... thế là cuối cùng vào một ngày bắt đầu của cơn bão, khi ánh nắng trở nên quá mờ nhạt, ngoài đường từng cơn gió lẩn quất như một ngày đầu đông(vâng, đó là ngày hôm nay), một kẻ đi tìm một cái gì đó có ý nghĩa cho mình(vâng, đó chính là tôi, midle of nowhere) quyết định rằng đã đến lúc phải viết linh tinh một cái gì đó, giống như vẫn làm trong những ngày xa xưa để cho lòng mình tĩnh lặng đi chút ít.
Chẳng biết mình đang hướng về đâu, cảm thấy trong lòng trống trải và cô đơn đôi chút, dù bản thân đã có nhiều thứ mà người khác không có, đã làm được nhiều thứ người khác không làm được, đã biết nhiều điều người khác không biết.
Có phải con người luôn luôn là như vậy, luôn đòi hỏi một cái gì đó... mà cũng chẳng phải, nhìn ra thế gian, cũng không thiếu người cho mình ngày ngày nhàn rỗi, chỉ có chính mình sao không tìm cho mình một giây phút nghỉ ngơi?
Tôi đã làm việc theo kiểu như vậy từ lâu lắm rồi, cũng phải đến gần 4 năm. 4 năm ngày nào cũng như ngày nào, chẳng kể ngày nghỉ hay ngày lễ, mỗi ngày cặm cụi như một con kiến tha từng hạt nhỏ, tạo nên cái tổ ấm của mình mà như mãi chẳng đầy. Đôi khi nhìn lại và bật cười với chính mình khi nhận ra những cơn điên cuồng mà mình mặc kệ cứ để cho nó cuốn mình mãi đi...
9h30 tết, đơn độc, tôi đưa cho thế giới xem một phần sản phẩm đã hoàn tất của mình...
Có những ngày tôi khi tôi dừng lại thì đầu óc đã lú lẫn, không làm sao cho nó dừng lại được. Những ngày khác thì mắt đã hoa, và mỗi ngọn đèn đường lại tỏa ra quầng sáng như một quả pháo sáng...
Chẳng biết mình đang hướng về đâu, cảm thấy trong lòng trống trải và cô đơn đôi chút, dù bản thân đã có nhiều thứ mà người khác không có, đã làm được nhiều thứ người khác không làm được, đã biết nhiều điều người khác không biết.
Có phải con người luôn luôn là như vậy, luôn đòi hỏi một cái gì đó... mà cũng chẳng phải, nhìn ra thế gian, cũng không thiếu người cho mình ngày ngày nhàn rỗi, chỉ có chính mình sao không tìm cho mình một giây phút nghỉ ngơi?
Tôi đã làm việc theo kiểu như vậy từ lâu lắm rồi, cũng phải đến gần 4 năm. 4 năm ngày nào cũng như ngày nào, chẳng kể ngày nghỉ hay ngày lễ, mỗi ngày cặm cụi như một con kiến tha từng hạt nhỏ, tạo nên cái tổ ấm của mình mà như mãi chẳng đầy. Đôi khi nhìn lại và bật cười với chính mình khi nhận ra những cơn điên cuồng mà mình mặc kệ cứ để cho nó cuốn mình mãi đi...
9h30 tết, đơn độc, tôi đưa cho thế giới xem một phần sản phẩm đã hoàn tất của mình...
Có những ngày tôi khi tôi dừng lại thì đầu óc đã lú lẫn, không làm sao cho nó dừng lại được. Những ngày khác thì mắt đã hoa, và mỗi ngọn đèn đường lại tỏa ra quầng sáng như một quả pháo sáng...