Em vẫn đốt...
Nỗi cô đơn
Bằng sức nóng nơi con tim đã bao lần giá lạnh.
Em vẫn nung...
Nhưng đêm băng ...
Bằng giọt nóng trào dâng nơi khoé mắt.
Và ánh trăng...
Chợt vỡ vụn trong nụ cười em héo hắt
Nghe phảng phất
nỗi lòng em bão dông
Nụ cười em như bong bóng phập phồng
Cố bám víu vào những sợi mây hồng rất nhẹ
Để vỡ tan...
Trong nỗi cô đơn
Trăng trong mắt em chẳng tròn như thế
Bởi ngàn lệ...
Chẳng là gương!...
Đêm lại đêm...
Em thấy lạnh.
Và anh ơi em vẫn đợi...
Rồi lại đợi!
Mặc gió bủa vây, em tóm lấy giữ trong mắt mình...
Bằng đôi tay sần sùi...
Vì bao lần em đã đợi.!
Nhưng có lẽ lần này em sẽ giữ ở tim...
Để nén lại...
Để tẩy xoá hình anh giọng cười và lời nói...
Giả dối...
Anh ơi!
Trống rỗng rồi...
Tim em giá lạnh!
Nỗi cô đơn
Bằng sức nóng nơi con tim đã bao lần giá lạnh.
Em vẫn nung...
Nhưng đêm băng ...
Bằng giọt nóng trào dâng nơi khoé mắt.
Và ánh trăng...
Chợt vỡ vụn trong nụ cười em héo hắt
Nghe phảng phất
nỗi lòng em bão dông
Nụ cười em như bong bóng phập phồng
Cố bám víu vào những sợi mây hồng rất nhẹ
Để vỡ tan...
Trong nỗi cô đơn
Trăng trong mắt em chẳng tròn như thế
Bởi ngàn lệ...
Chẳng là gương!...
Đêm lại đêm...
Em thấy lạnh.
Và anh ơi em vẫn đợi...
Rồi lại đợi!
Mặc gió bủa vây, em tóm lấy giữ trong mắt mình...
Bằng đôi tay sần sùi...
Vì bao lần em đã đợi.!
Nhưng có lẽ lần này em sẽ giữ ở tim...
Để nén lại...
Để tẩy xoá hình anh giọng cười và lời nói...
Giả dối...
Anh ơi!
Trống rỗng rồi...
Tim em giá lạnh!
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)