Diễn Đàn » Hương Vị Việt Nam

Thơm ngọt bún cá An Giang

6 trả lời, 6.512 lượt xem — Trang 1 / 1
Bông điên điển nở vàng rực dọc con kênh sau nhà, cá lóc đồng đã tràn về, mai dì nấu cho bây món bún cá ăn nghe. Món này ăn lúc trời mưa lâm thâm, bụng đói cồn cào, êm hết biết!. Đó là lời giới thiệu của dì Tư Rạng năm nào khi đón đoàn sinh viên đi thực tế đến Châu Phú, An Giang. Món bún cá thơn ngọt và những kỷ niệm gắn với vùng đất giàu sản vật này hãy còn lưu luyến chúng tôi đến tận bây giờ.

Chuyến đi câu mùa nước nổi

Nhịp sống đồng bằng trỗi dậy rõ nét nhất là vào mùa nước nổi. Hơn bao giờ hết, người dân xứ này trông chờ từng ngày để lại được chèo xuồng thả lưới, mong những mẻ cá lớn. Đặc sản mùa nước nổi là các loại cá đồng.

Lần đầu đến An Giang, nhóm sinh viên chúng tôi không khỏi thích thú khi được theo người dân đi câu hay kéo lưới. Chú Tư Rạng, chủ nhà cho nhóm lưu trú, đã đưa chúng tôi đi cùng trên chiếc xuồng câu. Ngồi trên xuồng, bốn bề mênh mông nước, một cảm giác tròng trành hư ảo bỗng chốc vây lấy tôi. Sau khi chạy dọc kênh, xuồng xuôi thẳng ra cánh đồng ngập trắng nước. Chú Tư bắt đầu thả lưới. Tôi được phân công thả cần câu. Mặt nước khẽ xao động, chú Tư ra hiệu chúng tôi im lặng.

Trời bất ngờ mưa. Chú Tư bắt đầu kéo mẻ lưới đầu tiên lên. “Ồ”, lũ chúng tôi ngạc nhiên quá đỗi trước mẻ cá nặng mới thấy lần đầu. Chú tư cười, bảo: “Bằng này mà nhiều gì! Hồi chú còn trẻ, mới kéo chút đã đầy xuồng!”. Đúng lúc này, cần câu trong tay tôi “giật giật”. Nhấc tay lên, một con các lóc béo nịch vùng vẫy khiến tôi vô cùng thích thú.

Gỡ cá cho vào khoang nước trên xuồng, tôi hồ hởi gắn them mồi cho lần thả câu kế tiếp. Không đầy mưới lăm phút sau, một con cá lóc nữa lại dính lưỡi câu. Lúc này, trời bắt đầu đổ giông. Chú Tư giục: “Về thôi mấy đứa, không biết bơi rớt xuống kênh nguy lắm!”.

Thơm ngọt bún cá An Giang - 1



Ngải bún, nghệ vàng, mắm ruốc và bông điên điển



Để làm món bún cá lóc đồng, dì Tư bắt hai con cá lóc đem mổ bụng, làm sạch, giữ lại đùm ruột, sau đó cho vào nồi nước luộc chín. Dì bảo: “Để có được tô bún đúng hương vị, việc sơ chế cá và nấu nước dùng là công đoạn quan trọng nhất”.

Theo lời dì Tư, hầu hết cá lóc đều có thể làm được món bún cá nhưng cá lóc đồng vẫn ngon nhất. Thịt cá lóc đồng trắng, dai, đặc biệt là không tanh rong, tanh bùn. Chỉ cá lóc đồng mới nấu được nồi nước có độ ngọt và thơm đặc trưng.

Cá vừa chín tới, dì Tư mở nắp nồi vớt ra, mùi thơm ngọt dậy lên khắp nhà. Dì bắt đầu gỡ thịt cá, bỏ xương, phần thịt ướp bột nghệ và gia vị để riêng. Phần đầu cá và xương, dì cho vào nồi nấu tiếp. Để tăng thêm độ ngọt cho nồi nước dùng, dì Tư vốc một nắm tôm khô đã ngâm nước, rửa sạch rồi thả vào nồi.

Nồi nước dùng lúc này đã đủ độ ngọt nhưng chưa thể làm thành món bún cá, bởi theo dù Tư: “Bún cá mà thiếu mắm ruốc và ngải bún coi như đồ bỏ!”. Múc một vá to mắm ruốc, dì tư cho vào lá sen gói lại. Sau đó, dì đưa gói lá sen lên bếp than, nướng qua một lượt.

Trước những con mắt ngạc nhiên của chúng tôi, dì Tư giải thích: “Mắm ruốc để nguyên vậy mà nêm vào nồi nước dùng là tanh lắm. Vậy nên dì mới gói lại, nướng lên để giảm mùi tanh, tăng hương vị”. Sau khi có chén mắm ruốc nướng, dì Tư giã nhuyễn nghệ tươi, ngải bún, cho vào một chén nước rồi khuấy đều, lược lại lấy nước, bỏ xác cho vào nồi.

Cuối cùng là công đoạn chế biến thịt cá lóc. Bắc chảo mỡ lên bếp, dì Tư đập giập vài củ hành tím, sả băm khử cho thơm rồi cho cá vào xào qua. Miếng cá lóc thơm lừng sau khi xào xơ qua với nghệ mùi thơm nồng của nghệ, của sả. Dì Tư cho chảo cá đã xào qua vào nồi nước dùng. Khi nước dùng sôi qua một dạo, dì hớt bọt, nêm lại cho vừa ăn. Lúc này, nồi nước thơm ngát và đầy đủ phong vị đồng bằng.

Theo dì Tư, ở đâu cũng nấu được món bún cá, nhưng để làm nên “tên tuổi” của món bún cá An Giang, cần phải đầy đủ bốn nguyên liệu là ngải bún, nghệ vàng hay mắm ruốc và bông điên điển. Nghệ vàng hay mắm ruốc ở đâu trên khắp Việt Nam cũng dễ dàng tìm được nhưng chỉ có đồng bằng song Cửu Long mới có ngải bún và bông điên điển.

“Ngải bún là củ ngải bún đó! Đó là một loại củ giống như củ gừng, mọc trong những khu rừng hoang dã ở Campuchia. Người Việt Nam sang Campuchia lập nghiệp đã mang củ ngải bún về trồng ở Việt Nam. Ngải bún được trồng bằng củ vào đầu mùa mưa, lá ngải bún hình lước mác, giống lá nghệ nhưng nhỏ hơn. Đến cuối mùa mưa, sau khi phần lá đã lụi đi, người ta đào củ ngải bún lên và chế biến món bún cá”, dì giải thích.

Nói rồi, dì Tư đưa củ ngải bún cho chúng tôi xem. Đó là một chùm củ kết lại giống như chân gà, củ lớn nhất chỉ bằng ngón tay út, bề ngoài có màu trắng ngả màu vàng đậm hơn, phần thịt màu trắng đục. Đưa lên mũi ngửi, một mùi thơm dìu dịu, ngai ngái như mùi của đất, hoặc lạ, hoặc quen như những vùng đất tôi đã đặt chân qua.

Món bún cá An Giang ăn cùng với rau nhút, rau muống bẻ cọng, rau chuối cắt rối, rau răm, ngó súng nhưng nếu không có bông điên điển, món này đã mất ngon một nửa. Cùng với bông so đũa, bông điên điển đã trở thành một món rau rất đỗi quen thuộc của người dân đồng bằng sông Cửu Long. Mỗi năm, đến mùa khô, cây bông điên điển chết rũ để rồi vào đầu mùa nước nổi, đâu đó ở những rẻo đất nơi mép nước, nó bỗng mọc lên, xanh tươi trở lại như tô điểm cho cảnh sắc đồng bằng.

Món bún cá của dì Tư Rạng bắt mắt chúng tôi bởi màu vàng của cá lóc đồng ướp nghệ, màu xanh của các loại rau và màu vàng như nắng của bông điên điển. Bún cá An Giang ăn kèm với nước mắm me hoặc muối ớt. Món này đòi hỏi nước dùng thật trong, có vị ngọt của cá, đậm đà vị mắm ruốc, ngai ngái của ngải bún, thoảng mùi hương thanh đạm mà không tanh của cá.

Khi dì Tư vừa dọn món lên bàn, ngoài trời bắt đầu mưa rả rich. Bênh cạnh những tô bún, hai đầu cá lóc nóng hổi bốc khói nghi ngút. Trời hơi lạnh, bụng lại đói, bưng tô bún nóng trên tay, tôi có cảm giác như bao nhiêu cái ngon và tinh túy của đồng bằng đã hội tụ đầy đủ trong món ăn này.

Nhớ mãi cá An Giang

[image][/image]

Mỗi khi đến mùa nước nổi, mùa bông điên điển nở vàng khắp cánh đồng, tôi lại về thăm đất An Giang, thăm dì Tư và thưởng thức một tô bún cá lóc đồng thơm phức.

Riêng năm nay vì quá bận rộn với công việc, tôi không thể sắp xếp một chuyến trở về An Giang như thường lệ. Hôm nay, một buổi chiều cuối tuần, Sài Gòn mưa như trúc nước, ngồi nhớ lại thời tuổi trẻ sôi nổi với những chuyến đi xa, tôi bỗng cồn cào nhớ về An Giang, nhớ hương vị của tô bún cá miền quê đúng nghĩa.
Đăng nhập để trả lời
0
Trời ơi, đang đói vô tình đọc xong, ướt bàn phím rồi tỷ Ly ơi [X(]
LT cũng dính líu tới miền tây, khai sinh ở đó mà hỏng biết tý tẹo nào hết, rầu ghê gớm. Có ai ở miền tây rủ LT đi chơi với. [:D]
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Miền Tây, cá nước ngọt thì nhiều, rau cải cũng nhiều thứ mà người Thành phố chưa biết đến, nói chi nếm qua

Vậy muốn biết vùng nước sông Cửu Long rõ hơn chắc là Lang Thang níu áo Song Nhi rồi, SN cho LT nếm món đặc biệt là rắn, cá sấu, chuột đồng hén hihiih
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-15 06:17:39Tuấn Nguyễn>
Chào Ct. Ly,
Đọc bài viết bún cá An Giang, tôi lại nhớ có lần đi Cần Thơ được đoàn dẫn đến nhà hàng vườn cho ăn lẩu mắm. Lúc đầu, tôi ngại sợ ăn không được, nhưng thấy mọi người đều hăng hái "nhào dô", tôi sợ quê, cũng "nhào vô". Không ngờ thấy ngon và đâu có nghe mùi mắm! Điều ngạc nhiên và thú vị nhất với tôi là rau sống, trong đó có nhiều loại rau sống lạ mắt. Ví dụ, loại rau gì mà tôi thấy ở Đà Nẵng và Huế vẫn gọi là bèo, thế nhưng ở đây lại thành rau để ăn.
Trong bài viết, bạn có nhắc rau Điên điển, tôi thấy quen nhưng bây giờ không hình dung được, lại còn củ ngải bún? Lạ ghê!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-15 17:22:04Ct.Ly>
Chào Tuấn Nguyễn



Hoa điên điển dùng ăn lẩu, nhưng nấu canh chua, xào hay làm gỏi, hoặc làm bánh xèo bỏ vào thay giá cũng ngon đặc biệt xứ miền Tây đó Tuấn Nguyễn



Ngãi bún, là củ nhỏ như nghệ, nhg khg ra màu, mỗi lần nấu bún nước lèo phải có ngãi bún mới ngon và đúng điệu mùi bún

Bún nước lèo xứ của CtLy ngày xưa trước 75 chỉ có cá lóc mà thôi, bây giờ còn thêm thịt heo quay nữa, CtLy khg thích lắm, vì bún là món mắm, nấu với cá cho thịt vào thì có người ưa, nhưng CtLy khó tánh lại khg ưa [8D]; ở Vĩnh Long, Mỹ Tho người ta cho thêm tôm cho thấy nhiều thịt, cá tôm vậy mà

Rau sống, ở miền Nam hình như phong phú hơn á, chỉ món phở thôi, nào rau quế, rau ngò gai, giá, có nơi cho cả rau húng vào ... và ăn bánh xèo cuốn bánh khg bằng rau sà lách mà rau cải bẹ xanh, và đủ loại lá nào đọt xoài, lá trái cóc, .... nhiều đọt lá mà đến CtLy nhà quê này còn khg nhớ hết nữa đó Tuấn Nguyễn

Cũng như ở miền Trung có trái vả, nghe nói như trái sung, nhưng 1 cô bạn người Huế nói, nhưng ngon hơn trái sung nhiều
cho nên CtLy cũng muốn xem hình thể và mùi vị nó như thế nào.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-15 16:33:42Tuấn Nguyễn>
Cảm ơn bạn Ct. Ly,



Xin nói qua với bạn về công dụng trái vả: Trái vả vốn ngày trước là đặc sản của Huế, ngày nay, ở Đà Nẵng vả đã xuất hiện nhiều. Tôi không hiểu từ Huế người ta đưa vào Đà Nẵng tiêu thụ hay các nhà vườn Đà Nẵng đã trồng bán.
Ngày xưa khi còn ở Huế, tôi thường ăn trái vả nhiều bởi nhà nào có vườn là có trồng vả. Cây vả đâm nhiều nhánh, trái kết tủa thành chùm. Trái vả tròn và dẹp, màu xanh lạt khi còn non và khi già màu đậm lại. Trái vả chát nhưng lại là một loại trái dùng trong bửa ăn cơm, ăn tiệc rất ngon. Trái vả được chế biến thành nhiều món. Vả để sống, gọt vỏ, xắt lát dùng để chấm mắm ruốc hay ăn kẹp với mắm tôm thì tuyệt lắm. Vả dùng để muối như dưa cải cũng ngon. Vả ngâm muối, xả bớt vị chát, rồi luộc chín, dùng để trộn với tôm, thịt heo trở thành một món gỏi ngon không thua gì bất cứ một món gỏi nào. Người ta còn dùng vả để làm vả chua ngọt, đưa vào thẩu thủy tinh, bày bán trong tiệm. trở thành một món ăn được ưa chuộng. Bạn ra Huế, đến nhà hàng Tịnh Gia Viên gọi món vả 6 món, sẽ tha hồ nhâm nhi. Tôi ngại bao tử bạn không đủ sức chứa.
Mong rằng bạn vui!
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn Tuấn Nguyễn nhiều nha

Vì nghe hoài tưởng như trái sung ở miền Nam

Nhưng trái sung khg làm ra nhiều món ngon như thế, hoặc tại CtLy khg biết dùng sung trong những món ăn

Bên Âu châu, có trái gọi là figue, nhưng trái này đợi chín ăn ngon lắm, người ta còn làm thành mứt ( confit)
Nó có hai loại trắng và đỏ (tím) . Tuy là nhiều tên gọi, nhưng cùng một thể loại của sung .
Đăng nhập để trả lời
0