<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-10 01:33:58sen dat>
Tư Đề đi chợ Tết.
Tư Đề thất thểu đi như người mất hồn miệng làu bàu hậm hực: Tức quá đi!.. Rõ ràng mình nằm mơ thấy bao nhiêu là rắn nhỏ bu quanh mình nên đánh ngay con số 32 vậy mà trật lất mới kỳ. Trời đã xế mà nắng vẫn còn chang chang làm Tư Đề càng thêm đói và khát định rảo bước thât nhanh về nhà thì điện thoại di động réo. Móc điện thoại ra Tư đề nghe tiếng mụ vợ léo nhéo:"Anh ơi! Anh ở đâu đó?"
_Còn ở đâu nữa, ở ngoài phố dò đề chứ ở đâu nữa, tui về ngay đây!
_Vậy thì anh ghé vào chợ mua cho em ít rau thơm và cà chua luôn nha.
_Thôi đi bà, tui đang mệt đây!
_Thôi mà ông xã, giúp em với giờ em đang lu bu sửa soạn luộc gà cúng tất niên đón năm Quý tị không đi được đâu!
_Ủa ra hôm nay cúng tất niên à, lu bu chuyện đề đóm quên luôn cả tết, thôi được rồi để tui mua cho!
Tư Đề bước vào khu chợ rau thưa thớt người, chân đi hai hàng xảnh xẹ. Đúng là chợ thời buổi suy thoái có khác! Chả bù với mọi năm giờ này chen chúc muốn nghẹt thở luôn. Những cô bán hàng mặt mày đang bí xị vì cận tết mà hàng ế ẩm, mắt bỗng sáng hẳn lên khi thấy bóng Tư Đề. Những mớ rau được bày la liệt. Nào là hành ngò, cà rốt, cà chua, bí đỏ, dưa leo, đậu bắp..Vừa đi Tư Đề vừa xem xét ngắm nghía, một lúc thì dừng lại trước hàng xà lách hỏi: "cái này nhiêu một ký?.
Cô bán xà lách mừng quá lắp bắp:"Thôi chiều rồi em bán anh mười lăm ngàn đó!"
Tư Đề nhún vai trề môi:"Mắc quá!" Vừa chê vừa lê bước tới hàng kế bên, cô bán xà lách quýnh quáng sợ mất khách níu áo Tư Đề năn nỉ ỉ ôi:"Thôi mà anh, mua em đi anh, của em sạch mà tươi nữa, em nói thiệt giá rẻ như bèo rồi mà anh còn chê gì nữa ..."
Hàng loạt những lời mời chào tranh giành vội vàng nhao nhao "Mua của em này anh, qua đây em bán rẻ cho" "Cái con kia sao mày tranh khách của tao?Mày muốn tao cho mày mấy cái bạt tai không?" "Anh ơi, đừng mua của tụi nó qua đây em bán cho, của em có bốn ngàn đồng thôi, nhanh nhanh qua đây em bán cho..."Đứng giữa những cô gái đang quấn lấy mình năn nỉ Tư Đề bỗng thấy khoái chí nheo nheo mắt nhìn cô gái xinh xinh hai má hồng hồng ngồi bán chanh hỏi trỏng: "Của cô em bán sao đây? Nói giá đi rồi anh mua cho!" Tư Đề vừa dứt lời bỗng một cái giọng ồm ồm vang lên:"Tổ cha mi, mi đi mua đồ răng lại chọc gái rứa mi?.Mi hỏi mua chanh răng không hỏi cho rõ ràng mà hỏi trống không rứa mi! Có mua chanh thì mua đi không thì cút ngay đừng có mà xớ rớ nơi ni chọc cháu gái tau, tau nện cho cái giờ!" Tư Đề nhìn qua bên thấy một mụ già bán ớt cái miệng nhai trầu bỏm bẻm đỏ lòm đang chống nạnh hầm hừ, Tư Đề nghĩ thầm: "Chết cha rồi! Lẽ nào lại ứng với giấc mơ hôm qua! Hôm qua mình mơ thấy nhiều rắn bu quanh mình, có một con đen xì to thù lù ngoác cái mồm đỏ quạch nhớ lại sao giông giống mụ này quá đi!. Tư Đề vội vàng thoát ra khỏi khu chợ không còn dám ngoảnh đầu lại nữa. Năm Quý Tị sắp tới phải lánh xa rắn thôi
Tác giả Sen Đất
Tư Đề thất thểu đi như người mất hồn miệng làu bàu hậm hực: Tức quá đi!.. Rõ ràng mình nằm mơ thấy bao nhiêu là rắn nhỏ bu quanh mình nên đánh ngay con số 32 vậy mà trật lất mới kỳ. Trời đã xế mà nắng vẫn còn chang chang làm Tư Đề càng thêm đói và khát định rảo bước thât nhanh về nhà thì điện thoại di động réo. Móc điện thoại ra Tư đề nghe tiếng mụ vợ léo nhéo:"Anh ơi! Anh ở đâu đó?"
_Còn ở đâu nữa, ở ngoài phố dò đề chứ ở đâu nữa, tui về ngay đây!
_Vậy thì anh ghé vào chợ mua cho em ít rau thơm và cà chua luôn nha.
_Thôi đi bà, tui đang mệt đây!
_Thôi mà ông xã, giúp em với giờ em đang lu bu sửa soạn luộc gà cúng tất niên đón năm Quý tị không đi được đâu!
_Ủa ra hôm nay cúng tất niên à, lu bu chuyện đề đóm quên luôn cả tết, thôi được rồi để tui mua cho!
Tư Đề bước vào khu chợ rau thưa thớt người, chân đi hai hàng xảnh xẹ. Đúng là chợ thời buổi suy thoái có khác! Chả bù với mọi năm giờ này chen chúc muốn nghẹt thở luôn. Những cô bán hàng mặt mày đang bí xị vì cận tết mà hàng ế ẩm, mắt bỗng sáng hẳn lên khi thấy bóng Tư Đề. Những mớ rau được bày la liệt. Nào là hành ngò, cà rốt, cà chua, bí đỏ, dưa leo, đậu bắp..Vừa đi Tư Đề vừa xem xét ngắm nghía, một lúc thì dừng lại trước hàng xà lách hỏi: "cái này nhiêu một ký?.
Cô bán xà lách mừng quá lắp bắp:"Thôi chiều rồi em bán anh mười lăm ngàn đó!"
Tư Đề nhún vai trề môi:"Mắc quá!" Vừa chê vừa lê bước tới hàng kế bên, cô bán xà lách quýnh quáng sợ mất khách níu áo Tư Đề năn nỉ ỉ ôi:"Thôi mà anh, mua em đi anh, của em sạch mà tươi nữa, em nói thiệt giá rẻ như bèo rồi mà anh còn chê gì nữa ..."
Hàng loạt những lời mời chào tranh giành vội vàng nhao nhao "Mua của em này anh, qua đây em bán rẻ cho" "Cái con kia sao mày tranh khách của tao?Mày muốn tao cho mày mấy cái bạt tai không?" "Anh ơi, đừng mua của tụi nó qua đây em bán cho, của em có bốn ngàn đồng thôi, nhanh nhanh qua đây em bán cho..."Đứng giữa những cô gái đang quấn lấy mình năn nỉ Tư Đề bỗng thấy khoái chí nheo nheo mắt nhìn cô gái xinh xinh hai má hồng hồng ngồi bán chanh hỏi trỏng: "Của cô em bán sao đây? Nói giá đi rồi anh mua cho!" Tư Đề vừa dứt lời bỗng một cái giọng ồm ồm vang lên:"Tổ cha mi, mi đi mua đồ răng lại chọc gái rứa mi?.Mi hỏi mua chanh răng không hỏi cho rõ ràng mà hỏi trống không rứa mi! Có mua chanh thì mua đi không thì cút ngay đừng có mà xớ rớ nơi ni chọc cháu gái tau, tau nện cho cái giờ!" Tư Đề nhìn qua bên thấy một mụ già bán ớt cái miệng nhai trầu bỏm bẻm đỏ lòm đang chống nạnh hầm hừ, Tư Đề nghĩ thầm: "Chết cha rồi! Lẽ nào lại ứng với giấc mơ hôm qua! Hôm qua mình mơ thấy nhiều rắn bu quanh mình, có một con đen xì to thù lù ngoác cái mồm đỏ quạch nhớ lại sao giông giống mụ này quá đi!. Tư Đề vội vàng thoát ra khỏi khu chợ không còn dám ngoảnh đầu lại nữa. Năm Quý Tị sắp tới phải lánh xa rắn thôi
Tác giả Sen Đất