<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-22 19:20:43nhatran89>
Cung Điệu Của Nhớ
Em cứ hỏi từng giai điệu của nhớ
Mỗi lần em gởi tin nhắn cho anh
Mỗi lần em gọi thử dạ làm lành
Cho anh thấu từng cung bậc niềm nhớ
Nhớ da diết nhớ mỏi mòn dễ sợ
Nhớ bâng quơ nhớ nhớ lắm yêu thương
Nhớ người dưng ơ sao nhớ lạ thường
Nhớ ray rứt nhớ cồn cào não ruột
Nhớ từng ngày, nhớ từng giây, từng phút
Nhớ không quên, nhớ chút chút, âm thầm
Nhớ miệt mài, nhớ nhức nhối trăm năm
Nhớ mãi mãi nhớ từng đêm thao thức
Nhớ mải miết nhớ cài trong lồng ngực
Nhớ khôn nguôi, nhớ túc trực trong tim
Nhớ người yêu muôn dặm bước đi tìm
Nhớ đến nỗi hồn chìm trong biên nhớ
Nguyên Đỗ
NỖI NHỚ
Nhớ lắm lắm nhớ nhiều nhiều lắm lắm
Nhớ âm thầm nhớ ầm ỉ trong tim
Nhớ quá đấy thôi biết ngỏ nào tìm
Trời viễn xứ nỗi niềm triền miên nhớ
Em nhớ lắm nhớ qua từng hơi thở
Nhớ nhung đầy chất chứa tận buồng tim
Nhớ ôi chao não nuột buốt con tim
Nhớ nôn ruột gan bào se thắt nhói.
Nhớ lắm lắm ngày thơ chưa kịp nói
Và bây giờ chẳng có dịp nói đâu
Nhớ bóng hình tiếng nói khắc đậm sâu
Nhớ quay quắt cả lên màu mắt biếc.
Nhớ lắm lắm nhớ ôi thôi da diết
Nhớ cánh buồm vôi trắng biếc màu thương
Nhớ cố hương cách biệt mấy trùng dương
Cánh nhạn trắng mang yêu thương đến đấy.
Trắng đêm thâu nỗi nhớ bừng trỗi dậy
Tiếng quê hương sóng biển bọt vây sầu
Áng mây trôi lơ lững phối nhiều màu
Họp nhung nhớ đến khi nào hội ngộ.
Nhớ nhớ quá con đường qua phố cổ
Chợ hoa mơ nở rộ bốn mùa mơ
Nhớ từng giây từng phút tháng năm chờ
Nỗi nhung nhớ vô bờ...Ôi ! Nhớ quá !!!
Nhã Trân
Em cứ hỏi từng giai điệu của nhớ
Mỗi lần em gởi tin nhắn cho anh
Mỗi lần em gọi thử dạ làm lành
Cho anh thấu từng cung bậc niềm nhớ
Nhớ da diết nhớ mỏi mòn dễ sợ
Nhớ bâng quơ nhớ nhớ lắm yêu thương
Nhớ người dưng ơ sao nhớ lạ thường
Nhớ ray rứt nhớ cồn cào não ruột
Nhớ từng ngày, nhớ từng giây, từng phút
Nhớ không quên, nhớ chút chút, âm thầm
Nhớ miệt mài, nhớ nhức nhối trăm năm
Nhớ mãi mãi nhớ từng đêm thao thức
Nhớ mải miết nhớ cài trong lồng ngực
Nhớ khôn nguôi, nhớ túc trực trong tim
Nhớ người yêu muôn dặm bước đi tìm
Nhớ đến nỗi hồn chìm trong biên nhớ
Nguyên Đỗ
NỖI NHỚ
Nhớ lắm lắm nhớ nhiều nhiều lắm lắm
Nhớ âm thầm nhớ ầm ỉ trong tim
Nhớ quá đấy thôi biết ngỏ nào tìm
Trời viễn xứ nỗi niềm triền miên nhớ
Em nhớ lắm nhớ qua từng hơi thở
Nhớ nhung đầy chất chứa tận buồng tim
Nhớ ôi chao não nuột buốt con tim
Nhớ nôn ruột gan bào se thắt nhói.
Nhớ lắm lắm ngày thơ chưa kịp nói
Và bây giờ chẳng có dịp nói đâu
Nhớ bóng hình tiếng nói khắc đậm sâu
Nhớ quay quắt cả lên màu mắt biếc.
Nhớ lắm lắm nhớ ôi thôi da diết
Nhớ cánh buồm vôi trắng biếc màu thương
Nhớ cố hương cách biệt mấy trùng dương
Cánh nhạn trắng mang yêu thương đến đấy.
Trắng đêm thâu nỗi nhớ bừng trỗi dậy
Tiếng quê hương sóng biển bọt vây sầu
Áng mây trôi lơ lững phối nhiều màu
Họp nhung nhớ đến khi nào hội ngộ.
Nhớ nhớ quá con đường qua phố cổ
Chợ hoa mơ nở rộ bốn mùa mơ
Nhớ từng giây từng phút tháng năm chờ
Nỗi nhung nhớ vô bờ...Ôi ! Nhớ quá !!!
Nhã Trân







