<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-12 04:52:25Huyền Băng>
Ngọn Gió Tình Xuân
Ngọn gió tình xuân đến chập chờn
Về trong giấc ngủ mặn mà hơn
Em bên suối nước đang hong tóc
Róc rách giòng trong tiếng nhạc đờn
Ngọn gió tình xuân thật dịu êm
Về trong mộng mị bóng hình em
Vòng tay ôm khẽ cười đùa nghịch
Mái tóc huyền đen lược chải mềm
Ngọn gió tình xuân phút đắm say
Ngàn đêm lẻ một chuyện đêm nay
Chuyện tình anh kể em nghe nhé
Để hồn theo gió mãi còn bay
Ngọn gió tình xuân mãi ấm nồng
Thổi về xứ tuyết giữa mùa đông
Cho ai sưởi ấm hồn băng lạnh
Lại sống thương yêu với mặn nồng
Nguyên Đỗ
MƠ NGỌN GIÓ XUÂN
Là gió cuả trời hay gió anh?
Ru em vào giấc ngọc yên lành
Tay ai nhè nhẹ xoa lên tóc
Mê mẩn hồn em giấc mộng xanh
Gió hỡi hãy thường ghé đến nhà
Cho em ngày tháng mộng mơ hoa
Đuổi buồn ra khỏi trong tiềm thức
Tìm lại hồn em, tuổi ngọc ngà
Gặp gỡ nhau đây thật diệu thường
Lời ai tình tự rất du dương
Trầm bỗng từng câu như tiếng nhạc
Hồn em rạo rực má môi hường
Mơ ngọn gió xuân mãi ấm nồng
Mơn man êm dịu tiết trời đông
Nụ hôn cuả gió làm rung động
Khao khát tình em ...đêm mặn nồng
Sương Anh
Gió Em Gió Anh
Làn gió tình yêu, gió của em
Thổi vào hồn dạ lúc trời đêm
Muôn sao lấp lánh trên cao đó
Làn gió đem về khúc ấm êm
Làn gió ấm nồng, gió của anh
Đưa em vào giấc mộng trong lành
Đi lên cung quảng đêm hoàng nguyệt
Điệu vũ nghê thường vui múa quanh
Làn gió ân tình đôi chúng ta
Muôn ngàn tinh tú giữa ngân hà
Xoay vòng chúc phúc đêm trăng gió
Vạn lá cây rừng reo tiếng ca
Làn gió muôn đời mãi vấn vương
Mang về khắp chốn, mọi con đường
Hương trầm ngan ngát đêm huyền diệu
Tình khúc vô cùng luôn mến thương
Làn gió tự tình giữa tháng đông
Cho màu tuyết trắng bỗng ra hồng
Cho cây rét lạnh bừng mầm sống
Cho rạng mai về đã hết đông
Nguyên Đỗ
r
Ngọn gió tình xuân đến chập chờn
Về trong giấc ngủ mặn mà hơn
Em bên suối nước đang hong tóc
Róc rách giòng trong tiếng nhạc đờn
Ngọn gió tình xuân thật dịu êm
Về trong mộng mị bóng hình em
Vòng tay ôm khẽ cười đùa nghịch
Mái tóc huyền đen lược chải mềm
Ngọn gió tình xuân phút đắm say
Ngàn đêm lẻ một chuyện đêm nay
Chuyện tình anh kể em nghe nhé
Để hồn theo gió mãi còn bay
Ngọn gió tình xuân mãi ấm nồng
Thổi về xứ tuyết giữa mùa đông
Cho ai sưởi ấm hồn băng lạnh
Lại sống thương yêu với mặn nồng
Nguyên Đỗ
MƠ NGỌN GIÓ XUÂN
Là gió cuả trời hay gió anh?
Ru em vào giấc ngọc yên lành
Tay ai nhè nhẹ xoa lên tóc
Mê mẩn hồn em giấc mộng xanh
Gió hỡi hãy thường ghé đến nhà
Cho em ngày tháng mộng mơ hoa
Đuổi buồn ra khỏi trong tiềm thức
Tìm lại hồn em, tuổi ngọc ngà
Gặp gỡ nhau đây thật diệu thường
Lời ai tình tự rất du dương
Trầm bỗng từng câu như tiếng nhạc
Hồn em rạo rực má môi hường
Mơ ngọn gió xuân mãi ấm nồng
Mơn man êm dịu tiết trời đông
Nụ hôn cuả gió làm rung động
Khao khát tình em ...đêm mặn nồng
Sương Anh
Gió Em Gió Anh
Làn gió tình yêu, gió của em
Thổi vào hồn dạ lúc trời đêm
Muôn sao lấp lánh trên cao đó
Làn gió đem về khúc ấm êm
Làn gió ấm nồng, gió của anh
Đưa em vào giấc mộng trong lành
Đi lên cung quảng đêm hoàng nguyệt
Điệu vũ nghê thường vui múa quanh
Làn gió ân tình đôi chúng ta
Muôn ngàn tinh tú giữa ngân hà
Xoay vòng chúc phúc đêm trăng gió
Vạn lá cây rừng reo tiếng ca
Làn gió muôn đời mãi vấn vương
Mang về khắp chốn, mọi con đường
Hương trầm ngan ngát đêm huyền diệu
Tình khúc vô cùng luôn mến thương
Làn gió tự tình giữa tháng đông
Cho màu tuyết trắng bỗng ra hồng
Cho cây rét lạnh bừng mầm sống
Cho rạng mai về đã hết đông
Nguyên Đỗ
r
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
