Con gái đòi được tôn trọng. Con gái đăng ký vào các đội tình nguyện. Con gái học chính trị và kinh tế... Tất cả những điều này đưa các chàng trai đến đâu nhỉ?
Ðàn ông con trai ai lại khóc - đó là những gì tất cả mọi người nói. Nhưng bạn cứ thử xem phim truyền hình xem: những người đàn ông vẫn khóc, mà các cô gái vẫn chết mê chết mệt!
Nói thẳng ra, liệu những chàng trai có "được cho phép" khóc không? Cuộc "đối thoại" nhỏ này được thực hiện với Huy Giang (19t), Phan Huy (19t), Lê Minh (22t), Duy Long (20t).
HG: Tôi nghĩ nên đặt lại câu hỏi là, liệu một chàng trai trưởng thành có muốn bị nhìn thấy mình khóc không?
PH: Phải được khóc chứ, tại sao không? Chẳng lẽ điều đó phạm pháp?
LM: Phải được chứ! Nước mắt có phải là vô dụng đâu?
DL: Tại sao không? Ai chẳng có cảm xúc?
«¤» Các cô gái lúc nào cũng đòi bình đẳng giới. Nếu nghĩ rằng con trai không được phép khóc còn con gái thì được, thì chẳng khác nào chính các cô lại tạo ra "tiêu chuẩn kép" J.
Lúc nào thì con trai khóc là hợp lý? Tại sao?
HG: Các chàng trai nên "tiết kiệm" việc khóc lóc cho những trường hợp thực sự buồn, như mất một người thân chẳng hạn.
PH: Khi bị đau kinh khủng, như bị đá vào... chỗ mà bạn biết là chỗ nào rồi đấy... haha...
LM: Bất kỳ khi nào chúng tôi muốn, tất nhiên.
DL: Có lẽ là lúc mất một người thân yêu. Khi một chàng trai yêu thương một người nào đó, anh ta sẽ coi người đó là một phần của mình. Mất người đó cũng như mất một phần cơ thể vậy. Chưa kể đến cảm xúc và kỷ niệm ...
«¤» Thực tế, khi nỗi buồn mà bạn trải qua quá lớn để có thể bị giữ lại thì việc bạn dùng nước mắt để giải toả những cảm xúc đó là hoàn toàn tốt cho sức khoẻ và thần kinh. Tương tự, khi bạn vui tới mức độ không điều khiển được, bạn cũng có thể khóc để chia sẻ niềm vui đó.
Khi nào thì một chàng trai bị coi là quá "nữ tính"?
HG: Khóc khi phải đi xa nhà, đi nghĩa vụ quân sự chẳng hạn.
PH: Khi nhận cú đá như tôi nói lúc nãy và khóc thét lên... haha...
LM: Khi thay vì khóc lặng lẽ thì cậu ta lại thút thít, rồi nức nở, thậm chí kêu gào và than thở.
DL: Khi cậu ta khóc vì mất một thứ mà rõ ràng cậu ta cũng chẳng xứng đáng có.
«¤» Khi một cậu con trai khóc như đóng kịch và dùng nước mắt để hy vọng sự đồng tình của mọi người... Hmm... tính đàn ông của cậu ta đâu nhỉ?
Trong phim truyền hình Hàn Quốc, nam diễn viên chính cũng hay khóc. Nhưng các cô gái vẫn mê! Phải chăng đó là mẫu đàn ông mới?
HG: Tôi không thích xem phim truyền hình, nhưng đã là phim truyền hình thì có chiều hướng cường điệu một chút... Thực ra, tôi thấy các cô gái thích nam diễn viên chính chỉ vì trông họ rất đẹp. Nếu trông bạn cực kỳ đẹp trai thì các cô gái sẽ không quan tâm mấy tới việc bạn khóc hay cười... haha...
PH: Ngày xưa làm con trai dễ hơn nhiều. Chỉ có đúng một kiểu: lịch sự và nam tính. Nhưng bây giờ thì chúng tôi cứ lộn xộn hết cả lên. Nếu tỏ ra mạnh mẽ thì lại bị cho rằng quá cứng nhắc. Nếu tỏ ra mềm mỏng hơn một chút thì bị coi là ai. Chả hiểu thế nào nữa!
LM: Tôi nghĩ các nhân vật trong phim khóc chỉ để tạo hiệu ứng về cảm xúc thôi...
DL: Tôi thì nghĩ điều đó là tốt. Con trai cũng có những cảm xúc mạnh mẽ. Họ cứ luôn phải chịu đựng quan niệm rằng con trai không được khóc. Còn bây giờ, TV đã cho thấy hình ảnh đàn ông thực tế hơn. Tất nhiên, tôi nghĩ đôi khi đừng quá phóng đại vì sẽ làm hỏng hình ảnh đàn ông và trông sẽ không ra sao cả. Nhân tiện, tôi không thích phim truyền hình HQ.
«¤» Bạn hãy hỏi các nhà biên kịch và đạo diễn xem! Nếu diễn viên nữ có thể tỏ rõ kỹ năng diễn xuất của mình bằng nước mắt thì diễn viên nam cũng phải tỏ rõ tài năng chứ! Nói thế thôi, thực tế cũng khó chấp nhận khi nhìn các diễn viên nam cứ khóc nức lên... Ai cũng biết là đàn ông có thể khóc, nhưng... ít thì tốt hơn.
Ðàn ông con trai ai lại khóc - đó là những gì tất cả mọi người nói. Nhưng bạn cứ thử xem phim truyền hình xem: những người đàn ông vẫn khóc, mà các cô gái vẫn chết mê chết mệt!
Nói thẳng ra, liệu những chàng trai có "được cho phép" khóc không? Cuộc "đối thoại" nhỏ này được thực hiện với Huy Giang (19t), Phan Huy (19t), Lê Minh (22t), Duy Long (20t).
HG: Tôi nghĩ nên đặt lại câu hỏi là, liệu một chàng trai trưởng thành có muốn bị nhìn thấy mình khóc không?
PH: Phải được khóc chứ, tại sao không? Chẳng lẽ điều đó phạm pháp?
LM: Phải được chứ! Nước mắt có phải là vô dụng đâu?
DL: Tại sao không? Ai chẳng có cảm xúc?
«¤» Các cô gái lúc nào cũng đòi bình đẳng giới. Nếu nghĩ rằng con trai không được phép khóc còn con gái thì được, thì chẳng khác nào chính các cô lại tạo ra "tiêu chuẩn kép" J.
Lúc nào thì con trai khóc là hợp lý? Tại sao?
HG: Các chàng trai nên "tiết kiệm" việc khóc lóc cho những trường hợp thực sự buồn, như mất một người thân chẳng hạn.
PH: Khi bị đau kinh khủng, như bị đá vào... chỗ mà bạn biết là chỗ nào rồi đấy... haha...
LM: Bất kỳ khi nào chúng tôi muốn, tất nhiên.
DL: Có lẽ là lúc mất một người thân yêu. Khi một chàng trai yêu thương một người nào đó, anh ta sẽ coi người đó là một phần của mình. Mất người đó cũng như mất một phần cơ thể vậy. Chưa kể đến cảm xúc và kỷ niệm ...
«¤» Thực tế, khi nỗi buồn mà bạn trải qua quá lớn để có thể bị giữ lại thì việc bạn dùng nước mắt để giải toả những cảm xúc đó là hoàn toàn tốt cho sức khoẻ và thần kinh. Tương tự, khi bạn vui tới mức độ không điều khiển được, bạn cũng có thể khóc để chia sẻ niềm vui đó.
Khi nào thì một chàng trai bị coi là quá "nữ tính"?
HG: Khóc khi phải đi xa nhà, đi nghĩa vụ quân sự chẳng hạn.
PH: Khi nhận cú đá như tôi nói lúc nãy và khóc thét lên... haha...
LM: Khi thay vì khóc lặng lẽ thì cậu ta lại thút thít, rồi nức nở, thậm chí kêu gào và than thở.
DL: Khi cậu ta khóc vì mất một thứ mà rõ ràng cậu ta cũng chẳng xứng đáng có.
«¤» Khi một cậu con trai khóc như đóng kịch và dùng nước mắt để hy vọng sự đồng tình của mọi người... Hmm... tính đàn ông của cậu ta đâu nhỉ?
Trong phim truyền hình Hàn Quốc, nam diễn viên chính cũng hay khóc. Nhưng các cô gái vẫn mê! Phải chăng đó là mẫu đàn ông mới?
HG: Tôi không thích xem phim truyền hình, nhưng đã là phim truyền hình thì có chiều hướng cường điệu một chút... Thực ra, tôi thấy các cô gái thích nam diễn viên chính chỉ vì trông họ rất đẹp. Nếu trông bạn cực kỳ đẹp trai thì các cô gái sẽ không quan tâm mấy tới việc bạn khóc hay cười... haha...
PH: Ngày xưa làm con trai dễ hơn nhiều. Chỉ có đúng một kiểu: lịch sự và nam tính. Nhưng bây giờ thì chúng tôi cứ lộn xộn hết cả lên. Nếu tỏ ra mạnh mẽ thì lại bị cho rằng quá cứng nhắc. Nếu tỏ ra mềm mỏng hơn một chút thì bị coi là ai. Chả hiểu thế nào nữa!
LM: Tôi nghĩ các nhân vật trong phim khóc chỉ để tạo hiệu ứng về cảm xúc thôi...
DL: Tôi thì nghĩ điều đó là tốt. Con trai cũng có những cảm xúc mạnh mẽ. Họ cứ luôn phải chịu đựng quan niệm rằng con trai không được khóc. Còn bây giờ, TV đã cho thấy hình ảnh đàn ông thực tế hơn. Tất nhiên, tôi nghĩ đôi khi đừng quá phóng đại vì sẽ làm hỏng hình ảnh đàn ông và trông sẽ không ra sao cả. Nhân tiện, tôi không thích phim truyền hình HQ.
«¤» Bạn hãy hỏi các nhà biên kịch và đạo diễn xem! Nếu diễn viên nữ có thể tỏ rõ kỹ năng diễn xuất của mình bằng nước mắt thì diễn viên nam cũng phải tỏ rõ tài năng chứ! Nói thế thôi, thực tế cũng khó chấp nhận khi nhìn các diễn viên nam cứ khóc nức lên... Ai cũng biết là đàn ông có thể khóc, nhưng... ít thì tốt hơn.