<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-09-27 09:58:21HongYen>
Hậu Trung Thu
Sài Gòn, ngày 19 tháng 9 năm 2005
Tôi viết bài này đúng vào ngày Tết Trung Thu ở Sài Gòn, nhưng đến khi đến với bạn đọc, chắc chắn đã là "hâụ trung thu" rồi. Tuy nhiên để có một bức tranh toàn cảnh về Trung Thu Sài Gòn, tôi ghi lại những nét chính để bạn đọc có thể cùng có cái nhìn sơ lược về những hình ảnh ấy.
Từ mấy ngày trước, Sài Gòn mưa rả rích hầu như suốt ngày. Thêm ảnh hưởng của mấy cơn áp thấp nhiệt đới, mưa gió sụt sùi làm cho không khí mùa thu như bao trùm khắp miền Nam. Tiết trời mát dịu hơn, những chiếc áo mưa nylon và những chiếc xe gắn máy đủ nhãn hiệu nhuốm màu sắc đường phố sặc sỡ, lòe loẹt như bức tranh sơn dầu của một chú bé đang tập làm họa sĩ hoặc những ông họa sĩ cố tạo ra cho mình một nét bí hiểm cao siêu để kiếm một chỗ ngồi trong cái chiếu văn nghệ cũ mèm.
Vài nét về mùa Trung Thu vừa qua.
Bao giờ cũng thế, cứ đến ngày Lễ Tết là mọi gia đình thường đem bánh "biếu" một ai đó. ít ra là mang đến cúng trước bàn thờ tổ tiên, gọi là chút lòng tưởng nhớ đến các đấng sinh thành, gợi lại chút kỷ niệm về những ngày đoàn tụ xa xưa. Cái tục lệ ấy, sau những ngày tháng mai một vì lý đói rách thì ít mà vì lý do người ta phải tỏ ra theo "đời sống mới" hay "thời đại mới" thì nhiều. Đôi khi chỗ còn bị cấm không được Lễ Tết. Nhưng cho đến những năm gần đây, rất nhiều phong tục tập quán xưa đã được lập laị. Ngay từ các trường tiểu học, người ta đã thấy những khẩu hiệu "tiên học lễ hậu học văn" được thay thế cho những khẩu hiệu lỉnh kỉnh khác. Lễ Tết, giỗ chạp, cưới hỏi lại linh đình, hào nháng hơn xưa. Nhất là tang ma, hiếu, hỉ nhà các quan thì khỏi chê; ông nào cũng "thi đua" làm cho "hoành tráng, vĩ đại" để chứng tỏ thanh thế đồng thời cũng là oai quyền cuả mình. Có một điều ai cũng biết là các ông ấy làm lớn bao nhiêu thì lời bấy nhiêu, chứ không bao giờ chịu lỗ vốn. Một thành phố có vài trăm doanh nghiệp, thương gia thì phải mời đủ. Có bao nhiêu "quan chức đồng nghiệp" cấp trên cấp dưới đều được điểm danh không nên thiếu một ai. Những khoản đồ mừng, đồ viếng, quà tặng gấp năm bẩy lần "ngân quỹ" các ông âý bỏ ra. Có khi còn được một đại công ty bao luôn từ đầu tới cuối đám tiệc thành ra các ngài chẳng mất mát gì, cứ việc nhặt.
Các hộp bánh thượng luư rút vào bí mật.
Nếu Trung Thu năm truớc, các tiệm bánh lớn đưa ra một số mẫu mã bánh gọi là hàng "thượng lưu, đại cao cấp" với cái giá một vài triệu đồng một hộp bánh, tất nhiên những loại đó không phải để ăn hay để cúng ông bà mà mục đích chính là hàng "hiệu" dành cho những ai có "nhiệm vụ" đi "biếu xén" nhà quan. Nhưng năm nay Không hiểu vì lý do gì những hộp bánh bạc triệu như thế ít hẳn đi, không còn thấy đuợc bày bán ở các cửa hiệu lớn nữa. Có lẻ nó rút vào bí mật để đánh du kích. Có thể hiểu là các tiệm bánh lớn chỉ nhận đơn đặt hàng của từng người, từng đơn vị rồi giao thắng tận nhà cho khách. Như thế nó êm đềm hơn.
tiếp....
PS. Bạn là Tôi. Đa tạ
Sài Gòn, ngày 19 tháng 9 năm 2005
Tôi viết bài này đúng vào ngày Tết Trung Thu ở Sài Gòn, nhưng đến khi đến với bạn đọc, chắc chắn đã là "hâụ trung thu" rồi. Tuy nhiên để có một bức tranh toàn cảnh về Trung Thu Sài Gòn, tôi ghi lại những nét chính để bạn đọc có thể cùng có cái nhìn sơ lược về những hình ảnh ấy.
Từ mấy ngày trước, Sài Gòn mưa rả rích hầu như suốt ngày. Thêm ảnh hưởng của mấy cơn áp thấp nhiệt đới, mưa gió sụt sùi làm cho không khí mùa thu như bao trùm khắp miền Nam. Tiết trời mát dịu hơn, những chiếc áo mưa nylon và những chiếc xe gắn máy đủ nhãn hiệu nhuốm màu sắc đường phố sặc sỡ, lòe loẹt như bức tranh sơn dầu của một chú bé đang tập làm họa sĩ hoặc những ông họa sĩ cố tạo ra cho mình một nét bí hiểm cao siêu để kiếm một chỗ ngồi trong cái chiếu văn nghệ cũ mèm.
Vài nét về mùa Trung Thu vừa qua.
Bao giờ cũng thế, cứ đến ngày Lễ Tết là mọi gia đình thường đem bánh "biếu" một ai đó. ít ra là mang đến cúng trước bàn thờ tổ tiên, gọi là chút lòng tưởng nhớ đến các đấng sinh thành, gợi lại chút kỷ niệm về những ngày đoàn tụ xa xưa. Cái tục lệ ấy, sau những ngày tháng mai một vì lý đói rách thì ít mà vì lý do người ta phải tỏ ra theo "đời sống mới" hay "thời đại mới" thì nhiều. Đôi khi chỗ còn bị cấm không được Lễ Tết. Nhưng cho đến những năm gần đây, rất nhiều phong tục tập quán xưa đã được lập laị. Ngay từ các trường tiểu học, người ta đã thấy những khẩu hiệu "tiên học lễ hậu học văn" được thay thế cho những khẩu hiệu lỉnh kỉnh khác. Lễ Tết, giỗ chạp, cưới hỏi lại linh đình, hào nháng hơn xưa. Nhất là tang ma, hiếu, hỉ nhà các quan thì khỏi chê; ông nào cũng "thi đua" làm cho "hoành tráng, vĩ đại" để chứng tỏ thanh thế đồng thời cũng là oai quyền cuả mình. Có một điều ai cũng biết là các ông ấy làm lớn bao nhiêu thì lời bấy nhiêu, chứ không bao giờ chịu lỗ vốn. Một thành phố có vài trăm doanh nghiệp, thương gia thì phải mời đủ. Có bao nhiêu "quan chức đồng nghiệp" cấp trên cấp dưới đều được điểm danh không nên thiếu một ai. Những khoản đồ mừng, đồ viếng, quà tặng gấp năm bẩy lần "ngân quỹ" các ông âý bỏ ra. Có khi còn được một đại công ty bao luôn từ đầu tới cuối đám tiệc thành ra các ngài chẳng mất mát gì, cứ việc nhặt.
Các hộp bánh thượng luư rút vào bí mật.
Nếu Trung Thu năm truớc, các tiệm bánh lớn đưa ra một số mẫu mã bánh gọi là hàng "thượng lưu, đại cao cấp" với cái giá một vài triệu đồng một hộp bánh, tất nhiên những loại đó không phải để ăn hay để cúng ông bà mà mục đích chính là hàng "hiệu" dành cho những ai có "nhiệm vụ" đi "biếu xén" nhà quan. Nhưng năm nay Không hiểu vì lý do gì những hộp bánh bạc triệu như thế ít hẳn đi, không còn thấy đuợc bày bán ở các cửa hiệu lớn nữa. Có lẻ nó rút vào bí mật để đánh du kích. Có thể hiểu là các tiệm bánh lớn chỉ nhận đơn đặt hàng của từng người, từng đơn vị rồi giao thắng tận nhà cho khách. Như thế nó êm đềm hơn.
tiếp....
PS. Bạn là Tôi. Đa tạ