📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Suối Nguồn Thơ

4.264 trả lời, 462.381 lượt xem — Trang 4 / 143
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-20 17:39:19Trăng Mơ>
Giáng Sinh

Em chúc anh một Giáng Sinh vui vẻ
Gửi thân tình của nhỏ mến thương anh
Gói quà tim chất chứa những mộng lành
Và kỷ niệm vẽ thành tranh tuyệt mỹ

Em vẫn nhớ những tháng ngày thủ thỉ
Giọng anh trầm càng nghe kỹ càng hay
Ngọt như môi, nồng như nụ hôn dài
Làm quyến luyến giọt trang đài không dứt

Trăng Mơ
:smile:

TM kính chúc anh N một Giáng Sinh êm đềm hạnh phúc.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-21 19:01:24Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: Trăng Mơ



Em chúc anh một Giáng Sinh vui vẻ
Gửi thân tình của nhỏ mến thương anh
Gói quà tim chất chứa những mộng lành
Và kỷ niệm vẽ thành tranh tuyệt mỹ

Em vẫn nhớ những tháng ngày thủ thỉ
Giọng anh trầm càng nghe kỹ càng hay
Ngọt như môi, nồng như nụ hôn dài
Làm quyến luyến giọt trang đài không dứt

Trăng Mơ
:smile:

TM kính chúc anh N một Giáng Sinh êm đềm hạnh phúc
.


Lâu lắm không thấy Trăng Mơ ghé vào, N Đ gọi hoài cũng không thấy, nên nghĩ TM bận rộn lắm với việc công, việc tư... Bây giờ Trăng Mơ về, N Đ làm thơ mì ăn liền với TM nhá, tại vì mấy con siêu vi quậy phá máy ở nhà không vào mạng được nữa, nên hôm nay lấy giờ sở nghỉ vào đây chúc mọi người một Lễ Giáng Sinh vui vẻ vì trường đại học đóng cửa tới sau Tết dương lịch!




Tháng Ngày Thủ Thỉ

Ngày xưa ấy, tháng ngày xưa thủ thỉ
Cạnh bên nhau, tỉ mỉ, hoặc qua loa
Ôi ngày xưa, ngày xưa ấy hiền hòa
Thời trinh nữ dáng ngọc ngà con gái

Bao năm rồi, cõi hồn như trống trải
Tựa đồng hoang, sa mạc, lạnh căm căm
Chẳng như xưa, mình thân ái thì thầm
Bên hồ nước, nhìn hoa sen đua nở

Lá sen xanh, nụ sen hồng, vàng mở
Đẹp như em, tym tým cạnh hồ sen
Anh như người thi sĩ lúc say men
Ngâm nga khúc tình yêu huyền ảo quá

Em hoảng sợ, nói gì? Em tá hỏa
Anh nhà thơ, tình quá, tính hay ghen
Thôi nha anh, đừng như thế, không nên
Anh hối hận đã từng làm ai giận

A thi sĩ cuộc đời thường lận đận
Mộng tình thơ thấp thoáng vẫn trăng mơ
Trầm hương bay ngan ngát trước điện thờ
Sương lấp lánh trên cành mai mỗi sáng

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-04 20:54:05nghinhnguyen>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Trích đoạn: SuongAnh

 
EM CON MÈO NHO NHỎ
 
Em con mèo nho nhỏ
Mắt đỏ vì khóc chi
Em đang nghĩ ngợi gì
Nghiêng mặt nhin dễ ghét
 
Anh còn đây chưa chết
Năm tý cũng gần qua
Mắt mèo như quáng hoa
Liếc nhìn mà chẳng thịt
 
Chuột kêu van thảm thiết
Trốn đâu được cho mau
Nhường chỗ cho đàn trâu
Nghiễm nhiên thành niên chủ
 
Anh đọc câu thần chú
Vẽ vời chuyện đầu năm
Thóat ra cảnh âm thầm
Nói cười như pháo tết
 
Nguyên Đỗ



Chào NĐ năm mới

Tình Yêu Cháy Bỏng

Có một đôi chim câu
bay trên bầu trời thẳm
chúng như đang say đắm
tình trong nắng bình minh
chúng tìm nơi tạm dừng
trên hai đường dây điện
tình trao tình qua miệng
tíc tắc... một dòng điện
làm lứa đôi biến tan
thành một nhúm tro tàn
một tình yêu tận hiến... .

                    Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Mâm Ngũ Quả
 
 Đầu năm Mâm ngũ quá
Cúng tổ tiên ông bà
Về vui cùng con cháu
Trong tình thương đậm đà
 
Giao thừa nhang khói hương
Cả gia đình thành kính
Dâng lên với yêu thương
Không như xưa vòi vĩnh
 
Sáng mồng một lính quýnh
Khệ nệ bưng xuống bàn
Nguyện một năm bình an
Chung vui cùng hàng xóm
 
Trước tiên là trái khóm
Lá mọc thật tươi xanh
Nguyện chúc muôn sự lành
Đến cùng người thân thuộc
 
Đu đủ đặt làm gốc
Không cần quá giàu sang
Sống tạm đủ đàng hòang
Giữ nét nhà đoan chính
 
Nguyên Đỗ
 
 
 
 
 
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-07 13:50:58Huyền Băng>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Thơ Là Thực, Thực Là Mơ, Huyền Ảo
 
Thơ là thực, thực là mơ, huyền ảo
Có thể là trừu tượng, có chân dung
Nàng Thơ Thương, Em Diễm Ảo vô cùng
Trong đời sống, trong mộng mơ, thực tế
 
Em nàng thơ hiện hình qua nhiệm thể
Cô gái hiền, nhút nhát núp sau anh
Anh  hiên ngang chàng vệ sĩ hiền lành
Làm lá chắn chở che em đến chết
 
Vâng thật đó một tình yêu tha thiết
Trọn một đời sống chết chỉ vì em
Trăm tấm hình anh khắc nhớ vào tim
Là dấu tích của tình yêu trầm lặng
 
Bao lâu nửa cách xa hồn lạnh vắng
Cũng chỉ em, công chúa của riêng anh
Trong bóng đêm, trong ánh sáng trong lành
Của nắng sớm của bình minh xuân mới
 
Anh lì lợm, anh cứng đầu, chẳng đổi
Cả một đời không chót lưỡi đầu môi
Cũng như em, khi nói phải giữ lời
Thương yêu mãi như mẹ yêu cha vậy
 
Thơ là thực, thực là mơ thật đấy
Để tâm hồn rung cảm với trăng mây
Mãi yêu nhau chẳng quản ngại khó này
Yêu là sống từng phút chờ thành thực
 
Nguyên Đỗ
 
 

Thân mến chào N Đ.   N.N Xin chúc N Đ một mùa Giáng sinh an bình hạnh phúc
một năm mới an khang thịnh vương.
nhất là hồn thơ lai láng.

tiện đây xin N Đ xem lại về :

Thơ - Người  Thơ

Có phải thơ là một phần cuộc sống
Nâng tâm hồn bay bổng giữa không gian
Vươn ước mơ tìm kiếm một thiên đàng
Một thế giới huy hoàng chân, thiện, mỹ

Cuộc thế cứ xoay vần trong "Thái bĩ"
Lay động bao tình ý của người thơ
Những bước đời qua lối mộng mơ
Nghe thổn thức giữa đôi bờ sinh tử

Nợ tình yêu có từ thời nguyên thủy
Để triệu năm còn đầy ứ lời thơ
Những khổ đau, hạnh phúc, ước mơ
Chỉ ẩn hiện mập mờ làn sương khói

Thi nhân khóc hộ tình đời ngang trái
Bên bức tường khổ ải của thế nhân
Bước phiêu du người thơ bổng hóa thân
Làm mảnh ghép - là một phần nhân thế

Những dự cảm qua cuộc đời dâu bể
Lại thấy mình như một kẻ thẫn thờ
Bước chông chênh giữa hai cõi thực, mơ
Những rung cảm chực chờ qua ánh mắt

Những dĩ vãng u hoài trong trầm mặc
Nhẹ lướt qua âm sắc khúc nhạc buồn
Từ không gian vang tiếng trúc véo von
Hoàng hôn tím hắt hiu trong sắc nhớ

Mùa đông tới thương bần hàn cơ nhỡ
Mùa xuân sang mong nhớ cuộc tao phùng
Mùa hè qua mang hoài cảm mông lung
Mùa thu đến điệp trùng bao hoài niệm

Người thơ mãi một đời đi tìm kiếm
Trong những điều bất định của cuộc đời
Căng buồm đưa hồn thơ đến trùng khơi
Múc ánh nguyệt giữa biển trời trinh bạch

Vào thực tại cõi đời - mình lữ khách
Cuộc hành trình mong rũ sạch bụi trần
Đến rồi đi - ta chỉ có một lần !
Ngoảnh nhìn lại là phù vân - ảo vọng

Bao vấn nạn cuộc đời còn khuất bóng
Cho thi ca lắng đọng những ngôn từ
Bức rèm thưa ngăn hai cõi thực, hư
Để hạnh phúc khổ đau về chung lối

Cảnh sắc cùng không gian luôn biến đổi
Bao hồn thơ mong kết nối thời gian
Thương đóa hoa xinh rồi cũng úa tàn
Tiếc đền tháp ngổn ngang thành phế tích !

Những hồn thơ mong tìm về viễn đích
Một tình yêu toàn bích giữa bao la
Những lời thơ là tiếng vọng thiết tha
Bao ý tứ chuyển thành lời thông điệp

Bao thế hệ người thơ luôn nối tiếp
Lời thi ca hòa nhịp với sinh linh
Mong thế nhân hợp xướng khúc diễm tình
Tình yêu kết nhân sinh cùng hòan vũ

Lời thơ là nơi người thơ tạm trú
Để hồn thơ vào vũ trụ bao la
Kết tinh từ mỹ cảm thăng hoa
Từ vô thức nhập hòa thành hiện hữu

Cả hiện tại tương lai và quá khứ
Với bao nhiêu tinh túy của hồn thơ
Dẫu rằng thơ là những phút mơ
Ai tìm được bến bờ trong tâm thức

Những người thơ muôn đời luôn thao thức
Đi kiếm tím lẽ thực của tình yêu .
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .   .
Thi hào Nguyễn Du rỏ máu xuống trang Kiều
Bóng chữ, hồn thơ nghìn năm còn tỏ.

                       Nghinh Nguyên

r
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-07 13:54:50Huyền Băng>
Trích đoạn: nghinhnguyen

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Thơ Là Thực, Thực Là Mơ, Huyền Ảo
 
Thơ là thực, thực là mơ, huyền ảo
Có thể là trừu tượng, có chân dung
Nàng Thơ Thương, Em Diễm Ảo vô cùng
Trong đời sống, trong mộng mơ, thực tế
 
Em nàng thơ hiện hình qua nhiệm thể
Cô gái hiền, nhút nhát núp sau anh
Anh  hiên ngang chàng vệ sĩ hiền lành
Làm lá chắn chở che em đến chết
 
Vâng thật đó một tình yêu tha thiết
Trọn một đời sống chết chỉ vì em
Trăm tấm hình anh khắc nhớ vào tim
Là dấu tích của tình yêu trầm lặng
 
Bao lâu nửa cách xa hồn lạnh vắng
Cũng chỉ em, công chúa của riêng anh
Trong bóng đêm, trong ánh sáng trong lành
Của nắng sớm của bình minh xuân mới
 
Anh lì lợm, anh cứng đầu, chẳng đổi
Cả một đời không chót lưỡi đầu môi
Cũng như em, khi nói phải giữ lời
Thương yêu mãi như mẹ yêu cha vậy
 
Thơ là thực, thực là mơ thật đấy
Để tâm hồn rung cảm với trăng mây
Mãi yêu nhau chẳng quản ngại khó này
Yêu là sống từng phút chờ thành thực
 
Nguyên Đỗ
 
 

Thân mến chào N Đ.   N.N Xin chúc N Đ một mùa Giáng sinh an bình hạnh phúc
một năm mới an khang thịnh vương.
nhất là hồn thơ lai láng.

tiện đây xin N Đ xem lại về :

Thơ - Người  Thơ

Có phải thơ là một phần cuộc sống
Nâng tâm hồn bay bổng giữa không gian
Vươn ước mơ tìm kiếm một thiên đàng
Một thế giới huy hoàng chân, thiện, mỹ

Cuộc thế cứ xoay vần trong "Thái bĩ"
Lay động bao tình ý của người thơ
Những bước đời qua lối mộng mơ
Nghe thổn thức giữa đôi bờ sinh tử

Nợ tình yêu có từ thời nguyên thủy
Để triệu năm còn đầy ứ lời thơ
Những khổ đau, hạnh phúc, ước mơ
Chỉ ẩn hiện mập mờ làn sương khói

Thi nhân khóc hộ tình đời ngang trái
Bên bức tường khổ ải của thế nhân
Bước phiêu du người thơ bổng hóa thân
Làm mảnh ghép - là một phần nhân thế

Những dự cảm qua cuộc đời dâu bể
Lại thấy mình như một kẻ thẫn thờ
Bước chông chênh giữa hai cõi thực, mơ
Những rung cảm chực chờ qua ánh mắt

Những dĩ vãng u hoài trong trầm mặc
Nhẹ lướt qua âm sắc khúc nhạc buồn
Từ không gian vang tiếng trúc véo von
Hoang hôn tím hắt hiu trong sắc nhớ

Mùa đông tới thương bần hàn cơ nhỡ
Mùa xuân sang mong nhớ cuộc tao phùng
Mùa hè qua mang hoài cảm mông lung
Mùa thu đến điệp trùng bao hoài niệm

Người thơ mãi một đời đi tìm kiếm
Trong những điều bất định của cuộc đời
Căng buồm đưa hồn thơ đến trùng khơi
Múc ánh nguyện giữa biển trời trinh bạch

Vào thực tại cõi đời - mình lữ khách
Cuộc hành trình mong rũ sạch bịu trần
Đến rồi đi - ta chỉ có một lần !
Ngoảnh nhìn lại là phù vân - ảo vọng

Bao vấn nạn cuộc đời còn khuất bóng
Cho thi ca lắng đọng những ngôn từ
Bức rèm thưa ngăn hai cõi thực, hư
Để hạnh phúc khổ đau về chung lối

Cảnh sắc cùng không gian luôn biến đổi
Bao hồn thơ mong kết nối thời gian
Thương đóa hoa xinh rồi cũng úa tàn
Tiếc đền tháp ngổn ngang thành phế tích !

Những hồn thơ mong tìm về viễn đích
Một tình yêu toàn bích giữa bao la
Những lời thơ là tiếng vọng thiết tha
Bao ý tứ chuyển thành lời thông điệp

Bao thế hệ người thơ luôn nối tiếp
Lời thi ca hòa nhịp với sinh linh
Mong thế nhân hợp xướng khúc diễm tình
Tình yêu kết nhân sinh cùng hòan vũ

Lời thơ là nơi người thơ tạm trú
Để hồn thơ vào vũ trụ bao la
Kết tinh từ mỹ cảm thăng hoa
Từ vô thức nhập hòa thành hiện hữu

Cả hiện tại tương lai và quá khứ
Với bao nhiêu tinh túy của hồn thơ
Dẫu rằng thơ là những phút mơ
Ai tìm được bến bờ trong tâm thức

Những người thơ muôn đời luôn thao thức
Đi kiếm tím lẽ thực của tình yêu .
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .   .
Thi hào Nguyễn Du rỏ máu xuống trang Kiều
Bóng chữ, hồn thơ nghìn năm còn tỏ.

                      Nghinh Nguyên





Nguyên Đỗ xin chân thành cám ơn anh Nghinh Nguyên đã ghé tặng một bài thơ hay rất tâm đắc
 
 
 
Người Thơ, Thơ
 
Vâng, Thơ là một phần của cuộc sống
Giúp hồn người bay bổng giữa không gian
Vươn ý lên mơ ước đến thiên đàng
Đem tâm sức thực hành chân thiện mỹ
 
Mặc cuộc sống trong vòng xoay thái bĩ (1)
Vẫn trung thành gắn bó sống vì thơ
Như thơ là tâm thể của đời mơ
Là hơi thở  quyết định bờ sinh tử
 
Nhìn cuộc sống cảm rung muôn thi tứ
Khúc đàn lòng rung nhịp nhả lời thơ
Tự phát sinh tâm trí cũng không ngờ
Những thóang hiện mập mờ như sương khói
 
Phát ngôn viên của đời vang tiếng nói
Thay cho người hấp hối giữa trần gian
Thay người không tiếng nói bước đường trần
Tim người thơ nối liền cùng nhân thế
 
Vâng linh cảm giữa  hí trường dâu bể
Hồn lâng lâng cuộc thế biết thực mơ
Bước chân đi hồn xao xuyến thẫn thờ
Cả vũ trụ thu vào trong đôi mắt
 
Ba thế giới hiện vào trong u mặc
Kiếp lai sinh bốn mùa đổi đông xuân
Đời con người cùng khúc nhạc vui buồn
Nhập vào trí bật lời thơ thương nhớ
 
Đông tuyết rơi, mùa xuân hoa tươi nở
Qua phân ly, lại đến những tao phùng
Đời người thơ trong diễm ảo mông lung
Bốn mùa đến bốn mùa qua tưởng niệm
 
Vẫn một chí cả đời luôn tìm kiếm
Nàng Thơ yêu ý nghĩa của cuộc đời
Cánh buồm thơ lộng gió giữa biển khơi
Thơ chuyển ý giữa truyền thông muôn cách
 
Thân lữ khách bước trên đường ì ạch
Leo dốc đời thành quách giữa  nhân gian
Biết bao giờ mới rũ sạch bụi trần
Để thanh thóat bước ra vùng ảo vọng
 
Qua năm tháng những cảm rung lắng đọng
Lại khơi lên giữa thế giới thực hư
Vẽ bật lên bằng phương tiện ngôn từ
Cả hạnh phúc  khổ đau cùng một cõi
 
Vì buồn vui vốn cùng chung một lối
Người thơ tìm kết nối  mốc thời gian
Đóa hoa xinh sáng sớm nở chiều tàn
Nét phác họa ngôn từ thành tín điệp
 
Vâng, người thơ những hậu sinh nối tiếp
Đời thi ca chung nhịp mọi sinh linh
Vang khúc ca dù oán khổ , diễm tình
Cho nhân thế một mái hiên tạm trú
 
Những người thơ lớn nhỏ trong hòan vũ
Chung một nhà trong vũ trụ bao la
Cất lời thơ đầy mỹ cảm giao hòa
Dẫu vô thức xuất phát từ hiện hữu
 
Mỗi cố gắng là mỗi lần thành tựu
Của người thơ tìm kiếm một tình yêu
Trong nhân sinh như cụ Nguyễn tạo Kiều
Để con chữ, hồn thơ soi sáng rõ
 
Nguyên Đỗ
 
 
r
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-07 13:58:37Huyền Băng>
Đêm Hồng Ân

Đêm hồng ân, trần gian tràn thánh lộc
Chúa Ngôi Hai mặc lấy phận con người
Giữa mùa đông sương tuyết mãi rơi rơi
Nơi máng cỏ chuồng chiên lừa hang đá

Ngài cốt phận Chúa trời cao, vua cả
Vì yêu thương giáng hạ xuống nhân gian
Để hồng ân thánh lộc mãi ngập tràn
Đem bình an đến những người thiện chí

Niềm chờ mong ngóng trông bao thế kỷ
Chúa Giáng Sinh cao điểm nối thiên, nhân
Đấng cứu tinh vang vọng khắp xa gần
Bao đạo sĩ từ vùng xa chúc phúc 

Mẹ Maria, hiền mẫu trong mọi lúc
Khi "Xin Vâng" buổi trinh nữ đôi mươi
Khi hành du về thành thánh tuyết rơi
Khi sinh hạ người con yêu nghèo khó

Trong mọi lúc, Mẹ không hề từ bỏ
Niềm tin vào Thượng Đế, Chúa Trời Cao
Niềm tin vào lời hứa những năm nào
Vị Cứu Tinh từ cung lòng của Mẹ

Niềm tin mới trải qua bao thế hệ
Quá hai mươi thế kỷ đã đi qua
Cảnh trời cao và đất thấp giao hòa
Mối quan hệ con người và thượng đế

Vì đâu nhỉ? Qua Ngôi Hai Cứu Thế
Chúa Tình Yêu, trên tấc cả thương yêu
Từ ngôi cao sinh hạ giữa tiêu điều
Nơi đồng vắng chốn chiên lừa hang đá

Xin cảm tạ, Chúa Trời, xin cảm tạ
Đêm Hồng Ân chúa cả  xuống làm người
Cho mùa vui tròn ý nghĩa vui tươi
Và nhân gian thấm nhuần ơn cứu độ

Nguyên Đỗ
 
r
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-26 14:33:14damotlanyeunhau>

 
 
Người yêu và biển . . .


Lần ra biển tìm dấu chân tình ái
Bóng người tình như đã sánh chung đôi
Thủy triều rơi - chơ vơ lòng đáy cát
Rong rêu buồn nằm xơ xác quặn khô

Em ra biển - nhìn từng cơn sóng vỗ
Như vô tình - như than oán phận thân
Mãi lang thang không định hướng dừng chân
Muốn dừng lại thiết tha ôm, eo cát

Nhưng định mệnh thiên nhiên nguồn tạo hóa
Sóng muôn đời không bến đỗ - một nơi
Cứ phiêu du non bể tận cuối trời
Cuộc tình đợi mỏi mòn theo ngày tháng

Góc Dolls Point chưa lần nào em đến
Chưa bao giờ được sánh bước cùng anh
Giữa mênh mông thủy triều chầm chậm dâng
Trông sóng nước - cuộc tình ơi! lênh đênh



aB - Dec 2008

anh đến rất tình cờ
nguồn ấm áp nên thơ
hò hẹn qua khúc hát
Bên em đầy mộng mơ
in sâu vào trái tim
cuộc tình như nguyện ước
hương nồng nàn tha thiết


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-07 14:07:56Huyền Băng>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Đêm Hồng Ân

Đêm hồng ân, trần gian tràn thánh lộc
Chúa Ngôi Hai mặc lấy phận con người
Giữa mùa đông sương tuyết mãi rơi rơi
Nơi máng cỏ chuồng chiên lừa hang đá

Ngài cốt phận Chúa trời cao, vua cả
Vì yêu thương giáng hạ xuống nhân gian
Để hồng ân thánh lộc mãi ngập tràn
Đem bình an đến những người thiện chí

Niềm chờ mong ngóng trông bao thế kỷ
Chúa Giáng Sinh cao điểm nối thiên, nhân
Đấng cứu tinh vang vọng khắp xa gần
Bao đạo sĩ từ vùng xa chúc phúc 

Mẹ Maria, hiền mẫu trong mọi lúc
Khi "Xin Vâng" buổi trinh nữ đôi mươi
Khi hành du về thành thánh tuyết rơi
Khi sinh hạ người con yêu nghèo khó

Trong mọi lúc, Mẹ không hề từ bỏ
Niềm tin vào Thượng Đế, Chúa Trời Cao
Niềm tin vào lời hứa những năm nào
Vị Cứu Tinh từ cung lòng của Mẹ

Niềm tin mới trải qua bao thế hệ
Quá hai mươi thế kỷ đã đi qua
Cảnh trời cao và đất thấp giao hòa
Mối quan hệ con người và thượng đế

Vì đâu nhỉ? Qua Ngôi Hai Cứu Thế
Chúa Tình Yêu, trên tấc cả thương yêu
Từ ngôi cao sinh hạ giữa tiêu điều
Nơi đồng vắng chốn chiên lừa hang đá

Xin cảm tạ, Chúa Trời, xin cảm tạ
Đêm Hồng Ân chúa cả  xuống làm người
Cho mùa vui tròn ý nghĩa vui tươi
Và nhân gian thấm nhuần ơn cứu độ

Nguyên Đỗ


Xin cảm ơn bài thơ phúc đáp của NĐ= Người Thơ - Thơ. NN cũng tìm ở đó một số ý tứ và ngôn từ nghe quen mà thật lạ.

Nếu Ngài Không Đến

Giê-su ơi ! Nếu Ngài  không đến
Thế giới này sẽ nguy khốn dường bao
Nhân lọai này sẽ suy thoái lao đao
Vòng tội lỗi đã phủ vây bốn phía

Những vết thương hận thù đang lỡ lói
Vạn thương đau tràn ngập cả nhân gian
Khi loài người đã đánh mất Địa đàng
Đã lạc lối, đã xa dần chân lý

Ngài đã đến hơn hai thiên niên kỷ
Dạy loài người một "Giáo Lý Yêu Thương".
Nghe như là nghịch lý giữa đời thường
Vì"Yêu thương kẻ thù là khó thể'.!

Con Thiên Chúa - Ngôi Lời xuống thế
Ba mươi ba năm nhập thể trần gian
Ngài giáng sinh trong cảnh quá bần hàn
Không manh áo cuối mùa đông lạnh giá

Ngài lớn lên với cơ hàn vất vã
Nhưng Khí Thần cao cả vưỡt trời xanh
Tuồi mưới hai - biểu hiện"Đấng Chiên Lành"
Ơn ứu độ tỏ dần trong nhân thế

Lịch sử Ngài sẽ qua muôn thế hệ
Lời dạy Ngài là nguồn bể thiện chân
Lời yêu thương từ nơi Chúa Thánh Thần
Đưa nhân loại đến nghĩa tình Thiên Chúa

Ngài minh chứng tình yêu trên thập giá
Hy sinh cho tất cả vì tình yêu
Một "Ước Giao" thiết lập bỡi máu Ngài
Một"Hội Thánh" đã sinh thành từ đó

Giống đức tin từ"Dụ ngôn hạt cải".
Vườn Thánh ân - nơi nương náu muôn dân
"Nền văn minh sự sống". mãi cách tân
làm mềm lại những trái tim sõi đá

Ngài quả thật mang quyền uy tạo hóa
Mốc thời gian - lịch sử địa cầu
Thiên niên kỷ này và mãi về sau
Cho đến lúc Cánh chung - ngày tận thế

Ngài trở lại trong quyền uy Nhất thể
Luận tội, công - phạt, thưởng kẻ dữ, lành
Ngài tôn vinh Thiên Chúa cao danh
Trao ban kẻ nhân lành ơn vĩnh phúc .

Giê-su ơi ! Nếu Ngài đến không kịp lúc
Thế giới này sẽ nguy khốn dường bao
Nhân loại này sẽ đau khổ đến khi nào
Bỡi ích kỷ, tị hiềm và tham vọng .

                        Nghinh Nguyên
                        Noel 2008 .



r
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-27 09:12:27Nguyên Đỗ>
 

Đổi Đời
 
Mới tháng trước, trông em còn nhỏ lắm
Như mười lăm, như mười sáu xinh tươi
Bỗng hôm nay tập hình cưới xem rồi
Em đã lớn thành nàng dâu xinh xắn
 
Anh chúc em mãi cơm ngon canh mặn
Tình vợ chồng trọn nghĩa mãi đắm say
Sống bên nhau chung thủy vẹn đời này
Khi đã chọn ly rượu hồng chung uống
 
Anh chúc em được luôn luôn chiều chuộng
Như tuổi thơ bên Mẹ với bên Cha
Vợ chồng vui luôn mãi mãi thuận hòa
Duyên số phận hãy vui lên hạnh phúc
 
Anh chúc em được vui tươi mọi lúc
Hiểu tính chồng, vun đắp mộng yêu thương
Vì tình yêu là viễn ảnh thiên đường
Cùng đi tới nắm tay xây đời mới
 
Nguyên Đỗ
 


 


 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
     Ghé suối nguồn thơ
 
 
Suối nguần dóc dách chảy trong thơ
Qua dòng suối nhỏ thoáng lu mờ
Cua qua cua lại thành mong nhớ
Tận Matxcova / nhưng vẫn ghé suối thơ
 
Suối nguần thơ / giữ chân người ở
Đã ghé thăm lạc lối đường về
Mọi chuyện buồn rồi cũng bỏ bê
Hồn say ngất như men riệu cần
 
****************************
 
Ghé qua Dà Lạt trốn mộng mơ
Thăm suối nguần thơ / gửi ý thơ
Chủ kia mến khách hay là đuổi
Để còn biết dạ / ở mấy hôm
 
Khách đến mến chủ bỗng dỗi hờn
Thả vần thơ vội / để buông lơi
Qua đây dù thương hay là nhớ
Chỉ mong đối sử ... chớ thiệt hơn
 
Hồn thong / hồn thả / suối nguần thơ
Khách đi không hẹn / chủ có chờ
Thôi thì bỗng nhiên lòng thương mến
Ở luôn / có chịu / hay giả vờ
 
                                Phong Linh
 
 


📎 jij9fc
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguoiphunu ditimtinh

     Ghé suối nguồn thơ
 
 Suối nguần dóc dách chảy trong thơ
Qua dòng suối nhỏ thoáng lu mờ
Cua qua cua lại thành mong nhớ
Tận Matxcova / nhưng vẫn ghé suối thơ
 
Suối nguần thơ / giữ chân người ở
Đã ghé thăm lạc lối đường về
Mọi chuyện buồn rồi cũng bỏ bê
Hồn say ngất như men riệu cần
 
****************************
 
Ghé qua Dà Lạt trốn mộng mơ
Thăm suối nguần thơ / gửi ý thơ
Chủ kia mến khách hay là đuổi
Để còn biết dạ / ở mấy hôm
 
Khách đến mến chủ bỗng dỗi hờn
Thả vần thơ vội / để buông lơi
Qua đây dù thương hay là nhớ
Chỉ mong đối sử ... chớ thiệt hơn
 
Hồn thong / hồn thả / suối nguần thơ
Khách đi không hẹn / chủ có chờ
Thôi thì bỗng nhiên lòng thương mến
Ở luôn / có chịu / hay giả vờ
 
                                Phong Linh
 


 
 
 
 
Tuyết Cao Tan Lỏng
 
Tự tuyết đỉnh cao tan lỏng mờ
Chảy thành rạch suối tạo nguồn mơ
Nước trong lạnh lẽo lưa thưa cá
Chảy xuống miền xuôi cá dật dờ
 
Nguồn suối thơ chung của mọi người
Nào ai dám giữ một mình thôi
Suối quanh co chảy đi muôn lối
Vách đá cheo leo tạnh vắng người
 
Vượt thác ghềnh trôi  ra biển Đông
Cửu Long Bến Hải với sông Hồng
Suối nguồn thơ chảy từ bao kiếp
Góp sức tô màu nợ núi sông
 
Suối trong ai tắm, mát hương tình
Giòng nước trong veo giữa thác ghềnh
Rồi nhớ rồi thương rồi nhớ mãi
Nhớ từng đường nét dáng thơ xinh
 
Nguyên Đỗ
 
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
 
 


 
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
Công Đức
 
Ngày nghỉ lễ em đi làm công đức
Việc riêng tư khóa lại khỏi âu lo
Việc chung em kiên quyết chẳng hàm hồ
Dạy cho kỹ, không tơ mơ chiếu lệ
 
Từ việc khó đến ... ư kìa việc dễ
Em chu tòan không than vãn một câu
Sợ tơ vương đôi mắt nhỏ giọt châu
Buồn ngưng đọng thấm vào đầu: bạc trắng
 
Tháng mười hai tuyết rơi không có nắng
Nên đóng băng trơn trượt lạnh buốt tay
Anh nhớ em, nhớ lắm nhớ từng ngày
Không dám gọi sợ người ta nhảy mũi
 
Em hồng phúc che đời anh gió bụi
Còn ruổi rong trong cõi mộng đam mê
Vẫn thầm mơ thầm ước bước chân về
Của em đó giữa hồng trần mê muội
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
 
Hồi Hướng
 
Công đức em làm là mong hồi hưóng
Cho người hiện tiền đời trước đời sau
Là những người em luôn nghĩ trong đầu
Cầu vạn phước thi nhau về với họ
 
Lời khấn nguyện cho cả anh, em đó
Mong duyên lành trời ban bố đôi ta
Bây giờ đang riêng lối cách quan hà
Nhưng mai mốt sẽ chung nhà chung mái
 
Tuy an vui nhưng không tránh lòng sợ hãi
Bởi cuộc đời lắm dâu bể khó lường
Khi đã yêu thì thương thật là thương
Nhưng trái tim với đời thường khác biệt
 
Tình cuả ai khiến hồn em da diết
Ước mong sao thuyền với biển chung dòng
Cho con sóng nhè nhẹ vỗ đưa đong
Ru hai đưá tình nồng say muôn thuở
 
Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Trích đoạn: nguoiphunu ditimtinh

     Ghé suối nguồn thơ
 
 Suối nguần dóc dách chảy trong thơ
Qua dòng suối nhỏ thoáng lu mờ
Cua qua cua lại thành mong nhớ
Tận Matxcova / nhưng vẫn ghé suối thơ
 
Suối nguần thơ / giữ chân người ở
Đã ghé thăm lạc lối đường về
Mọi chuyện buồn rồi cũng bỏ bê
Hồn say ngất như men riệu cần
 
****************************
 
Ghé qua Dà Lạt trốn mộng mơ
Thăm suối nguần thơ / gửi ý thơ
Chủ kia mến khách hay là đuổi
Để còn biết dạ / ở mấy hôm
 
Khách đến mến chủ bỗng dỗi hờn
Thả vần thơ vội / để buông lơi
Qua đây dù thương hay là nhớ
Chỉ mong đối sử ... chớ thiệt hơn
 
Hồn thong / hồn thả / suối nguần thơ
Khách đi không hẹn / chủ có chờ
Thôi thì bỗng nhiên lòng thương mến
Ở luôn / có chịu / hay giả vờ
 
                                Phong Linh
 






Tuyết Cao Tan Lỏng
 
Tự tuyết đỉnh cao tan lỏng mờ
Chảy thành rạch suối tạo nguồn mơ
Nước trong lạnh lẽo lưa thưa cá
Chảy xuống miền xuôi cá dật dờ
 
Nguồn suối thơ chung của mọi người
Nào ai dám giữ một mình thôi
Suối quanh co chảy đi muôn lối
Vách đá cheo leo tạnh vắng người
 
Vượt thác ghềnh trôi  ra biển Đông
Cửu Long Bến Hải với sông Hồng
Suối nguồn thơ chảy từ bao kiếp
Góp sức tô màu nợ núi sông
 
Suối trong ai tắm, mát hương tình
Giòng nước trong veo giữa thác ghềnh
Rồi nhớ rồi thương rồi nhớ mãi
Nhớ từng đường nét dáng thơ xinh
 
Nguyên Đỗ
 
 
 



Ghé Suối Nguồn Thơ Gặp Nhà Thơ
 
Tặng Nguyên Đỗ

Nhà thơ - nhà thở - nhà thơ !
Thơ như hơi thở hai bờ tử sinh
Vượt lên thế thái nhân tình
Đi qua mấy nẽo phù vân - kiếp người

Hòa minh vào giữa dòng đời
Cảm thông cơ khổ của người, của ta
Xót xa nhìn cảnh phồn hoa
Khóc cười với những phong ba cơ hàn

Không là một kẻ bàng quan
Nhưng là nhân chứng đến ngàn năm sau
Vẽ tranh đời chẳng tô màu
Nhưng nhiều cảnh sắc ẩn sau tự tình

Biết mình ai biết được mình ?
Một đời đa cảm đa tình đuổi đeo
Cố tìm dòng suối trong veo
Những mong gội sạch bọt bèo thị phi

Một đời có mấy tương tri ?
Để cùng chia sẻ những gì khó phân
Cụ Tố Như đã bao lần
Khóc mình trong chốn "Cô trung" giữa đời

Giữa dòng đời, giữa biển đời
Chiếc thuyền độc mộc ngược xuôi giữa dòng
"Bại thành còn mất cỏn con;
Ung dung tung cánh nước non phiêu bồng".(*)

                            
Nghinh Nguyên
     (*)- Trích Con mắt phù vân.tho Nguyên Tam Phù Sa

 

Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-07 14:18:10Huyền Băng>
Cám ơn anh Nghinh Nguyên ghé Suối Nguồn Thơ, hình như có ai lặn xuống suối đó anh Nghinh Nguyên à! Chắc anh làm  người ta mắc cở đó!
 
 
Tuổi Yêu Chân Chính

Anh đến tuổi biết xem thường sắc đẹp
Vẻ bề ngoài thua kém hẳn bên trong
Vàng mạ ngoài sao sánh được ngọc ròng
Mài giũa mãi thành kim cương ngời sáng

Anh đến tuổi bỏ quên đời phiêu lãng
Sống lặng thầm chăm sóc mối tình son
Vì hư danh ảo vọng đã không còn
Sức hấp dẫn như tấm lòng chung thủy

Anh đến tuổi biết xem thường dị nghị
Mặc kệ đời anh chí nguyện Yêu Em
Kệ người ta xì xàm nói say mèm
Chúng nó dại yêu gì say đắm thế

Khi anh chết bó lại hồn thơ tré
Đã yêu em cho đến cuối đường đời
Và mọi người chợt biết chép đôi môi
"Hạnh phúc thật một tình yêu chân chính!'

Nguyên Đỗ
 
r
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Thần Dược
 
Tiếng nói em tựa như là thánh dược
Hồi sinh hồn hấp hối giữa đau thương
Cải tử anh dẫn vào cửa thiên đường
Đầy hoa trái, cỏ thơm, hương trầm thảo
 
Chữ viết em, mỗi lời làm gió bão
Cũng lặng yên cho hồn trí bình an
Cho trái tim tình cảm ngập tuôn tràn
Cho xuân thắm nắng hồng về ngự trị
 
Nàng Thơ ơi, em chính là tri kỷ
Tâm hồn anh vang khúc nhạc yêu thương
Sánh vai nhau đi trọn cả con đường
Chung lòng bước vẹn mảnh đời mai hậu
 
Không than vãn cuộc đời tòan chuyện xấu
Không huênh hoang bốn bể tựa non bồng
Vì cuộc đời luân hóan những bão giông
Tâm bình lặng, giữ gìn không xúc động
 
Em: thần dược, bình an trong cuộc sống
Anh không còn vọng động chuyện hơn thua
Anh sống vui, yên hưởng cả bốn mùa
Sống vui vẻ cho lòng mình hạnh phúc
 
Nguyên Đỗ
 
 
 
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Thần Dược
 
Tiếng nói em tựa như là thánh dược
Hồi sinh hồn hấp hối giữa đau thương
Cải tử anh dẫn vào cửa thiên đường
Đầy hoa trái, cỏ thơm, hương trầm thảo
 
Chữ viết em, mỗi lời làm gió bão
Cũng lặng yên cho hồn trí bình an
Cho trái tim tình cảm ngập tuôn tràn
Cho xuân thắm nắng hồng về ngự trị
 
Nàng Thơ ơi, em chính là tri kỷ
Tâm hồn anh vang khúc nhạc yêu thương
Sánh vai nhau đi trọn cả con đường
Chung lòng bước vẹn mảnh đời mai hậu
 
Không than vãn cuộc đời tòan chuyện xấu
Không huênh hoang bốn bể tựa non bồng
Vì cuộc đời luân hóan những bão giông
Tâm bình lặng, giữ gìn không xúc động
 
Em: thần dược, bình an trong cuộc sống
Anh không còn vọng động chuyện hơn thua
Anh sống vui, yên hưởng cả bốn mùa
Sống vui vẻ cho lòng mình hạnh phúc
 
Nguyên Đỗ
 
 
 
 



N Đ thân mến . gởi N Đ bài thơ  NN viêt từ rất lâu, trong chiến tranh ác liêt,
giữa sự sông chết cận kề, mình nghĩ là sẽ không còn tâm trí để làm thơ đành xin:

             Lỗi Hẹn NàngThơ


             Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
             Cổ lai chinh chiến kỳ nhân hồi.
                                   Vương Xương Linh

Nàng thơ ơi ! Giờ em trong giấc ngủ
Ta sa trường áo phủ bụi chinh nhân
Thân rã rời vì kiếp sống phong trần
Trong cuộc chiến hận thù ai đưa đến ?
Mỗi bước chân tắt dấn từng ngọn nến
Mỗi bước đi là một bước giã từ.
Ngoảnh nhìn lại là phù vân hư ảnh
Bao hoài vọng đã tan ra từng mảnh
Những ước mơ không lấp lánh trong mơ
Giấc mộng đầu ta đến với nàng thơ
Nhè nhẹ bước bên bờ ngưỡng vọng
Bản tình ca trỗi lên theo nhạc sóng
Ta ngỡ mình Từ Thức gặp Giáng Tiên

Giờ xa rồi - giấc mộng ảo huyền
Khi bom đạn ngập miền quan ải
Lỗi hẹn em rồi, hồn ta tê tái
Thuyền vỡ tan không về lại bến xưa
Những suy tư hoài niệm ngập trong mưa
Nguồn cảm hứng cũng vừa tan theo gió
Lòng trống lạnh như là ngôi hoang mộ
Ý tứ khô cằn đâu chở được tình em
Nỗi xót xa ray rứt từng đêm
Đành lỗi hẹn đi vảo miền quan tái.


                     Nghinh Nguyên


 

Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nghinhnguyen


N Đ thân mến . gởi N Đ bài thơ  NN viêt từ rất lâu, trong chiến tranh ác liêt,
giữa sự sông chết cận kề, mình nghĩ là sẽ không còn tâm trí để làm thơ đành xin:

            Lỗi Hẹn NàngThơ


             Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
            Cổ lai chinh chiến kỳ nhân hồi.
                                  Vương Xương Linh

Nàng thơ ơi ! Giờ em trong giấc ngủ
Ta sa trường áo phủ bụi chinh nhân
Thân rã rời vì kiếp sống phong trần
Trong cuộc chiến hận thù ai đưa đến ?
Mỗi bước chân tắt dấn từng ngọn nến
Mỗi bước đi là một bước giã từ.
Ngoảnh nhìn lại là phù vân hư ảnh
Bao hoài vọng đã tan ra từng mảnh
Những ước mơ không lấp lánh trong mơ
Giấc mộng đầu ta đến với nàng thơ
Nhè nhẹ bước bên bờ ngưỡng vọng
Bản tình ca trỗi lên theo nhạc sóng
Ta ngỡ mình Từ Thức gặp Giáng Tiên

Giờ xa rồi - giấc mộng ảo huyền
Khi bom đạn ngập miền quan ải
Lỗi hẹn em rồi, hồn ta tê tái
Thuyền vỡ tan không về lại bến xưa
Những suy tư hoài niệm ngập trong mưa
Nguồn cảm hứng cũng vừa tan theo gió
Lòng trống lạnh như là ngôi hoang mộ
Ý tứ khô cằn đâu chở được tình em
Nỗi xót xa ray rứt từng đêm
Đành lỗi hẹn đi vảo miền quan tái.


                    Nghinh Nguyên




Kính Anh Nghinh Nguyên,

Cám ơn anh đã chia sẻ bài thơ chắc viết từ những năm khói lửa chiến chinh lúc N Đ đang còn áo trắng quần xanh cắp sách đến trường.


Rượu say nằm chốn sa trường, xin bạn chớ cười
Xưa nay chinh chiến, trở về hỏi mấy người?


N Đ
Phỏng dịch thơ Vương Xương Linh



Nàng Thơ theo chinh nhân khi thức ngủ
Ở trong hồn, luôn hiện diện, xa gần
Những chàng trai khói lửa mộng chinh nhân
Dù trái phải, dù chống phòng, gây hấn...

Nàng Thơ về không phân chia chức phận
Kẻ giàu sang, nghèo khó, trẻ hoặc già
Bởi nàng thơ là chung của chúng ta
Nàng hiện đến khi ta cầu mong đợi

Đem ngọn lửa yêu thương đầy phấn khởi
Đem khăn lau ngấn lệ chảy đêm thâu
Đem niềm vui đến với kẻ âu sầu
Đem an ủi đến những người phiền muộn

Nàng Thơ đến mỗi người theo ước muốn
Khi bất ngờ khi rời rã đợi mong
Nàng Thơ luôn hiện diện ở trong lòng
Cho kẻ biết lắng nghe lời thủ thỉ

Nàng Thơ xinh như một người tri kỷ
Nói với ta qua cuộc sống buồn vui
Hỡi chinh nhân, xin đừng quá ngậm ngùi
Giữ hy vọng sống tới giờ phút cuối

Nguyên Đỗ







Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0



HAPPY NEW YEAR!


📎 hoadaonamdoqnho
Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-02 06:21:33Nguyên Đỗ>

 
Dáng Việt Nam
 
Em dáng hiên ngang dáng tự hào
Em người thiếu nữ có tài cao
Cười tươi như thể hoa xuân thắm
Anh ngắm nhìn em bỗng dạt dào
 
Em nói năng ơi thật dễ thương
Mười năm tiếng nói vẫn còn vương
Ngày xưa thưở ấy còn trung học
Ngày tháng trôi qua thật diệu thường
 
Mỗi lần em gọi dạ rung rung
Xúc cảm tràn dâng cứ chập chùng
Kỷ niệm tháng ngày xưa chật ắp
Hồ bơi em lội đẹp vô cùng
 
Cô gái thể thao giỏi nhất trường
Bây giờ "hữu xạ tự nhiên hương"
Nơi nơi nghe tiếng tìm em đó
Cô gái Việt Nam của cố hương
 
Nguyên Đỗ
 
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0




Xuân về trong mát suối nguồn thơ
Nuôi  dưỡng màu xanh dọc đôi bờ
Mỗi đêm trăng sáng xôn xao hát
Thuyền ai sóng sánh những giấc mơ
 
Sao trên thuyền không thấy Tiểu Thư?



[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-02 08:02:18Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: Trạc Tuyền

Xuân về trong mát suối nguồn thơ
Nuôi  dưỡng màu xanh dọc đôi bờ
Mỗi đêm trăng sáng xôn xao hát
Thuyền ai sóng sánh những giấc mơ
 
Sao trên thuyền không thấy Tiểu Thư?





[/align]


Khéo Lo
 
Sư Bác rỗi công nên khéo lo
Thuyền hoa đã rước tấp vào bờ
Đón người từ thuở xa xưa trước
Nguyên Đỗ học đòi thả sóng thơ
 
Nguyên Đỗ
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-03 00:55:37Nguyên Đỗ>



Hạnh Phúc Luôn Luôn
 
Hạnh phúc luôn luôn cũng nhạt nhèo
Thăng trầm thay đổi mấy ai theo
Thú đau thương lạ, nghe mà khiếp
Bảy núi trăm non cũng phải trèo
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0

Em - Nàng Thơ

Em đến với tôi từ giấc mơ
Rót vào hồn tôi những giọt thơ
Em đến ươm mầm cây sầu nhớ
Gợi bao hoài cảm với ước mơ

Tươi đẹp dịu hiền đóa hồng hoa
Em là tiền đề bản tình ca
Dẫu đời khổ đau nhiều nghiệt ngã
Có em - bóng mát của hồn ta

Em ơi ta mãi mãi có nhau
Khổ sầu chắp cánh cuộc tình đau
Bay vào cõi mộng xây lầu ngọc
Em ta cùng sống giấc mơ say.

                 Nghinh Nguyên

Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-09 01:52:05Nguyên Đỗ>
Cây Kiên Nhẫn

Này cô bé, anh trồng cây kiên nhẫn
Trước sân nhà, chứ chẳng phải cây si
Anh biết em từ lúc chớm xuân thì
Trên ngựa gỗ bước chân thơ sợ sệt

Anh nguyện hứa bảo vệ em đến chết
Sẵn sàng quên mạng sống để chăm lo
Em yên vui trọn vẹn tuổi học trò
Không lo lắng không ưu tư sầu khổ

Anh xin hứa vượt qua mọi cám dỗ
Quên đi từng quyến rũ  của muôn hoa
Tình yêu thương làm mưa thuận gió hòa
Cây kiên nhẫn ngọt ngào không trái đắng

Tình yêu thương chẳng ngại gì mưa nắng
Khi trẻ trung lúc tàn tạ già nua
Tình yêu thương mãi lớn mạnh bốn mùa
Khi chọn được đất lành không sỏi đá
 
Yêu là sóng tình thương là biển cả
Suối thương yêu thấm đượm nhập anh, em
Bàn chân son đạp nước, tóc tơ mềm
Hồn dào dạt hương trầm thơm mãi mãi
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Chẳng Đủ
 
Khi yêu thương, nói gọi hòai chẳng đủ
Mãi còn mong, mãi còn đợi khát khao
Nhớ xiết bao, đôi lúc lệ tuôn trào
Chờ trông mãi đến khi nào cạn kiệt
 
Yêu đắm đuối, nguyện trọn đời tha thiết
Ngàn bài thơ da diết nhớ trông mong
Hiến dâng nhau vẹn cả trí tâm lòng
Gìn giữ mãi cho tới giờ phút cuối
 
Bởi tình yêu dành cho nhau chẳng nguội
Mỗi một ngày nóng bỏng nhớ nhau thêm
Ở quanh anh bàng bạc bóng hình em
Khi thức ngủ khi nghỉ ngơi làm việc
 
Tình yêu thương như đại dương xanh biếc
Sóng yêu trào cuồn cuộn cuốn trôi nhanh
Ước mong ngày em gần gũi bên anh
Uyên ương hót không rời nhau nửa bước
 
Tình yêu thương thật đúng là linh dược
Làm trẻ trung là người đẹp thêm lên
Tình yêu thương là liều thuốc thần tiên
Ta hãy uống cạn ly tình thương nhé!
 
Nguyên Đỗ
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0

Hoa Mua

Chiều về dừng giữa lưng đèo
Lối mòn vách đá phong rêu dấu mờ
Nhớ vế kỷ niệm ngày thơ
Em tôi gạp gở hen chờ nơi đây
Thoáng nhìn tảng đá cành cây
Tưởng còn in dấu những ngày xa xưa

Gặp em sim đã hết mùa
Hái trao em canhq hoa mua tím rừng
Cũng màu tím của thủy chung
Một thời hoa tím đi cùng sử thi

Xót đau màu của chia li
Bài ca sim tím đã đi vào đời
Ngâm nguồi thương chuyện lứa đôi
Những ngày thơ mộng- tan rồi khói sương !

Lưng đèo chiều áng mây vương
Bài ca sim tím cuối đừng vọng xa
Mang theo nỗi nhớ đi qua
Nhớ hoa mua cũng sắc hoa sim buồn.

                     Nghinh Nguyên
 

Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
 
Trích đoạn: nghinhnguyen


Hoa Mua

Chiều về dừng giữa lưng đèo
Lối mòn vách đá phong rêu dấu mờ
Nhớ vế kỷ niệm ngày thơ
Em tôi gạp gở hen chờ nơi đây
Thoáng nhìn tảng đá cành cây
Tưởng còn in dấu những ngày xa xưa

Gặp em sim đã hết mùa
Hái trao em canhq hoa mua tím rừng
Cũng màu tím của thủy chung
Một thời hoa tím đi cùng sử thi

Xót đau màu của chia li
Bài ca sim tím đã đi vào đời
Ngâm nguồi thương chuyện lứa đôi
Những ngày thơ mộng- tan rồi khói sương !

Lưng đèo chiều áng mây vương
Bài ca sim tím cuối đừng vọng xa
Mang theo nỗi nhớ đi qua
Nhớ hoa mua cũng sắc hoa sim buồn.

                    Nghinh Nguyên



 

 
 
 
Mùa Tím Hoa Mua
 
Màu tím hoa mua nở bốn mùa
Cánh đồng hoa tím đẹp xinh chưa
Có người em gái hay làm dáng
Ngắt cánh hoa rừng vui sớm trưa
 
Người lính phong sương đến một chiều
Thổi từng điệu sáo dáng tiêu diêu
Chinh nhân cầm súng vì non nước
Phong thái ung dung am hiểu nhiều
 
Không có rừng sim ở xóm này
Cánh đồng mua tím đất trời quay
Trong đôi mắt mộng hồn thi sĩ
Màu tím sim mua cũng ngất ngây
 
Màu tím nhớ nhung sống vẹn tình
Xế chiều  hay mới chớm bình minh
Một màu thơ mộng màu chung thủy
Luyến nhớ dài lâu một mối tình
 
Nguyên Đỗ
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»