📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Cầu Mơ - Duyên Anh 🔒

1 trả lời, 1.750 lượt xem — Trang 1 / 1
Cầu Mơ

Duyên Anh ( Vũ Mộng Long)

Nhà xuất bản: Đồng Nai (6/6/1971)

Tiểu thuyết



Chương 1

XE LỬA DỪNG LẠI Ở GA MỸ THO VÀO lúc mặt trời lặn. Lần đầu tiên tôi xuống một tỉnh lỵ miền Tây. Chưa có cây cầu nào bắc ngang Cửu Long giang nên xe lửa chỉ mới chạy tới Mỹ Tho. Nhà ga nằm sát bờ sông. Tấp nập hơn ga Tân An nhưng, dường như, vẫn mang một nỗi buồn. Buồn ga nhỏ. Ngó qua cửa sổ toa xe bên phải, tôi trông thấy những cù lao nổi trên mặt sông chi chít cây cối. Y hệt những hòn đảo nhỏ trên mặt biển. Bến Tre bên đó. Nghe nói dừa nhiều lắm.

Tôi theo giàn nhạc Hạ uy di của Nguyễn xuống Mỹ Tho giúp vui một đêm văn nghệ tổ chức tại một trường trung học mà Điều, bạn chúng tôi, dạy tại đó.

Giàn nhạc Hạ uy di mang tên Hương Duyên, được thành lập ở sân Cư Xá Hỏa Xa đường Pe1trus Ký vào một đêm trăng. Nguyễn đã từng học nhạc Hạ uy di với ông Williams Chấn từ ngày còn ở Hà Nội. Mộng Ước của anh ta là, nổi tiếng ngang Đoàn Chuẩn, một tay chơi lục huyền cầm vang danh Hà Nội, Nguyễn luôn luôn nghĩ đến những chiếc áo chim cò bỏ ngoài quần, cổ đeo vòng hoa giấy mầu, giàn nhạc trình bày những bản Hilo March, Bleu Hawaii, Habor Light, Đàn chim Việt, Ngày về, Nỗi lòng ... Những cây dừa và bãi biển sẽ là phông. Như giàn nhạc Hạ uy di của ông Willams Chấn đã trình bày tại Nhà Hát Lớn Hà Nội. Nhưng Nguyễn chưa đủ tài phô diễn nhạc Hạ uy di trước số khán giả sành điệu nghệ thuật. Nguyễn sợ sệt, dù ông Williams Chấn khuyến khích và tập dượt nhiều lần. Nhân dịp Điều mời, Nguyễn bèn nhận lời ngay gọi là "thử lửa" một phen trước những gười thưởng thức mà anh ta tin rằng sẽ dễ tính. giàn nhạc rủ thêm hai em Qùynh Hương và Vân Duyên, bạn gái của Ngạc, con trai hai ông kỹ sư hỏa xa cùng ngụ tại Cư Xá Hỏa Xa với gia đình Ngạc. giàn nhạc, do đó, mang tên Hương Duyên. Tôi được cử đi hộ vệ giànnha5c để trấn an tinh thần Nguyễn.

Một phần cũng vì Quỳnh Hương. Không hiểu tại sao Quỳnh Hương và Vân Duyên dám đi hát xa. Lại bằng lòng ngủ trọ ở Mỹ Tho, mấy đêm cũng được. Ngạc bảo gia đình hai nàng Tây lắm. Tôi không tin. Và tôi nghĩ hai nàng đều có máu nghệ sĩ trong tim. Quỳnh Hương giản dị, thành thật. Những người con gái miền Nam đều thành thật cả. Tôi mến Quỳnh Hương nhất, mỗi khi nàng xoe mắt, ngây thơ hỏi những danh từ ăn chơi khó hiểu mà chúng tôi nói chuyện với nhau có nàng ngồi nghe. Không ai dám ngờ tôi có thể rủ rê hai cô con gái con hai ông kỹ sư đi lưu diễn văn nghệ. Ngay cả tôi, mãi tới lúc này, đứng tựa vào cửa sổ toa xe, nhìn sang sông tôi mới chắc rằng Quỳnh Hương và Vân Duyên đang ở sau lưng tôi.
- Thằng Điều kia rồi!!

Nguyễn reo lên mừng. Anh ta gọi tôi:
- Hoài, Hoài, thằng Điều ra đón chúng mình.

Tôi quay lại, bỏ rơi ý nghĩ về quỳnh Hương, Vân Duyên và rừng dừa Bến tre. Một cơn gió lạ vừa thổi vào tâm hồn tôi. Gió miền Nam đấy. Chúng tôi xuống tầu sau hết mọi người. Buổi chiều tỉnh lỵ thật đẹp và thật buồn. Một tà áo trắng từ đằng xa cũng đủ làm nổi bật đường chiều Mỹ Tho. Và tôi tưởng chừng hương khói không thể xóa mờ nhân ảnh ở đây. Hai năm trời xa quê hương, tôi mới vừa thấy tỉnh lỵ. Tôi vẫn để lòng tơi ở tỉnh lỵ miền Bắc, dù tôi đã lớn lên ở n hiều thành phố. Mỹ Tho sao mà giống cái tỉnh lỵ chôn nhao cắt rốn của tôi thế. Tôi gặp tỉnh lỵ cũ lỹ mấy năm xưa của mình. Và cảm tình của tôi đã gửi trên những mái ngói rêu phong của những căn nhà một tầng xây không thẳng hàng. Tự nhiên, tôi không muốn người ta chỉnh trang tỉnh lỵ. Tôi ghét những căn nhà lầu, tôi nghi ngờ quá, sẽ có mầm mống của sự thay đổi lố lăng nếp sống êm đềm của người tỉnh lỵ. Mỹ Tho chưa có những căn nhà lầu mới xây cất. Ngay cả cây cầu bắc ngang con sông nhánh của dòng Cửu Long ngăn cách hai bên tỉnh lỵ cũng hãy còn nguyên dáng dấp cổ xưa. Xuân Diệu ngày nào, đã đứng trên cầu này, nhìn ra sông lớn tìm cảm hứng làm thơ ca ngợi tình yêu. Tôi mến Mỹ Tho hơn vì, nơi ấy, đã chứa một thi sĩ tôi hằng yêu kính.

Tôi ngẩn ngơ nhìn Mỹ Tho, cơ hồ nỗi ngẩn ngơ của một cô gái vừa bước chân về nhà chồng.

Điều đưa chúng tôi đến một biệt thự đường Alexandre de Rhodes. Gọi là biệt thự chứ thực ra chỉ là căn nhà có vườn tro6éng nhiều hoa và lối đi rải đá sỏi. Biệt thự Hương lan. Điều trọ tại biệt thự này. Bà chủ có hai cô con gái. Một cô đã lấy chồng và hai vợ chồng qua Pháp học rồi. Còn một cô dçang ở nội trú Gia Long Sài Gòn. Ông chủ là một thẩm phán. Ông đã bỏ vợ con, bỏ tỉnh lỵ, lên Sài Gòn xây dựng một hạnh phúc ồn ào hơn. Từ nam nam nay, ông không về Mỹ Tho nữa. Bà chủ đã quen nỗi buồn. Bà sống bình thản cùng những bông hoa nở rợp của vườn nhà. Nỗi buồn của bà ướp vào hoa sứ - hoa ngọc Lan - phảng phất và mộng mị. Bà chủ còn trẻ. Bà yêu thơ. Điều bảo tôi rằng bà chủ thích sống trọn vẹn nghĩa của câu " Khi xem hoa nở, khi chờ trăng lên"; Bà đã từng ra bờ sông, ngồi dưới gốc dừa, đợi trăng mọc vào những hôm trăng mọc muộn. Vườn hoa của bà chủ chỉ thiếu giàn thiên lý. Tôi yêu hoa thiên lý như yêu mẹ tôi. Mẹ tôi thì yêu hoa thiên lÝ như yêu bố tôi và anh em tôi. Tôi thoáng ga95p vài nét thân yêu trên khuôn mặt bà chủ biê(t thự Hương Lan.

Tôi chẳng hiểu có phải vì đồng điệu không mà, khi cả bọn rủ nhau đi ăn về, giàn nhạc của Nguyễn tập dượt cho buổi trình diễn ngày mai, bà chủ chẳng thèm chú ý tới tiếng đàn ngọt ngào của Nguyễn. Bà đã ra vườn trước nhà, ngồi nói chuyện với tôi trên chiếc ghế đá có lưng dựa.
- Thầy không chơi nhạc à?
- Thưa bác, cháu không biết âm nhạc.
- Thầy bao nhiêu tuổi?
- Cháu hai mươi ba.
- Trẻ quá nhỉ? Thầy còn trẻ mà sao biết nổi sự dại dột của con bướm?
- Có lẽ cháu vào đời sớm.
- Đã dan díu với cô nào chưa?
- Thưa bác, nếu được ví như con bướm thì cháu đang bay trên những vườn hoa.
- Đợi chừng nào mới đậu?
- Ngày cháu làm nên một việc gì đó.
- Việc gì?
- Việc khác việc của người khác.
- Vậy thầy đang làm gì?
- Cháu đang ... thất nghiệp!
- Tôi cứ nghĩ thầy cũng dạy học như thầy Điều.
- Không, cháu rất ghét cái nghề nhai lại. Nghề ấy cao quý lắm nhưng cháu cháu chẳng dám theo đuổi.
- Cậu có vẻ ... thi sĩ.
- Thi sĩ không biết làm thơ.

( Hết trang 16)
0
Cầu Mơ

Đã mang vào thư viện


Cảm ơn casau và MHN đã góp sức cho thư viện

Chúc vui
0