📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Sắc...tím...ơi!

2 trả lời, 1.560 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-14 04:39:54Viet duong nhan>
Sắc...tím...ơi!




Chiều muộn, làm kẻ lãng du, lang thang dọc con đường ngược xuôi xe cộ, giữa sắc trời bảng lảng nhạt nhoà trong màn đêm sắp bồng bềnh trôi xuống, giữa cái mênh mang muôn điệu của dòng đời tôi để mặc cho miền kí ức trôi dạt đến một khung trời- nơi đó có chốn yên bình để rồi nhớ, rồi thương, rồi khát khao một sắc tím bâng khuâng- biêng biếc cõi lòng.


Sim Tím


Một... hai... làm sao đếm hết... Dân dã mà kiêu sa, cái màu tím ngan ngát đâu dễ nhạt phai... Thẳm sâu trong kí ức, bao giờ cũng thế- sắc tím mãi lan toả, khẽ khàng. Không rung rinh, rạng rỡ, không ngạo nghễ- đỏng đảnh, ấy vậy mà sắc tím chốn quê giữa đất trời vẫn là thiên thần đủ sức níu kéo để lòng người dịu lại, nghe xôn xao nỗi niềm hoặc mơ hồ da diết... và mãi mãi được chưng cất thành một vùng kí ức yêu dấu, thân thương ...

Mỗi cuộc đời bắt đầu từ tuổi thơ. Có tuổi thơ nào không lớn lên bằng nỗi nhớ! Tuổi thơ tôi lớn lên bên tao nôi, điệu hò của bà của mẹ, được tắm trong dòng sông gió nội hương đồng. Thằng con nít trong tôi gắn với cánh diều no gió, những trò chơi đuổi bắt, những buổi cùng lũ bạn thả trâu dọc triền đê hái những cánh hoa bèo xinh xinh, hoa sim tim tím cùng một vùng đom đóm. Giữa màn đêm yên ả, những chú đóm lập loè dẫn dắt tuổi thơ vào thế giới cổ tích có ông Bụt, nàng tiên, cô Tấm diệu hiền lung linh xinh đẹp. Nhớ mỗi buổi chiều cùng lũ bạn nô đùa trên đồng nội, nhảy ùm xuống bờ ao, hái lên cánh hoa bèo. Dọc triền đồi thoai thoải màu tím hoa sim dịu dàng, thanh khiết cả một góc trời... Nghĩ lại thấy tức cười- những ngày đầu xa quê lên phố trọ lang thang đi kiếm một cánh bèo lai thả vào bát nước để nguôi ngoai nỗi nhớ sắc tím nhạt mong manh. Có những lúc ngồi ngắm mưa rơi, nhìn những hạt bong bóng vỡ oà trên mặt nước, bỗng nhớ quay quắt chốn yên bình. Cả một chốn quê dập dềnh hoa bèo, hoa súng hiện về như dìu người ta lạc vào miền cổ tích xa xăm, huyền thoại để lại nghe ngan ngát một mùi hương...

Giữa bao tất bật, lo âu, mỗi người tự tìm cho mình một cách làm thư thái để tĩnh tâm, thanh thản. Với tôi, miền quê trở thành nơi trú ẩn để tìm cảm giác bình yên. Một trưa hè được ngâm mình dưới dòng sông quê, múc những mo cau từ lòng giếng mát, ngắm ngàn cánh hoa xoan li ti nhè nhẹ có cảm giác cởi bỏ hết mọi ưu tư muộn phiền. Cám ơn cuộc đời, cám ơn chốn quê đã cho tôi một tâm hồn. Cám ơn hoa xoan khẽ khàng dẫn tôi vào khung trời mộng mơ biết yêu thương hờn dỗi. Chẳng biết từ lúc nào, những cánh xoan nở nơi góc vườn yên tĩnh vương vấn đầy sức ám ảnh trong tôi. Phải rồi, ngày đó, chính cái loài hoa nhỏ bé li ti, mỏng manh e dè ấy đã cho tôi biết nói lời cảm xúc để một ngày kia, đi giữa mùa hoa tím giật mình nhận ra thiếu nữ nhà bên đang làm duyên con gái. Em dịu dàng e ấp. Mái tóc ngát hương mùi con gái xoả dài lên bờ vai mỏng thẹn thùng bên chiếc nón che nghiêng qua lối xóm... Từng hạt mưa phơi phới bay, thân cây vạm vỡ, bám sâu vào lòng đất để tặng cho đời những sắc hoa chúm chím. Không thắm hương, khoe sắc, hoa xoan bình dị một hình hài, mãi nở , mãi rung rinh, li ti... Ôi cái màu thánh thiện, mong manh nhưng chẳng bao giờ phai nhạt. Ði dưới chòm xoan, nhìn hoa tím rụng, thấy vấn vương cả cõi lòng. Hồn quê, hồn đất Việt như gởi vào trong điệp trùng những thiên thần bé nhỏ đó, nghe vọng lên cả một khúc đồng dao thuở nào. Thôn nữ tuổi xuân- em đẹp như xoan- sáng trong và thanh khiết... Những rung động yêu thương ép chặt vào từng cánh nhờ gió nội hương đồng cất giữ. Hoa xoan đánh thức và cho ta thật nhiều tình yêu để mai đây ta lại nuối tiếc, ngẩn ngơ cùng hoài niệm...

Và cũng chẳng biết từ bao giờ, mỗi lần gặp mùa xoan rụng lòng lại bắt đầu thấy giăng tơ để tìm về lễ hội... Có lẽ cũng bắt đầu từ câu thơ Nguyễn Bính: " Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay. Hoa xoan lớp lớp rụng rơi đầy. Hội chèo làng Ðặng đi qua ngõ. Mẹ bảo thôn Ðoài hát tối nay...". Xoan tím bắt đầu rải hoa văn trên lối đi, về...Vậy là đã đến lúc gánh hát đi qua...làng quê ấm lên không khí vui chơi hội hè. Cô gái nết na và kín đáo không thể giấu được mình, một thoáng xao động vụng về trong nốt nhạc đồng quê có mơn man một loài hoa, âm thầm bé nhỏ. Và thiếu nữ ơi, rồi em cũng đi qua cái tuổi để cho xoan kia thì thầm gõ cửa trái tim, tôi cũng đi qua một thời nhặt cánh mỏng rơi cài lên tóc thiếu nữ...nhưng có một điều chắc chắn rằng, cái màu tím mỏng manh ấy thì mãi còn ở lại một góc khuất của tâm hồn, vẫn luôn sáng lên để giữ trọn một thuở êm đềm xanh mái tóc, để rong chơi cùng năm, cùng tháng...

Chợt nắng, chợt mưa, con tàu thời gian chuyển bánh không ngừng... Chiều nay tôi lại lang thang đi tìm màu hoài niệm. Trời ạ, cây bằng lăng tím rịm một góc đường. Lòng tôi chợt se lại, bâng khuâng. Sắc tím loang loáng mặt sông, sắc tím rải dọc triền đồi, sắc tím đong đưa trên mỗi vòm cây... bất chợt hiện về. Như một kẻ dại khờ, ngây ngô, tôi đưa đôi tay trần ra hứng và tự dặn lòng phải nâng niu, cất giữ. Lại lang thang giữa phố phường, nghe rưng rưng một niềm quê sắc tím... Tím của màu hoa, tím màu thời gian và tím cả màu thuỷ chung- dịu dàng, ngan ngát. Bình yên ơi- xin giữ mãi- sắc...tím...ơi, ở lại cùng người!

(ST) codo.net

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Chào chị VDN

Khg biết bài này chĩ sưu tầm, hay của chị

Để em đem vào thư viện

Chúc chị luôn vui, và an lạc nhé

Thân thương
Đăng nhập để trả lời
0
Thưa bà! Tôi goị cô bằng bà xin cô đừng buồn, bởi tôi còn trẻ lắm. Và cũng là cách xưng hô thôi, mong bà thứ lễ.
Không biết tôi có thể biết được email cuả bà không?
Tôi là người quen nói ngắn gọn, nhưng chân thực. Bà vui lòng cho biết, xin rất cảm ơn bà.
Hy vọng tôi có thể noí chuyện với bà nhiều hơn bằng yahơo.
Cẩn thư.
Nguyen.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0