81 trả lời, 8.332 lượt xem —
Trang 3 / 3
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Tôi xin người từ từ bỏ
Tôi xin đời lãng quên
Lãng phí dòng máu đỏ
Chảy trên tương lai mềm
Hỡi những người cầm súng
Bảo vệ những con người
Cho oán hờn nao núng
Niềm tin còn hay rơi?
Hỡi tay chân rơi rụng
Não bộ tê liệt cười
Lời con tim ca tụng
Hạ vở tuồng hay thôi?
Thói lề đang đổ rụm
Niềm tim rướm mặt người
Nào cùng nhau co rúm
Gặm oán hờn đang tươi!
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Ám ảnh trong mỗi vần thơ
Là ánh đèn đường chớp tắt
Là nỗi nhớ từng đêm se thắt
Hỏi ngày đã chết hay chưa?
Là gương mặt em sau một màn mưa,
Là phút chia xa ai cười lành lạnh?
Là ước mơ nữa đường gãy gánh,
Là thế nhân ngôn ngữ dư thừa,
Tôi bị ám ảnh mỗi khi viết thơ
Là đợi chờ là bất hạnh
Là cái hạnh phúc trong một cơn mơ chóng vánh,
Chẳng ai buồn mà hỏi tỉnh hay chưa...
Ám ảnh của tôi trong mỗi vần thơ,
Là tổ quốc ôm hành lý đau thương đang chờ quá cảnh
Dịch chuyển nào cũng ngấm ngầm mang yếu hèn và trốn tránh,
Thế hệ mù sương ráo hoảnh mắt mây mờ...
Ta vẫn từng ngày mang ám ảnh một vần thơ...
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Ngủ Đi
Thơ ơi ngủ đi
Như đám sỏi li bì bên suối cạn
Mặt trời khan lòng thế nhân khô hạn
Ngủ đi nào thơ ơi...
Chợp giấc sâu giữa dòng người ồn ào phỉ báng
Ru tiếng gió reo, nhặt tiếng của chim trời...
Đặt vai trần trên áng nhẹ mây trôi
Để lả lướt mưa nhếch môi cười ướt áo
Niệm lời kinh ám thân đời ngoại đạo
Yêu ngỗ ngược tôi - hận ngỗ ngược tay người!
Buông đi nào
Giấc mộng đã phai phôi!
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Ngừng chửi rủa
Đêm tối đen rồi
Ngừng nôn mửa
Sống đời mây trôi
Ta mờ nhạt dưới bóng trời cầm thú
Sao đổ
Người vỡ
Mơ chi vật đổi sao dời?
Lời thơ rú gào mang lỡ dở
Tự hỏi rằng... sẽ viết nữa hay thôi?
Đời!?
Ta nợ chi với đời!
Tình!?
Rã rục, vô minh!
Người!?
Màu vôi đòi miệng lưỡi!
Nhân sinh!?
Mưa chủ nghĩa trung bình!
Nợ khó đòi
Ơn sinh thành dưỡng dục!
Nợ đất nước kẻ chiến binh!
Nợ hòa bình người phủ phục!
Nợ chính mình hành trình thao thức,
Ta thẩn thờ... hiện sinh!
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Con người nói chuyện làm thơ
Con thơ nói chuyện làm ngơ con người
Con người đành đoạn suy đồi
Mang đàn thơ bỏ ngập trời giấc mơ
Rồi mang di ảnh đi thờ
Đóng khung như thể vu vơ nỗi buồn...
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Khói nhà ai đẫm trên thềm trắng ngõ
Để em về trong chiếc áo chở hồn thơ
Anh cúi xuống nhìn nỗi buồn lá cỏ
Là những giọt sầu ai rưng mãi sau mưa?
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Cắm phập ý nghĩ và trái tim
Để tái sinh niềm tin giẫy chết
Xì xào tiếng tha nhân...
Biết và không biết
Giữ ý thức ta im lìm
Hồi ức triền miên
Gục trên ngọn đèn
mưa cấu xướt
Ngày hôm nay là những điều
Mà ngày xưa không báo trước
Ai thực thể tồn sinh bên ngoài cuộc yếu hèn?
Xin ném đi dùm
nỗi bất lực của đêm đen...
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Đôi cầu vai em chạm vào biển
Bồi hồi sóng đập vào đêm
Xõa cơn mưa chiều ngất liệm
Nơi tổ quốc ta đang tọa thiền
Mưa hồn nhiên
Xoa làn tóc cây mặn đắng
Như đeo lên hàng cây viền tang trắng
Như vỗ về con thuyền đắm
Trên con đường trục xuất một trái tim
Tổ quốc ta
vẫn tọa thiền...
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Bội thực nhận thức,
Lạc niềm tin!
Rơi định hình,
Phòi dối trá...
Ta đi chơi, đính nụ cười giả lả
Cho bảo hộ tầm nhìn
Chiếc vest màu xám
Đỡ lời rẻ khinh...
Ngây thơ vô tình
Cứa tạm lời xúng xính
Mối tình phá bỉnh
Cộng một
Cộng hai
Cộng một chu trình
Ta lỉnh kỉnh mộng đời
Trôi giữa nhục và vinh!
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Hội họp từ một cuộc viễn du
Ta gặp gã mù với chiếc gậy gõ lên đường vang lóc cóc,
Hắn tự do mà chẳng chút gì cô độc,
Cách sống làm hắn hơn ta
Hòa lẫn giữa dòng người xếp ngay hàng
Ả gái điếm cầm iphone nhìn ta cười thoát tục
Khi không cần
Ả cũng hơn ta
Lạc quê hương gầy rọp mắt không nhà
Ta gặp gã ăn xin xòe tay vô thức
Chẳng bận tâm có là vinh hay nhục
Những lao tâm và cơ cực - đỡ hơn ta!
Mường tượng về nơi ta đắp một mái nhà
Là nắm mộ chườm thây ma rũ mục
Nghĩ về phần đời ta kết thúc
Cũng chẳng hơn gì một nhận thức đã trôi qua
Ta lại hình dung thực tại một mái nhà...
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Ngồi đếm quá khứ
Từng vòng tay ôm
Từng chiếc môi hôn
Sinh tồn đen đặc
Chạm nơi xa nhất
Trên dốc vai trần
Chạm nơi gần nhất
Run vòm đôi chân
Chạm vào tiếng nấc
Chạm vào ngày mai
Tính toan biến mất
Hoài nghi hình hài
Chạm vào lầm sai...
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Chọn
Khi ta buông một điều gì đó
Liệu có hối tiếc không?
Đổ lên vai là trời vằn sắc đỏ
Rộng lối tương lai là khoảng trống trong lòng
Nếu luồn cúi đời dấu gươm trong cỏ
Ta hỏi người có hối tiếc không?
Khi nỗi nhớ từng đêm vòng quanh dòng lệ nhỏ
Có nén được quê hương trong cánh áo tay phồng!?
Ta vẫn nhìn con đường hai chiều mơ tiếng gió
Đích đến cô đơn từ hai phía đã tương đồng...
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Hẹn Hò
Dưới cầu vượt có ánh đèn
Dưới yêu thương có đêm đen...
màu hồng!
Dưới môi hôn có cõi lòng
Còn đang che chắn
bão giông một thời...
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Lòng mưng mủ cười tiếng buông
buốt lạnh
Hỡi quỷ ma ngươi có hiểu chăng là
Con người sống giùm phần tiền thân canh cánh
Và cả vị lai lầm lỗi vướng ta bà?
Ừ sống thác ngươi gội lòng bằng mục nát
Ừ nhân duyên vôi vửa rát câu nguyền
Gượm nhớp nhơ cuộn thân người thành cát
Ngộ hồn ta đơm tù ngục tọa thiền
Tĩnh tại hận thù sao trổ được vô biên?
Có đôi khi sự yên bình, tĩnh tại lại được sinh ra từ thất bại, được nuôi nấng bằng yếu hèn, và có đôi khi con người cố gắng tận hưởng sự yên bình đó cùng cái tăm tối vô minh...
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Con mèo ngồi gặm xương đêm
Ta ngồi gặm chút êm đềm của nhau
Thời gian chạm bạc lên đầu
Hồn nhiên rón rén gục sau nụ cười
Khuyết tàn trăng cuộc xa xôi
Đoạn đành mất được
ừ thôi - tình đầu...
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Em hỏi:
- Điều gì đáng sợ nhất?
Anh nói:
- Thời gian.
Em hỏi:
- Điều gì tự nhiên nhất?
Anh nói:
- Sự suy tàn...
Em mĩm cười cùng điều đáng sợ
đóm thuốc bốn chiều đượm khói lênh loang
kỷ niệm chỉ còn dấu tay hằn trên nếp cửa
điều tự nhiên chìm trong mắt dệt mưa ngang
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Rạn Nứt
Ngưng,
Nói,
Trả lời,
Hặm hực...
Rạn nứt!
Buông,
Trôi,
Day dứt...
Bội thực... lầm sai
Kiểm duyệt, so đo, van nài, tạ lỗi
Chia ra vài góc tối
Góc ta ngồi, góc em khóc
Nhưng chẳng có góc nào
Tránh mặt được cái tôi!
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Giải Thoát
Ồ!
xin chào những ngọn cỏ khô
chờ ta đánh thức những vô độ đời
Mời!
Chạm vào vinh nhục rong chơi
Cỏ khô bùng cháy một thời truy hoan
Toan,
Đốt cho rục hết hao mòn
Buồn ta thắm ngược vết son dần mờ
Giờ,
Chỉ còn chuông đổ canh thừa
Ta chờ rối loạn cơn mưa một ngày
Này!
Cùng nhau buông thả vòng tay
Một giây quên hết những vay nợ đời!
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
#79 —
14.03.2013 18:30
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.03.2013 18:50:03 bởi wind.stt>
Phóng Đại
Em đừng giữ làm gì thêm xa xót
Một mảnh duyên con gái đã lỡ rồi
Ngậm thứ tha lan vành môi đắng đót
Một nỗi buồn cũng như vạn nỗi buồn trôi
Anh cũng từng trách mình bao lụy khổ
Lúc ngó quanh anh dần hóa tầm thường
Và quá khứ như vết chàm trên cổ
Sẽ phai mờ theo những dấu môi hôn
Thời gian vẫn lạnh lùng trôi như thế đó
Mặc ngợi ca, hay đôi kẻ oán hờn
Bởi dòng đời xoay quanh dòng lệ nhỏ
Anh hiểu những điều ta cảm nhận vẫn hơn
Như một đứa trẻ con tô mặt trời màu đỏ
Dù đôi mắt thơ ngây trong thấy vạn màu
Những con người gom nỗi buồn thành một bó
Rồi bảo rằng nhân loại chẳng cần nhau!?
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Buồn Như Bụi
Ta buồn như hạt bụi
Nghe thành phố gọi mời
Ta an nhàn và vội
Sợ bám vào mưa rơi
Ai biết ta tồn tại
Ai biết ta ra đi
Bụi Sài Gòn thừa thải
Ai biết ta là gì?
Một ngày ta lỡ dại
Chạy rong đùa đôi mi
Nước mắt em rưng mãi
Cuốn ta theo xuân thì
Ta vẫn buồn như bụi
Ngọn đèn đường vô tri
Rọi ta nghìn sắc thái
Trong phố đêm nhu mì
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Sáng nay cà phê dở
Thiếu vị của yêu thương
Sáng nay cà phê nhớ
Cái hớp môi bình thường
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
Ta đi chưa tới nữa đường
Thiếu gan định nghĩa yêu thương là gì
Lối người đi được thì đi
Còn không phạt cỏ phẳng lì đường ta
Lũ chim hót tiếng nhạt nhòa
Hoàng hôn rụng xuống phồn hoa đường người
Yên bình như thế này thôi
Cuối đường cũng chỉ một mùi trối trăn
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0