Tm à,
N Đ là người lắng nghe gió, nghe nhịp thở, nàng thơ thổi nhẹ qua là vội ghi nên đừng trách chấp ND gì nha:)
Trăng Mơ Mộng Nguyệt
Anh tơ tưởng tới Trăng Mơ Mộng Nguyệt
Từ em xa sương tuyết phủ tim anh
Nước hồ xanh nhớ mãi cánh sen lành
Hồn thơ nặng nỗi buồn loang màu tím
Tim trống trải biết ai vào đọat chiếm
Ngọn gió lùa từng đợt bão tương tư
Em cong môi hờn trách những tật hư
Của anh mãi cứ nối theo dòng thi sĩ
Làm thi sĩ có tội gì kia nhỉ
Tội thương vay khóc mướn chuyện người ta
Hay ngày xưa mắc nợ cõi ta bà
Nên phải hát cả cuộc đời còn lại
Ơ anh đấy trước cổng trường con gái
Nhìn thấy em áo trắng trốn chạy anh
Như bông sen hồng tím lá xanh xanh
Dưới hồ nước ẩn mình sau tàu lá
Ờ anh đấy bị trời đày làm cá
Yêu hoa sen nhưng chẳng nhảy được cao
Nên vẩn vớ quấn quyện gốc sen nào
Nhìn từng cánh rụng vào trong nước biếc
Người ta đó nhìn trăng mơ tưởng tiếc
Anh chàng ngư bơi mãi dưới giòng thơ
Bơi lượn quanh chỉ một bóng Trăng Mơ
Đợi sen rụng, nghiêng mình hôn mặt nước
Chỉ nhiêu đó cũng bao vòng hạnh phúc
Anh cá kình bơi lội dưới hồ sen
Đến bao giờ thủy triều đưa nước lên
Để anh rước sen hồng ra biển lớn
Nguyên Đỗ