Truyền lửa cho công chúng qua diễn thuyết
20 Tháng 12 2006 - Cập nhật 11h11 GMT
PHẠM KHIÊM
Việt Nam đã xuất hiện nghề phát biểu trước công chúng nhằm truyền kinh nghiệm sống thành công và hạnh phúc - và người nghe phải mua vé vào cửa.
Người tự cho đầu tiên làm nghề này tại Việt Nam, anh Quách Tuấn Khanh, nói anh sẵn sàng chia sẻ các kinh nghiệm, bài học để cho khán giả, người nghe thành công hơn trong cuộc sống.
Lần đầu tiên cử tọa, người nghe tại tp HCM đã phải bỏ ra 1.3 triệu đồng để nghe anh Khanh, thạc sĩ, giám đốc Trung tâm huấn luyện Sống thành công và Hạnh phúc (S.H.T.C) nói chuyện về bí quyết thành công trong cuộc sống.
Hay chính xác hơn, là chịu cho anh Khanh "truyền lửa" để có cái nhìn tích cực, và hành động đúng trong các thử nghiệm đường đời. Phạm Khiêm của đài BBC đã hỏi chuyện anh Quách Tuấn Khanh (QTK) về quan tâm của công chúng, và nhu cầu của người nghe đối với nghề "diễn thuyết" tại Việt Nam.
BBC Thưa ông khán giả đón nhận mời chào đến nghe nói chuyện về bí quyết thành công và hạnh phúc như thế nào? Tại sao họ phải bỏ tiền ra để nghe ông nói chuyện?
QTK Trước chương trình của chúng tôi làm có ông Jack Cranfield đồng tác giả của bộ sách Chicken Soup for The Soul có sang đây, tôi với anh Dương Ngọc dũng lo liệu thu xếp chương trình. Khi mà thực hiện có một số lo lắng là người ta nghe có quan không, đề tài có cần thiết cho đời sống hay không, thì cuối cùng chương trình rất là thành công. Còn buổi nói chuyện vừa qua của chúng tôi có gần 140 người tham dự, với mức phí không phài là rẻ cho thói quen đi học của người Việt, từ 1.1 đến 1.3 triệu đồng tiền Việt, tức khoảng 70 chục đô la Mỹ. Cái vé đó là dành cho một ngày, hai buổi nghe, lúc nghỉ có uống trà và ăn bánh.
BBC Để bỏ một số tiền ra như thế thì người nghe họ nhận được cái gì từ phía các anh?
QTK Ở nước ngoài anh nghe nói nhiều về motivational speaker, những diễn giả về tinh thần đấy, động viên tinh thần. Trong đề tài ngày hôm đó của chúng tôi là nắm quy luật vận động để thành công.
Cái điều cơ bản về những người làm nghề này đó là: Thứ nhất đưa ra những quy luật về cuộc sống để hành động trong cuộc đời. Những cái điều mà giáo dục chính thống không có dạy.
Đôi khi trong cuộc sống người ta đọc sách tìm hiểu, phát hiện ra những quy luật. Thì cách truyền đạt trực tiếp như của chúng tôi, diễn thuyết ấy, nó gây ra hiệu quả mạnh hơn. Nhưng cái điều cốt lõi mà chúng tôi thấy được trong chương trình này là người ta cần một sự đồng cảm, người ta đang làm một công việc gì khó khăn nhưng không có người ủng hộ, người ta đánh mất niềm tin, một số do vậy đã thất bại thì trong những chương trình như vậy, người ta được hướng dẫn trở lại niềm tin đó.

[/align]
Giao lưu với sinh viên trường Đại học Ngoại thương ở tp Hồ Chí Minh
Chúng tôi là những người truyền lửa và truyền nhiệt huyết không ngừng cho những người tham dự chương trình ấy mà. Đó là một số ích lợi cơ bản.
BBC Thế khán giả của chương trình diễn thuyết, theo anh, trong con người họ có những khoảng trống gì mà họ thiếu, để tới dự buổi nói chuyện của anh?
QTK Có thể có người đến vì tò mò, vì từ trước đến giờ người Việt cũng không quen cái gọi là dạy học về thành công, dạy học về hạnh phúc, dạy và học làm giàu. Họ vẫn cảm thấy cái đó là cái gì thuộc về sự may mắn. Những gì chúng tôi làm hiện giờ đang đáp ứng nhu cầu này đây anh ạ.
Thứ nhất cái giáo dục chính thống, đặc biệt giáo dục ở trong nước, nó thiếu rất là nhiều mặt về đời sống. Nó làm cho người ta khi học xong hàng loạt các bằng cấp khi người ta ra đời người ta vẫn rất là chênh vênh, không có tìm được đường đi rồi vẫn thấy trống rỗng, vân vân...
Cái thứ hai cái xã hội Việt Nam hiện giờ nó rơi vào cái tình trạng giống như các nước đang phát triển trong thời kỳ tăng tốc lên, là cái cơ hội về kiếm tiền rất là nhiều, cho nên người ta lao theo cái đó và đạt được cái bên ngoài nó nhanh. Quan trọng là đời sống thì nó cần một cái cân bằng giữa trong và ngoài. Cái bên trong người ta không trưởng thành theo kịp thành ra người ta bị hẫng anh ạ. Hiện trạng đó rất nhiều người nhiều tiền ở VN bị rơi vào hiện trạng đó.
BBC Nhưng ít ra chừng nào nó cũng cho thấy xã hội VN bắt đầu cởi mở vì họ đã cho phép những cách nói chuyện, truyền đạt không chính thống, từ nơi khác du nhập vào và được giao lưu với dân chúng, ví dụ trước đây anh thấy chỉ có một ý thức hệ chính thống được phép lưu hành phải không?
QTK Theo mình thì cái này có chẳng liên quan gì đến ý thức hệ, hay hệ tư tưởng cả. Những vấn đề được trao đổi ở đây nó là cuộc sống mà thôi. Nếu như ở nhà thờ hay ở chùa người ta nói về những lý thuyết, nhưng tư tưởng sống tôn giáo thì có thể xem nó là ý thức hệ. Ở đây chúng tôi chỉ nói về những bài học cuộc sống của những người thành công đi trước được đúc kết lại, rồi những bài học cuộc sống từ câu chuyện của những người có thật, vân vân thế thôi. Chứ chúng tôi không xem đây là cái ý thức hệ gì quan trọng cả. Thật sự mà nói có hai chủ đề mà chúng tôi luôn tránh không đề cập, một là tôn giáo và hai là chính trị.
BBC Thưa nếu tôi nghe anh nói chuyện càng nhiều thì tôi sẽ càng thành công và hạnh phúc không, hay nó còn phụ thuộc vào những yếu tố khác nữa?
QTK Bọn mình làm nghề này nắm rất rõ cái triết lý của thiền, tức là cuộc đời không ai sống thay ai được cả, cho nên những lời nói chuyện chúng tôi không coi là lời dạy mà chỉ là lời động viên. Động viên để làm gì? Để anh dám sống cuộc đời của anh hơn. Tức là thành công và hạnh phúc cuối cùng thuộc về trách nhiệm của anh, của từng người một.
Còn những người như chúng tôi thì tôi thích dùng từ này, đó là chúng tôi truyền lửa để cho từng người nghe tự nhóm lửa trong mình lên thế thôi. Ấy cho nên không thể nói rằng tôi đến nghe ông Khanh càng nhiều thì càng thành công.

[/align]
Diễn thuyết trước công chúng tại Việt Nam được gọi là nghề 'truyền lửa' để người nghe tự tin khi hành động
Bởi vì tôi là một trong những người khuyến khích bớt học, bớt học ngay từ ở trường. Vì cuộc đời được tạo thành bởi những gì ta làm chứ không phải những giờ ta ngồi trên lớp. Vì vậy sau một buổi của tôi, khi ra về tôi nói với học viên nếu anh chị không vận dụng, không trải nghiệm, không dấn thân, thì tất cả những điều này vất, vứt sạch. Vì các anh chị chỉ là những người như con vẹt rồi nghe một người như tôi xong rồi có thể anh chị lại đi nói chuyện với người khác nhưng vẫn là con vẹt vì anh chị chưa trải nghiệm. Mà chỉ đi bắt chước người khác, mà chưa làm gì cả. Đó là cái triết lý cơ bản của cái nghề này.
BBC Anh so sánh nghề của anh như thế nào với vai trò của một cán bộ 'dân vận', ví dụ ngày nào đó có trường học hoặc cơ quan như là Thành đoàn mời anh đến nói chuyện?
QTK Hiện nay chúng tôi cũng đang hợp tác với một số đơn vị ví dụ như trường đại học, hoặc một số đơn vị bên Đoàn. Và tôi cũng rất muốn là các bạn trẻ nghe được những cái này. Có thể hình dung tôi may mắn tôi có khả năng thuyết phục tốt, một vốn sống tương đối phong phú và cuộc đời tôi nó trải những cái mà tôi chia sẻ để cho các bạn đó có niềm tin và cuộc sống hơn, thì tôi sẵn sàng tham gia cái đó và tôi nghĩ trong một thời gian không xa đâu những đơn vị đoàn, hội sẽ để ý đến. Bởi vì theo tôi cái cuối cùng của mọi việc các tổ chức đó họ làm là họ đều muốn con người Việt Nam phát triển tốt đẹp, không thể cưỡng lại cái làn sóng đó. Nếu tôi góp phần được vào cái công việc đó thì tôi rất là vui. Bởi vì tôi sống ở trên đời tôi là người hầu như không quan niệm nặng nề về chính trị mà cái mục đích chính cuộc đời của tôi là giúp cho con người đạt được cái điều mong muốn và sống hết tiềm năng, thế thôi.
BBC Cám ơn anh Quách Tuấn Khanh
[/align]