai rộng thêm , vẫn mái tóc tơ màu hạt dẻ sáng , vẫn cặp mắt xanh với nét vui nhộn của người Tác-ta , còn vầng trán dồ rám nắng có hơi hằn những nếp nhăn mà năm năm trước chưa có. Trông anh chững chạc hẳn ra và có phần diêm dúa: bộ lễ phục mùa hè màu kem và đôi xăng-đan bằng da màu trắng , vẫn thế đấy: Xéc- gây bao giờ cũng thích ăn vận chỉnh tề .
Họ đi dọc theo phố Xa-đô-vai-a , cả hai vẫn còn thấy ngỡ ngàng và xúc động cao độ trước cuộc gặp mặt hằng mong đợi từ lâu , nhưng lại vô cùng bất ngờ này . Phút lúng túng ban đầu đã qua đi , và lúc này họ tranh nhau nói , cướp cả lời của nhau ,
Có thể kể cho nhau nghe những gì trong những giây phút đầu tiên này? Hình như chẳng có gì cả . Họ kể về những điều mà họ đã biết từ lâu qua thư từ . Xéc-gây làm việc cho tới cuối năm bốn mươi ba ở Xvéc-lốp-xcơ , trong Viện nghiên cứu khoa học , sau đó anh được động viên và được điều đến mặt trận Tây-Bắc , anh phục vụ ở đó cho tới cuối chiến tranh . Từ tháng Mười Hai năm bốn mươi nhăm — tức là đã hơn một năm rưỡi — anh ở Mát-xcơ-va .
— À , thế tụi bạn của chúng mình đâu cả ấy nhì? — Va-đim hỏi . — Rô-man , Li-u-đa ở đâu? Mi-chi-a Da-rét-snưi nữa?
Xéc-gây chỉ gặp mỗi một mình Rô-man , cậu ta ở Mát-xcơ- va , làm việc ở xí nghiệp đồng hồ , Li-u-đa theo chồng đến một vùng nào đó , hình như ở Ca-dẳc-xtan thì phải . Mi-chi-a Da-rét- snưi phục vụ trong một đơn vị đóng giữ ở Béc-lin . Còn Pê-chi-a Ị Kiếc-xa-nổp thì đã hy sinh từ hồi năm bốn mươi hai .
— Có , mình có biết , các bạn có viết cho mình , Thương Pê-chi-a thật . . . — Va-đim lặng đi . — Còn cậu thì làm gì , Xéc- gây? Học à?
— Bắt đầu từ năm nay .
— Ở đâu thế
— Còn chưa định . Hoặc là ở đại học tổng hợp Mát-xcơ-va , hoặc là ở một trường nào đấy . — Xéc-gây thở dài và lắc đầu vẻ lo lắng . — Đã đến lúc , đã đến lúc bắt đầu rồi! Mình đã thơ thẩn hết nửa năm nay rồi , chán . . ,
Va-đim thì đã quyết định từ lâu — anh sẽ vào học khoa văn trường đại học sư phạm . Nhưng lúc này anh chưa muốn nói gì về mình .
— Hy vọng là cậu chưa vợ con gì chứ? — đột nhiên Xéc- gây hỏi .
— Chưa , lấy đâu ra . . .
— ừ , đúng thế , — Xéc-gây nói giọng dạy đời . — Mình với cậu , ông anh ạ , không nên nặng gánh gia đình vội , Hoàn toàn không nên . Bây giờ chúng ta phải bắt tay vào học , lo chuyện tiến bộ , như người ta thường nói , và nếu không nặng gánh , một thân một mình thì sẽ dễ dàng hơn . . .
Va-đim nghe không rõ , đúng hơn là hiểu không rõ những điều Xéc-gây nói . Cảm xúc hân hoan của một ngày rực rỡ mặt trời hôm nay vẫn quyện chặt lấy anh và làm anh ngây ngất .
Sau đó họ đến nhà Xéc-gây , một ngôi nhà lớn kiểu cổ ở phố Phơ-run-de , có những bốn đỉnh tháp ở góc nhà , những cột chạm hình người và những hàng hiên nhỏ . Bốn tầng trên được xây thêm theo kiểu hiện đại bằng gạch đỏ , nhưng vẫn còn chưa ướt .
Bà I-ri-na Vích-tô-rốp-na , mẹ Xéc-gây ra đón họ . Bà già đi , trông người còng xuống , mái tóc đen của bà đã phai màu , nhưng bà vẫn như trước — vẫn lanh lẹ khác thường so với thân hình phốp pháp của bà , vẫn có thói quen nói chuyện ồn ào không biết mệt cướp cả lời người khác . Bà I-ri-na Vích-tô-rốp-na đón Va-đitn như đón con trai mình , — bà hôn anh , nhìn anh bằng cái nhìn sắc sảo và hơi ghen tị , rồi thốt lên vẻ xúc động:
— Lạy Chúa , cháu đúng ra dáảng là một trang nam nhi! Đôi vai này , giọng nói này!
Trong phòng bề bộn , cảnh bề bộn thường thấy khi cần chuẩn bị cho người đi xa . Bà I-ri-na Vích-tô-rốp-na cầm một sợi dây , trong chiếc va-li để ngoài hành lang có một chiếc áo khoác mùa hè cuộn tròn , còn trên chiếc bàn con , ngay dưới chiếc máy điện thoại là một chiếc phích nắp mạ kền sáng loáng . Thì ra hôm nay Xa-sa , em trai Xéc-gây được đi dự trại hè thiếu nhi . Chính em đang chạy ra ngoài hành lang , vừa hát khe khẽ một bài gì đó , vừa đập đập vỏ quả bóng chuyền lên trán . Trông thấy Va-đim , Xa-sa ngượng ngùng đứng nguyên tại chỗ .
— Xa-sa , đây là anh Va-đim . Con không nhận ra à?
Xa-sa tò mò nhìn Va-đim và lắc lắc cái đầu tròn , mới cắt tựa như phủ một lớp bụi vàng . Không , em không nhận ra Va-đim . Và cả Va-đim cũng không nhận ra Xa-sa — năm năm trước nó còn là một đứa trẻ bụ bẫm bốn tuổi , còn bây giờ đã là học sinh lớp ba rồi .
Từ trong buồng vang ra một giọng phụ nữ:
— Bác I-ri-na Vích-tô-rốp-na , cái hộp đựng xà-phòng ở đâu ạ? Trong tủ không có!
— Lấy ở trong phòng tắm , Va-li-a ạ! — bà I-ri-na Vích-tô- rốp-na vội vã trả lời . — Lấy cái hộp bằng đá của bác vậy .
Ở cửa ra vào xuất hiện một cô gái tóc đen , người gầy , khoảng hai mươi tuổi , cô ta nheo đôi mắt cận thị và khi thấy Va-đim , cô gật đầu dè dặt .
— Đây là anh Va-đim , em đã biết anh ấy qua những câu chuyện anh kể , — Xéc-gây nói .
— Còn đây là Va-li-a .
Em hình dung anh hoàn toàn khác kia , — Va-li-a nói và chìa cho Va-đim cánh tay trắng nõn , để trần đến tận khuỷu tay.
— Hay thật , thế cô hình dung tôi như thè nào?
Không hiểu sao em lại hình dung anh đen , thấp bé , rắn chắc . Và đeo kính .
— Tôi cho rằng xẻc-gây đã kề quá nhiều về tôi! — Va-đim cười vang .
— Không đâu , anh ấy chỉ nói rằng anh là một người rất chín chắn và tốt bụng . Anh ấy thường nói về anh luôn .
Bà I-ri-na Vích-tô-rốp-na cũng tham gia vào câu chuyện .
— Va-li-a , hai anh ấy chơi với nhau từ thời thơ ấu cơ đấy . Mẹ vẫn còn nhớ lúc đó hai anh còn mới bằng này , — bà khẽ chạm vào bụng Xa-sa , làm cho em bật cười vẻ hoài nghi . — Thật đấy , Xa-sa ạ , mẹ nhớ Va-đim nhỏ bằng này này! Mọi người cùng sống ở nhà nghỉ ngoại ô . Mẹ còn nhớ , các anh ấy chơi diều , làm cái ống nghe kiểu trẻ con , mẹ nhớ . . . ừ , lạy Chúa , chẳng còn thiếu trò gì cả! Còn sau đó thì là trường học , Cung thiếu nhi . Rồi thì cũng khóc , cũng cãi nhau — dù là đã mười lăm tuổi! Các con nhỉ , thế là các con lại được ở bên nhau rồi! Đúng không? Chẳng phải là kỳ diệu sao? Cả hai đều vẫn sống , lại có cả huân chương nữa . . . Nào các con hãy ôm hôn nhau đil
— ấy chết , con chưa được huân chương , mà chỉ mới được huy chương thôi , — xẻc-gây mỉm cười lúng túng và nắm vai Va-đim ghì chặt vào mình . — Ồ , Va-đim , mẹ mình thật khéo là đa cảm! Đúng như là một nhà kể chuyện cổ tích . . ,
— Nào , các con vào trong phòng đi , vào đó mà chuyện trò !
Va-li-a xin lỗi , nói rằng cô cần giúp bà I-ri-na Vích-tô-rổp-na thu dọn nhà cửa , và cô đi ra ngoài hành lang .
— Va-li-a là ai đấy? — Va-đim hỏi lúc chỉ còn hai người ở trong phòng . — Cô ta có họ với nhà cậu à?
— Không , chỉ là người quen . . . Cô ấy học ở trường Y . Rất biết điều và thông minh .
Trong phòng của Xéc-gây mọi thứ đều rất sạch sẽ và ngăn nắp — trên bàn của anh ta những năm còn học phổ thông cũng luôn luôn như vậy . Trong chiếc tủ sách lớn có lắp cửa kính sách vở được xếp cẩn thận . Các bìa sách chiếc nọ sát chiếc kia đẹp không chê vào đâu được , các màu sắc của bìa tươi đến nổi tủ sách trông giống như ở triển lãm , — có lẽ , chỉ còn thiếu bảng đề: «cấm sờ vào hiện vật» là đủ .
— Thì ra là cậu chuyển sang phòng làm việc của bố cậu đây chứ gì , — Va-đim nói , thích thú ngắm nhìn căn phòng quen thuộc , — chính đây là phòng làm việc của bác Nhi-cô-lai Xtê-pa-nô-vích phải không? Thế các khẩu súng săn đâu rồi , mình nhớ là chúng vẫn treo ở đây kia mà? — Anh chỉ lên chỗ tường bây giờ đang treo mấy bức ảnh các nghệ sĩ , trong đó có chân dung Léc-môn-tốp . — Chắc là bác Nhi-cô-lai Xtê-pa-nô-vích đang đi công tác? Bác vẫn đi luôn đấy chứ?
Xéc-gây hơi cau mày .
— Ba mình không còn ở với mẹ con mình nữa ! Cậu quên rồi sao?
— ừ nhỉ! Mình quên , — Va-đim lắp bắp vẻ bối rối . Thật thế , làm sao anh lại quên chuyện đó chứ!
Trước chiến tranh bố mẹ Xéc-gây đã li dị nhau . Va-đim nhớ lại một ngày tháng Sáu oi bức—hôm thi môn đại số lớp chín , — khi xẻc-gây đến trường , người tái nhợt , mắt đỏ hoe và nói với tụi bạn rằng , cậu ta phơi nắng lâu quá và bị ốm . Môn thi đó cậu ta bị điểm ba . Còn sau đó thì cậu ta thú nhận với Va-đim rằng , tối hôm qua cậu ta đi tiễn chân bố và rồi suốt cả đêm không ngủ được . Bố cậu ta đi hẳn đến một thành phố khác ở Cáp-ca-dơ . . . Ba tuần lễ sau hôm thi môn đại số đó thì chiến tranh bắt đầu .
Va-đim và Xéc-gây ngồi đối diện nhau và hút thuốc . Cả hai cùng im lặng , dường như họ đã nói hết với nhau mọi chuyện . Và hình như cũng chẳng có gì mà nói .
Va-đim nhìn thấy dưới tấm kính ở mặt bàn có một bức chân dung vẽ bằng bút chì một chú thiếu niên mặc áo cài kín cổ , tóc cắt cao , và đang mỉm cười . Đó là Xéc-gây , không nhớ vào năm học lớp tám hay lớp chín , và do chính tay Va-đim vẽ . Dưới bức tranh có ghi «Kèch-xơ» và dưới nữa , không hiểu sao lại viết bằng chữ la tinh: «Pinx . w . B . » .
—“ Kếch-xơ! — Va-đim mỉm cười nhìn xuống bức tranh . — Thế là chúng mình lại gặp nhau rồi , Kếch-xơ nhỉ . . . Minh cũng quên không hiểu vì sao người ta lại gọi cậu như vậy đấy?
Cả mình cũng không nhớ nữa . Bao nhiêu năm nay có ai gọi mình như thế nữa đâu . Đúng thế , sao lại là Kếch-xơ nhỉ?
Va-đim nhún vai vẻ thắc mắc .
Lạ thật . Quên sạch cả . . .
— Đúng thế, nhiều chuyện đã bị lãng quên . . . Còn mình vẫn nhớ cái lúc cậu vẽ bức chân dung này — vào năm học lớp tám , cho số báo chào mừng Năm Mới .
— Mình cũng nhớ như vậy thì phải .
Họ im lặng một lát , và cả hai lại càng chăm chú và thận trọng ngắm nghía bức tranh . Tờ giấy xé từ một quyền vở có kẻ ô , vết mực ở đầu ngón tay giây ở góc tờ giấy thoáng làm sống lại trong ký ức họ rất nhiều , rất nhiều chuyện trong quãng đời sáng sủa , ồn ào và đã lùi xa vào dĩ vãng , quãng thời gian được gọi là đời của học sinh . . .
— Cậu vẽ khá lắm , giá mà cậu học môn đó nhỉ , — xẻc-gây đăm chiêu nói . — Cậu có những phác họa trên đường hành quân đấy chứ?
— Cũng có , nhưng ít thôi .
— À , hiểu rồi . Vậy là cậu đã đến Pra-ha rồi phải không? Cậu thuộc tập đoàn quân U-cra-i-na Ba chứ?
— Không , tập đoàn quân Hai . Bọn mình đã đi qua Ru-ma-ni , Hung-ga-ri . . ,
— Và đã chiếm Bu-đa-pét?
— Bọn mình không được tham gia đánh những trận đánh đầu tiên ngoài đường phố . Bọn mình được tung lên miền Bắc , vùng Cô-mác-nô , trong khi đó thì tập đoàn quân U-cra-i-na Ba mở màn ở Bu-đa-pét . Còn sau đó . . . Cậu nhớ là bọn Đức đã đưa thêm mười một sư đoàn đến Bu-đa-pét chứ?
— Đúng , đúng , đúng! Mình như nhớ lại . . .
— Và thế là , bọn mình quay ngược lại Bu-đa-pét . Bằng xe tăng . Nhìn chung đó chính là cuộc đột kích vào Cô-mác-nô . . .
— Cậu ở xe tăng suốt à?
— ừ , mình ở xe tăng . . .
Thế rồi bắt đầu câu chuyện miên man về chiến tranh .
Bên ngoài là một buổi chiều hè Mát-xcơ-va , bầu trời xanh thẳm pha vàng , ngột ngạt , buổi chiều hôm đó hai người đã kể cho nhau nghe biết bao nhiêu chuyện mà vẫn thấy ít! Câu chuyện sẽ còn tiếp tục ngày mai , ngày kia và cả nhiều ngày sau đó nữa . ^
Va-đim ra về . Ngày mai anh sẽ cùng Xéc-gây đến thăm Viện bảo tàng Tơ-rê-chi-a-cốp . Và cũng cẩn phải chuần bị hồ sơ thi đại học , phải đến trường tìm hỏi mọi chuyện , xin chương trình , mua sách vở . . .
Đường phố đông nghịt người —đó không phải là những khách bộ hành hối hả buổi ban ngày , mà là dòng người chuyển động nhịp nhàng ban tối . Những khuôn mặt hân hoan , tươi trẻ , tràn đầy sức sống của mọi người sáng bừng lên dưới ánh sáng của những ngọn đèn chùm , đèn quảng cáo và cả những vì sao la liệt trên đỉnh đồi cao xanh .
Một làn hương thơm mát của cỏ cây , hoa lá thoảng lan về từ phía đại lộ Gô-gôn . Một chuyến xe điện không người rung chuông chạy qua quảng trường — vào những buổi chiều như hôm nay người dân Mát-xcơ-va thường thích đi bộ .
Và Va-đim cũng đi bộ về nhà .
Anh đi dọc theo đại lộ , đi qua phố Mê-tơ-rô-xtơ-rô-ép-xcai-a và cầu Crưm-xki . . .
Anh thấy lâng lâng , và thậm chí cũng khó nói được lý do vì sao . Do ly vốt-ca anh uống bữa tối ở nhà Xéc-gây hay do chén trà đường , hoặc do buổi chiều Mát-xcơ-va thân yêu đang bồng bềnh lướt trên thành phố trong đám mây ấn áp , trong ánh sáng của những ngọn đèn đường , và trong những tiếng cười , giọng nói , những bước chân khô khốc gõ trên mặt đường nhựa , những nốt nhạc vang ra qua những ô cửa sổ rộng mở?
Chàng thượng sĩ Va-đim Bê-lốp của ngày hôm qua lâng lâng chủ yếu là do hạnh phúc .
Anh hạnh phúc là vì anh đã trở về thành phố quê hương , về với những người bạn cũ và cả những người bạn chưa quen biết , về với cuộc sống mới . về với cuộc sống hòa bình và lao động mà anh hằng mơ ước khi ở mặt trận , về với cuộc sống mà vì nó anh đã phải chịu biết bao mất mát , đã vượt qua vô vàn khó khăn và đã đi qua nửa vòng trái đất trong đôi giày vải .
Ngày mai là bắt đầu một cuộc sống mới ! Xin chào!