Phút Giây Bối Rối
Ai chẳng có những phút giây bối rối
Lần đầu tiên gặp gỡ đã như quen
Hỏi gần xa, tìm trong trí một tên
Vẽ minh hoạ nhành Dương xanh bên suối
Ai chẳng có những phút giây đắm đuối
Lạ lân đâu, nhưng rúng động con tim
Đúng, nửa đời chưa hề biết hay quen
Sao tim thức thiết thân như tri kỷ
Ai chẳng có những phút giây trân qúi
Thật như mơ, lãng mạn tựa như thơ
Có nhiều đêm thao thức ngóng trông chờ
Có những ngày đợi chuông reo điện thoại
Ai chẳng có những phút giây khắc khoải
Thực hư hư, hư hư thực tơ vương
Ở nơi nao, trong góc nhỏ thiên đường
Nơi chính điện trầm hương nghi ngút khói
Ai chẳng có những phút giây thầm hỏi
Phải tiền duyên hay định kiếp đời nao
Chưa gặp nhau, hồn đã choáng ngập trào
Những rung cảm những dạt dào vô bến
Ai chẳng có những phút giây trìu mến
Tựa như thơ, dìu qua ngõ đam mê
Bước đi qua chẳng tiếc nuối quay về
Dĩ vãng cũ, những eo sèo thường nhật
Ai chẳng có những phút say, thành thật
Trải hồn mình trên giấy trắng trên thơ
Như sóng dâng, như bướm cứ nhởn nhơ
Đôi môi chạm đôi môi thơm lửa cháy
Ai chẳng có những phút giờ áy náy
Biết người ta có sống thật như thơ
Hay thoảng qua như sóng vỗ vào bờ
Bọt trắng xoá tung toé vùng ảo ảnh
Nguyên Đỗ
Ai chẳng có những phút giây bối rối
Lần đầu tiên gặp gỡ đã như quen
Hỏi gần xa, tìm trong trí một tên
Vẽ minh hoạ nhành Dương xanh bên suối
Ai chẳng có những phút giây đắm đuối
Lạ lân đâu, nhưng rúng động con tim
Đúng, nửa đời chưa hề biết hay quen
Sao tim thức thiết thân như tri kỷ
Ai chẳng có những phút giây trân qúi
Thật như mơ, lãng mạn tựa như thơ
Có nhiều đêm thao thức ngóng trông chờ
Có những ngày đợi chuông reo điện thoại
Ai chẳng có những phút giây khắc khoải
Thực hư hư, hư hư thực tơ vương
Ở nơi nao, trong góc nhỏ thiên đường
Nơi chính điện trầm hương nghi ngút khói
Ai chẳng có những phút giây thầm hỏi
Phải tiền duyên hay định kiếp đời nao
Chưa gặp nhau, hồn đã choáng ngập trào
Những rung cảm những dạt dào vô bến
Ai chẳng có những phút giây trìu mến
Tựa như thơ, dìu qua ngõ đam mê
Bước đi qua chẳng tiếc nuối quay về
Dĩ vãng cũ, những eo sèo thường nhật
Ai chẳng có những phút say, thành thật
Trải hồn mình trên giấy trắng trên thơ
Như sóng dâng, như bướm cứ nhởn nhơ
Đôi môi chạm đôi môi thơm lửa cháy
Ai chẳng có những phút giờ áy náy
Biết người ta có sống thật như thơ
Hay thoảng qua như sóng vỗ vào bờ
Bọt trắng xoá tung toé vùng ảo ảnh
Nguyên Đỗ
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
Để kiếm tấm pic treo dzô cho nó giống 