- Một thóang tuổi thơ
Năm lên mười, tôi học lớp nhất bây giờ là lớp năm. Buổi sáng học ở trường, buổi chiều tôi cùng một số bạn đến nhà thầy học học thêm để luyện thi lên cấp hai hồi đó gọi là trung học . Tôi phải đi một đọan đường khá xa mới đến nhà thầy, gần hai cây số. Tôi và một đứa bạn cùng xóm hẹn nhau và đi cùng. Nghĩ lại thời đó 10 tuổi quá nhỏ, tại sao cha mẹ lại cho đi một mình trên đọan đường quá xa như vậy, có lẻ vì lúc đó xe cộ ít, con người lại hiền lành, ít có những chuyện nguy hiểm chờ chực bên ngòai.
Hai đứa nắm tay dung dăng dung dẻ, hết ca hát lại nói chuyện cho con đường trưa nắng không thấy xa. . .trên con đường chúng tôi đi có một ngõ rẻ ngang qua một khu nhà dạng biệt thự, chúng tôi thấy trước sân nhà đó có một con chim hòang oanh chết xác vứt bên hè. Hai đứa chúng tôi bùi ngùi đứng lại nhìn con chim nằm chỏng chơ. Tôi chạnh nghĩ, khi nó sống, nó dược chủ để trong chiếc lồng son, chủ tưng tiu cho những thức ăn ngon, nhưng khi nó chết, cả căn biệt thự to lớn ấy cũng không có một chỗ chôn chim dù dưới một gốc cây. Hai đứa tôi dừng lại bên đường rút ra một tờ giấy tập, xếp thành hai cái thúng để làm áo quan cho chim. Chúng tôi chôn chim bên vệ đường và cầu nguyện cho chó đừng bươi nó lên để nó có được một cái chết yên lành. Hôm sau chúng tôi đi ngang và dừng lại trước mồ chim và cũng cầu nguyện cho nó, đúng là trẻ thơ.
Cũng trong những năm tháng đó, có một sự kiện mà cho đến bây giờ tôi vẫn không quên . . Bọn tôi cả thảy là năm đứa chơi với nhau và cùng học thêm ở nhà thầy. Vào khỏang gần cuối năm, cậu tôi ráp cho tôi một chiếc xe đạp nhỏ, thế là tôi được đi xe đạp. Xe tôi là xe thồ, bận đi thì tôi và Tài chỡ nhau đi, bận về thì tôi chở hết năm đứa, ở trước một đứa, ở phía sau một đứa và đứa ngồi phía sau ôm cặp cho năm đứa, đi một khúc thì đổi hai đứa đi bộ leo lên xe . . rất là vui. Nhà thầy tôi ở khu gần chùa Long Vân Tự nằm trên đường Bạch Đằng bây giờ thuộc phường 24 quận Bình Thạnh. Đang học bổng nghe kêu cháy, chúng tôi túa ra phía sau thì thấy bên kia sông lửa khỏi bốc lên ngùn ngụt. Thầy cô hốt hỏang cho chúng tôi ra về vì chúng tôi cũng còn nhỏ ở lại chỉ vướng víu, và thầy cô ở lại để thu xếp phòng khi hỏa họan tới nơi.
Năm đứa lại chất nhau lên chiếc xe đạp bé nhỏ của tôi, chúng tôi vừa đi vừa khóc, khóc hu hu như nhà mình sắp cháy, đứa Nam mô cầu Phật, đứa đọc kinh cầu Chúa, đứa cầu ông bà ông vải cho nhà thầy cô đừng cháy. . .Ngọn lửa kéo dài 6 tiếng đồng hồ mới dập tắt được, hàng ngàn căn nhà bị thiêu rụi, một vài người nằm bệnh không ra kịp chết, một số người bị thương do va quẹt, heo gà cũng bị quay theo ngọn lửa vì chủ không kịp đem đi, và có một số người lợi dụng lúc người ta lu bu dọn nhà, lại hôi của. Ba tôi luôn nói, cuộc đời không có gì thảm bằng cảnh cháy nhà, vì khi nhà cháy coi như sự sản tiêu tan. Của cải bao nhiêu năm giành giụm một khắc là mất hết.
Ngày đó vấn đề thông tin truyền thông rất chậm không như bây giờ, chúng tôi về nhà trong nổi lo lắng, bồn chồn cứ mong trời mau sáng để đến lớp biết tin thầy. Và rồi sáng cũng phải đến! Chúng tôi đến trường và được biết nhà thầy an tòan vì ngọn gió thổi hướng khác. Chúng tôi sung sướng làm sao khi biết cô thầy tai qua nạn khỏi, không biết trẻ bây giờ có thương thầy cô như chúng tôi không?
- Huyền Băng
.
...
...