📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Suối Nguồn Thơ

4.264 trả lời, 462.593 lượt xem — Trang 37 / 143
Hàng Xóm Láng Giềng

Láng giềng hàng xóm nắng mưa
Ươm hoa tiả luá ngày muà ngát hương
Cả ngày khai khẩn ruộng nương
Những khi đau ốm xót thương phận mình
Láng giềng kết bạn chung tình
Vun trồng xới tiả mộng lành sớm hôm
Nghĩa đào ân mận khít hơn
Không tình hàng xóm cũng ơn láng giềng

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Ý Trung Nhân ?

Hay

Trung Ý Nhân ?

Nơi xa lắc vùng miền Trung nước Ý
Em đi tìm Chân Thiện Mỹ trong thơ
Én mùa Xuân bay lượn dưới nắng mơ
Em đã thấy trời mây non nước lạ

Thuyền hoa trôi bập bềnh trên biển cả
Tóc em bay đầu ngọn sóng như mây
Giang đôi tay như cánh én tung bay
Biển hạnh phúc miền Florence Trung Ý

Thuyền ghé bến chiếc nôi hồng thiện mỹ
Nơi chôn nhau của những bậc danh nhân
Người tạc tượng (1), người tranh vẽ như thần (2)
Người thả những vần thơ hay bất hủ (3)

Dưới trời sao, em dịu hiền, quyến rũ
Cạnh giếng phun, nhắm mắt, ném đồng xu
Thầm ước ao được toại nguyện răng chừ ?
Em cười mỉm, chắc là đang tròn mộng ?

Em đứng đó như một nàng tiên sống
Như bức tranh danh hoạ vẽ truyền thần
Anh sững sờ phải chăng ý trung nhân
Vừa xuất hiện trong đêm đầy tinh tú

Nguyên Đỗ

(1) Michel Angelo
(2) Leonardo da Vinci
(3) Dante Alighieri



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-06 11:39:12Huyền Băng>
Vần Thơ Dâng Mẹ


Con lại viết những vần thơ về Mẹ
Mẹ nhân từ, Mẹ hiền dịu, thiết tha
Mẹ thương con, Mẹ trung nghĩa, thật thà
Tình của Mẹ hơn non cao, biển cả

Mẹ đỡ nâng từng lúc con vấp ngã
Me ủi an khi con thoáng u buồn
Tình Mẹ nồng, ấm áp nắng mùa Xuân
Cho bầy - én - đàn - con tung cánh lượn

Con vẫn nhớ những đêm khuya về muộn
Mẹ thức chờ mở cổng đón hân hoan
Nhỏ nhẹ khuyên, "Đừng trễ nữa, con ngoan! ..."
Đôi mắt Mẹ long lanh như rướm lệ ...

Mẹ lo lắng sợ rủi ro, từng tí
Những người con rồi lần lượt tung bay
Mẹ chờ mong từng đứa một hằng ngày
Tóc bạc đi, nét nhăn hằn trên trán

Gương nhẫn nại vỗ về khi chán nản
Đức hy sinh Mẹ hướng dẫn đời con
Nghĩa Mẹ soi cho bổn phận vuông tròn
Cám ơn Mẹ, Mẹ mãi là Hiền Mẫu

Nguyên Đỗ
Cho ngày Hiền Mẫu 14/5/06
r
Đăng nhập để trả lời
0
Một Góc Trời Buồn

Kính tặng và chia buồn cùng chị Miên Thuỵ

Em biết giờ đây chị chẳng vui
Nỗi buồn mất Mẹ chẳng mau nguôi
Rứt ray đau xót thương về Mẹ
Nhang khói đốt lên dâng kính Người

Sống gởi thác về luật tự nhiên
Bàng hoàng sửng sốt Mẹ đi liền
Trời ơi, trái đất dường như sụp
Thèm khóc quỳ bên gối Mẹ hiền

***

Đất bằng như nổi sóng phong ba
Nhớ Mẹ chờ trông đứng trước nhà
Tóc bạc lưng còng chân đã mỏi
Mẹ ơi sao đã vội vàng xa ?

Mẹ có nghe chăng tiếng khóc gào
Của bầy con cháu nặng tình sâu
Mẹ đi yên tĩnh mà giông gió
Bão tố phong ba với nghẹn ngào

Tha hương lưu lạc khói hương trầm
Đốt sưởi tình thân tự đáy tâm
Nơi cõi vĩnh hằng Mẹ có biết
Hồn con loang loét vết thương ngầm

Cứ hẹn năm này đến năm kia
Bao năm đau xót cũng chưa về
Mẹ chờ con mãi nhưng Mẹ hiểu
Con biết mà lòng vẫn tái tê

Bức điện tín kia để cạnh bàn
Mẹ đi khi ngủ nét bình an
Cõi này tạm bợ không còn thiết
Thương gái cùng trai biệt ngút ngàn

Con nhớ hôm nao gọi điện về
Mẹ con cùng khóc chuyện chia ly
Vài câu thăm hỏi rồi oà khóc
Nhưng sánh sao bằng Mẹ tử quy

Nước mắt trào dâng sắp cạn rồi
Từ nay thấm thía phận mồ côi
Nỗi đau bất hạnh không còn Mẹ
Héo hắt lòng con chết điếng người
***
Thôi chị bình tâm Mẹ chị đi
Người hằng thấu hiểu cõi sinh thì
Trên cao Người sẽ hộ phù chị
Gần gũi hơn là ở chốn mê

Em sẻ chia cùng chị nỗi buồn
Mẹ em cũng mất dịp đầu Xuân
Cũng buồn quặn thắt đau muôn nỗi
Gắng gượng lên đi gắng mãi luôn

Tình Mẹ bao la vẫn đó mà
Mẹ truyền chỉ bảo trao cho ta
Thương yêu con cái noi gương Mẹ
Tình Mẹ yêu thương sáng tỏ ra

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Nhắn Nhủ

Đã chẳng gây thù chỉ thích mơ
Không gieo họa oán, có ai ngờ
Đất bằng nổi sóng mây đen kịt
Biển động lên cơn nước bạc phơ
Gác kiếm treo gươm quên tất cả
Viết văn mài bút luyện vần thơ
Biết rằng mọi chuyện là hư ảo
Sao lại động tâm hãy tỉnh bơ


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Đôi Tình Nhân Đầu


Khi hơi thở thổi ra từ Thượng Đế
Tượng đất bùn bừng sự sống Adam
Vườn địa đàng cây trĩu trái táo cam
Ăn thỏa thích đêm trở về cô độc

Người đàn ông đầu tiên bật tiếng khóc
Thượng Đế chạnh lòng đợi hắn ngủ rút xương
Cạnh nương long tạo người nữ yêu thương
Để hắn giữ một tình yêu trân quí

Như trái tim mình, bạn đường tri kỷ
Rất ngang hàng, không thấp kém, không cao
Nhịp yêu thương từ đó cứ dạt dào
Và lớn mãi mỗi ngày thêm sâu đậm

Yêu say đắm sẻ chia luôn trái cấm
Buồn vui chung, sướng khổ cũng san cùng
Có bao giờ em đã thử hình dung
Ta hai đứa một đời chung nhịp bước

Nguyên Đỗ

Viết Cho Người Đàn Ông Của Em
-Trường Phi Bảo-

Em sống suốt đời mà tới giờ mới hiểu
Mình được tạo ra từ chiếc xương sườn ở ngực anh
Người con trai đầu tiên được Đất khai sanh
Khi vũ trụ mới hình thành võ bọc

Thuở xưa ấy chắc chỉ mỗi anh cô độc
Và tình yêu đánh thức tiếng khóc đang ngũ say
Em chợt hiện ra trong một cơn mê dài
Làm bừng tỉnh cả ngàn năm nỗi nhớ

Biết là sẽ yêu anh ngay cả khi ngừng thở
Biết là mình rồi nặng nợ cõi nhân gian
Biết là của nhau từ khi gánh đa đoan
Biết là em tin vào anh như con chiên ngoan tin vào chúa

Chỉ hiểu thế thôi!
Chỉ nghĩ vậy thôi!

Trái cấm còn không cùng với lời hứa
Hỡi người đàn ông cuối đời em bắt gặp
Sống suốt đời mà sao giờ mới thắp
Lửa tình yêu rực cháy tuổi xanh.

6-5-2006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-17 02:41:53Viet duong nhan>
Hỏi Thăm Người Em Nhỏ

Sau vài tháng, lại thấy em, vui nhỉ
Em bây giờ hạnh phúc giữa quê hương
Cuộc đời sao, em vẫn sống bình thường
Em có nhớ những ngày trên đất Nhật ?

Em còn giữ kỷ niệm nào đẹp nhất
Rừng Anh Đào, ngọn Phú Sĩ, công viên
Hồ tắm chung, suối nước nóng, chuà chiền
Hay những buổi anh em mình tâm sự ?

Em đứng đó trước hàng cây hoa sứ
Anh mơ màng nhớ trời cũ hương xưa
Mùa ô môi, hoa soan tím, vườn dừa
Hoa trái ngọt bốn muà quê thơm ngát

Anh nghe sóng dòng Cửu Long dào dạt
Từng con sông, từng kênh lạch, suối, khe
Gợi hồn anh những kỷ niệm đi về
Thuở thơ bé rong chơi vô tư lự

Quê hương mình vẫn vươn lên luôn chứ
Triệu bàn tay, triệu khối óc, xây chung
Những ước mơ, tương lai đẹp vô cùng
Giữa thế giới đầy tình thương nhân loại ?

Anh mong muốn quê hương mình tiến mãi
Cây tự do hạnh phúc nở muôn hoa
Tiếng cười vui đầy ắp khắp muôn nhà
Được tìm thấy những gì đang mộng ước

Nguyên Đỗ
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-17 02:37:14Viet duong nhan>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Hỏi Thăm Người Em Nhỏ

Sau vài tháng, lại thấy em, vui nhỉ
Em bây giờ hạnh phúc giữa quê hương
Cuộc đời sao, em vẫn sống bình thường
Em có nhớ những ngày trên đất Nhật ?

Em còn giữ kỷ niệm nào đẹp nhất
Rừng Anh Đào, ngọn Phú Sĩ, công viên
Hồ tắm chung, suối nước nóng, chuà chiền
Hay những buổi anh em mình tâm sự ?

..............

Nguyên Đỗ


Em Vẫn Nhớ

Giữa Đông buồn em về gian phòng cũ
Bước chầm chậm trên lối phủ mù sương
Ngồi cạnh anh nhưng cách mấy dặm trường
Em chỉ biết gửi từng câu từng chữ


Xa Phù Tang em thấy buồn đến ngự
Sâu trong lòng một nỗi nhớ không tên
Hoa Anh Đào hay phong cảnh chùa đền
Tắm Onsen * hay ngắm nhìn Phú Sĩ

Em vẫn nhớ những hôm mình thủ thỉ
Trao cho nhau chút ấm của tình thân
Gửi đến anh vài thăm hỏi ân cần
Lại buồn nhất ngày em về quê cũ

Biết xa Ai nên lòng buồn ủ rũ
Đâu một thời thăm hỏi lẫn làm quen
Em trở về lại đóng cửa cài then
Tự gậm nhấm nỗi đau quên ngày tháng

Ở quê hương trái cây ngon hàng vạn
Bưởi, mít, dừa, xoài ngọt lẫn chôm chôm
Vẫn mong sao trời thổi cơn gió nồm
Lim dim mắt đưa hồn vào giấc điệp

Mong từ anh nhận đôi dòng hồng thiệp
Đành chúc mừng hai họ góp trầu cau
Vui duyên mới hạnh phúc suốt canh thâu
Số của em phải riêng mình một bóng

Muốn buông thỏng theo cuộc đời vô vọng
Chiếc thuyền trôi chưa cặp được bến mơ
Mong anh em vẫn hãy cứ ơ thờ
Để em mãi khúc ca Sầu Lẽ Bóng.

Khánh Quỳnh

* Tắm Onsen : hồ tắm chung bằng nước nóng ở bên Nhật
R
Khi tình yêu ngự trị thì điều không thể cũng thành có thể

Tục ngữ Ấn Độ

look for...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-17 02:44:03Viet duong nhan>
Hoa Tình Thơ

Không văn thơ, chắc đời buồn tẻ lắm
Thơ - bạn đường; thơ - linh hướng đời ta
Thơ - người tình; thơ - tri kỷ: hương hoa
Những tâm sự nỗi niềm riêng mộng ước

Không mộng ước chắc là không sống được
Như chim trời gãy đôi cánh thần tiên
Như nắng hạn khô cháy mấy năm liền
Đồng xanh cũ hoá thành vùng hoang mạc

Cám ơn ai mang vào đời tiếng nhạc
Cám ơn người còn gọt giũa lời thơ
Từng điệu thương, từng câu nhớ, lời chờ
Cho khúc hát còn dịu dàng muôn thuở

Cánh cò trắng còn bay trên đồng luá
Một màu xanh bất tận rất mênh mông
Còn văn thơ còn hy vọng nhạc hồng
Bốn mùa đổi cho lòng thêm chan chứa

Anh trông ngóng đợi tin em từng bữa
Nàng thơ về khơi nhóm lửa trong đêm
Ru tình nhau qua tiếng hát êm đềm
Cho năm tháng còn ngập tràn hy vọng

Còn văn thơ là vẫn còn mơ mộng
Giọt sương mai còn đọng lá cành xanh
Những trưa hè còn man mát gió lành
Mùi luá chín cánh đồng vàng bất tận

Em mùa thu lá rừng thu lãng mạn
Em muà đông giọt sương giá tuyết bay
Em mùa xuân hương ngào ngạt mê say
Em mùa hạ màu tình yêu rực rỡ

Tình thân ái mãi hồng luôn mãi nở
Mặc bão giông mặc năm tháng nắng mưa
Hoa tình yêu nở luôn cả bốn mùa
Biết gìn giữ đâu khi nào tàn uá

Nguyên Đỗ
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-17 02:50:06Viet duong nhan>
Em Đã Về Bến Sông Mây

Em đã về qua Bến Sông Mây
Màu xanh dìu dịu nước dâng đầy
Đó đây từng cặp vui tâm sự
Anh cúi chào em ghé chốn này

Vi vút hàng thông gió dạt dào
Em đi bờ cát cũng xôn xao
Bảo nhau ca hát mừng vui đón
Em cứ thản nhiên mặt ngẩng cao

Nắng luạ hanh vàng bãi bến đây
Sóng đùa rút kéo phút chia tay
Ô kìa đôi mắt dường hoe đỏ
Nhung nhớ mai kia sẽ đọng đầy

Giây phút gần nhau vụt biến nhanh
Tương lai ai biết chuyện đôi mình
Ân tình chan chứa tràn tâm dạ
Yêu thật là yêu một mối tình

Nguyên Đỗ
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-17 02:46:41Viet duong nhan>
Mừng Phật Đản Sinh

Rừng, biển người đang thành tâm khấn vái
Phật đản sinh giác ngộ hướng tâm lên
Đoàn xe hoa rước Phật bước đài sen
Thắp nén hương cầu dân an quốc thái

Phút quán tưởng về nhiệm mầu hoán cải
Bánh xe đời xoay trong cõi trầm luân
Phải tu tâm giác ngộ vượt bể trần
Sống thanh thản từ bi xa đất dục

Áo cà sa như một rừng hoa cúc
Sao nhiều ghê những khất sĩ tăng ni
Những con người đang sống đức từ bi
Hương trầm ngát, tiếng kinh cầu Phật tử

Đóa sen hồng thơm ngàn năm muôn xứ
Thả hoa trôi truyền tín điệp thương yêu
Thù bỏ qua, hận xóa hết muôn điều
Vượt cõi thế về quê hương huyền diệu


Nguyên Đỗ
Mừng đại lễ Phật đản sinh 12/5/2006
R
Đăng nhập để trả lời
0
Chẳng Muốn Nói Chia Tay


Mình được gặp nhau, phút chạnh lòng
Ngòai trời gió bão với mưa giông
Bao nhiêu kỷ niệm khơi hồn ấm
Bốn mắt nhìn nhau ánh lửa hồng

Nói chuyện ngày xưa quá nửa đêm
Chuyện ngày bạn cũ đến tìm em
Chuyện anh lần cuối tìm không gặp
Chuyện một chuyến đi chuyện trái tim

Trong mắt của nhau vẫn đắm say
Nỡ nào đánh đổ ước mơ này
Thời gian có thể nào tìm lại
Chuyện đã qua rồi lắm đắng cay

Đừng nói chia tay, cứ lặng đi
Đã lỡ duyên rồi, biết nói gì
Buồn anh khiến gió buồn than thở
Mưa đổ lệ sầu che kín mi

Anh giữ trong tim chuyện chúng mình
Một mùa mưa bão sóng lênh đênh
Thuyền em về bến theo trăng nước
Dương liễu đong đưa một khối tình


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0

Cửa Quá Khứ


Cửa quá khứ đóng vào đi em nhé
Vào tương lai mặt trời mọc phương đông
Bức màn nhung cùng gối mộng hương nồng
Sẽ sưởi ấm cả cuộc đời còn lại

Bỏ quá khứ để lòng không tê tái
Đừng kéo theo hành trang nặng đau thương
Hãy nhẹ nhàng, cứ mạnh dạn, lên đường
Chân trời mới, nắng hồng, hoa xuân nở

Anh trước lạ cúi đầu nghe tự sự
Chuyện tình em, nỡ, nghĩa đã trả xong
Thôi băn khoăn, hãy mạnh dạn nhủ lòng
Cửa quá khứ đã khép rồi vĩnh viễn

Cứ ngẩng mặt bước vào đời hãnh diện
Em là em, trang vở mới trắng tinh
Sổ riêng em sẽ chan chứa ân tình
Em tác giả cuộc đời em tự định


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Đồng Xanh Mơn Mởn


Cánh đồng kia cỏ trông xanh non nõn
Giữa mùa Xuân sóng gợn mút trời xa
Cõi người ta giữa cuộc sống hiền hoà
Tiếng ngư nữ, đồng cỏ non vẫy gọi

Có bao giờ bầy chiên, lừa thầm hỏi
Cỏ bên kia chắc đã phải xanh ngon
Cỏ đang ăn còn xanh mãi chưa mòn
Ai quả quyết bên kia là tuyệt hảo

Rồi một đêm trời mưa to gió bão
Gãy hàng rào, con bò lớn lội sông
Bơi vượt qua bờ bên trái cuối giòng
Chút hy vọng thêm sức bò cất bước

Đồng xanh nõn, cỏ xanh đang thúc giục
Gắng gượng đi, lên đồi cỏ xanh xanh
Đường dốc cao, ghềnh sỏi đá cũng đành
Khi đến đích bò lăn kềnh hấp hối

Cánh đồng xanh, ơ màu xanh giả dối
Đồng cỏ gai ( 1)nhọn hoắc lấy gì nhai
Giữa đồng xanh chú bò ngốc nằm dài
Nhớ đồng cũ, chết giữa miền cỏ dại

Nguyên Đỗ

Ý từ thành ngữ Anh: "The grass is always greener
on the other side"!

Cỏ gai (thistle): Loại cỏ dại màu xanh hoa xanh tím nhạt, lá có gai đâu rất đau, bò, lừa rất kỵ.

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-23 03:56:28Nguyên Đỗ>
Rửa Gươm Gác Kiếm?

Muốn rửa kiếm, lui dần về thinh lặng
Chợt giật mình thấy một gã điêu ngoa
Múa máy điên, phá cuộc sống an hòa
Của xóm nhỏ, giữa rừng mơ bên suối

Lẽ công chính, quyết lòng chẳng gian dối
Sao lặng câm để kẻ ác vẫy vùng
Giữ an bình là bổn phận của chung
Nếu xuống núi cũng chỉ vì trượng nghĩa

Sống thành thật chớ dèm pha đặt bịa
Dấu một lần, hai lần, dấu chẳng lâu
Cây thẳng cao chẳng sợ gió mưa sầu
Cứ vươn lớn thách thức cùng bão tố

Gã điên ngông nói quàng không xấu hổ
Hắn tự biên tự diễn tưởng thật luôn
Thanh gươm thiêng chém gã cũng thêm buồn
Hắn nào biết đâu là mơ là thật

Tâm bình thản, sống an nhiên, bất khuất
Để trái tim rung động với trăng sao
Để trái tim cùng đập với đồng bào
Mỗi một ngày cùng gióng lên tiếng nói

Yêu tha thiết Tự Do Dân Chủ mới
Giữ gươm thiêng ái quốc thật công minh
Để bốn phương thấy thiện chí hòa bình
Chân Thiện Mỹ Nghệ Thuật là bất diệt

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Ý Văn Ý Thơ

Ý văn nhiều, ý thơ sao hiếm lạ
Viết văn dài thuyết phục kể chuyện vui
Chuyện bâng khuâng, tình dang dở, ngậm ngùi
Viết truyện ngắn, viết văn xuôi, ký sự ...

Thơ hơi khác, lựa lọc từ, ý tứ
Viết cho vần, viết có nhạc em ơi
Chọn thể thơ, qui luật sẵn định rồi
Phải sáng tạo, hình tượng, gây cảm xúc

Viết dài ngắn cũng tùy lòng, tùy lúc
Vài ý thôi, đừng kéo mãi lê thê
Một ý hay cũng đã đủ đó nè
Đừng ham viết liên tu ti bất tận

Em hỏi anh, anh góp lời, chớ giận
Thơ văn ôn như võ luyện ngày đêm
Viết thường xuyên em sẽ tiến mãi thêm
Chẳng mấy chốc em thành văn / thi sĩ

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Công Chúa Dân Dã

Nàng Thơ bé rời cung vàng điện ngọc
Cải trang thành một thiếu nữ thường dân
Đi khắp nơi thăm viếng biết bao lần
Mấy kẻ biết nàng chính là công chúa

Từng xóm chợ, thuyền chài, hay đồng lúa
Nàng ghé thăm giúp đỡ kẻ già nua
Từng trẻ thơ, người góa bụa, đình, chùa
Nàng thấu hiểu nguyện vọng dân, tình thế

Nàng loan báo bốn phương qua truyện kể
Cho mỗi thôn, mỗi xóm hiểu thêm lên
Có những đêm ánh trăng sáng thay đèn
Dân chăm chú nghe nàng như thọai kịch

Đoàn cải lương đi vào từng ngõ ngách
Chuyện một nàng công chúa giữa dân gian
Kể Đức Vua những tình cảnh khó khăn
Xin cải cách nâng cao người khó nhọc

Từng thôn xóm mọc lên từng lớp học
Những ngôi trường bé nhỏ tiếng hát vang
Những trẻ thơ đang tập đọc nhẹ nhàng
Từng cải tiến nhờ công chúa dân dã


Nguyên Đỗ



Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Em chẳng mơ thi sĩ


Anh biết em chẳng mơ làm thi sĩ
Bởi vì em hiện thân của nàng thơ
Khoan thai đi nhịp nhàng đó sương mờ
Rất lúng túng tình yêu không kịp nói

Anh biết em rất dịu dàng ngoan giỏi
Rất đảm đang nhà cửa giữ khang trang
Có sầu cay em thỏ thẻ dịu dàng
Thả văn chương đó đây cùng thương cảm

Làm văn sĩ, a ha, sao chẳng dám
Cứ viết liều, cứ viết mãi xem sao
Biển về đêm muôn đợt sóng dạt dào
Như vẫy gọi, "Nào vững lên, dấn bước"

Nguyên Đ0^


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Cám Ơn Nhé vì Em Thơ Bất Tận


Cám ơn nhé, vì Em thơ bất tận
Mạch thơ tràn, suối thơ chảy không ngưng
Hương ngát thơm quyện với những hoa rừng
Dòng thơ chảy qua khe, đồng tới biển

Lúc ngoằn ngoèo, lúc thẳng băng quyền biến
Bốn mùa qua lên xuống thác nguồn thơ
Nước sông Hồng đã có cạn bao giờ
Dòng Cửu Long chia ra thành chín cửa

Em ghé đến, đem than hồng nhóm lửa
Lửa bên sông, đom đóm Hạ vào đêm
Nghe tiếng sông hòa với gió êm đềm
Như tiếng nhạc ngàn đời gieo muôn ý

Khúc hát vang đã từ bao thế kỷ
Qua giọng hò tiếng hát giữa đêm khuya
Cô lái đò, người đánh cá, đi về
Hát qua lại sông suối lời tình tự

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Giữ Hồn Thanh Thản

Anh chẳng ghét người nào đâu em ạ
Anh chẳng buồn vì những chuyện không đâu
Ở cuộc đời còn bao thứ trong đầu
Không chỗ chứa những gì mang thù hận

Ừ đôi lúc cũng có hờn có giận
Vốn trực ngôn viết vài chữ sửa ngay
Chẳng để tâm mặc kệ ghét ghen này
Cứ thẳng thắn nghĩ sao đành viết vậy

Mỗi câu thơ chính tự hồn anh đấy
Gác ngoài tai những vặt vãnh riêng tư
Ở trong tâm nhân loại vốn hiền từ
Vì dục vọng đôi lúc mờ tâm trí

Bỏ thất tình lục dục theo chân lý
Sống yêu thương tất cả sẽ bình an
Sống vị tha lòng sẽ thấy thanh nhàn
Tựa tiên thánh tiêu diêu trong cõi tục

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Xin Lỗi Thiên Thần

Xin lỗi nhé đã làm người ta khóc
Bắt đền đây, anh tặng gởi bài thơ
Nhóc thiên thần, chắc nghịch ngợm lắm cơ
Và hay khóc và hẳn thích làm nũng

Nhóc thiên thần cánh bay giờ chắc vững
New Jersey chắc là đẹp Hạ này
Bãi biển dài, cồn cát chắc mê say
Nhìn dõi bước nhóc thiên thần để lại

Anh đã thấy cánh thiên thần ngần ngại
Trong mưa xuân trời vừa nắng vừa mưa
Thật lạ lùng chẳng biết tới nhà chưa
Nên xếp cánh ghé vào cây ẩn núp

Bao kẻ nghèo, quà tặng trao em giúp
Đến lần anh, tay em sạch sành sanh
Em ngẩn ngơ, chợt em tới làm lành
Hôn má trái, hồn anh mê chới với

Em đã đi, bao nhiêu người nghĩ ngợi
Nàng là ai, thiên sứ giữa trần gian
Nàng thoáng qua như một trận gió ngàn
Không còn dấu, không vết chân lưu lạc


Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-24 14:15:58Nguyên Đỗ>
Thương Thật Nhiều


Thương thật nhiều là bao nhiêu em nhỉ
Thương thật nhiều cũng chỉ bấy nhiêu thôi
Dù nhận xong cũng vẫn thiếu, tiêu điều
Bao giờ đủ hay là tham lam quá


Em vẫn biết là anh hay chọc phá
Dọa em thôi, giữ hồn quí thương nhau
Dù trời nào, cũng nhớ mãi đậm sâu
Tình hai đứa, vẫn mong ngày thỏa nguyện


Anh còn nợ bao nhiêu là mọi chuyện
Xin em cho trả góp bằng văn thơ
Rồi một mai khi gió thổi tung cờ
Ngày hội ngộ chúng mình thành thực hữu


Nếu cố gắng, trung kiên thì thành tựu
Nếu ngã lòng, ai tháo gỡ cho đây
Em bên kia, anh ở mãi trời này
Bao ngăn cách sao san bằng nối nhịp


Em bảo anh nợ duyên từ tiền kiếp
Anh mỉm cười em khéo nói tài ghê
Một mai kia anh sẽ đón em về
Ngôi hoàng hậu em trị vì tâm quốc


Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 07:46:15Nguyên Đỗ>
Ngày Vui Hội Ngộ

Mai anh đến San Diego thật đấy
Phố người đông lắm chợ Việt tìm em
Hỏi thăm từng chuyện lớn nhỏ hiểu thêm
Anh sẽ viết khúc thơ vui tặng nhé

Mắt chớp chớp em cúi đầu e lệ
Tính hồn nhiên đùa phá đã chuồn đâu ?
Hiên nhà em hoa đã nở muôn màu
In như tranh, những tấm hình em gởi

Biết nhau lâu, thời gian qua thật vội
Im lặng tìm từng kỷ niệm ngày xưa
Cô bé bơi giỏi nhất lớp không ngờ
Học chăm chỉ nay đã thành dược sĩ

Tiếng nói em vẫn còn vui nhộn nhỉ
Rộn ràng vang chiều nắng xế hoàng hôn
Ầm ầm xa từng đợt sống dập dồn
Mong em cứ dịu dàng vui vẻ mãi

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0

Yêu Thương Nghìn Kiếp

Vĩnh biệt nhé, yêu thương
từ vạn kiếp
Em vừa về, em lại vội ra
đi
Để hồn buồn và lệ
đẫm lên mi
Cho nhung nhớ đêm đen dài dằng
dặc

Anh đã hứa cả cuộc
đời cân nhắc
Từng ngôn từ, từng chữ
viết cho em
Sợ rằng mai mưa sẽ
ướt buồn thêm
Anh chưa nói làm sao em hiểu nổi

Đừng ngơ ngác vào tình yêu quá
vội
Cũng đừng ngờ, nghi hoặc
nghĩ lung tung
Chuyện tình yêu sao nói hết cho cùng
Trăm nghìn vẻ, làm thế nào tả
hết

Nhưng tình anh dành cho em tha thiết
Cả đời này và mãi mãi ngàn sau
Nếu em đi và mãi mãi quên nhau
Em hãy nhớ anh đang sầu
đứt ruột

Từng người một đã ra
đi tút lút
Mờ chân mây anh biết viết sao
đây
Buổi mộng mơ tinh tú sáng cao
dầy
Em từ giã lòng đau đêm đặc
quánh

Từng câu nói thành gai, dầm góc cạnh
Đêm vào sâu, không dám kéo sợ đau
Từng kỷ niệm thấm sâu vào
trong đầu
Em cố nhớ, yêu thương ngàn
vạn kiếp

Nguyên Đỗ

http://diendan.datviet.com/forums/showthread.php?t=31735
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-27 03:13:59Nguyên Đỗ>
Lẳng Lặng Đọc Thầm


Anh nhìn thấy bên kia em đang đọc
Suối Nguồn Thơ, em thinh lặng mấy hôm
Chắc dòng thơ ngưng đọng đã hết thơm
Nên lẳng lặng âm thầm đọc không nói

Cứ tự nhiên, em gia hình phạt tội
Viết lung tung, viết thả cửa, gió bay
Những bài thơ như những lá trên cây
Hết mùa Hạ, sang Thu, Đông sẽ rụng

Em gật gù, câu này anh nói đúng
Mùa Xuân sang hoa lá trổ nụ non
Những bài thơ là phản ảnh tâm hồn
Theo góc độ của cái nhìn, con mắt

Em im lặng, lòng anh dường se thắt
Chắc là em giận dữ chuyện chi đây
Hay là em đã rời bỏ nơi này
Sang xứ lạ tìm thơ hay đọc tiếp


Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Giấc Mộng Mùa Xuân

Bên kia đó một bầu trời tưởng nhớ
Em đi về để lại dấu thương yêu
Hồ trong xanh, nước lặng lẽ, buổi chiều
Chiếc xuồng nhỏ chợt mơ ra biển lớn

Mới ngày nào, thương yêu và đùa giỡn
Ai có ngờ, biệt cách với thương đau
Duyên kiếp này hay mãi mãi nợ nhau
Cho nỗi nhớ tương tư vào cuộc sống

Ta thấy rõ gương mặt em giấc mộng
Nét hiền từ, nét đằm thắm, yêu thương
Câu tình thơ hoà niềm nhớ vương vương
Ta cảm tạ giấc mơ đời thật đẹp!

Em còn nhớ những ngày mưa khép nép
Đi bên nhau, hàng cây lá xanh non
Ta ước mơ tình yêu mãi mãi còn
Xanh thắm mãi một trời thơ mộng tưởng

Nguyên Đỗ
http://diendan.datviet.com/forums/showthread.php?t=20208
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Tương Phùng


Giây phút tương phùng sao quá ngắn
Tình trong đôi mắt ánh thu ba
Thời gian xóa hết bao hờn giận
Trái đất xoay tròn ta gặp ta


Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-27 16:41:50Trầm Thi>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Tương Phùng


Giây phút tương phùng sao quá ngắn
Tình trong đôi mắt ánh thu ba
Thời gian xóa hết bao hờn giận
Trái đất xoay tròn ta gặp ta


Nguyên Đỗ


ĐỒNG CẢM

duyên kỳ ngộ tương phùng là thế
gặp rồi quen - xa hết u mê
chân tri kỷ, giận hờn phai nhạt
Thiên lý, gần, xa... cảm nỗi quê

TT
"... người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy!"

(Trích: Hoàng tử bé - Antoine de Saint Exupéry)
Đăng nhập để trả lời
0

Trầm Thi


Những giọt thơ trầm lắng
Nhẹ nhàng rơi vào tim
Những giọt mưa thầm lặng
Rớt xuống đường, vì em

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-02 10:40:30Trầm Thi>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Trầm Thi


Những giọt thơ trầm lắng
Nhẹ nhàng rơi vào tim
Những giọt mưa thầm lặng
Rớt xuống đường, vì em

Nguyên Đỗ


Hoàng Hoa

Rụng mấy cánh hoa vàng
Cài hồn em thánh thiện
Đường em đi đầy nắng
Ngập tình hoa hồn nhiên!

2006
"... người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy!"

(Trích: Hoàng tử bé - Antoine de Saint Exupéry)
Đăng nhập để trả lời
0