📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Suối Nguồn Thơ

4.264 trả lời, 462.596 lượt xem — Trang 40 / 143
Em đây kính cẩn tôn anh sư phụ
Tựa mấy bài thơ mà ghép thành vần
Lục bát nghe qua tưởng tả tâm tình
Đâu ai biết là em... anh đang ghẹo..[sm=----.gif]
Mưa Buồn
Đăng nhập để trả lời
0
Hình Như Em Đang Nói Với Anh

Hình như em đang nói với anh
Một vài điều rất kín bằng những ngôn từ rất lạ
Ừ anh cũng đoán biết tiếng chim kêu mỗi sáng
Hay tiếng hót trong đêm
Gởi trời đất nỗi lòng chim rất thật
Mà tiếng nói con người không tả nổi
Con người ta có thể giả dối
Mà con tim như tiếng chim buổi sáng
Hay buổi tối cất cao vang vọng khắp nơi
Đâu có cần nhiều lời
Chỉ tiếng nấc cũng sẽ còn vang dội mãi
Như em còn yêu anh
Như anh còn yêu em
Như gió đêm thì thầm cùng cỏ lá
Ngôn ngữ dầu xa lạ
Trái tim rất chân thành
Hình như em đang nói với anh
Một buổi chiều mong manh
Tóc em bay hương hoa núi
Chiếc thuyền con chòng chành
Em sà người sát ngực anh
Anh nghe ngực thình thịch
Trái tim gõ nhịp truyền thông
Tình yêu mặt trời hồng
Còn lơ lửng trên tầng mây cuối núi...
... Rồi tháng ngày gió bụi
Em bên trời cách xa
Tình yêu có phôi pha
Hay còn day dứt nhớ
Cuộc tình đôi chúng ta?


Nguyên Đỗ
http://www.muctim.com/bulletin/showflat.php?Cat=0&Number=117607&an=0&page=9#117607
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-12 16:09:42Mưa buồn>
Thoáng Nhẹ Tình Xưa
Mưa Buồn

Anh hỏi em hay anh biết rồi
Con tim ngôn ngữ không cần lời
Nhìn nhau ánh mắt nghe dao động
Rung khẽ nhịp tim mây nhẹ trôi

Em đã từ lâu ủ ấp thơ
Những đêm nhung nhớ dệt tình mơ
Nhớ chiều qua chậm chân trên phố
Vài sợi tóc mây vương vấn tơ

Tình đến nhẹ nhàng tựa lá bay
Rớt trên ngày tháng bên hàng cây
Mùa hè bóng mát phủ tình mộng
Nhặt phượng bâng khuâng tay trong tay

Xa cách phương trời đã bao năm
Những chiều mây xám ngó xa xăm
Mùa hè nắng vẫn vàng ngoài ngõ
Sao ngõ tim tôi nắng chẳng thăm
Mưa Buồn
07/12/06
Đăng nhập để trả lời
0
Sơ Ngộ Tâm Giao

Kính tặng anh Bành Minh Chí

Buổi sơ ngộ anh cười vui nói chuyện
Nghe chừng như giây phút đã tâm giao
Khao - u - đăng trại ấy thuở ban đầu
Cảnh tỵ nạn ngày nào trên đất Thái

Dù xa lạ nhưng sao không ngần ngại
Anh kể về đời vất vả hôm nay
Việc anh làm, chuyện giải trí hằng ngày
Tôi ngồi đó lắng nghe từng mẫu chuyện

Chưa quen thuộc đã như là gia quyến
Câu chuyện xưa làm đầu mối tâm giao
Trong trái tim tình cảm cứ dạt dào
Sợi thân thiết nối liền người tỵ nạn

Tuổi khác biệt, nhưng có gì ngăn cản
Anh và tôi, chưa thấy mặt mà thân
Anh mời tôi ráng ghé lại vài lần
Ôn chuyện cũ, luận bàn thêm việc mới

Vâng, nhất định, mùa Xuân hồng sẽ tới
Trên quê hương đất Việt của dân mình
Đêm sẽ qua, rồi rực rỡ bình minh
Tiếng chim hót, giọng hò ca quen thuộc

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-13 17:48:57diên vỹ>
Rồi Mãi Mãi


Rồi mãi mãi anh muôn đời vẫn nhớ
Mộng thành thơ, thơ thành mộng, ghép đôi
Chung con đường, buổi sáng đó tinh khôi
Con bướm trắng bay vào vườn hoa lạ

Rồi mãi mãi dù đường đời muôn ngã
Em có xa hay có ở gần đây
Kỷ niệm nào ngày đó vẫn ươm say
Hồ kỷ niệm, con thuyền lưu luyến sóng

Rồi mãi mãi, em sẽ về trong mộng
Ru hồn anh qua giấc ngủ suốt đêm
Nhớ ngày xưa ngày tháng đó êm đềm
Từng sợi nắng hồng xinh đôi má thắm

Rồi mãi mãi, anh cứ hoài nhớ lắm
Trăng tình soi đường vắng của đôi ta
Đưa nhau đi cho đến lúc trăng tà
Trong ánh mắt ngọt ngào tình thương mến

Nguyên Đỗ

r
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-13 18:13:27diên vỹ>
Khó Phân Biệt Thế Nào Là Ranh Giới

À không biết thế nào là ranh giới
Giữa sự thương lòng nhớ với cô đơn
Chỉ biết rằng ngày lại nhớ em hơn
Và mong muốn không còn chi khoảng cách

Anh chưa biết, xin em đừng vội trách
Giữa tình yêu hờn ghét giận làm hoà
Em chẳng là một cảm xúc thoáng qua
Mà là cả một bầu trời bao la đó

Nếu anh viết cả hàng dài cây số
Những ngôn từ không đủ diễn ra đâu
Bởi lúc thương thì tình đẹp muôn mầu
Và khi giận tình đen như bóng tối

Em có hiểu khi xa em lạc lối
Khi em hờn, anh bối rối lo âu
Khi em ghen, hồn anh cũng buồn sầu
Trăm tình cảm không thể nào định nghĩa

Thương với nhớ, buồn, nhói đau, rút tỉa
Trong cõi đời đầy dẫy những cô liêu
Có phải là chiếc bóng của tình yêu
Hay ảo ảnh của đùa chơi phù phiếm

Nguyên Đỗ

r

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Đoan Trang

Năm xưa mẹ đặt Đoan Trang
Mong con khôn lớn dịu dàng hiền ngoan
Công Dung Ngôn Hạnh vẹn toàn
Cuộc đời hạnh phúc hân hoan mọi bề

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Năm Cuối Gần Cha

Năm cuối, lần con thấy Bố đau
Lo từng thang thuốc, nạn qua mau
Bố cười Bố bảo con lo học
Bố chẳng sao đau, chớ nhức đầu

Một sáng hồng tươi Bố gọi con
Hôm nay con phải liệu cho tròn
Đi ngay cho kịp mùa Thi nhé
Kẻo lỡ hành trình, vận nước non

Đâu hiểu lần đi là cách xa
Ngày con thi cử Bố nơi nhà
Dặn dò không được đem tin báo
Sợ mất dịp thi, khổ mất Cha

Nước mắt khăn tang chẳng hết ngừng
Thương tình phụ tử cứ rưng rưng
Bố đi con mất bao nhiêu thứ
Mất cả lòng tin, thành dửng dưng

Giọt nước mưa rơi hắt bốn bề
Nỗi mồ côi Bố quắt lòng quê
Buồn vương mãi mãi mây từng lớp
Sà thấp thâm đen phủ lối về

Nguyên Đỗ
09/20/02
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Rạo Rực


Khi vắng em, hồn anh sầu héo hắt
Đọc từng giòng chữ em viết thân thương
Mỗi chữ như hoa nở tỏa mùi hương
Hoa có héo, hương cũng còn đọng lại

Vắng bóng em, hồn anh sầu tê tái
Bút như cùn, mực cũng cạn, thơ khô
Anh vào ra lạc lõng đến ngẩn ngơ
Mắt trông ngóng chờ mong người mệt mỏi

Vắng lời em, đèn thiếu dầu le lói
Đêm đen dài ngập bóng tối cô đơn
Nhớ thương ai, ảo ảnh mộng chập chờn
Nghe rưng rức đớn đau trong đáy ngực

Em xuất hiện, hồn anh bừng rạo rực
Lửa tình yêu phụt bốc cháy sáng lên
Dầu thơ loang còn chảy mãi lâu bền
Hạnh phúc đến hương hoa thơ ngào ngạt

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Em Đợi Anh Nãy Giờ

Anh xin lỗi, Nàng Thơ anh yêu mến
Em vụt về rồi vội vã vù đi
Anh ngẩn ngơ chẳng nói được lời gì
Đọc thư em hồn ngỡ ngàng tê tái

Gặp mặt em còn khó hơn vượt ải
Lội sông sâu, vượt núi cả, đèo cao
Em về đây cho sóng động ba đào
Cho thương nhớ, đam mê bừng sống dậy

Ít làm thơ, ý cạn... từ độ ấy
Em đi xa, hồn anh lạc bơ vơ
Chợt nhận tin, "Em gọi anh nãy giờ!"
Nghe hối tiếc, trách mình vô ý quá

Em về tới cũng như người cứu hỏa
Chữa nhà anh lửa khói nhớ lâu nay
Em thả anh khỏi ngục thất tù đầy
Để thơ được cất bay cùng mây gió


Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-16 16:43:13Nguyên Đỗ>
Xem Quả Biết Cây


Giời đất ạ, lại tranh hùng bút chiến
Nhọc công mình mà kết quả không vui
Những nhà thơ, những văn sĩ ngậm ngùi
Xem thiên hạ lao đầu bàn chuyện cũ

Nêu ý kiến, phê bình thôi đã đủ
Công kích chi, văn nghệ sẽ kém hay
Cứ trông kìa, xem quả hẳn biết cây
Đừng đả phá luật xưa hay kiểu mới

Thơ tự thơ lúc nào cũng phơi phới
Tự trong hồn xuất khẩu hóa thành thơ
Thơ thật thơ có tranh luận bao giờ
Vẫn mài giũa, vẫn luôn luôn cầu tiến

Luật thơ cũ trải qua nhiều sự kiện
Đã vững vàng thử lửa với thời gian
Đã bay lên cùng với gió mây ngàn
Cứ xem quả, thì biết cây xấu tốt


Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Xem Quả Biết Cây


Giời đất ạ, lại tranh hùng bút chiến
Nhọc công mình mà kết quả không vui
Những nhà thơ, những văn sĩ ngậm ngùi
Xem thiên hạ lao đầu bàn chuyện cũ

Nêu ý kiến, phê bình thôi đã đủ
Hạ nhau chi, văn nghệ sẽ kém hay
Cứ trông kìa, xem quả hẳn biết cây
Đừng đả phá luật xưa hay kiểu mới

Thơ tự thơ lúc nào cũng phơi phới
Tự trong hồn xuất khẩu hóa thành thơ
Thơ thật thơ có tranh luận bao giờ
Vẫn mài giũa, vẫn luôn luôn cầu tiến

Luật thơ cũ trải qua nhiều sự kiện
Đã vững vàng thử lửa với thời gian
Đã bay lên cùng với gió mây ngàn
Cứ xem quả, thì biết cây xấu tốt


Nguyên Đỗ



Anh sâu sắc có khi ít người hiểu lắm, như em là em chưa hiểu ạ! Em xin được nghe anh giải thích bài thơ này được không anh?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-22 19:46:33Viet duong nhan>
Chào tất cả anh chị em,

Bài của anh Nguyễn Vũ Văn do chị Việt Dương Nhân góp nhặt về hay lắm, tạo cho chúng ta những người đã, đang hay sẽ làm thơ một ít khái niệm về kỹ thuật thơ.

Theo thiển ý của ND là một người yêu chuộng thơ, đọc thơ và cũng làm thơ chút chút thì thơ phải có hồn, có vần, có điệu, có luật, dù là luật cũ hay luật mới, ngay cả khi viết văn cũng có những qui tắc mình phải tuân theo để đem tác dụng văn tới đỉnh cao, chứ không phải bạ đâu viết đấy, viết cho lạ cho kêu thì đã là sáng tạo.

Đa số chúng ta đều là những người viết mãi mà nên, cuốc mãi mà thành, chứ không phải ai cũng là thiên tài xuất khẩu thành thơ như Tào Thực. ND dám bảo đảm là Tào Thực nhỏ tuổi nhưng đã đọc cả ngàn bài thơ rồi mới có khả năng bước một bước làm một câu thơ.

Thơ xuất phát tại hồn, nhưng người viết phải bỏ công ra mài giũa, trau chuốt cho có vần có điệu, ngôn từ thanh thóat cho người đọc cùng cảm nhận ý mình, đồng cảm với tiết điệu tâm hồn mình lãnh nhận.

Thời Thơ Mới xuất hiện đã có cuộc tranh chấp lớn giữa phái Thơ Cổ ( các loại thơ Đường Luật, Lục Bát, Song Thất Lục Bát...) và phái Thơ Mới ( thơ tự do kiểu tám chữ, bảy chữ, sáu chữ ...) khiến thi ca Việt Nam tiến thêm một bước nữa, bây giờ có trường phái Tân Hình Thức ra đời cũng gây rầm rộ khắp nơi...

Thơ bao giờ cũng biến chuyển với thời gian, phải uyển chuyển như sông như suối, hòa nhịp với bước tiến của dân tộc, cuộc đời mới ra tới biển cả thi ca. Thơ phải đổi mới với thời cuộc. Thơ chỉ chú trọng vào mới lạ, không lấy hơi thở từ thực tế cuộc sống sẽ khó mà tồn tại, hay có một người bạn thơ nói với tôi "Thơ chết"! Chúng ta không nên công kích lối thơ này, lối thơ nọ mà hãy đọc những bài thơ của từng lối thơ, để riêng bài thơ đó nói với hồn mình, để mình cảm nhận tứ thơ từ người viết. Không phải trái cam nào cũng ngọt dù cùng một gốc cam, có trái cam xanh đắng ngắt, có trái chua lè, trái vừa độ chín thì ngọt tuyệt, chứ trái chín quá lâu có khi lại ủng.

Cá nhân tôi thấy lối thơ cũ như Thất Ngôn Tứ Tuyệt, Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật, Ngũ Ngôn Đường Luật, Lục Bát, Song Thất Lục Bát, hay các lọai thơ tư do mới đã được thử luyện với thời gian và đã thành công rực rỡ, các bạn mới làm thơ nên học hỏi trong đó trước rồi từ từ tiến, trước khi xông pha vào chiến tuyến Tân Hình Thức vì luật lệ chưa hẳn hoi và cũng chưa có gì để bảo đảm sống mãi trong lòng nhân dân trong nước và Việt kiều trên các nẻo đường thế giới. Đừng ỷ y ta mới theo mới khi không nắm vững luật cũ đã được rèn luyện từ bao đời.

Thơ là hồn mình, mỗi người nên thận trọng chọn khuôn mẫu thuyền thi ca để đóng chiếc thuyền thơ bền chặt vững chắc đưa mình đi tới vùng trời ước mơ, đừng vội vã đóng bậy bạ mà chết chìm! Cầu chúc anh chị em sáng tác vui vẻ hòa nhã và sáng tạo.


Nguyên Đỗ

NĐ thân - 7 đưa bài này vào toipc "Luật làm Thơ" nữa.
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Xem Quả Biết Cây


Giời đất ạ, lại tranh hùng bút chiến
Nhọc công mình mà kết quả không vui
Những nhà thơ, những văn sĩ ngậm ngùi
Xem thiên hạ lao đầu bàn chuyện cũ

Nêu ý kiến, phê bình thôi đã đủ
Hạ nhau chi, văn nghệ sẽ kém hay
Cứ trông kìa, xem quả hẳn biết cây
Đừng đả phá luật xưa hay kiểu mới

Thơ tự thơ lúc nào cũng phơi phới
Tự trong hồn xuất khẩu hóa thành thơ
Thơ thật thơ có tranh luận bao giờ
Vẫn mài giũa, vẫn luôn luôn cầu tiến

Luật thơ cũ trải qua nhiều sự kiện
Đã vững vàng thử lửa với thời gian
Đã bay lên cùng với gió mây ngàn
Cứ xem quả, thì biết cây xấu tốt


Nguyên Đỗ


Qủa đắng

*
Người ta trồng cây mong ngày sau hái quả
Dâng cho đời những vị ngọt men say
Dâng cho đời vị ngọt ngào ngày nay
Đâu phải vị đắng chát bờ môi

Anh nói đúng những thời cuộc nổi trôi
Sẽ chẳng cần rồi thời gian phôi
Qủa đắng - quả ngọt rồi cũng thế thôi
Vị nào cần ngàn đời lưu giữ mãi

Có những điều người ta cho là phải
Lên gieo trồng thu một trái quả xanh
Và những điều hư ảo mong manh
Sẽ tan đi theo thời gian lặng lẽ

Trái ngọt ngào sẽ vươn lên mạnh mẽ
Dâng cho đời niềm vui mới ngày xanh.

*


- Hạnh Ngân -

Nhớ ai rừng mãi rì rào
Để xanh nỗi nhớ đọng vào tim em
Đăng nhập để trả lời
0
Em thấy comaychieuthu trả lời bằng thơ nhưng em không hiểu thơ comaychieuthu nói gì. Nó thiếu sức chiến đấu đúng không?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-16 21:33:30Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: comaychieuthu

Qủa đắng

*
Người ta trồng cây mong ngày sau hái quả
Dâng cho đời những vị ngọt men say
Dâng cho đời vị ngọt ngào ngày nay
Đâu phải vị đắng chát bờ môi

Anh nói đúng những thời cuộc nổi trôi
Sẽ chẳng cần rồi thời gian phôi
Qủa đắng - quả ngọt rồi cũng thế thôi
Vị nào cần ngàn đời lưu giữ mãi

Có những điều người ta cho là phải
Lên gieo trồng thu một trái quả xanh
Và những điều hư ảo mong manh
Sẽ tan đi theo thời gian lặng lẽ

Trái ngọt ngào sẽ vươn lên mạnh mẽ
Dâng cho đời niềm vui mới ngày xanh.

*



Mướp Đắng

Ai trồng cây cũng mong ngày hái quả
Anh trồng rau hái mướp đắng tặng em
Em ngần ngừ "Trái khổ quá ai thèm!
Sao không kiếm trao em những trái ngọt?"

Trái khổ qua em thêm sắc đau xót
Mẹ em cười, "Em nó phá anh thôi!
Trái mướp đắng đem thịt nạc mà nhồi
Nấu vừa chín nó ăn cho bằng hết!"

Em đỏ mặt hờn Mẹ nói xấu nết
Còn thích ăn, còn thích nghịch lắm cơ
Không thích già, làm người lớn bao giờ
Em mười chín, chao ơi con nít thật

Thuốc có đắng uống vào mới đã tật
Vị ngọt ư ? Chưa hẳn đã là hay
Có vị chua, có vị chát, vị cay
Mỗi một vị có sắc riêng của nó

Thơ cũng thế cũng có khi úp, mở
Ai hiểu sao thì cũng được tùy tâm
Có khi hay là ở chỗ hiểu ngầm
Không lồ lộ chẳng còn gì dấu diếm

Hoa trái ngọt trên đời không phải hiếm
Đắng, cay, chua không hẳn khó kiếm chơi
Cũng tùy cơ tùy hoàn cảnh trên đời
Cất tiếng hát, ngâm dài cho thanh thản

Theo đuổi mãi chẳng hề ngừng chán nản
Vun vườn thơ, cây thơ lớn dần lên
Phải kiên tâm, trì chí, lâu bền
Cây chậm lớn, trái càng ngon càng ngọt


Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Yêu

Trong cuộc đời này bao thứ yêu
Yêu cha yêu mẹ cũng là yêu
Yêu anh yêu chị yêu em nữa
Yêu bạn, thầy cô cũng thật nhiều

Em kể chuyện yêu thấy tức cười
Ai chiều một tí cũng làm vui
Nhủ lòng chắc cũng tình yêu đó
Chẳng tốn công chi đã thấy lời

Gõ đầu anh nói bé đơn sơ
Chớ dễ vội tin, tránh chữ ngờ
Tìm hiểu mỗi người cho thật kỹ
Tình yêu há phải chuyện văn thơ

Chẳng phải văn hoa, diện mạo ngoài
Chẳng vì tiền bạc, tướng trông oai
Mà vì cùng hướng, hợp tâm tính
Quyết lòng tha thiết vượt chông gai

Trong chuyện tình yêu chẳng lỗ lời
Yêu nhau vĩnh viễn dẫu đầy vơi
Nhất tâm sát cánh qua dâu bể
Lúc đó se duyên kết tóc đời

Tương kính thủy chung nghĩa vợ chồng
Vượt đèo leo núi lái chèo sông
Thuận chồng thuận vợ trong đời sống
Hạnh phúc cho dù tát biển Đông

Nguyên Đỗ

(*) Ca dao Việt Nam có câu: Thuận vợ thuận chồng tát bể Đông cũng cạn !
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Sen Giữa Giòng Đời

Chuyện đời phải trái cố công minh
Nhưng cũng nhiều khi vướng chút tình
Lời ngọt ý hay ai chẳng thích
Dễ tin không khéo thiệt cho mình

Hãy để lương tri, lý trí vào
Những khi tim đập, dạ xôn xao
Nhìn xem thật kỹ đâu chân giả
Cho cuộc đời ta bớt lao đao

Đời sống ai không phạm lỗi lầm
Dù mình cố gắng thật thành tâm
Có khi thử thách, hay nhân quả
Ai dám cười ai hay trách thầm

Nguyện mong em mãi được bình an
Hạnh phúc, tình yêu, chẳng rụi tàn
Như khói trầm hương nghi ngút mãi
Sóng tình tiếng nhạc quyện không gian

Tất cả do ta, với tấm lòng
Ngại gì gian khó với long đong
Thế trần tiên cảnh nơi ta đó
Bát chánh đạo soi giữa mịt mùng

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Phân Biệt Dữ Hiền


Em cứ nói em là sư nữ
Lúc nổi sùng thành sư tử Hà Đông
Một mai em có lấy chồng
Canh chừng miệng lưỡi giữ lòng vị tha

Chồng lầm lỗi, phiền hà chi đó
Em lựa lời nói nhỏ sửa sai
Em đừng la ó dằng dai
Lời ngay ý phải bằng hai càm ràm

Chuyện lặt vặt chớ làm ra lớn
Đừng nói ngoa để bợn hồn ta
Giữa bùn vẫn nét liên hoa
Sen, đầm nương tựa thuận hoà điền viên

Chớ vội vã hờn ghen đỏng đảnh
Đừng giận quàng nóng tánh làm nư
Hãy phân phải trái từ từ
Không chừng sai vụng mà hư bột đường

Mỗi buổi sáng soi gương nhìn mặt
Tự nhủ thầm sống thật khoan nhân
Giữ lòng quí mến ân cần
Gia đình bạn hữu người thân ấm nồng

Em là đóa sen hồng cửa Phật
Bước vào đời nhất nhất thơm hương
Hoa Đàm đuốc Tuệ soi đường
Biến sư tử dữ tựa dường cừu chiên

Muội ơi, phân biệt dữ hiền!

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Cuộc Đời

Cuộc đời
Đầy những bùa mê
Khéo tu
Liệu tránh
Vụng về lạc chân

Chỉ mong cho được
Bình An
Trăm năm lấy một chữ
Nhàn
Châm ngôn

Sóng con, sóng lớn dập dồn
Lòng ta giao động tâm hồn ngẩn ngơ
Trở về với Suối Nguồn Thơ
Tắm sông An Lạc đợi chờ chữ Duyên

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
chữ duyên

chữ duyên đã định kiếp tiền
kiếp này người đợi...có phiền lắm không?
đời là bể khổ mênh mông
tình là oan nghiệt vướng vòng thêm đau
tắm sông An Lạc chờ nhau
phải chăng cái nợ nghìn sau vẫn còn
duyên kia trời đã không tròn
người về chờ đợi sắt son làm gì...
năm qua đi, tháng qua đi
còn yêu, còn khổ...còn si...còn sầu...

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-22 18:48:40Nguyên Đỗ>
Phẩm Chất, Số Lượng


Chị cứ giỏi giỡn đùa em mãi nhé
Đâu cần nhiều: phẩm chất tốt là hay
Đừng dông dài, để rồng vượt lên mây
Tựa như thể con công, chim phượng múa

Mặc áo đẹp không cần phải diêm dúa
Son phấn nhiều chưa chắc trội phần hơn
Cứ xem kìa hoa cỏ với bướm vờn
Trên đồng nội tuyệt vời xinh biết mấy

Đâu phải mãi chỉ dùng lời bóng bẩy
Mới thành thơ được thưởng lãm ngâm nga
Đâu phải chỉ những ngôn ngữ ngọc ngà
Mới được đem gởi vào nền văn học

Đâu phải viết với tốc độ thần khốc
Số lượng nhiều mới được gọi nhà thơ
Thơ, người thơ, có phân biệt bao giờ
Điều quan trọng là ở trong phẩm chất

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-22 19:04:43Nguyên Đỗ>
Mỗi Lần Gặp Gỡ

Trăm lần gặp cũng trăm lần như một
Tim bồi hồi rung cảm phút xôn xao
Mỗi lần gặp cũng tựa thể lần đầu
Cũng bỡ ngỡ, cũng rụt rè, hạnh phúc

Như thể gặp sau đêm dài thao thức
Đợi chờ nhau, nhung nhớ với cô đơn
Phút gặp nhau, giòng lệ chảy như hờn
Hay vui sướng thoáng vụt về ngà ngọc

Tựa vào vai, ngả vào lòng bật khóc
Giống hoang đường trong truyện tích liêu trai
Ta một mình hay tách rẽ làm hai
Mà hai đứa xuyến xao cùng một nhịp

Người ta bảo nợ duyên từ tiền kiếp
Mình mong rằng tình thắm mãi nghìn sau
Cuộc đời này mình giữ mãi tình sâu
Đến vạn kiếp chưa hẳn là đã đủ

Ta trọn vẹn mỗi lần mình gặp gỡ
Em dịu dàng ngái ngủ tựa vai anh
Anh thảnh thơi theo những ước mơ lành
Lên tinh tú trăng thề đêm hội ngộ


Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Ảo vọng

Trăng nào hội ngộ hả anh
Để sao cứ mãi mong manh đợi chờ
Ái ân chỉ có ơ thờ
Ngàn năm tinh tú ngẩn ngơ giữa trời
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
Ở Đây Trời Nắng
Nguyên Đỗ


Ở đây trời nóng quá
Nắng cháy lụn đồi mơ
Ngồi xe như lò lửa
Khô héo cả lời thơ

Ở đây hồn nhớ quá
Đợi ai đến mỏi mòn
Em bao giờ về nữa
Cho lòng bớt héo hon

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng Buồn Em Nhé

Đừng buồn em nhé hỡi người em xứ Huế
Trần thế vui buồn hạnh phúc với khổ đau
Từng bài học để luyện rèn tâm trí
Giữ hồn thanh thản, em chớ buồn lâu

Trong cuộc sống em nhớ đừng qụy lụy
Đừng nản lòng, đừng giữ mãi trong tâm
Đừng buông thả, cũng đừng say túy lúy
Khi cô đơn mấy ai tránh được lỗi lầm

Đừng sống mãi trong lâu đài ước mộng
Hãy đi tìm đích thực bản thân ta
Đừng bám víu những tháng ngày ngà ngọc
Của một thời quá khứ đã trôi qua

Hãy tỉnh táo và nâng cao ý chí
Mỗi một ngày em sẽ trưởng thành thêm
Tình đã mất có khi là hư giả
Em vững vàng chuẩn bị, nhớ nghe em!


Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Nhung Khắc Khỏai

Nhớ nhung khắc khỏai trong hồn
Nhớ nhung nhung nhớ vùi chôn một đời
Nhớ nhung cao ngất từng khơi
Nhớ nhung để mãi một thời thở than

Bao giờ tâm lại tịnh an
Bao giờ tình lại chứa chan thắm màu
Bao giờ ta lại gặp nhau
Hoa lưu ly tím hết sầu nhớ nhung

Nhớ nhung nỗi nhớ vô cùng
Dứt day nỗi nhớ mênh mông héo mòn
Nhớ nhung sóng dậy trong hồn
Vạn niềm thương nhớ dập dồn nổi cơn

Hai mình ai nhớ ai hơn
Sông buồn hay liễu đang hờn nắng mai
Nhớ ngày một, nhớ tối hai
Hương tình thoáng tựa hoa lài trắng thơm

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Tại Sao Nhỉ?


Tại sao nhỉ? Tại sao mình lại nhớ
Nhớ người ta ở tám hướng, mười phương
Nhớ người ta nhớ day dứt lạ thường
Dù vẫn biết bao nhiêu là khốn khó

Tại sao nhỉ? Em biết không, em nhỏ?
Tại vì sao em gọi "chú" bằng "anh"
Em nghe lời thi sĩ Chế Lan Viên
Trong nghệ thuật không ai là chú bác

Nhưng em gọi "chú" là "anh" hơi khác
Em lỡ lời hay cố ý "anh thương"?
Để cho anh thấp thỏm lén soi gương
Chải tóc đen phủ lên phần tiêu muối

Rồi giả tảng viết lại cho tiểu muội
Xưng đại huynh em nhõng nhẽo bảo không
"Anh là anh yêu dấu ở trong lòng"
Thôi chết chú, phen này đi nhuộm tóc :)

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-27 07:32:55Nguyên Đỗ>
Mưa Sao


Khí tượng báo tin trận mưa sao
Em cùng anh thức để xem nào
Muôn ngàn sao rụng từ sông Bạc
Như pháo bông rơi, hồn dạt dào

Mình trải khăn trên đám cỏ xanh
Đêm thu gió nhẹ mát hương lành
Ngẩng trông trời rộng muôn tinh tú
Rơi xuống như mưa, xẹt thật nhanh

Họa hiếm ngàn năm chỉ một lần
Ngẩn ngơ hai đứa cứ tần ngần
Đêm nay có một không hai nhé
Để dấu thương yêu mộng ngút ngàn

Ta thả hồn bay với vạn sao
Thương yêu say đắm ý thơ trào
Trăm năm vẫn ngắn, yêu nhau mãi
Vạn kiếp long lanh với ngàn sao


Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-27 13:55:35Nguyên Đỗ>
Chiều Rơi


Chiều rơi trên biển mênh mông
Vàng, xanh, óng ánh giữa lòng đại dương
Chiều rơi trên bến tha hương
Hồn cô quạnh quá nhớ phương trời nào

Mẹ hiền giặt giũ cầu ao
Bụi tre hàng mía vườn rau quanh bờ
Vùng trời ước mộng tuổi thơ
Nay xa xăm quá bao giờ được thăm?

Hoàng hôn nơi chốn xa xăm
Buồn rơi trong dạ âm thầm tịch liêu
Nhớ quê khói tỏa sương chiều
Ngõ sau ai đứng trăm điều ngẩn ngơ

Gởi về quê Mẹ hồn thơ
Và muôn nỗi nhớ, ngóng chờ, ước mong
Chiều rơi muôn tiếng tơ lòng
Hoàng hôn tim tím bến sông ngày nào

Nhớ làm sao, nhớ làm sao!
Hỏi thầm khắc khỏai khi nào về thăm?
Bây giờ ở chốn xa xăm
Nhớ từng giây phút tháng năm mỏi mòn


Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0