Chương 301 Ba Trăm Vạn Kim Tệ [/align]
Biết được ý đồ tới của Lỗ Hạng Chi, Hạ Ngôn liên cười cười. Vừa rồi hắn còn đang nghĩ Học Viện Tử Diệp không thể thắng Học Viện Hồng Hà, hiện giờ không ngờ Lỗ Hạng Chi này lại tìm mình đánh cuộc. Lỗ Hạng Chi, không thể cược Học Viện Tử Diệp Thắng chứ?
Tuy Hạ Ngôn cười lạnh trong lòng, nhưng vẫn thuận miệng hỏi:
- Lỗ Hạng Chi, ngươi muốn cược thế nào?
- Hạ Ngôn, đừng cược với hắn, xem hắn có thể thế nào. Mễ Tuyết mở miệng nói.
Vương Thiên Hà cũng nháy mắt với Hạ Ngôn, ám chỉ Hạ Ngôn đừng đáp ứng.
Mọi người trong lòng đều cân nhắc. Tỷ đấu ngày mai, gần như là Học Viện Tử Diệp không có hy vọng thắng lợi. Nếu đáp ứng đánh cuộc thì Hạ Ngôn nhất định sẽ thua.
- Ha ha ha!
Lỗ Hạng Chi cười to.
- Hạ Ngôn, Mễ Tuyết, các ngươi thấy ta là tiểu nhân vậy sao. Thấy rõ Học Viện Tử Diệp các ngươi không có khả năng chiến thắng Học Viện Hồng Hà còn dùng thắng bại giữa hai học viện để cược với Hạ Ngôn?
- A?
Hạ Ngôn nghi hoặc nhìn Lỗ Hạng Chi.
Nghe ý tứ Lỗ Hạng Chi thì người này dường như không đùa giỡn, lấy thắng bại của hai học viện để cược. Vậy là gì đây?
Tâm niệm vừa chuyển ánh mắt Hạ Ngôn sáng lên.
"Hay là, Lỗ Hạng Chi này muốn cược thắng bại giữa mình và hắn?" Hạ Ngôn thầm nghĩ. Mễ Tuyết và Vương Thiên Hà cũng nghi hoặc nhìn Lỗ Hạng Chi.
Lỗ Hạng Chi cố ý ngừng lại một lát, mới nói:
- Hạ Ngôn, ngươi nếu có can đảm thì cá thắng bại giữa hai chúng ta ngày mai. Không liên can đến học viện.
Quả nhiên, Lỗ Hạng Chi chính là cược thắng bại giữa hai người, giống với suy đoán của Hạ Ngôn.
- Vậy cược thế nào? Hạ Ngôn cười hỏi.
- Ha ha, lúc này không bằng chúng ta cược kim tệ, thế nào? Lần trước chúng ta cược một trăm vạn kim tệ, lần này liền cược hai trăm vạn kim tệ đi.
Lỗ Hạng Chi khiêu khích nhìn Hạ Ngôn.
Hắn lo lắng, Hạ Ngôn sẽ cự tuyệt.
Tuy hiện tại hắn nắm chắc tất thắng, nhưng nếu Hạ Ngôn cự tuyệt thì hắn cũng không có chút biện pháp nào lấy về được trăm vạn kim tệ kia. Lúc ấy lấy ra trăm vạn kim tệ cũng khiến Lỗ Hạng Chi cực kỳ xót ruột.
Cho nên, Lỗ Hạng Chi muốn thừa dịp này thắng hết tiền thua trận về, đồng thời có thể hung hăng tát một cái lên mặt Hạ Ngôn. Trước mặt nhiều người đánh bại Hạ Ngôn, những đại nhân vật tại Thánh địa này chẳng lẽ không nhìn mình bằng con mắt khác xưa?
- Hai trăm vạn kim tệ?
Vương Thiên Hà hít một ngụm khí lạnh.
Xấp kim phiếu trị giá trăm vạn lần trước, đến giờ Vương Thiên Hà hồi tưởng lại còn có chút khó thở.
"Lỗ Hạng Chi này thật sự là có tiền!" Hạ Ngôn không thể không thừa nhận Lỗ Hạng Chi thực sự có tiền.
Vừa mới thua một trăm vạn, hiện tại lại muốn cược hai trăm vạn.
"Đã có tiền, vậy không ngại xin của hắn một chút. Chỗ dùng tiền sau này thực sự không hiếm." Hạ Ngôn nghĩ.
Nở một nụ cười. Hạ Ngôn nói:
- Hai trăm vạn đó, có phải hơi ít?
- Hả?
Lỗ Hạng Chi vốn đang tươi cười bỗng cứng lại, vốn là hai trăm vạn hắn còn sợ Hạ Ngôn không đáp ứng, hiện giờ theo câu nói của Hạ Ngôn thì hai trăm vạn còn ít, việc này chính hợp ý hắn.
- Ít?
Lỗ Hạng Chi sửng sốt một cái liền khôi phục lại, cười nói:
- Vậy thì có thể cược thêm. Tuy nhiên, ta lo là ngươi không có nhiều tiền như vậy. Cho dù ngươi có là đệ tử của Viện trưởng Liễu Vân thì cảm thấy ngươi cùng chi có trăm vạn kim tệ là cùng.
Lỗ Hạng Chi nói thực không khách khí. Lần đầu tiên, hắn cược trăm vạn kim tệ chính là cảm thấy Hạ Ngôn chỉ có trăm vạn, mà hắn còn cảm thấy không đáng giá. Hạ Ngôn có một trăm vạn, lại thêm một trăm vạn của hắn nữa, cho nên Lỗ Hạng Chi mới nói cược hai trăm vạn kim tệ.
- Ngươi chờ chút.
Hạ Ngôn nói xong, xoay người đi vào trong phòng.
Một lát sau, Hạ Ngôn đi ra, trong tay cầm theo một hộp ngọc màu tím. Mọi người nhìn thấy hộp ngọc đều nghi hoặc nhìn Hạ Ngôn.
- Trong hộp này, là một viên Hồi Hồn Đan đặc biệt. Hạ Ngôn chỉ hộp ngọc màu tím của mình nói.
Tiếp theo, Hạ Ngôn mở hộp ngọc ra, lập tức có một mùi thơm ngát bay ra, một viên đan dược mượt mà màu tím đang nằm trong đó.
- Hồi Hồn Đan, Hồi Hồn Đan giá trị ba trăm vạn kim tệ? Lỗ Hạng Chi kinh hô một tiếng, tiếp theo giật mình nói:
- Hạ Ngôn, sao ngươi có được Hồi Hồn Đan?
Hồi Hồn Đan, trên Thánh địa chính là phải có ba trăm vạn kim tệ mới mua được. Hơn nữa, giá cả là cố định, chỉ cần có tiền là có thể mua được.
Lỗ Hạng Chi cũng biết Hồi Hồn Đan.
- Ha ha, vì sao ta có Hồi Hồn Đan thì Lỗ Hạng Chi ngươi không cần biết. Tuy nhiên, hiện tại ngươi cũng nên yên tâm chứ hả? Nếu ngươi thắng thì mang viên Hồi Hồn Đan này trực tiếp bán thẳng ra ở Thánh địa, cũng có thể thu được ba trăm vạn kim tệ.
Hạ Ngôn khép hộp lại, cười chậm rãi nói. Lỗ Hạng Chi nhìn chằm chằm Hạ Ngôn, thầm nghĩ: "Viên đan dược này quả thực là Hồi Hồn Đan đặc biệt, khi ta còn ở gia tộc từng thấy qua, giống nhau như đúc, mùi cũng thế. Hạ Ngôn này nói đúng, nếu ta mang viên Hồi Hồn Đan này đến Nhất Phẩm Đường của Thánh địa bán thì cũng có thể lấy được ba trăm vạn kim tệ. Lại nói, không cần bán, ta mang về Lỗ gia cũng vậy, trước kia phụ thân cùng từng cố ý mua Hồi Hồn Đan rồi."
Suy nghĩ hơi thất thần một chút, Lỗ Hạng Chi liền nói:
- Chúng ta liền cược kim tệ là ba trăm vạn đi. Nếu ngươi không thể đủ kim tệ thì cùng có thể trả bằng viên Hồi Hồn Đan này.
- Lỗ Hạng Chi, vừa rồi ngươi cùng đã nói, thân phận của ta chỉ có giá trị một trăm vạn kim tệ, cũng vậy, ta thấy danh dự của ngươi cũng chẳng đáng giá đến ba trăm vạn kim tệ. Ngươi, không phải cùng nên cho ta xem tiền cược một chút chứ?
Hạ Ngôn thu hồi hộp ngọc, sau đó nói.
Lỗ Hạng Chi lại ngẩn ra!
- Hạ Ngôn!
Lỗ Hạng Chi cả giận nói:
- Lỗ gia ta chẳng lẽ không lấy ra được ba trăm vạn kim tệ sao?
Lỗ gia tài đại khí thô, đừng nói ba trăm vạn, cho dù ba ngàn vạn cũng có thể lấy ra. Hạ Ngôn hoài nghi năng lực của hắn, đây chính là chỗ mẫn cảm của Lỗ Hạng Chi. Bình thường, trong Học Viện Hồng Hà hắn không cho phép ai dám hoài nghi mình.
- Lỗ Hạng Chi, tuy Lỗ gia nhà lớn nghiệp lớn, nhưng không phải do ngươi định đoạt. Hạ Ngôn cười lạnh.
Những lời này thật như một chậu nước lạnh dội xuống đầu Lỗ Hạng Chi.
- Tuy nhiên, ngươi là thiếu chủ Thương hội Bác Vũ, ta nghĩ phụ thân ngươi sẽ không mặc kệ chuyện này. Đã như vậy, chúng ta ký hiệp ước trước mặt Lưu tiên sinh đi, thế nào?
Hạ Ngôn biết, nếu để Lỗ Hạng Chi xuất ra ba trăm vạn kim tệ thì khẳng định là không thể.
- Tốt!
Lỗ Hạng Chi vỗ rầm một cái lên bàn, nổi giận đùng đùng nói.
- Đi, chúng ta đi gặp Lưu tiên sinh.
Nói xong, Lỗ Hạng Chi xoay người đi ra khỏi Địch Xuân Uyển. Mễ Tuyết, Vương Thiên Hà đều ngẩn người nhìn Hạ Ngôn.
- Ba trăm vạn kim tệ. Mễ Tuyết cắn cắn môi.
- Vạn nhất mà thua thì làm sao đậy?
- Hạ Ngôn, ngươi sơ xuất quá. Lỗ Hạng Chi kia dường như thực sự nắm chắc đó. Ta lo hắn có thể dùng thủ đoạn nào đó.
Vương Thiên Hà lúc này mới nói ra băn khoăn trong lòng.
Vừa rồi thời điểm còn Lỗ Hạng Chi, hắn không dám nói, lo Lỗ Hạng Chi ghi hận. Hạ Ngôn cười cưỡi, nói:
- Đánh bạc thôi, nào có trăm phần trăm thắng? Thua, vậy Hồi Hồn Đan này chính là của hắn.
- Hạ Ngôn, cái ngươi lấy ra, thật sự là Hồi Hồn Đan sao? Vương Thiên Hà thất kinh hỏi.
Vương Thiên Hà cũng biết loại đan dược đặc biệt Hồi Hồn Đan này. Hồi Hồn Đan có bán ở Nhất Phẩm Đường tại Thánh địa, giá cả là ba trăm vạn kim tệ một viên.
- Đúng vậy!
Hạ Ngôn gật gật đầu.
- Hạ Ngôn, đi thôi, đi gặp Lưu tiên sinh. Liễu Vân ra khỏi phòng, lên tiếng.
Trong Đông Lăng Uyển.
Lưu tiên sinh, vài vị tiên sinh của Thánh địa. Viện trưởng Liễu Vân. Viện trưởng Học Viện Hồng Hà Đồng Hoa, còn vài vị Viện trưởng khác đều đến.
Hạ Ngôn và Lỗ Hạng Chi đứng trước mặt phần đông đại nhân vật, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Trên bàn trước mặt hai người là hai bản hiệp nghị đã chuẩn bị tốt. Hiện tại chỉ cần hai người ký tên lên là có thể đạt hiệu lực. Mức cược là ba trăm vạn kim tệ.
- Chậc chậc. Người trẻ tuổi, ra tay là ba trăm vạn kim tệ. Lưu tiên sinh lắc đầu cảm thán.
- Ha ha, dù là ta cũng không dám lấy ra nhiều tiền như vậy cá cược. Khải tiên sinh cùng bồi tiếp một câu.
- Các ngươi nói Hạ Ngôn và Lỗ Hạng Chi này, ngày mai ai thắng? Ai, ta thật không nhịn nổi cùng muốn cược một ít. Này, lão Khải, không bằng chúng ta cùng tham dự đi?
Lương tiên sinh bên cạnh Lưu tiên sinh nói.
Khải tiên sinh trừng mắt nhìn Lương tiên sinh.
- Lão Lương, ngươi có ý gì hả?
Mắt Lương tiên sinh gần như híp hết vào, gục gặc đầu nói:
- Ta thấy Hạ Ngôn có thể thắng, ta cược với ngươi. Hm, một trăm kim tệ được không?
- Hừ, có kẻ ngốc mới chơi với ngươi, ta cùng thấy Hạ Ngôn có thể thắng. Khải tiên sinh không chút khách khí.
Từ thực lực mấy ngày nay Hạ Ngôn biểu hiện ra, Lỗ Hạng Chi hẳn là không phải đối thủ của Hạ Ngôn.
Tuy nhiên, suy nghĩ trong lòng mấy vị tiên sinh này không đơn giản như bề ngoài. Lỗ Hạng Chi có bộ dạng nắm chắc thắng cuộc trước Hạ Ngôn, khẳng định có thủ đoạn nào đó chưa lấy ra. Hơn nữa, Đồng Hoa cũng không ngăn cản Lỗ Hạng Chi, nếu Lỗ Hạng Chi không có phần thắng chẳng lẽ Đồng Hoa trơ mắt nhìn Lỗ Hạng Chi thua trận mất ba trăm vạn kim tệ sao?
Trong lòng mọi người mặc dù có nhiều ý tưởng, nhưng ngoài miệng đều không nói, chỉ chờ xem kịch vui ngày mai.
- Hắc hắc. Hạ Ngôn, ngươi sẽ hối hận vì đã làm ra một quyết định ngu xuẩn như vậy. Ngày mai, ngươi phải thua không thể nghi ngờ.
Sau khi lấy được tờ hiệp nghị do Hạ Ngôn ký kết, âm trầm nói.
- Phải không?
Hạ Ngôn cũng thu hồi hiệp nghị.
- Vậy trước tiên chúc mừng Lỗ Hạng Chi ngươi à.
- Hai người đều là học viên ưu tú của chúng ta hiện tại các ngươi đều ký hiệp nghị, chúng ta đều là người chứng kiến. Ha ha, dù kết quả ngày mai thế nào, ba trăm vạn kim tệ này nhất định phải xuất ra, bằng không, hậu quả này ta không cần nói nhiều.
Lưu tiên sinh cười nói với hai người.
Hai người cùng gật đầu tra lời.
Ký hiệp nghị trước mặt nhiều người như vậy, muốn quỵt nợ khẳng định là không thể. Hạ Ngôn cũng không lo Lỗ Hạng Chi sẽ quỵt nợ.
Nếu không phải có nhiều người chứng kiến như vậy, thật ra đúng là Hạ Ngôn có điểm lo lắng.
Biết được ý đồ tới của Lỗ Hạng Chi, Hạ Ngôn liên cười cười. Vừa rồi hắn còn đang nghĩ Học Viện Tử Diệp không thể thắng Học Viện Hồng Hà, hiện giờ không ngờ Lỗ Hạng Chi này lại tìm mình đánh cuộc. Lỗ Hạng Chi, không thể cược Học Viện Tử Diệp Thắng chứ?
Tuy Hạ Ngôn cười lạnh trong lòng, nhưng vẫn thuận miệng hỏi:
- Lỗ Hạng Chi, ngươi muốn cược thế nào?
- Hạ Ngôn, đừng cược với hắn, xem hắn có thể thế nào. Mễ Tuyết mở miệng nói.
Vương Thiên Hà cũng nháy mắt với Hạ Ngôn, ám chỉ Hạ Ngôn đừng đáp ứng.
Mọi người trong lòng đều cân nhắc. Tỷ đấu ngày mai, gần như là Học Viện Tử Diệp không có hy vọng thắng lợi. Nếu đáp ứng đánh cuộc thì Hạ Ngôn nhất định sẽ thua.
- Ha ha ha!
Lỗ Hạng Chi cười to.
- Hạ Ngôn, Mễ Tuyết, các ngươi thấy ta là tiểu nhân vậy sao. Thấy rõ Học Viện Tử Diệp các ngươi không có khả năng chiến thắng Học Viện Hồng Hà còn dùng thắng bại giữa hai học viện để cược với Hạ Ngôn?
- A?
Hạ Ngôn nghi hoặc nhìn Lỗ Hạng Chi.
Nghe ý tứ Lỗ Hạng Chi thì người này dường như không đùa giỡn, lấy thắng bại của hai học viện để cược. Vậy là gì đây?
Tâm niệm vừa chuyển ánh mắt Hạ Ngôn sáng lên.
"Hay là, Lỗ Hạng Chi này muốn cược thắng bại giữa mình và hắn?" Hạ Ngôn thầm nghĩ. Mễ Tuyết và Vương Thiên Hà cũng nghi hoặc nhìn Lỗ Hạng Chi.
Lỗ Hạng Chi cố ý ngừng lại một lát, mới nói:
- Hạ Ngôn, ngươi nếu có can đảm thì cá thắng bại giữa hai chúng ta ngày mai. Không liên can đến học viện.
Quả nhiên, Lỗ Hạng Chi chính là cược thắng bại giữa hai người, giống với suy đoán của Hạ Ngôn.
- Vậy cược thế nào? Hạ Ngôn cười hỏi.
- Ha ha, lúc này không bằng chúng ta cược kim tệ, thế nào? Lần trước chúng ta cược một trăm vạn kim tệ, lần này liền cược hai trăm vạn kim tệ đi.
Lỗ Hạng Chi khiêu khích nhìn Hạ Ngôn.
Hắn lo lắng, Hạ Ngôn sẽ cự tuyệt.
Tuy hiện tại hắn nắm chắc tất thắng, nhưng nếu Hạ Ngôn cự tuyệt thì hắn cũng không có chút biện pháp nào lấy về được trăm vạn kim tệ kia. Lúc ấy lấy ra trăm vạn kim tệ cũng khiến Lỗ Hạng Chi cực kỳ xót ruột.
Cho nên, Lỗ Hạng Chi muốn thừa dịp này thắng hết tiền thua trận về, đồng thời có thể hung hăng tát một cái lên mặt Hạ Ngôn. Trước mặt nhiều người đánh bại Hạ Ngôn, những đại nhân vật tại Thánh địa này chẳng lẽ không nhìn mình bằng con mắt khác xưa?
- Hai trăm vạn kim tệ?
Vương Thiên Hà hít một ngụm khí lạnh.
Xấp kim phiếu trị giá trăm vạn lần trước, đến giờ Vương Thiên Hà hồi tưởng lại còn có chút khó thở.
"Lỗ Hạng Chi này thật sự là có tiền!" Hạ Ngôn không thể không thừa nhận Lỗ Hạng Chi thực sự có tiền.
Vừa mới thua một trăm vạn, hiện tại lại muốn cược hai trăm vạn.
"Đã có tiền, vậy không ngại xin của hắn một chút. Chỗ dùng tiền sau này thực sự không hiếm." Hạ Ngôn nghĩ.
Nở một nụ cười. Hạ Ngôn nói:
- Hai trăm vạn đó, có phải hơi ít?
- Hả?
Lỗ Hạng Chi vốn đang tươi cười bỗng cứng lại, vốn là hai trăm vạn hắn còn sợ Hạ Ngôn không đáp ứng, hiện giờ theo câu nói của Hạ Ngôn thì hai trăm vạn còn ít, việc này chính hợp ý hắn.
- Ít?
Lỗ Hạng Chi sửng sốt một cái liền khôi phục lại, cười nói:
- Vậy thì có thể cược thêm. Tuy nhiên, ta lo là ngươi không có nhiều tiền như vậy. Cho dù ngươi có là đệ tử của Viện trưởng Liễu Vân thì cảm thấy ngươi cùng chi có trăm vạn kim tệ là cùng.
Lỗ Hạng Chi nói thực không khách khí. Lần đầu tiên, hắn cược trăm vạn kim tệ chính là cảm thấy Hạ Ngôn chỉ có trăm vạn, mà hắn còn cảm thấy không đáng giá. Hạ Ngôn có một trăm vạn, lại thêm một trăm vạn của hắn nữa, cho nên Lỗ Hạng Chi mới nói cược hai trăm vạn kim tệ.
- Ngươi chờ chút.
Hạ Ngôn nói xong, xoay người đi vào trong phòng.
Một lát sau, Hạ Ngôn đi ra, trong tay cầm theo một hộp ngọc màu tím. Mọi người nhìn thấy hộp ngọc đều nghi hoặc nhìn Hạ Ngôn.
- Trong hộp này, là một viên Hồi Hồn Đan đặc biệt. Hạ Ngôn chỉ hộp ngọc màu tím của mình nói.
Tiếp theo, Hạ Ngôn mở hộp ngọc ra, lập tức có một mùi thơm ngát bay ra, một viên đan dược mượt mà màu tím đang nằm trong đó.
- Hồi Hồn Đan, Hồi Hồn Đan giá trị ba trăm vạn kim tệ? Lỗ Hạng Chi kinh hô một tiếng, tiếp theo giật mình nói:
- Hạ Ngôn, sao ngươi có được Hồi Hồn Đan?
Hồi Hồn Đan, trên Thánh địa chính là phải có ba trăm vạn kim tệ mới mua được. Hơn nữa, giá cả là cố định, chỉ cần có tiền là có thể mua được.
Lỗ Hạng Chi cũng biết Hồi Hồn Đan.
- Ha ha, vì sao ta có Hồi Hồn Đan thì Lỗ Hạng Chi ngươi không cần biết. Tuy nhiên, hiện tại ngươi cũng nên yên tâm chứ hả? Nếu ngươi thắng thì mang viên Hồi Hồn Đan này trực tiếp bán thẳng ra ở Thánh địa, cũng có thể thu được ba trăm vạn kim tệ.
Hạ Ngôn khép hộp lại, cười chậm rãi nói. Lỗ Hạng Chi nhìn chằm chằm Hạ Ngôn, thầm nghĩ: "Viên đan dược này quả thực là Hồi Hồn Đan đặc biệt, khi ta còn ở gia tộc từng thấy qua, giống nhau như đúc, mùi cũng thế. Hạ Ngôn này nói đúng, nếu ta mang viên Hồi Hồn Đan này đến Nhất Phẩm Đường của Thánh địa bán thì cũng có thể lấy được ba trăm vạn kim tệ. Lại nói, không cần bán, ta mang về Lỗ gia cũng vậy, trước kia phụ thân cùng từng cố ý mua Hồi Hồn Đan rồi."
Suy nghĩ hơi thất thần một chút, Lỗ Hạng Chi liền nói:
- Chúng ta liền cược kim tệ là ba trăm vạn đi. Nếu ngươi không thể đủ kim tệ thì cùng có thể trả bằng viên Hồi Hồn Đan này.
- Lỗ Hạng Chi, vừa rồi ngươi cùng đã nói, thân phận của ta chỉ có giá trị một trăm vạn kim tệ, cũng vậy, ta thấy danh dự của ngươi cũng chẳng đáng giá đến ba trăm vạn kim tệ. Ngươi, không phải cùng nên cho ta xem tiền cược một chút chứ?
Hạ Ngôn thu hồi hộp ngọc, sau đó nói.
Lỗ Hạng Chi lại ngẩn ra!
- Hạ Ngôn!
Lỗ Hạng Chi cả giận nói:
- Lỗ gia ta chẳng lẽ không lấy ra được ba trăm vạn kim tệ sao?
Lỗ gia tài đại khí thô, đừng nói ba trăm vạn, cho dù ba ngàn vạn cũng có thể lấy ra. Hạ Ngôn hoài nghi năng lực của hắn, đây chính là chỗ mẫn cảm của Lỗ Hạng Chi. Bình thường, trong Học Viện Hồng Hà hắn không cho phép ai dám hoài nghi mình.
- Lỗ Hạng Chi, tuy Lỗ gia nhà lớn nghiệp lớn, nhưng không phải do ngươi định đoạt. Hạ Ngôn cười lạnh.
Những lời này thật như một chậu nước lạnh dội xuống đầu Lỗ Hạng Chi.
- Tuy nhiên, ngươi là thiếu chủ Thương hội Bác Vũ, ta nghĩ phụ thân ngươi sẽ không mặc kệ chuyện này. Đã như vậy, chúng ta ký hiệp ước trước mặt Lưu tiên sinh đi, thế nào?
Hạ Ngôn biết, nếu để Lỗ Hạng Chi xuất ra ba trăm vạn kim tệ thì khẳng định là không thể.
- Tốt!
Lỗ Hạng Chi vỗ rầm một cái lên bàn, nổi giận đùng đùng nói.
- Đi, chúng ta đi gặp Lưu tiên sinh.
Nói xong, Lỗ Hạng Chi xoay người đi ra khỏi Địch Xuân Uyển. Mễ Tuyết, Vương Thiên Hà đều ngẩn người nhìn Hạ Ngôn.
- Ba trăm vạn kim tệ. Mễ Tuyết cắn cắn môi.
- Vạn nhất mà thua thì làm sao đậy?
- Hạ Ngôn, ngươi sơ xuất quá. Lỗ Hạng Chi kia dường như thực sự nắm chắc đó. Ta lo hắn có thể dùng thủ đoạn nào đó.
Vương Thiên Hà lúc này mới nói ra băn khoăn trong lòng.
Vừa rồi thời điểm còn Lỗ Hạng Chi, hắn không dám nói, lo Lỗ Hạng Chi ghi hận. Hạ Ngôn cười cưỡi, nói:
- Đánh bạc thôi, nào có trăm phần trăm thắng? Thua, vậy Hồi Hồn Đan này chính là của hắn.
- Hạ Ngôn, cái ngươi lấy ra, thật sự là Hồi Hồn Đan sao? Vương Thiên Hà thất kinh hỏi.
Vương Thiên Hà cũng biết loại đan dược đặc biệt Hồi Hồn Đan này. Hồi Hồn Đan có bán ở Nhất Phẩm Đường tại Thánh địa, giá cả là ba trăm vạn kim tệ một viên.
- Đúng vậy!
Hạ Ngôn gật gật đầu.
- Hạ Ngôn, đi thôi, đi gặp Lưu tiên sinh. Liễu Vân ra khỏi phòng, lên tiếng.
Trong Đông Lăng Uyển.
Lưu tiên sinh, vài vị tiên sinh của Thánh địa. Viện trưởng Liễu Vân. Viện trưởng Học Viện Hồng Hà Đồng Hoa, còn vài vị Viện trưởng khác đều đến.
Hạ Ngôn và Lỗ Hạng Chi đứng trước mặt phần đông đại nhân vật, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Trên bàn trước mặt hai người là hai bản hiệp nghị đã chuẩn bị tốt. Hiện tại chỉ cần hai người ký tên lên là có thể đạt hiệu lực. Mức cược là ba trăm vạn kim tệ.
- Chậc chậc. Người trẻ tuổi, ra tay là ba trăm vạn kim tệ. Lưu tiên sinh lắc đầu cảm thán.
- Ha ha, dù là ta cũng không dám lấy ra nhiều tiền như vậy cá cược. Khải tiên sinh cùng bồi tiếp một câu.
- Các ngươi nói Hạ Ngôn và Lỗ Hạng Chi này, ngày mai ai thắng? Ai, ta thật không nhịn nổi cùng muốn cược một ít. Này, lão Khải, không bằng chúng ta cùng tham dự đi?
Lương tiên sinh bên cạnh Lưu tiên sinh nói.
Khải tiên sinh trừng mắt nhìn Lương tiên sinh.
- Lão Lương, ngươi có ý gì hả?
Mắt Lương tiên sinh gần như híp hết vào, gục gặc đầu nói:
- Ta thấy Hạ Ngôn có thể thắng, ta cược với ngươi. Hm, một trăm kim tệ được không?
- Hừ, có kẻ ngốc mới chơi với ngươi, ta cùng thấy Hạ Ngôn có thể thắng. Khải tiên sinh không chút khách khí.
Từ thực lực mấy ngày nay Hạ Ngôn biểu hiện ra, Lỗ Hạng Chi hẳn là không phải đối thủ của Hạ Ngôn.
Tuy nhiên, suy nghĩ trong lòng mấy vị tiên sinh này không đơn giản như bề ngoài. Lỗ Hạng Chi có bộ dạng nắm chắc thắng cuộc trước Hạ Ngôn, khẳng định có thủ đoạn nào đó chưa lấy ra. Hơn nữa, Đồng Hoa cũng không ngăn cản Lỗ Hạng Chi, nếu Lỗ Hạng Chi không có phần thắng chẳng lẽ Đồng Hoa trơ mắt nhìn Lỗ Hạng Chi thua trận mất ba trăm vạn kim tệ sao?
Trong lòng mọi người mặc dù có nhiều ý tưởng, nhưng ngoài miệng đều không nói, chỉ chờ xem kịch vui ngày mai.
- Hắc hắc. Hạ Ngôn, ngươi sẽ hối hận vì đã làm ra một quyết định ngu xuẩn như vậy. Ngày mai, ngươi phải thua không thể nghi ngờ.
Sau khi lấy được tờ hiệp nghị do Hạ Ngôn ký kết, âm trầm nói.
- Phải không?
Hạ Ngôn cũng thu hồi hiệp nghị.
- Vậy trước tiên chúc mừng Lỗ Hạng Chi ngươi à.
- Hai người đều là học viên ưu tú của chúng ta hiện tại các ngươi đều ký hiệp nghị, chúng ta đều là người chứng kiến. Ha ha, dù kết quả ngày mai thế nào, ba trăm vạn kim tệ này nhất định phải xuất ra, bằng không, hậu quả này ta không cần nói nhiều.
Lưu tiên sinh cười nói với hai người.
Hai người cùng gật đầu tra lời.
Ký hiệp nghị trước mặt nhiều người như vậy, muốn quỵt nợ khẳng định là không thể. Hạ Ngôn cũng không lo Lỗ Hạng Chi sẽ quỵt nợ.
Nếu không phải có nhiều người chứng kiến như vậy, thật ra đúng là Hạ Ngôn có điểm lo lắng.