📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Thiếu đủ

0 trả lời, 1.561 lượt xem — Trang 1 / 1
Thiếu đủ
Thời gian như liền mạch, sự đói khát dắt hắn đi từ bữa nọ đến bữa kia - bữa sáng liền bữa trưa thêm bữa chiều bữa tối, nhiều khi đến đêm mà hắn còn nhớ bữa - cái đói như làm óc hắn đặc lại chỉ còn một nhu cầu được ăn. Thế rồi thời ấy cũng qua - khi miếng ăn chẳng còn nặng nữa thì hắn lại sinh ra ngơ ngẩn - hắn chợt thấy mình kém người chẳng bằng đời mới khổ – kể cũng lạ, khi đói người ta chỉ còn nghĩ đến ăn - càng ăn được nhiều càng thú - nhưng khi cái đói đã qua thì người ta khác hẳn. Các cụ xưa nói chẳng sai “Ăn no ấm cật, dậm giật mọi nơi”, hắn bỗng trở thành người khác - mà là người khác hẳn – khi thước đo chẳng còn là bát cơm bát gạo thì nó trở thành manh quần tấm áo, mà nghe chừng thời gian như đứt ở đâu một quãng như vạch dừng trên khuông nhạc – mà khi đã dừng, đã đứt thì cứ là rối tinh rối mù - thôi thì cả đàn sở thích ào đến sau nạn đói, hắn cứ là lạc lõng đê mê… - nào giày, nào dép, nào xe cộ tất tật mọi thứ cứ đổ về mà hành hạ hắn. Mà kể cũng thú cho mọi thèm muốn đời người, chưa xong cái nọ đã có cái kia, mà ngẫm cho cùng thì cũng đều cần cả. Để rồi một hôm, hắn thấy đời bề bộn quá, chẳng biết cái nào cần hơn cái nào nữa thì mới khổ, hắn đâm ra u uất muộn phiền, hắn cứ lạc lõng trong chính mình ý nghĩ, cái u tối ngày xưa dường như đang trở lại - nhưng lần này có vẻ khổ hơn, đêm có vẻ đen nhiều trong suy nghĩ, nó không triền
mùa cũng vậy – trong đầu hắn chỉ có suy nghĩ về sự sống của gia đình… vợ hắn và hai đứa con - Đời hắn tù đầy nhiều sinh lao miên như nạn đói, nhưng một nỗi chán nản vô bờ đang dâng lên mà nhấn chìm đi hắn. Tất cả… nhiều thứ quá, mà hắn chẳng còn tìm được vật nào mà đời hắn ham thích, mọi thứ dường như… tất cả giống nhau - cả loài người như vậy, cùng chung một sở thích - có lẽ của cải làm hắn bội thực, nhưng hắn vẫn phải loay hoay cố tìm cho mình một thứ gì đó trong sự hỗn độn kia… nhưng vô vọng! Tất cả dường như no đủ… hắn đang chìm dần trong nó - cái bóng đêm no đủ thật đầy, thời gian như đặc lại u mê trong hắn! Bỗng từ bờ xa một đêm, chợt giọng hát ai ru thân quen? Mẹ hắn đưa hắn vào giấc ngủ… Hắn tìm lại được mình chừng như quên lãng.
2002
Đăng nhập để trả lời
0