📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Tỷ lệ của tình yêu

1 trả lời, 1.190 lượt xem — Trang 1 / 1


Tỷ lệ của tình yêu





Lúc còn là một cô gái mơ mộng, tôi đã luôn ao ước về một đám cưới thần tiên. Giống như trong những câu chuyện cổ tích, tôi và chàng sẽ ngồi trên một cỗ xe ngựa lộng lẫy, cùng nhau đi đến bến bờ hạnh phúc giữa tiếng reo hò chúc mừng của mọi người.


Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi gặp một người đàn ông mà linh cảm mách bảo rằng mình sẽ lấy làm chồng. Anh sống ở một vùng quê nhỏ, công việc của anh là làm nông. Sự thật là, tôi quen anh khi đang làm nghiên cứu sinh ở vùng này.

Tôi luôn khẳng định với chúng bạn rằng, không biết mình sẽ lấy người đàn ông nào làm chồng nhưng chắc chắn đó không phải là nông dân hay người đưa sữa.

Lần này, tôi đã sai trong cả hai trường hợp: anh ấy không chỉ là nông dân mà còn là người đưa sữa.

Hai năm sau khi quen nhau, chúng tôi kết hôn.

Không biết có phải do hoàn cảnh gia đình khác nhau không mà sở thích của chúng tôi cũng rất khác nhau. Chồng của tôi thích thể thao. Anh ấy là tay vô địch đấm bốc của thị trấn. Còn tôi thì thích nghệ thuật, nhất là nhạc kịch.

Chúng tôi cưới nhau được bảy tháng thì tôi được tin mẹ tôi ốm nặng, có lẽ không qua khỏi. Cầm tờ điện tín trên tay, anh bảo tôi mau chóng về nhà: "Chỗ của em bây giờ là ở bên cạnh bố và em trai, cưng à!". Tôi biết, anh không còn sự lựa chọn nào khác.

Mỗi tuần, tôi đều nhận được một lá thư của anh. Trong thư, anh kể về chuyện đàn bò, về vụ thu hoạch lúa sắp tới (mà một mình anh phải gánh vác) và không quên hỏi thăm sức khỏe của cha mẹ tôi. Khác với những gì tôi đã tưởng tượng về những bức thư tình đầy những lời yêu thương, nhớ nhung thấm đẫm nước mắt, thư của anh đơn giản chỉ là những lời thăm hỏi chân tình, ngoại trừ câu "Anh yêu em" ở cuối thư.

Bốn tháng sau, mẹ tôi mất. Sau đám tang mẹ, tôi trở về ngôi nhà nhỏ của mình, nơi tôi biết có anh đang đợi tôi.

Đón tôi ở sân ga, ánh mắt của anh nói với tôi nhiều hơn bất kỳ lá thư trong mơ nào. Trong suốt hai tiếng ngồi bên anh, tôi đã huyên thuyên đủ thứ chuyện. Cho đến khi có cơ hội được nói, anh đưa cho tôi một phong bì: "Anh muốn tặng em vật này để em biết rằng anh đã nhớ em đến nhường nào".

Tôi mở phong bì ra, trong đó là hai chiếc vé xem nhạc kịch cả năm. Tôi vô cùng ngạc nhiên: "Anh không thích xem nhạc kịch mà?". Anh nhẹ nhàng ôm lấy tôi: "Nhưng em thích, và anh sẽ học để thích".

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng hôn nhân không phải là 50/50, và tình yêu thật sự đôi khi là 100/0. Yêu có nghĩa là khi ta đặt ai đó lên trước cả bản thân mình.

P.T
(Theo Twenty-one fourty-four)


Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn TD đã chia sẻ 1 câu chuyện rất hay... [:)]
Đáng lý ra bài này phải nằm bên phòng "Kinh nghiệm sống", ở chung với những bài cùng thể loại khác mới đúng... [;)]
Đăng nhập để trả lời
0