Có người lữ khách xuôi dòng Hương
Ghé thăm Cồn Hến một chiều sương
Lòng đà say cảnh ngơ ngẩn mộng
Dạ đã lâng lâng tình quê hương
Đò dừng bến sông một buổi chiều
Nghe gió thu về điệu hắt hiu
Thấy cô thôn nữ bên bờ vắng
Gánh nước gánh luôn cả bóng chiều
Lòng khách tha hương chợt xuyến xao
Tự hỏi hay duyên từ thưở nào?
Mà sao mới gặp đà nhung nhớ
Sao chưa quen biết đã ước ao
Thu đã qua rồi đông cũng tàn
Xuân dăm ngày nữa là hạ sang
Lữ khách ngày nao về bến cũ
Giữa bao thôn nữ vắng bóng nàng
Ơi cô thôn nữ sống bên cồn
Có còn gánh nước những hoàng hôn
Có biết thu xưa người lữ khách
Qua sông chiều ấy bỏ quên hồn.
Trịnh đăng Tráng
Ghé thăm Cồn Hến một chiều sương
Lòng đà say cảnh ngơ ngẩn mộng
Dạ đã lâng lâng tình quê hương
Đò dừng bến sông một buổi chiều
Nghe gió thu về điệu hắt hiu
Thấy cô thôn nữ bên bờ vắng
Gánh nước gánh luôn cả bóng chiều
Lòng khách tha hương chợt xuyến xao
Tự hỏi hay duyên từ thưở nào?
Mà sao mới gặp đà nhung nhớ
Sao chưa quen biết đã ước ao
Thu đã qua rồi đông cũng tàn
Xuân dăm ngày nữa là hạ sang
Lữ khách ngày nao về bến cũ
Giữa bao thôn nữ vắng bóng nàng
Ơi cô thôn nữ sống bên cồn
Có còn gánh nước những hoàng hôn
Có biết thu xưa người lữ khách
Qua sông chiều ấy bỏ quên hồn.
Trịnh đăng Tráng