
Đi / Về
Em ra đi khiến lòng anh dậy sóng
Em trở về cho bay bổng hồn thơ
Ngày em đi buổi ấy dưới sương mờ
Đôi mắt đẹp sáng thu trời lành lạnh
Ngày tháng qua lặng trầm trong hiu quạnh
Đi vào ra như thất thểu ngẩn ngơ
Em ra đi khô cạn suối nguồn thơ
Lá thu rụng khẳng khiu cành không lá
Anh cứ mãi nguyện xin ngàn dấu lạ
Chờ em về hoà tấu khúc mộng mơ
Em ra đi từ ấy đến bây giờ
Em trở lại cho hồn anh rộn rã
Cành cây khô, trang thơ tình kết lá
Cụm cây tình hoa nở nụ tinh khôi
Em đến xem bao rung cảm bồi hồi
Anh hạnh phúc khi châu về hợp phố
Chim quyên lạc chiều lại bay về tổ
Nàng thơ anh phố cũ ghé dừng chân
Anh vẫn thương vẫn nhớ dáng thiên thần
Nàng tiên nhỏ với đũa thần kỳ diệu
Anh vì em khúc thơ tình muôn điệu
Khi nhớ nhung, khi khó hiểu lặng câm
Anh ướp thơ bằng mộc nhũ hương trầm
Nụ sen mới cánh hoa lài hoa cúc
Nguyên Đỗ



![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)







