📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Suy tư chiều

0 trả lời, 1.590 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-21 17:05:11nguyễn thế duyên>
Có một người muốn dấu tên nhờ tôi đăng hai bài thơ của anh ta. Nhận thấy đây là một bài thơ nói là hay thì cũng không chắc lắm nhưng có nhiều suy tư, trăn trở với cuộc đời nên tôi dăng lên đây mời mọi người thưởng thức
Nguyễn thế Duên



Suy tư chiều

Gửi : Trần Dần , Lê Đạt , Tử Phác
Đặng Đình Hưng và những người khác


Ta đứng giữa miền sang tối âm dương
Trời rợn xanh ngọn lá
Gập ghềnh hoàng hôn mê lộ
Hun hút mênh mang một ngả về

Bước chân nặng nề đè lên bong đổ
Đung đưa tay giả dạng nhân hình
Căn kiếp doạ lệch vai gồng gánh
Mới đó ai ? đã nhoè di ảnh
Mới đó ai ? chung cảnh doạ đầy
Ưu tư chung quy thành trọng tội
Muốn là người còn muốn là thơ…


Ta vẫn chưa trọn cuộc hoang du
Còn đó dư hương buổi trước
Còn đó lung linh một bong hình
Những ân tình chưa trả
Môi còn chưa đủ nụ hôn
Nhớ mái tóc thơm mùi dại cỏ

Lũ bạn kéo nhau về bến lạ
Không gian chốn ấy
Một ô thật nhỏ
Thời gian dừng lại
Chuông hồi đổ
Tản theo gió ngọn bay xa
Ngũ sắc những vòng hoa tàn úa

Ta ngẩn ngơ trước ngả phân kỳ
Một tiếng gọi ra đi
Một bàn tay níu lại
Một tiếng khóc hờ :
Ới anh ơi !
Thê thiết quá!

_____________________________





Cơn hạn và nước mắt

Chẳng lẽ tất cả dòng song đều cạn
Nước kiệt từ suối nguồn
Biển chẳng còn gì dưới đáy sâu
Cánh đồng khô xoáy cơn lốc trắng

Nơi ta đứngmột khung trời hạn nắng
Một ngày không bình yên
Những hình hài nứt nẻ
Em có biết
Sự nứt nẻ do ham muốn tự khởi đầu
Ngang bằng với tuyệt vọng trong giờ chót
Như một lầm lạc trong cơn cuồng mê
Em đừng khóc
Có thể lấy sự trong sạch của ban mai
Sự u tịch dịu dàng của chiều hôm trước làm liều thuốc giải

Cùng lúc anh nhận ra đã một lần nhập cuộc
Với bao âu lo để những nếp nhăn hằn sâu trên trán
Đáng lẽ in hình những cánh hoa
Dẫu sao anh cũng đã khóc
Như một đời đi lạc
Chợt tìm ra xuất xứ quê hương
Như lữ khách trên sa mạc khát
Bỗng gặp một đảo ốc lạnh mát trên đường
Nước mắt từng giọt in những vết mòn trên khuôn mặt khổ
Xuôi vào cõi nhớ
để rồi quên

Một thời tưởng như trái đất sẽ êm ả trong vòng xoay
Bỗng rền vang tiếng nổ trong từng ô cửa sổ
Trong ngóc ngách của tâm tư khoá chặt
Người người hoảng hốt bịt tai nhắm mắt đi qua
Vì sự thật của từng ngày vụn vỡ
Vì nỗi khổ bình phương cho tất cả
Vì những tàn phế phải dưỡng nuôi
Những vết đau vô hạn kỳ chữa trị

Ở đây những chiếc khăn xô không thể nào đếm số
Một nơi nào những nghĩa trang theo chiều dựng đứng
Ghi danh người trên bức tường đen…

2012
Đăng nhập để trả lời
0