<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-03 09:45:55Tre xanh>
Asian Dragons – Những con Rồng châu Á
V. Phiên Khúc Cuối Cùng
----- Selphie - Kitaro -----
- Chửi hay lắm, nhưng đó là sự hòa hợp giữa hai chị em ta, không có gì đáng xấu hổ cả, đôi khi ý thức của nó vẫn trỗi dậy trong người ta.
- Nhưng đó chỉ là một số tiềm thức còn sót lại của bà ta, đó chỉ là những xung điện từ nhỏ nhoi phản kháng lại cái độc ác của bà thôi. Thực chất bà ta đã không còn tồn tại, cái mặt đó là mặt trái của bà, nỗi sợ hãi kinh hoàng của bà. Alex phân tích.
- Tao không cần chúng mày dạy đời, cái giọng điệu này giống với con Mina ngày xưa, tao căm thù cái giọng điệu này, tao căm thù Saro, tên khốn đã giúp ta trở thành như ngày hôm nay.
- Không thể trách ai cả, đó là cái quả mà bà phải nhận được khi gieo cái nhân như thế, và tôi nghĩ điều đó là đúng rồi. Zane lên giọng.
- Chị Zane ơi, chị hãy lại chăm sóc cho bọn họ đi, em sẽ cố gắng đối phó với hai con ác điểu này, hình như Sara còn tỉnh, nhưng sức nó gượng dậy không nỗi.
- Hì, bọn bây cũng khá lắm, cũng nghĩ ra được kế dùng đá dò đường, tuy thoát chết nhưng bây giờ chúng cũng không còn tí sức lực nào để chiến đấu cả. Mất máu như thế cũng là cái giá mà tụi nó phải trả khi giết chết người hầu thân tín của ta. Còn bọn mi phải đền mạng cho hai ủy viên trong tổ chức Huyết Phụng .
- Những tên biến chất ấy à, bọn chúng chết cũng là vừa, dám dùng những hoạt động trá hình nhằm hãm hại người khác, làm những điều phi nghĩa. Alex phản kích.
- Hay quá Alex, Sara không có sao cả, và bây giờ ba chị em chúng ta sẽ kết hợp với nhau để đấu với người đàn bà khát máu này …
- Chị Zane ơi, bà ta thật là một con rắn độc hai đầu, không thể ví như một con bò cạp hay con ong có cái kim ở đuôi, bởi vì ngay cả trước mặt bà ta cũng thật thâm hiểm, Ann, chị Ann …
- Chuyện gì xảy ra với Ann, Peter và Randy rồi … Zane lo lắng hỏi.
- Cả Sop nữa ? Alex hỏi xen vào ?
- Chị Ann do chống cự với bà ta nên lợi dụng khi chị ấy sơ hở đã bà ta đã đẩy chị ấy vào một hố sâu, anh Peter nắm lại nhưng cả hai đều rơi xuống dưới, bà ta bảo dưới đó là cả một hầm rắn độc. Hic …
- Thế khi chị nghe tiếng thét thất thanh của Sop thì sao ? Alex lo lắng hỏi
- Bọn nhóc tụi bây có cần quan tâm nhiều đến thế không, bọn chúng cũng đang vui vẻ ở một nơi khác thôi, hai đứa nhóc bọn chúng bị đưa vào khu vườn thơ mộng của Mộc Phượng Hoàng, đó là Ảo mộng thiên tước, khu vườn có nhiều loại độc dược.
- Bà đúng là đồ rắn độc. Sara quát tháo
- Cứ chửi đi, chuyện đó không quan trọng, điều quan trọng là ta phải chính tay tiêu diệt bọn Rồng tụi bây, sau đó sẽ tới lão Saro, rồi một số người khác.
- Tôi nghĩ bà sẽ không bao giờ thực hiện được điều đó đâu, bởi vì chúng tôi sẽ không để cho bà làm được điều đó, cho dù bọn tôi có phải gục xuống nơi đây chúng tôi cũng sẽ không thể để bà thực hiện được việc đó. Alex chống lại
- Mày có đủ khả năng làm chuyện đó sao con nhóc kia, lão Saro còn phải e dè tao một phần nữa, huống chi là bọn nhóc còn hôi sữa tụi bây.
- Nhưng đó không phải là vấn đề nơi đây, nếu chúng tôi có ý chí, chúng tôi có quyết tâm, chúng tôi có sự đoàn kết và dòng máu chính nghĩa chảy trong huyết quản thì không gì có thể ngăn cản. Zane cãi xen vào.
- Tuyệt, hay cho cái triết lí này, rồi bọn mi sẽ không còn một giọt máu chính nghĩa nào trong người bởi vì nó sẽ được dùng nuôi hai con vật cưng của ta.
- Phượng Hoàng một linh thú được biết bao nhiều người thờ phụng, vậy mà bây giờ lại bị bà bôi nhọ như thế, thật là … thật là … quả thật không biết phải dùng từ gì để nói về bà, bà là một mụ đàn bà đầy kinh tởm.
- Thôi đủ rồi đấy nhóc, tao không thích nghe cái giọng nói một cách dạy đời này của mày, giọng điệu y chang Mina, một đứa mà tao ghét cực kì, nó tưởng nó cao sang lắm sao, nó tuởng nó là một người đầy lí tưởng, được mọi người yêu thương rồi có thể làm gì thì làm sao, hì, cao sang lắm, vậy mà lại đem lòng yêu một người của dòng tộc Hắc Kì Lân.
- Bà nói đến bà Mina và ông Alexander à ? Alex lại hỏi.
- Ta không phải trả lời bọn nhóc tụi bây, tao thật sự khinh bỉ con nhỏ đó, nó mất tích quả là một điều khiến ta rất hài lòng, mặc dù ta rất muốn tiêu diệt nó. Nhưng việc đó hãy để sau đi, bây giờ ta phải tiêu diệt bọn mi, để nuôi những con thú cưng của ta. Hãy lắng tai mà nghe phiên khúc tang tóc đây
« Sự thù hằn còn chảy mãi trong tim ta, lòng căm phẫn vẫn còn mãi trong kí ức ta, và ta thề sẽ còn đem lại sự đau thương tang tóc cho thế giới này Phiên Khúc Cuối Cùng »
Vừa dứt lời tiếng hát như một tiếng ru, như một tiếng than thở, như một tiếng oán than được phát ra từ một nơi nào đó xung quanh Shanen, nó được cộng hưởng chung với tiếng kêu đầy thảm thiết của con Hỏa Phượng Hoàng và tiếng than đầy bi ai của Mộc Phượng Hoàng, đó là bản Phiên Khúc Cuối Cùng. Tiếng than ngày càng sầu thảm hơn, nó đẩy con người vào một điều gì đó đau buồn gì đó đau đớn nhất, u buồn nhất trong kí ức của từng người, những điều đau buồn có khi đã như một vết thương lòng, có khi nó đã ngủ quên trong tâm trí, có thể lâu lâu lại chợt phát, và phiên khúc được phát ra với mục đích khiến cho đối phương phải chịu đựng và chết trong sự đau khổ của kí ức đó …
“ … con muốn đi theo mẹ, mẹ ơi đừng có bỏ con ở lại đây mà. Con còn nhỏ lắm không thể đi theo mẹ được đâu con gái cưng ạ. Con sợ mất mẹ, tối qua con chợt thức dậy và nghe ba mẹ bàn về một vấn đề gì đó và nó thật sự nguy hiểm, con không muốn mẹ đi đâu. Mẹ sẽ không sao đâu mà, mẹ sẽ về thôi, con gái cưng của mẹ yên tâm đi, mẹ con là Rồng mà, một con Rồng màu vàng lam của ánh sáng buổi ban sớm, và sẽ không có chuyện gì đâu. …híc…híc… con không muô…ốn…me…ẹ…đi đâu, mẹ ơi, mẹ ơi ở lại với con đi mẹ. Người phụ nữ với cái tên Rồng ánh sáng nói chuyện với một người phụ nữ khác :
- Chị ở nhà trông ba đứa nhỏ giùm em nha, em phải đi rồi, có khi lần này sẽ thật nguy hiểm, nhưng đây là nhiệm vụ, nên em phải làm thôi.
- Hay để nhiệm vụ này chị làm cho, dù sao thì chị cũng đã là một Rồng tập sự rồi.
- Như vậy lại càng không thể, chị sẽ càng nguy hiểm hơn, với lại bé Alex còn nhỏ, và chỉ chị hiểu ý nó thôi, nên chị ở lại chăm nom nó, bé Sara cũng rất nhỏ, em thì lại không biết cách làm một người mẹ tốt, chỉ giỏi việc đánh đấm thôi.
- Không đi một lần không được hả.
- Em nghĩ điều đó không sao cả, nhưng lương tâm em không cho phép khi các đồng nghiệp em đang sát cánh chiến đấu ngoài kia, và cả anh Robert nữa.
- Anh nhà cũng ra ngoài ấy rồi à ?
- Vâng ạ, đừng quá lo lắng, nghiêm trọng hóa vấn đề như vậy mà chị Thủy
- Nhưng chị vẫn cảm thấy lo lắng dữ dội lắm Linh à
- Đã làm công việc này rồi, thì phải coi thường sống chết, thôi em phải đi nha, chị ở lại chăm sóc bọn trẻ giùm em.
- Me…ẹ… !Đừng bỏ con ở lại mà …
………………………………
- Tin mới nhất xin được thông báo đến toàn thể các công dân trong khu vực được rõ, chúng tôi vừa mới chở năm cô gái vào trong bệnh viện, cả năm điều có nhiều thương tích trên người, hai người lại té xuống lầu năm, chúng tôi không biết đã xảy ra vấn đề gì. Lời một phóng viên đang nói trên kênh trực tiếp.
- Xin hỏi chị, chị có thấy việc gì bất thường xảy ra trong khu vực này nãy giờ không ?
- Không ạ, nhưng tự nhiên rồi cái vách tường nhà tôi lại nổ tung, cái sào phơi đồ nhà chị hàng xóm thì bị bốc cháy, tôi không biết chuyện gì nữa, rồi mấy cô gái này từ đâu lại la lên rồi nằm đó, máu me không, thấy ghê quá đi.
- Cám ơn những lời nói của chị, chúng tôi đặt ra nhiều nghi vấn về vấn đề này, tại sao lại có hiện tượng như thế này và việc này nguyên nhân do đâu ? Chúng ta hãy hỏi bác sĩ xem sao ? Giọng nói của người phóng viên lại vang lên.
- Tôi cũng không biết nữa, những vết thương này có cái giống như vết bỏng lửa, có cái do vũ khí xước, rồi còn cái không xác định, khó nói quá, nhưng chúng tôi phải nói rằng thật đáng tiếc khi có ba cô gái đã thiệt mạng, hai người đang đưa vào trong bệnh viện.
………………
- Linh ơi, em sao rồi, cố gắng gượng dậy đi em ! Đừng ngủ vào lúc này. Giọng của Robert kêu lên thất thanh.
- Chị Linh ơi, chị cố cầm cự đi, chúng ta đã thắng rồi, tên Hắc Kì Lân đã bị tiêu diệt rồi, không còn chuyện gì nữa đâu, không có chuyện gì xảy ra đâu. Giọng một người đàn ông vang lên.
- Linh sao rồi hả anh Robert, anh Saro ?
- Bọn anh cũng rối như em thôi Thủy ạ !
- Mẹ con sao rồi hả ba, ba nói cho con biết đi ba.
- Sao chị lại dẫn bé Thanh ( tên của Zane ) vào đây vậy Thủy. Robert la lên
- Nó không chịu ở nhà, cứ đòi theo, tôi sợ bỏ đi nó lại đi theo, lỡ lạc lại càng rối hơn.
- Còn bé Phương ( tên của Alex ) và Tuyền ( tên của Sara ) thì sao ? Robert lại lo lắng hỏi.
- Không sao cả, chúng nó đã ngủ ở nhà rồi, vú nuôi coi nó ở nhà.
- Mẹ con sao rồi hả ba ? sao rồi hả chú Saro ?
- À, không sao đâu con gái cưng của ba, mẹ sẽ khỏe ngay thôi mà, không có gì đâu công chúa của ba.
- Con muốn gặp mẹ, ba ơi con muốn gặp mẹ.
- À…à…
- Mẹ con đang mệt, đang ngủ trong kia, con có thương mẹ không, hãy để cho mẹ con nghĩ chút đi nhé. Saro nói đỡ vào.
- Mẹ mệt hả chú, sao mẹ lại mệt hả chú.
- À, mẹ con đi làm quá sức nên mệt đấy mà.
- Bộ kẻ thù ăn hiếp mẹ con à
- Kẻ thù ???
- Mấy tên D3 mà ba mẹ con nói hồi tối quá đó.
- À…à… không có đâu, bọn nó mà ăn hiếp mẹ con, thì chú sẽ đánh chúng tơi bời luôn.
- Chú móc tay với cháu nha
- Ai là thân nhân của cô Lam Tuyết Giao Linh ?
- Chúng tôi đây ạ, vợ tôi thế nào rồi hả bác sĩ ?
- Chúng tôi xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức …
- Không còn hi vọng nào sao bác sĩ ?
- Chúng tôi xin lỗi …
- Em ơi, Linh ơi…
- Mẹ ……… Mẹ ………… Mẹ ơi …”
- Chị Zane ơi, chị tỉnh lại đi, tỉnh lại đi chị. Sara khẽ lay Zane.
- Chuyện gì thế Sara, chuyện gì đang xảy vậy ?
- Phiên khúc cuối cùng đã ảnh hưởng đến chị đấy, may mà chưa có chuyện gì xảy ra.
- Tại sao bọn mi không có chuyện gì xảy ra hết vậy? Ta không tin nó không giết chết hay ảnh hưởng đến bọn mi.
- Tất nhiên là phải có ảnh hưởng rồi, nhưng quả thật trong kí ức tôi chưa có việc gì buồn quá mức đến nỗi tôi phải chết trong nỗi buồn nào đó, còn Sara thì trong tình trạng nửa mê nửa tỉnh do đang bị thương nên tiếng nhạc não lòng đó cũng không bị ảnh hưởng, nhưng nếu chỉ một trong chúng tôi không bị sao cả, thì kế hoạch của bà sẽ bị phá sản hoàn toàn, và bây giờ hãy nhận lại sự tấn công của tôi đây. Alex nói.
- Dù gì thì cảm ơn bà đã cho tôi quay về những kí ức của tuổi thơ, dù nó là cay đắng, nhưng cũng là những kỉ niệm sâu sắc nhất của đời tôi. Zane nói .
- “ Giọt Thủy tiên băng”
- “ Nụ hôn gió”
- “ Ánh sáng tình yêu”
- “Tiếng hát tang tóc”
Một ánh sáng xanh lục của băng từ Alex phát ra quyện với ánh sáng tím của Sara và ánh sáng vàng cam của Zane thành một sức mạnh to lớn, nó quyện chặt vào nhau và bay về phía tia sáng màu đỏ huyết của Shanen. Một tiếng nổ vang kinh khủng làm nát vụn cả một bức tường dầy và một phần nóc của lăng mộ, như có một điều gì đó kì lạ đang xảy đến, ánh sáng chói chang của mặt trời, bóng tối âm u lạnh lẽo của lăng mộ, sức mạnh của ba cô gái Rồng và của Huyết Phụng Shanen tạo nên một hiện tượng lạ, nó tạo ra một lỗ đen, nó hút cả bốn người vào trong đó.
“Khi thế giới có điều kì lạ xảy ra, thời thế cần được thay đổi, thần tiên sẽ cử một người xuống để hủy đi chế độ đó………sức mạnh của chính nghĩa và bóng tối đôi khi sẽ cộng hưởng đưa mọi người vào một nơi khác, qua lỗ hổng thời gian, ánh sáng chân lí, bóng tối của tội ác sẽ hòa vào nhau tạo thành vòng xoáy thời gian …”
……………………………
Chương 2
- Em không sao đấy chứ Ann ?
- Không sao ạ, cũng may là ra tay kịp thời, chỉ cần chậm chút xíu nữa thì đã là một bữa ăn của chúng rồi.
- Hì, em cũng thật tinh trí đấy nhỉ.
- Cũng nhờ anh thôi, nhờ những cú đấm lửa của anh mà bọn rắn mới không dám động tới tụi mình đấy.
- Sao im lìm quá vậy, ủa bọn Sara đâu mất tiêu rồi, còn lão bà Shanen nữa ? Peter ngạc nhiên hỏi.
- Ừ nhỉ, không lẽ Tera đã làm gì chúng rồi sao ?
- Sao chỉ có em là kêu bà ta là Tera vậy Ann ?
- Có lẽ hướng điều tra của em có lệch lạc hay sao ấy, nhưng em quen gọi bà ta thế rồi.
- Các bạn vẫn không sao đấy chứ ? giọng của Randy cất lên trong bóng tối
Từ trong bóng tối Randy và Sop bước ra. Sop hỏi :
- Mọi người không sao cả chứ, còn Sara thì sao ?
- Anh cũng không biết nữa, khi tụi anh trở lại đây thì Sara không thấy đâu nữa. Peter trả lời.
- Mà hai người không ở đây với Sara sao mà lại hỏi như vậy ? Ann hỏi
- Bọn em bị bà ta đẩy vào trong một khu vườn toàn là những thứ độc dược và cây ăn thịt người, cũng may là với Đinh lăng hồng em đã ngăn chặn được thứ thứ cây ăn thịt người đó, và những luồng gió do anh Randy tạo ra phát tán hương át chế được bọn nấm độc.
- Công nhận em tác chiến siêu thiệt, khi nào trở về anh sẽ nói thành tích của em để cho chú Saro xem xét. Randy nói với giọng ngưỡng mộ.
- Em còn kém xa Sara và mọi người mà. Mặt của Sophia đỏ cả lên.
- Có gì mà ngại, mà khiêm tốn thế chứ cô bé, em có tài và mọi người công nhận mà. Peter xen vào.
- Đúng đấy, cũng nhờ em mà con trăn khổng lồ không làm hại được bọn này. Ann góp phần vào.
- Hi…hi… dạ.
- Mọi người xem nè, hình như có thông điệp, chiếc kính của Alex . Ann nói rõ to.
- Đây là cách dùng thông điệp thông thường của Alex đây mà. Randy nói.
- Anh cảm thấy ở đây vừa mới xảy ra một cuộc chiến, như vậy có nghĩa là Alex và Zane đều đã đến đây và chiến đấu với bà ta, như vậy họ đã đi đến một nơi nào đó rồi. Peter nói vào.
- Ghép những từ này lại sẽ ra một đoạn văn. Randy nói.
- Nó như thế nào, anh đọc đi Randy ! Sop thúc hối.
- “Khi mọi người trở về, hãy tìm viên đá băng thủy … để mà tháo cái nút của thời gian, có sự đảo chuyển thời gian … mụ ta và bọn em bị hút vào lỗ đen”. Giọng Randy vừa đọc lên tông thật cao và đầy lo lắng.
- Alex làm thế nào để lại được cái thông điệp này ? chú Saro ngạc nhiên hỏi.
- Có lẽ chiếc kính phân tích của Alex đã tăng cường tốc độ viết thành những dòng này đấy, bọn cháu lấy cái thông điệp trên cái kính phân tích của Alex ạ. Randy nói.
- Nhưng theo chú biết, việc bị hút vào lỗ đen này rất nhanh, nhanh đến nỗi chúng ta không thể làm gì khác để chống cự chúng.
- Như vậy có nghĩa là sao ạ, không lẽ không thể làm gì ạ? Randy hỏi
- Đúng rồi, kí ức còn sót lại, đó là chức năng đặc biệt của chiếc kính này, chức năng này lúc đầu không có, nhưng …
- Sao ạ ? Ann nôn nóng hỏi
- Không … không có gì … nhưng đó chính là chức năng kí ức còn sót lại, như vậy có nghĩa là nó còn lưu lại một số hình ảnh nữa.
- Thế à, chúng ta nên tìm lại một số thông tin. Sop lên tiếng
Một ánh sáng xanh lục của băng từ Alex phát ra quyện với ánh sáng tím của Sara và ánh sáng vàng cam của Zane thành một sức mạnh to lớn, nó quyện chặt vào nhau và bay về phía tia sang màu đỏ huyết của Shanen. Một tiếng nổ vang kinh khủng làm nát vụn cả một bức tường dầy và một phần nóc của lăng mộ, như có một điều gì đó kì lạ đang xảy đến, ánh sáng chói chang của mặt trời, bóng tối âm u lạnh lẽo của lăng mộ, sức mạnh của ba cô gái Rồng và của Huyết Phụng Shanen tạo nên một hiện tượng lạ, nó tạo ra một lỗ đen, nó hút cả bốn người vào trong đó.
- Như vậy là cả ba cô gái cùng mụ ta đều bị hút vào một khôno gian khác, cũng có thể vào một thời gian khác, hi vọng là họ không có vấn đề gì . Peter nói.
- Nếu Alex không có kính phân tích, đồng nghĩa là cô ta không có vũ khí rồi. Ann lên tiếng.
- Với trí thông minh của Alex thì không có kính phân tích cũng không có vấn đề gì đâu, cô ấy cũng có thể tạo sức mạnh từ tay không mà. Randy nói.
- Nhưng việc dùng sức mạnh tâm linh sẽ rất mệt, với lại có biết họ sẽ ở nơi đâu, việc này thật khó khăn, nhất là với cô ấy. Peter nói xen vào.
- Bây giờ chúng ta hi vọng là nhiều. Sop nói.
- Nhưng còn băng thủy thì sao, đó là thứ gì ? Randy thắc mắc.
- Alex nhắc tới “băng thủy”, khoan đã, một hôm chú và Alex đã từng tham khảo sách và hình như chú nhớ đã từng có thấy cái khái niệm này, nhưng không biết là ở đâu ? Hãy cho chú một ít thời gian.
- Vậy bây giờ chúng ta cũng nên về nhà tham khảo một cái gì đó có ích cho họ, đi thôi. Peter hô to.
- Vậy tụi cháu về đây, hi vọng mọi thứ sẽ sớm lập lại trật tự cũ. Ann nói.
- Okie, các cháu cũng nên về nghỉ đi.
Mọi chuyện dường như có điều ngoại lệ, và sự ngoại lệ này đôi khi vẫn xảy ra, có khi nó xảy ra trong những thế kỉ cách xa nhau, có khi nó lại rất gần bên nhau, sự tìm lại một số cổ vật xưa vẫn đó, cái sự hòa hợp của ánh sáng và bóng tối tưởng chừng như không thể, nhưng nó đã vẫn xảy ra. Con người có quan niệm, có ánh sáng tức sẽ có bóng tối, một số lại nghĩ bóng tối sẽ tiêu tan khi có ánh sáng, nhưng có lẽ họ đã thiếu sót bởi có ánh sáng thì phải có bóng tối, và bóng tối sẽ là cái nền đánh bật ánh sáng lên …………… bây giờ nó lại hòa quyện vào nhau và đưa họ về …
Chương 3
Vùng Đất Mỹ Nhân
“Á” … “á”…
- Chuyện gì thế này, mình đang ở đâu đây ? Alex ơi, Sara ơi, bọn em đâu rồi
“Bịch”
- Cái quái quỉ gì đây ? Zane bực dọc la lên.
- Mi là ai, sao lại ở nơi đây ?
- Chà, ai đây nhỉ, trông cũng đẹp ra phết, nhưng nhìn tướng mạo thì quá hung tàn, và láo xược quá. Zane nghĩ thầm.
- Ta hỏi một lần nữa, người là ai sao dám xâm nhập vào đây.
- Ta là ai thì kệ ta, không nói cho ngươi nghe thì không được à, người ở đâu nhiều chuyện quá. Zane sốc lại.
- Mi dám …
- Sao lại không, ta không có sợ một ai cả.
- Vậy à, tao bảo với chị ta tâu với Trụ Vương, đẩy mi vào ngục tù, bị bào cách thì đừng có trách ta !!! Ha…ha…
- Hả !! Chị nói sao ? Trụ Vương ?
- Sao, ngạc nhiên lắm à. Sợ rồi à ?
- Vậy bây giờ là năm nào, thời nào thế ? Zane hỏi tới tấp
- Bây giờ là thời nhà Thương, vua Trụ thuận trị, xin giới thiệu ta là Liễu quí phi Liễu Tì Bà.
- Cái gì, cô là cây đàn đá đó à ? Zane ngạc nhiên tới mức la thật lớn.
- Cái gì … cô… cô… cô là ai sao lại biết ta là … Liễu Tì Bà hét to.
- Hì… chuyện bình thường thôi mà, tôi cũng đâu khác gì cô, tôi là.. là… một Thạch Nguyệt Cầm đây mà . Zane vừa nói vừa thầm nghĩ trong bụng “ cũng may mà còn nhanh trí, nhưng tìm ra mấy cái tên như vào cái thời này sao mà khó quá à”
- Cô là một loại đàn đá thành tinh à, vậy là đồng hương rồi, chúng ta có thể xem nhau như tri kỉ đi.
- Thế à, cũng được đấy, nhưng tôi nói rồi nha, tôi chỉ có thể làm bạn với cô thôi, còn cô chị của cô tôi không dám kết thân đâu ! Zane nói
- Hả ! cô chị ? có nghĩa là sư tỷ của tôi đó à ?
- Ừ, đúng rồi đó.
- Hì, như vậy cũng được. Thôi cô đi xiêm y lại đi, mặc như thế này lộ liễu quá, nếu mà bị Tứ Đại Thiên Vương gặp như thế này, họ lại gây khó dễ nữa đấy.
- Chà, mặc đồ hiện đại như thế này mới đẹp chứ, mặc rườm rà như thế này khó chịu lắm. Zane cãi lại
- Thật bất ngờ, thật hay ho đấy, tôi đã được mọi người cho cái danh tiếng là một kiều nữ ăn mặc không kín đáo, lẳng lơ, ai ngờ bây giờ tôi lại gặp đối thủ rồi, không ngờ cô ăn mặc còn không kín đáo như thế. Bái phục, bái phục.
- Hì hì … cũng thường thôi mà, ở chỗ tôi, ăn mặc như thế này là chưa có quá sexy đâu.
- Se ..exy ? là cái gì thế ? Liễu Tì Bà khó khăn phát âm tiếng đó và thắc mắc.
- À, không có gì, có nghĩa là … là mát mẻ đó mà.
- Cô càng nói, tôi lại càng khó hiểu, thôi hãy cùng tôi vào tắm đi, thay đổi xiêm y rồi ra dạo phố với tôi.
- Cũng hay đó, đi dạo phố cổ Trung Hoa chắc sẽ có nhiều điều thú vị lắm đây.
-Tiếng những gáo nước mát lạnh xối trên người, những mùi hương thơm ngát từ vô số cánh hoa ngâm trong làn nước nóng, mùi của những thảo dược tảo lên làm cho tâm hồn sảng khoái, những cơn gió nhẹ thổi thoáng qua. Thấp thoáng sau những tấm rèm nhung là bóng dáng của hai mỹ nhân, cả hai đang khoác trên người những tấm lụa tăm mỏng manh làm tôn lên nét đẹp của cả hai, Liễu Tì Bà với chiếc áo mỏng màu lam thật kiêu sa, phía sau thấp thoáng chiếc yếm màu tím ngọc bích, cô bước ra thật nhẹ nhàng thanh thoát, Tuyết Thanh ( Zane ) bước ra như mang đến một tia sáng khác lạ cho nơi tăm tối của chốn hoàng cung trong thời này, cô sắm trên mình chiếc áo the màu vàng cam thật chói lọi, bên trong là một chiếc yếm cách điệu của thời hiện đại, một mùi thơm thoảng thoảng của nước hoa từ thế giới hiện đại làm ngây ngất những cung nữ, những tên thái giám, làm thơm ngát cả phòng của Liễu Tì Bà.
- Chà, cô thật đẹp đấy Thạch Nguyệt Cầm. Liễu Tì Bà trầm trồ khen
- Cám ơn cô, cô cũng thật lộng lẫy, mà nè, sau này đừng gọi cái tên này nữa, kêu ra lại làm cho mọi người thấy được “nguyên hình” của tôi đấy. Kêu tôi là Tuyết Thanh được rồi.
- Vâng được thôi, như vậy cũng được.
- Okay !
- “ Ok…”
- Okay, đừng có cố phát âm và hiểu những từ này, không có gì đâu
- Mà này, cô là yêu tinh gì mà sao màu mắt lại thay đổi liên tục thế, khi nãy còn là màu xanh dương, sau bây giờ lại là màu vàng cam rồi? Liễu Tì Bà ngạc nhiên hỏi.
- À, đó là do mỹ phẩm đó, nó dùng để làm đẹp, cô có muốn dùng không ?
- Thế à, ở đây tôi chỉ có những lọ kem đủ loại thứ phẩm, và những màu môi thôi.
- Thế à, như thế thì thật là khổ đấy, tôi cần phải có sữa rửa mặt nè, kem lót, kem nền, rồi son môi, phấn đánh mi, ôi phải cần có nhiều thứ lắm đấy.
- Chà, như vậy chắc cô đắc đạo hoàn hảo rồi.
- Ừ, chắc vậy đó. Zane cười tán đồng.
- Hì, tôi đã có đối thủ thiệt rồi, cô thật là cao tay đó.
- Đừng khiêm tốn thế mà. Zane nói khá to và nghĩ “cũng tại cái thói lẳng lơ, điệu đàng này của cô, không chịu lo tu luyện, vậy với thất bại thảm hại về sau này”. Mà nè chúng ta đi dạo phố đi, chắc vui lắm nhỉ, nghe nói cái món kẹo hồ lô rất ngon.
- Cô chưa nếm à, tôi thì ăn được một lần rồi bỏ luôn, kinh tởm, chỉ dành cho bọn dân đen thôi, tôi thích ăn gà giống tỷ tỷ tôi thôi.
- “ Tại chị cô là cáo tinh mà”. Zane nghĩ . Thôi đi đi, có gì thì cũng thử một lần cho biết.
- Được thôi.
Nói về Sara, sau khi hút vào vào trong lỗ đen thì cũng đã thất lạc mọi người, cô đang trong một khuôn viên tráng lệ, xung quanh là hàng trăm loài hoa đang đua nở, bướm bay từng đàn thật thơ mộng, tiếng chim trên từng vòm cây cao hót líu lo như hòa quyện vào ánh sáng chiếu xuống mặt hồ, làm lấp lánh cả mặt nước, và làn cho nơi đây sáng rực hẳn lên.
- Chị thấy sao, mọi vật ở đây thật bình yên, ước gì nhân dân cũng được bình yên như thế này.
- Hi vọng là con đàn bà đó mau mau bị đày vào lãnh cung, nó còn ở đó ngày nào thì dân còn khổ ngày đó, mà ngay cả cái ngai vua, cái triều đại này cũng đổ luôn.
- Nói nhỏ thôi em, lỡ có tai vách mạch rừng thì sao, mọi chuyện nên cẩn thận thì hơn.
- Hi…hi… quả là phẩm chất đoan trang, thục đức của một phu nhân, phu nhân của Hoàng Thiên Vương cũng có khác.
- Em lại nữa rồi, là em gái của Hoàng lang chứ còn gì nữa.
- Nhưng em đi ra trận với hoàng huynh nên không được cái đức tính hiền thục đoan chính như chị.
- Mỗi người mỗi vẻ mà em, có gì đâu.
- Chị quả là biết cách ăn nói ghê. Mà nghĩ lại Trụ Vương có tài mà lại không có đức, ham mê tửu sắc, thế nào rồi … nghĩ tới đây em lại thấy buồn đó tẩu tẩu.
- Thôi mà đừng buồn nhiều, chúng ta đi dạo chút đi, em có thấy chậu hoa mới đem về không, chị trồng nó dưới quê, bây giờ đem lên đây, may mà ông trời thương, nó vẫn sống sót, mà còn nở hoa ra thiệt đẹp.
- Vâng ạ, trông nó thật đẹp, thật kiêu sa.
- Đó là Hoa Thủy Tiên, trong lớp học về ngôn ngữ loài hoa thì nó mang một thông điệp rất buồn, đó là Tình Yêu Đơn Phương. Câu chuyện bắt nguồn từ …
- Cô là ai, sao lại có mặt nơi đây ?
- Làm gì mà dữ vậy, tôi bị lạc mà.
- Hay quá nhỉ, lạc vào đây à, bằng cách nào.
- Bằng cách này nè … Lam Tuyền ( Sara) chỉ lên trên trời.
- Cô bay à ?
- Đừng nạt lớn tiếng như thế mà muội, chúng ta từ từ hỏi cô ấy. Cô tên gì ? ở đâu? sao lại vào được đây ?
- Hoàng phu nhân nói chuyện như thế này tôi sẽ trả lời, ai như …
- Ai nào ?
- Thưa phu nhân, tôi tên Lam Tuyền, ở Việt Nam.
- Ý cô là sao ? cô có thể nói rõ hơn không ?
- Ờ, tôi nghĩ có nói ra thì bà cũng chưa biết đâu phu nhân, và vì có trục trặc nên tôi bị rơi từ trên ấy xuống. Lam Tuyền vừa nói vừa le lưỡi.
- Cô tưởng tụi tôi như con nít sao, mà muốn dựng chuyện thế nào thì dựng.
- Em à … mà cô ở đâu ?
- Nhìn cách ăn mặc, và đôi mắt cô ta thì biết chắc là hầu cận của Tô Đắc Kỉ rồi, chứ thiếu nữ gì mà ăn mặc lố lăng như thế, lại còn con mắt màu tím sen thế.
- Làm gì không được, tại cô ham mê mấy cái cung nỏ, giáo thương, thì biết gì về son phấn mà nói, con gái con đứa gì mà bắp tay nhìn hãi hùng. Lam Tuyền cãi lại
- Cô nói gì ?
- Tôi nói vậy đó, nghe được hay không tùy cô.
- Thôi, được rồi, cô là một cô bé rất có cá tính, và tinh nghịch, nhưng tôi lại rất thích cô, nếu cô không có nhà, thì tôi sẽ cho cô ở nhờ nơi đây một vài hôm.
- Cám ơn Hoàng phu nhân.
- Khoan đã, nếu muốn thì phải qua sự đồng ý của con nữa !
- Thiên Bá ! con đến đúng lúc lắm, thay dì trị con bé này đi.
- Con trai đánh con gái không biết xấu hổ sao mà còn ngông nghênh, nghĩ tới là ngượng chín cả người.
- Lúc đầu còn muốn thử thách cô thôi, nhưng thấy cô bướng quá, với lại dám đụng tới dì yêu quí của tôi, nên tôi đành phải ra tay thôi.
- Xem nào, thì ra Hoàng Thiên Bá, mái tóc dài phủ một bên mặt, coi cũng ấn tượng, mặt một bộ xiêm y màu trắng cũng thật lãng tử, thân hình cao ráo, rắn rỏi, không chỗ nào chê nhưng bụng dạ sao tệ quá.
- Hi…hi… Hoàng phu nhân bật cười khúc khích
- Gì thế chị ?
- Bây giờ Bá nhi đã có người trị rồi, cô bé này thật lí thú.Có thể để cô ta lại dạy cho Bá nhi nhiều thứ lắm.
- Thế sao, em lại không nghĩ vậy
- Được thôi, thể thức thi đấu của anh thế nào, nói ra đi, tôi sẽ tiếp tới cùng, không gì phải sợ, phải nể hay kiêng dè gì tôi đâu. Sara lên tiếng.
- Khá đấy, nhưng tôi sợ cô không chịu nổi thôi, với Mạc Tà Kiếm của tôi thì sẽ cho cô thua thảm bại.
- Đừng ngông cuồng thế chứ, với Mạc Trường Côn « mới nghĩ ra cái tên thú vị thế » thì xem thế nào đây.
Sara vừa nói vừa đem thỏi son của mình ra, cô nhấn vào một phím nhỏ, tức thời cả hai đầu thỏi son phát ra thành hai tia sáng cực sáng màu tím nhạt. Nó làm cho cả ba người phải ngạc nhiên. Nhưng không kém phần hào khí, Hoàng thiên Bá cũng dúng khí công truyền vào trong thanh Mạc Tà Kiếm, và giờ nó cũng đang phát sáng…
- Hay đấy nhỉ, nhưng tôi chỉ e, anh sẽ mất nhiều sức đấy.
- Cái đó còn tùy. Bắt đầu đi, tôi chấp cô trước ba chiêu đó.
- Cái này do anh nói rồi đấy nhé, không hối hận đấy.
Vừa nói xong Sara liên xông thẳng tới anh chàng, nhanh như chớp cô đánh thật mạnh về phía anh ta, nhưng không kém, Thiên Bá dùng kiếm chắn lại, Sara bay lên cao, dùng thỏi son ánh sáng của mình chỉa thẳng xuống, nhanh như chớp anh chàng né kịp đòn tấn công của Sara đồng thời bồi một nhát kiếm về phía cô, may thay đã né kịp, nhưng lưỡi kiếm vô tình sượt qua làm đứt vài ngọn tóc của cô.
- Anh đánh đau tôi, tôi còn có thể không giận. Nhưng lại làm hư mái tóc yêu thương của tôi thì không thể chấp nhận được.
- Thế cô làm gì tôi.
Chưa kịp cho Thiên Bá nói xong câu, Sara lại một lần nữa xông đến bên anh ta, nhưng lần này Sara lại phóng thỏi son tới trước, đồng thời ngồi xuống dùng chân gạt chân anh, nhân anh ta đã né khỏi, bất ngờ Sara tung cú móc ngược trúng ngay ngực của Thiên Bá, đồng thời anh ta cũng đá vào vai của Sara một cái.
- Dừng lại được rồi.
- Cuộc đấu chưa kết thúc mà mẹ.
- Không lẽ con muốn có đổ máu mới dừng lại sau, mẹ con bảo dừng là đúng đấy
- Dì à.
- Dì không thể bênh con trong vụ này rồi, cô ta quả có thực lực
- Cô tỏ ra rất xứng đáng và bản lĩnh đấy, tôi hi vọng cô có thể ở lại nơi đây làm bạn với con tôi nhé.
- Nếu phu nhân đã mở lời, tôi cũng xin vâng.
- Thiên Bá nhớ đối xử tốt với Lam Tuyền đó nha, chắc cô cũng đói rồi, vào ăn cơm nước rồi tắm cho sạch sẽ nữa.
- Vâng ạ. Bye nhé cu cậu
- Hả … cái gì ?
- Hì, không có gì cả. Sara cười đồng thời nháy mắt với anh chàng.
Buổi tối hôm đó, tiếng đàn lại cất lên, Hoàng phu nhân đang tấu một khúc nhạc cho mọi người trong gia đình cùng thưởng thức, từ phía sau rèm cửa, Sara bước ra thật đẹp, mái tóc đen với phần trước cắt ngắn ôm sát vào mặt càng làm tôn lên vẻ đẹp của cô, phía sao cô chỉ buộc hờ để xõa cả một bờ tóc dài, đen, óng mượt, và múa một điệu Balê thật tuyệt. Sau đó là tiếng vỗ tay tán thưởng của mọi người, giờ đây Thiên Bá không còn nhìn cô một cách cay cú nữa, mà bằng một đôi mắt khác …
Chương 4
« Mình đang ở nơi quái quỉ nào đây ? còn mụ Shanen đâu rồi nhỉ ? Mụ ta giờ trốn đâu mất biệt rồi ? »
- Con cái nhà ai mà ăn mặc kì cục thế ?
- Chắc cũng không phải thứ con nhà gia giáo, chứ không thôi sao lại ăn mặc hở hang như thế ?
- « Ủa ! Họ nói mình ấy sao ? »
- Thím đâu có biết, những đứa hư thân tổng kĩ viện ăn mặc cũng quái gở như thế đấy, nhưng đây là lần đầu thấy đến mức này.
- Mấy đứa con gái bây giờ không biết học theo ai mà không cồn giữ cái gia phong, lễ giáo gì hết cả, con gái nhà lão mà như thế thì thà lão giết nó chết.
- « Chà, gay quá, nhập gia tùy tục mới được, kiếm nơi nào đó thay đổi xiêm y thôi ».
- Con gái mất nết, không thấy xấu hổ hay sao mà còn đứng cười.
- Cô này cũng lạ, tôi cười cũng đâu có ảnh hưởng gì tới cô đâu. Alex cãi lại.
- Cô quả là đồ không biết gì gọi là ....
- Là sao, tôi thích ăn mặc kiểu gì là quyền của tôi, không ai được xen vào, cô hiểu không.
- Cô ... cô ...
- Thế nào, không phục à.
- Cả đời Đặng Thuyền Ngọc này chưa từng làm gì sai cả, và cũng chưa từng bị nhục mạ như thế này.
- Nói như thế mà nghĩ là nhục mạ rồi sao ? « Thì ra cô ta là Trân Châu tử Đặng Thuyền Ngọc, phu nhân của Thổ Hành Tôn đây sao ? »
- Vậy cô nghĩ sao mới là không nhục mạ. Hôm nay nếu cô không giải thích rõ, cô sẽ không thể bước đi.
- Cô ăn nói ngang quá, dù cô có Ngũ sắc Trân Châu hộ thể tôi cũng không sợ đâu.
- Cái gì, tại sao cô biết điều này ?
- This is a secret.
- Hả ?!
- Không có gì, thôi tôi phải đi đây, hẹn gặp lại cô sau nha. Bye
- Khoan đã ...
- Hẹn gặp lại sau nha. Bye.
- B..a..i ?! Là cái gì nhỉ ?
- Phù, cuối cùng thì cũng đi khỏi, lỡ mà chạm trán với cô ta thì mệt lắm.
Chuyện gì đang xảy ra cho ba cô gái nhà William đây, Zane đang đôí mặt với một tuyệt đại Độc nữ Liễu Tì Bà, Sara thì lại lưu lạc tại gia trang của Hoàng Phi Hổ, Alex đang phải giải quyết những rắc rối của thời đại nhà Ân, nơi nàng Đắc Kỉ nương đang ngự trị .... rồi câu chuyện này sẽ đi đến đâu, đây không phải là nơi của họ, điều kì lạ đã đưa họ về đây và ắt hẳn sẽ còn những điều khác nữa.
- Bác đã tìm được “băng thủy” như lời của Alex chưa ạ ? Randy nói một cách đầy lo lắng.
- Một cách trở về thực tại, không có cái khái niệm về băng thủy. Bác nhớ có lần gặp nó rồi, nhưng không biết là khi nào, nó quá mơ hồ.
- Vậy ta làm sao đây ạ ?
- Không ngờ con bé Alex đọc chỉ một lần mà nhớ cả, không khác gì mẹ nó.
- Ý bác nói tới bà William quá cố à ?
- À ... à... à đúng vậy, cháu biết à ?
- Theo cháu biết, bà ta cũng là Rồng, một Rồng ánh sáng.
- Đúng vậy, ông William cũng là Rồng và cả những cô con gái của họ.
- Quả là một gia đình đầy chất anh hùng.
- Tiếc thay cho Mina.
- Mina ?
- À, không có gì cả.
- Ý bác vừa nhắc đến cô Mina Welling, con Rồng xứ biển
- Cháu biết bà ta à ?
- Một lần nghe bà Tera nhắc tới cái tên này, và cháu đã tìm hiểu được đôi điều.
- Mina là một cô gái tốt, chỉ tiếc thay cô lại sinh ngay vào một chòm sao xấu, nên cuộc đời cô ta cũng thế.
- Bà ta giờ đâu hả bác Saro ?
- Ta cũng không rõ nữa.
- Còn ông Alexander thì sao ?
- Đó là người duy nhất của Hắc Kì Lân nhưng lại rất dễ mến, tiếc thay cả loài người và tộc Kì Lân đều không chấp nhận anh ta.
- Hai người ấy đi chung ?
- Điều này ta không rõ. Khoan ... vòng đeo cổ của Mina là ... là ... băng thủy.
- Bác chắc chứ Saro ?
- Ta nhớ đã từng gặp và nghe cô ta nói về băng thủy, nhưng nó không phải là vật ổn định.
- Có nghĩa là sao ạ ?
- Ta cũng không rõ lắm, chỉ đại khái được nó là thứ không hoàn toàn thực.
- Cháu lại cảm thấy càng khó hiểu.
- Chú Saro, có chuyện rồi.
- Làm gì em hốt hoảng thế Sophia ?
- Chuyện gì vậy cháu ?
- Nhóm Rồng Tân Tây Lan hình như bạo động, nghe nói họ bị trúng khói thú hóa.
- Sao chuyện này lại xảy ra vào lúc này nhỉ ? Huyết Phụng, cô cũng thâm độc quá đấy.
- Tất cả các Rồng đang đi làm nhiệm vụ, nhân lực hiên giờ chỉ còn một số Rồng tập sự thôi ạ.
- Thế không lẽ nhân lực ít thế sao ?
- Không Randy, hôm nay là ngày một số Rồng đẳng cấp cao phải họp, nên X Dragon mới vắng thế đấy. Sophia nghe lệnh chú, bây giờ cháu sẽ chiến đấu và nếu thành công, cháu sẽ là Rồng chính thức.
- Vâng ạ, cháu sẽ cố gắng.
- Anh phụ em. Ta đi thôi.
- Tại sao câu chuyện của cả những ngày trước vẫn trở lại chứ. Mina, chị có biết Alex nó rất ngoan cường, thông minh và xinh đẹp như chị vậy đó. Không biết bây giờ chị ra sao rồi. Chị Linh ơi, chị thì ra đi sớm quá, không thấy được con bé Zane nó nghị lực lắm, còn Sara thì cũng giỏi không kém. Cuộc chiến của những con Rồng và Hắc Kì Lân chừng nào mới có thể kết thúc.
- Sao lại trầm tư đến thế hả chú Saro ?
- Chuyện gì khiến chú phải suy tư đến thế ?
- À, hai cháu đã về rồi à, công việc đã giải quyết xong rồi sao ?
- Vâng ạ.
- Các cháu quả là những cô gái đầy tài năng, khi làm công việc có gì trở ngại không ?
- À, chúng cháu khi sắp đến đích thì lại bị người của FBI cản trở.
- Đừng quá bực tức như thế mà Yuna. Dù sao thì chúng ta cũng đã hoàn thành xong nhiệm vụ.
- Cindy nói đúng, đừng quá bực tức mà cháu.
- Ngoài kia có chuyện gì mà lộn xộn thế chú Saro. Yuna hỏi.
- Một số chuyện nhỏ thôi, nhưng bây giờ nếu các cháu giúp một tay thì có lẽ dễ thở hơn.
- Hi...hi... chúng cháu là Rồng đặc phái mà, đâu có làm mấy chuyện này được. hi...hi... Yuna nói đùa.
- Chúng ta đi thôi Yuna, giờ cũng không phải là lúc nói đùa nữa đâu.
- Cháu và Cindy đi đây, chú cũng phải cẩn thận đấy nhé.
- Hum ! Mọi chuyện có lẽ cũng đã giải quyết khá ổn thỏa rồi. Hi vọng tụi nhỏ không bị nguy hiểm và mau chóng trở về.
- Chuyện của Shanen lại rắc rối đến thế hả Saro.
- Cô đấy à Jessica. Tôi quả là mệt mỏi khi nghĩ tới chuyện này. Không ngờ nó lại rắc rối tới cỡ này.
- Shanen lại có thể tạo ra một lỗ hổng thời gian như thế, quả là bất ngờ.
- Đó là khoảng không giữa ánh sáng của chính nghĩa và bóng đen của tà ác.
- Tôi cũng không chắc rằng mọi việc diễn ra theo dòng xoáy của định mệnh đâu, cái tà ác lúc nào cũng tràn ngập trong thế giới này.
- Sao cô lại bi quan như thế chứ, mọi việc bao giờ cũng đi tìm về cái đích “chủ nghĩa hoàn hảo” thôi.
- “Chủ nghĩa hoàn hảo” ý anh là sao ? Anh đừng quên cái sự mất mát một con Rồng đương đại là mất biết bao công sức.
- Tôi cũng hiểu, sự mất tích của Mina, và sự ra đi của Giao Linh, và quả thật đó là một mất mát khá lớn đấy, nhưng bây giờ trong hàng ngũ Rồng, những đứa con của họ cũng tỏ ra xuất sắc như chính mẹ của nó.
- Đừng có quá bênh vực tụi nhỏ, đôi khi bọn chúng làm việc theo cảm tính mà không nghĩ tới hậu quả về sau, rồi có lúc bi kịch lại xẩy ra thôi.
- Bọn Zane hiện giờ đang công tác ở đâu vậy chú Saro, tụi cháu sẽ lại hỗ trợ tiếp. Yuna lên tiếng.
- Hì, nếu được thì tốt quá, nhưng chú không biết bọn nó ở quá khứ hay tương lai nữa.
- Hả !!! Quá khứ hoặc tương lai sao ?
Chương 5
- Liễu tì bà này, chúng ta đi đâu vậy ?
- Đi gặp chị tôi, lúc đó tôi sẽ xin cho cô lên làm quí phi giống tôi thế này.
- Hả, tôi tính xin ra khỏi cung đấy, trong đây nhiều luật cấm quá, nó làm tôi rối cả đầu.
- Hi.......hi......... cô phải đành chịu thôi, bao giờ trong cung cũng phải có giới luật nghiêm khắc và có hơi độc đoán hơn ngoài giang hồ rồi, nhưng có chị tôi thì việc gì cũng sẽ êm thấm cả.
- Ai nói là việc gì tỷ cũng sẽ giải quyết cho muội vậy.
- Ủa tỷ, tỷ lại hồi nào vậy.
- Ta tới đây em cũng không thèm quan tâm, để ý tới đâu, mà cô nàng này là ai vậy ?
- Dạ, cô ta là Thạch Nguyệt Cầm, tên là Tuyết Thanh.
- Có thật không đấy, coi chừng là một quỉ kế của lão già Khương Tử Nha đấy.
- Không đâu ạ, em đã kiểm tra rồi ạ.
- Mà tôi cũng đâu có muốn vào đây đâu, vì Tì Bà kêu riết tôi mới thử thôi.
- Hỗn láo, sao dám nói chuyện với nương nương như thế hả !!!
- Tên thái giám này, mi không có quyền nói chuyện với ta với cái giọng điệu đó.
- Cô im đi, ta không cho cô nói với hắn với cái giọng điệu đó.
- Tôi nói gì là quyền của tôi, cô cũng chưa hẳn là cấm đoán được tôi đâu.
- Cô dám !!!
- Thì sao nào.
- Rồi hôm nào ta sẽ cho cô biết lợi hại khi dám đụng chạm tới ta.
- Rồi thử xem hãy nói. Zane dùng lực chỉ vào một chiếc lá khô, bỗng dưng nó lại bốc cháy. « Ui trời, sao lực hôm nay dữ thế nhỉ, Zane nghĩ thầm »
- Hay lắm, nhưng rồi những địa ngục trần gian cũng có chỗ dành cho cô thôi. Ha... ha....
“Kiếm được bộ xiêm y này cũng mệt quá trời, không thôi lại chạm trán tùm lum chuyện”
- Nghe nói đâu Trụ Vương kiếm được thêm hai mỹ nhân nữa cho ông ấy đấy.
- Chuyện này thì còn gì là mới mẻ đâu, nghe đâu là phu nhân của Hoàng thiên vương bị ả ta sát hại.
- Bậy nào, làm sao mà sát hại được cơ chứ.
- Xin cho hỏi hai vị huynh đài tí nha, từ đây đến Triều Ca còn bao xa ?
- Chắc cô nương là người từ nơi khác đến phải không, đây chính là triều ca.
- Ồ, thế à, thank you.
- Hả !?!
- Oh, không có gì, sorry, cám ơn.
- Cô ta có bệnh không nhỉ ?
- “Hi vọng rằng có thể kiếm được chị Zane và Sara ở nơi ấy.” Ủa! sao sao kì vậy nhỉ, nếu lúc này Tô Đắc Kỉ mới được lập thì Đặng Thuyền Ngọc đang là chủ soái của Đông bá hầu mà. Khó hiểu quá đi.
- Hôm nay đã đúng nửa tháng rồi, và Tô quí nhân ra mắt mọi người đấy, nhanh lên đi nào, phải chiêm ngưỡng nhung nhan của nàng thôi.
- Đúng là đồ phàm phu, bọn đàn ông là thế sao, không biết Randy thế nào nhỉ !
- Chị cũng đến đây xem Tô quí nhân à ?
- Ồ không, tui chỉ đi qua đây thôi, còn chị . Alex lúng túng trả lời.
- Tui cũng không phải, trông chị rất lạ, không biết chị từ đâu tới.
- À...à... tui từ Tây Kì tới.
- Ồ, thế à, thế ở đó chị có gặp Tây bá hầu không, tôi rất ngưỡng mộ ông ấy.
- À...à... tôi cũng chưa gặp nữa. Mà chị là ai vậy ? Alex hỏi
- Lôi Chấn Tử.
- Hả !!! Lôi Chấn Tử là con trai mà.
- Ừ, thì nãy giờ tôi có nói tôi là nữ đâu, tại chị gọi thế thôi mà.
- Ờ, vậy tại sao tóc tai gì mà để giống nữ quá không biết nữa.
- Ha...ha... đó là chỗ đệ tự hào đấy. Mà chị có mái tóc ngộ và ấn tượng lắm, màu sắc trông ngộ lắm.
- Có gì mà ngộ, đây là kiểu mới nhất đó, với lại màu tím này cũng hiện đại nhất đó.
- Ờ, hiểu mà.
- Mà theo tôi biết, Lôi Chấn Tử là người theo phò Tây bá hầu Cơ Xương mà.
- Suỵt !!! Nói nhỏ thôi chứ, tôi đang đi tuyên truyền cái tốt, cái đẹp của ông để mọi người ủng hộ đó mà.
- Thế à, vậy Trân Châu Tử ở đây cũng để làm như thế à ?
- Cô cũng biết Thuyền Ngọc à ? Cô ta có nhiệm vụ khác.
- Nhiệm vụ gì thế ?
- À ...đây là điều bí mật, không thể tiết lộ được.
- Thôi được, khi nào có duyên thì gặp lại nha, về nói với ngài Cơ Xương là, hãy cẩn thận đấy, sắp có hàng tấn bi kịch sắp xẩy ra rồi.
V. Muôn trùng cạm bẫy
- Cô nói vậy là có ý gì thế ?
- Tôi đã bảo rồi, chỉ đến khi nào tôi gặp Cơ Xương tôi sẽ nói cho ông ấy rõ, nếu không thì coi như không có việc gì cả, tôi đi đây.
Nói xong Alex chạy mất khuất sau những dãy người đang đi đông nghẹt ngoài phố.
« Mình làm như thế có đúng không nhỉ, nếu khi ấy mình nói cho Lôi Chấn Tử biết, thì Bá Ấp Hiếu sẽ không phải chết, và những cảnh tượng đau lòng sẽ không phải xảy ra… Không được, nhưng như thế thì sẽ thay đổi đi lịch sử mất … ».
- Hôm nay tôi sẽ mua sắm cho cô một ít đồ. « mẹ và dì cũng kì lạ thật, tại sao lại sai ta đi mua nữa trang cho cô ta chứ ».
- Ê ! Nếu không thích đi thì nói, sao cứ nói trong miệng cái gì hoài thế.
- Cô nên nhớ cô là phận nữ nhi nha, ra đường mà ăn nói lớn tiếng nữa, không biết xấu hổ gì cả.
- Anh …
- Anh gì ? cô nói gì thế ?
- À … Huynh nói tôi như thế, thì có muốn tôi dùng Mạc Trường Côn dạy bảo lại không. Hi…hi…hi… Lam Tuyền nói nhỏ đủ cho Thiên Bá nghe.
- Cô dám…
- Tại sao không. Lam Tuyền ngắt ngang lời của Thiên Bá.
- Cô là phận nữ nhi, cho nên tôi mới không ra tay thôi, chứ không tên nào hách dịch là nãy giờ nằm phơi thây rồi.
- Hả, có phải không … chị Alex ơi.
- A .. le..alex là gì ? Thiên Bá ngơ ngác hỏi.
- Hả Sara đó sao ?
- Sa …sara … ?
- Không có gì cả, đây là chị của tôi tên là Giao Phương, chị tôi còn giỏi võ hơn tôi nữa đó, đừng hòng mà ăn hiếp.
- Ai mà bắt nạt nữ nhi, chỉ có cô là ương ngạnh thôi.
- Hi…hi… Lam Tuyền mới đây đã quen được một anh chàng khôi ngô tuấn tú quá nhỉ.
- Hả ! Anh ta mà khôi ngô, vậy mà tuấn tú sao, nhìn mặt khó ưa. À mà chị biết không đó là Hoàng Thiên Bá người sẽ phò Khương Tử Nha sau này đó.
- Hả, anh ta là Hoàng Thiên Bá với Mạc Tà Kiếm đó sao. Alex nói rõ to.
- Cô nương làm gì ngạc nhiên khi nghe tên tôi vậy ?
- À…à…không có gì, chỉ là tên giống tên một bằng hữu thôi. Alex nói đỡ.
- Ê ! Vậy ông làm phiền mua đồ cho chị tôi nữa nè, rồi còn phải về chuẩn bị phòng cho chị tôi nữa đó.
- Cô …cô…
- Quân tử không so thiệt hơn với mỹ nhân. Ta đi thôi chị.
- Hi…hi… xin lôi công tử nha, em tôi bướng bỉnh từ nhỏ rồi, nên nếu nó có làm gì sai xin công từ bỏ qua cho, cứ nói với tôi, tôi sẽ dạy bảo nó.
- Cô ấy rất đáng yêu. Thiên Bá nói khẽ với Alex.
- Không biết dạo này chị Za … à chị Tuyết Thanh sao rồi hé chị.
- Ừ ! nhưng hi vọng rằng chị Thanh sẽ bình yên vô sự, không có bất trắc gì cả. Nhưng điều chị lo là mụ Huyết Phụng bây giờ đang làm gì, ở đâu.
- Bà ta thật là mưu mô, xảo huyệt, em mà gặp lại bà ta, sẽ dùng thỏi son này đánh mụ ta gãy chân.
- Oái trời, sao dạo này em bạo lực quá vậy.
- Chắc tại nói chuyện với tên kia đó. Sara chỉ về hướng của Thiên Bá.
- Hi…hi… dạo này anh ta có vẻ chiếm vị trí quan trọng trong tim em rồi nha, mới có vắng mặt mấy ngày mà đã có cảm tình với người ta rồi.
- Làm gì có, chị này, thấy ghét quá đi. Nói xong Sara nhìn lại nơi Thiên Bá. Giờ đây Sara mới nhận thấy Thiên Bá là một chàng trai tuấn tú, khôi ngô, anh có một làn da màu rám nắng rất tuyệt vời, mái tóc bồng bềnh càng khiến cho đôi mắt nhìn xa xăm của anh ta càng tuyệt vời hơn, và cũng có lẽ từ đây, Sara nhìn chàng ta với ánh mắt khác…
- Em nhìn gì, mà nhìn dữ vậy. Ngắm chàng mà ngắm mê mệt vậy. Hi…hi…
- Chị lại nữa rồi, làm gì có, anh ta không có điểm nào để có thể thu hút người khác cả.
- Ừ ! Thì người khác không có, nhưng em thì có đấy.
- Chị …
- Xong rồi đây, tôi đã mua xong tất cả rồi đây, không thích thì cũng đành vậy, tôi không biết làm sao cả.
- Cám ơn anh nha. Alex nói.
- Đừng khách sáo mà.
- Anh mua cái này là cái gì vậy ? Sara ngạc nhiên hỏi.
- Cái này mà cô cũng không biết nữa, là son môi đấy.
- Mấy cái này đâu đẹp bằng đồ nghề của tôi.
- Lam Tuyền, nên nhớ không được dùng son, và màu mi mắt bừa bãi, người ta sẽ nhầm tưởng em là yêu quái đó. Cám ơn công tử nha. Bây giờ tôi có thể về để cám ơn quí phủ không ?
- Tất nhiên là được rồi, chúng tôi luôn sẵn lòng chào đón các cô.
………………..
Khung cảnh nơi đây thật là êm dịu, một trảng cỏ đang trôi dài trên con sông mênh mông nước, những cây hoa dại cũng bừng lên một sức sống mãnh liệt bên ven sông, những tia nắng chói chang nhưng không làm người ta phải e dè chiếu xuống lại làm cho mặt hồ càng thêm lung linh, huyền ảo, bướm bay dập dờn khắp nơi ………
- Bây giờ, trong cái thế giới này, ta sẽ có thế thao túng tất cả, Shanen ta sẽ trở thành người cai trị.
- Không dễ dàng thế đâu, cô còn cả một lũ kì đà cản mũi phía trước.
- Ngươi là …
- Ngạc nhiên lắm phải không, ta chính là kẻ thao túng bóng đêm.
- Làm sao ngươi có thể đến được nơi đây.
- Cuộc va chạm kì rồi đã là cơ hội cho ta về đây và sẽ dùng lực lượng 3QT thống trị thế giới.
3QT là một thế lực yêu quái cấp bậc đệ tứ trong hàng ngũ quái vật, đó là những con vật khát máu và luôn tìm kiếm con người, sau đó chúng sẽ nhập vào, điều khiển bọn họ, trong lúc đó chúng sẽ từ từ ăn rút hết khí lực, não của họ, đến khi không còn khả năng sử dụng thì chúng sẽ thoát ra.
- Người dùng 3QT để làm việc này sao ? Nhưng Ngũ Quỉ Lorex là một trong những thứ kinh tởm nhất.
- Đúng, nhưng ta giờ là truyền nhân của Hắc Kì Lân, ta là một trong bảy vị tướng thiện chiến của người – Atula Ma Cầm.
- Atula thất tinh đã xuất hiện rồi sao ? Vậy ý người là ngày về thế giới con người của Hắc Kì Lân sẽ không còn xa nữa à.
- Đúng thế đấy, ta biết mụ là người đang đối địch với lão Saro nên ta mới kiếm mụ để qui phục mụ.
- Không đời nào, dù ta có đối địch gây nhiều tội lỗi nhưng ta cũng không để bọn quỉ sai bọn mi thống trị thế giới.
- Bà con quyền lựa chọn sao ? Bà chỉ có thể Sống để phục vụ và Chết thôi.
- Atula Ma Cầm, ngươi chưa chắc có đủ khả năng giết ta đâu, đừng quá tự cao như thế.
- Nhưng nếu có thêm người thì sao ? Ra đi nào Cửu Vĩ Hồ – Tô Đắc Kỉ.
- Trông ngài nói chuyện phong độ thật đấy Thông Thiên Giáo Chủ.
- Thông Thiên Giáo Chủ, người là lão ta sao ?
- Chuyện không có gì phải bàn cãi hết, giết mụ ta đi Hồ ly tinh.
Vừa nghe Atula Ma Cầm nói dứt lời, Đắc Kỉ đã bay tới tấn công Shanen, ả ta dùng từng cái đuôi như những con mãng xà hung tợn tấn cơng tới tấp vào Shanen, dù đã ra sức chống trả nhưng Shanen vẫn không thể né tất cả những đòn tấn công ấy, một nhát chém vào chân trước, một nhát chém lên bả vai. Chỉ mới hai đòn như trông Shanen có vẻ đuối sức và sắp ngã quị xuống, máu chảy ra cũng khá nhiều, đôi mắt như dại đi không còn nhìn rõ gì nữa.
- Khá lắm Cửu Vĩ Hồ, rồi ngươi sẽ được trọng thưởng cho công này. Ma Cầm nói vẻ tự đắc.
- Cám ơn giáo chủ, nhưng có thể cho tiểu nhân biết mụ ta là ai không ? Nhìn màu mắt của mụ ta có thể bà ấy cũng là yêu tinh.
- Ha…ha… ngươi thơ ngây trong việc này đấy Hồ Tinh ạ, uổng cho mi một đời tinh khôn, giờ lại ngu ngốc như thế này. Mà cũng đúng, có lẽ mi không biết, mụ ấy có vẻ đẹp của người gốc Âu.
- Gốc Âu là gì ạ ?
- Thôi, ngươi sẽ khó lòng để hiểu chuyện này lắm, hãy trở về Triều Ca để làm phận sự đi.
- Vâng ! Thưa chủ nhân.
Đắc Kỉ nhanh chóng khuất bóng sau nhưng tán cây rậm rạp, cô ta đang hướng thẳng phía Triều Ca để làm một công việc mà mình phải làm, đó là phá đổ triều Ân, nhưng trong tâm trí của ả lại hiện lên một ý nghĩ khác, và ả nở trên môi một nụ cười nham hiểm, rồi tiếng cười tà ác lại vang lên . … Shanen sa vào tay của Atula Ma Cầm.
…
- Chị nói sao ? Chị đã gặp Đặng Thuyền Ngọc, gặp luôn cả Lôi Chấn Tử rồi à, quá hạnh phúc rồi, chỉ đã gặp hai nhân vật lịch sử khá quan trọng trong việc phạt Trụ đấy nha.
- À ! Nhưng tiếc là chị không thể gặp được Cơ Xương, và sắp có thảm cảnh xảy ra với ông ấy rồi.
- Ý chị nói là việc …
- Có người đến đấy, đừng có mất cảnh giác như thế chứ.
- Lam Tuyền cô nương, hôm nay tôi vào triều, cô có muốn vào trong ấy tham quan không, tôi sẽ dắt cô đi. Ồ, cô nương này là ?
- À, dạ thưa Hồng phu nhân đây là sư tỷ của cháu ạ, tên cô ấy là Giao Phương.
- Thì ra là Giao Phương cô nương, xin chào.
- Không dám ạ, chào Hồng Phu Nhân.
- Thưa phu nhân, tiếc quá hôm nay tiểu nữ phải hàn huyên với sư tỷ, chắc không đi cùng phu nhân được. Hi vọng lần sau có cơ hội đi cùng người.
- Không sao cả, cô cứ nói chuyện với chị mình, lần sau cũng được mà, thôi ta đi đây, không làm phiền hai người nói chuyện.
- Vâng ạ, chúc phu nhân vui vẻ ạ .
- Chà, không ngờ em của chị nói chuyện cũng giống người thời xưa quá nhỉ, nào là sư tỷ, nào là hàn huyên . Hi…hi…
- Chị lại chọc em nữa rồi. Mà nhắc lại chuyện lúc nãy, không lẽ ý chị là chuyện Bá Ấp Hiếu hóa thỏ trắng ấy à ?
- Ừ, chị nghĩ là như thế, nhưng mà nếu chúng ta báo tin cho họ thì có thể làm thay đổi lịch sử, và điều đó là không nên.
- Nhưng mất một Bá Ấp Hiếu em nghĩ cũng thật là tiếc đấy. Không biết giờ chị Zane đâu rồi nữa, có gặp được nhân vật nào không nữa.
- Lam Tuyền cô nương, tại hạ có một chút chuyện có thể nói với cô nương không ?
- Hả, anh mà cũng có chuyện nói với tôi sao Thiên Bá, chuyện khó tin quá.
…………
- Cô nói sao, hôm nay chúng ta sẽ đi tham quan hầm rắn à, ôi không, kinh lắm. Zane thốt lên.
- Cô cũng là yêu tinh như tôi, sao lại sợ mấy chuyện này, thật là chuyện nực cười, hôm nay đi xem hầm rắn, mai tôi sẽ đưa cô đi xem Ao rượu – Vườn thịt của chị tôi.
- Mà công nhận một điều là chị của cô Mad hạng nặng đấy, nghĩ ra những trò chơi không giống ai mà còn kinh dị quá.
- Ma..d là gì vậy ?
- Không có gì, từ riêng của tôi thôi. Ủa ! người đó là ai vậy Tì Bà, nhìn bà ta đẹp quá.
- À, đó là Hồng phu nhân, vợ của Hồng Phi Hổ đó.
- Vợ của Hồng Phi Hổ đó sao, không ngờ nha, bà ta đẹp quá.
- Nhưng thua ba chị em tôi nhiều.
- Mà hôm nay bà ta vào đây chi vậy nhỉ ?
- Không biết, phu nhân của các vị tướng to trong triều có thể tự vào triều mà.
- Á, thưa hòang thượng, xin ngài hãy tự trọng một chút ạ. Tiếng Hồng phu nhân thét lên.
- Có chuyện gì vậy nhỉ. Zane nghĩ thầm.
- Hòang Thượng, Hồng phu nhân là một người đẹp, nếu Hòang Thượng thích cũng có thể lập làm phi mà, thiếp không có oán hờn gì đâu . Đắc Kỉ thỏ thẻ trong tai Trụ Vương.
- Nếu ái phi đã nói như thế rồi thì … ha…ha…Hồng phu nhân, nàng đẹp thật, nàng không muốn làm phi của ta sao.
- Hoàng Thượng, xin người tự trọng chút đi.
- Ta đã có cảm tình với nàng lâu rồi, sao nàng không chịu ta mà lại chịu lấy tên võ phu Hồng Phi Hổ ấy.
« Chát »
Tiếng tát tay thật mạnh của Hồng phu nhân vào mặt Trụ Vương. Hồng thị đứng nhìn thật lâu vào tên hôn quân đó, nhìn với con mắt khinh bỉ, không một chút tôn trọng, nhìn dáng vẻ của tên vua bây giờ không khác gì một tên vô lại
- Trụ Vương, ngươi đã từng là một vị vua oai phong, làm cho giặc khiếp sợ, nhưng thật đáng tiếc, chính cái tà dâm trong tâm niệm của mi mà giờ đây mi không khác gì một con chó dưới sự sai khiến của con hồ li tinh này. Ta và Hồng Phi Hổ và không gì có thể thay đổi, nhưng ta nói cho mi biết, dù ta có cưới một nông dân, một người dân thường, kể cả là một người làm công hay nô lệ chứ mi thì không hề. Đồ vô lại, không một chút liêm sĩ.
Cái tát quá đau, tiếng chửi của Hồng thị lại càng đau hơn, và trong cơn say Trụ Vương như chợt tỉnh lại, hắn nhìn thị, nhìn thật lâu, trong con mắt ẩn chứa điều gì đó, khuất sau đôi mắt đó hình như là một nỗi niềm.
- Hoàng Thượng, có chuyện gì thế, thức ăn đã dâng đến miệng rồi mà ngài không muốn nữa à, vậy để thiếp tiễn Hồng phu nhân về nha. Đắc Kỉ vừa nói vừa làm phép vào Trụ Vương.
- Ha…ha… sao lại không muốn chứ, hôm nay ta sẽ làm cho nàng hạnh phúc, và sau này nàng sẽ là phi của ta, không còn là Hồng thị nữa. Đôi mắt khi nãy Trụ Vương nhìn Hồng phu nhân không còn nữa, thay vào đó là một con mắt của kẻ mang đầy tà niệm.
- Thật nhục nhã, thật là đốn mạt, Trụ Vương, ngươi thật là một kẻ không ra gì, ta thà chết chứ không khuất phục, dù có làm ma cũng nguyền cho triều đại của mi sụp đổ, thay vào đó là một triều đại mới, để cho dân không còn phải đói khổ.
Nói xong Hồng thị nhảy xuống lầu tự vẫn, ngay lúc ấy Zane chạy lại đưa tay hi vọng chụp lại kịp. Nhưng không được, một tiếng va chạm khô khốc vào mặt đất, phía dưới kia một người phụ nữ đoan trinh, thà chết để giữ mình.
- Không ! Sao lại thế này, ngươi, Trụ Vương ngươi thật là đồ khốn nạn. Zane thét lên và tát vào mặt Trụ Vương một cái.
- Tuyết Thanh, cô làm gì thế, cô có biết như thế là khi quân không. Tì Bà hét lên.
- Con ả này coi người không là gì hết, để tỷ cho nó biết thế nào là Sai Bàn.
- Con nhỏ họ Tô kia, ngươi đừng tưởng ngươi muốn làm gì cũng được thì ai cũng sẽ sợ mi, thế thì mi lầm rồi, đừng đem mấy thứ trẻ con đó ra mà hù ta, rồi sẽ có một ngày mi sẽ phải hiện rõ ra cái chân tướng là một con chồn không hơn không kém.
- Ngươi dám…
- Tuyết Thanh, cô im đi, bây giờ nhận lỗi vẫn còn kịp đấy.
- Tì Bà, tôi không quan tâm người đời bàn ra nói vào về cô như thế nào, nhưng với tôi cô là một người tốt, nếu có thể còn gặp nhau hi vọng sẽ là bạn chứ không phải trên hai chiến tuyến.
- Ý cô là …
- Đúng, tôi giờ sẽ đầu quân Khương Tử Nha, sẽ tiến hành việc phạt Trụ.
- Không, cô không được làm thế.
- Tôi đâu có muốn thế, nhưng những gì tôi chứng kiến hôm nay đã khiến tôi phải quyết định như thế. Thật ra tôi cũng không tham gia trận chiến này đâu, tôi có một cuộc sống đầy đủ nhưng cũng nhiều hiểm nguy, và vì nguyên cớ nào tôi đã rơi vào thời đại này, và giờ đây tôi cũng phải đấu tranh thôi. Tạm biệt.
- Khoan đã mà …
- Lính đâu, bắt ả ta lại. Đắc Kỷ hô to.
- Kìa chị.
- Không dễ vậy đâu. Zane nhìn lại cười miệt thị.
Zane nhanh nhẹn đạp lên vai của từng tên cảnh vệ binh mà tiến ra gần cổng thành và chuẩn bị nhảy ra ngồi thì một mũi tên lao thẳng về phía cô, cắm phập vào vai, mất thăng bằng cô đã rơi xuống đất.
- Bắt ả cho ta.
- Xin lỗi nhé, tôi phải đưa cô ta đi rồi.
Vừa nói xong chàng trai ôm Zane và biến mất trên mặt đất
- Hắn là ai vậy nhỉ. Tì Bà mừng thầm trọng bụng.
- Sao ! Không, phu nhân ơi.
- Hồng đại nhân, xin người đừng quá đau buồn như thế, tuy Hồng phu nhân đã mất rồi, nhưng đó là một tấm gương anh hùng và đáng khâm phục.
- Cám ơn Giao Linh cô nương đã an ủi. Tôi thật không ngờ trụ Vương lại có thể làm như thế, tôi đã bỏ mặc mọi thứ để phò hắn, dù rằng biết mình sai nhưng tướng trung chỉ phò một vua, nhưng giờ đây thì…. Giờ đây thì vì việc này mà vợ ta đã ….
- Cháu thật lấy làm tiếc trước sự hi sinh của Hồng phu nhân, nếu sáng nay cháu đi theo người thì có thể mọi việc đâu như thế này, nếu cháu ….
- Lam Tuyền cô nương, xin cô đừng tự trách mình như thế, mỗi người một số, không thể cưỡng lại được đâu.
- Đúng đây Lam Tuyền, cô cũng đừng tự trách mình như thế.
- Thưa lão gia, nghe nói Đắc Kỉ đang phái quân đến bắt chúng ta .
- Thưa cha, hãy cho con ra giết bọn chúng, rồi đi trả thù cho mẹ. Thiên Bá nói.
- Không được đâu Thiên Bá, hiện giờ anh không đủ sức để trả thù đâu, Triều Ca hiện giờ là một Tử thành, anh không dễ gì lọt qua được, nên nhớ bên cạnh của Đắc Kỉ còn có hai cô em phép thuật cao cường không kém, và nhiều tên khác nữa. Alex ngăn cản.
- Cô… cô…sao cô biết rõ thế, không lẽ cô là người của ả ta.
- Bình tĩnh nào, tôi không phải là người của phe nào cả, nhưng tôi đứng về công lí, và công lí bây giờ sẽ dẫn đường cho cả nhà anh đến Tây Kì để gặp Cơ Xương.
- Cơ Xương – Tây Bá Hầu à ? Hồng Phi Hổ ngạc nhiên hỏi.
- Đúng vậy. Chính là ông ta. Sara chen vào.
- Nhưng ông ta cũng là một trung thần, ông ấy sẽ không thể làm gì cả.
- Hồng đại nhân nói đúng, nhưng có điều, số đã vậy, muốn thay đổi cũng không phải dễ.
- Ý cô là …
- Ý tôi là gia đình ông hãy mau đến Tây Kì đi
- Còn các cô thì sao ?
- Chúng tôi còn một người chị thất lạc nữa, khi nào hội ngộ đủ sẽ họp mặt với đại nhân.
- Cô còn một người chị nữa à.
- Đúng, chúng tôi có ba chị em, nhưng khi đến đây thì bị thất lạc cả, may mà tôi đã hội ngộ lại được với đứa út là Làm Tuyền đây.
- Đúng đấy ạ. Mọi người hãy mau đi đi, chúng tôi sẽ chắn ở thành này cho. Thiên Bá , giờ đây việc bảo vệ gia quyến giao lại cho anh rồi đấy, hãy cùng Hồng đại nhân bảo vệ họ đến đất Tây Kì đấy.
- Tôi biết rồi, dù sao cũng cám ơn hai cô đã giúp đỡ gia đình tôi, sợi chuỗi hạt này tôi xin tặng cô, hi vọng cô nhận cho.
- Hi….hi…nhận đi Lam Tuyền.
- Chị này. Thôi được tôi sẽ nhận, chúc anh lên đường may mắn. Sara cười và hôn Thiên Bá một cái.
- Cô…cô..
- Chà, con trai gì kì quá, yên tâm chỗ tôi không ai bắt bẻ chuyện này giống ở đây đâu. Sara lại cười cố mong xóa đi cái không khí lúc này.
- Chúng ta đi thôi. Hồng Phi Hổ hô to.
Đứng nhìn bóng họ từ từ biến mất trong màn đêm, số phận gia đình họ cũng đen như cái đêm này, nhưng trên trời ánh trăng vẫn soi lối cho họ, và tới một lúc nào đó khi ánh trăng mờ đi, mặt trời lại lộ diện và con đường hạnh phúc sẽ xuất hiện trước mặt họ.
- Họ đã đi cả rồi, giờ ở thành này chỉ ồn hai chúng ta, phải chuẩn bị sao đây chị ?
- Giá như có chị Zane ở đây, thì có thể lập một trận Long Nữ Tam Đồ trận.
- Ủa, trận này em đâu có biết đâu chị Alex.
- Chà, đang trong lúc này phải nói như thế cho phù hợp chứ em.
- À, thế à.
- Tiếc là mắt kính của chị đã để lại ở không gian kia, nên giờ không thể dùng trận đó, chúng ta phải làm sao đây ?
- Vũ khí của em vẫn còn nè.
- Chỉ còn thỏi son môi này, ta sẽ làm gì đây ?
- Chị cố gắng suy nghĩ đi, em sẽ chuẩn bị bữa tối.
- Nếu có Losy ở đây có thể dụng sương để che mắt bọn chúng, nhưng hiện giờ mỗi phép nước và phép gió thì ta có thể làm được gì nhỉ ?
( To be Continute )
V. Phiên Khúc Cuối Cùng
----- Selphie - Kitaro -----
- Chửi hay lắm, nhưng đó là sự hòa hợp giữa hai chị em ta, không có gì đáng xấu hổ cả, đôi khi ý thức của nó vẫn trỗi dậy trong người ta.
- Nhưng đó chỉ là một số tiềm thức còn sót lại của bà ta, đó chỉ là những xung điện từ nhỏ nhoi phản kháng lại cái độc ác của bà thôi. Thực chất bà ta đã không còn tồn tại, cái mặt đó là mặt trái của bà, nỗi sợ hãi kinh hoàng của bà. Alex phân tích.
- Tao không cần chúng mày dạy đời, cái giọng điệu này giống với con Mina ngày xưa, tao căm thù cái giọng điệu này, tao căm thù Saro, tên khốn đã giúp ta trở thành như ngày hôm nay.
- Không thể trách ai cả, đó là cái quả mà bà phải nhận được khi gieo cái nhân như thế, và tôi nghĩ điều đó là đúng rồi. Zane lên giọng.
- Chị Zane ơi, chị hãy lại chăm sóc cho bọn họ đi, em sẽ cố gắng đối phó với hai con ác điểu này, hình như Sara còn tỉnh, nhưng sức nó gượng dậy không nỗi.
- Hì, bọn bây cũng khá lắm, cũng nghĩ ra được kế dùng đá dò đường, tuy thoát chết nhưng bây giờ chúng cũng không còn tí sức lực nào để chiến đấu cả. Mất máu như thế cũng là cái giá mà tụi nó phải trả khi giết chết người hầu thân tín của ta. Còn bọn mi phải đền mạng cho hai ủy viên trong tổ chức Huyết Phụng .
- Những tên biến chất ấy à, bọn chúng chết cũng là vừa, dám dùng những hoạt động trá hình nhằm hãm hại người khác, làm những điều phi nghĩa. Alex phản kích.
- Hay quá Alex, Sara không có sao cả, và bây giờ ba chị em chúng ta sẽ kết hợp với nhau để đấu với người đàn bà khát máu này …
- Chị Zane ơi, bà ta thật là một con rắn độc hai đầu, không thể ví như một con bò cạp hay con ong có cái kim ở đuôi, bởi vì ngay cả trước mặt bà ta cũng thật thâm hiểm, Ann, chị Ann …
- Chuyện gì xảy ra với Ann, Peter và Randy rồi … Zane lo lắng hỏi.
- Cả Sop nữa ? Alex hỏi xen vào ?
- Chị Ann do chống cự với bà ta nên lợi dụng khi chị ấy sơ hở đã bà ta đã đẩy chị ấy vào một hố sâu, anh Peter nắm lại nhưng cả hai đều rơi xuống dưới, bà ta bảo dưới đó là cả một hầm rắn độc. Hic …
- Thế khi chị nghe tiếng thét thất thanh của Sop thì sao ? Alex lo lắng hỏi
- Bọn nhóc tụi bây có cần quan tâm nhiều đến thế không, bọn chúng cũng đang vui vẻ ở một nơi khác thôi, hai đứa nhóc bọn chúng bị đưa vào khu vườn thơ mộng của Mộc Phượng Hoàng, đó là Ảo mộng thiên tước, khu vườn có nhiều loại độc dược.
- Bà đúng là đồ rắn độc. Sara quát tháo
- Cứ chửi đi, chuyện đó không quan trọng, điều quan trọng là ta phải chính tay tiêu diệt bọn Rồng tụi bây, sau đó sẽ tới lão Saro, rồi một số người khác.
- Tôi nghĩ bà sẽ không bao giờ thực hiện được điều đó đâu, bởi vì chúng tôi sẽ không để cho bà làm được điều đó, cho dù bọn tôi có phải gục xuống nơi đây chúng tôi cũng sẽ không thể để bà thực hiện được việc đó. Alex chống lại
- Mày có đủ khả năng làm chuyện đó sao con nhóc kia, lão Saro còn phải e dè tao một phần nữa, huống chi là bọn nhóc còn hôi sữa tụi bây.
- Nhưng đó không phải là vấn đề nơi đây, nếu chúng tôi có ý chí, chúng tôi có quyết tâm, chúng tôi có sự đoàn kết và dòng máu chính nghĩa chảy trong huyết quản thì không gì có thể ngăn cản. Zane cãi xen vào.
- Tuyệt, hay cho cái triết lí này, rồi bọn mi sẽ không còn một giọt máu chính nghĩa nào trong người bởi vì nó sẽ được dùng nuôi hai con vật cưng của ta.
- Phượng Hoàng một linh thú được biết bao nhiều người thờ phụng, vậy mà bây giờ lại bị bà bôi nhọ như thế, thật là … thật là … quả thật không biết phải dùng từ gì để nói về bà, bà là một mụ đàn bà đầy kinh tởm.
- Thôi đủ rồi đấy nhóc, tao không thích nghe cái giọng nói một cách dạy đời này của mày, giọng điệu y chang Mina, một đứa mà tao ghét cực kì, nó tưởng nó cao sang lắm sao, nó tuởng nó là một người đầy lí tưởng, được mọi người yêu thương rồi có thể làm gì thì làm sao, hì, cao sang lắm, vậy mà lại đem lòng yêu một người của dòng tộc Hắc Kì Lân.
- Bà nói đến bà Mina và ông Alexander à ? Alex lại hỏi.
- Ta không phải trả lời bọn nhóc tụi bây, tao thật sự khinh bỉ con nhỏ đó, nó mất tích quả là một điều khiến ta rất hài lòng, mặc dù ta rất muốn tiêu diệt nó. Nhưng việc đó hãy để sau đi, bây giờ ta phải tiêu diệt bọn mi, để nuôi những con thú cưng của ta. Hãy lắng tai mà nghe phiên khúc tang tóc đây
« Sự thù hằn còn chảy mãi trong tim ta, lòng căm phẫn vẫn còn mãi trong kí ức ta, và ta thề sẽ còn đem lại sự đau thương tang tóc cho thế giới này Phiên Khúc Cuối Cùng »
Vừa dứt lời tiếng hát như một tiếng ru, như một tiếng than thở, như một tiếng oán than được phát ra từ một nơi nào đó xung quanh Shanen, nó được cộng hưởng chung với tiếng kêu đầy thảm thiết của con Hỏa Phượng Hoàng và tiếng than đầy bi ai của Mộc Phượng Hoàng, đó là bản Phiên Khúc Cuối Cùng. Tiếng than ngày càng sầu thảm hơn, nó đẩy con người vào một điều gì đó đau buồn gì đó đau đớn nhất, u buồn nhất trong kí ức của từng người, những điều đau buồn có khi đã như một vết thương lòng, có khi nó đã ngủ quên trong tâm trí, có thể lâu lâu lại chợt phát, và phiên khúc được phát ra với mục đích khiến cho đối phương phải chịu đựng và chết trong sự đau khổ của kí ức đó …
“ … con muốn đi theo mẹ, mẹ ơi đừng có bỏ con ở lại đây mà. Con còn nhỏ lắm không thể đi theo mẹ được đâu con gái cưng ạ. Con sợ mất mẹ, tối qua con chợt thức dậy và nghe ba mẹ bàn về một vấn đề gì đó và nó thật sự nguy hiểm, con không muốn mẹ đi đâu. Mẹ sẽ không sao đâu mà, mẹ sẽ về thôi, con gái cưng của mẹ yên tâm đi, mẹ con là Rồng mà, một con Rồng màu vàng lam của ánh sáng buổi ban sớm, và sẽ không có chuyện gì đâu. …híc…híc… con không muô…ốn…me…ẹ…đi đâu, mẹ ơi, mẹ ơi ở lại với con đi mẹ. Người phụ nữ với cái tên Rồng ánh sáng nói chuyện với một người phụ nữ khác :
- Chị ở nhà trông ba đứa nhỏ giùm em nha, em phải đi rồi, có khi lần này sẽ thật nguy hiểm, nhưng đây là nhiệm vụ, nên em phải làm thôi.
- Hay để nhiệm vụ này chị làm cho, dù sao thì chị cũng đã là một Rồng tập sự rồi.
- Như vậy lại càng không thể, chị sẽ càng nguy hiểm hơn, với lại bé Alex còn nhỏ, và chỉ chị hiểu ý nó thôi, nên chị ở lại chăm nom nó, bé Sara cũng rất nhỏ, em thì lại không biết cách làm một người mẹ tốt, chỉ giỏi việc đánh đấm thôi.
- Không đi một lần không được hả.
- Em nghĩ điều đó không sao cả, nhưng lương tâm em không cho phép khi các đồng nghiệp em đang sát cánh chiến đấu ngoài kia, và cả anh Robert nữa.
- Anh nhà cũng ra ngoài ấy rồi à ?
- Vâng ạ, đừng quá lo lắng, nghiêm trọng hóa vấn đề như vậy mà chị Thủy
- Nhưng chị vẫn cảm thấy lo lắng dữ dội lắm Linh à
- Đã làm công việc này rồi, thì phải coi thường sống chết, thôi em phải đi nha, chị ở lại chăm sóc bọn trẻ giùm em.
- Me…ẹ… !Đừng bỏ con ở lại mà …
………………………………
- Tin mới nhất xin được thông báo đến toàn thể các công dân trong khu vực được rõ, chúng tôi vừa mới chở năm cô gái vào trong bệnh viện, cả năm điều có nhiều thương tích trên người, hai người lại té xuống lầu năm, chúng tôi không biết đã xảy ra vấn đề gì. Lời một phóng viên đang nói trên kênh trực tiếp.
- Xin hỏi chị, chị có thấy việc gì bất thường xảy ra trong khu vực này nãy giờ không ?
- Không ạ, nhưng tự nhiên rồi cái vách tường nhà tôi lại nổ tung, cái sào phơi đồ nhà chị hàng xóm thì bị bốc cháy, tôi không biết chuyện gì nữa, rồi mấy cô gái này từ đâu lại la lên rồi nằm đó, máu me không, thấy ghê quá đi.
- Cám ơn những lời nói của chị, chúng tôi đặt ra nhiều nghi vấn về vấn đề này, tại sao lại có hiện tượng như thế này và việc này nguyên nhân do đâu ? Chúng ta hãy hỏi bác sĩ xem sao ? Giọng nói của người phóng viên lại vang lên.
- Tôi cũng không biết nữa, những vết thương này có cái giống như vết bỏng lửa, có cái do vũ khí xước, rồi còn cái không xác định, khó nói quá, nhưng chúng tôi phải nói rằng thật đáng tiếc khi có ba cô gái đã thiệt mạng, hai người đang đưa vào trong bệnh viện.
………………
- Linh ơi, em sao rồi, cố gắng gượng dậy đi em ! Đừng ngủ vào lúc này. Giọng của Robert kêu lên thất thanh.
- Chị Linh ơi, chị cố cầm cự đi, chúng ta đã thắng rồi, tên Hắc Kì Lân đã bị tiêu diệt rồi, không còn chuyện gì nữa đâu, không có chuyện gì xảy ra đâu. Giọng một người đàn ông vang lên.
- Linh sao rồi hả anh Robert, anh Saro ?
- Bọn anh cũng rối như em thôi Thủy ạ !
- Mẹ con sao rồi hả ba, ba nói cho con biết đi ba.
- Sao chị lại dẫn bé Thanh ( tên của Zane ) vào đây vậy Thủy. Robert la lên
- Nó không chịu ở nhà, cứ đòi theo, tôi sợ bỏ đi nó lại đi theo, lỡ lạc lại càng rối hơn.
- Còn bé Phương ( tên của Alex ) và Tuyền ( tên của Sara ) thì sao ? Robert lại lo lắng hỏi.
- Không sao cả, chúng nó đã ngủ ở nhà rồi, vú nuôi coi nó ở nhà.
- Mẹ con sao rồi hả ba ? sao rồi hả chú Saro ?
- À, không sao đâu con gái cưng của ba, mẹ sẽ khỏe ngay thôi mà, không có gì đâu công chúa của ba.
- Con muốn gặp mẹ, ba ơi con muốn gặp mẹ.
- À…à…
- Mẹ con đang mệt, đang ngủ trong kia, con có thương mẹ không, hãy để cho mẹ con nghĩ chút đi nhé. Saro nói đỡ vào.
- Mẹ mệt hả chú, sao mẹ lại mệt hả chú.
- À, mẹ con đi làm quá sức nên mệt đấy mà.
- Bộ kẻ thù ăn hiếp mẹ con à
- Kẻ thù ???
- Mấy tên D3 mà ba mẹ con nói hồi tối quá đó.
- À…à… không có đâu, bọn nó mà ăn hiếp mẹ con, thì chú sẽ đánh chúng tơi bời luôn.
- Chú móc tay với cháu nha
- Ai là thân nhân của cô Lam Tuyết Giao Linh ?
- Chúng tôi đây ạ, vợ tôi thế nào rồi hả bác sĩ ?
- Chúng tôi xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức …
- Không còn hi vọng nào sao bác sĩ ?
- Chúng tôi xin lỗi …
- Em ơi, Linh ơi…
- Mẹ ……… Mẹ ………… Mẹ ơi …”
- Chị Zane ơi, chị tỉnh lại đi, tỉnh lại đi chị. Sara khẽ lay Zane.
- Chuyện gì thế Sara, chuyện gì đang xảy vậy ?
- Phiên khúc cuối cùng đã ảnh hưởng đến chị đấy, may mà chưa có chuyện gì xảy ra.
- Tại sao bọn mi không có chuyện gì xảy ra hết vậy? Ta không tin nó không giết chết hay ảnh hưởng đến bọn mi.
- Tất nhiên là phải có ảnh hưởng rồi, nhưng quả thật trong kí ức tôi chưa có việc gì buồn quá mức đến nỗi tôi phải chết trong nỗi buồn nào đó, còn Sara thì trong tình trạng nửa mê nửa tỉnh do đang bị thương nên tiếng nhạc não lòng đó cũng không bị ảnh hưởng, nhưng nếu chỉ một trong chúng tôi không bị sao cả, thì kế hoạch của bà sẽ bị phá sản hoàn toàn, và bây giờ hãy nhận lại sự tấn công của tôi đây. Alex nói.
- Dù gì thì cảm ơn bà đã cho tôi quay về những kí ức của tuổi thơ, dù nó là cay đắng, nhưng cũng là những kỉ niệm sâu sắc nhất của đời tôi. Zane nói .
- “ Giọt Thủy tiên băng”
- “ Nụ hôn gió”
- “ Ánh sáng tình yêu”
- “Tiếng hát tang tóc”
Một ánh sáng xanh lục của băng từ Alex phát ra quyện với ánh sáng tím của Sara và ánh sáng vàng cam của Zane thành một sức mạnh to lớn, nó quyện chặt vào nhau và bay về phía tia sáng màu đỏ huyết của Shanen. Một tiếng nổ vang kinh khủng làm nát vụn cả một bức tường dầy và một phần nóc của lăng mộ, như có một điều gì đó kì lạ đang xảy đến, ánh sáng chói chang của mặt trời, bóng tối âm u lạnh lẽo của lăng mộ, sức mạnh của ba cô gái Rồng và của Huyết Phụng Shanen tạo nên một hiện tượng lạ, nó tạo ra một lỗ đen, nó hút cả bốn người vào trong đó.
“Khi thế giới có điều kì lạ xảy ra, thời thế cần được thay đổi, thần tiên sẽ cử một người xuống để hủy đi chế độ đó………sức mạnh của chính nghĩa và bóng tối đôi khi sẽ cộng hưởng đưa mọi người vào một nơi khác, qua lỗ hổng thời gian, ánh sáng chân lí, bóng tối của tội ác sẽ hòa vào nhau tạo thành vòng xoáy thời gian …”
……………………………
Chương 2
- Em không sao đấy chứ Ann ?
- Không sao ạ, cũng may là ra tay kịp thời, chỉ cần chậm chút xíu nữa thì đã là một bữa ăn của chúng rồi.
- Hì, em cũng thật tinh trí đấy nhỉ.
- Cũng nhờ anh thôi, nhờ những cú đấm lửa của anh mà bọn rắn mới không dám động tới tụi mình đấy.
- Sao im lìm quá vậy, ủa bọn Sara đâu mất tiêu rồi, còn lão bà Shanen nữa ? Peter ngạc nhiên hỏi.
- Ừ nhỉ, không lẽ Tera đã làm gì chúng rồi sao ?
- Sao chỉ có em là kêu bà ta là Tera vậy Ann ?
- Có lẽ hướng điều tra của em có lệch lạc hay sao ấy, nhưng em quen gọi bà ta thế rồi.
- Các bạn vẫn không sao đấy chứ ? giọng của Randy cất lên trong bóng tối
Từ trong bóng tối Randy và Sop bước ra. Sop hỏi :
- Mọi người không sao cả chứ, còn Sara thì sao ?
- Anh cũng không biết nữa, khi tụi anh trở lại đây thì Sara không thấy đâu nữa. Peter trả lời.
- Mà hai người không ở đây với Sara sao mà lại hỏi như vậy ? Ann hỏi
- Bọn em bị bà ta đẩy vào trong một khu vườn toàn là những thứ độc dược và cây ăn thịt người, cũng may là với Đinh lăng hồng em đã ngăn chặn được thứ thứ cây ăn thịt người đó, và những luồng gió do anh Randy tạo ra phát tán hương át chế được bọn nấm độc.
- Công nhận em tác chiến siêu thiệt, khi nào trở về anh sẽ nói thành tích của em để cho chú Saro xem xét. Randy nói với giọng ngưỡng mộ.
- Em còn kém xa Sara và mọi người mà. Mặt của Sophia đỏ cả lên.
- Có gì mà ngại, mà khiêm tốn thế chứ cô bé, em có tài và mọi người công nhận mà. Peter xen vào.
- Đúng đấy, cũng nhờ em mà con trăn khổng lồ không làm hại được bọn này. Ann góp phần vào.
- Hi…hi… dạ.
- Mọi người xem nè, hình như có thông điệp, chiếc kính của Alex . Ann nói rõ to.
- Đây là cách dùng thông điệp thông thường của Alex đây mà. Randy nói.
- Anh cảm thấy ở đây vừa mới xảy ra một cuộc chiến, như vậy có nghĩa là Alex và Zane đều đã đến đây và chiến đấu với bà ta, như vậy họ đã đi đến một nơi nào đó rồi. Peter nói vào.
- Ghép những từ này lại sẽ ra một đoạn văn. Randy nói.
- Nó như thế nào, anh đọc đi Randy ! Sop thúc hối.
- “Khi mọi người trở về, hãy tìm viên đá băng thủy … để mà tháo cái nút của thời gian, có sự đảo chuyển thời gian … mụ ta và bọn em bị hút vào lỗ đen”. Giọng Randy vừa đọc lên tông thật cao và đầy lo lắng.
* * *
- Alex làm thế nào để lại được cái thông điệp này ? chú Saro ngạc nhiên hỏi.
- Có lẽ chiếc kính phân tích của Alex đã tăng cường tốc độ viết thành những dòng này đấy, bọn cháu lấy cái thông điệp trên cái kính phân tích của Alex ạ. Randy nói.
- Nhưng theo chú biết, việc bị hút vào lỗ đen này rất nhanh, nhanh đến nỗi chúng ta không thể làm gì khác để chống cự chúng.
- Như vậy có nghĩa là sao ạ, không lẽ không thể làm gì ạ? Randy hỏi
- Đúng rồi, kí ức còn sót lại, đó là chức năng đặc biệt của chiếc kính này, chức năng này lúc đầu không có, nhưng …
- Sao ạ ? Ann nôn nóng hỏi
- Không … không có gì … nhưng đó chính là chức năng kí ức còn sót lại, như vậy có nghĩa là nó còn lưu lại một số hình ảnh nữa.
- Thế à, chúng ta nên tìm lại một số thông tin. Sop lên tiếng
Một ánh sáng xanh lục của băng từ Alex phát ra quyện với ánh sáng tím của Sara và ánh sáng vàng cam của Zane thành một sức mạnh to lớn, nó quyện chặt vào nhau và bay về phía tia sang màu đỏ huyết của Shanen. Một tiếng nổ vang kinh khủng làm nát vụn cả một bức tường dầy và một phần nóc của lăng mộ, như có một điều gì đó kì lạ đang xảy đến, ánh sáng chói chang của mặt trời, bóng tối âm u lạnh lẽo của lăng mộ, sức mạnh của ba cô gái Rồng và của Huyết Phụng Shanen tạo nên một hiện tượng lạ, nó tạo ra một lỗ đen, nó hút cả bốn người vào trong đó.
- Như vậy là cả ba cô gái cùng mụ ta đều bị hút vào một khôno gian khác, cũng có thể vào một thời gian khác, hi vọng là họ không có vấn đề gì . Peter nói.
- Nếu Alex không có kính phân tích, đồng nghĩa là cô ta không có vũ khí rồi. Ann lên tiếng.
- Với trí thông minh của Alex thì không có kính phân tích cũng không có vấn đề gì đâu, cô ấy cũng có thể tạo sức mạnh từ tay không mà. Randy nói.
- Nhưng việc dùng sức mạnh tâm linh sẽ rất mệt, với lại có biết họ sẽ ở nơi đâu, việc này thật khó khăn, nhất là với cô ấy. Peter nói xen vào.
- Bây giờ chúng ta hi vọng là nhiều. Sop nói.
- Nhưng còn băng thủy thì sao, đó là thứ gì ? Randy thắc mắc.
- Alex nhắc tới “băng thủy”, khoan đã, một hôm chú và Alex đã từng tham khảo sách và hình như chú nhớ đã từng có thấy cái khái niệm này, nhưng không biết là ở đâu ? Hãy cho chú một ít thời gian.
- Vậy bây giờ chúng ta cũng nên về nhà tham khảo một cái gì đó có ích cho họ, đi thôi. Peter hô to.
- Vậy tụi cháu về đây, hi vọng mọi thứ sẽ sớm lập lại trật tự cũ. Ann nói.
- Okie, các cháu cũng nên về nghỉ đi.
Mọi chuyện dường như có điều ngoại lệ, và sự ngoại lệ này đôi khi vẫn xảy ra, có khi nó xảy ra trong những thế kỉ cách xa nhau, có khi nó lại rất gần bên nhau, sự tìm lại một số cổ vật xưa vẫn đó, cái sự hòa hợp của ánh sáng và bóng tối tưởng chừng như không thể, nhưng nó đã vẫn xảy ra. Con người có quan niệm, có ánh sáng tức sẽ có bóng tối, một số lại nghĩ bóng tối sẽ tiêu tan khi có ánh sáng, nhưng có lẽ họ đã thiếu sót bởi có ánh sáng thì phải có bóng tối, và bóng tối sẽ là cái nền đánh bật ánh sáng lên …………… bây giờ nó lại hòa quyện vào nhau và đưa họ về …
Chương 3
Vùng Đất Mỹ Nhân
“Á” … “á”…
- Chuyện gì thế này, mình đang ở đâu đây ? Alex ơi, Sara ơi, bọn em đâu rồi
“Bịch”
- Cái quái quỉ gì đây ? Zane bực dọc la lên.
- Mi là ai, sao lại ở nơi đây ?
- Chà, ai đây nhỉ, trông cũng đẹp ra phết, nhưng nhìn tướng mạo thì quá hung tàn, và láo xược quá. Zane nghĩ thầm.
- Ta hỏi một lần nữa, người là ai sao dám xâm nhập vào đây.
- Ta là ai thì kệ ta, không nói cho ngươi nghe thì không được à, người ở đâu nhiều chuyện quá. Zane sốc lại.
- Mi dám …
- Sao lại không, ta không có sợ một ai cả.
- Vậy à, tao bảo với chị ta tâu với Trụ Vương, đẩy mi vào ngục tù, bị bào cách thì đừng có trách ta !!! Ha…ha…
- Hả !! Chị nói sao ? Trụ Vương ?
- Sao, ngạc nhiên lắm à. Sợ rồi à ?
- Vậy bây giờ là năm nào, thời nào thế ? Zane hỏi tới tấp
- Bây giờ là thời nhà Thương, vua Trụ thuận trị, xin giới thiệu ta là Liễu quí phi Liễu Tì Bà.
- Cái gì, cô là cây đàn đá đó à ? Zane ngạc nhiên tới mức la thật lớn.
- Cái gì … cô… cô… cô là ai sao lại biết ta là … Liễu Tì Bà hét to.
- Hì… chuyện bình thường thôi mà, tôi cũng đâu khác gì cô, tôi là.. là… một Thạch Nguyệt Cầm đây mà . Zane vừa nói vừa thầm nghĩ trong bụng “ cũng may mà còn nhanh trí, nhưng tìm ra mấy cái tên như vào cái thời này sao mà khó quá à”
- Cô là một loại đàn đá thành tinh à, vậy là đồng hương rồi, chúng ta có thể xem nhau như tri kỉ đi.
- Thế à, cũng được đấy, nhưng tôi nói rồi nha, tôi chỉ có thể làm bạn với cô thôi, còn cô chị của cô tôi không dám kết thân đâu ! Zane nói
- Hả ! cô chị ? có nghĩa là sư tỷ của tôi đó à ?
- Ừ, đúng rồi đó.
- Hì, như vậy cũng được. Thôi cô đi xiêm y lại đi, mặc như thế này lộ liễu quá, nếu mà bị Tứ Đại Thiên Vương gặp như thế này, họ lại gây khó dễ nữa đấy.
- Chà, mặc đồ hiện đại như thế này mới đẹp chứ, mặc rườm rà như thế này khó chịu lắm. Zane cãi lại
- Thật bất ngờ, thật hay ho đấy, tôi đã được mọi người cho cái danh tiếng là một kiều nữ ăn mặc không kín đáo, lẳng lơ, ai ngờ bây giờ tôi lại gặp đối thủ rồi, không ngờ cô ăn mặc còn không kín đáo như thế. Bái phục, bái phục.
- Hì hì … cũng thường thôi mà, ở chỗ tôi, ăn mặc như thế này là chưa có quá sexy đâu.
- Se ..exy ? là cái gì thế ? Liễu Tì Bà khó khăn phát âm tiếng đó và thắc mắc.
- À, không có gì, có nghĩa là … là mát mẻ đó mà.
- Cô càng nói, tôi lại càng khó hiểu, thôi hãy cùng tôi vào tắm đi, thay đổi xiêm y rồi ra dạo phố với tôi.
- Cũng hay đó, đi dạo phố cổ Trung Hoa chắc sẽ có nhiều điều thú vị lắm đây.
-Tiếng những gáo nước mát lạnh xối trên người, những mùi hương thơm ngát từ vô số cánh hoa ngâm trong làn nước nóng, mùi của những thảo dược tảo lên làm cho tâm hồn sảng khoái, những cơn gió nhẹ thổi thoáng qua. Thấp thoáng sau những tấm rèm nhung là bóng dáng của hai mỹ nhân, cả hai đang khoác trên người những tấm lụa tăm mỏng manh làm tôn lên nét đẹp của cả hai, Liễu Tì Bà với chiếc áo mỏng màu lam thật kiêu sa, phía sau thấp thoáng chiếc yếm màu tím ngọc bích, cô bước ra thật nhẹ nhàng thanh thoát, Tuyết Thanh ( Zane ) bước ra như mang đến một tia sáng khác lạ cho nơi tăm tối của chốn hoàng cung trong thời này, cô sắm trên mình chiếc áo the màu vàng cam thật chói lọi, bên trong là một chiếc yếm cách điệu của thời hiện đại, một mùi thơm thoảng thoảng của nước hoa từ thế giới hiện đại làm ngây ngất những cung nữ, những tên thái giám, làm thơm ngát cả phòng của Liễu Tì Bà.
- Chà, cô thật đẹp đấy Thạch Nguyệt Cầm. Liễu Tì Bà trầm trồ khen
- Cám ơn cô, cô cũng thật lộng lẫy, mà nè, sau này đừng gọi cái tên này nữa, kêu ra lại làm cho mọi người thấy được “nguyên hình” của tôi đấy. Kêu tôi là Tuyết Thanh được rồi.
- Vâng được thôi, như vậy cũng được.
- Okay !
- “ Ok…”
- Okay, đừng có cố phát âm và hiểu những từ này, không có gì đâu
- Mà này, cô là yêu tinh gì mà sao màu mắt lại thay đổi liên tục thế, khi nãy còn là màu xanh dương, sau bây giờ lại là màu vàng cam rồi? Liễu Tì Bà ngạc nhiên hỏi.
- À, đó là do mỹ phẩm đó, nó dùng để làm đẹp, cô có muốn dùng không ?
- Thế à, ở đây tôi chỉ có những lọ kem đủ loại thứ phẩm, và những màu môi thôi.
- Thế à, như thế thì thật là khổ đấy, tôi cần phải có sữa rửa mặt nè, kem lót, kem nền, rồi son môi, phấn đánh mi, ôi phải cần có nhiều thứ lắm đấy.
- Chà, như vậy chắc cô đắc đạo hoàn hảo rồi.
- Ừ, chắc vậy đó. Zane cười tán đồng.
- Hì, tôi đã có đối thủ thiệt rồi, cô thật là cao tay đó.
- Đừng khiêm tốn thế mà. Zane nói khá to và nghĩ “cũng tại cái thói lẳng lơ, điệu đàng này của cô, không chịu lo tu luyện, vậy với thất bại thảm hại về sau này”. Mà nè chúng ta đi dạo phố đi, chắc vui lắm nhỉ, nghe nói cái món kẹo hồ lô rất ngon.
- Cô chưa nếm à, tôi thì ăn được một lần rồi bỏ luôn, kinh tởm, chỉ dành cho bọn dân đen thôi, tôi thích ăn gà giống tỷ tỷ tôi thôi.
- “ Tại chị cô là cáo tinh mà”. Zane nghĩ . Thôi đi đi, có gì thì cũng thử một lần cho biết.
- Được thôi.
Nói về Sara, sau khi hút vào vào trong lỗ đen thì cũng đã thất lạc mọi người, cô đang trong một khuôn viên tráng lệ, xung quanh là hàng trăm loài hoa đang đua nở, bướm bay từng đàn thật thơ mộng, tiếng chim trên từng vòm cây cao hót líu lo như hòa quyện vào ánh sáng chiếu xuống mặt hồ, làm lấp lánh cả mặt nước, và làn cho nơi đây sáng rực hẳn lên.
- Chị thấy sao, mọi vật ở đây thật bình yên, ước gì nhân dân cũng được bình yên như thế này.
- Hi vọng là con đàn bà đó mau mau bị đày vào lãnh cung, nó còn ở đó ngày nào thì dân còn khổ ngày đó, mà ngay cả cái ngai vua, cái triều đại này cũng đổ luôn.
- Nói nhỏ thôi em, lỡ có tai vách mạch rừng thì sao, mọi chuyện nên cẩn thận thì hơn.
- Hi…hi… quả là phẩm chất đoan trang, thục đức của một phu nhân, phu nhân của Hoàng Thiên Vương cũng có khác.
- Em lại nữa rồi, là em gái của Hoàng lang chứ còn gì nữa.
- Nhưng em đi ra trận với hoàng huynh nên không được cái đức tính hiền thục đoan chính như chị.
- Mỗi người mỗi vẻ mà em, có gì đâu.
- Chị quả là biết cách ăn nói ghê. Mà nghĩ lại Trụ Vương có tài mà lại không có đức, ham mê tửu sắc, thế nào rồi … nghĩ tới đây em lại thấy buồn đó tẩu tẩu.
- Thôi mà đừng buồn nhiều, chúng ta đi dạo chút đi, em có thấy chậu hoa mới đem về không, chị trồng nó dưới quê, bây giờ đem lên đây, may mà ông trời thương, nó vẫn sống sót, mà còn nở hoa ra thiệt đẹp.
- Vâng ạ, trông nó thật đẹp, thật kiêu sa.
- Đó là Hoa Thủy Tiên, trong lớp học về ngôn ngữ loài hoa thì nó mang một thông điệp rất buồn, đó là Tình Yêu Đơn Phương. Câu chuyện bắt nguồn từ …
- Cô là ai, sao lại có mặt nơi đây ?
- Làm gì mà dữ vậy, tôi bị lạc mà.
- Hay quá nhỉ, lạc vào đây à, bằng cách nào.
- Bằng cách này nè … Lam Tuyền ( Sara) chỉ lên trên trời.
- Cô bay à ?
- Đừng nạt lớn tiếng như thế mà muội, chúng ta từ từ hỏi cô ấy. Cô tên gì ? ở đâu? sao lại vào được đây ?
- Hoàng phu nhân nói chuyện như thế này tôi sẽ trả lời, ai như …
- Ai nào ?
- Thưa phu nhân, tôi tên Lam Tuyền, ở Việt Nam.
- Ý cô là sao ? cô có thể nói rõ hơn không ?
- Ờ, tôi nghĩ có nói ra thì bà cũng chưa biết đâu phu nhân, và vì có trục trặc nên tôi bị rơi từ trên ấy xuống. Lam Tuyền vừa nói vừa le lưỡi.
- Cô tưởng tụi tôi như con nít sao, mà muốn dựng chuyện thế nào thì dựng.
- Em à … mà cô ở đâu ?
- Nhìn cách ăn mặc, và đôi mắt cô ta thì biết chắc là hầu cận của Tô Đắc Kỉ rồi, chứ thiếu nữ gì mà ăn mặc lố lăng như thế, lại còn con mắt màu tím sen thế.
- Làm gì không được, tại cô ham mê mấy cái cung nỏ, giáo thương, thì biết gì về son phấn mà nói, con gái con đứa gì mà bắp tay nhìn hãi hùng. Lam Tuyền cãi lại
- Cô nói gì ?
- Tôi nói vậy đó, nghe được hay không tùy cô.
- Thôi, được rồi, cô là một cô bé rất có cá tính, và tinh nghịch, nhưng tôi lại rất thích cô, nếu cô không có nhà, thì tôi sẽ cho cô ở nhờ nơi đây một vài hôm.
- Cám ơn Hoàng phu nhân.
- Khoan đã, nếu muốn thì phải qua sự đồng ý của con nữa !
- Thiên Bá ! con đến đúng lúc lắm, thay dì trị con bé này đi.
- Con trai đánh con gái không biết xấu hổ sao mà còn ngông nghênh, nghĩ tới là ngượng chín cả người.
- Lúc đầu còn muốn thử thách cô thôi, nhưng thấy cô bướng quá, với lại dám đụng tới dì yêu quí của tôi, nên tôi đành phải ra tay thôi.
- Xem nào, thì ra Hoàng Thiên Bá, mái tóc dài phủ một bên mặt, coi cũng ấn tượng, mặt một bộ xiêm y màu trắng cũng thật lãng tử, thân hình cao ráo, rắn rỏi, không chỗ nào chê nhưng bụng dạ sao tệ quá.
- Hi…hi… Hoàng phu nhân bật cười khúc khích
- Gì thế chị ?
- Bây giờ Bá nhi đã có người trị rồi, cô bé này thật lí thú.Có thể để cô ta lại dạy cho Bá nhi nhiều thứ lắm.
- Thế sao, em lại không nghĩ vậy
- Được thôi, thể thức thi đấu của anh thế nào, nói ra đi, tôi sẽ tiếp tới cùng, không gì phải sợ, phải nể hay kiêng dè gì tôi đâu. Sara lên tiếng.
- Khá đấy, nhưng tôi sợ cô không chịu nổi thôi, với Mạc Tà Kiếm của tôi thì sẽ cho cô thua thảm bại.
- Đừng ngông cuồng thế chứ, với Mạc Trường Côn « mới nghĩ ra cái tên thú vị thế » thì xem thế nào đây.
Sara vừa nói vừa đem thỏi son của mình ra, cô nhấn vào một phím nhỏ, tức thời cả hai đầu thỏi son phát ra thành hai tia sáng cực sáng màu tím nhạt. Nó làm cho cả ba người phải ngạc nhiên. Nhưng không kém phần hào khí, Hoàng thiên Bá cũng dúng khí công truyền vào trong thanh Mạc Tà Kiếm, và giờ nó cũng đang phát sáng…
- Hay đấy nhỉ, nhưng tôi chỉ e, anh sẽ mất nhiều sức đấy.
- Cái đó còn tùy. Bắt đầu đi, tôi chấp cô trước ba chiêu đó.
- Cái này do anh nói rồi đấy nhé, không hối hận đấy.
Vừa nói xong Sara liên xông thẳng tới anh chàng, nhanh như chớp cô đánh thật mạnh về phía anh ta, nhưng không kém, Thiên Bá dùng kiếm chắn lại, Sara bay lên cao, dùng thỏi son ánh sáng của mình chỉa thẳng xuống, nhanh như chớp anh chàng né kịp đòn tấn công của Sara đồng thời bồi một nhát kiếm về phía cô, may thay đã né kịp, nhưng lưỡi kiếm vô tình sượt qua làm đứt vài ngọn tóc của cô.
- Anh đánh đau tôi, tôi còn có thể không giận. Nhưng lại làm hư mái tóc yêu thương của tôi thì không thể chấp nhận được.
- Thế cô làm gì tôi.
Chưa kịp cho Thiên Bá nói xong câu, Sara lại một lần nữa xông đến bên anh ta, nhưng lần này Sara lại phóng thỏi son tới trước, đồng thời ngồi xuống dùng chân gạt chân anh, nhân anh ta đã né khỏi, bất ngờ Sara tung cú móc ngược trúng ngay ngực của Thiên Bá, đồng thời anh ta cũng đá vào vai của Sara một cái.
- Dừng lại được rồi.
- Cuộc đấu chưa kết thúc mà mẹ.
- Không lẽ con muốn có đổ máu mới dừng lại sau, mẹ con bảo dừng là đúng đấy
- Dì à.
- Dì không thể bênh con trong vụ này rồi, cô ta quả có thực lực
- Cô tỏ ra rất xứng đáng và bản lĩnh đấy, tôi hi vọng cô có thể ở lại nơi đây làm bạn với con tôi nhé.
- Nếu phu nhân đã mở lời, tôi cũng xin vâng.
- Thiên Bá nhớ đối xử tốt với Lam Tuyền đó nha, chắc cô cũng đói rồi, vào ăn cơm nước rồi tắm cho sạch sẽ nữa.
- Vâng ạ. Bye nhé cu cậu
- Hả … cái gì ?
- Hì, không có gì cả. Sara cười đồng thời nháy mắt với anh chàng.
Buổi tối hôm đó, tiếng đàn lại cất lên, Hoàng phu nhân đang tấu một khúc nhạc cho mọi người trong gia đình cùng thưởng thức, từ phía sau rèm cửa, Sara bước ra thật đẹp, mái tóc đen với phần trước cắt ngắn ôm sát vào mặt càng làm tôn lên vẻ đẹp của cô, phía sao cô chỉ buộc hờ để xõa cả một bờ tóc dài, đen, óng mượt, và múa một điệu Balê thật tuyệt. Sau đó là tiếng vỗ tay tán thưởng của mọi người, giờ đây Thiên Bá không còn nhìn cô một cách cay cú nữa, mà bằng một đôi mắt khác …
Chương 4
« Mình đang ở nơi quái quỉ nào đây ? còn mụ Shanen đâu rồi nhỉ ? Mụ ta giờ trốn đâu mất biệt rồi ? »
- Con cái nhà ai mà ăn mặc kì cục thế ?
- Chắc cũng không phải thứ con nhà gia giáo, chứ không thôi sao lại ăn mặc hở hang như thế ?
- « Ủa ! Họ nói mình ấy sao ? »
- Thím đâu có biết, những đứa hư thân tổng kĩ viện ăn mặc cũng quái gở như thế đấy, nhưng đây là lần đầu thấy đến mức này.
- Mấy đứa con gái bây giờ không biết học theo ai mà không cồn giữ cái gia phong, lễ giáo gì hết cả, con gái nhà lão mà như thế thì thà lão giết nó chết.
- « Chà, gay quá, nhập gia tùy tục mới được, kiếm nơi nào đó thay đổi xiêm y thôi ».
- Con gái mất nết, không thấy xấu hổ hay sao mà còn đứng cười.
- Cô này cũng lạ, tôi cười cũng đâu có ảnh hưởng gì tới cô đâu. Alex cãi lại.
- Cô quả là đồ không biết gì gọi là ....
- Là sao, tôi thích ăn mặc kiểu gì là quyền của tôi, không ai được xen vào, cô hiểu không.
- Cô ... cô ...
- Thế nào, không phục à.
- Cả đời Đặng Thuyền Ngọc này chưa từng làm gì sai cả, và cũng chưa từng bị nhục mạ như thế này.
- Nói như thế mà nghĩ là nhục mạ rồi sao ? « Thì ra cô ta là Trân Châu tử Đặng Thuyền Ngọc, phu nhân của Thổ Hành Tôn đây sao ? »
- Vậy cô nghĩ sao mới là không nhục mạ. Hôm nay nếu cô không giải thích rõ, cô sẽ không thể bước đi.
- Cô ăn nói ngang quá, dù cô có Ngũ sắc Trân Châu hộ thể tôi cũng không sợ đâu.
- Cái gì, tại sao cô biết điều này ?
- This is a secret.
- Hả ?!
- Không có gì, thôi tôi phải đi đây, hẹn gặp lại cô sau nha. Bye
- Khoan đã ...
- Hẹn gặp lại sau nha. Bye.
- B..a..i ?! Là cái gì nhỉ ?
- Phù, cuối cùng thì cũng đi khỏi, lỡ mà chạm trán với cô ta thì mệt lắm.
Chuyện gì đang xảy ra cho ba cô gái nhà William đây, Zane đang đôí mặt với một tuyệt đại Độc nữ Liễu Tì Bà, Sara thì lại lưu lạc tại gia trang của Hoàng Phi Hổ, Alex đang phải giải quyết những rắc rối của thời đại nhà Ân, nơi nàng Đắc Kỉ nương đang ngự trị .... rồi câu chuyện này sẽ đi đến đâu, đây không phải là nơi của họ, điều kì lạ đã đưa họ về đây và ắt hẳn sẽ còn những điều khác nữa.
- Bác đã tìm được “băng thủy” như lời của Alex chưa ạ ? Randy nói một cách đầy lo lắng.
- Một cách trở về thực tại, không có cái khái niệm về băng thủy. Bác nhớ có lần gặp nó rồi, nhưng không biết là khi nào, nó quá mơ hồ.
- Vậy ta làm sao đây ạ ?
- Không ngờ con bé Alex đọc chỉ một lần mà nhớ cả, không khác gì mẹ nó.
- Ý bác nói tới bà William quá cố à ?
- À ... à... à đúng vậy, cháu biết à ?
- Theo cháu biết, bà ta cũng là Rồng, một Rồng ánh sáng.
- Đúng vậy, ông William cũng là Rồng và cả những cô con gái của họ.
- Quả là một gia đình đầy chất anh hùng.
- Tiếc thay cho Mina.
- Mina ?
- À, không có gì cả.
- Ý bác vừa nhắc đến cô Mina Welling, con Rồng xứ biển
- Cháu biết bà ta à ?
- Một lần nghe bà Tera nhắc tới cái tên này, và cháu đã tìm hiểu được đôi điều.
- Mina là một cô gái tốt, chỉ tiếc thay cô lại sinh ngay vào một chòm sao xấu, nên cuộc đời cô ta cũng thế.
- Bà ta giờ đâu hả bác Saro ?
- Ta cũng không rõ nữa.
- Còn ông Alexander thì sao ?
- Đó là người duy nhất của Hắc Kì Lân nhưng lại rất dễ mến, tiếc thay cả loài người và tộc Kì Lân đều không chấp nhận anh ta.
- Hai người ấy đi chung ?
- Điều này ta không rõ. Khoan ... vòng đeo cổ của Mina là ... là ... băng thủy.
- Bác chắc chứ Saro ?
- Ta nhớ đã từng gặp và nghe cô ta nói về băng thủy, nhưng nó không phải là vật ổn định.
- Có nghĩa là sao ạ ?
- Ta cũng không rõ lắm, chỉ đại khái được nó là thứ không hoàn toàn thực.
- Cháu lại cảm thấy càng khó hiểu.
- Chú Saro, có chuyện rồi.
- Làm gì em hốt hoảng thế Sophia ?
- Chuyện gì vậy cháu ?
- Nhóm Rồng Tân Tây Lan hình như bạo động, nghe nói họ bị trúng khói thú hóa.
- Sao chuyện này lại xảy ra vào lúc này nhỉ ? Huyết Phụng, cô cũng thâm độc quá đấy.
- Tất cả các Rồng đang đi làm nhiệm vụ, nhân lực hiên giờ chỉ còn một số Rồng tập sự thôi ạ.
- Thế không lẽ nhân lực ít thế sao ?
- Không Randy, hôm nay là ngày một số Rồng đẳng cấp cao phải họp, nên X Dragon mới vắng thế đấy. Sophia nghe lệnh chú, bây giờ cháu sẽ chiến đấu và nếu thành công, cháu sẽ là Rồng chính thức.
- Vâng ạ, cháu sẽ cố gắng.
- Anh phụ em. Ta đi thôi.
- Tại sao câu chuyện của cả những ngày trước vẫn trở lại chứ. Mina, chị có biết Alex nó rất ngoan cường, thông minh và xinh đẹp như chị vậy đó. Không biết bây giờ chị ra sao rồi. Chị Linh ơi, chị thì ra đi sớm quá, không thấy được con bé Zane nó nghị lực lắm, còn Sara thì cũng giỏi không kém. Cuộc chiến của những con Rồng và Hắc Kì Lân chừng nào mới có thể kết thúc.
- Sao lại trầm tư đến thế hả chú Saro ?
- Chuyện gì khiến chú phải suy tư đến thế ?
- À, hai cháu đã về rồi à, công việc đã giải quyết xong rồi sao ?
- Vâng ạ.
- Các cháu quả là những cô gái đầy tài năng, khi làm công việc có gì trở ngại không ?
- À, chúng cháu khi sắp đến đích thì lại bị người của FBI cản trở.
- Đừng quá bực tức như thế mà Yuna. Dù sao thì chúng ta cũng đã hoàn thành xong nhiệm vụ.
- Cindy nói đúng, đừng quá bực tức mà cháu.
- Ngoài kia có chuyện gì mà lộn xộn thế chú Saro. Yuna hỏi.
- Một số chuyện nhỏ thôi, nhưng bây giờ nếu các cháu giúp một tay thì có lẽ dễ thở hơn.
- Hi...hi... chúng cháu là Rồng đặc phái mà, đâu có làm mấy chuyện này được. hi...hi... Yuna nói đùa.
- Chúng ta đi thôi Yuna, giờ cũng không phải là lúc nói đùa nữa đâu.
- Cháu và Cindy đi đây, chú cũng phải cẩn thận đấy nhé.
- Hum ! Mọi chuyện có lẽ cũng đã giải quyết khá ổn thỏa rồi. Hi vọng tụi nhỏ không bị nguy hiểm và mau chóng trở về.
- Chuyện của Shanen lại rắc rối đến thế hả Saro.
- Cô đấy à Jessica. Tôi quả là mệt mỏi khi nghĩ tới chuyện này. Không ngờ nó lại rắc rối tới cỡ này.
- Shanen lại có thể tạo ra một lỗ hổng thời gian như thế, quả là bất ngờ.
- Đó là khoảng không giữa ánh sáng của chính nghĩa và bóng đen của tà ác.
- Tôi cũng không chắc rằng mọi việc diễn ra theo dòng xoáy của định mệnh đâu, cái tà ác lúc nào cũng tràn ngập trong thế giới này.
- Sao cô lại bi quan như thế chứ, mọi việc bao giờ cũng đi tìm về cái đích “chủ nghĩa hoàn hảo” thôi.
- “Chủ nghĩa hoàn hảo” ý anh là sao ? Anh đừng quên cái sự mất mát một con Rồng đương đại là mất biết bao công sức.
- Tôi cũng hiểu, sự mất tích của Mina, và sự ra đi của Giao Linh, và quả thật đó là một mất mát khá lớn đấy, nhưng bây giờ trong hàng ngũ Rồng, những đứa con của họ cũng tỏ ra xuất sắc như chính mẹ của nó.
- Đừng có quá bênh vực tụi nhỏ, đôi khi bọn chúng làm việc theo cảm tính mà không nghĩ tới hậu quả về sau, rồi có lúc bi kịch lại xẩy ra thôi.
- Bọn Zane hiện giờ đang công tác ở đâu vậy chú Saro, tụi cháu sẽ lại hỗ trợ tiếp. Yuna lên tiếng.
- Hì, nếu được thì tốt quá, nhưng chú không biết bọn nó ở quá khứ hay tương lai nữa.
- Hả !!! Quá khứ hoặc tương lai sao ?
Chương 5
- Liễu tì bà này, chúng ta đi đâu vậy ?
- Đi gặp chị tôi, lúc đó tôi sẽ xin cho cô lên làm quí phi giống tôi thế này.
- Hả, tôi tính xin ra khỏi cung đấy, trong đây nhiều luật cấm quá, nó làm tôi rối cả đầu.
- Hi.......hi......... cô phải đành chịu thôi, bao giờ trong cung cũng phải có giới luật nghiêm khắc và có hơi độc đoán hơn ngoài giang hồ rồi, nhưng có chị tôi thì việc gì cũng sẽ êm thấm cả.
- Ai nói là việc gì tỷ cũng sẽ giải quyết cho muội vậy.
- Ủa tỷ, tỷ lại hồi nào vậy.
- Ta tới đây em cũng không thèm quan tâm, để ý tới đâu, mà cô nàng này là ai vậy ?
- Dạ, cô ta là Thạch Nguyệt Cầm, tên là Tuyết Thanh.
- Có thật không đấy, coi chừng là một quỉ kế của lão già Khương Tử Nha đấy.
- Không đâu ạ, em đã kiểm tra rồi ạ.
- Mà tôi cũng đâu có muốn vào đây đâu, vì Tì Bà kêu riết tôi mới thử thôi.
- Hỗn láo, sao dám nói chuyện với nương nương như thế hả !!!
- Tên thái giám này, mi không có quyền nói chuyện với ta với cái giọng điệu đó.
- Cô im đi, ta không cho cô nói với hắn với cái giọng điệu đó.
- Tôi nói gì là quyền của tôi, cô cũng chưa hẳn là cấm đoán được tôi đâu.
- Cô dám !!!
- Thì sao nào.
- Rồi hôm nào ta sẽ cho cô biết lợi hại khi dám đụng chạm tới ta.
- Rồi thử xem hãy nói. Zane dùng lực chỉ vào một chiếc lá khô, bỗng dưng nó lại bốc cháy. « Ui trời, sao lực hôm nay dữ thế nhỉ, Zane nghĩ thầm »
- Hay lắm, nhưng rồi những địa ngục trần gian cũng có chỗ dành cho cô thôi. Ha... ha....
“Kiếm được bộ xiêm y này cũng mệt quá trời, không thôi lại chạm trán tùm lum chuyện”
- Nghe nói đâu Trụ Vương kiếm được thêm hai mỹ nhân nữa cho ông ấy đấy.
- Chuyện này thì còn gì là mới mẻ đâu, nghe đâu là phu nhân của Hoàng thiên vương bị ả ta sát hại.
- Bậy nào, làm sao mà sát hại được cơ chứ.
- Xin cho hỏi hai vị huynh đài tí nha, từ đây đến Triều Ca còn bao xa ?
- Chắc cô nương là người từ nơi khác đến phải không, đây chính là triều ca.
- Ồ, thế à, thank you.
- Hả !?!
- Oh, không có gì, sorry, cám ơn.
- Cô ta có bệnh không nhỉ ?
- “Hi vọng rằng có thể kiếm được chị Zane và Sara ở nơi ấy.” Ủa! sao sao kì vậy nhỉ, nếu lúc này Tô Đắc Kỉ mới được lập thì Đặng Thuyền Ngọc đang là chủ soái của Đông bá hầu mà. Khó hiểu quá đi.
- Hôm nay đã đúng nửa tháng rồi, và Tô quí nhân ra mắt mọi người đấy, nhanh lên đi nào, phải chiêm ngưỡng nhung nhan của nàng thôi.
- Đúng là đồ phàm phu, bọn đàn ông là thế sao, không biết Randy thế nào nhỉ !
- Chị cũng đến đây xem Tô quí nhân à ?
- Ồ không, tui chỉ đi qua đây thôi, còn chị . Alex lúng túng trả lời.
- Tui cũng không phải, trông chị rất lạ, không biết chị từ đâu tới.
- À...à... tui từ Tây Kì tới.
- Ồ, thế à, thế ở đó chị có gặp Tây bá hầu không, tôi rất ngưỡng mộ ông ấy.
- À...à... tôi cũng chưa gặp nữa. Mà chị là ai vậy ? Alex hỏi
- Lôi Chấn Tử.
- Hả !!! Lôi Chấn Tử là con trai mà.
- Ừ, thì nãy giờ tôi có nói tôi là nữ đâu, tại chị gọi thế thôi mà.
- Ờ, vậy tại sao tóc tai gì mà để giống nữ quá không biết nữa.
- Ha...ha... đó là chỗ đệ tự hào đấy. Mà chị có mái tóc ngộ và ấn tượng lắm, màu sắc trông ngộ lắm.
- Có gì mà ngộ, đây là kiểu mới nhất đó, với lại màu tím này cũng hiện đại nhất đó.
- Ờ, hiểu mà.
- Mà theo tôi biết, Lôi Chấn Tử là người theo phò Tây bá hầu Cơ Xương mà.
- Suỵt !!! Nói nhỏ thôi chứ, tôi đang đi tuyên truyền cái tốt, cái đẹp của ông để mọi người ủng hộ đó mà.
- Thế à, vậy Trân Châu Tử ở đây cũng để làm như thế à ?
- Cô cũng biết Thuyền Ngọc à ? Cô ta có nhiệm vụ khác.
- Nhiệm vụ gì thế ?
- À ...đây là điều bí mật, không thể tiết lộ được.
- Thôi được, khi nào có duyên thì gặp lại nha, về nói với ngài Cơ Xương là, hãy cẩn thận đấy, sắp có hàng tấn bi kịch sắp xẩy ra rồi.
V. Muôn trùng cạm bẫy
- Cô nói vậy là có ý gì thế ?
- Tôi đã bảo rồi, chỉ đến khi nào tôi gặp Cơ Xương tôi sẽ nói cho ông ấy rõ, nếu không thì coi như không có việc gì cả, tôi đi đây.
Nói xong Alex chạy mất khuất sau những dãy người đang đi đông nghẹt ngoài phố.
« Mình làm như thế có đúng không nhỉ, nếu khi ấy mình nói cho Lôi Chấn Tử biết, thì Bá Ấp Hiếu sẽ không phải chết, và những cảnh tượng đau lòng sẽ không phải xảy ra… Không được, nhưng như thế thì sẽ thay đổi đi lịch sử mất … ».
- Hôm nay tôi sẽ mua sắm cho cô một ít đồ. « mẹ và dì cũng kì lạ thật, tại sao lại sai ta đi mua nữa trang cho cô ta chứ ».
- Ê ! Nếu không thích đi thì nói, sao cứ nói trong miệng cái gì hoài thế.
- Cô nên nhớ cô là phận nữ nhi nha, ra đường mà ăn nói lớn tiếng nữa, không biết xấu hổ gì cả.
- Anh …
- Anh gì ? cô nói gì thế ?
- À … Huynh nói tôi như thế, thì có muốn tôi dùng Mạc Trường Côn dạy bảo lại không. Hi…hi…hi… Lam Tuyền nói nhỏ đủ cho Thiên Bá nghe.
- Cô dám…
- Tại sao không. Lam Tuyền ngắt ngang lời của Thiên Bá.
- Cô là phận nữ nhi, cho nên tôi mới không ra tay thôi, chứ không tên nào hách dịch là nãy giờ nằm phơi thây rồi.
- Hả, có phải không … chị Alex ơi.
- A .. le..alex là gì ? Thiên Bá ngơ ngác hỏi.
- Hả Sara đó sao ?
- Sa …sara … ?
- Không có gì cả, đây là chị của tôi tên là Giao Phương, chị tôi còn giỏi võ hơn tôi nữa đó, đừng hòng mà ăn hiếp.
- Ai mà bắt nạt nữ nhi, chỉ có cô là ương ngạnh thôi.
- Hi…hi… Lam Tuyền mới đây đã quen được một anh chàng khôi ngô tuấn tú quá nhỉ.
- Hả ! Anh ta mà khôi ngô, vậy mà tuấn tú sao, nhìn mặt khó ưa. À mà chị biết không đó là Hoàng Thiên Bá người sẽ phò Khương Tử Nha sau này đó.
- Hả, anh ta là Hoàng Thiên Bá với Mạc Tà Kiếm đó sao. Alex nói rõ to.
- Cô nương làm gì ngạc nhiên khi nghe tên tôi vậy ?
- À…à…không có gì, chỉ là tên giống tên một bằng hữu thôi. Alex nói đỡ.
- Ê ! Vậy ông làm phiền mua đồ cho chị tôi nữa nè, rồi còn phải về chuẩn bị phòng cho chị tôi nữa đó.
- Cô …cô…
- Quân tử không so thiệt hơn với mỹ nhân. Ta đi thôi chị.
- Hi…hi… xin lôi công tử nha, em tôi bướng bỉnh từ nhỏ rồi, nên nếu nó có làm gì sai xin công từ bỏ qua cho, cứ nói với tôi, tôi sẽ dạy bảo nó.
- Cô ấy rất đáng yêu. Thiên Bá nói khẽ với Alex.
- Không biết dạo này chị Za … à chị Tuyết Thanh sao rồi hé chị.
- Ừ ! nhưng hi vọng rằng chị Thanh sẽ bình yên vô sự, không có bất trắc gì cả. Nhưng điều chị lo là mụ Huyết Phụng bây giờ đang làm gì, ở đâu.
- Bà ta thật là mưu mô, xảo huyệt, em mà gặp lại bà ta, sẽ dùng thỏi son này đánh mụ ta gãy chân.
- Oái trời, sao dạo này em bạo lực quá vậy.
- Chắc tại nói chuyện với tên kia đó. Sara chỉ về hướng của Thiên Bá.
- Hi…hi… dạo này anh ta có vẻ chiếm vị trí quan trọng trong tim em rồi nha, mới có vắng mặt mấy ngày mà đã có cảm tình với người ta rồi.
- Làm gì có, chị này, thấy ghét quá đi. Nói xong Sara nhìn lại nơi Thiên Bá. Giờ đây Sara mới nhận thấy Thiên Bá là một chàng trai tuấn tú, khôi ngô, anh có một làn da màu rám nắng rất tuyệt vời, mái tóc bồng bềnh càng khiến cho đôi mắt nhìn xa xăm của anh ta càng tuyệt vời hơn, và cũng có lẽ từ đây, Sara nhìn chàng ta với ánh mắt khác…
- Em nhìn gì, mà nhìn dữ vậy. Ngắm chàng mà ngắm mê mệt vậy. Hi…hi…
- Chị lại nữa rồi, làm gì có, anh ta không có điểm nào để có thể thu hút người khác cả.
- Ừ ! Thì người khác không có, nhưng em thì có đấy.
- Chị …
- Xong rồi đây, tôi đã mua xong tất cả rồi đây, không thích thì cũng đành vậy, tôi không biết làm sao cả.
- Cám ơn anh nha. Alex nói.
- Đừng khách sáo mà.
- Anh mua cái này là cái gì vậy ? Sara ngạc nhiên hỏi.
- Cái này mà cô cũng không biết nữa, là son môi đấy.
- Mấy cái này đâu đẹp bằng đồ nghề của tôi.
- Lam Tuyền, nên nhớ không được dùng son, và màu mi mắt bừa bãi, người ta sẽ nhầm tưởng em là yêu quái đó. Cám ơn công tử nha. Bây giờ tôi có thể về để cám ơn quí phủ không ?
- Tất nhiên là được rồi, chúng tôi luôn sẵn lòng chào đón các cô.
………………..
Khung cảnh nơi đây thật là êm dịu, một trảng cỏ đang trôi dài trên con sông mênh mông nước, những cây hoa dại cũng bừng lên một sức sống mãnh liệt bên ven sông, những tia nắng chói chang nhưng không làm người ta phải e dè chiếu xuống lại làm cho mặt hồ càng thêm lung linh, huyền ảo, bướm bay dập dờn khắp nơi ………
- Bây giờ, trong cái thế giới này, ta sẽ có thế thao túng tất cả, Shanen ta sẽ trở thành người cai trị.
- Không dễ dàng thế đâu, cô còn cả một lũ kì đà cản mũi phía trước.
- Ngươi là …
- Ngạc nhiên lắm phải không, ta chính là kẻ thao túng bóng đêm.
- Làm sao ngươi có thể đến được nơi đây.
- Cuộc va chạm kì rồi đã là cơ hội cho ta về đây và sẽ dùng lực lượng 3QT thống trị thế giới.
3QT là một thế lực yêu quái cấp bậc đệ tứ trong hàng ngũ quái vật, đó là những con vật khát máu và luôn tìm kiếm con người, sau đó chúng sẽ nhập vào, điều khiển bọn họ, trong lúc đó chúng sẽ từ từ ăn rút hết khí lực, não của họ, đến khi không còn khả năng sử dụng thì chúng sẽ thoát ra.
- Người dùng 3QT để làm việc này sao ? Nhưng Ngũ Quỉ Lorex là một trong những thứ kinh tởm nhất.
- Đúng, nhưng ta giờ là truyền nhân của Hắc Kì Lân, ta là một trong bảy vị tướng thiện chiến của người – Atula Ma Cầm.
- Atula thất tinh đã xuất hiện rồi sao ? Vậy ý người là ngày về thế giới con người của Hắc Kì Lân sẽ không còn xa nữa à.
- Đúng thế đấy, ta biết mụ là người đang đối địch với lão Saro nên ta mới kiếm mụ để qui phục mụ.
- Không đời nào, dù ta có đối địch gây nhiều tội lỗi nhưng ta cũng không để bọn quỉ sai bọn mi thống trị thế giới.
- Bà con quyền lựa chọn sao ? Bà chỉ có thể Sống để phục vụ và Chết thôi.
- Atula Ma Cầm, ngươi chưa chắc có đủ khả năng giết ta đâu, đừng quá tự cao như thế.
- Nhưng nếu có thêm người thì sao ? Ra đi nào Cửu Vĩ Hồ – Tô Đắc Kỉ.
- Trông ngài nói chuyện phong độ thật đấy Thông Thiên Giáo Chủ.
- Thông Thiên Giáo Chủ, người là lão ta sao ?
- Chuyện không có gì phải bàn cãi hết, giết mụ ta đi Hồ ly tinh.
Vừa nghe Atula Ma Cầm nói dứt lời, Đắc Kỉ đã bay tới tấn công Shanen, ả ta dùng từng cái đuôi như những con mãng xà hung tợn tấn cơng tới tấp vào Shanen, dù đã ra sức chống trả nhưng Shanen vẫn không thể né tất cả những đòn tấn công ấy, một nhát chém vào chân trước, một nhát chém lên bả vai. Chỉ mới hai đòn như trông Shanen có vẻ đuối sức và sắp ngã quị xuống, máu chảy ra cũng khá nhiều, đôi mắt như dại đi không còn nhìn rõ gì nữa.
- Khá lắm Cửu Vĩ Hồ, rồi ngươi sẽ được trọng thưởng cho công này. Ma Cầm nói vẻ tự đắc.
- Cám ơn giáo chủ, nhưng có thể cho tiểu nhân biết mụ ta là ai không ? Nhìn màu mắt của mụ ta có thể bà ấy cũng là yêu tinh.
- Ha…ha… ngươi thơ ngây trong việc này đấy Hồ Tinh ạ, uổng cho mi một đời tinh khôn, giờ lại ngu ngốc như thế này. Mà cũng đúng, có lẽ mi không biết, mụ ấy có vẻ đẹp của người gốc Âu.
- Gốc Âu là gì ạ ?
- Thôi, ngươi sẽ khó lòng để hiểu chuyện này lắm, hãy trở về Triều Ca để làm phận sự đi.
- Vâng ! Thưa chủ nhân.
Đắc Kỉ nhanh chóng khuất bóng sau nhưng tán cây rậm rạp, cô ta đang hướng thẳng phía Triều Ca để làm một công việc mà mình phải làm, đó là phá đổ triều Ân, nhưng trong tâm trí của ả lại hiện lên một ý nghĩ khác, và ả nở trên môi một nụ cười nham hiểm, rồi tiếng cười tà ác lại vang lên . … Shanen sa vào tay của Atula Ma Cầm.
…
- Chị nói sao ? Chị đã gặp Đặng Thuyền Ngọc, gặp luôn cả Lôi Chấn Tử rồi à, quá hạnh phúc rồi, chỉ đã gặp hai nhân vật lịch sử khá quan trọng trong việc phạt Trụ đấy nha.
- À ! Nhưng tiếc là chị không thể gặp được Cơ Xương, và sắp có thảm cảnh xảy ra với ông ấy rồi.
- Ý chị nói là việc …
- Có người đến đấy, đừng có mất cảnh giác như thế chứ.
- Lam Tuyền cô nương, hôm nay tôi vào triều, cô có muốn vào trong ấy tham quan không, tôi sẽ dắt cô đi. Ồ, cô nương này là ?
- À, dạ thưa Hồng phu nhân đây là sư tỷ của cháu ạ, tên cô ấy là Giao Phương.
- Thì ra là Giao Phương cô nương, xin chào.
- Không dám ạ, chào Hồng Phu Nhân.
- Thưa phu nhân, tiếc quá hôm nay tiểu nữ phải hàn huyên với sư tỷ, chắc không đi cùng phu nhân được. Hi vọng lần sau có cơ hội đi cùng người.
- Không sao cả, cô cứ nói chuyện với chị mình, lần sau cũng được mà, thôi ta đi đây, không làm phiền hai người nói chuyện.
- Vâng ạ, chúc phu nhân vui vẻ ạ .
- Chà, không ngờ em của chị nói chuyện cũng giống người thời xưa quá nhỉ, nào là sư tỷ, nào là hàn huyên . Hi…hi…
- Chị lại chọc em nữa rồi. Mà nhắc lại chuyện lúc nãy, không lẽ ý chị là chuyện Bá Ấp Hiếu hóa thỏ trắng ấy à ?
- Ừ, chị nghĩ là như thế, nhưng mà nếu chúng ta báo tin cho họ thì có thể làm thay đổi lịch sử, và điều đó là không nên.
- Nhưng mất một Bá Ấp Hiếu em nghĩ cũng thật là tiếc đấy. Không biết giờ chị Zane đâu rồi nữa, có gặp được nhân vật nào không nữa.
- Lam Tuyền cô nương, tại hạ có một chút chuyện có thể nói với cô nương không ?
- Hả, anh mà cũng có chuyện nói với tôi sao Thiên Bá, chuyện khó tin quá.
…………
- Cô nói sao, hôm nay chúng ta sẽ đi tham quan hầm rắn à, ôi không, kinh lắm. Zane thốt lên.
- Cô cũng là yêu tinh như tôi, sao lại sợ mấy chuyện này, thật là chuyện nực cười, hôm nay đi xem hầm rắn, mai tôi sẽ đưa cô đi xem Ao rượu – Vườn thịt của chị tôi.
- Mà công nhận một điều là chị của cô Mad hạng nặng đấy, nghĩ ra những trò chơi không giống ai mà còn kinh dị quá.
- Ma..d là gì vậy ?
- Không có gì, từ riêng của tôi thôi. Ủa ! người đó là ai vậy Tì Bà, nhìn bà ta đẹp quá.
- À, đó là Hồng phu nhân, vợ của Hồng Phi Hổ đó.
- Vợ của Hồng Phi Hổ đó sao, không ngờ nha, bà ta đẹp quá.
- Nhưng thua ba chị em tôi nhiều.
- Mà hôm nay bà ta vào đây chi vậy nhỉ ?
- Không biết, phu nhân của các vị tướng to trong triều có thể tự vào triều mà.
- Á, thưa hòang thượng, xin ngài hãy tự trọng một chút ạ. Tiếng Hồng phu nhân thét lên.
- Có chuyện gì vậy nhỉ. Zane nghĩ thầm.
- Hòang Thượng, Hồng phu nhân là một người đẹp, nếu Hòang Thượng thích cũng có thể lập làm phi mà, thiếp không có oán hờn gì đâu . Đắc Kỉ thỏ thẻ trong tai Trụ Vương.
- Nếu ái phi đã nói như thế rồi thì … ha…ha…Hồng phu nhân, nàng đẹp thật, nàng không muốn làm phi của ta sao.
- Hoàng Thượng, xin người tự trọng chút đi.
- Ta đã có cảm tình với nàng lâu rồi, sao nàng không chịu ta mà lại chịu lấy tên võ phu Hồng Phi Hổ ấy.
« Chát »
Tiếng tát tay thật mạnh của Hồng phu nhân vào mặt Trụ Vương. Hồng thị đứng nhìn thật lâu vào tên hôn quân đó, nhìn với con mắt khinh bỉ, không một chút tôn trọng, nhìn dáng vẻ của tên vua bây giờ không khác gì một tên vô lại
- Trụ Vương, ngươi đã từng là một vị vua oai phong, làm cho giặc khiếp sợ, nhưng thật đáng tiếc, chính cái tà dâm trong tâm niệm của mi mà giờ đây mi không khác gì một con chó dưới sự sai khiến của con hồ li tinh này. Ta và Hồng Phi Hổ và không gì có thể thay đổi, nhưng ta nói cho mi biết, dù ta có cưới một nông dân, một người dân thường, kể cả là một người làm công hay nô lệ chứ mi thì không hề. Đồ vô lại, không một chút liêm sĩ.
Cái tát quá đau, tiếng chửi của Hồng thị lại càng đau hơn, và trong cơn say Trụ Vương như chợt tỉnh lại, hắn nhìn thị, nhìn thật lâu, trong con mắt ẩn chứa điều gì đó, khuất sau đôi mắt đó hình như là một nỗi niềm.
- Hoàng Thượng, có chuyện gì thế, thức ăn đã dâng đến miệng rồi mà ngài không muốn nữa à, vậy để thiếp tiễn Hồng phu nhân về nha. Đắc Kỉ vừa nói vừa làm phép vào Trụ Vương.
- Ha…ha… sao lại không muốn chứ, hôm nay ta sẽ làm cho nàng hạnh phúc, và sau này nàng sẽ là phi của ta, không còn là Hồng thị nữa. Đôi mắt khi nãy Trụ Vương nhìn Hồng phu nhân không còn nữa, thay vào đó là một con mắt của kẻ mang đầy tà niệm.
- Thật nhục nhã, thật là đốn mạt, Trụ Vương, ngươi thật là một kẻ không ra gì, ta thà chết chứ không khuất phục, dù có làm ma cũng nguyền cho triều đại của mi sụp đổ, thay vào đó là một triều đại mới, để cho dân không còn phải đói khổ.
Nói xong Hồng thị nhảy xuống lầu tự vẫn, ngay lúc ấy Zane chạy lại đưa tay hi vọng chụp lại kịp. Nhưng không được, một tiếng va chạm khô khốc vào mặt đất, phía dưới kia một người phụ nữ đoan trinh, thà chết để giữ mình.
- Không ! Sao lại thế này, ngươi, Trụ Vương ngươi thật là đồ khốn nạn. Zane thét lên và tát vào mặt Trụ Vương một cái.
- Tuyết Thanh, cô làm gì thế, cô có biết như thế là khi quân không. Tì Bà hét lên.
- Con ả này coi người không là gì hết, để tỷ cho nó biết thế nào là Sai Bàn.
- Con nhỏ họ Tô kia, ngươi đừng tưởng ngươi muốn làm gì cũng được thì ai cũng sẽ sợ mi, thế thì mi lầm rồi, đừng đem mấy thứ trẻ con đó ra mà hù ta, rồi sẽ có một ngày mi sẽ phải hiện rõ ra cái chân tướng là một con chồn không hơn không kém.
- Ngươi dám…
- Tuyết Thanh, cô im đi, bây giờ nhận lỗi vẫn còn kịp đấy.
- Tì Bà, tôi không quan tâm người đời bàn ra nói vào về cô như thế nào, nhưng với tôi cô là một người tốt, nếu có thể còn gặp nhau hi vọng sẽ là bạn chứ không phải trên hai chiến tuyến.
- Ý cô là …
- Đúng, tôi giờ sẽ đầu quân Khương Tử Nha, sẽ tiến hành việc phạt Trụ.
- Không, cô không được làm thế.
- Tôi đâu có muốn thế, nhưng những gì tôi chứng kiến hôm nay đã khiến tôi phải quyết định như thế. Thật ra tôi cũng không tham gia trận chiến này đâu, tôi có một cuộc sống đầy đủ nhưng cũng nhiều hiểm nguy, và vì nguyên cớ nào tôi đã rơi vào thời đại này, và giờ đây tôi cũng phải đấu tranh thôi. Tạm biệt.
- Khoan đã mà …
- Lính đâu, bắt ả ta lại. Đắc Kỷ hô to.
- Kìa chị.
- Không dễ vậy đâu. Zane nhìn lại cười miệt thị.
Zane nhanh nhẹn đạp lên vai của từng tên cảnh vệ binh mà tiến ra gần cổng thành và chuẩn bị nhảy ra ngồi thì một mũi tên lao thẳng về phía cô, cắm phập vào vai, mất thăng bằng cô đã rơi xuống đất.
- Bắt ả cho ta.
- Xin lỗi nhé, tôi phải đưa cô ta đi rồi.
Vừa nói xong chàng trai ôm Zane và biến mất trên mặt đất
- Hắn là ai vậy nhỉ. Tì Bà mừng thầm trọng bụng.
- Sao ! Không, phu nhân ơi.
- Hồng đại nhân, xin người đừng quá đau buồn như thế, tuy Hồng phu nhân đã mất rồi, nhưng đó là một tấm gương anh hùng và đáng khâm phục.
- Cám ơn Giao Linh cô nương đã an ủi. Tôi thật không ngờ trụ Vương lại có thể làm như thế, tôi đã bỏ mặc mọi thứ để phò hắn, dù rằng biết mình sai nhưng tướng trung chỉ phò một vua, nhưng giờ đây thì…. Giờ đây thì vì việc này mà vợ ta đã ….
- Cháu thật lấy làm tiếc trước sự hi sinh của Hồng phu nhân, nếu sáng nay cháu đi theo người thì có thể mọi việc đâu như thế này, nếu cháu ….
- Lam Tuyền cô nương, xin cô đừng tự trách mình như thế, mỗi người một số, không thể cưỡng lại được đâu.
- Đúng đây Lam Tuyền, cô cũng đừng tự trách mình như thế.
- Thưa lão gia, nghe nói Đắc Kỉ đang phái quân đến bắt chúng ta .
- Thưa cha, hãy cho con ra giết bọn chúng, rồi đi trả thù cho mẹ. Thiên Bá nói.
- Không được đâu Thiên Bá, hiện giờ anh không đủ sức để trả thù đâu, Triều Ca hiện giờ là một Tử thành, anh không dễ gì lọt qua được, nên nhớ bên cạnh của Đắc Kỉ còn có hai cô em phép thuật cao cường không kém, và nhiều tên khác nữa. Alex ngăn cản.
- Cô… cô…sao cô biết rõ thế, không lẽ cô là người của ả ta.
- Bình tĩnh nào, tôi không phải là người của phe nào cả, nhưng tôi đứng về công lí, và công lí bây giờ sẽ dẫn đường cho cả nhà anh đến Tây Kì để gặp Cơ Xương.
- Cơ Xương – Tây Bá Hầu à ? Hồng Phi Hổ ngạc nhiên hỏi.
- Đúng vậy. Chính là ông ta. Sara chen vào.
- Nhưng ông ta cũng là một trung thần, ông ấy sẽ không thể làm gì cả.
- Hồng đại nhân nói đúng, nhưng có điều, số đã vậy, muốn thay đổi cũng không phải dễ.
- Ý cô là …
- Ý tôi là gia đình ông hãy mau đến Tây Kì đi
- Còn các cô thì sao ?
- Chúng tôi còn một người chị thất lạc nữa, khi nào hội ngộ đủ sẽ họp mặt với đại nhân.
- Cô còn một người chị nữa à.
- Đúng, chúng tôi có ba chị em, nhưng khi đến đây thì bị thất lạc cả, may mà tôi đã hội ngộ lại được với đứa út là Làm Tuyền đây.
- Đúng đấy ạ. Mọi người hãy mau đi đi, chúng tôi sẽ chắn ở thành này cho. Thiên Bá , giờ đây việc bảo vệ gia quyến giao lại cho anh rồi đấy, hãy cùng Hồng đại nhân bảo vệ họ đến đất Tây Kì đấy.
- Tôi biết rồi, dù sao cũng cám ơn hai cô đã giúp đỡ gia đình tôi, sợi chuỗi hạt này tôi xin tặng cô, hi vọng cô nhận cho.
- Hi….hi…nhận đi Lam Tuyền.
- Chị này. Thôi được tôi sẽ nhận, chúc anh lên đường may mắn. Sara cười và hôn Thiên Bá một cái.
- Cô…cô..
- Chà, con trai gì kì quá, yên tâm chỗ tôi không ai bắt bẻ chuyện này giống ở đây đâu. Sara lại cười cố mong xóa đi cái không khí lúc này.
- Chúng ta đi thôi. Hồng Phi Hổ hô to.
Đứng nhìn bóng họ từ từ biến mất trong màn đêm, số phận gia đình họ cũng đen như cái đêm này, nhưng trên trời ánh trăng vẫn soi lối cho họ, và tới một lúc nào đó khi ánh trăng mờ đi, mặt trời lại lộ diện và con đường hạnh phúc sẽ xuất hiện trước mặt họ.
- Họ đã đi cả rồi, giờ ở thành này chỉ ồn hai chúng ta, phải chuẩn bị sao đây chị ?
- Giá như có chị Zane ở đây, thì có thể lập một trận Long Nữ Tam Đồ trận.
- Ủa, trận này em đâu có biết đâu chị Alex.
- Chà, đang trong lúc này phải nói như thế cho phù hợp chứ em.
- À, thế à.
- Tiếc là mắt kính của chị đã để lại ở không gian kia, nên giờ không thể dùng trận đó, chúng ta phải làm sao đây ?
- Vũ khí của em vẫn còn nè.
- Chỉ còn thỏi son môi này, ta sẽ làm gì đây ?
- Chị cố gắng suy nghĩ đi, em sẽ chuẩn bị bữa tối.
- Nếu có Losy ở đây có thể dụng sương để che mắt bọn chúng, nhưng hiện giờ mỗi phép nước và phép gió thì ta có thể làm được gì nhỉ ?
( To be Continute )
[color=blueviolet] Tình như bao ánh ban chiều
Đem cho ta biết bao điều ưu tư
[/color]

Đem cho ta biết bao điều ưu tư
[/color]

![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[X(]](/images/smiley/s11.gif)
