Thăm thẳm
hoa mãi trầm ngâm thơ bỗng say
hồn xưa ngỡ một kiếp lưu đày
tầm dương xao mấy mùa ưá lệ
ai bước thềm trăng nhớ nét gầy
chơi vơi buông khúc đàn hoang vọng
giai điệu trong ngần theo lá phai
dường như âm sắc tràn thinh lặng
ai đến hiên đời như nắng mai
hương vẫn ngàn năm vương áo em
kìa ai xao xuyến vọng êm đềm
trầm dâng thanh thoát thời yêu dấu
khắc khoải vô bờ con sóng đêm
một vầng trăng lạnh cõi mong manh
tìm trong thao thức những chân thành
đời ai thanh thoát đời sương khói
bao chứa chan lay giữa mộng lành
vườn thơ ai thoáng buông mành
cho người cô lữ dạ đành ngẩn ngơ
cung đàn trổi nhịp tiêu sơ
ngỡ ngàng hoan khúc bơ vơ dạt dào
tơ lòng thoang thoảng ngọt ngào
chênh vênh thôi những xôn xao buổi đầu
còn nơi giây phút nhiệm mầu
long lanh ánh mắt tương cầu vàng son
có là âm sắc mõi mòn
trầm dâng thác vọng vuông tròn ước mơ
có là một thuở dại khờ
ta về nơi chốn ngu ngơ bạc lòng
áo nhàu gió thổi mênh mông
tìm đâu mấy chữ tâm đồng hỡi ai
cung thương còn nức nở
phiến mây còn chơ vơ
ngàn năm nghe gió hát
tiếng nhạc lòng trăng thơ ...
vad