Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

tủ thơ HÀ HUY DZIỆU

117 trả lời, 33.123 lượt xem — Trang 3 / 4


MỘT QUÃNG ĐỜI QUÊN

Như nỗi nhớ dạt dào thân tượng đá
Ta ra đi từ độ mắt nai buồn
Nhưng cơn mơ, vẫn nghe chiều rất lạ
Em ngậm ngùi, từng giọt thẫn thờ buông

Hàng đại thụ cúi đầu như mặc niệm
Dắt dìu nhau, con phố ngẩn ngơ nhìn
Bờ tóc rối, không bàn tay trang điểm
Nhớ thương nào ấp ủ được niềm tin

Ta chờ đợi những gì em vẫn đợi
Như trót đi, vẫn hẹn những khi về
Có bình minh từ một ngày sắp tới !?
Ta nghẹn ngào thức tỉnh nỗi u mê

Không phải chỉ, bẽ bàng trong một chốc
Mà trăm năm, buồn ấy, chắc không xa
Khi vương lọn tóc, đời em khóc
Là lúc hồn ta cũng nhạt nhòa

Đến với nhau, gầy hơn mùa chịu nạn
Đường thu đi, ngơ ngẩn một mình ta
Em bão tố, nửa đời cho vỡ nát
Nửa đời kia, chìm đắm cuộc phong ba

Một lần chết, vẫn chưa là mất mát
Bằng chông chênh, ngày tháng đọa đày thêm
Không kiếm khách cũng trôi vào phiêu bạt
Về đi em - rồi cũng một đời quên

Trại L4T5 - Trảng Lớn - 1975
HÀ HUY DZIỆU
(Ngỡ qua là cũng sẽ qua thôi)
Đăng nhập để trả lời
0


TỪ KHI RỪNG ĐÃ KHÁC

Trại D5 Phước Long 1977

Ta chắc không về, dù mưa hay dù nắng
Cứ quên đi, dù mãi mãi ăn năn
Dù sẽ mang buồn ấy đến ngàn năm
Sầu sẽ muộn tựa thời sơ khai cũ

Đừng ao ước, cũng đừng xin cho đủ
Vì khát khao giờ chắc quá xa xôi
Ta quên tên, quên hết chuyện em rồi
Không phụ bạc - mà cũng đành phụ bạc

Ta sống chiêm bao, núi rừng ngơ ngác
Nhớ trên vai, và nỗi khó ta mang
Ta chẳng còn mơ những chuyện cao sang
Thời cổ tích - như ngày xưa em bảo

Nắng đã hun lên, lũ người đông đảo
Chẳng nhìn nhau và chẳng biết tên nhau
Mộng kết thành băng từ những đêm thâu
Mình, thao thức, cố chờ cho chóng sáng

Xin biết tên, xin nhớ từng đứa bạn
Kẻo ngày mai, mình lỡ sẽ quên đi
Đời bấp bênh, đừng nhắc đến phân ly
Định mệnh ấy cũng đừng nên bỡ ngỡ

Ta biết xa em sẽ ngàn năm dang dở
Sẽ là mây, là gió của thiên thu
Chuyện tình yêu và nỗi nhớ hoang vu
Hồn trống trải, em sẽ thành sa mạc

Nên ở đây, vì núi rừng đã khác
Ta xin em, đừng nhắc đến tên ta
Giấc chiêm bao, về với mộng ngày qua
Thôi, cứ ngỡ như là ta mất tích...

HÀ HUY DZIỆU
(Ngỡ qua là cũng sẽ qua thôi)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-01 06:40:03hahuydzieu>

KHÔNG TỰA

Xao xác canh khuya một ngọn đèn
Quẩn quanh nhìn lại, lỗ kề bên
Đôi dòng - thôi, gọi là thơ phú
Viết vội, vì e... có lúc quên...

HÀ HUY DZIỆU
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỜI ĐÃ XANH RÊU LỐI VỀ THƯỢNG UYỂN
Trại D5 - Phước Long 1978

Sống ở trên non, cây cối thì buồn
Đá vẫn cô đơn, hoàng hôn trầm buông
Nhớ mãi môi em, một thời nuối tiếc
Áo trắng đi về, dốc núi mù sương

Chốn ấy mình qua, một đời không hẹn
Gió rít từng cơn, hồn rét căm căm
Như kiếp san hô, lạc loài đáy biển
Đá chắc hằn tên, dài suốt trăm năm

Anh vẫn thầm thì trong muôn lá cỏ
Những tiếng hờn oan, khóc cuộc dại khờ
Có phải là em, người tình bé nhỏ
Như đá bồng con, suốt buổi đợi chờ

Đời đã xanh rêu lối vế thượng uyển
Ta trở trăn hoài, nón lá nghiêng nghiêng
Mỗi độ tương tư, buồn về len lén
Là cả dòng sông nhớ một con thuyền...

HÀ HUY DZIỆU
(Ngỡ qua là cũng sẽ qua thôi)

Đăng nhập để trả lời
0



TÂM SỰ CUỘC TÌNH RIÊNG
Trại D5 - Phước Long 1978

Anh viết cho em những dạo buồn
(Chẳng vui thì biết nói gì hơn)
Ơi, dòng nước mắt em cay đắng
Đã nhạt nhòa chưa, những dấu hôn

Bởi tin, em chẳng dễ gì quên
Những ngày thương khó, chết trong tim
Nên dù xa cách muôn trùng ấy
Anh vẫn từng đêm, thương nhớ thêm

Kỷ niệm, rồi như những áng mây
Bềnh bồng chân vắng, gió heo may
Xin em gìn giữ tình yêu lại
Để mặc thời gian lũ cuốn bay

Từ anh, nước mắt giọt âm thầm
Rũ buồn thân phận đến ngàn năm
Lẽ ra, mình chẳng nên trăn trối
Cho nát lòng thêm quãng tối tăm

Khi chết, anh sẽ về thiên đàng
Bởi đời sống vội dưới trần gian
Đã là lửa đốt trong tâm tưởng
Như luyện hình, qua những tháng năm

Nào biết đường đi sẽ tới đâu
Quá dài thương nhớ, lắm lao đao
Thì thôi, dù sống hay không sống
Còn-mất, nguồn cơn cũng giống nhau...

HÀ HUY DZIỆU
(Ngỡ qua là cũng sẽ qua thôi)
Đăng nhập để trả lời
0
CHO ANH NHƯ MỘT CHÚT NIỀM TIN

Anh nghe ngọn gió trở mùa sang
Như cuộc tình ơi, rất muộn màng
Em đến, nửa đời cơn bão táp
Và đi, - giông tố - trận hoang tàn

Mình chẳng là nhau thuở ước mơ
Dù em, đôi mắt vẫn như thơ
Ai thầm nhen nhúm niềm tâm sự
Ôi, gã tình si lúc dại khờ

Em đến, trời mây lộng gió đông
Dặm dài, ươm mãi bước trông mong
Và dù muôn đỗi xa xăm - vẫn
Em có tin buồn nặng lắm không

Anh thẫn thờ bên giấc ngủ mê
Đường đêm ngơ ngẩn bước đi về
Men say - chỉ những men say đó
Không thể làm quên những não nề

Bởi sẽ là trăm vạn trái ngang
Em ơi, không thể níu thên đàng
Nếu đời u uất mầm tan vỡ
Thì sẽ giăng giăng những lỡ làng

Anh ngập lòng trong cõi vấn vương
Nghe thao thức mãi những canh trường
Ô hay - ray rứt từng trang giấy
Mà vẫn bơ vơ mỗi đoạn đường

Một lần dan díu - một lần thôi
Cũng đủ sầu đau cả quãng đời
Rã rời - thương nhớ lên màu mắt
Vẫn gọi tên hoài, yêu dấu ơi

Dù đến rồi đi, cũng hẹn hò
Bến xưa, anh tựa bóng con đò
Một mình xa vắng bên sông nước
Nhìn tháng ngày qua chẳng dặn dò

Cho anh như một chút niềm tin
Một chút dư hương để giữ gìn
Dẫu thoáng còn nhau, rồi mất mãi
Người đi - còn những dấu chân in...

1983
HÀ HUY DZIỆU
(Ngỡ qua là cũng sẽ qua thôi)
Đăng nhập để trả lời
0
MÌNH YÊU NHAU VẤT VẢ

Có những lúc anh già như trăm tuổi
Là những khi ngồi vọng nhớ về em
Dẫu thời gian vùi lấp quãng bình yên
Anh vẫn thấy, bên đời : em thổn thức

Những thoáng qua rồi - làm sao anh nhớ được
Kỷ niệm nào vui - nỗi khó nào buồn
Biển rất mênh mông, em chỉ một cánh buồm
Phiêu bạt mãi, âu cũng là mệnh số

Em vẫn còn đây - của một thời cám dỗ
Nét sầu tư, chao động cả thiên đình
Đêm vẫn dài - và nến vẫn lung linh
Vương vấn, vẫn : chút tình chung lãng đãng

Em cứ tin đi, nửa đời vào dĩ vãng
Thì dù yêu, dù ghét cũng như nhau
Mình có vòng tay - mà giữ chẳng bền lâu
Chắc một kiếp - sẽ hoài hoài vỡ lở

Nếu phải xa em - dẫu ngàn năm dang dở
Anh vẫn là thương nhớ ở bên em
Sẽ là chăn, là gối của đêm đêm
Em ngủ nhé, yên lành cơn mộng đó

Anh là con tàu - rời đi không bến đỗ
Em chẳng là ga, thì biết sẽ về đâu
Anh một mình nghe, nỗi nhớ xanh xao
Như ngọn gió, từng đông còn lạnh giá

Em của anh ơi, mình yêu nhau vất vả
Anh ngậm ngùi trông
tức tưởi
những con đường
Dìu bước nhau đi - hát mãi khúc nghê thường
Mà cuối ngõ, ta chẳng là ta nữa

Anh biết nhiều đêm -
em ngập ngừng tiếng thở
Võ vàng, khuya - trăn trở. Chiếu chăn buồn
Tất cả quanh em, nếu thật có linh hồn
Chắc cũng phải, cúi nhìn em, thổn thức

Anh vẫn ngồi đây - mà mưa gào rưng rức
Thoảng đưa như, em gọi tiếng êm đềm
Đến với anh đi, nhè nhẹ bước chân mềm
Em sẽ là em - của muôn vàn sôi nổi

Anh sẽ là anh - của một thời đắm đuối
Những đam mê đón đợi tự bao giờ
Anh sẽ ngu ngơ, như một gã si hờ
Nâng vạt áo - mân mê hàng cúc đó

Anh gọi em hoài - người anh yêu bé nhỏ
Và bao la - tình ấy - rất mênh mông
Còn có em, đời ấm lại mùa đông
Anh cố quên, từng quãng đường rong ruổi

Nên những lúc anh già như trăm tuổi
Chính là khi ngồi vọng nhớ về em...
1984
HÀ HUY DZIỆU
(Ngỡ qua là cũng sẽ qua thôi)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-27 03:49:46hahuydzieu>
VẪN TƯỞNG NHƯ LÀ MỘT LÃNG QUÊN

Vẫn tưởng là ta có thể quên
(Xa đi, cho nhẹ nỗi truân chuyên)
Mà sao nằng nặng trong hồn ấy
Nghe vẫn dài thêm những muộn phiền

Ta gặp em buồn trong giấc mơ
Đường thênh thang mà rất bơ vơ
Sao trăn trối mãi câu lần cuối
Ly biệt chưa, cho biển cách bờ

Em để cho ta những giọt dài
Và đi... thành quách chẳng còn ai
Bước chân. Từng bước em chầm chậm
Trút xuống hồn ta vũng đắng cay

Hãy hiểu dùm ta lấy một lần
Đam mê nhiều lắm, ngại ăn năn
Biết yêu và biết si tình mãi
Nên chuỗi tơ vương vẫn lại gần

Em ở đâu, mà ta vẫn đây
Dỗ dành đêm, bãng lãng cơn say
Thuyền đi - sông nước mênh mông quá
Bến đợi, mây trời bay - vẫn bay

Trót đưa vào chuỗi những gian nan
Em vẫn cười không tiếng thở than
Riêng mình, ta vẫn phân vân mãi
Chẳng lẽ yêu nào cũng nát tan

Nếu ước mơ là chuyến mộng du
Cứ đi, dù đến tận thiên thu
Loài người, ta muốn xa xăm chút
Chỉ em thôi - dù rất hoang vu

Đã tưởng như là một lãng quên
Vẫn nghe thao thức cả trăm miền
Ngỡ xa, mà vẫn quanh đây cả
Vẫn thấy lòng sao luyến nhớ thêm...

1992
HÀ HUY DZIỆU
(Ngỡ qua là cũng sẽ qua thôi)
Đăng nhập để trả lời
0

NGỠ QUA LÀ CŨNG SẼ QUA THÔI

Chân cầu con nước nặng phù sa
Thanh thản như chừng lặng lẽ qua
Vẫn ngỡ : xuôi dòng sông chảy mãi
Ngờ đâu, lưu vực, lá đơm hoa

Em đến hay đi thì cũng thế
(Luôn là nhung nhớ quyện hồn ta)
Ngỡ quên, đâu phải quên là dễ
Yêu dấu - lòng nhau khó nhạt nhòa

Thì ra, không phải qua là hết
Âm vọng yêu thương vẫn nhiệm mầu
Chỉ lúc ân tình qua cõi chết
Em ơi, đời mới vợi thương đau

Như quãng trời quên, giận dỗi trôi
(Ngỡ qua là cũng sẽ qua thôi)
Nào ngờ, mưa nắng long đong nhớ
Và chút tình si mặn đắng môi...
1992
HÀ HUY DZIỆU
(Ngỡ qua là cũng sẽ qua thôi)

Đăng nhập để trả lời
0
NHÌN LẠI BỨC TRANH XƯA

Sao bức tranh chỉ thấy một gam hồng !
Mà vẫn mây - và vẫn lòng nhen nhúm
Lúc trả nhau, hết những gì dành dụm
Chính là khi đời-gió-nổi chông chênh

Ngồi một mình - thâm thấm nỗi lênh đênh
Con thuyền nhỏ lao xao triền sóng cũ
Cả một đời đi tìm nơi trú ngụ
Cánh buồm ơi - bờ cát vẫn hanh vàng

Buồn dạt dào - lê bước giữa mênh mang
Môi mằn mặn, long đong lòng biển lắng
Trời vẫn xanh - và gió đời vẫn trắng
Thế mà tranh chỉ thấy một gam hồng

Hay là ta nhung nhớ thuở ươm nồng
Nên thắm cả một quãng đời phiêu lãng...

HÀ HUY DZIỆU
(Hoài niệm dấu thời gian)
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ MÃI ÁNH TRĂNG TREO

Hay là nắng mong manh chiều nắng nhạt
Hay là mây vần vũ đã quay về
Bước chân xưa nằng nặng mãi câu thề
Em hoang dại - ân cần như bó lạt

Có mái tranh đâu - mà bóng dừa nháo nhác
Có túp lều đâu - mà xốn xác tầm vông
Như đời mình, ngơ ngác mãi mùa đông
Lòng buôn buốt - nỗi đau mùa ngọn rũ

Ta vẫn nhớ đêm - của một thời đã cũ
Có trăng treo - và có cả bờ tre
Có cả lòng nhau, và cả những tàn me
Thời e ấp (em hiền như tấm lụa)

Thấp thoáng ngàn khơi -
Em cười câu góa bụa
Ta vẫn ngạt ngào :
Nhớ mãi ánh trăng treo...

HÀ HUY DZIỆU
(Hoài niệm dấu thời gian)
Đăng nhập để trả lời
0



DÒNG THƯ

Quẩn quanh, năm - lại năm rồi
Dòng thư buồn, xé cuộc đời làm đôi...

Vẫn là mây để mà trôi
Vẫn là tôi - để buồn thôi, một mình !

HÀ HUY DZIỆU
(Hoài niệm dấu thời gian)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-22 03:04:30hahuydzieu>
MƯA NẮNG CẠNH BÊN ĐỜI

Có bao giờ mưa lớn thế không
Mây, gió, và em - giữa bão giông...
Ngơ ngác vần thơ, ngơ ngác nhớ
Phương em có tạnh chuyến mưa lòng !

Có bao giờ nắng lớn thế không
Trắng cả đời nhau,
trắng cả nỗi trông mong
Trời héo hắt - em cười câu héo hắt
Tắt được không em - từng giọt nắng long đong !

Và như thế, nắng buồn hơn mưa nhỉ ?
Vừa rạng đông, đứng bóng, lại hoàng hôn !
Khi chiều xuống, chính là khi nắng nghỉ
Bước dài hơn, bóng nắng lại buồn hơn...

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)
Đăng nhập để trả lời
0
VỌNG NHÌN VỀ THUỞ TRƯỚC

Đến bây giờ, nhìn lại quãng đời trôi
Ta vẫn thấy có một thời trai trẻ
Cũng gió bâng khuâng
và cũng lời khe khẽ
Cũng bóng người - lăng lắng chút buồn theo...

Bao năm rồi, như một nỗi niềm treo
Làm sao hiểu : ngây ngô và tư lự
Giữa thuở đôi mươi - biết đâu là tự sự
Đừng trách chi nhau nhưng chuyện đã xa rời

Nhưng vọng nhìn -
quanh quất quãng đời trôi
Ta vẫn thấy có một thời trai trẻ

Và nơi đó, ta luôn là cậu bé
Vẫn ngu ngơ với cả trái tim mình...

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)
Đăng nhập để trả lời
0
QUA CẦU NGHE KHÚC HÁT DÂN CA
"Trăm năm đã lỡ hẹn hò
Cây đa bến cũ, con đò tiễn đưa"


Ai đã từng ngơ ngẩn giọng hò
Sẽ thương vời vợi bóng con đò
Sẽ nhìn thật rõ cây đa cũ
Và thấy dòng trôi cũng dặn dò...

Tiếng sáo bên cầu đong đưa rũ
Càng buồn cho những nhịp chèo khua
Đời chiều - vẫn áng mây vần vũ
Thấp thoáng bờ sông : ngọn sóng xưa...

Hương Giang - Huế 01-2006
HÀ HUY DZIỆU
Đăng nhập để trả lời
0
CHỢT MƯA
Mùng 2 Tết 2006

Mùng hai - trời chợt đổ mưa
Tết vừa vặn Tết - Xuân vừa vặn Xuân
Lặng lờ, có tiếng chuông ngân
Mùng hai - ta vẫn tần ngần với ta...

Hay là mưa - trắng xóa ra
Bước đi một bước, nhớ là... nhớ thôi

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)
Đăng nhập để trả lời
0
GỞI GẮM CHÚT TÌNH THÔI

Ta chẳng buồn chi lắm trong đời
Dẫu đi và đến - (dẫu chia phôi)
Vẳng nghe : lời-gió-ngàn-năm hẹn
Dõi dấu chân chim, đủ nhớ rồi

Mùa thu biết - bên em là lá đổ
Ta ngỡ ngàng, thu lại ngỡ ngàng thêm
Bọt sóng trùng dương - vẫn dài câu cám dỗ
Ta đành vui (thương lắm quãng đời êm)

Ngỡ qua - đâu phải qua là hết
Vẫn dặn dò nhau : giữ chút tình
Thương nhớ, tìm đâu ra đoạn kết
Chăng là - khi ngọn nến lung linh

Nhớ nhau viết mấy vần thơ vụng
Ta gửi hồn theo những áng mây
Ai bảo thu đi đầy lá rụng
Ta ngồi gom cả nắng trên cây...

Đời đan dệt áo xanh xanh đó
Ta - một đời ta : bạc mái đầu
Em dẫu thênh thang chiều nắng tỏ
Thôi thì - đêm, cố nhớ đêm thâu...

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)
Đăng nhập để trả lời
0

MỘT CHÚT HÌNH DUNG

Phải thấy trời mưa lớn
Mới ngần ngại chân đi
Có thấy cuộc hưng suy
Mới hay đời thấp thoáng

Có thương khi hừng sáng
Mới nhớ buổi hoàng hôn
Có thấy biệt ly buồn
Mới hay niềm trăn trở

Có vui khi mình thở
Mới khóc cuộc chia lìa
Thẫn thờ trước mộ bia
Mới thương thời lửa bỏng...

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)
Đăng nhập để trả lời
0


NỖI NHỚ CẠNH SÔNG HÀN
Đà Nẵng 2006

Ôi dòng sông, nước không xanh, không đỏ
Lững lờ trôi - ta thấy chỉ hanh vàng
Bờ quạnh vắng, chừng như lời muốn tỏ
Ta nhìn quanh - e ấp, chỉ sông Hàn...

Sơn Trà không vui : gió bão với mây ngàn
Mưa sùi sụt, chông chênh từng góc phố
Quán cà-phê, người ngồi không ấm chỗ
Ào ạt mưa - lại nhớ nước sông Hàn...

Thuở có em - như chẳng có mây ngàn
Mưa nhè nhẹ (dẫu lòng nhau trôi nổi)
Gần bốn mươi năm - đời quá nhiều biến đổi
Đường Hùng Vương, thương quá gốc cây già...

Quê của em, nào có bóng cây đa
Mà kỷ niệm xôn xao về bến cũ
Suốt bờ sông, ta mơ hàng liễu rũ
Lòng bâng khuâng - dõi bóng một con đò...

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-27 03:50:45hahuydzieu>
MƯA ĐÊM - TRỜI VẪN SÁNG

Mưa trắng xóa cả cây và cả lá
Dõi mắt nhìn, ta thấy : chỉ trần mây
Giữa mênh mông, em lại đến nơi đây
Con đường cũ, ngập như dòng sông cạn

Qua đã lâu rồi -
những vần thơ lãng mạn
Vẫn nghe tràn thương nhớ giữa cơn mưa...
Em hỏi "Buồn chưa" - Ta lại hỏi "Vui chưa" !
Ôi kỷ niệm, lúc đời còn ngúng nguẩy...

Đến mai em đi -
(không chờ bàn tay vẫy)
Vẫn trĩu lòng, như có bóng sân ga
Mấy chục năm trời - ai nhớ bóng trăng qua
Ta chỉ nhớ : mưa đêm, trời vẫn sáng...

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)
Đăng nhập để trả lời
0
EM CÒN ĐÓ- BƯỚC CHÂN ĐI

Em đi - chân bước thật thà
Gió hiu hiu gió, mây là đà mây
Con đường vẫn những bóng cây
Vẫn xôn xao nắng - vẫn hây hây chiều...

Ai làm cho nắng đìu hiu
Ai làm cho gió chắt chiu - lại buồn !

Xin đời cho ngọt mưa tuôn
Cho em - và những giọt buồn cho anh...

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-01 06:32:36hahuydzieu>
NHÂN ĐỌC MẤY BÀI THƠ

Xem chừng chữ nghĩa cũng lưa thưa
Văn hoá, ừ, văn hoá ... phất phơ
TUYỂN CHỌN, môn đăng - à... TUYỂN CHỌN
TRANG THƠ, hộ đối - ối...TRANG THƠ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-15 04:09:44hahuydzieu>

(Đã đưa vào TV)


TỘI NGHIỆP CẢ DÒNG SÔNG

Không đến bờ - đâu phải tại dòng sông
Mà cay đắng, nhồi đau triền sóng vỗ
Có bóng trăng soi, ngọn nguồn mới tỏ
Lúc con đò - mưa nắng đã xanh rêu

Nụ cười buồn : hiu hắt ngọn đèn khêu
Trời sang sáng - ôi, thương từng ngọn cỏ
Nói khe khẽ, cho lòng nghe thật rõ
Chút buồn vui - ai hiểu chuyến đò đưa...

Sông rì rào, và gió rất lưa thưa
Mái chèo cũ xôn xao bờ cách trở
Ta đằm thắm - dẫu muộn màng tiếng thở
Thương dòng sông - nhớ bến lại quay về...

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)

r
Đăng nhập để trả lời
0


NHẬN DẠNG

Bước chân, những bước ngại ngần
Nhìn dung nhan - những phân vân một thời
Gặp nhau, chân thẹn thùng rồi
Thấy khuôn mặt cũ, ta bồi hồi ta...

Hỏi rằng : còn tiếng ngâm nga
Thưa : ngâm nga mãi vẫn là ngâm nga
Mười mấy năm cuộc rời xa
Ô hay, vành vạnh vẫn tà áo khuya
Có còn nhớ cá lia thia
Có còn nhớ cuộc chia lìa ấy không...


Khi tay bế lẫn tay bồng
Hình như ai cũng mênh mông dại khờ

Thôi, ta viết vội vần thơ
Gửi nhau một chút ngu ngơ phận đời...

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)
Đăng nhập để trả lời
0




TUYẾT TRẮNG NGẬP QUANH ĐỜI

... Bạch Tuyết

* Lúc mình mới quen nhau : trời thật nắng
Em nồng nàn - tiếng thở cũng trong veo
Lúc ấy mây xanh
và lòng thì hạ trắng
Anh bâng khuâng nhìn gió chợt bay vèo...

Chiếc lá đong đưa,
(nhung nhớ thuở quê nghèo)
Em : chiếc lá - đong đưa niềm ước hẹn !
Mình đã trao nhau, trái tim và... ước nguyện
Sao bây giờ - ngơ ngẩn ánh trăng thưa !

* Lúc nói yêu nhau thì lại chiều mưa
Gió và lá xanh xao thời cổ tích
Em có nhớ ? Dưới mưa buồn rả rích
Em ngọt ngào : thương nhớ mãi bên anh...

Sóng đời trôi... và kiếp sống mong manh
Em biền biệt... gió mưa cùng chiếc lá
Có phải em không ? (Dẫu là nơi chốn lạ)
Vẫn còn mơ - ngày ấy - ngóng trăng lên...

* Bên xứ người - em vẫn chỉ là em
Bước lầm lũi, nhớ nhau. Nhìn tuyết đổ
Ôi màu trắng của một thời cám dỗ
Trắng bâng khuâng : màu trắng của năm nào...

Em hãy là mơ,
cho trọn giấc chiêm bao
Và là tuyết, cho chút tình êm ả
Đừng là gió, là mưa, là chiếc lá...

Anh lặng nhìn theo :
tuyết trắng ngập quanh đời...

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-15 04:08:50hahuydzieu>

(Đã đưa vào TV)

ĐÂU PHẢI TẠI CON ĐƯỜNG

Có những con đường chia xa tình nhau
Có những con đường bao la nỗi nhớ...
Chuyện chúng mình -
bấp bênh từng tiếng thở
Ôi, đường xưa - còn đó... vẫn con đường

Chắc là em, chưa hết khúc nghê thường
Chắc là anh, suốt một đời ngơ ngẩn...
Anh biết lòng anh -
xót thương và quanh quẩn
Không làm sao níu được dấu chim bay...

oOo

Sao lại về ?
Sao lại giữa chiều nay ?
Trời lộng gió - con đường thêm vất vả !

Nắm chặt tay nhau - vẫn chừng như rất lạ
Nỗi niềm kia -
đâu phải tại con đường...

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)



r
Đăng nhập để trả lời
0


THƯƠNG CÁNH DIỀU ĐÃ CŨ

Thuở yêu nhau dõi cánh diều
Em ngây ngất hỏi những điều xa xôi
Giờ buồn, cho em nhớ thôi
Đường xưa lối cũ - qua rồi vẫn qua...

Nửa đời, nát cuộc phong ba
Câu thơ thì dại - quán già thì xiêu
Em nhìn anh, gió hiu hiu
Biết sao tìm lại cánh diều ngày xưa...

Cứ bay đi, dẫu dại khờ
Vẫn còn anh, gã si hờ... nhớ nhung...

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-14 03:23:11hahuydzieu>
EM THÌ THẦM:
"BIỂN GIÓ RẤT MÊNH MÔNG"


Phải biển không - mà dập dồn sóng vỗ
Phải bờ không - mà cát vẫn đam mê
Phải em không - sao ngậm ngùi tiếng thở
Phải gió không - sao gió lại quay về !

Bởi nặng lòng đau - dan díu chút ươm thề
Ta lận đận, chân run từng bước nhỏ
Ngơ ngác buồn theo - con đường và cuối ngõ
Chùng phím tơ, nên nát cả cung đàn...

Ngỡ chốn xa bay -
rong ruổi tận mây ngàn
Biển thêm rộng, gió thêm miền phiêu lãng...
-"Sao lại về đây,
cho trời thêm quạnh vắng"?
Em thì thầm :
-"Biển gió rất mênh mông" !

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-27 10:45:01hahuydzieu>
CÓ NHỮNG GIỌT QUANH ĐỜI

26-05-1975 trình diện

Ngậm ngùi ba chục năm xa
Cọng rau giọt tím - quả cà giọt thâm

Sụt sùi, mưa giọt trầm ngâm
Ngẩn ngơ, mẹ giọt thì thầm... nguyện kinh

Tử sinh - con, giọt riêng mình
Đời lăn lóc - giọt lục bình, sóng xô

Mẹ già mái tóc đòng ngô
Chờ con mà ngỡ đời ngơ ngẩn đời...

Giỗ Mẹ 06-8-2005[/
i]

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)
Đăng nhập để trả lời
0


THỜI GIAN VẪN CÒN DẤU ẤN

Như là hoa biết đau ngày kết nụ
Như là cây, biết nhói cả thân chồi
Như là em, tiếc một chiều đã cũ
Như là anh... ngơ ngẩn - cũng đành thôi

Như là mây, biết đâu chiều gió lộng
Như là sương, sao níu nổi đăng trình
Như là em, qua một thời lửa bỏng
Như là anh... ngơ ngẩn - cũng thôi đành

Thời gian vẫn còn dấu ấn
Người đi còn những dấu chân
Chông chênh tìm về kỷ niệm
Lãng du, lòng vẫn phân vân !

Tìm nhau, vẫn tìm nhau mãi
Hoàng hôn ngập gió heo may
Trao nhau từng lời vụng dại
Nổi trôi, thương lắm, cánh hoa gầy...

Bởi là hoa, vẫn đau ngày kết nụ
Bởi là cây, vẫn nhói cả thân chồi
Bởi là đêm, vẫn thương từng giấc ngủ
Bởi là sông, lận đận bóng thuyền trôi...

Xin ngàn sương vấn vương từng cánh vạc
Xin rừng xanh rưng rức nhựa thơm lành
Xin đời em vẫn nụ cười ngơ ngác
Riêng đời anh...
ngơ ngẩn... cũng thôi đành !

HÀ HUY DZIỆU
(Mưa nắng cạnh bên đời)
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»