Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

Loạn âm

0 trả lời, 941 lượt xem — Trang 1 / 1



______________

______


_ Ông Kinh Lịch họ Trịnh Quán là người làng Phú Giang ở chức tại tỉnh bắc được mấy năm thì cáo đình gián về quê giữ tang mẹ .
Lòng bận vô cùng ,phần vì triều đình đổi mới , phần vì việc nhà lạc gần hết thói cũ .
Thường đêm ,cứ vào tiết hè là ông thức rất khuya chong ngọn đèn dầu ,
làm khuây bụng mình bằng những lời sách của Thánh hiền ngày trước .
Có khi quá canh ba mà vẫn chưa chịu rời tay .



Đêm nay cũng là một đêm nữa .
Nằm giữa sân, ngả mình nơi trường kỷ tre ,
nằm ngửa mặt lên nhìn trời đất để nghiền ngẫm về nhân quả trong đạo Phật ,
về cõi nhân sinh liên tục xoay vần .



Chợt ông ngửi thấy một mùi khèn khẹt rất lạ trong không khí đang lan tỏa mà không phân rõ là mùi gì .
Linh cảm trong người thôi thúc ông không nên nằm ngoài trời độc nữa .
Ông thấy các lỗ chân lông khắp mình như mở rộng hơn thường lệ ,đón những hơi lạnh đang ngâm ngẩm chui vào .




Bầu trời đêm sang cao khi nãy bắt đầu tỏa sương và trở nên thấp tực .
Giữa hè mà có sương ư ?
Mà sương lại có chất mằn mặt .
Ông Kinh lặng lẽ đi vào nhà trong và đóng cửa lại .
Nhưng lạ hơn là gian trong lại tỏa ra mùi khói chổi sể .
Mùi lan buồng sách mọi ngày vẫn tỏa hương dìu dịu nay bạt cả đi đâu mất .


Dưới ngọn đèn khuya , ông ngồi đó thao thức không ngủ .
Đọc sách nhưng chữ không vào mà đêm thì hãy còn dài .

Chao ôi , lúc khuya vắng mà đọc sách chữ không vào .
Cái lòng người có chữ , lúc ấy là biến lắm !





Ông biết lấy gì mà thức ?
Ông đành nằm đếm suông những nhịp ngắn dài tiếng mọt đục khoét chiếc cài gỗ sơn son đỡ cái bát nhang thờ .


Tiếng sột soạt khô nỏ và cách quãng một .
Lắm lúc tiếng ấy lại đều đều như tiếng lá khô bị gió đêm chạy trên đường làng .


Đêm vắng nỏ lắm .
Ông mệt quá muốn thiếp đi .

Bỗng hai cánh cửa lùa từ từ mở rộng ra , gió nhè nhẹ lùa vào .
Ông Kinh bật dậy rất nhanh như người có võ tự vệ lúc ngờ có nguy hiểm đang đến gần .

Rất rõ rệt ,có hai người lính áo đỏ, đầu đội nón sơn hiện ra từ từ nơi cửa .

Họ từ tốn bước vào, cung kính đặt lên bàn một khay lễ vật rất xinh và cúi đầu nói :

Thưa Ngài , ông lớn chúng con có việc qua vùng này , chút lễ mọn truyền cho chúng con đến dâng ngài trước ,
Ông lớn nhà con cũng sắp đến bây giờ .


Ông kinh ko rõ Ông lớn đó là ai ,trong lòng đang phân vân nhưng cũng với chiếc áo thâm mặc vào người cho đúng lễ .
Vừa quấn mấy vòng khăn đầu thì khách đã bước vào .
Nhìn qua xem chừng đây là một vị thượng quan , gần trạc tuổi ông , mình mặc áo bào cách hạc ,
lưng áo thêu con giao long màu đen tuyền dát bạc .



Cứ phẩm phục ấy , thực ông kinh chưa thấy bao giờ .
Vị khách và chủ nhà nhìn nhau trong giây lát .

Sau cùng , ông kinh chợt nhớ là chưa mời khách ngồi bèn nói :

Tôi vốn là tiểu lại nhỏ bé trong triều đình ,vừa về tang mẹ chưa đầy năm nay .
Tính quen việc thôn ổ , ít tới chốn giầu sang hoa lệ .
Chẳng hay quan lớn không hiềm nhà gianh vách đất quá bộ đến đây ắt có điều xin chỉ giáo .



Bấy giờ vị quan mặc áo bào xanh mới lên tiếng ,giọng vang như chuông đồng :

Anh quên em rồi à ?
Chỗ anh em trong nhà cả , anh xưng hô thế nó cách biệt nhau ra .


Ông kinh lại càng không hiểu , giương đôi mắt to nhìn không chớt ,trong cái ngờ ngàng có gì đó e nể .


Quan lớn nói thế tôi đâu dám nhận .
Thực tình tôi đây trong họ , bên nội cũng như bên ngoại , thực ít người được hiển đạt .
Xin quan lớn ngẫm lại , e có điều nhầm lẫn chăng ?

Vị quan nghe thế cả cười :

Xin anh để em nói thêm .
Anh em ta cách biệt nhau đã lâu cho nên chắc anh không nhớ .
Số là em vốn là học trò cụ Đắc . Thân phụ của anh .
Hồi còn nhỏ , em vẫn được học hành nơi cửa thầy .
Thầy vốn thương em như thương anh ,tin em sẽ lấy được , ít ra cái cử nhân về rạng ranh cho thầy .

Anh em ta học cùng nhau đến đại tập thì em chẳng may ko được làm người nữa .
Em chết đi xuống dười đấy , Diêm Vương nhận ra em là học trò nghèo , tư chất thông minh
đức hạnh lên thương tình cho làm quan nhỏ ,trông coi việc xây đường làm cầu , trùng tu đình đài miếu mạo .


Một đôi năm, khi có những việc trọng ,thiếu phu phen lính tráng là em lại trở về dương thế
để tuyển thêm cho đủ người .

Như năm nay chẳng hạn .
Dưới âm đang mở rộng đoạn đường nối từ bến đò đến tận thành .
Việc nhiều mà thiếu phu quá cho nên em lên đây lấy cho đủ người .

Nói qua để anh biết , giờ giao thông dưới âm hỗn độn lắm .
Lũ bất nhân chết nhiều đã được gom hết vào ngục ,
cơ mà còn oan hồn thì mình ko có quyền giữ họ cho nên ngày ngày họ nhan nhản trên đường .
Cho nên đôi ba năm lại phải tu sửa đường xá là vì lẽ đó .



Lắng nghe ít lâu , ông kinh trịnh nhớ ra người học trò cũ của cha ông .
Nhớ cả cái tật thích ăn khoai lang sống của người đó nữa .


Bao năm ko gặp , thế sự đổi dời , giờ đây hai người đã ở hai thế giới khác nhau mất rồi .
Chợt dùng mình nhớ rằng , ở làng ông và các làng ở tỉnh này , đang có trận dịch hoành hành.

Nghĩ đến đây thì tiếng chó sủa lại vang lên khắp nơi .


Vị quan nhìn hai người lính nói khẽ :

Ngươi ra truyền cho lính hãy nghỉ tay ít phút , chớ có làm kinh động đến nơi đây nghe .


Nói xong ,vị quan bèn nâng khay lễ của mình nên và nói :

Thưa anh , em có duyên may ăn mày được ít chữ và đức của thầy , nay gặp nhau tại đây
có chút lễ mọn ,dâng lên anh .


Đó là một cái nghiên bút bằng đá đen và một cái thủy trì cắm bút nho rất đẹp .


Thứ đá làm nghiên và cái thủy trì này lấy ở lòng sông hắc thủy .
Nó có đức tính là ướt quanh năm .,chẳng cần cho nước mà vẫn mài mực được .


Ông kinh còn đang do dự chưa muốn nhận thì vị quan lại rút ở tay áo ra một quyển sổ nhỏ .
tay lật ra trang có ghi đề Làng Phú Giang , quê của ông .


Bẩm anh , công việc của em năm nay , riêng về xứ bắc này , phải lấy cho đủ nghìn phu phen
Sẽ lần lượt qua các làng chọn phu , tuyển được người nào là sẽ có lính dẫn luôn về âm phủ .
Làng ta năm nay ,phải mất 95 người đi phu dưới kia .

Nhưng phu được chọn đây , đều được ghi hết tên tuổi ,tội trạng ở cuốn sổ này .
Thường là những người bỏn xẻn , tham lam và hiểm độc là em sẽ bắt đi trước .

Vậy nhờ anh , xem qua một lượt , thấy nhà nào , người nào hay tu nhân tích đức
đúc chuông tô tương, truyền bá đạo Phật thì đánh dấu cho em .
Em sẽ bắt những đứa ác ôn để thế vào cho họ .



Ông kinh lặng người hồi lâu rồi xem kĩ quyển sổ một lượt .
Đến lúc này , mặt ông vẫn bình thản , ông cho đó là việc của giời , mình làm sao can thiệp
được đây .

Chợt ông thấy có tên của thằng hầu nhỏ nhà ông .
Năm nay nó mới 14 , 15 gì đó .


Vị quan lên tiếng giục :

Thế ý anh ra sao ,xin cho biết để em còn liệu cho kịp .
Thời giờ vào lúc này , ko thể dềnh dàng ra được đâu .
Vào thăm anh thế này là em cũng đã cố lắm rồi .
Đám lính kia , ở mãi ngoài đình làng lâu e là ko tiện .
Vả chăng đêm đã gần nhạt , canh tư cũng gần hết .
Mong anh nhanh cho .


Ông kinh nghe thế mới thủng thẳng :

Thưa quan lớn ,đời làm quan của tôi , chưa khi nào tôi làm điều khuyat tất ,trái với
lời dạy của thánh hiền khi trước .
Nay quan vì nghĩa xưa mà đến chơi , ấy là quý lắm rồi .
Còn việc trên giao , xin ngài cứ y thế mà làm ,tôi đâu dám xin bớt một ai .


Vị quan nghe thế bèn ôn tồn nói :

Anh nói thế thực phụ lòng em nhiều lắm .
Anh mà làm thế , thực ko muốn cho em lui tới thăm anh ,thắp hương cho thấy nữa sao ?



Tôi đâu dám nghĩ thế .
Tôi sở dĩ ko dám nhận xin cho ai là vì sợ về sau có điều chi bất chắc cho quan lớn đó thôi .
Quan lớn đã nói vậy , thì tôi xin đánh dấu 1 người thôi
Đó là thằng hầu nhỏ của gia đình tôi .
Nó vẫn còn trẻ quá .



Vâng , anh đã dậy thế thì em cũng xin vâng .

Vị quan mỉm cười và xin cáo biệt .
Ông kinh vừa định đứng dậy tiễn thì vị quan đã biến mất .
Lòng ông nghĩ mông lung lắm .


Cái chuyện quỷ thần này ,là thực hay chiêm bao đây .
Đang lan man với dòng suy nghĩ thì tên đầy tớ từ ko biết đi đâu từ đêm chạy bật vào .
Mặt cắt ko còn giọt máu , nói câu được câu mất :


Ghê quá ông ơi , ngoài đình chuyến này bị bắt phu nhiều quá ông ạ .

Có lẽ tên tiểu bộc vẫn chưa hiểu gì nên ông giả vờ hỏi :

Sao con lại bảo thế ?

Bẩm ông ,số là tối nay , trời hè oi nóng quá , con trộm phép ông ra sông tắm táp
một chốc rồi ngủ thiếp đi ko hay .

Con ngủ được một giấc kể cũng đã dài thì bỗng thấy có người đánh thức con dậy rồi
lôi con ra ngoài đình .


Ra đấy , con thấy có nhiều quan lắm ông ạ .
Các quan cho gọi tên từng người .
Lại cả vợ chồng nhà nhiên hữu ở xóm cầu cũng phải đi ông ạ .
Nhà ấy khóc to lắm mà các quan ko nghe .
Tiếng khóc như ri .

Gọi đến tên con thì có vị quan mặt đen ngồi ở giữa bảo thôi .
Thế là con được thả ra .

Con xem một lúc thấy ghê quá là chạy một mạch về đây để bẩm ông đấy ạ .


Ông kinh nghe xong ,chợt thoáng rùng mình .
Té ra thằng đầy tớ nhà ông vẫn ko biết gì cả
Chuyện âm phủ vừa xảy ra với nó chứ nào có phải chuyện dương gian đâu .


Ông bèn bảo nó vào nhà ngủ đi và ko được đi đâu nữa .



Một lúc sau thì trời cũng dần sáng .
Ông kinh bỏ vào lò ít thỏi trầm tử đàn hương và lấy bài sách thánh hiền ra đọc mấy bài .
Theo thói cũ ngày xưa ,ông tin rằng trong những lúc trời đất đảo điên như thế này ,
đọc sách thánh hiền âu cũng là xua đi tà khí trong đêm .



Đọc xong , ông thong thả bước ra khỏi nhà đi dạo trong làng .
Lúc ấy , ánh mặt trời ước chừng một con sào rồi .


Quanh co qua các ngõ , ông kinh ngửi thấy toàn mùi bồ kết khét lẹt trong gió .
Một vài nơi trong lối xóm đã vang lên những tiếng khóc .

Một nhà, hai nhà , dăm bảy nhà tiếp theo .

Ông kinh nhớ lại quyển sổ lúc đêm vừa được vị quan cho đọc , thì ra những người hôm nay
chết đều có tên trong đấy cả .

Cứ như lời vị quan nọ thì làng ông sẽ chết những 95 người .

Vào một buổi sáng dữ dội như hôm ấy , trên con đường về nhà , ông lẩm bẩm trong miệng
Chín nhăm mà chết mất 7 rồi . Vậy ra là còn 88 mạng nữa .


Vào đêm hôm ấy , ông kinh trịnh lấy kinh nhân quả ra đọc .
Tiếng mõ đều đều vang lên trong đêm thẽ thọt như tiếng người thì thầm .
Siêu sinh được chăng ?



Ngày qua ngày
Cho đến hết một cái tháng tư
VÀ qua tháng năm .
Ngày nào , làng Phú giang cũng có người qua đời .
Chết một cách nhanh chóng .
Việc bí mật này ông chẳng dám nói với ai , kể cả vợ con ông .
ông vốn là người kiêng dè chuyện của quỷ thần .


Nhà sẵn có ít cây cau liên phòng , mỗi đêm ông lại lấy ở buồng cau một quả
đặt ở cây hương ngoài sân và đứng giữa sân rồi lầm rầm khấn vái cầu bình yên .


Sớm mai dậy , buổi nào cũng vậy , ông đều nghiệm duy nhất chỉ có bát nước cúng
là ko có váng , còn như mặt nước ở ao chum đều thấy váng nổi lên nhờn nhờn
như có ai nhỏ dầu vào .


Ông hiểu rằng đấy là lệ khí của một bầu giời loạn âm .
Ấy , nhà mà ko có âm phù dương trợ , kém âm công trong thời buối này , có nhỡ
uống phải thứ nước váng váng dầu đấy thì có lẽ sẽ phải đi phu dưới kia ko biết chừng ?



ông kinh lại còn thấy , từ độ hè về , các thứ hoa quả ngoài chợ mua về ,đều có
vết móng tay các quan đánh dấu ,lắm vệt sâu và đỏ như máu tươi chứ ko tối thâm lại .


Như thế này thì cái làng phú giang này còn làm ăn gì được đây ?


Chợ làng vắng hẳn đị .
Đầu tiên thì chợ vẫn có người
Nhưng quá nửa số người đi chợ đều đeo khăn tang trên đầu .
Có người còn đeo ba bốn cái .
Nhiều chỗ , khăn trắng cứ tăng mãi .


NGười họp chợ cú vơi dần .Chết nhiều quá .
Sau cùng ,đến những người đội khăn trắng cũng chết nốt .

Âm thịnh mãi mà dương thì cứ suy dần .
Rồi đến lúc, chợ làng có đến ba phần tư là ma họp .

Có một số ông già bà lão , nhà nghèo đói kém xuất hiện thôi .

Chợ mở ra và tan rất sớm . Đến đầu giờ mùi là ko còn ai nữa .
Ghế vứt chỏng chơ quanh chợ .

Từ ngày có việc loạn âm , ma quỷ được dịp quấy nhiễu dương gian cả ban ngày .

Các bà đi chợ , giờ đây có tục , khi mua bán gì đều vứt tiền vào chậu nước trước .
Đồng nào nổi thì là tiền âm ,đồng nào chìm thì mới vớt ra tiêu .

Có bà cụ bạo là thế , ngày hôm đó cũng đã phải chết ngất vì sợ .
Ai đời từ giờ ngọ đến giờ mùi , người mua hàng trả tiền cho bà khi vứt xuống chậu nước
thì toàn nổi lềnh bềnh .
Giận quá ngước mắt lên quát thì cái đám người vừa trả tiền kia phá lên cười và ù chạy .
chân ko chạm đất và mất hút vào rặng tre đầu làng .


Thế là tan chợ .

Từ đấy chợ làng ko ai còn đi nữa .

Mặt trời chưa xuống hẳn mà nhiều nhà đã đóng sập cửa .
Ai gọi cũng ko thưa .
Người ta bảo mỗi khi có ai kêu đúng tên mình ngoài ngõ thì chớ có thưa .
Ma gọi đi đấy .


Ngoài đường làng ,bừa bộn lên vì rác thải .
Vì chẳng có ai buồn quét cả .
Những con chó cụp đuôi buồn bã đi tìm chủ mình, thỉnh thoảng lại sủa những tiếng buồn bã .
Chúng nào có biết chủ của chúng làm gì còn trên thế gian này nữa mà tìm .


Lâu dần đến tiếng gà gáy cũng ko còn
Thay vào đó là tiếng cho sủa trong đêm ai oán .


Gió khuya cứ thổi rì rào
Đêm đến ,cũng như đêm hè năm ngoái .
Ngoài hiên , gió sang cành lả lay như tiếng nhạc ngựa sớm xa .
Loạn âm .


Tác phẩm : Loạn âm
Tác giả : N . T





Đăng nhập để trả lời
0