📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Ba Điều Bí Ẩn - AGATHA CHRISTIE - Hết 🔒

32 trả lời, 3.350 lượt xem — Trang 2 / 2
CHƯƠNG VII

Bà Vanderlyn đàng hoàng bước vào. Bà đẹp một cách lộng lẫy, bộ đồ thề thao màu lá rụng bà mặc càng tôn thêm ánh vàng trên mái tóc. Bà tự ngồi xuống ghế, nhìn nhà thám tử nhỏ bé và nhoẻn một nụ cười thật tươi. Trong nụ cười đó vừa có nét châm chọc và đắc thắng, tuy chỉ thoáng qua, nhưng Poirot đã nhận thấy.
- Kẻ trộm? Đêm hôm qua? ôi kinh khủng? Không, tôi chẳng nghe thấy gì. Thế cảnh sát đâu? Họ không làm gì à?
Nét châm chọc lại xuất hiện một thoáng trong ánh mắt. Poirot nghĩ bụng: "Vâng, bà thì sợ gì cảnh sát. Bà thừa biết trong chuyện này không thể nhờ cảnh sát».
- Thưa bà - Poirot nói - bà thừa hiểu chuyện này cần được giữ kín.
- Tất nhiên rồi, ông... ông Poirot, phải không? Tôi sẽ không lộ gì hết. Tôi rất ngưỡng mộ ngài Mayfield, không bao giờ gây phiền cho ngài cả.
Bà ngồi vắt chân chữ ngũ, chiếc giầy vải nhảy nhót trên đầu ngón chân. Miệng vẫn cười tươi, nụ cười khoẻ khoắn và sung mãn.
- Vậy tôi có thể giúp các ông điều gì?
- Cảm ơn bà. Tối qua, bà đã chơi bài?
- Phải.
- Và, tất cả các quý bà đều lên gác đi ngủ cùng một lúc?
- Đúng vậy.
- Nhưng một bà quay lại tìm quyển sách. Đó là bà, phải không ạ ?
- Phải, tôi là người quay xuống đầu tiên.
- Bà nói đầu tiên là nghĩa thế nào? - Poirot hỏi ngay.
- Tôi trở lên ngay, rồi bấm chuông gọi cô hầu. Không thấy nó tới, tôi bấm nữa rồi đi ra ngoài. Tôi nghe thấy tiếng nó và gọi vào. Lúc nó chải tóc cho tôi, thấy nó bồn chồn, lo lắng, mấy lần để rơi bàn chải. Đến lúc nó ra khỏi phòng thì tôi thấy bà Julia đi lên cầu thang, bà nói với tôi là cũng xuống để lấy quyển sách. Lạ quá, ông thấy không?
Kết thúc câu nói, bà Vanderlyn nhoẻn một nụ cười nham hiểm. Hercule Poirot nghĩ bụng: bà này chẳng ưa gì phu nhân Julia.
- Vâng, lạ thật. Nhưng này, bà có nghe thấy cô hầu kêu?
- Có, nó nói như nhìn thấy một bóng ma trắng lơ lửng trên không. Vớ vẩn!
- Tối qua, phu nhân Julia bận đồ gì?
- Ô! Ông nghĩ thế ư? Phải, tôi hiểu. Bà ấy mặc đồ lụa trắng toát. Thế là rõ rồi. Cái con ngốc ấy nhìn trong tối chỉ thấy bóng trắng thấp thoáng... Bọn con gái ấy là mê tín lắm!
- Cô hầu này làm với bà đã lâu chưa?
- Ô, không. Mới được khoảng năm tháng.
- Tôi muốn gặp cô ấy, nếu bà không thấy phiền.
Bà Vanderlyn nhướn đôi lông mày, lạnh lùng đáp:
- Phiền hà gì đâu.
- Tôi muốn hỏi chuyện cô ta, bà hiểu chứ?
Poirot đứng dậy, chào:
- Thưa bà, tôi xin được nói lên lòng kính trọng vô cùng với bà.
Lần đầu tiên, bà Vanderlyn tỏ vẻ ngỡ ngàng:
- Ông tốt quá. Nhưng tại sao?
- Vì bà tự trang bị một cách hoàn hảo và rất tự tin.
Bà Vanderlyn ra vẻ ngượng ngập:
- Đó là một lời khen?
- Có thể là lời cảnh báo... chớ nhìn đời ngạo nghễ.
Bà Vanderlyn lại cười thoải mái và chìa tay:
- Ông Poirot thân mến, xin chúc ông thành công, và cảm ơn vì những lời tốt đẹp.
Bà đi ra.
«Bà chúc tôi thành công, nhưng tin là tôi sẽ thất bại - Poirot nghĩ bụng - Bà có vẻ chắc chắn lắm, khiến tôi phiền lòng".
Ông kéo chuông mạnh, và yêu cầu đưa cô hầu Léonie vào.
Ông quan sát kỹ cô ta: áo đen giản dị, tóc chải mượt, mắt cụp xuống.
- Cô cứ vào. Đừng sợ.
Cô ta run rẩy tiến lên. Poirot bất thần đổi giọng:
- Cô biết không, tôi trông thấy cô vừa mắt lắm.
Léonie phản ứng liền, liếc mắt, lí nhí:
- Ông nói quá.
- Cô có tưởng tượng không, tôi hỏi ông Carlile cô có xinh đẹp không, ông ta lại bảo là không biết.
Léonie nghếch cằm lên, vẻ coi thường:
- Cái ông đứng ngây như tượng?
- Cô mô tả đúng đấy.
- Cứ như là cả đời ông ta chưa nhìn thấy con gái bao giờ!
- Có thể vậy, thật thiệt thòi cho ông ta. Nhưng trong nhà này, còn nhiều người khác biết thưởng thức sắc đẹp chứ, phải không?
- Tôi không hiểu ông nói gì.
- Hiểu chứ, cô rất hiểu. Đêm qua cô đã bịa ra một chuyện lý thú về con ma hiện hình. Ngay lúc nghe nói cô đứng hai tay ôm đầu, tôi đã biết con ma chỉ là tưởng tượng. Con gái khi hoảng sợ phải đưa tay lên trái tim hoặc lên miệng để bịt tiếng kêu, còn nếu tay đưa lên đầu thì là chuyện khác. Có nghĩa là đầu tóc cô rối bù, cô đưa tay vuốt tóc!... Và bây giờ, cô nói sự thật xem. Tại sao cô kêu trên thang gác?
- Nhưng tôi trông thấy một bóng trắng thật mà.
- Thưa cô, đừng đánh giá tôi quá kém thông minh. Chuyện bịa ấy có thể lừa ông Carlile, không thể lừa Hercule Poirot. Sự thật là có người vừa ôm hôn cô, phải không? Và tôi đoán người ôm hôn cô là Reggie Carrington.
Lconie tinh quái nhìn Poirot:
- Ôi dào! Dù sao, một cái hôn thì có nghĩa lý gì?
- Vậy sự thực là cái gì? - Poirot hỏi.
- Cậu ấy đi lên gác ngay sau tôi, rồi bất thần ôm ngang lưng tôi... Tất nhiên tôi bị bất ngờ và kêu. Biết thế tôi không nói gì cho xong. Nhưng cậu ấy nhẩy xổ vào tôi như mèo thấy mỡ. Vừa vặn, cửa văn phòng mở, ông thư ký chạy ra, cậu chủ biến ngay lên gác, còn tôi đứng như trời trồng. Phải nghĩ ra cái gì để nói...
- Và cô bịa chuyện con ma?
- Vâng, chỉ nghĩ ra được cách ấy. Thật vớ vẩn, nhưng biết làm sao?
- Thế là đã rõ. Tôi đoán ngay mà.
Léonie ném một cái nhìn khiêu khích:
- Ông rất thông minh và rất khả ái.
- Tôi sẽ không gây phiền phức cho cô về chuyện này, ngược lại, cô phải giúp tôi một việc.
- Cần việc gì, tôi làm.
- Cô biết gì về công việc của bà chủ cô?
Cô gái nhún vai:
- Không biết gì nhiều. Tất nhiên, tôi có ý kiến riêng...
- Nghĩa là?
- Tôi để ý thấy bạn của bà chủ đều là quân nhân, thuỷ thủ hoặc phi công. Có cả những quí ông người nước ngoài đến thăm bà rất kín đáo. Bà chủ còn đẹp lắm, nhưng nhan sắc chắc chẳng còn được mãi mãi. Thanh niên trẻ chuộng bà lắm, họ tâng bốc bà hơi quá. Nhưng đó chỉ là một ý riêng. Bà chủ không chuyện trò mấy với tôi.
- Cô muốn nói rằng bà hành động có một mình?
- Đúng vậy, thưa ông.
- Nói cách khác, cô không giúp tôi được gì?
- E rằng không. Nếu giúp được, tôi làm ngay.
- Hôm nay, bà chủ cô có đang vui không?
- Ồ! Rất vui, từ khi đến đây bà rất thoải mái. Tôi biết tính bà chủ, bà rất đang hồ hởi.
- Có vẻ đắc thắng?
- Đúng thế đấy ạ.
Poirot buồn bã gật đầu:
- Tôi thấy như vậy hơi khó mà chịu đựng. Nhưng không tránh khỏi. Xin cảm ơn, cô có thể lui.
Léonie đưa mắt liếc:
- Cảm ơn ông. Nếu gặp ông trong cầu thang, tôi sẽ không kêu đâu.
Poirot làm bộ nghiêm:
- Cô bé ơi, tôi già rồi, dính vào chuyện phù phiếm làm gì?
Léonie cười khúc khích rồi đi thẳng.

* * *

Còn lại một mình, Poirot trở nên lo lắng, và bây giờ đến lượt phu nhân Julia. Không biết bà ta sẽ nói gì đây?
Phu nhân Julia mạnh dạn bước vào, nghiêng đầu khả ái và ngồi xuống chiếc ghế Poirot đưa mời.
- Ngài Mayfleld nói ông muốn hỏi tôi vài câu. Tôi xin nghe.
- Đó là về cái đêm qua, thưa bà, sau khi đánh bài xong thì như thế nào?
- Chồng tôi cho rằng đánh ván nữa thì quá khuya, tôi liền đi ngủ.
- Rồi sau nữa?
- Tôi ngủ.
- Có vậy thôi?
- Phải. E rằng tôi không cung cấp được điều gì đáng kể. Cái... cái vụ mất trộm xảy ra lúc nào?
- Chỉ sau lúc bà lên phòng một lát.
- Cụ thể, mất cái gì?
- Tài liệu mật, thưa bà.
- Quan trọng không?
- Rất quan trọng.
Bà Julia hơi cau mày:
- Những giấy tờ có giá trị?
- Vâng, nó đáng giá một số tiền lớn.
- Tôi hiểu.
Im lặng một lát.
- Bà cho biết về cuốn sách - Poirot nói.
- Cuốn sách? - Bà Julia hỏi lại, thực sự ngạc nhiên.
- Vâng. Theo bà Vanderlyn, chỉ một lát sau khi ba bà rút lui, bà lại đi xuống tìm sách.
- À phải, đúng thế.
- Có nghĩa là thực ra bà không ngủ ngay sau khi lên phòng? Bà đã xuống lại phòng khách?
- Đúng thế, tôi quên mất.
- Và trong lúc ở đó, bà có nghe thấy tiếng kêu?
- Không... Có... Tôi không rõ.
- Nào nào, ở phòng khách tất bà phải nghe thấy.
Julia hất đầu ra sau, tuyên bố rành mạch:
- Tôi không nghe thấy gì.
Poirot chỉ nhướn lông mày, không nói; sự im lặng trở nên khó chịu. Đột nhiên Julia hỏi:
- Người ta làm gì?
- Việc gì cơ ạ? Tôi không hiểu.
- Về vụ trộm. Cảnh sát phải làm gì chứ?
- Cảnh sát không được mời. Tôi là người được giao việc này.
Bà nhìn đăm đăm vào Poirot. Đôi mắt đen láy như muốn chọc thủng bộ mặt bình thản của ông, cuối cùng chúng phải cụp xuống.
- Ông không thể nói các ông định làm gì?
- Tôi chỉ có thể bảo đảm sẽ không bỏ sót chi tiết nào...
- Để bắt tên trộm , hay để... tìm lại tài liệu?
- Tìm lại là ưu tiên số một, thưa bà.
Thái độ phu nhân Julia thay đổi, bà bỗng trở nên lơ đãng, chán nản:
- Phải, đó là điều chính. (Lại im lặng). Ông Poirot, ông cần hỏi gì nữa không ?
- Không, thưa bà; tôi không giữ bà lâu hơn nữa.
- Cảm ơn.
Ông mở cửa, bà đi ra không thèm nhìn lại.
Poirot quay trở về gần lò sưởi; ông đang kê dịch mấy đồ trang trí trên đó thì ngài Mayfield đi vào qua chiếc cửa đồng thời là cửa sổ.
- Thế nào? - Mayfleld hỏi.
- Rất tốt. Các sự kiện dần hiện lên như chúng đã diễn ra.
Mayfleld ngạc nhiên.
- Vậy ông bằng lòng lắm?
- Không chỉ bằng lòng, mà mãn nguyện.
- Thực ra tôi chưa hiểu.
- Tôi đâu có lang băm như ông nghĩ...
- Tôi có bao giờ nói...
- Không nói, nhưng ông nghĩ thế! Không sao, tôi đâu có phật ý. Đôi khi cũng cần giữ một thái độ nhất định.
Ngài Mayfield nhìn Poirot, vẻ phân vân. Hercule Poirot làm ông ngỡ ngàng, muốn coi thường mà không được. Có một cái gì cho ông thấy cái người bé lũn cũn này không phải là vớ vẩn như ông nghĩ; ngược lại, ông luôn biết nhận ra tài năng khi nào nó có thật. Ông nói:
- Thôi thì, chúng tôi ở trong tay ông. Bây giờ ông khuyên tôi thế nào?
- Ông có đuổi khách khứa đi được không?
- Có thể... Tôi chỉ cần nói phải đi London vì chuyện này. Họ sẽ giải tán ngay.
- Tốt, vậy ông hãy làm như thế.
- Ông cho là...?
- Tôi tin đó là biện pháp khôn ngoan nhất.
Ngài Mayfield nhún vai:
- Một khi ông đã nói vậy...
Và đi ra.
0
CHƯƠNG VIII

Sau bữa ăn trưa, khách khứa ra về. Bà Vanderlyn và bà Macatta đi bằng xe lửa, gia đình Carrington có xe riêng. Poirot đang ở trong sảnh lớn khi bà Vanderlyn đến chào chủ nhà:
- Tôi rất buồn biết ông đang gặp rắc rối. Hy vọng tình hình sẽ sáng sủa, tôi sẽ không nói gì với ai hết.
Bà bắt tay ngài Mayfield rồi lên xe để ra ga.
Bà Macatta đã ngồi sẵn trong xe, bà chia tay mọi người một cách lạnh nhạt.
Bỗng Léonie đang đứng ngoài với anh lái xe chạy vào:
- Vali của bà chủ không có trong xe? - Cô ta kêu.
Sau khi xem xét các nơi, ngài Mayfield tìm thấy nó đặt cạnh chiếc hòm gỗ. Léonie mừng rỡ, cầm lấy đưa ra xe.
Bà Vanderlyn ngó người qua cửa xe, đưa một phong bì cho ngài Mayfield:
- Nhờ ông lúc nào gửi thư thì gửi dùm tôi luôn. Tôi cầm, khi về đến thành phố, có khi quên mất.
Ngài George Carrington bao giờ cũng rất đúng giờ, luôn nhìn đồng hồ.
- Đến giờ rồi, mau lên. Phải đi nhanh, khéo các bà nhỡ tàu đấy.
- Ồ - Bà Julia nói - làm gì mà ông rối lên. Các bà ấy nhỡ, mình có nhỡ đâu mà sợ?
Ông chồng nhìn vợ, vẻ không đồng tình. Chiếc Rolls đi rồi, Reggie lái chiếc xe nhà đỗ trước cổng.
Gia đình đem hành lý ra. Reggie đứng coi họ xếp lên xe.
Bỗng Poirot thấy một bàn tay túm lấy áo mình.
- Ông Poirot - bà Julia thì thầm - tôi cần nói với ông một điều.
Bà kéo Poirot vào phòng khách nhỏ, đóng cửa cẩn thận, thì thào:
- Có đúng như ông nói, ngài Mayfield chỉ cần tìm lại sơ đồ?
- Tôi chưa hiểu rõ bà nói gì.
- Ông hiểu quá rõ đi chứ! Tôi đề nghị là... người lấy trộm sẽ không bị nêu tên nếu trả lại tài liệu.
- Và bao giờ thì trả ?
- Nhất định chỉ trong mười hai giờ tới.
- Bà hứa chắc như vậy?
- Tôi bảo đảm.
Poirot không đáp, bà lại giục:
- Ông có thể cam đoan là vụ trộm sẽ được giữ kín?
Poirot trả lời hết sức nghiêm túc:
- Có, tôi cam đoan với bà.
- Thế thì tốt rồi!
Bà vội vã chạy ra, và ít phút sau Poirot nghe tiếng xe nổ máy. Ông trở về văn phong nơi ngài Mayfield đang đợi.
- Thế nào? - Mayfleld hỏi.
Poirot chìa hai bàn tay:
- Thưa ngài, vụ án đã kết thúc.
- Cái gì?
Poirot nhắc lại từng câu chữ bà Julia đã nói.
Mayfield trố mắt kinh ngạc:
- Như vậy nghĩa là? Tôi không hiểu.
- Rõ rồi còn gì. Bà Julia đã lấy cắp sơ đồ.
- Ông nói là chính tay bà ấy lấy?
- Tất nhiên không. Bà Julia có thể ham mê bài bạc, song không phải kẻ cắp. Nhưng nếu bà đề nghị trả lại, có nghĩa là tài liệu ở trong tay ông chồng hoặc đứa con. Nhưng ngài George Carrington cùng đi với ông ngoài thềm, vậy là anh con trai. Tôi hình dung sự việc đêm qua như sau.
“Bà Julia lên phòng con trai, không thấy cậu ta ở đó, liền xuống nhà tìm, cũng không thấy. Sáng nay, khi biết tin vụ trộm, nghe thấy con trai khai đã lên thẳng phòng ngủ và ngủ luôn, bà biết con nói dối. Bà biết tính cách yếu đuối của con, con bà lại đang túng tiền. Bà cũng đã nhận ra cậu con say mê bà Vanderlyn. Và bà đã nói rõ hết mọi chuyện: bà Vanderlyn đã xúi Reggie lấy trộm sơ đồ. Nhưng bà Julia cũng quyết đóng vai trò của mình. Bà sẽ bắt Reggie thú nhận, lấy lại sơ đồ và gửi trả.
- Tất cả chuyện này thật vô lý! - Mayfield thốt lên.
- Phải, vô lý, nhưng bà Julia đâu có biết. Điều mà tôi, Hercule Poirot, tôi biết, thì bà không biết. Chàng Reggie trẻ tuổi đêm qua không ăn trộm tài liệu, mà còn mải đi tán tỉnh cô hầu của bà Vanderlyn.
- Rắm rối qua như vậy vụ án chưa kết thúc.
- Nó đã kết thúc, vì tôi, Hercule Poirot, tôi biết sự thật. Ngài không tin? Hôm qua, lúc tôi nói tôi biết sơ đồ ở đâu, ngài cũng không tin. Tuy nhiên, đó là sự thật, tài liệu vẫn còn ở trong tay ta.
- Ở đâu?
- Nó ở trong túi của ngài!
Im lặng một lát.
- Ông Poirot, ông nắm chắc những điều ông nói chứ?
- Phải, tôi biết chắc. Tôi biết tôi đang nói với một người cực kì khôn khéo. Ngay từ đầu, ông vốn cận thị, mà lại đoán chắc đã nhìn thấy bóng người chạy trốn qua cửa sổ, điều đó khiến tôi thấy lạ. Ông cứ muốn giả thuyết ấy - có người vào lấy cắp rồi chạy thoát - phải được chấp nhận. Tại sao? Sau này, tôi lần lượt loại trừ mọi khả năng. Bà Vanderlyn ở trên gác; ngài George cùng đi với ông ngoài thềm; Reggie tán cô hầu trên cầu thang; bà Macatta ở trong phòng mình. (Phòng bà này ở cạnh phòng bà phục vụ, và bà ta ngáy như bò rống). Đành rằng bà Julia ở dưới phòng khách, nhưng rõ ràng bà coi Reggie là thủ phạm.
“Còn lại hai khả năng: hoặc là Carlile đã không để sơ đồ lên bàn, mà bỏ vào túi mình (là điều vô lý vì như ông nói hắn có thể sao chụp, không cần lấy cắp), hoặc là sơ đồ có ở trên bàn lúc ông lại gần, và như vậy nó chỉ có thể ở trong túi ông. Trường hợp ấy, mọi thứ đều sáng tỏ.
“Ông khăng khăng nói nhìn thấy bóng người. Ông ra sức bào chữa, bênh vực Carlile, và ông ngần ngừ không muốn ngài George mời tôi đến giúp.
“Điều duy nhất làm tôi băn khoăn, là động cơ. Tôi tin ông là con người chân chính, trung thực, điều đó khỏi phải bàn. Điều ấy nhìn thấy rõ, vì ông cố tránh để những người vô can khỏi bị nghi ngờ. Vậy lý do của vụ trộm vô lý này là gì?
Tôi suy nghĩ mãi, rồi mới hiểu ra. Cái vụ rắc rối trong sự nghiệp của ông mấy năm, lời cam đoan của Ngài Thủ tướng chứng nhận ông không hề thương lượng bậy bạ gì với cái cường quốc nước ngoài nọ, mặc dù lời cam đoan đó không hoàn toàn đúng, và có một tài liệu nào đó - một bức thư chẳng hạn - chứng tỏ là ông đã thực sự nhúng tay vào cái việc đã được công khai phủ nhận? Hồi đó, Thủ tướng phải đính chính là vì lợi ích của quốc gia. Nhưng không có gì báo đảm rằng bây giờ, ông sắp lên chức vụ quan trọng nhất trong chính phủ, có kẻ nào sẽ khuấy quá khứ lên để làm tan nát sự nghiệp của ông ?
“Tôi đoán chừng bức thư ấy vẫn nằm trong tay một chính phủ nào đó, và họ đề nghị với ông trao đổi nó lấy sơ đồ kiểu máy bay ném bom mới. Người khác sẽ từ chối... nhưng ông thì không! Bà Vanderlyn là người môi giới vụ thương lượng này; bà ta, được sự đồng ý của ông, đến đây để trao đổi việc đó. Ông đã tự lộ mình khi công nhận đã không làm gì để giăng bẫy bà ta. Sự thú nhận ấy đã vô hiệu hoá lý do mà ông viện ra để mời bà ta.
«Ông bày đặt ra vụ trộm này, rồi đổ thừa cho bóng người chạy trốn qua thềm, qua đó đồng thời khiến cho Carlile khỏi bị qui tội, vì dù anh ta có không bó phòng đi ra thì tên trộm vẫn có thể lẻn vào đánh cắp vì bàn giấy đặt rất gần cửa sổ, trong khi Carlile quay lưng lại, lúi húi với két sắt. ông đi thẳng tới bàn, cầm lấy cái sơ đồ, giữ trong người cho đến lúc, theo thoả thuận trước, ông bỏ nó vào trong vali của bà Vanderlyn. Trao đổi lại, bà này trả ông lá thư nguy hại kia, bằng cách đưa ông một phong bì nhờ gửi hộ ra bưu điện.
- Ông đã dựng lại đúng kịch bản vụ việc - Mayfield nói - Hẳn ông đánh giá tôi là một tên khốn nạn ti tiện?
Poirot giơ tay ngăn:
- Không đến nỗi thế, ngài Mayfield. Ngược lại, tôi cho ông là người cực kì thông minh. Ý nghĩ đó chợt đến với tôi trong lúc trò chuyện với ông đêm trước. Ông là một kỹ sư thượng hạng, và tôi tin là sẽ có những thay đổi tinh tế trong bản sơ đồ, những thay đổi rất khéo để cho người nhận nó khó tìm ra được chỗ nào trục trặc, khiến rốt cục máy bay vẫn không hoàn hảo như nó phải thế! Cái cường quốc nước ngoài kia có nắm được sơ đồ ấy cũng là vô dụng... họ sẽ rất thất vọng. Tôi tin như vậy.
Một lát im lặng, rồi ngài Mayfield nói:
- Ông Poirot, ông quả là thông minh. Tôi chỉ yêu cầu ông tin cho một điều: là tôi tin ở tôi. Tôi tin mình là người cần thiết cho nước Anh để lãnh đạo nước này vượt qua cơn khủng hoảng mà tôi cảm thấy sắp tới gần. Nếu không thật lòng tin như vậy, tôi sẽ không hành động như vừa rồi, mà chỉ cần cố gắng thương lượng, thoả hiệp để mình vẫn ung dung an hưởng lạc thú cuộc đời Phải bố trí khéo như thế để cứu mình thoát khỏi tai hoạ.
- Ô! - Poirot kêu lên - nếu không biết khéo léo như vậy, thì sao trở thành chính khách thực thụ!

HẾT
0
Cảm ơn HanAn đã đánh máy góp sức cho thư viện VNTQ

Ba Điều Bí Ẩn đã mang vào thư viện

Thân chúc HanAn năm mới 2013 nhiều may mắn, vui vẻ, an lành



📎 happyNewyear
0
«« « 1 2 » »»