📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Suối Nguồn Thơ

4.264 trả lời, 462.667 lượt xem — Trang 65 / 143
Hãy Ra Khỏi Nấm Mồ
 
Hãy ra khỏi nấm mồ hoang quá khứ
Bước vào đời với tất cả tự tin
Và sức sống của tình nghĩa chân tình
Xóa bỏ hết lỗi lầm, khởi đầu mới
 
Hãy ra khỏi nấm mồ hoang tức tối
Miệng mỉm cười chúc tất cả bình an
Để hồn thơ phơi phới chảy ngập tràn
Cho bốn bể hương hoa đời tươi nở
 
Hãy ra khỏi nấm mồ hoang lo sợ
Cứ phập phồng lo lắng với ưu tư
Can đảm lên, dũng cảm chẳng nên từ
Trước gian khó trước nghi ngờ đố kỵ
 
Hãy ra khỏi nấm mồ hoang ích kỷ
Cứ cá nhân lòng chỉ nghĩ mình hơn
Trọng cái tôi đáng ghét, bạn: khinh nhờn
Sống chỉ biết có mình không nể bạn
 
Hãy ra khỏi nấm mồ hoang ngạo mạn
Cứ nghênh ngang kiêu ngạo vểnh vao kên
Tình keo sơn cũng sẽ chẳng lâu bền
Vì cuộc sống có ai là nhất mãi
 
Hãy ra khỏi nấm mồ hoang ngần ngại
Việc đáng làm ta cứ phải ra tay
Cứ vẩn vơ do dự mãi đêm ngày
Cơ hội mất vụt bay rồi lại tiếc
 
Hãy ra khỏi nấm mồ hoang tách biệt
Cứ nhóm này nhóm nọ với phe kia
Phàm việc gì cũng có cả hai bề
Phải suy nghĩ việc gì ưu tiên nhất
 
Hãy ra khỏi... sống cuộc đời thành thật
Của hôm nay, của đòan kết, tin yêu
Của tương lai, của dân tộc, hai chiều
Không độc đóan, bỏ qua mọi thành kiến
 
Nguyên Đỗ



 
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Con Đường Quê

Con đường quê đang chìm trong vắng lặng
Bỗng âm vang tiếng chó sủa gâu gâu
Chẳng bóng ai, chó trắng chạy qua cầu
Sủa mừng rỗ nhảy chồm quanh xe đạp

Cô chủ nhỏ áo trắng dài xinh đẹp
Đừng, đừng cưng, chị ngã, té bây chừ
Cưng đừng chồm, đừng nhảy, nhớ đừng hư
Áo dài trắng mai chị còn đi học

Con chó trắng chạy vòng quanh thở dốc
Như mừng vui như trách móc hờn ai
Em đơn sơ áo trắng phải học bài
Chưa giỡn được, xoa đầu con chó nhỏ

Con đường quê, bụi tre xanh trước ngõ
Gió vi vu, hoa ngũ sắc khoe tươi
Học bài xong em sẽ chạy vui cười
Cùng chó nhỏ lom khom dòm cánh bướm

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Đi Hay Ở
 
Đi hay ở cũng tùy nơi chính bạn
Và phố phường địa hạt hợp hay không
Chẳng nơi nào nhất nhất sẽ hòa đồng
Tạo cơ  hội làm quen đây với đó
 
Phải thời gian tìm hiểu rồi mới rõ
Chẳng một ngày, một tháng, đã quen thân
Một giây thôi, một phút cũng xoay vần
Tình bạn thật thường đòi mình rộng lượng
 
Nếu ta đến với  tấm lòng cao thượng
Hồn cảm thông và trí mở bao dung
Mọi buồn vui hạnh phúc cũng chia cùng
Vì tình bạn muôn đời hằng cao quý
 
Khi nóng giận là càng phải nhớ kỹ
Ba năm xây, phá bỏ một vài giây
Tình thân yêu hằng chú ý mỗi ngày
Để mở rộng khắp bốn phương thân hữu
 
Nguyên Đỗ



 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Bể Học Biển Tình
 
Đời là bể học... rộng mênh mông lắm
Biết bao giờ mới học đủ, cho xong
Cả cuộc đời là bể học không cùng
Cứ học mãi mỗi ngày thêm mỗi tiến
 
Còn sức học là còn mong phát triển
Trong tâm tư và não bộ ngày đêm
Con thuyền đi ngược dòng nước êm đềm
Còn chèo chống là còn lên dù chậm
 
Tình sâu nặng mặn mà bao la lắm
Chẳng bao giờ viết hết, đủ tình thương
Ôi biển tình muôn nhịp điệu tơ vương
Ngàn ngọn sóng trào dâng theo ngày tháng
 
Có những tình yêu thương thật trong trắng
Có những tình yêu đằm thắm với đam mê
Có những tình yêu cay đắng đủ muôn bề
Có những tình yêu muôn đời hằng cao đẹp...
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Nhau Buổi Sáng


Chào em buổi sáng hôm nay
Chắc ngày thêm đẹp thêm say mặn nồng
Đêm qua em ngủ ngon không
Giấc mơ xinh thắm màu hồng tình yêu

Chào em buổi sáng diễm kiều
Gặp em sáng sớm chắc chiều mộng mơ
Chào em hồn lại dâng thơ
Lòng nghe tiếng sóng đôi bờ nhớ thương

Tóc mai muôn sợi tơ vương
Vườn thơ xuân ấm đượm hương ngạt ngào
Gió về bên cửa dạt dào
Cho hồn lưu luyến xuyến xao nhớ người

Chào em buổi sáng xuân tươi
Chào nhau trao đổi nụ cười trên môi
Hôm nay nắng đẹp bên trời
Chúc em mãi mãi rạng ngời mộng thơ

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-11 13:40:27Nguyên Đỗ>
Một Lần Tri Kỷ
Nguyên Đỗ

Em ghé qua, một lần rồi xa mãi
Anh nhớ mong, từng phút ngóng đợi trông
Đêm lãng du, một thuở tình khờ dại
Ánh trăng soi, từng bước khẽ đi vòng
 
Mây cứ bay, hồn anh còn dõi bóng
Mặt nước xanh im lắng lặng lờ trôi
Thuyền mơ cũ vẫn còn nằm hy vọng
Em có về xóa lấp mảnh tình côi
 
Con phố xưa, tiếng nhạc còn vang tiếng
Tách cà phê còn vị đắng chưa phai
Sàn gỗ kia, anh nhìn cười nửa miệng
Vắng em rồi, còn khiêu vũ với ai
 
Em thoáng qua, trọn đời anh vẫn nhớ
Nghe xuyến xao dào dạt mộng vô cùng
Những bài thơ vẫn còn bên cửa sổ
Cạnh cây đàn chờ nối kết nhịp chung
 
Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Giận Em Hả?
 
Dễ thương ghê nghe tiếng em hỏi nhỏ
Anh giận em?  Sao có thể giận em
Mỗi từng ngày mỗi một hiểu nhau thêm
Sao lại giận, mỗi thân thêm đó chứ
 
Chuyện cũ xưa đã chìm vào quá khứ
Anh có hờn, có giận chuyện đâu đâu
Những yêu thương đủ cung điệu muôn mầu
Thêm hương sắc cho cuộc đời cõi tạm
 
Anh giận em?  Ôi thôi anh có dám
Giận em rồi, ai thỏ thẻ bên tai
Đi sánh vai, cùng lên lớp học bài
Gọi điện thọai tâm tình cho đến sáng
 
Anh giận em? Chỉ giận em một thóang
Giả hờn mưa, cho em chút hết hồn
Giận rồi hòa, cũng tình tứ phải hôn?
Đừng giận mãi lòng khổ sầu lắm đấy!
 
Nguyên Đỗ
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0


--- đông tàn

ĐÔNG QUA XUÂN TỚI LẼ THƯỜNG TÌNH


CỚ SAO LẠI MUỐN CHUYỂN  THÀNH ĐÔNG
                       
ĐÔNG ĐẾN, ĐÔNG DÀI, ĐÔNG MÃI MÃI


LẠNH THẤU TÂM CAN SUỐT ĐƯỜNG DÀI

                                     
LÊ THÊ CHÂN BƯỚC MỘT THÀNH HAI

CÔ ĐƠN AI NGÓNG CÒN CHỜ AI ???


BƯỚC NHANH , BƯỚC NGẮN CHỜ NGÀY MAI                                               
SÁNG RỒI VẪN THẤY LẺ LOI MỘT MÌNH...    
nguyendanh
Đăng nhập để trả lời
0
***muốn gặp...ai???

AI GỬI CHO AI CẢ NIỀM TIN  , 
                                                          
TRON KIẾP TRẦN AI LẮM BỤI MỜ  .
                                                        
LƠ MƠ , TRÔNG NGÓNG PHẢN ÂM HỒI  ,
                                         
MÀ LÒNG ANH VẪN NHỚ MONG HOÀI  .
                                            
ĐẾN RỒI LẠI ĐI, ĐI RỒI ĐẾN  ; 
                                                             
GẶP EM THOÁNG CHỐC LẠI CHIA LY,
                                              
XA RỒI THÌ NHỚ , GẦN THÌ THƯƠNG  .                                               
MAU MAU GẶP LẠI NGÕ SAU TRƯỜNG...
nguyendanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-12 03:52:52Nguyên Đỗ>
Như Khói Sương Bay
 
Từ cát bụi sẽ trở về cát bụi
Đời con người ngắn ngủi sẽ đi qua
Khác chi nào cây trái với cỏ hoa
Đến và đi có chi là luyến tiếc

 
Mới ngồi đó quanh quần cùng dự tiệc
Bỗng chợt nghe Bác vừa đã qua đời
Lòng cháu con đều cảm thấy chơi vơi

Tiếc chẳng nói những điều hằng ấp ủ
 
Cháu còn nhớ hôm nào Bác nhắn nhủ
"Cháu viết văn có mục đích nghe chưa
Thơ với văn nhiều lắm, kể như thừa
Phải nhắm đính chứ đừng nên bừa bãi!"

 
Nghề cầm bút, ồ không, cháu rất ngại
Viết vui chơi giải trí chút mà thôi
Viết lạc quan đùa giỡn với mọi người
Chứ chẳng dám múa rìu qua mắt thơ

 
Bác vỗ vai, cười cười, "Cháu đừng sợ
Viết mạnh lên, cuộc đời ngắn qua mau
Bác già rồi, chứ chẳng chịu thua đâu
Tại hồn trí bây giờ già lẩn thẩn..."

 
Bác điện thọai hỏi bài đâu mấy bận...
Cháu ậm ừ, cháu chỉ có thơ thôi...
Viết bài văn, phải mất cả ngày rồi...
Giờ đâu nữa kiếm tiền đây hở Bác?

Bây giờ Bác đang ở trong cõi khác
Nhìn cháu biên quyển hồi ký từ đây
Cháu suy tư hồi tưởng lại hằng ngày
Đọc cho Bác những đêm dài chẳng ngủ

Như tình ca, viết cũng cần hứng thú
Chuyện ngày xưa trong tủ lại lần ra
Đọc từng trang, từng chương một, lần là
Giọt lệ nhỏ, cháu sẽ ngồi viết tiếp

Khói sương bay phận con người, văn nghiệp
Chút hồn thơ gởi tới cõi xa xôi
Bác trầm ngâm giọng thơ đọc bồi hồi
Tháng Tư nhỉ, hơn ba mươi năm xa xứ...

Bác nằm xuống gió trăng về tình tự
Có còn nghe hàng thông vọng vi vu
Sáng tinh mơ trời ẩm thấp sương mù
Chiều tím nhạt kiếp người như mây khói...

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Em
 
Em đã đến tiếng đàn tranh thanh thóat
Từng điệu rung như nước chảy mây bay
Anh như mơ thấy bướm lượn từng bầy
Bay quanh em, một kỳ hoa diễm ảo

Em trong trắng giữa biển đời thô bạo
Em dịu dàng giữa phố thị chanh chua
Em nắng hồng giữa chiều đổ cơn mưa
Em thanh khiết giữa trần gian bụi bặm
 
Nên mãi mãi, tình em còn xanh thắm
Trái tim anh vĩnh viễn một yêu thương
Em kéo giây, gảy khúc nhạc diệu thường
Người ngây ngất điệu đàn say đắm mãi
 
Như ánh nắng, như tiên nương huyền thọai
Làm sáng bừng bóng tối ngập hương yêu
Dẫu là anh đã viết mãi, thật nhiều
Cũng chẳng đủ nhạc lòng đang rung cảm
 
Nguyên Đỗ
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Khoẻ Không M?


Khoẻ không M
Mấy tuần nay chẳng gặp
M tàn hình hay khoác áo ma sơ
Anh cũng buồn mắc cở với câu thơ
Từng chữ một cứ vẩn vơ gõ mãi

Vui không M
Tối nay mưa, mưa mãi
Tuyết đã tan thành nước chảy theo mưa
Chẳng còn thơ, hay sớm để nô đùa
Nghịch phá nước chạy ngoài đường tung toé

Hát chưa M
Giọng M xưa hát khoẻ
Hát hằng ngày, hát mãi cả ngày đêm
Những lời tình, những điệu nhạc êm êm
Ru giấc ngủ bao người vào mộng mị

Ngủ chưa M
Vào đùa chơi một tí
Chắc M cười hở đủ mười một răng
M đuổi xua, anh chạy tút lên trăng
Vào nguyệt điện giỡn đùa cùng chú Cuội

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Hơi Nhiều
 
Nhớ hơi nhiều không biết bao nhiêu nhỉ
Mấy gang tay hay mấy dặm không gian
Đã vào xuân, tuyết vẫn đổ đầy tràn
Tay lạnh cóng phải áp lên trên ngực
 
Trái tim lạnh cũng giật mình chợt thức
Thấy nhớ nhung, à nhớ cũng thật nhiều
Tự hỏi thầm dấu chỉ của tình yêu
Hay nhung nhớ một người thân tri kỷ
 
Nếu nhớ khổ thì mình bớt đi một tí
Nếu nhớ vui thì mình lại cứ tăng thêm
Dù tình yêu hay tình bạn êm đềm
Vẫn hạnh phúc hơn là làm mặt lạ
 
Tháng Tư đến nhưng hồn còn lạnh giá
Chim chóc về bên cửa líu lo ca
Bầy thỏ con còn ẩn núp sau nhà
Đợi thỏ mẹ trở về nằm ấp ủ
 
Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Vậy Đó
 
Anh nhớ nhỏ, ôi nhớ ơi là nhớ
Nhớ từng ngày nhớ mòn mỏi tháng năm
Nhớ từng đêm nhớ từng phút âm thầm
Nhớ mãi mãi nhưng lặng lờ chẳng nói
 
Nhớ miên man, nhớ nhiều đến nhức nhối
Nhớ nhập thơ, nhớ thấm thía trong hồn
Nhớ dập dồn, chồng chất lấp mồ chôn
Nhớ da diết nhưng em nào có hiểu
 
Nhớ ơi nhớ, vạn ngàn dòng vẫn thiếu
Nhớ chờ mong, nhớ ngóng đợi từng giây
Nhớ mặn mà, nhớ mộng mị đắm say
Nhớ tha thiết, nhớ muôn màu muôn sắc
 
Anh nhớ nhỏ, như đàn tơ nhớ nhạc
Hồn cô đơn nhung nhớ nhỏ chiều mưa
Non nhớ mây, đường nhớ bóng ban trưa
Nhớ vậy đó, biết bao giờ tỏ hết
 
Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Ai

Anh về hỏi lại Nàng Thơ
Cho tên, tuổi tác, ước mơ của nàng
Nàng cười trách nhẹ dịu dàng
Tên em không được viết nhăng đâu chàng

Dòng thơ cuồn cuộn Hương giang
Qua Thôn Vỹ Dạ với hàng dừa cao
Nàng Thơ như gió thì thào
Tình chàng với thiếp dạt dào tháng năm

Tình thiêng giữ kín âm thầm
Ngọt ngào tha thiết mãi đằm thắm luôn
Chàng bật mí, thiếp sẽ buồn
Thơ chàng sẽ cạn dứt nguồn chẳng xuôi

Nàng thơ nói nói cười cười
Nửa hư nửa thực hở mười cái răng
Anh thương tay nhỏ búp măng
Và thương nhất lúc chiếc răng khểnh cười

Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-14 05:48:51Nguyên Đỗ>

Thơ "Say" Chính Tả
Nguyên Đỗ

Không uống rượu, mần răng anh say nhỉ
Quá chén tình, em rót uống đêm qua
Thơ mặn nồng, em thỉnh thoảng chu choa
Phải hun nữa, mèn đét ơi, nghiêng ngả

Thơ say tứ, nào phải sai chính tả
Em trách lầm, cái anh ấy nhà ta
Phải bùa mê hay lậm lọa mã tà
Sai con chữ bỗng hóa thành quỉ dữ

Anh đùa nghịch, dám đâu mà sinh sự
Nào phải say hay quá chén tình yêu
Yêu âm thầm yêu lặng lẽ cô liêu
Không dám nói sợ trời mưa nắng gắt

Ừ tình yêu, nửa mơ và nửa thật
Biết đâu chừng, bác sĩ chữa bệnh tim
Mổ ra xem bỗng thấy bóng hình em
Sẽ chữa khỏi bệnh trầm kha đó nhỉ

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-14 23:26:12Nguyên Đỗ>
Tháng Tư

Một ngày vui nhé, Nhỏ ơi
Thả lời thương nhớ cho đời tương tư
Một ngày ngóng đợi trông chờ
Gió se sắt lạnh mộng mơ điểm hồng

Tháng Tư người nhớ, người mong
Tháng Tư côi cút vòng vòng ủ ê
Tháng Tư rũ tóc đam mê
Tháng Tư hung bạo lối về khó đi

Nhỏ từ độ ấy thiên di
Tháng Tư qua ngõ từ bi bao lần
Nhớ ai dạ cứ tần ngần
Cửa lòng chưa đóng chuông ngân thỉnh sầu

Tháng Tư tang tóc bể dâu
Biển xanh cuộn sóng bạc đầu chẳng quên
Nhớ Người dằng dặc bao phen
Nửa đêm tỉnh giấc bật đèn làm thơ

Nguyên Đỗ
 

 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Thi Hứng

Em phà hơi cho hồn thơ cất cánh
Bay bổng lên như cánh én trời xuân
Nắng hồng lên lùa mây xám u buồn
Vào quá khứ của đông sầu lạnh lẽo

Em thả rơi những ý từ muôn nẻo
Cho đường thơ réo rắt nhạc đậm say
Em dịu dàng như gió động lay cây
Như mái tóc đen huyền muôn thiếu nữ

Em rắc gieo những hạt mầm tình tự
Mọc dây mơ cao ngất đến trời xanh
Em thì thầm thỏ thẻ cạnh tai anh
Nghe nồng ấm như gần trong gang tấc

Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0




Anh Hư


Nguyên Đỗ



Em đã ghé nhưng vội vàng chẳng đợi
Đã hồn anh chất ngất nỗi tương tư
Hay là em giận dỗi trách anh hư
Bỏ đi mất cho sầu thêm tê tái

 
Viết thơ mãi chắc anh đã gây tai hại
Em nghi ngờ lòng dạ chẳng thủy chung
Ừ văn thơ cũng khó đoán vô cùng
Biết đâu thật, biết đâu là giả dối

 
Nếu em giận, anh thật lòng xin lỗi
Thôi từ nay đóng cửa lại tu tâm
Giữ thủy chung trong lòng dạ âm thầm
Không viết nữa, viết hoài lây vạ gió

 
Trái tim anh như ban ngày sáng rõ
Em tỏ tường, cứ nhìn kỹ mà xem
Giữa trái tim chỉ một bóng hình em
Em có thấy hay giả vờ chẳng thấy

 
Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-15 21:39:48Nguyên Đỗ>
Khát Khao
 
Khát nước anh tìm ra suối trong
Khát em khao khát mãi trong lòng
Em vờ vĩnh mãi không thèm ngó
Con mắt nhìn xa ra bến sông

 
Em giả gởi anh những nụ hôn
Nụ hôn nồng ấm  đảo khuynh hồn
Anh như nai khát mong nguồn nước
Thầm mộng bao giờ thỏa ước mong

 
Thôi nhé đừng đùa lửa cháy nhau
Trái tim đau nhức, buốt cay, sầu
Lòng ta hãy giữ cho thanh tịnh
Cho vạn nghìn sau vẫn thấm mầu

 
Em ạ tình yêu chẳng chuyện chơi
Chớ đùa đập vỡ nước nguồn trôi
Đổ trào lũ lụt không sao thóat
Hai đứa đều đau khổ một đời



Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Trở Gió
 
Khí hậu lạ, tháng Tư trời trở gió
Thổi ngòai song vù vù lạnh trong lòng
Ở bên kia, em có nhớ anh không
Viết câu ngắn tìm anh mà chẳng thấy

 
Em thương ạ, anh lúc nào cũng vậy
Vẫn ngóng trông chờ đợi một mình em
Mặc ngày mưa, hay sao vắng trong đêm
Tim vẫn thế chẳng đổi như khí hậu

 
Mỗi hằng ngày viết về em yêu dấu
Nói với em vẫn hiện diện trong anh
Từng chữ thương từng lời nhớ mộng lành
Từng câu khổ từng đọan đau trông ngóng

 
Em nhớ nhé, hỡi thương yêu hy vọng
Em mãi là diễm mộng ủ hương hoa
Mỗi một ngày đẹp hơn cả hôm qua
Ngày mai lại đẹp hơn hôm nay nữa

 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-16 23:16:15Nguyên Đỗ>
Tự Nguyện Yêu Nhau
Nguyên Đỗ

Anh xúc động nước mắt tràn rồi đấy
Dòng thư em ngắn ngủi đậm thương yêu
Một dòng thôi cũng chứa đựng thật nhiều
Cả đời sống sững sờ trong diễm phúc
 
Tự nhiên nhỉ trong cuộc đời vinh nhục
Cạnh bên em phiền phức cũng trôi qua
Anh nhìn đời chan chứa mộng hương hoa
Bướm bay lượn trong vườn xuân vạn sắc
 
Phút giao cảm cho hồn reo khúc nhạc
Đôi mắt em tình tứ rạng ngời sao
Tai anh nghe lời nói nhẹ, ngọt ngào
Em tự nguyện yêu anh suốt đời nhé
 
Anh xúc động, bất ngờ, dâng ngấn lệ
Bởi vì đâu hạnh phúc đến bên anh
Những chồi non, những búp, nụ hiền lành
Những ngày sống ủ hương trầm thơm ngát
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Ba Góc Trời Hội Ngộ


Tôi viết lời thơ tận Mỹ châu
Anh xem từng chữ hợp tâm đầu
Viết từng nốt nhạc trên trang giấy
Chị hát lời ca đậm thắm sâu

Anh ở Á châu dạo khúc đàn
Chị trời Âu hát nhạc miên man
Tôi vùng đất Mỹ nghe rung cảm
Ba góc ba người tựa ruột gan

Chị đất Hòa Lan cất tiếng ca
Hồn tôi chao động phút giao hòa
Anh trời Nam Việt nghe xao xuyến
Hội ngộ tương phùng ba chúng ta

Xin cám ơn anh phổ khúc ngâm
Bốn mùa thương cảm tựa tri âm
Tri ân chị hát bao xao xuyến
Theo với lời ca mãi bổng trầm

Ba góc ba châu một tấm lòng
Nhạc, thanh, thi khúc... tựa con sông
Tình yêu lành, lỡ trong nhân thế
Chảy mãi trong tim cũng một dòng

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-16 06:32:00Huyền Băng>
Thật là đúng ba góc trời hội ngộ, ba châu cùng tương phùng, Nguyên Đỗ viết bài thơ Nỗi Đau Cuối Chiều khi đang ở Mỹ châu, anh Cao Ngọc Dung sọan nhạc ở Á châu, còn chị Như Ly ở Âu Châu.  Kỹ thuật Internet thật mau, mối giao cảm thật tuyệt vời, ND rất kinh ngạc đến sững sờ khi tiếng hát ca sĩ kiêm thi sĩ và nhạc sĩ Như Ly cất tiếng hát bản nhạc do nhạc sĩ Cao Ngọc Dung vừa mới sọan xong như là hồn mình đang cất tiếng ca đó.  Nguyên Đỗ xin chân thành cám ơn anh Cao Ngọc Dung và chị Như Ly đã đem lời thơ vào khúc nhạc lời ca tuyệt vời đưa đến những khung trời mới lạ.  Kính mời anh chị em nghe tiếng hát chị Như Ly qua hòa âm của nhạc sĩ Cao Ngọc Dung:
 
http://www.trinhnu.net/c/caongocdung/?action=Music&case=view&musicId=6771&n=1&p=1
 
Nỗi Đau Cuối Chiều
 
Tàn một ngày mùa thu
Anh như là chiếc lá
Trong chiều trời âm u
Rơi xuống đời nghiêng ngả

Tàn một ngày mùa đông
Anh như là chiếc bóng
Cây khô cành trơ không
Gió mưa đời biển động

Tàn một ngày mùa xuân
Anh cành mai qua Tết
Quạnh hiu cùng nỗi buồn
Những ngày vui đã hết

Tàn một ngày mùa Hạ
Anh ve buồn kêu vang
Em đi về chốn lạ
Quên đi hạt nắng vàng

Nguyên Ðỗ
 
  r
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Hổng Tin

Ghét em lắm... cứ hoài nghi kỳ cục
Hổng tin anh... nghĩ có tức hay không
Vậy thì thôi... giải thích mãi nhọc lòng
Nói dối đó... làm thơ thêm kịch tính

Khen em đẹp... chỉ là câu để nịnh
Em múa hay... chỉ câu nói đầu môi
Em học giỏi... chỉ để lấy lòng thôi
Từ nay nhé... thôi đừng tin anh nữa

Nhớ nha em... tin chi lời thề hứa
Gió đưa đi... theo cát bụi thời gian
Để lãng quên... giữa sóng biển non ngàn
Chẳng có gì vĩnh viễn ngàn năm được

Đấy anh nói... mọi điều đều báo trước
Tin hay nghi... câu nói trách, đùa vui
Hãy bình an... đừng ngẫm nghĩ ngậm ngùi
Tim đau nhức... kẻ làm thơ lắm chuyện

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu Thương Mê Muội
 
Hai cô thiếu nữ kiêu sa
Một vầng trăng sáng ngọc ngà đêm mơ
Một nàng đức hạnh trời  thơ
Yêu thương diễm mộng vu vơ đậm đà
 
Hai cô thiếu nữ mặn mà
Thêm vài câu nữa... chắc là chết ta
Mai về mặc áo cà sa
Theo thầy tìm một động hoa ngủ vùi
 
Khi hai tiên nữ đi rồi
Giật mình thức dậy tuyết rơi đầy đồng
Một trời tuyết trắng mênh mông
Soi gương thấy tóc trắng bông cả đầu
 
Người xưa nào biết đi đâu
Bởi ta mê muội nên sầu nhớ nhung
Cuộc đời bể ái vô cùng
Lối nào dẫn đến tình chung đẹp hồng
 
Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Vị Trí Em


Em yên tâm, vị trí em vững chắc
Trong trái tim, trong trí óc của anh
Trong vườn hoa hương sắc đẹp thơm lành
Em vĩnh viễn là người yêu duy nhất

Thơ cho em là những lời rất thật
Tự đáy tim nhất nhất chỉ mình em
Mỗi một ngày em cứ ghé đọc xem
Em có thấy từng lời riêng nhắn nhủ

Anh nhớ em, cả khi mình đang ngủ
Giật mình mơ thảng thốt gọi yêu thương
Ngỡ mình đang lạc lối cõi thiên đường
Thấy thôn làng lũy tre xanh bây bọc

Em cứ nói anh là chàng thơ ngốc
Yêu chi yêu đắm đuối một tình yêu
Cứ làm thơ lúc rảnh sáng trưa chiều
Cả tối nữa, đếm ra... nhiều vô kể

Vâng em ạ, sao yêu nhiều quá thế
Yêu vô cùng, lòng dạ mãi thuỷ chung
Yêu một lòng, yêu vĩnh viễn mênh mông
Tình hai đứa mỗi ngày thêm say đắm

Vị trí em, tình yêu em nồng thắm
Có bao giờ thay đổi được đâu em
Yêu hằng ngày, ngày mỗi một tăng thêm
Lớn lên mãi, một tình yêu vô tận

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Cẩn Thận
 
Đã không tin thường hòai nghi tất cả
Bụng bảo lòng con người ấy lả lơi
Đã bao đời từ lúc ở trong nôi
Đã gom góp cả một trời thương nhớ
 
Khi chẳng thương người ta thường cắc cớ
Vạch tìm sâu, vặn vọ chuyện này kia
Nào là thơ đầy dẫy những đam mê
Chắc trái tim cũng chia ra vạn mảnh
 
Người ta bảo khi yêu đừng so sánh
Mỗi một người cũng tựa một bông hoa
Mỗi một hoa là một nét kiêu sa
Riêng biệt lắm... trái tim anh rất thật
 
Nhưng cẩn thận chớ nghe lời đường mật
Cứ hòai nghi những câu nói ngọt ngào
Tình yêu... ừ phức tạp lắm, biết đâu
Em sống mãi trong bình an em nhé
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Em Trưởng Thành Rồi
 
Mình thật sự trưởng thành rồi thật hở
Một năm trời quen biết nghịch đùa vui
Cũng trải qua nhung nhớ với ngậm ngùi
Cũng hờn trách cũng làm hòa... đủ thứ
 
Quen biết em cũng thật là vinh dự
Em giã từ hồn cũng nhức nhói đau
Anh khép lòng để khỏi khổ mai sau
Tình mạng lưới ôi thôi phức tạp lắm
 
Em để dấu trong tim anh rất đậm
Nhưng tình yêu còn đòi hỏi thật nhiều
Phải hiểu nhau, phải gặp mặt, thương yêu
Đâu yêu đại, đâu thương lầm: khổ mãi
 
Trong tình yêu anh sẽ làm người dại
Không hứa bừa, không liều lĩnh tơ vương
Có yêu nhau, cha mẹ cả đôi đường
Phải thuận ý chắn bão bùng dông tố
 
Yêu sớm quá, yêu muộn màng cũng khổ
Chỉ yêu nhau khi hiểu trọn tình nhau
Không yêu đùa không gieo khổ buồn sầu
Không yêu đại không liều mình nhắm mắt
 
Tình riêng anh dành cho em rất thật
Lặng câm hòai giữ bí mật cho em
Không giỡn đùa, không gian dối trái tim
Tình tri kỷ dẫu mai sau chẳng nợ
 
Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-19 07:06:32Nguyên Đỗ>
Nhớ Ai

Anh về hỏi lại Nàng Thơ
Cho tên, tuổi tác, ước mơ của nàng
Nàng cười trách nhẹ dịu dàng
Tên em không được viết nhăng đâu chàng

Dòng thơ cuồn cuộn Hương giang
Qua Thôn Vỹ Dạ với hàng dừa cao
Nàng Thơ như gió thì thào
Tình chàng với thiếp dạt dào tháng năm

Tình thiêng giữ kín âm thầm
Ngọt ngào tha thiết mãi đằm thắm luôn
Chàng bật mí, thiếp sẽ buồn
Thơ chàng sẽ cạn dứt nguồn chẳng xuôi

Nàng thơ nói nói cười cười
Nửa hư nửa thực hở mười cái răng
Anh thương tay nhỏ búp măng
Và thương nhất lúc chiếc răng khểnh cười

Nguyên Đỗ
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0