Chương NĂM
TÊN THẬT CỦA CÔNG CHÚA DRAGOMIROFF
Vừa lúc Bá tước và phu nhân bước ra ngoài, ông Poirot nhìn qua chỗ hai người kia.
- Ông thấy chưa - ông vừa nói - Ta có tiến bộ rồi đấy.
- Tài tình thật - ông Bouc thành thật nói - Riêng tôi, không nghĩ đến chuyện nghi ngờ Bá tước và phu nhân Andrenyi như lần này. Tôi cứ nghĩ họ đã được loại khỏi danh sách người bị tình nghi. Tôi cho là không còn nghi vấn gì nữa chuyện bà có liên can tới vụ án? Đáng thương thay. Nếu quả thật thì bà cũng không đáng tội chém, được hưởng trường hợp giảm khinh, chỉ xử tội vài năm. Vậy là xong.
- Vậy là ông tin chắc bà có tội?
- Này ông bạn, vậy là không còn nghi ngờ gì nữa sao? Tôi cho là thái độ lạc quan của ông chỉ nhằm xoa dịu tình thế cho đến lúc phá tan lớp băng và lúc đó cảnh sát bắt tay vô việc.
- Ông không tin lời xác quyết của Ngài Bá tước, ông lấy danh dự mà nói, vợ ông hoàn toàn vô tội.
- Này bạn ơi, hẳn nhiên rồi, Ngài còn biết nói gì hơn? Ngài thương vợ mới nói vậy, phải cứu lấy nàng. Ngài nói dối mới là tài tình, kiểu cách của một ông Hoàng.
- Đấy ông biết đó, vậy mà tôi có một ý tưởng lạ đời biết đâu Ngài nói thật.
- Không, không đâu. Ông phải nhớ, chiếc khăn mù soa. Đó là một tang chứng không thể tách rời được.
- Ồ, tôi cũng không tin chiếc khăn đó. Hẳn ông còn nhớ, tôi nhắc nhở ông có khả năng chiếc khăn là của hai người.
- Dẫu sao...
Ông Bouc chợt ngưng lời. Cách cửa cuối dãy mở toang, bà công chúa Dragomiroff bước vô trong. Bà bước thẳng tới ngay chiếc bàn, cả ba ông khách đứng dậy chào.
Bà nhìn ông Poirot rồi nói, không để ý đến hai vị kia.
- Tôi tưởng là, thưa ông - Bà vừa nói - ông còn giữ chiếc khăn mù soa của tôi.
Poirot vẻ mặt tự hào nhìn về phía hai ông bạn.
- Có phải cái này không, thưa bà?
Ông chìa ra một mảnh khăn vuông vải phin.
- Đúng là nó rồi. Có thêu một chữ đầu ở góc khăn.
- Này, thưa bà Công chúa, đây là một chữ H - ông Bouc nói - Tên thật của bà, tôi xin lỗi, là Natalia?
Vẻ mặt bà lạnh lùng nhìn về phía ông.
- Đúng là tên tôi đó thưa ông. Chiếc khăn mù soa của tôi thường thêu chữ Nga. Chữ H đọc theo tiếng Nga thành ra chữ N.
Ông Bouc vẻ chưng hửng. Coi bộ bà này khó đối đầu, ông tỏ ra lúng túng, khó xử.
- Sáng nay trong buổi thẩm vấn tôi không nghe bà nhắc cái khăn.
- Ông chưa hỏi đến - Bà công chúa đáp giọng lạnh tanh.
- Xin mời bà ngồi vô bàn - ông Poirot vừa nói.
Bà thở một hơi dài.
- Dạ được.
Bà ngồi xuống.
- Quý vị chẳng cần phải mất công vì một việc như vậy. Chắc quý vị sẽ hỏi thêm: vì sao chiếc khăn mù soa đó lại tìm thấy gần bên xác nạn nhân? Câu trả lời sẽ là tôi không biết gì hết.
- Bà không biết gì thật sao?
- Chẳng biết gì cả.
- Vậy bà bỏ lỗi cho, làm sao chúng tôi có thể tin lời bà khai đúng sai tới cỡ nào?
Giọng ông Poirot nghe tử tế. Công chúa Dragomiroff trả lời vẻ kiêu ngạo.
- Tôi cứ nghĩ quý vị cho là tôi không chịu nói cho biết Helena Andrenyi là em gái bà Armstrong?
- Rõ ràng bà nói dối còn gì nữa mà.
- Đúng quá. Tôi cũng sắp nói dối nữa đây. Mẹ của nàng là bạn tôi. Tôi tin, thưa quý vị, ở tấm lòng thủy chung với bạn bè, với họ hàng và với giai cấp của mình.
- Bà không tin việc phải làm hết sức mình bảo vệ công lý?
- Nếu có thì tôi cho là công lý - nền công lý tuyệt đối, đã sờ sờ ra đấy rồi.
Poirot nghiêng người ra phía trước.
- Bà đã hiểu thấu nỗi khổ của tôi, thưa phu nhân. Chuyện chiếc khăn mù soa tôi cũng phải tin theo lời khai của bà nữa sao? Hay là bà có ý bao che cho con gái một người bạn-
- Ồ! Tôi hiểu ý ông muốn nói gì rồi - Bà nhếch mép cười nhạt - Vậy thì, thưa quý vị, lời khai của tôi sẽ được xác minh dễ dàng. Tôi sẽ cho địa chỉ những người làm khăn cho tôi ở Paris. Quý vị chỉ cần đưa ra ngay cái khăn đó, họ sẽ thông báo cho quý vị hàng này tôi đặt mua một năm trước đây. Chiếc khăn mù soa đó là của tôi, thưa quý vị.
Bà đứng ngay dậy.
- Quý vị cần hỏi gì thêm nữa không?
- Còn người giúp việc nữa, liệu người đó có nhận ra khăn của bà bởi sáng nay chúng tôi có bày ra?
- Người giúp việc cũng biết có vậy thôi. Cô nàng không có ý kiến gì sao? Ô, vậy thì rõ ràng một người giúp việc trung thành với chủ.
Bà khẽ nghiêng đầu chào mọi người rồi lui ra bên ngoài.
- Chuyện ra là vậy - Poirot nói khẽ - Tôi để ý thấy một thoáng ngập ngừng lúc người giúp việc được hỏi có biết chiếc khăn mù soa đó là của ai. Cô nàng lưỡng lự không rõ có nên nói là của bà chủ. Nhưng sao tôi lại thấy có điểm trùng hợp với ý tưởng tôi vừa nghĩ trong đầu? Phải, biết đâu được.
- Ô - ông Bouc chợt nói vẻ lạ hơn mọi khi - Bà này tinh đời lắm, thế đó.
- Có thể bà là thủ phạm giết chết Ratchett? - ông Bác sĩ vừa nói mới hỏi Poirot.
Ông lắc đầu.
- Những nhát dao đó, dùng hết sức lực đâm thấu vô xương, không thể do bàn tay một người mảnh khảnh.
- Vậy mà một người yếu hơn.
- Đúng, một người yếu hơn.
- Tôi đang nghĩ- Poirot nói - về một việc tình cờ sáng sớm hôm nay, tôi nhắc lại cho bà nhớ sức mạnh có khi do ý chí, không phải ở hai bàn tay. Quả thật tôi đang giăng bẫy, mới nảy ra ý tưởng đó. Lúc đó tôi muốn nhìn cho rõ bà liếc qua bên tay trái hay tay phải. Không, bà không nhìn một bên. Bà nhìn cả hai tay, rồi câu trả lời nghe lạ tai. Bà nói thế này, 'Không, tay tôi yếu lắm, không biết đó là cái may hay cái rủi'. Suy nghĩ của bà lạ kỳ lắm. Nó càng khiến tôi tin chắc thủ phạm là bà.
- Tôi không thể hiểu đâu là cái chuyện thuận tay trái.
- Không, vậy là, ông có để ý Ngài Bá tước Andrenyi cất chiếc khăn mù soa ở túi áo trong bên phải?
Ông Bouc lắc đầu. Tâm trí ông đang nhớ lại việc lạ lùng mới vừa phát hiện cách đây nửa giờ. Ông nói lầm bầm trong miệng.
- Chỉ toàn nói dối! Tôi kinh ngạc vì sao ta lại nghe nhiều câu nói dối đến vậy.
- Ta còn nhiều việc cần phải tìm cho ra lẽ - ông Poirot nói giọng vui vẻ.
- Ông cho là vậy sao?
- Nếu khác hơn vậy chắc tôi chán lắm.
- Chuyện lật qua lật lại thấy khiếp quá - ông Bouc nói - Nhưng tôi thấy ông khoái chí - ông nói chêm vô vẻ trách cứ.
- Nội vụ có chuyển biến tốt - Poirot nói - Giả sử ông gặp phải một người xuyên tạc sự thật, họ nhận ngay, thường thì tỏ vẻ kinh ngạc. Nên nhớ chỉ cần biết đoán đúng nói ra người ta mới tin.
- Ta chỉ còn mỗi cách đó để làm sáng tỏ vụ án. Tôi đọc từng người một, xem xét lời khai, tôi tự nghĩ trong đầu 'Nếu toàn bộ chỉ là lời khai láo, dựa vô đâu mọi người nói láo, ta phải biết rõ nguyên nhân từ đâu?' Và tôi tự trả lời nếu họ nói láo - nếu ông lưu ý cho - nó chỉ xoay quanh bấy nhiêu lý do, bấy nhiêu điểm. Ta đã thử và thấy được kết quá nhờ thẩm vấn bà Bá tước phu nhân Andrenyi. Dựa vô đó ta làm tiếp qua đến những người khác.
- Giả sử, này ông bạn mình, những điều ước đoán đó sai lầm hoàn toàn thì sao?
- Vậy là có ít nhất một người loại ra khỏi danh sách bị tình nghi.
- Ồ! Phương pháp loại bỏ dần dần.
- Đúng rồi.
- Còn ai nữa không?
- Đến lượt ta làm việc với Ngài Đại tá Arbuthnot.
TÊN THẬT CỦA CÔNG CHÚA DRAGOMIROFF
Vừa lúc Bá tước và phu nhân bước ra ngoài, ông Poirot nhìn qua chỗ hai người kia.
- Ông thấy chưa - ông vừa nói - Ta có tiến bộ rồi đấy.
- Tài tình thật - ông Bouc thành thật nói - Riêng tôi, không nghĩ đến chuyện nghi ngờ Bá tước và phu nhân Andrenyi như lần này. Tôi cứ nghĩ họ đã được loại khỏi danh sách người bị tình nghi. Tôi cho là không còn nghi vấn gì nữa chuyện bà có liên can tới vụ án? Đáng thương thay. Nếu quả thật thì bà cũng không đáng tội chém, được hưởng trường hợp giảm khinh, chỉ xử tội vài năm. Vậy là xong.
- Vậy là ông tin chắc bà có tội?
- Này ông bạn, vậy là không còn nghi ngờ gì nữa sao? Tôi cho là thái độ lạc quan của ông chỉ nhằm xoa dịu tình thế cho đến lúc phá tan lớp băng và lúc đó cảnh sát bắt tay vô việc.
- Ông không tin lời xác quyết của Ngài Bá tước, ông lấy danh dự mà nói, vợ ông hoàn toàn vô tội.
- Này bạn ơi, hẳn nhiên rồi, Ngài còn biết nói gì hơn? Ngài thương vợ mới nói vậy, phải cứu lấy nàng. Ngài nói dối mới là tài tình, kiểu cách của một ông Hoàng.
- Đấy ông biết đó, vậy mà tôi có một ý tưởng lạ đời biết đâu Ngài nói thật.
- Không, không đâu. Ông phải nhớ, chiếc khăn mù soa. Đó là một tang chứng không thể tách rời được.
- Ồ, tôi cũng không tin chiếc khăn đó. Hẳn ông còn nhớ, tôi nhắc nhở ông có khả năng chiếc khăn là của hai người.
- Dẫu sao...
Ông Bouc chợt ngưng lời. Cách cửa cuối dãy mở toang, bà công chúa Dragomiroff bước vô trong. Bà bước thẳng tới ngay chiếc bàn, cả ba ông khách đứng dậy chào.
Bà nhìn ông Poirot rồi nói, không để ý đến hai vị kia.
- Tôi tưởng là, thưa ông - Bà vừa nói - ông còn giữ chiếc khăn mù soa của tôi.
Poirot vẻ mặt tự hào nhìn về phía hai ông bạn.
- Có phải cái này không, thưa bà?
Ông chìa ra một mảnh khăn vuông vải phin.
- Đúng là nó rồi. Có thêu một chữ đầu ở góc khăn.
- Này, thưa bà Công chúa, đây là một chữ H - ông Bouc nói - Tên thật của bà, tôi xin lỗi, là Natalia?
Vẻ mặt bà lạnh lùng nhìn về phía ông.
- Đúng là tên tôi đó thưa ông. Chiếc khăn mù soa của tôi thường thêu chữ Nga. Chữ H đọc theo tiếng Nga thành ra chữ N.
Ông Bouc vẻ chưng hửng. Coi bộ bà này khó đối đầu, ông tỏ ra lúng túng, khó xử.
- Sáng nay trong buổi thẩm vấn tôi không nghe bà nhắc cái khăn.
- Ông chưa hỏi đến - Bà công chúa đáp giọng lạnh tanh.
- Xin mời bà ngồi vô bàn - ông Poirot vừa nói.
Bà thở một hơi dài.
- Dạ được.
Bà ngồi xuống.
- Quý vị chẳng cần phải mất công vì một việc như vậy. Chắc quý vị sẽ hỏi thêm: vì sao chiếc khăn mù soa đó lại tìm thấy gần bên xác nạn nhân? Câu trả lời sẽ là tôi không biết gì hết.
- Bà không biết gì thật sao?
- Chẳng biết gì cả.
- Vậy bà bỏ lỗi cho, làm sao chúng tôi có thể tin lời bà khai đúng sai tới cỡ nào?
Giọng ông Poirot nghe tử tế. Công chúa Dragomiroff trả lời vẻ kiêu ngạo.
- Tôi cứ nghĩ quý vị cho là tôi không chịu nói cho biết Helena Andrenyi là em gái bà Armstrong?
- Rõ ràng bà nói dối còn gì nữa mà.
- Đúng quá. Tôi cũng sắp nói dối nữa đây. Mẹ của nàng là bạn tôi. Tôi tin, thưa quý vị, ở tấm lòng thủy chung với bạn bè, với họ hàng và với giai cấp của mình.
- Bà không tin việc phải làm hết sức mình bảo vệ công lý?
- Nếu có thì tôi cho là công lý - nền công lý tuyệt đối, đã sờ sờ ra đấy rồi.
Poirot nghiêng người ra phía trước.
- Bà đã hiểu thấu nỗi khổ của tôi, thưa phu nhân. Chuyện chiếc khăn mù soa tôi cũng phải tin theo lời khai của bà nữa sao? Hay là bà có ý bao che cho con gái một người bạn-
- Ồ! Tôi hiểu ý ông muốn nói gì rồi - Bà nhếch mép cười nhạt - Vậy thì, thưa quý vị, lời khai của tôi sẽ được xác minh dễ dàng. Tôi sẽ cho địa chỉ những người làm khăn cho tôi ở Paris. Quý vị chỉ cần đưa ra ngay cái khăn đó, họ sẽ thông báo cho quý vị hàng này tôi đặt mua một năm trước đây. Chiếc khăn mù soa đó là của tôi, thưa quý vị.
Bà đứng ngay dậy.
- Quý vị cần hỏi gì thêm nữa không?
- Còn người giúp việc nữa, liệu người đó có nhận ra khăn của bà bởi sáng nay chúng tôi có bày ra?
- Người giúp việc cũng biết có vậy thôi. Cô nàng không có ý kiến gì sao? Ô, vậy thì rõ ràng một người giúp việc trung thành với chủ.
Bà khẽ nghiêng đầu chào mọi người rồi lui ra bên ngoài.
- Chuyện ra là vậy - Poirot nói khẽ - Tôi để ý thấy một thoáng ngập ngừng lúc người giúp việc được hỏi có biết chiếc khăn mù soa đó là của ai. Cô nàng lưỡng lự không rõ có nên nói là của bà chủ. Nhưng sao tôi lại thấy có điểm trùng hợp với ý tưởng tôi vừa nghĩ trong đầu? Phải, biết đâu được.
- Ô - ông Bouc chợt nói vẻ lạ hơn mọi khi - Bà này tinh đời lắm, thế đó.
- Có thể bà là thủ phạm giết chết Ratchett? - ông Bác sĩ vừa nói mới hỏi Poirot.
Ông lắc đầu.
- Những nhát dao đó, dùng hết sức lực đâm thấu vô xương, không thể do bàn tay một người mảnh khảnh.
- Vậy mà một người yếu hơn.
- Đúng, một người yếu hơn.
- Tôi đang nghĩ- Poirot nói - về một việc tình cờ sáng sớm hôm nay, tôi nhắc lại cho bà nhớ sức mạnh có khi do ý chí, không phải ở hai bàn tay. Quả thật tôi đang giăng bẫy, mới nảy ra ý tưởng đó. Lúc đó tôi muốn nhìn cho rõ bà liếc qua bên tay trái hay tay phải. Không, bà không nhìn một bên. Bà nhìn cả hai tay, rồi câu trả lời nghe lạ tai. Bà nói thế này, 'Không, tay tôi yếu lắm, không biết đó là cái may hay cái rủi'. Suy nghĩ của bà lạ kỳ lắm. Nó càng khiến tôi tin chắc thủ phạm là bà.
- Tôi không thể hiểu đâu là cái chuyện thuận tay trái.
- Không, vậy là, ông có để ý Ngài Bá tước Andrenyi cất chiếc khăn mù soa ở túi áo trong bên phải?
Ông Bouc lắc đầu. Tâm trí ông đang nhớ lại việc lạ lùng mới vừa phát hiện cách đây nửa giờ. Ông nói lầm bầm trong miệng.
- Chỉ toàn nói dối! Tôi kinh ngạc vì sao ta lại nghe nhiều câu nói dối đến vậy.
- Ta còn nhiều việc cần phải tìm cho ra lẽ - ông Poirot nói giọng vui vẻ.
- Ông cho là vậy sao?
- Nếu khác hơn vậy chắc tôi chán lắm.
- Chuyện lật qua lật lại thấy khiếp quá - ông Bouc nói - Nhưng tôi thấy ông khoái chí - ông nói chêm vô vẻ trách cứ.
- Nội vụ có chuyển biến tốt - Poirot nói - Giả sử ông gặp phải một người xuyên tạc sự thật, họ nhận ngay, thường thì tỏ vẻ kinh ngạc. Nên nhớ chỉ cần biết đoán đúng nói ra người ta mới tin.
- Ta chỉ còn mỗi cách đó để làm sáng tỏ vụ án. Tôi đọc từng người một, xem xét lời khai, tôi tự nghĩ trong đầu 'Nếu toàn bộ chỉ là lời khai láo, dựa vô đâu mọi người nói láo, ta phải biết rõ nguyên nhân từ đâu?' Và tôi tự trả lời nếu họ nói láo - nếu ông lưu ý cho - nó chỉ xoay quanh bấy nhiêu lý do, bấy nhiêu điểm. Ta đã thử và thấy được kết quá nhờ thẩm vấn bà Bá tước phu nhân Andrenyi. Dựa vô đó ta làm tiếp qua đến những người khác.
- Giả sử, này ông bạn mình, những điều ước đoán đó sai lầm hoàn toàn thì sao?
- Vậy là có ít nhất một người loại ra khỏi danh sách bị tình nghi.
- Ồ! Phương pháp loại bỏ dần dần.
- Đúng rồi.
- Còn ai nữa không?
- Đến lượt ta làm việc với Ngài Đại tá Arbuthnot.