Tội cho em
Đêm nằm thao thức chỉ mình em
Gác vắng âm thầm một bóng em
Thuở ấy duyên còn xây giấc điệp
Bây giờ sắc nhạt xót thân em
Thu về hết lá vờn khung cửa
Hạ tiễn đâu người dỗ lệ em
Buốt giá canh dài bên chiếu lạnh
Thạch sùng chắc lưỡi tội cho em
Vancali 9.12.12
Gởi quí ông
Nhắn nhủ đôi lời đến quí ông
Chớ mà mộng ảo nữa nghen ông
Phòng trà lui tới đau lòng bả
Quán cóc la cà sạch túi ông
Cờ bạc vung tay làm khổ vợ
Rượu chè quá chén tội cho ông
Đời trai cho xứng trang quân tử
Em nguyện tôn thờ một bóng ông !
Vancali 9.12.12
ẤY CHÍNH EM
Văng vẳng như là ai gọi em
Hẳn đây có kẻ thích gần em
Nức thơm khắp cõi lừng vang tiếng
Cao giá nhất vùng ấy chính em
Hò hát bổng trầm đều một giọng
Thi thư bay bướm cũng tay em
Quân tử nào thương xin hỏi cưới
Hễ mà léng phéng liệu chừng em
HANSY
THẰNG ÔNG
Nhiều tay lở dở giữa thằng ông
Thiên hạ gọi nhầm ấy bẩm ông
So tuổi xem ra chừng quá trẻ
Đọ râu thì đã xứng là ông
Bạc tiền của cải mòn thân ví
Nhậu nhẹt út em đáng mặt ông
Nói xấu sau lưng dân trạo miệng
Nhì nhằng chẳng biết nó hay ông
HANSY

VĨNH BIỆT EM
Thôi thế từ nay giã biệt em
Người ta phú quý rước đời em
Họ sang lấy thế đòn ra quỷ
Ta khổ chịu đời cảnh mất em
Xứ ấy hồng môi vui tưởng ái
Phương này dõi mắt nhớ về em
Mấy dòng thơ cuối trao trong gió
Thôi thế từ nay giã biệt em
HANSY
NÓ VÀ ÔNG
Cuối cùng tuổi đã được làm ông
Con nít bu quanh dạ lạy ông
Từ giã tháng năm làm kiếp nó
Thăng hoa giờ phút phát đời ông
Lang thang đứng suốt hờn thân nó
Chễm chệ ngồi cao xứng vị ông
Ngoái lại mà thương thời dập nó
Lão làng sống mãi cũng thành ông
HANSY

TRÁCH GÌ EM
Ta nào trách móc đến gì em
Chỉ giận thân nghèo nên tuột em
Pháo nổ ấy là tuân lệnh cưới
Sang sông đâu phải ý lòng em
Tha phương ngó bộ đau tim ấy
Lưu lạc e chừng xót dạ em
Số kiếp trời đày cam nuốt hận
Ta nào trách móc đến gì em
HANSY
CÁC LOẠI ÔNG
Giữa thế xem chừng có lắm ông
Chức quyền dính dáng thảy là ông
Khổ cùng râu rậm đều kêu nó
Phú quý trẻ trai cũng hóa ông
Nhu nhược hiền lành gom rọ hắn
To gan hung dữ xếp lên ông
Bù nhìn phỗng đá cùng ông cả
Giữa thế xem chừng có lắm ông
HANSY
PHẬN EM
Số phận thôi thì chịu vậy em
Buồn thương cho lắm khổ thân em
Đời hoa nát cả ngùi nhiều ấy
Kiếp mộng tan rồi tiếc lắm em
Đó chắc nặng lòng thương đến
Đây hoài dõi mắt nhớ về em
Ông trời chia cắt làm sao cản
Số phận thôi thì chịu vậy em
HANSY
RÂU ÔNG
Chừa râu để được kẻ thưa ông
Cuối nẻo già khằng mới được ông
Họp nhóm ngông nghênh ngồi chễm ghế
Tiệc tùng ngất ngưỡng nể vì ông
Ra đường hết cả nhường lên xế
Đến chợ thảy đều né tránh ông
Hậu ủng tiền hô nghe đại sướng
Chừa râu để được kẻ thưa ông
HANSY