Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Ngày xuân dạy bảo các con-bài bình đăng báo tết

0 trả lời, 16 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-05 13:17:12Ct.Ly>
Ngày xuân dạy bảo các con-bài bình đăng báo tết

Ngày xuân dạy bảo các con
( Đăn

Ngày xuân dạy bảo các con-bài bình đăng báo tết


(HatGiongTamHon.Info)
[/align]Ngày xuân dạy bảo các con
( Đăng báo tết Người Cao Tuổi Việt Nam-số 179-180)


Năm mới vừa sang, năm cũ qua
Tuy nghèo, ta vẫn mến nhà ta.
Chín sào tư thổ là nơi ở,
Một bó tàn thư ấy nghiệp nhà.
Trước cửa khói dày non khuất bóng,
Bên tường, mưa ít, cúc thưa hoa.
Các con nối chí cha nên biết:
Nghiên bút đừng quên lúa, đậu, cà.

Lời bình: Mỗi khi nhắc đến cụ Tam Nguyên Yên Đổ, ta không chỉ nhớ đến chùm thơ thu nổi tiếng của cụ mà còn nhớ đến nhiều bài thơ khác vô cùng thấm thía, đẹp như những lời di chúc thiêng liêng của một bậc đức dày tài cao. Thơ cụ Nguyễn Khuyến có duyên thầm kì lạ, mãi đẹp và tươi nguyên cùng năm tháng. Mỗi dịp xuân đến, trong không khí đoàn tụ ấm cúng của gia đình, ai đó (nhất là bậc lão thành) sẽ chợt nhớ đến bài thơ ” Ngày xuân dạy bảo các con” nổi tiếng xưa của cụ.
Đây là một bài thơ Đường thất ngôn bát cú, thể thơ sở trường nhất của cụ. Ta không chỉ ngưỡng mộ bút pháp điêu luyện mà còn ngưỡng mộ tấm lòng cao đẹp của cụ thể hiện sâu sắc trong bài thơ.
Nổi bật trong bài thơ là lời căn dặn của một người cha già mẫu mực giành cho con cái đạo lý làm người. Mở đầu bài thơ là lời tâm sự ân tình trong giờ phút giao thừa:
Năm mới vừa sang, năm cũ qua
Tuy nghèo, ta vẫn mến nhà ta.
Đó là giờ khắc thiêng liêng nhất mà cả nhân loại đều trân trọng. Lòng người trở nên trong sáng hơn bao giờ hết trước trời đất, tổ tiên, cầu mong điều tốt lành. Giao thừa còn thiêng liêng bởi tình người, tình cám gia đình ấm cúng. Dù đi xa, ở xa , con người vẫn hướng về tổ ấm gia đình. Mọi người dễ bỏ qua phiền muộn để gần gũi với nhau hơn. Cụ Nguyễn Khuyến ”Tuy nghèo” nhưng” ta vẫn mến nhà ta”. Đó là lời tâm sự chân thành của cụ đối với con cháu. Cụ quý mến gia đình mình bởi tình nghĩa ruột thịt. Tình cảm cội nguồn thiêng liêng . Tình cảm gia đình, mái ấm gia đình yêu thương đoàn kết là quan trọng nhất, hơn cả của cải vật chất. Nó là sức mạnh cho ta vươn lên trong cuộc sống, là bến đỗ bình yên trong tâm hồn khi ta mệt mỏi, ốm đau hay đau thương, vấp ngã trên đường đời. Qua lời tâm tình ấy, cụ Nguyễn Khuyến đã đem đến cho gia đình không khí đầu xuân thật trang trọng, ấm nồng tình cảm của một người cha hiền mẫu mực. Đó cũng là món ăn tinh thần đầu năm thật tốt lành, ý nghĩa. Cụ không hề buồn, chạnh lòng vì cảnh nghèo mà vẫn thấy thanh thản, vui tươi bởi cái nghèo đó đã được đổi bằng cả một đời làm quan liêm khiết, thanh bạch, sáng ngời như sao của cụ. Là một vị quan Trạng tài cao, nếu không vì chữ “đức” thì cuộc sống giàu sang về vật chất luôn ở trong tầm tay của cụ. Bởi vậy, từ giã chốn quan trường về gắn bó với gia đình , quê hương, chấp nhận cuộc sống thanh bần, cụ không hề luyến tiếc. Cụ cảm thấy yêu quíy gia đình bé nhỏ của mình , thân thiết vô cùng với cuộc sống tự tại mà không gì đánh đổi được. Chắc chắn gia đình cụ là một gia đình lương thiện, yêu thương, đoàn kết nên cụ mới yêu gia đình mình đến vậy.
Tục ngữ Việt nam có câu “Cáo đi ba năm, cáo lại quay đầu về núi”.Con người dù có đi bươn trải khắp nơi, dù sướng đến đâu thì lúc về già vẫn thường tìm về quê cha đất tổ. Cụ Nguyễn Khuyến “vẫn mến nhà ta” còn bởi lẽ thiêng liêng ấy.
Sống trong sáng, sống đẹp không phải cho mình mà vì cho đời, cho con cháu muôn đời...Tuổi già xế bóng, Cụ Nguyễn Khuyến biết trước một ngày nào đó mình sẽ ra đi .”Tre già măng mọc”, sự tiếp nối truyền thống là mong ước tột cùng của cụ. Trong không khí ấm cúng và thiêng liêng này, cụ muốn giành cho con cháu những điều sâu thẳm bấy lâu nay. Cụ muốn giành cho con cháu tất cả những gì đã có bằng cuộc đời lương thiện:
Chín sào tư thổ là nơi ở,
Một bó tàn thư ấy nghiệp nhà
Những con số hoàn toàn trung thực, chính xác như trong văn tự đất đai ẩn chứa bao ngụ ý sâu xa. Gia tài mà cụ gìn giữ, để lại không phải là những kho báu khổng lồ về vật chất mà là kho báu của trí tuệ và nghĩa nhân. Chín sào tư đất ở của tổ nghiệp, của gia đình vẫn còn nguyên vẹn. Cụ không hề bán đi một chút mảy may, không hề lấn chiếm của ai một gang tấc. Ranh giới và diện tích là vậy, cụ đã giới hạn cho cháu con thật rõ ràng, minh bạch. Cháu con hiểu ý cụ mà giữ gìn, không được phép phá nghiệp, sẽ là tội lớn. Cũng chớ nên tham lam, lấn chiếm, tranh bờ cướp cõi làm chi. Lời dặn dò chân thực ấy trân trọng sự thực, trân trọng lối sống và tình làng nghĩa xóm làm sao! Tình cảm gia đình của cụ luôn chan hòa với tình quê làm một, không mảy may ích kỉ một chút nào. Một tình cảm đẹp đẽ đã được bao đời nay vun đắp như chính cụ đã từng sống vun đắp:
-Cách giậu, mời ông hàng xóm chén
Chuyện tràn thóc lúa với tằm tơ.
-Vải chín, bà hàng bưng quả biếu
Cá tươi, ông lão nhấc xơm chào.
Những quan hệ tình làng nghĩa xóm ấy mộc mạc, chân thật, hồn nhiên và thiêng liêng biết bao!
Dân gian có câu” Không gì quý hơn bằng cho con một nghề để kiếm sống”. Lại còn có câu”Sống để phúc để đức cho con cháu noi theo”. Nhiều của nả mà làm chi khi cháu con bất tài vô dụng. Sự nghiệp mà cụ gìn giữ, phát huy bấy lâu nay là con đường học vấn, là sự nghiệp trí tuệ, văn chương mà chính cụ đã từng làm rạng danh dòng tộc, lấy lừng trong sử sách. Sự nghiệp ấy đẹp và cao quý vô cùng. “Một bó tàn thư” là bằng chứng hùng hồn tượng trưng cho sự nghiệp công danh của ông cha để lại cho con cháu muôn đời một tấm gương sáng ngời không tiền của nào sánh được. Đó là sự nghiệp vinh quang mà cụ muốn con cháu tiếp bước, quyết chí vượt gian khổ để gìn giữ, phát huy mãi mãi.
Lời dặn dò ấy sâu xa và chứa đựng bao điều mong ước của cụ tới hậu thế:
Đời cha gắng sức học hành
Cháu con hưởng phúc, giữ gìn nghiệp xưa.
Những vinh quang, những thành đạt mà tổ tiên, mà đời cụ đã phấn đấu được là tấm gương cổ vũ cho con cháu. Cháu con biết lựa chọn,phấn đấu noi theo âu cũng là phúc lớn cho dòng tộc, cho quê hương, đất nước. Là người có hiểu biết, có đức hạnh, cụ quan tâm, mong mỏi đến tương lai sau này biết nhường nào!
Sau những lời căn dặn ấy, cụ như ngừng lại, dường như muốn để cháu con suy ngẫm. Cụ không quên rằng, mùa xuân không chỉ đến với mỗi gia đình mà còn là mùa xuân thực sự của đất trời:
Trước cửa khói dày non khuất bóng,
Bên tường, mưa ít, cúc thưa hoa.
Khung cảnh của một ngày xuân mới mẻ được miêu tả bằng hai mảng rất cân xứng: cảnh trước cửa là sương phủ dày che khuất dãy núi xa xa. Cảnh gần hơn là bên tường, những đóa cúc thưa thớt trong mưa xuân. Một bức tranh xuân cụ thể, vừa thực vừa mang nhiều hàm ý, kí thác bao điều tâm sự. Ngọn núi sơn xanh như đang mờ đi, lặn mất đi trong bầu trời xuân đang phủ đầy sương khói. Những đóa cúc rực rỡ của mùa thu, qua mùa đông chỉ còn lại lác đác những bông cúc muộn màng bởi:
Trăm hoa đua nở ngày xuân
Cớ sao cúc lại muộn màng mùa thu
Mùa xuân đang tiễn đưa tất cả những gì còn lại của ngày qua để cho những lớp chồi non, những đóa hoa xuân tiếp nối theo quy luật của vạn vật. Phải chăng, cụ Nguyễn Khuyến đang cảm nhận thấy bóng dáng tàn úa của mình trong cảnh “khói dày non khuất bóng”. Những đóa cúc cuối cùng kia có một sức sống mãnh liệt , kiên nhẫn đợi chờ mùa xuân về để có thể yên tâm ra đi, nhường chỗ cho những đóa hoa xuân mới bắt đầu. Cụ sẽ có thể yên tâm nhắm mắt, thanh thản đi về nơi khuất núi kia khi biết chắc chắn con cháu mình biết tiếp nối cha ông dựng cơ đồ.
Nhưng có lẽ, cụ chợt bừng tỉnh khi nhận ra còn thiếu một lời dặn dò quý giá:
Các con nối chí cha nên biết
Nghiên bút đừng quên lúa, đậu, cà...
“Nghiên bút” là hình ảnh ẩn dụ ý nói đến con đường công danh. “Lúa, đậu ,cà...” vừa liệt kê, vừa ẩn dụ tượng trưng cho sự sống của ta, là hồn của quê, là hồn của đất, là cội nguồn gốc rễ của ta, nơi ta sinh ra và nuôi dưỡng ta trưởng thành. “Lúa ,đậu, cà...” là quà tặng của đất trời, là sản phẩm lao động của người nông dân, trong đó có mồ hôi của cha mẹ, ông bà,...Những thứ tưởng chừng như đơn sơ, nhỏ bé lại là cái nôi của văn minh, cái nôi của sự sống và tâm hồn, là điểm xuất phát của mọi vinh hoa, phú quý. Tất cả các bậc hiền tài xưa nay đều sinh ra và lớn lên từ mảnh đất quê hương, từ hạt lúa củ khoai, như có nhà thơ đã từng nói:
Dẫu là chúa cũng sinh từ mặt đất
Dù có thành đạt đến đâu cũng cần luôn nhớ đến điểm xuất phát của mình. Con người không cho phép mình vô ơn bội nghĩa. Đừng quên đi cội nguồn, gốc rễ! Đừng đánh mất cốt cách con người! Đừng quên những con người lao động quê hương đã từng gàn gũi, gắn bó thân thiết bên ta!
Bài thơ khép lại bằng lời căn dặn ân tình, tha thiết, vô cùng sâu lắng và xúc động. Trong ngày xuân, hình như ta đã thấy có một mùa xuân bất tận đang đến với gia đình cụ. Cụ là một bậc hiền tài mẫu mực, hết lòng lo lắng cho con cháu. Chắc chắn, cháu con sẽ không phụ lòng cụ và sẽ mãi mãi không quên. Nhất định cháu con cụ sẽ thành đạt, có ích cho đời, cho dân tộc!
Đọc xong bài thơ, dẫu tiết trời còn giá lạnh, ta vẫn cảm nhận thấy lời nói ấm áp, ân tình của một người cha hiền, một người ông đức độ trong không khí sum họp ấm cúng của gia đình trong ngày tết thiêng liêng.
Bài thơ nhẹ nhàng mà sâu lắng, đậm đã chất trữ tình. Tiếng nói xưa của cụ đã vượt khỏi phạm vi không gian một gia đình, vượt khỏi phạm vi thời gian đến với mọi gia đình, đến với mọi thời đại. Bài thơ là lời nói vàng ngọc của bậc tiền bối đối với tất cả các thế hệ, tới toàn thể đại gia đình dân tộc Việt Nam!

Nguồn: http://www.hatgiongtamhon.info/diendan/showthread.php?25025-Ngay-xuan-day-bao-cac-con-bai-binh-dang-bao-tet&p=45934#post45934#ixzz1kfM91Hlb

[/align]g báo tết Người Cao Tuổi Việt Nam-số 179-180)


Năm mới vừa sang, năm cũ qua
Tuy nghèo, ta vẫn mến nhà ta.
Chín sào tư thổ là nơi ở,
Một bó tàn thư ấy nghiệp nhà.
Trước cửa khói dày non khuất bóng,
Bên tường, mưa ít, cúc thưa hoa.
Các con nối chí cha nên biết:
Nghiên bút đừng quên lúa, đậu, cà.

Lời bình: Mỗi khi nhắc đến cụ Tam Nguyên Yên Đổ, ta không chỉ nhớ đến chùm thơ thu nổi tiếng của cụ mà còn nhớ đến nhiều bài thơ khác vô cùng thấm thía, đẹp như những lời di chúc thiêng liêng của một bậc đức dày tài cao. Thơ cụ Nguyễn Khuyến có duyên thầm kì lạ, mãi đẹp và tươi nguyên cùng năm tháng. Mỗi dịp xuân đến, trong không khí đoàn tụ ấm cúng của gia đình, ai đó (nhất là bậc lão thành) sẽ chợt nhớ đến bài thơ ” Ngày xuân dạy bảo các con” nổi tiếng xưa của cụ.
Đây là một bài thơ Đường thất ngôn bát cú, thể thơ sở trường nhất của cụ. Ta không chỉ ngưỡng mộ bút pháp điêu luyện mà còn ngưỡng mộ tấm lòng cao đẹp của cụ thể hiện sâu sắc trong bài thơ.
Nổi bật trong bài thơ là lời căn dặn của một người cha già mẫu mực giành cho con cái đạo lý làm người. Mở đầu bài thơ là lời tâm sự ân tình trong giờ phút giao thừa:
Năm mới vừa sang, năm cũ qua
Tuy nghèo, ta vẫn mến nhà ta.
Đó là giờ khắc thiêng liêng nhất mà cả nhân loại đều trân trọng. Lòng người trở nên trong sáng hơn bao giờ hết trước trời đất, tổ tiên, cầu mong điều tốt lành. Giao thừa còn thiêng liêng bởi tình người, tình cám gia đình ấm cúng. Dù đi xa, ở xa , con người vẫn hướng về tổ ấm gia đình. Mọi người dễ bỏ qua phiền muộn để gần gũi với nhau hơn. Cụ Nguyễn Khuyến ”Tuy nghèo” nhưng” ta vẫn mến nhà ta”. Đó là lời tâm sự chân thành của cụ đối với con cháu. Cụ quý mến gia đình mình bởi tình nghĩa ruột thịt. Tình cảm cội nguồn thiêng liêng . Tình cảm gia đình, mái ấm gia đình yêu thương đoàn kết là quan trọng nhất, hơn cả của cải vật chất. Nó là sức mạnh cho ta vươn lên trong cuộc sống, là bến đỗ bình yên trong tâm hồn khi ta mệt mỏi, ốm đau hay đau thương, vấp ngã trên đường đời. Qua lời tâm tình ấy, cụ Nguyễn Khuyến đã đem đến cho gia đình không khí đầu xuân thật trang trọng, ấm nồng tình cảm của một người cha hiền mẫu mực. Đó cũng là món ăn tinh thần đầu năm thật tốt lành, ý nghĩa. Cụ không hề buồn, chạnh lòng vì cảnh nghèo mà vẫn thấy thanh thản, vui tươi bởi cái nghèo đó đã được đổi bằng cả một đời làm quan liêm khiết, thanh bạch, sáng ngời như sao của cụ. Là một vị quan Trạng tài cao, nếu không vì chữ “đức” thì cuộc sống giàu sang về vật chất luôn ở trong tầm tay của cụ. Bởi vậy, từ giã chốn quan trường về gắn bó với gia đình , quê hương, chấp nhận cuộc sống thanh bần, cụ không hề luyến tiếc. Cụ cảm thấy yêu quíy gia đình bé nhỏ của mình , thân thiết vô cùng với cuộc sống tự tại mà không gì đánh đổi được. Chắc chắn gia đình cụ là một gia đình lương thiện, yêu thương, đoàn kết nên cụ mới yêu gia đình mình đến vậy.
Tục ngữ Việt nam có câu “Cáo đi ba năm, cáo lại quay đầu về núi”.Con người dù có đi bươn trải khắp nơi, dù sướng đến đâu thì lúc về già vẫn thường tìm về quê cha đất tổ. Cụ Nguyễn Khuyến “vẫn mến nhà ta” còn bởi lẽ thiêng liêng ấy.
Sống trong sáng, sống đẹp không phải cho mình mà vì cho đời, cho con cháu muôn đời...Tuổi già xế bóng, Cụ Nguyễn Khuyến biết trước một ngày nào đó mình sẽ ra đi .”Tre già măng mọc”, sự tiếp nối truyền thống là mong ước tột cùng của cụ. Trong không khí ấm cúng và thiêng liêng này, cụ muốn giành cho con cháu những điều sâu thẳm bấy lâu nay. Cụ muốn giành cho con cháu tất cả những gì đã có bằng cuộc đời lương thiện:
Chín sào tư thổ là nơi ở,
Một bó tàn thư ấy nghiệp nhà
Những con số hoàn toàn trung thực, chính xác như trong văn tự đất đai ẩn chứa bao ngụ ý sâu xa. Gia tài mà cụ gìn giữ, để lại không phải là những kho báu khổng lồ về vật chất mà là kho báu của trí tuệ và nghĩa nhân. Chín sào tư đất ở của tổ nghiệp, của gia đình vẫn còn nguyên vẹn. Cụ không hề bán đi một chút mảy may, không hề lấn chiếm của ai một gang tấc. Ranh giới và diện tích là vậy, cụ đã giới hạn cho cháu con thật rõ ràng, minh bạch. Cháu con hiểu ý cụ mà giữ gìn, không được phép phá nghiệp, sẽ là tội lớn. Cũng chớ nên tham lam, lấn chiếm, tranh bờ cướp cõi làm chi. Lời dặn dò chân thực ấy trân trọng sự thực, trân trọng lối sống và tình làng nghĩa xóm làm sao! Tình cảm gia đình của cụ luôn chan hòa với tình quê làm một, không mảy may ích kỉ một chút nào. Một tình cảm đẹp đẽ đã được bao đời nay vun đắp như chính cụ đã từng sống vun đắp:
-Cách giậu, mời ông hàng xóm chén
Chuyện tràn thóc lúa với tằm tơ.
-Vải chín, bà hàng bưng quả biếu
Cá tươi, ông lão nhấc xơm chào.
Những quan hệ tình làng nghĩa xóm ấy mộc mạc, chân thật, hồn nhiên và thiêng liêng biết bao!
Dân gian có câu” Không gì quý hơn bằng cho con một nghề để kiếm sống”. Lại còn có câu”Sống để phúc để đức cho con cháu noi theo”. Nhiều của nả mà làm chi khi cháu con bất tài vô dụng. Sự nghiệp mà cụ gìn giữ, phát huy bấy lâu nay là con đường học vấn, là sự nghiệp trí tuệ, văn chương mà chính cụ đã từng làm rạng danh dòng tộc, lấy lừng trong sử sách. Sự nghiệp ấy đẹp và cao quý vô cùng. “Một bó tàn thư” là bằng chứng hùng hồn tượng trưng cho sự nghiệp công danh của ông cha để lại cho con cháu muôn đời một tấm gương sáng ngời không tiền của nào sánh được. Đó là sự nghiệp vinh quang mà cụ muốn con cháu tiếp bước, quyết chí vượt gian khổ để gìn giữ, phát huy mãi mãi.
Lời dặn dò ấy sâu xa và chứa đựng bao điều mong ước của cụ tới hậu thế:
Đời cha gắng sức học hành
Cháu con hưởng phúc, giữ gìn nghiệp xưa.
Những vinh quang, những thành đạt mà tổ tiên, mà đời cụ đã phấn đấu được là tấm gương cổ vũ cho con cháu. Cháu con biết lựa chọn,phấn đấu noi theo âu cũng là phúc lớn cho dòng tộc, cho quê hương, đất nước. Là người có hiểu biết, có đức hạnh, cụ quan tâm, mong mỏi đến tương lai sau này biết nhường nào!
Sau những lời căn dặn ấy, cụ như ngừng lại, dường như muốn để cháu con suy ngẫm. Cụ không quên rằng, mùa xuân không chỉ đến với mỗi gia đình mà còn là mùa xuân thực sự của đất trời:
Trước cửa khói dày non khuất bóng,
Bên tường, mưa ít, cúc thưa hoa.
Khung cảnh của một ngày xuân mới mẻ được miêu tả bằng hai mảng rất cân xứng: cảnh trước cửa là sương phủ dày che khuất dãy núi xa xa. Cảnh gần hơn là bên tường, những đóa cúc thưa thớt trong mưa xuân. Một bức tranh xuân cụ thể, vừa thực vừa mang nhiều hàm ý, kí thác bao điều tâm sự. Ngọn núi sơn xanh như đang mờ đi, lặn mất đi trong bầu trời xuân đang phủ đầy sương khói. Những đóa cúc rực rỡ của mùa thu, qua mùa đông chỉ còn lại lác đác những bông cúc muộn màng bởi:
Trăm hoa đua nở ngày xuân
Cớ sao cúc lại muộn màng mùa thu
Mùa xuân đang tiễn đưa tất cả những gì còn lại của ngày qua để cho những lớp chồi non, những đóa hoa xuân tiếp nối theo quy luật của vạn vật. Phải chăng, cụ Nguyễn Khuyến đang cảm nhận thấy bóng dáng tàn úa của mình trong cảnh “khói dày non khuất bóng”. Những đóa cúc cuối cùng kia có một sức sống mãnh liệt , kiên nhẫn đợi chờ mùa xuân về để có thể yên tâm ra đi, nhường chỗ cho những đóa hoa xuân mới bắt đầu. Cụ sẽ có thể yên tâm nhắm mắt, thanh thản đi về nơi khuất núi kia khi biết chắc chắn con cháu mình biết tiếp nối cha ông dựng cơ đồ.
Nhưng có lẽ, cụ chợt bừng tỉnh khi nhận ra còn thiếu một lời dặn dò quý giá:
Các con nối chí cha nên biết
Nghiên bút đừng quên lúa, đậu, cà...
“Nghiên bút” là hình ảnh ẩn dụ ý nói đến con đường công danh. “Lúa, đậu ,cà...” vừa liệt kê, vừa ẩn dụ tượng trưng cho sự sống của ta, là hồn của quê, là hồn của đất, là cội nguồn gốc rễ của ta, nơi ta sinh ra và nuôi dưỡng ta trưởng thành. “Lúa ,đậu, cà...” là quà tặng của đất trời, là sản phẩm lao động của người nông dân, trong đó có mồ hôi của cha mẹ, ông bà,...Những thứ tưởng chừng như đơn sơ, nhỏ bé lại là cái nôi của văn minh, cái nôi của sự sống và tâm hồn, là điểm xuất phát của mọi vinh hoa, phú quý. Tất cả các bậc hiền tài xưa nay đều sinh ra và lớn lên từ mảnh đất quê hương, từ hạt lúa củ khoai, như có nhà thơ đã từng nói:
Dẫu là chúa cũng sinh từ mặt đất
Dù có thành đạt đến đâu cũng cần luôn nhớ đến điểm xuất phát của mình. Con người không cho phép mình vô ơn bội nghĩa. Đừng quên đi cội nguồn, gốc rễ! Đừng đánh mất cốt cách con người! Đừng quên những con người lao động quê hương đã từng gàn gũi, gắn bó thân thiết bên ta!
Bài thơ khép lại bằng lời căn dặn ân tình, tha thiết, vô cùng sâu lắng và xúc động. Trong ngày xuân, hình như ta đã thấy có một mùa xuân bất tận đang đến với gia đình cụ. Cụ là một bậc hiền tài mẫu mực, hết lòng lo lắng cho con cháu. Chắc chắn, cháu con sẽ không phụ lòng cụ và sẽ mãi mãi không quên. Nhất định cháu con cụ sẽ thành đạt, có ích cho đời, cho dân tộc!
Đọc xong bài thơ, dẫu tiết trời còn giá lạnh, ta vẫn cảm nhận thấy lời nói ấm áp, ân tình của một người cha hiền, một người ông đức độ trong không khí sum họp ấm cúng của gia đình trong ngày tết thiêng liêng.
Bài thơ nhẹ nhàng mà sâu lắng, đậm đã chất trữ tình. Tiếng nói xưa của cụ đã vượt khỏi phạm vi không gian một gia đình, vượt khỏi phạm vi thời gian đến với mọi gia đình, đến với mọi thời đại. Bài thơ là lời nói vàng ngọc của bậc tiền bối đối với tất cả các thế hệ, tới toàn thể đại gia đình dân tộc Việt Nam!
[/align]
Nguồn: http://www.hatgiongtamhon.info/diendan/showthread.php?25025-Ngay-xuan-day-bao-cac-con-bai-binh-dang-bao-tet&p=45934#post45934#ixzz1kfM91Hlb

[/align]
Tre xanh xanh tự bao giờ
Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh
Đăng nhập để trả lời
0