Lỗ Năng Đô đại náo đất Khả Câu
Tân Hỷ viết thư lung thành Cơ Phụ
Lại nói hồ trước bọn Bồ Đào Nha do Lỗ Năng Đô cầm đầu kéo đến Khả Câu(Kharkiv) đại chiến Hòa Lan, Vân Bá Sĩ (Van Persie) nghe tin bèn cắp ngọn trường thuwong ra ngoài thành nghênh địch. Vân Bá Sỹ đang hăng kéo vào trong trại, xông pha tả hữu. Tuy nhiên hậu quân của Bồ Đào Nha vững chắc lắm, đánh mãi không đổ, bỗng thấy trống đánh còi rúc rầm rĩ, một đám quân tự mặt bắc kéo đến, Bá Sỹ cả kinh, nhủ thầm:
- Ta đã vào sâu trong trận giặc, nay chúng lại có quân mã kéo đến cứu viện thì sao địch nổi.
Mới thúc ngựa tiến ra xem ai, chỉ thấy toán quân này xồng xộc lướt đến, nhanh như gió bay, tướng đi đầu té ra là Văn Viễn (Van der Vaart), Văn Viễn cầm ngang thanh đao, quát to lên rằng :
- Đô đốc sợ tướng quân có nhỡ nhàng gì mới bảo tôi đến yểm trợ.
Nói đoạn cùng đánh ùa vào, tạm cướp được một ải. Bồ Đào Nha không chút sợ hãi, mới thấy ngọn cờ khẽ lay động, mãnh tướng là Lỗ Năng Đô tế ngựa vọt ra, chỉ một thương đánh đổ được mấy tướng địch, kéo thẳng đến chân thành. Bọn hộ vệ Hòa Lan ùa lại, xúm xít vây bọc lấy. Lỗ Năng Đô reo lên một tiếng múa thương quất ngựa đánh thốc vào vòng vây, xông xáo như chỗ không người. Một ngọn thương Lỗ múa, khi lên khi xuống, lấp loáng như cánh hoa lê bay; vòng trước lộn sau, như mưa bay tuyết tỏa, Bọn Đàm Dũng (De Jong) phía dưới sợ mất vía, Lỗ Năng Đô đánh đến đâu, địch quân dạt ra đến đâu, địch quân dạt ra đến đấy, chả mấy chốc giải vây, Quân tướng Hòa Lan ngẩn mặt nhìn nhau, chưa biết làm gì thì Lỗ đã vẫy ngọn trường thương, cung nỏ hai bên bắn ra như mưa, quân Bồ Đào Nha theo đấy xông lên. Lúc này trời canh ba thì đã mờ tối, Mã Ức (Van Marwijk) không biết quân địch nhiều ít thế nào, quay ngựa chạy trước, chỉ thấy phía sau tiếng người reo, trống đánh, tù và rúc mãi…
Đây nói về quân mã Anh Cát Lợi đang đóng ở Khả Cao(KraKow) cách đó không xa, thấy phương nam có lửa cháy bèn nhổ trại, rời đến Đông Nha (Donetsk). Yên vị đâu đó, đô đốc Hỗn Sơn (Hodgson) bèn cho đòi Nã Vinh (Naville) vào bèn kế lấy Ô Khắc Lan (Ukraine). Nã Vinh vừa tới, Hỗn Sơn đã chạy ra tiếp vào nói:
- Tôi bấy lâu nay nghe đồn Tất Chí Côn (Shevchenko) là kẻ anh hung, nay thấy hắn tuổi cao mà vẫn không chịu già, mới tin là thực. Vừa may đại tướng của ta là Du Lý (Rooney) đi phủ dụ các nơi mới về, có thể địch được.
Vừa lúc ấy có Tân Hỷ (Terry) cũng mới đến, bước ra nói:
- Tôi có kế này có thể khiến Ô Khắc Lan phải xếp giáp quy hàng mà không cần phải mất đến mũi tên hòn đạn.
Hỗn Sơn cả mừng, hỏi:
- Tân hộ vệ có kế gì hay vậy?
Tân Hỷ đáp rằng:
- Tôi trước ở Chí Sa (Chelsea) đã từng quen biết Tất Chí Côn, đối xử với nhau thân thiết lắm, xin gửi thư sang dụ y. Giả có thất bại,mới cần đến du tương quân rat ay.
Hỗn Sơn mừng lắm, vội sai tả hữu bày các đồ thất bảo để Tân Hỷ viết thư đưa đến Cơ Phụ( Kiev), đại ý rằng:”Nhớ khi xưa tôi được biết tướng quân(trỏ Tất Chí Côn), nhờ ngài dạy bảo cho nhiều, không bao giờ quên cái ơn ấy. Nay ngài lừng lẫy ở trong nước, thiên hạ đều biết tiếng nhưng tôi trộm nghĩ Ô Khắc Lan thế kiệt quân suy, sao làm nổi nghiệp lớn. Anh Cát Lợi đến đây chỉ ngại ngìa đó thôi, sao chẳng bỏ chỗ tối qua chỗ sang thì nước Anh may lắm, xã tắc may lắm.” Thực là:
Muốn qua Đông Nha tìm danh lợi
Phải qua Cơ Phụ bắt thần long.
- Không biết ý Tất Chí Côn thế nào, chờ xem hồi sau trên Bóng đá Toàn Cầu sẽ rõ.
Gia Cát Lạng
Tân Hỷ viết thư lung thành Cơ Phụ
Lại nói hồ trước bọn Bồ Đào Nha do Lỗ Năng Đô cầm đầu kéo đến Khả Câu(Kharkiv) đại chiến Hòa Lan, Vân Bá Sĩ (Van Persie) nghe tin bèn cắp ngọn trường thuwong ra ngoài thành nghênh địch. Vân Bá Sỹ đang hăng kéo vào trong trại, xông pha tả hữu. Tuy nhiên hậu quân của Bồ Đào Nha vững chắc lắm, đánh mãi không đổ, bỗng thấy trống đánh còi rúc rầm rĩ, một đám quân tự mặt bắc kéo đến, Bá Sỹ cả kinh, nhủ thầm:
- Ta đã vào sâu trong trận giặc, nay chúng lại có quân mã kéo đến cứu viện thì sao địch nổi.
Mới thúc ngựa tiến ra xem ai, chỉ thấy toán quân này xồng xộc lướt đến, nhanh như gió bay, tướng đi đầu té ra là Văn Viễn (Van der Vaart), Văn Viễn cầm ngang thanh đao, quát to lên rằng :
- Đô đốc sợ tướng quân có nhỡ nhàng gì mới bảo tôi đến yểm trợ.
Nói đoạn cùng đánh ùa vào, tạm cướp được một ải. Bồ Đào Nha không chút sợ hãi, mới thấy ngọn cờ khẽ lay động, mãnh tướng là Lỗ Năng Đô tế ngựa vọt ra, chỉ một thương đánh đổ được mấy tướng địch, kéo thẳng đến chân thành. Bọn hộ vệ Hòa Lan ùa lại, xúm xít vây bọc lấy. Lỗ Năng Đô reo lên một tiếng múa thương quất ngựa đánh thốc vào vòng vây, xông xáo như chỗ không người. Một ngọn thương Lỗ múa, khi lên khi xuống, lấp loáng như cánh hoa lê bay; vòng trước lộn sau, như mưa bay tuyết tỏa, Bọn Đàm Dũng (De Jong) phía dưới sợ mất vía, Lỗ Năng Đô đánh đến đâu, địch quân dạt ra đến đâu, địch quân dạt ra đến đấy, chả mấy chốc giải vây, Quân tướng Hòa Lan ngẩn mặt nhìn nhau, chưa biết làm gì thì Lỗ đã vẫy ngọn trường thương, cung nỏ hai bên bắn ra như mưa, quân Bồ Đào Nha theo đấy xông lên. Lúc này trời canh ba thì đã mờ tối, Mã Ức (Van Marwijk) không biết quân địch nhiều ít thế nào, quay ngựa chạy trước, chỉ thấy phía sau tiếng người reo, trống đánh, tù và rúc mãi…
Đây nói về quân mã Anh Cát Lợi đang đóng ở Khả Cao(KraKow) cách đó không xa, thấy phương nam có lửa cháy bèn nhổ trại, rời đến Đông Nha (Donetsk). Yên vị đâu đó, đô đốc Hỗn Sơn (Hodgson) bèn cho đòi Nã Vinh (Naville) vào bèn kế lấy Ô Khắc Lan (Ukraine). Nã Vinh vừa tới, Hỗn Sơn đã chạy ra tiếp vào nói:
- Tôi bấy lâu nay nghe đồn Tất Chí Côn (Shevchenko) là kẻ anh hung, nay thấy hắn tuổi cao mà vẫn không chịu già, mới tin là thực. Vừa may đại tướng của ta là Du Lý (Rooney) đi phủ dụ các nơi mới về, có thể địch được.
Vừa lúc ấy có Tân Hỷ (Terry) cũng mới đến, bước ra nói:
- Tôi có kế này có thể khiến Ô Khắc Lan phải xếp giáp quy hàng mà không cần phải mất đến mũi tên hòn đạn.
Hỗn Sơn cả mừng, hỏi:
- Tân hộ vệ có kế gì hay vậy?
Tân Hỷ đáp rằng:
- Tôi trước ở Chí Sa (Chelsea) đã từng quen biết Tất Chí Côn, đối xử với nhau thân thiết lắm, xin gửi thư sang dụ y. Giả có thất bại,mới cần đến du tương quân rat ay.
Hỗn Sơn mừng lắm, vội sai tả hữu bày các đồ thất bảo để Tân Hỷ viết thư đưa đến Cơ Phụ( Kiev), đại ý rằng:”Nhớ khi xưa tôi được biết tướng quân(trỏ Tất Chí Côn), nhờ ngài dạy bảo cho nhiều, không bao giờ quên cái ơn ấy. Nay ngài lừng lẫy ở trong nước, thiên hạ đều biết tiếng nhưng tôi trộm nghĩ Ô Khắc Lan thế kiệt quân suy, sao làm nổi nghiệp lớn. Anh Cát Lợi đến đây chỉ ngại ngìa đó thôi, sao chẳng bỏ chỗ tối qua chỗ sang thì nước Anh may lắm, xã tắc may lắm.” Thực là:
Muốn qua Đông Nha tìm danh lợi
Phải qua Cơ Phụ bắt thần long.
- Không biết ý Tất Chí Côn thế nào, chờ xem hồi sau trên Bóng đá Toàn Cầu sẽ rõ.
Gia Cát Lạng
yêu
Truyện ngắn
4-3-4-3-6-8
hú hồn...xỉu
cafe
đi cho biết đó đây
bói đây...
thông báo đổi tên
các mem có nhu cầu in ấn và thiết kế sách, xin vui lòng liên hệ mtl
chúc vui và như ý !
viết như thế nào là quyền của tôi, tôi thích. Còn đọc hay không, là quyền của
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)