📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

GIAI ĐIỆU PHÙ TRẦM

866 trả lời, 169.437 lượt xem — Trang 8 / 29
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.08.2013 08:58:48 bởi Phù vân>
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

 
 
Điều kỳ diệu 



 
Whit là một thuật sĩ, anh ta làm thuê trong một nhà hàng ở Los Angeles, ở đó mỗi tối khi khách ăn, anh giúp vui bằng những màn ảo thuật nho nhỏ của mình.

Vào một buổi tối nọ, anh ta ngồi xuống cạnh một gia đình nọ, sau khi đã tự giới thiệu về mình, Whit lấy ra một bộ bài và bắt đầu biểu diễn. Anh yêu cầu co gái trẻ ngồi cạnh mình hãy chọn ra một lá bài. Cha cô ta bảo với Whit rằng Wendy bị mù.
“Không sao – anh trả lời – nếu là như vậy tôi muốn chơi một trò khác”.
Quay sang cô gái, Whit nói: “Whendy, cô có thể gíup tôi trong trò chơi này không?”.
Một chút do dự, cô gái nhún vai và trả lời: “Vâng”.
Whit kéo ghế lại ngồi ngang cô gái và nói: “Tôi sẽ đưa một quân bài ra, Wendy, và nó có hai màu, hoặc là đỏ hoặc là đen.
Tôi muốn cô sử dụng khả năng tinh thần của mình để nói tôi biết màu của lá bài, đỏ hay đen. Cô đồng ý chứ?”. Wendy gật đầu.
Whit cầm lá bài lớn nhất và hỏi: “Đây là lá đỏ hay đen?”.
Nghĩ một chút, cô gái mù đáp: “Đen”. Gia đình cô mỉm cười sung sướng.
Whit cầm lá bảy cơ: “Đây là lá đỏ hay đen?”.
Wendy trả lời: “Đỏ”.
Whit lấy lá bài thứ ba, lần này là con ba rô và hỏi: “Đỏ hay đen?”.
Không do dự, Wendy đáp: “Đỏ!”. 
Các thành viên trong gia đình hết sức kinh ngạc. Anh ta lấy ra ba lá bài và cô đóan đúng cả ba. Và tiếp tục, cô đóan đúng hết lá bài thứ sáu. Gia đình cô không thể nào tin đó là sự may mắn của cô.
Đến lá bài thứ bảy, Whit cầm con năm cơ: “Wendy, tôi muốn cô nói số và lọai của lá bài này, một trong những lọai cơ, rô, chuồn, bích”.
Sau một lúc nghĩ ngợi, Wendy đáp: “Con năm cơ!”. Mọi người kinh ngạc đến cực điểm, họ há hốc miệng nhìn cô gái.
Cha cô ta hỏi Whit có hay không điều kì diệu này. Whit đáp: “Ông hãy hỏi Wendy”.
“Wendy, đó là cái gì?” – ông ta quay sang hỏi con gái. Wendy mỉm cười đáp: “Đó là điều kì diệu!”
Whit bắt tay gia đình và ôm chặt lấy Wendy, dọn những quân bài, anh tạm biệt gia đình. Dĩ nhiên, điều ki diệu anh đã mang đến cho gia đình thì không thể nào quên.

Điều kì diệu xảy ra ảnh hưởng nhiều đến Wendy. Nó không chỉ là cơ hội đem chút “ánh sáng” cho cô và làm cô trở nên đặc biệt trong gia đình, mọi người đều hãnh diện về khả năng của cô với bạn bè mình.
 
Vài tháng sau, khi câu chuyện đã bị quên lãng, Whit nhận được gói bưu phẩm kèm theo một lá thư do Wendy gửi đến. Trong thư, cô cảm ơn Whit vì đã là cô cảm thấy trở nên đặc biệt, giúp cô “thấy” được dù chỉ trong giây lát, cô cảm thấy rất hạnh phúc và cuộc sống còn nhiều ý nghĩa đối với cô. Cô nói sẽ giữ những điều xảy ra như bí mật của riêng mình và sẽ không bao giờ kể với ai. Cuối cùng cô gửi tới anh một bộ bài dành cho người mù để anh có thể đem nhiều hạnh phúc nữa cho những người như cô.
Tại sao Wendy biết được màu của những con bài? Whit chưa bao giờ gặp cô trước khi cô vào nhà hàng và anh cũng không nói trước với cô ta về những quân bài. Và cô ta bị mù thì không thể nào thấy được màu sắc cũng như giá trị của những lá bài. Vậy làm như thế nào?
Whit đã truyền thông tin bằng mật mã của bàn chân từ người này đến người khác mà không dùng lời nói. Khi Whit bắc ghế ngồi ngang với Wendy: “Tôi sẽ đưa một quân bài ra, Wendy, và nó có hai màu hoặc là đỏ, hoặc là đen”, anh đạp nhẹ chân cô ta một cái khi anh nói từ “đỏ” và hai cái khi nói “đen”.
Ngừng một chút để cô hiểu, anh lặp lại điều qui định đó bằng cách: “Tôi muốn cô sử dụng khả năng tinh thần của mình để nói tôi biết màu của lá bài, đỏ (khẽ đạp chân cô một cái) hay đen (đạp hai cái)”. Khi cô nói vâng, anh biết cô đã hiểu mật mã và trò chơi bắt đầu.
Tại sao cô biết được con năm cơ? Đơn giản. Anh đạp chân cô năm lần. Khi anh yêu cầu cô đóan lọai của lá bài là cơ, rô, chuồn, bích, anh khẽ đạp sau khi nói từ “cơ”…

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.08.2013 08:59:29 bởi Phù vân>




 BÌM BỊP KÊU CHIỀU
( tặng SaoLinh - xuôi về con sóng Tiền Giang )

Từ xuồng bỏ bến sang sông
Chiều nghe bìm bịp kêu trông ngóng người
Tìm đâu tiếng nói giọng cười
Còn đâu sóng vỗ nhịp mười điệu thương

Đèn chao ngọn bấc đêm trường
Gió lay dáng cũ phên lùa hương xưa 
Còn đâu sáng đón chiều đưa
Thương em vò vỏ sớm trưa một mình

Lục bình tým ngát bờ kinh
Gác xiêu cổ tự chày kình nhẹ buông
Chiều nghe bìm bịp kêu buồn
Phù sa đỏ nước mà xuồng xanh rêu

Đình xưa vắng bóng ngọn nêu
Phướng phơ phất gió lạnh lều am tranh
Nhìn đôi sẻ nhỏ chuyền cành
Nhớ người con gái bên mành đợi ai

Giòng đời ngã rẽ chia hai
Giòng sông lặng lẽ miệt mài nổi trôi
Tým màu sim tým núi đồi
Vàng bông điên điển bãi bồi cố hương

Hương cau thoang thỏang cuối vườn
Trúc xanh rợp mát nẽo đường quê em
Cô thôn ngày cũ êm đềm
Tiền Giang ơi nỗi nhớ mềm tâm cang

Chiều nghe bìm bịp kêu vang
Nhớ đàn sáo nhỏ đi hoang chưa về
Ly hương vác mảnh tình quê
Nặng vai thiên lý nhiêu khê phận mình

Mơ ngày thấy lại bình minh
Cờ bay phất phới điêu linh không còn
Tiền Giang một dạ sắt son
Như người xa xứ mãi còn thủy chung

hàn dạ lữ  - chiều nhớ về quê mẹ.29.7.2013
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.08.2013 09:00:43 bởi Phù vân>





VỀ THÔI
 
 Về thôi nắng tắt bên đồi
Hòang hôn mây tým bồi hồi chân mây
Buông tay thả xuống tháng ngày
Nhớ quên hư ảnh đong đầy xác thân

Sao còn mê mãi phân vân
Về nghe chuông nguyện vang ngân giáo đường
Cuộc trần biết mấy nhiễu nhương
Thương vay khóc mướn tình trường cạn sâu

Dầm thân trong cuộc bể dâu
Đã hoen nhục thể đã đau linh hồn
Lắng nghe khúc hát vô ngôn
Ai phân thành bại ai dồn dại khôn

Quay lưng làm cuộc tẩu bôn
Thiên la địa võng càn khôn đang chờ
Về thôi tỉnh một cơn mơ
Chung tay vẽ lại màu cờ Việt Nam 

bêntrờiphiêulãng. 7.25.2013. phù vân 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.08.2013 08:49:55 bởi Phù vân>
"Đại Hội Âm Nhạc Truyền Thống II” Thành Công Rực Rỡ

Có thể nói đây là một sinh hoạt âm nhạc truyền thống Việt Nam quy mô nhất; lần đầu tiên tổ chức tại Seattle tiểu bang Washington.

Cali Today News - Vào lúc 07 giờ tối ngày 19 tháng 07 năm 2013, tại Hí Viện Shorecrest Performing Arts Center thành phố Shoreline, cận bắc Seattle, tiểu bang Washington đã diễn ra buổi Lễ khai mạc Đại hội Âm Nhạc Truyền Thống Việt Nam II do Đoàn Văn Nghệ Dân Tộc Hướng Việt cùng đại diện các nhóm nhạc dân tộc trên toàn thế giới tổ chức. Chương trình đại hội diễn ra trong ba ngày Thứ Sáu, Thứ Bảy và Chủ Nhật. Đặc biệt buổi biểu diễn tối Thứ Bảy thu hút  đông đảo khán giả tham dự với cả sự ngạc nhiên và lòng ngưỡng mộ những tài danh hàng đầu của nền âm nhạc truyến thống VN mà người Mỹ gọi là “ Best of the Best”,  trên toàn thế giới qui tụ về trình diễn. Chương trình biểu diễn nghệ thuật với nhiều loại nhạc cụ gồm đàn Tranh, đàn Nhị, đàn Bầu, Sáo, Tỳ Bà, đàn Nguyệt, dàn gõ với Trống, Phách, Mõ, sềnh tiền, Chén và nhạc cụ Tây Nguyên.v.v được phối hợp xử dụng cho từng ca khúc và thể loại trình diễn khác nhau đã làm mọi người đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.
 
 
Tiếp xúc với Dr. Việt Hải trưởng nhóm Hướng Việt và cũng là trưởng ban tổ chức đại hội lần này, để tìm hiểu về chủ đích buổi trình diễn Âm Nhạc Truyền Thống như trau dồi kinh nghiệm giảng dạy, học tập, và phát huy bộ môn âm nhạc cổ truyền Việt Nam; đồng thời cũng để bảo tồn và phổ biến âm nhạc dân tộc đến với âm nhạc thế giới. Và đây cũng là cơ hội để vinh danh các Thầy Cô tiền bối của Âm Nhạc Dân Tộc.
 
Từ phải: Nghệ sĩ Vân Ánh, thi sĩ Linh Vũ, Nghệ sĩ Việt Hải, Giáo Sư  Ngọc Dung và Nghệ sĩ Bảo Sơn trong ngày khai mạc
Có thể nói đây là một sinh hoạt âm nhạc truyền thống Việt Nam quy mô nhất; lần đầu tiên tổ chức tại Seattle tiểu bang Washington. Ngoài những bậc Thầy của nền âm nhạc truyền thống như Giáo Sư Ngọc Dung, Giáo Sư Phương Oanh, Nhà Giáo- Nhạc Sĩ Phạm Thúy Hoan và Giáo Sư Nguyễn Văn Đời. Ngoài ra còn có các ngôi sao trẻ hàng đầu của nền âm nhạc cổ Việt Nam hiện nay từng đoạt huy chương vàng như Nhạc Sĩ Kim Uyên (Lê Thị Kim), Võ Vân Ánh, Phan Đức Thành, Hải Yến, Thanh Hòa, Thúy Vân.v.v đã tạo nên một đêm Đại Nhạc Hội Âm Nhạc Truyền Thống thành công rực rỡ với những ca khúc và tấu khúc quá tuyệt vời. Đây là một đêm qui tụ thật nhiều tài năng xuất sắc của nền âm nhạc truyền thống VN khiến nhiều người ngạc nhiên và hâm mộ. Chúng tôi rất hân hạnh được cơ hội tham dự từ ngay buổi lễ khai mạc . Đại Hội đã để lại trong lòng chúng tôi nhiều cảm giác mới lạ và nhiều nét độc đáo của âm nhạc Việt. Lẽ ra chương trình này phải được phát triển lớn mạnh hơn trước đây để giới thiệu và hòa nhập vào văn hóa Âu Mỹ. Tuy nhiên vẫn chưa muộn vì với tinh thần đam mê âm nhạc và nghệ thuật, hy vọng giới trẻ hôm nay sẽ cố gắng nhiều hơn để mang những tinh hoa âm nhạc truyền thống Việt giới thiệu và hội nhập vào nền văn hóa đa dạng của thế giới.

 
 
 
Chúng tôi nhận thấy có tài năng trẻ cô Vân-Ánh Vanessa Võ đã bước vào vòm trời Hollywood với âm nhạc truyền thống VN. Cô đã nhận được những giải thưởng lớn với những thành công (Gold Medalist, Emmy Award winner) trong bộ phim “Bolinao 52 -California, USA và nhiều bộ phim khác như “Daughter From Danang”, thắng giải Grand Jury Prize, bộ phim “Sundance Film Festival” được đề cử giải Oscar 2003 phim “A Village named Versailles”.v.v. Hiện cô đang có nhiều hợp tác mang tầm vóc quốc tế trong lĩnh vực âm nhạc. Với tài năng điêu luyện xuất chúng đuợc đánh giá qua các giải thưởng gần đây, Nghệ sĩ Vân Ánh được xem như là người mở cánh cửa nơi hải ngoại cho âm nhạc truyền thống dân tộc Việt Nam hãnh diện đóng góp vào vườn hoa muôn sắc của nghệ thuật âm nhạc trên thế giới. 
 


 
 
Trong đêm đại nhạc hội, cô trình bày nhạc phẩm “Vịnh Hoa Đào” do cô sáng tác bằng đàn tranh và song tấu cùng tiếng đàn dương cầm với nhạc sĩ Lannie Triệu rất tuyệt vời. Trong cuộc biểu diễn với tài nghệ thiên phú của cô, người ta có thể cảm nhận được hình ảnh tươi sáng của mùa xuân với vườn đào rực rỡ qua mười ngón tay luyến láy của cô, hay hình ảnh những em bé tung tăng đùa vui trong gió dưới những cánh hoa rơi nhè nhẹ của nắng xuân.
 
Hay một màn biểu diễn độc đáo của bốn ngôi “sao vàng” Nhạc Sĩ Phạm Đức Thành (Bầu), Kim Uyên (Tranh cao), Vân Ánh (Tranh trầm), Hải Yến (bộ Gõ), tất cả đã Ứng Tác, Ứng tấu, một sáng tạo kẻ tung, người hứng trong một giai điệu tuyệt vời, đã làm cả Hội Trường như rơi vào thinh lặng; chỉ còn lại âm thanh của đàn tranh, đan bầu, tiếng đánh nhịp, tiếng trống đan nhau tạo lên một bức tranh âm thanh huyền hoặc. Có nghe mới biết được âm nhạc Việt Nam rất phong phú và đa dạng; mặc dù đã qua bao thăng trầm và ảnh hưởng bởi nhiều nền âm nhạc ngoại, nhưng nét thuần Việt vẫn còn rõ nét. Đặc biệt nhất là tiếng đàn tranh với cung bậc, nhẹ nhàng, thanh thoát, nhún nhảy nghe lạ và khác với các loại nhạc cụ có âm sắc tương tự của Trung Hoa, Nhật Bản hay Hàn Quốc. Đàn Tranh Việt Nam có những thủ pháp của bàn tay trái, rất quan trọng đó là ngón rung, ngón mổ, ngón luyến v.v. còn bàn tay phải gẩy lên giai điệu của bản nhạc, diễn tả tiếng đàn mạnh, nhẹ, to, nhỏ, tất cả các yếu tố trên đã tạo ra những cung bậc buồn, vui, tức giận, ai oán, dịu dàng, duyên đáng; đó chính là những âm điệu độc đáo khác biệt của đàn tranh Việt.
 
 
Màn biểu diễn độc đáo của bốn ngôi “sao vàng” Nhạc Sĩ Phạm Đức Thành (Bầu), Kim Uyên (Tranh cao), Vân Ánh (Tranh trầm), Hải Yến (bộ Gõ),

 
Đặc biệt tiết mục “Tứ Đại Cảnh”, “Cổ Bản”, “Đảo Ngũ Cung” do ba Giáo Sư âm nhạc Phương Oanh, Thúy Hoan, Ngọc Dung trình diễn đã chinh phục được trái tim của khán giả mộ điệu với ngón đàn điêu luyện của giai điệu ba miền Bắc, Trung, Nam được kết tấu hài hòa, nhịp nhàng đầy quyến rũ theo từng cung bậc thăng trầm, luyến láy mang đậm hơi thở không gian Việt.

 
 
Tiết mục “Tứ Đại Cảnh”, “Cổ Bản”, “Đảo Ngũ Cung” do ba Giáo Sư âm nhạc Phương Oanh, Thúy Hoan, Ngọc Dung trình diễn

 
Một màn trình diễn khác của ngôi sao Hải Yến với nhạc cụ Tây Nguyên (đàn T’rưng) trong bài “Cao Nguyên Chào Mặt Trời” đã làm lòng tôi xúc động, vì cao nguyên Trung phần là nơi tôi có nhiều kỷ niệm từ những giọt rượu cần đến những nguồn âm thanh thiên nhiên, đến những tiếng cồng chiêng, những nhạc cụ thô sơ bằng tre, bằng đá là giai điệu êm nhẹ, bình an của núi rừng bất tận trong cõi lòng tôi. Hôm nay nghe Hải Yến với tài nghệ thiên phú, với bàn tay phù thủy trên những ống tre đã đưa tôi về lại khung trời của núi rừng hùng vĩ năm xưa với một nỗi buồn vui khôn xiết.
 
 
 
Ngôi sao Hải Yến với nhạc cụ Tây Nguyên (đàn T’rưng) trong bài “Cao Nguyên Chào Mặt Trời”

  
Chương trình có rất nhiều tiết mục đặc sắc; rất tiếc chúng tôi không thể trình bày hết được như hợp tấu đàn tranh “Hòn Vọng Phu”, “Lý Con Sáo” cải lương của nhóm Tiếng Hoài Hương, độc tấu đàn tranh “Sang Xuân” của Thúy Vân, Tam tấu đàn tranh “Hội Ngộ Khúc” của nhóm Tre Viêt Ensemble, Đơn ca “Giọng Hò Phương Nam” với Liêu Nguyệt Lan, Vũ “Hái Trà”, “Múa Đũa” “Trống Cơm” song tấu tranh “Nhớ Về Hải Đảo” và “Phù Sa Vũ Khúc” của Hướng Việt Performing Arts Group, độc tấu sáo Giai Điệu Quê Hương với Thanh Hòa.v.v nhưng đặc biệt tiết mục ngâm thơ “Thăng Long Thành Hoài Cổ” với Kim Uyên, Đức Thành và Hải Yến đã để lại trong lòng mọi người một chút bùi ngùi, một chút thương, chút nhớ về quê hương xa xa ngàn dặm của một thời ngựa xe mang dấu hồn thu thảo.
 
Tạo hóa gây chi cuộc hí trường
Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương
Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo,
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương,
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt,
Nước còn cau mặt với tang thương.
Ngàn năm gương cũ soi kim cổ.
Cảnh đấy người đây luống đoạn trường
 
Và một tiết mục khác liên quan đến lịch sử Việt; nhất là trong lãnh vực âm nhạc, đó là thể loại Nhã Nhạc Cung Đình Huế thời triều Nguyễn trong “Tùng Quân & Đăng Đàn Cung” với tất cả nghệ sĩ tham dự đại hội đồng trình diễn, đã làm nhiều người lớn tuổi nhớ về Cố Đô Huế một thời huy hoàng của lịch sử âm nhạc Việt Nam. Nhạc cung đình là một bộ môn duy nhất được ghi vào sử sách từ xa xưa, trải qua bao thăng trầm của các triều đại, bao biến thiên của thời cuộc mà vẫn còn lưu lại cho đến ngày hôm nay vì nhã nhạc Huế có giá trị rất cao về phương diện lịch sử lẫn nghệ thuật.

Ngoài các Giáo Sư tiền bối âm nhạc còn có các nhóm nhạc khác từ nhiều nơi về như: Tre Việt (Canada), Tiếng Vọng Quê Hương (San Jose CA), Phương Ca Oslo (NaUy), Tiếng Hoài Hương (Oregon), Hương Xưa (Houston) và nhóm chủ nhà Hướng Việt. Chúng tôi nhìn thấy mọi người làm việc rất hăng say trong tinh thần phục vụ nghệ thuật rất cao độ, chính vì thế mà đêm Đại Hội Âm Nhạc Truyền Thống đã thành công rực rỡ với nhiều tràng pháo tay hoan hô nồng nhiệt.

Với một đêm Đại Nhạc Hội có tầm vóc, với hằng trăm diễn viên từ nhiều nơi qui tụ về, với những tài nghệ khác nhau, với hằng chục tiết mục từ các thể loại hòa tấu, độc tấu, tốp tấu, múa, đơn ca.v.v mà thời gian rất giới hạn để tập dợt với nhau, đó chính là một thách thức lớn. Cuối cùng thì sân khấu, âm thanh, ánh sáng được hoàn chỉnh tuyệt vời ngoài dự tính và nhất là kết quả sau cùng của một đêm Đại hội âm nhạc truyền thống dân tộc thành công trên mọi mặt; đồng thời đã để lại trong lòng mọi người những hình ảnh Quê hương tuyệt đẹp và những tình tự dân tộc khó quên.
 
 
 
Nhóm Hướng Việt trong màn múa nón đặc sắc
 
 
Chương trình khai mạc cũng như kết thúc đã để lại một dấu ấn tuyệt vời đầy ý nghĩa của đêm Đại Hội Âm Nhạc Truyền Thống kỳ 2  tại vùng Tây Bắc Hoa Kỳ rất long trọng, đầy nghệ thuật và nhiều nét đặc trưng văn hóa Việt. Với hùng hậu diễn viên vừa Thầy, vừa trò, vừa những ngôi sao trẻ sáng chói âm nhạc hiện nay hải ngoại, đã tạo thành một bức tranh âm thanh màu sắc tuyệt dịu, lung linh hồn non nước Việt.

Một nét đặc biệt khác trong phần cuối chương trình ngày thứ Bảy: Giáo Sư Phương Oanh và Việt Hải đã làm hý viện bừng lên một sức sống tươi vui qua nhạc phẩm “Yêu Đàn Yêu Người” Giáo Sư Phượng Oanh đã hướng dẫn mọi người ca theo một đoạn ngắn do cô soạn thảo “....Vui ca hát đêm nay, cung đàn lời ca chứa chan mãi ân tình. Rồi ngày mai xa cách đôi đường. Bầu tranh sáo ngân ca, quê mẹ xa cách trùng mãi ghi lòng. Đường dầu xa gian khổ vẫn bền....”.Sau đó mọi người cùng ca theo với các nghệ sĩ hòa theo tiếng vỗ tay đánh nhịp thật rộn ràng vui nhộn.

Cũng trong dịp Đại Hội Âm Nhạc Truyền Thống kỳ 2, Ban Tổ Chức cũng trao Plaques, hoa và quà lưu niệm đến các Thầy Cô để tỏ lòng biết ơn của đạo nghĩa Thầy trò.
 
 
 
 
 
 
giới truyền thông và và quý đồng hương quan tâm đến văn hóa dân tộc có mặt tham dự đại hội
 
  
Chương trình Đại Hội Âm Nhạc Truyền Thống Việt Nam lần 2 trong ba ngày đã kết thúc vào ngày Chủ Nhật 21 tháng 07/2013 với sự lưu luyến chia tay của khán giả. Ngoài phần trình diễn các tấu khúc làm khán giả thích thú, say mê còn có phần thuyết trình về âm nhạc Việt để mọi người tìm hiểu về tinh hoa và những nét đặc thù của nhạc Việt trải qua nhiều thăng trầm của lịch sử. Đồng thời Ban Tổ Chức cũng kêu gọi sự trợ giúp của mọi tầng lớp để phát triển âm nhạc dân tộc Việt, nuôi dưỡng một thế hệ nghệ sĩ mới cho nền nghệ thuật nước nhà.
 
 
 
Ngày bế mạc với phần trao bằng tri ân của ban tổ chức cho các ân nhân yểm trợ đại hội


Đại Hội Âm Nhạc Truyền Thống kỳ 2 năm nay đã để lại trong lòng mọi người một ấn tượng về giai điệu âm thanh huyền hoặc, mà ít có cơ hội chúng ta được thưởng thức. Một bức tranh được vẽ bằng những nốt nhạc, bằng phím đàn, bằng những giai điệu ngũ âm của một quê hương bên kia bờ đại dương với ruộng đồng, với đàn cò trắng, với dòng sông, mái rạ của ngày tháng yên bình xưa cũ.
 
Linh Vũ
Đăng nhập để trả lời
0
Quê Hương và Tình Yêu trong dòng nhạc Lam Phương
(tiếp theo & hết)

 
Nhạc sĩ Lam Phương là một trong những nhạc sĩ tiên phong của nền Tân Nhạc Miền Nam, đã thành danh ngay từ khi còn ở dưới tuổi đôi mươi! Sở dĩ nhạc của anh được nhắc nhở nhiều vì lời ca lãng mạn mà bình dị khiến cho ai nghe qua khó quên. Anh được rất nhiều người yêu mến, không chỉ vì anh có những bản nhạc nổi tiếng mà quan trọng hơn vì anh là một người hiền hoà, khiêm tốn nên chiếm được cảm tình của mọi giới khán thính giả.

..... Giống như nhiều người khác khi đào thoát khỏi Việt Nam tìm Tự Do sau ngày 30-04-1975 và đã được tỵ nạn tại đệ tam quốc gia anh bảo lãnh vợ là Túy Hồng sang đoàn tụ. Sau đó không lâu, cuộc hôn nhân giữa LP và Túy Hồng tan vỡ. Lời nhạc của anh từ đó bắt đầu hiện rõ nét chua xót, đắng cay như bài "Tình Vẫn Chưa Yên" chẳng hạn.

Sự ngao ngán, thất vọng về cuộc đời, tình người đã khiến cho Lam Phương, từ một người hiền từ, ăn nói nhỏ nhẹ, cư xử thật khiêm tốn đã thay đổi cảm xúc và có những lời nhạc thống thiết, uất ức lẫn oán trách, chẳng hạn như trong tác phẩm "Lầm":

Anh đã lầm đưa em sang đây để đêm thường nghe tiếng thở dài
Thà cuộc đời yên trong lòng đất được trở về tiếng khóc ban sơ
Hơn là mang kiếp mong chờ

Anh đã lầm đưa em về đây cho tâm hồn tan nát từng ngày
Cùng điệu nhạc lâm ly huyền bí Dìu lòng người sang chốn đam mê
Đưa anh vào khổ lụy hôm nay ....


[YouTube]]


Sau sự đổ vỡ này, LP đã sống những chuỗi ngày thật đau khổ. Tình yêu vụt bay, tất cả đối với LP chỉ còn là kỷ niệm và anh đã cho ra đời nhạc phẩm Như Giấc Chiêm Bao:

Còn những gì ? Tình mười năm đó
Lệ biệt ly, tan nát người đi
Lời trùng dương, đêm đêm vỗ về
Trong muộn thề ... từng cánh bay đi
Còn những ngày, mặn nồng ân ái
Người vội quên hay cố vùi chôn
Kỷ niệm xưa, câu ca êm đềm
Biết người còn ghi thắp trong tim

Bây giờ mình đã xa nhau, thương anh nước mắt tuôn trào
Mười năm yêu đó ...
Như cơn mưa rào, như giấc chiêm bao


[YouTube]]



Trong sự khủng hoảng tình cảm nói trên, nhạc sĩ Lam Phương đã sống những chuỗi ngày mang nặng đau buồn. Nhưng cũng nhờ "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ" đó mà anh đã cho ra đời nhiều ca khúc tình cảm thật đặc sắc khác. Lam Phương từng cho biết là nguồn cảm hứng thường đến từ tâm tư của chính anh và điều quan trọng nhất là cần sự yên tịnh để tập trung tư tưởng, mặc dù anh có thể sáng tác vào bất cứ thời gian nào trong ngày. Theo nhạc sĩ Lam Phương, trong cái thế giới yên lặng đó anh đã sống thật với những cảm nghĩ của mình khi đối diện với hoàn cảnh bẽ bàng và tìm sự giải tỏa nỗi buồn qua âm nhạc, chứa đựng những lời lẽ phản ảnh đúng con tim anh như qua ca khúc “Một Đời Tan Vỡ" chẳng hạn:

Tình ơi ...
Tình một đời thì mang lừa dốí
Còn tình một đêm sớm bỏ ra đi
Trở về tìm đường xưa chung lối
Chỉ gây khổ thêm mà thôi 
Thà cuộc đời như con nước đưa bèo trôi
Lúc có lúc không cũng vậy thôi
Từ đây sẽ vắng câu mộng mơ xa vời
Đây đó cho qua một kiếp người !


[YouTube]]


Tuy nhiên "sự thất tình" của anh không lâu lắm. Thời gian sau, Lam Phương đã tìm được nguồn an ủi bởi một cuộc tình khác, kéo dài cho đến ngày hôm nay. Người vợ sau tên Diệu của anh đã khiến cho Lam Phương tìm lại được nguồn sống mới, hàn gắn vết thương lòng tưởng như không bao giờ lành được và dần dần quên đi những đắng cay từng dày xéo tâm hồn anh trước đó. Cũng từ đó cuộc sống cuả Lam Phương rộn rã hẳn lên kể “Từ Ngày Có Em Về”, tựa đề một nhạc phẩm rất nổi tiếng:

Từ ngày có em về, nhà mình toàn ánh trăng thề
Giòng nhạc tình đang tắt lâu, tuôn trào ngọt ngào như giòng suối
Anh yêu phút ban đầu, đẹp nghiêng nghiêng dáng em sầu
Trong mắt em buồn về mau, em ơi có khi nào lần gặp đây cho mai sau
...
Giờ mình có nhau rồi, đời đẹp vì tiếng em cười
Vượt ngàn trùng qua bể khơi, dắt dìu cùng về căn nhà mới
Ta xây vách chung tình, nhiều chông gai có tay mình
Xin cảm ơn đời còn nhau, xin ghi phút ban đầu bằng bài tango cho em
(Bài Tango Cho Em)

 
[YouTube]]
 

Tình yêu là đề tài có thể nói được hấu hết các ca nhạc sĩ khai thác trên lãnh vực văn học nghệ thuật. Chuyện tình của LP thì coi như chiếm rất nhiều chỗ trong lòng, trên những dòng nhạc và lời ca, phần lớn là buồn bã, đau thương, khắc khoải, đợi chờ... như: Trên Đỉnh Đau Thương, Phút Cuối, Tình Nghĩa Đôi Ta Chỉ Thế Thôi, Tình Vẫn Chưa Yên ... Cũng nhờ đó mà anh đã cho ra đời nhiều sáng tác đặc sắc mà điển hình là bài "Một Đời Tan Vỡ". Tuy nhiên kể từ khi Lam Phương tìm được nguồn hạnh phúc mà đối với anh là một cuộc “Tình Đẹp Như Mơ”. thì dòng nhạc của Lam Phương trở nên dồi dào, tha thiết hơn, trong đó có “Cỏ Úa” , “Một Mình” v.v...


[YouTube]]


Năm 1995 anh rời Pháp trở về định cư ở Hoa Kỳ.

Cuối thập niên 90, đầu năm 1999 Lam Phương bị bệnh tiểu đường và có lượng cholesterol cao.

Ngày 13 tháng 3 năm 1999, do biến chứng của bệnh tiểu đường, anh đã phải vào bệnh viện cấp cứu và từ đó LP bị liệt nửa người. Cho đến nay, mặc dầu được điều trị nhưng tình hình sức khỏe của anh khá bấp bênh. Biến cố này đưa Lam Phương về lại với nỗi bi quan vốn đã đeo đuổi theo anh từ thuở còn thanh niên.

Theo tin mới nhất bằng điện thư từ nhạc sĩ Cao Minh Hưng cho biết sau lần cùng với Quý vị trong "Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ" - như ns Anh Bằng, giáo sư Lê Văn Khoa, nhà văn Việt Hải, nữ nhạc sĩ Diệu Hương ...- và thân hữu viếng thăm nhạc sĩ Lam Phương cuối năm 2010 vừa qua thì anh LP hiện tá túc tại nhà người em rể và đang được chăm sóc bởi vợ chồng người em gái. 


Hình: Thành viên Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ và thân hữu viếng thăm NS_Lam Phương





Tóm lại, sự nghiệp của Nhạc Sĩ Lam Phương gồm trên 200 tác phẩm trải dài trong một thời gian gần 50 năm với một nét nhạc rất bình dị, chân thành và mộc mạc. Qua đó Anh đã đóng góp những tác phẩm có giá trị nhất định mà người đời ghi nhận, một công trình lớn lao trong vườn hoa âm nhạc Việt Nam trong hơn bốn thập niên qua (cho đến khi không sáng tác được nữa vì bạo bệnh!).

Xin được nhắc đến một số tác phẩm tiêu biểu cuả nhạc sĩ Lam Phương: Chiều Tàn, Sầu Cố Đô, Lá Thư Miền Trung, Phút Cuối, Buồn Mà Chi, Biết Đến Bao Giờ, Kiếp Tha Hương, Mùa Thu Yêu Đương, Tình Hồng Paris, Cho Em Quên Tuổi Ngọc, Tình Vẫn Chưa Yên, Một Đời Tan Vỡ , Từ Ngày Có Em Về, Tình Đẹp Như Mơ , Cỏ Úa , Một Mình , Tình Bơ Vơ , Thu Sầu, Duyên Kiếp, Thao Thức Vì Em (Em là tất cả), Thành Phố Buồn, Mưa Lệ, Tiễn Người Đi, Biết Đến Bao Giờ , Đêm Tiền Đồn, Ngày Hạnh Phúc .... Nhưng những bản nhạc của LP có số bán rất chạy vào cuối thập niên 50 thì phải nói đến: Chuyến Đò Vĩ Tuyến, Đoàn Người Lữ Thứ, Sầu Cố Đô, Lá Thư Miền Trung, Bức Tâm Thư và Nắng Đẹp Miền Nam. Các thế hệ ca sĩ nổi tiếng đều trưởng thành theo dòng nhạc trữ tình của Lam Phương.

Còn rất nhiều bản nhạc thật hay và trữ tình của nhạc sĩ Lam Phương. Rất tiếc bài viết có giới hạn nên tôi không thể trích dẫn hết trong bài tạp ghi để trình bày cùng quí vị, xin thông cảm. Nhưng qua đó cũng đủ gói ghém những bài hát chan chứa "Tình Yêu" và đượm tình "Quê Hương" của Lam Phương đã được phổ biến rộng rãi tại Việt Nam trước 1975 cũng như ở hải ngoại sau đó.

Lam Phương là người nhạc sĩ tài danh được đánh giá cao như là một trong những nhạc sĩ sáng chói của Việt Nam với năng khiếu về âm nhạc và có một tâm hồn nhiều xúc cảm để sáng tác!


* Lê Ngọc Châu
(Germany, Munich_20-01-2011)


Tài liệu tham khảo: 
- Wikipedia và Internet.
- Lời Nhạc góp nhặt từ Internet
 
(bài nhận qua email từ chính tác giả )
youtubes do thiên thanh lụm lụm trên internet

Đăng nhập để trả lời
0

 
Cuốn sách và giỏ đựng than
 
 
Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc sách. Có những cuốn sách ông đã đọc nhiều lần, đến mức cuốn sách sờn cũ, nhưng lúc nào ông đọc cũng say mê và chưa một buổi sáng nào ông quên đọc sách. Cậu cháu trai cũng bắt chước ông, cũng cố gắng mỗi ngày đều ngồi đọc sách. Rồi một ngày, cậu hỏi ông:
- Ông ơi, cháu cũng thử đọc sách như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Hoặc là có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp sách lại là cháu quên ngay. Thế thì đọc sách có gì tốt đâu mà ông đọc thường xuyên thế ạ…
 
Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và chỉ nói:
- Cháu hãy đem cái giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé!
 
Cậu bé liền làm theo lời ông, dù rằng tất cả nước đã chảy ra hết khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà. Nhìn thấy cái giỏ, ông cụ cười và nói:
- Nước chảy hết mất rồi! Có lẽ lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa!
 
Rồi ông bảo cháu quay lại sông lấy một giỏ nước. Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, nhưng lại một lần nữa, khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Thở không ra hơi, cậu nói với ông rằng “đựng nước vào cái giỏ là điều không thể”, rồi đi lấy một chiếc xô để múc nước. Nhưng ông cụ ngăn lại:
- Ông không muốn lấy một xô nước. Ông muốn lấy một giỏ nước cơ mà! Cháu có thể làm được đấy, chỉ có điều cháu chưa cố hết sức thôi!
 
Rồi ông lại bảo cháu ra sông lấy nước. Vào lúc này, cậu bé đã biết rằng không thể đựng nước vào giỏ được, nhưng cậu muốn cho ông thấy rằng dù cậu chạy nhanh đến đâu, nước cũng sẽ chảy hết ra khỏi giỏ trước khi cậu về đến nhà. Thế là cậu bé lại lấy nước, lại chạy nhanh hết sức, và khi về đến chỗ ông, cái giỏ lại trống rỗng.
– Ông xem này . Cậu bé hụt hơi nói – Thật là vô ích!
Cháu lại nghĩ nó là vô ích ư… – Ông cụ nói – Cháu thử nhìn cái giỏ xem!

 
Cậu bé nhìn vào cái giỏ, và lần đầu tiên, cậu bé nhận ra rằng cái giỏ trông khác hẳn ban đầu. Nó không còn là cái giỏ than đen bẩn nữa, mà đã được nước rửa sạch sẽ.
- Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ được mọi thứ, nhưng khi cháu đọc, sách sẽ thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy
 
 
(lụm lụm trên net)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.07.2013 20:42:03 bởi Phù vân>


 


K H U YẾ T

Vắng nhau một nửa đời nhau khuyết
Một nửa vầng trăng đơn lẻ loi
Một nửa tà huy rơi đáy vực
Một nửa dòng tơ đứt giữa guồng

Vắng nhau một nửa đời nhau khuyết
Một nửa vòng tay xiết rã rời
Một nửa bờ môi hời hợt khép
Một nửa thi vần hẹp ý gieo

Khuyết gió còn đâu dáng liễu reo
Khuyết sao u tối nẽo ngân hà
Khuyết mưa che nhạt vòm nắng hạ
Khuyết nhạn đường mây thả khói sương

Vắng cha vắng cả một trời thương
Vắng mẹ lời ru cánh võng buồn
Vắng giọng vạc sành than đêm tối
Vắng dòng sông cạn mạch dừng trôi  

Khuyết bạn tìm ai cạn chén bôi
Mảnh dư đồ rách lấy chi bồi
Ai đêm cùng thức năm canh đợi
Thắp sáng giang hà ngọn đuốc khơi


 31.7.2013. hàn dạ lữ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.07.2013 21:12:45 bởi Phù vân>



GIÒNG SÔNG BĂNG

giòng sông không chảy nữa
không chảy nữa đã bao năm
giấc trầm kha mệt nhòai cũng đổ kềnh trên hoang tàn bến bãi 
tất cả chỉ còn là trầm tích
lặng yên lắng đọng đáy hanh hao
tim hóa thạch
máu bện nên những sợi xích rỉ mòn
nghiến rách niềm tin và hy vọng 
rên xiết nổi trôi chập chùng dư vị mốc đắng liêu xiêu bềng bồng
vùng vẫy vô vọng với rong rêu cát đá trên thân
vết nứt chẳng bao giờ xóa mờ khe hở khổ đau di hận
tổ quốc giang san, chiến tranh thành bại... tất cả đã mờ dưới giòng sử thi u tịch
khi giòng sông đóng băng, tất cả chẳng còn gì 
khi trái tim khép lại, tất cả chẳng còn gì
khi đôi mặt nhắm lại, tất cả trở về từ khởi điểm
mở ra đi cho tâm thức bước vào
dẫm chân lên cái lạnh của giòng sông
để thấy và để biết thế nào là cô đơn, cái gì là thống khổ
tại sao ta mất nước để bây giờ lưu vong
giòng sông ký ức không chảy nữa, đóng băng tự trong lòng
giòng sông băng! nơi ấy, ta còn lại gì?
nỗi đau!
và tuyệt vọng!
thế thôi!
ừ... 
chỉ thế thôi!
cũng đủ.

 6.24.2013. phùvân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.08.2013 09:03:08 bởi Phù vân>
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

THÀNH PHỐ DƯỚI ĐÁY BIỂN
 

1. Nhà khoa học Franck Goddio và nhóm thợ lặn đang kiểm tra một bức tượng Pharaoh. Bức tượng làm bằng đá hoa cương màu đỏ có chiều cao hơn 5 mét, được tìm thấy gần ngôi đền lớn của Heracleion dưới đáy biển.
 

 
 
2. Phần đầu của một bức tượng khổng lồ bằng đá hoa cương đỏ trong đền thờ Heracleion. Đây là hình ảnh thần Hapi, vị thần lũ lụt của sông Nil, biểu tượng của đất đai màu mỡ trù phú.



 
 
3. Các nhà khoa học đang trục vớt bức tượng thần Hapi cao 5,4m bằng đá granite đỏ. Đây là bức tượng lớn nhất từng được tìm thấy của vị thần này.
 


 
4. Nhiều bức tượng lớn và mảnh vỡ của một bia đá khổng lồ được trục vớt lên xà lan. Các bức tượng của Pharaoh, hoàng hậu và thần Hapi có niên đại thế kỷ 4 TCN còn bia đá vào khoảng thế kỷ 2 TCN.



 
5. Mẫu vật bằng vàng (11 x 5cm) được tìm thấy ở phía Nam Heracleion, trên đó là đoạn văn bản chữ Hy Lạp có nội dung như là một tầm ngân phiếu vào thời đại của vua Ptolemy III (246-222TCN) về việc xây dựng.

 
6. Bức tượng đồng của Osiris, một vị vua bị ám sát nhưng sau đó đã hồi sinh. Nó được trang trí với vương miện Atef cùng đôi mắt được làm nổi bật bằng vàng ròng.

 
7. Một nhà khảo cổ đang đo bàn chân của bức tượng đá khổng lồ được phát hiện tại khu vực Heracleion trong vịnh Aboukir.



 
8. Chiếc đèn dầu bằng đồng có niên đại khoảng thế kỷ 2 TCN, được phát hiện trong đền thờ Amun.



 
9. Franck Goddio bên tấm bia đá khắc chữ cao 1.9m được xây dựng bởi Nectanebo (378-362 TCN). Tấm bia này trông tương tự như tấm bia Naukratis nổi tiếng trong bảo tàng Ai Cập tại Cairo.


 
10. Tấm bia này được coi là bằng chứng rõ ràng về việc đây chính là thành phố Heracleion được nhắc đến trong huyền thoại và các thư tịch cổ.

 
11. Các nhà khoa học đang kiểm tra một phiến đá được khảm những miếng vàng có niên đại vào khoảng thế kỷ 6 – thế kỷ 2 TCN.



 
12. Một đồ dùng bằng vàng có tên gọi là Phiale được phát hiện tại di chỉ Heracleion. Phiale là những chiếc đĩa nông thường được dùng để chứa đồ uống hay lễ vật trong thời kỳ Hy Lạp cổ đại.


 
13. Một trong những bức tượng còn nguyên vẹn nhất tại đây là bức tượng bằng đá đen của nữ hoàng Ptolemy trong trang phục giống như hình ảnh của nữ thần Isis.


 
14. Còn đây là một bức tượng của hoàng hậu Ptolemaic bằng đá granit đỏ. Bức tượng có kích thước 490cm và nặng chừng 4 tấn.

 
15. Các nhà khảo cổ đang tiến hành trục vớt bức tượng của thần Hapi cao 5.4m và cũng được làm bằng đá granit đỏ.


 
16. Trải qua hơn 2 ngàn năm chìm dưới đáy sâu của Địa Trung Hải, những bức tượng tuyệt vời này mặc dù đã phị hư hỏng phần nào nhưng vẫn còn cho thấy được vẻ uy nghi của chúng.


 
 17. Bức tượng cao 5 mét này đã bị bùn đất dưới đáy biển vùi lấp hoàn toàn, chỉ còn trồi lên phần đầu tượng bị rêu mốc và san hô phủ kín
 
 
18. Hình ảnh thần Hapi vẫn đứng sừng sững dưới đáy biển suốt hàng ngàn năm qua như minh chứng cho sự bất diệt của lịch sử và văn hóa.

 
19. Sau hàng ngàn năm ngủ yên dưới đáy biển tối tăm, phần đầu đã bị rời ra của một bức tượng Pharaoh khổng lồ lại được đón ánh nắng mặt trời.



 
20. Một bức tượng bằng đồng của vi Pharaoh triều đại thứ 26 được tìm thấy tại đền thờ Amon ở Heracleion. Hình ảnh nhà vua cởi trần và mặc váy là trang phục truyền thống rất đặc trưng của các Pharaoh.

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN
 

Tục hiến trinh tiết thiếu nữ cho... trâu thời cổ đại

Trong lịch sử nhân loại, trinh tiết được xem là “món quà” để hiến tế cho thần linh, tăng lữ,… thậm chí là cho trâu.

Hiến tế trinh tiết cho trâu
 
Ai Cập cổ đại được xem là một trong những nền văn minh phát triển rực rỡ nhất trên trái đất. Nền văn minh Ai Cập cũng đã tạo ra những phong tục, tập quán vô cùng độc đáo mà một trong số đó chính là tục hiến trinh cho trâu.
 
Tập tục hiến trinh kì lạ này của người Ai Cập xuất phát từ phong tục sùng bái thần Kim Ngưu của người Ai Cập cổ. Kim Ngưu vốn là tên dùng để chỉ một loại trâu với bộ lông vằn đặc trưng. Theo truyền thuyết của người Ai Cập xưa, loài trâu này chính là hóa thân của bộ phận sinh dục của một vị thần.

 
Những con trâu này sau khi được sinh ra sẽ được đưa đến cho các thầy tư tế nuôi nấng vô cùng cẩn thận với chế độ chăm sóc, ăn uống đặc biệt. Khi những con trâu này được 4 tháng tuổi, chúng sẽ được đưa vào một ngôi miếu có tên là miếu Kim Ngưu. Con trâu này sẽ ở đây trong 40 ngày. Và trong thời gian đó, một lễ hiến trinh kì lạ sẽ xảy ra trong chính ngôi đền Kim Ngưu.
 
Khi con trâu ở trong miếu Kim Ngưu sẽ không có một người đàn ông nào được phép đi vào trong miếu. Chỉ có những người con gái còn trinh tiết mới được phép vào trong miếu và để thực hiện lễ hiến tế trinh tiết cho vị thần đáng kính của họ.
 
Những người con gái này sẽ khỏa thân, đi vào trong miếu và dâng hiến cho con trâu trinh tiết của mình. Lần lượt từng người con gái sẽ làm điều này với một niềm tin sâu sắc rằng họ đang thực hiện nghĩa vụ và trách nhiệm tôn giáo của mình. Bản thân các thiếu nữ Ai Cập cũng luôn coi tập tục hiến trinh này là một điều cao quý và thiêng liêng dành cho họ.
 
Tục hiến tế trinh nữ của người Maya
 
Theo các văn bản cổ đại của người Maya ghi lại, thời tiết hạn hán là do thủy thần nổi giận. Để vị thần trở nên vui vẻ, họ đưa vào giếng một cô gái đồng trinh 14 tuổi. Người xưa quan niệm rằng, cô gái khi được vứt vào giếng sẽ trở thành người hầu của thủy thần, được ăn ngon mặc đẹp và tận hưởng cuộc sống an nhàn.

 
Ngay cả những khi thời tiết ổn định, không hạn hán hay thiên tai, giới tăng lữ ở Maya cũng chọn một cô gái xinh đẹp để cám ơn Thủy thần. Người dân khắp nơi kéo đến tập trung ở ngôi miếu thần cạnh giếng phép. Ngôi miếu này dài 60 m, cao 30 m, trong miếu khắc hình của thủy thần - một con rắn có cánh.
 
Cô gái được tuyển chọn mặc một bộ đồ lộng lẫy, ngồi đợi trong miếu. Đứng cạnh cô gái là nhiều chàng trai khỏe mạnh khoác trên mình bộ giáp vàng, sẵn sàng đưa cô dâu của thần mưa tới giếng thánh “an toàn”.
 
Buổi lễ sẽ bắt đầu vào lúc rạng sáng, “cô dâu” của thủy thần được đặt trong kiệu hoa và được các pháp sư làm phép, chúc phúc. Cô gái còn phải uống một thứ nước ma thuật giúp an thần, giữ bình tĩnh. Đoàn người sẽ rước cô gái tới giếng thánh trên con đường dài 400 m.
 
Khi tới nơi, cô gái trẻ bị các chàng trai vệ sĩ tung lên không trung rồi rơi tự do vào giếng thánh. Lúc này tiếng trống nổi lên, đám đông sẽ nhảy múa hát hò, những người giàu có sẽ ném vàng bạc, châu báu xuống giếng để cầu xin sự bình an.
 
Hiến trinh cho thầy tế, tăng lữ
 
Tại Ấn Độ, trong xã hội, tăng lữ, thầy cúng có vị trí và vai trò rất quan trọng. Họ được xem là những người đại diện cho thần linh, cầu nối giữa các vị thần với những con người phàm tục. Tăng lữ, thầy cúng sẽ có trách nhiệm lắng nghe, truyền đạt lại những yêu cầu của thần linh với con người. Ngược lại, họ là những người sẽ dâng lên thần linh lời thỉnh cầu con người mong muốn.Vì thế, vị trí của các tăng lữ, thầy cúng luôn được nhấn mạnh trong từng phong tục, tập quán của người Ấn.

 
Trong tục hiến trinh tiết của người con gái Ấn, tăng lữ và thầy cúng là những người đứng ra, thay mặt cho thần linh để đón nhận sự dâng hiến trinh tiết của những người con gái trong trắng. Sức mạnh của phong tục kì lạ này còn được thể hiện qua sự tác động của nó đối với tầng lớp quý tộc trong xã hội Ấn Độ. Thông thường, tầng lớp quý tộc vẫn được coi là một cấp cao hơn so với những thành phần khác trong xã hội Ấn Độ.
 
Tuy nhiên, trong phong tục hiến tế gái trinh cho các tăng lữ, thầy cúng thì tầng lớp quý tộc cũng không phải là ngoại lệ. Phong tục này còn được áp dụng luôn với cả các bậc vua chúa. Theo tục lệ này, sau khi quốc vương tổ chức lễ cưới với hoàng hậu thì trong thời gian ba ngày đầu tiên, quốc vương không được tiếp xúc thân thể với hoàng hậu.
  
Vào ngày thứ ba, nhà vua sẽ phải tự nguyện dâng hiến đêm đầu tiên của hoàng hậu cho vị tăng lữ cao cấp nhất trong giới tăng lữ. Chỉ sau khi thực hiện nghi lễ tự nguyện này, nhà vua mới có thể chính thức có quan hệ thể xác với hoàng hậu. Như vậy, đủ thấy sức mạnh của tầng lớp tăng lữ, thầy cúng trong cuộc sống tâm linh của người dân Ấn Độ.
 
TheoNguoiduatin


 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.08.2013 19:03:16 bởi Phù vân>


 

ẨN CƯ
thâm sơn mờ ẩn chân lam
trần gian vay tạm chốn này
thảnh thơi tháng ngày vô tận
công hầu bụi ngấn phù vân

ung dung nhấp chén trà bần
nhớ chi giả thân hư huyễn
giang hà dong thuyền nan lướt
xa lìa ô trược nhục vinh

ra đi bình minh vừa chớm
quay về đã dợm hòang hôn
hạc dã đầu non mới lượn
mới hay tóc nhuốm sương rồi...

bện cỏ tiêu sơ làm gối
đan lá tùng sơn làm mền
vớt cánh rong lên làm gối
chẻ rừng lợp cốc làm am 

vẫy vùng đông bắc tây nam
hả hê trần phàm một chốn
vó câu dặm trường đã mõi
ta về một cõi bình an

phùvân  Aug 1.2013

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.08.2013 22:59:40 bởi Phù vân>
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN
 
 
XÁC ƯỚP TRONG TU VIỆN

 
Với 8.000 xác ướp chen chúc trong phòng u ám, khu hầm mộ tu của tu viện Capuchin ở Palermo, Italia là một trong những nơi ghê rợn nhất thế giới.

 

Được xây dựng từ thế kỷ thứ 16, ban đầu khu hầm mộ này chỉ là nơi chôn cất thông thường của tu viện Capuchin. Đến năm 1599, các tu sĩ tại đây bắt đầu tiến hành ướp xác cho các thi thể dưới hầm mộ. Hoạt động ướp xác dài tới cuối thế kỷ 19 mới chấm dứt, và ngày nay có khoảng 8.000 xác ướp được lưu trữ tại hầm mộ này.

 
 
Ban đầu, hầm mộ Capuchin chỉ dành riêng cho các thầy tu dòng Francis. Dần dần, những người có tiền hoặc có địa vị tại Italia cũng muốn được an nghỉ tại đây, và khu hầm mộ đã phục vụ cả những người ngoài nhà thờ, miễn là họ có tiền.

 
Vì sao mọi người lại muốn được ướp xác ở tu viện Capuchin? Đó là vì quan niệm họ sẽ sớm được lên thiên đường nhờ sự che chở của Chúa trời.

 
 
Phương pháp ướp xác tại đây khá đặc biệt. Các tử thi sẽ được treo lên tường trong hầm mộ và được làm cho khô bằng gió truyền qua các ống sứ trong vòng 8 tháng.

 
 
Sau công đoạn phơi khô, xác ướp sẽ được hạ xuống và rửa sạch bằng giấm ăn. Cuối cùng, người ta sẽ sử dụng các chất hóa học chống phân hủy để bảo quản xác ướp.

 
 
Trừ một số xác ướp đặc biệt quyền quý được cho vào quan tài với nắp làm bằng thủy tinh, phần lớn xác ướp được treo trên tường hoặc xếp lên những chiếc giá nhiều tầng.

 
 
Với những xác ướp “treo”, phần đầu và chân của xác ướp được gắn chặt vào tường, đầu chúc xuống trông như đang cầu nguyện ở tư thế nghiêm trang.

 
 
Các xác ướp ở tu viện Capuchin gồm đủ các thành phần xã hội như mục sư, bác sĩ, quý tộc, trẻ em… Tùy vào thành phần xã hội mà họ được sắp xếp vị trí ở những khu vực riêng biệt trong hầm tu viện.

 
 
Các nhân vật nổi tiếng được ướp xác tại đây là Đại tá Enea DiGuiliano, bác sĩ phẫu thuật Salvatore Manzella, nhà điêu khắc Lorenzo Marabitti, nhà điêu khắc Filipo Pennino, họa sĩ Diego Rodriquez de Silva y Velasquez.

 
 
Nhưng xác ướp được cả thế giới biết đến lại là của bé gái 3 tuổi Rosalia Lombardo, qua đời năm 1920 do dịch cúm. Nhìn qua lớp kính của cỗ quan tài, trông cô bé như đang chìm trong giấc ngủ ngon lành. Xác ướp của cô cứng như đá, có thể đưa ra ngoài và dựng đứng trên mặt đất mà không bị đổ. 

 
 
Trong nhiều năm, các nhà khoa học đã cất công tìm cách giải mã kỹ thuật giữ nguyên vẹn vẻ tươi tắn của Rosalia nhưng không thành. Mãi đến gần đây, người ta mới khám phá ra công thức của dung dịch duy trì thi hài này, là hỗn hợp của dung dịch formaldehyde, kẽm và nước.

 
 
Người dân địa phương có thói quen mặc cho xác ướp những bộ y phục thịnh hành nhất của mỗi thời kỳ. Vì vậy mà có cả xác ướp mặc dù đã tồn tại hơn 200 năm nhưng lại mặc bộ comple thời hiện đại.

 
 
Nhiều xác ướp tồn tại hàng trăm năm nhưng vẫn toát lên địa vị sang trọng của mình bằng bộ trang phục làm từ chất liệu vải cao cấp và đắt tiền.

 
 
Tuy nhiên, theo quy định của hầm mộ, chỉ những xác ướp được người nhà trả tiền định kỳ mới được đặt ở hầm mộ trung tâm và chăm sóc tận tình.

 
 
Nếu không được trả tiền, xác ướp sẽ bị dọn sang chỗ kém trang trọng hơn, có thể là bị xếp lên giá thay vì được treo trên tường. Sau nhiều thế kỷ, có rất nhiều xác ướp vô chủ ở hầm mộ tu viện Capuchin.

 
 
Do sự tàn phá của thời gian mà nhiều xác ướp đã bị hư hại, khiến hình dạng trở nên thật đáng sợ.

 
 
Trong số các xác ướp ở đây, giới khoa học nhận thấy rằng nhiều người trước khi chết từng bị giang mai, sốt rét hoặc một số bệnh khác. Việc nghiên cứu chúng sẽ đem lại nhiều thông tin cho y học ngày nay.

 
 
Hiện tại hầm mộ của tu viện Capuchin được mở cửa cho công chúng vào tham quan. Việc chụp ảnh bị cấm, nhưng nhìn chung các tu sĩ không thể kiểm soát được điều này. Lưới sắt cũng đã được dựng ở một số nơi để đề phòng du khách làm tổn hại, thậm chí lấy trộm các bộ phận của xác ướp làm kỷ niệm.

nguồn : email
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.08.2013 17:27:58 bởi Phù vân>
Chuyện bí ẩn về những hồn ma dưới nước
 
 
Trong một chuyến thám hiểm các thợ lặn đã phát hiện "một ánh sáng kỳ lạ không giải thích được", ở vùng nước dưới cầu Sunshine Skyway Tampa. Cầu Skyway bị sụp đổ vào năm 1980, khiến 35 người lái xe tử vong.

Từ trước đến giờ đã có rất nhiều những câu chuyện ma quái, về những linh hồn trong những lâu đài cổ kính, âm u và đổ nát, những câu chuyện về những hồn ma dưới nước dường như kém phổ biến hơn. Tuy nhiên, chúng vẫn thực sự tồn tại. Dưới đây là những câu chuyện từ chính những thợ lặn đã trải nghiệm sự việc dị thường dưới nước.

 
Các thợ lặn điều tra hiện tượng huyền bí ở Florida thuộc số hiếm trong số vô vàn những thợ săn ma. Đội điều tra các hiện tượng siêu linh dưới nước đầu tiên này, đã tham gia tìm kiếm các linh hồn dưới nước và có nhiều trải nghiệm lạ thường trong suốt quá trình tìm kiếm.
 
Trong một chuyến thám hiểm các thợ lặn đã phát hiện "một ánh sáng kỳ lạ không giải thích được", ở vùng nước dưới cầu Sunshine Skyway Tampa. Cầu Skyway bị sụp đổ vào năm 1980, khiến 35 người lái xe tử vong. 
 
Cây cầu cũng là một khu vực tự tử nổi tiếng. Được xây dựng lại vào năm 1987, từ đó đến nay đã có hơn 200 người nhảy cầu tự tử tại đây, trong đó có một người đàn ông đã bị người khác dùng súng ép nhảy xuống. Vậy liệu các cái chết này có liên quan gì đến các ánh sáng kỳ lạ?
 
Trong chuyến thám hiểm khác, các thợ lặn điều tra hiện tượng siêu nhiên đã chụp lại những gì, mà chúng ta biết đến như bức ảnh ma đầu tiên trên thế giới. Bức ảnh được chụp trong một hang động ngầm sâu dưới nước 40m, bức ảnh ghi lại hình một chiếc mặt nạ của thợ lặn trôi nổi trong mặt nước tăm tối. Một thành viên trong đội chụp ảnh còn nghe thấy những tiếng gào thét vọng ra từ phía cuối hang động.
 
Một báo cáo trên trang ParanormalDivers ghi lại rằng: "Chúng tôi đã kiểm tra kĩ càng và chụp lại ảnh tại vùng nước, nơi tiếng gào thét vang lên chính xác là nơi một thợ lặn đã chết. Đây là điều đã thực sự xảy ra. Theo chúng tôi được biết thì đây là bức ảnh ma đầu tiên được chụp dưới nước."
 
Những hạm đội ma quái ở Đầm Truk
 
Nằm ở khoảng giữa Philippines và Hawaii, Truk Lagoon đã từng là khu vực diễn ra trận đánh lớn giữa Mỹ và Nhật Bản trong năm 1944. Khoảng 60 tàu và 275 máy bay bị chìm dưới lớp nước biển, trong một cuộc tấn công của Hoa Kỳ, được gọi là Chiến dịch Mưa đá, và hàng ngàn người đã nằm xuống tại đây. Con người đã vất bỏ lại những con tàu bị đắm tại đây, nhưng dường như chúng vẫn còn tồn tại và hoạt động.
 

Những chiếc xe tải ở dưới đáy đầm Truck
 
Tàu Hoki Maru của Nhật Bản đã bị đánh đắm khi chở đầy xe tải. Hiện tại, có nhiều thợ lặn báo cáo rằng, đã nghe thấy âm thanh của động cơ quay và khởi động, ngay cả khi không có tàu thuyền nào ở phía trên mặt nước. Nhiều báo cáo kì lạ cũng đến từ Fuji Kawamaru, về những âm thanh kin kít phát ra từ phòng động cơ tàu.
 
Đoàn thủy thủ của chương trình Destination Truth, đã thám hiểm những di tích dưới nước tại đầm Truk, và vô cùng bối rối, khi nghe thấy tiếng động cơ kì lạ chạy dưới nước. Họ cũng đã ghi lại được âm thanh gì đó, nghe như tiếng nói của con người, cũng như dấu hiệu của thân nhiệt con người phát ra. 
 
Những kẻ bí ẩn biến mất trong làn nước 
 
Một chủ đề phổ biến trong những câu chuyện về hồn ma dưới nước, là về những kẻ bí ẩn biến mất trong làn nước. Một số nhân chứng đã kể về chuyện bắt gặp những người đàn ông, phụ nữ xuất hiện trong nước và sau đó biến mất không một dấu vết.
 
Năm 2012, những huấn luyện viên lặn tại Santa Rosa, báo cáo đã nhìn thấy một người bơi ở gần đáy khu vực vịnh nhỏ ở đó. Khi họ đến gần hơn, thì người này biến mất. Những huấn luyện viên này báo lại sự việc kì lạ với cảnh sát, để cảnh sát biết rằng, họ không phải những người đầu tiên bắt gặp sinh vật bí ẩn này.
 

Hồn ma dưới nước
 
Một trường hợp tương tự xuất hiện tại Toronto Sun trong năm 2007. Sau một buổi chiều sôi động khám phá các vùng biển xung quanh Grenada, một nhóm thợ lặn trở lại chiếc tàu của họ và so sánh các ghi chép của họ. Một người đàn ông hỏi những người còn lại của nhóm, liệu họ có nhìn thấy một người lặn mặc áo màu trắng hay không. Các thợ lặn khác đã nghĩ rằng anh đang đùa, nhưng người đàn ông khẳng định ông đã nhìn thấy một người như vậy.
 
"Anh ta mặc một chiếc áo thun màu trắng và mang một chiếc mặt nạ lặn màu trắng. Anh ta thậm chí còn vẫy tay với tôi", nhân chứng này kể lại.
 
Đoàn thủy thủ của con tàu ngay lập tức điểm danh kiểm tra người, nhưng không có ai bị mất tích và không có tàu thuyền khác trong tầm nhìn của họ. Họ không bao giờ lý giải nổi, bí ẩn về người đàn ông mặc đồ trắng đó. Liệu chăng đó chỉ là một ảo giác hay là một thứ khác?
  
Tuy nhiên, không phải tất cả những người lặn ma quái đều biến mất ngay sau khi xuất hiện. Một thợ lặn trên diễn đàn Scubaboard, đã chia sẻ câu chuyện kỳ lạ sau: "Một người bạn của tôi lặn xuống một con tàu chìm vào ngày sau đám tang của bạn mình," người đàn ông viết. 
 
"Anh ấy lặn dần xuống và nhìn thấy người bạn của mình đang vẫy tay chậm rãi chào anh từ trên boong tàu. Anh ấy trồi lên một chút và tiếp tục lặn xuống và người bạn này vẫn còn đó vẫy tay với anh nên quyết định không lặn nữa. Sau chuyện này anh ta vẫn còn hơi bối rối".
 
Liệu có phải những bóng ma thực sự ám ảnh và ẩn náu tại những hang động dưới nước và những xác tàu đắm cũ kĩ? Tất nhiên, qua những câu chuyện trên đây chắc nhiều người sẽ không còn đủ dũng cảm, để bơi đến những vùng nước tăm tối tìm hiểu sự thật.
 
Theo ANTĐ/ Mysterious Universe/Cao Anh Lâm 

 
Đăng nhập để trả lời
0
he...he...vừa vào đã nhìn thấy xác ướp và bóng ma, cảm giác mạnh cuối tuần! Để Sen đất xem có gì ngày mai đăng lên giải trí cuối tuần thêm nha!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.08.2013 22:39:59 bởi thương yêu>
  MÙA THU CỦA BIỂN
 

nếu ai biết ở đâu đã vàng thu
xin cho tóc khoan trắng màu mắc cỡ
giữ cho em một lối mòn nhung nhớ
em sẽ chim di , chắp cánh bay về 
*
anh nhớ nỗi bãi thùy dương tháng Hạ
chiếc vỏ sò hồng thương nhớ anh cho
lăn tăn gió nhẹ in trên giòng biển mắt
con tim non , di tích nỗi mong thơ
*
em bắt môi thôi đừng ươm hạt tẻ
lạnh rưng rưng , lẩn thẩn chuyện hoang đường
lại tràn vỡ con đê đêm gối lẻ
và giòng buồn trôi ngược khúc phùng tương
 *
hỡi những ngọn sóng triền miên rưng rức
khi thu sang mặt biển chạm hoàng hôn
sau dãy núi có tim em chờ, chực
gọi tên người . gạn bớt nỗi cô đơn

đông hương

 
quê hương em là Huế
quê tim em là anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.08.2013 04:31:17 bởi Phù vân>
thương yêu:

  MÙA THU CỦA BIỂN
 

nếu ai biết ở đâu đã vàng thu
xin cho tóc khoan trắng màu mắc cỡ
giữ cho em một lối mòn nhung nhớ
em sẽ chim di , chắp cánh bay về 
*
anh nhớ nỗi bãi thùy dương tháng Hạ
chiếc vỏ sò hồng thương nhớ anh cho
lăn tăn gió nhẹ in trên giòng biển mắt
con tim non , di tích nỗi mong thơ
*
em bắt môi thôi đừng ươm hạt tẻ
lạnh rưng rưng , lẩn thẩn chuyện hoang đường
lại tràn vỡ con đê đêm gối lẻ
và giòng buồn trôi ngược khúc phùng tương
 *
hỡi những ngọn sóng triền miên rưng rức
khi thu sang mặt biển chạm hoàng hôn
sau dãy núi có tim em chờ, chực
gọi tên người . gạn bớt nỗi cô đơn

đông hương

 


 
BIỂN TRẮNG

hạ đã hòang hôn đâu mà thu đến
chưa bình minh xuân sao lá chớm vàng
sóng nước bạt ngàn biển trắng thênh thang 
chiếc vỏ sò trơ giữa triền cát lạ

bóng nhạn lưng trời tít tắp khơi xa
biển nước bao la tấu khúc âm triều
 rối lọn mây vương tým chiều ly biệt
ai biết tương phùng mộng viển cô miên

chị vẫn hay thương tiếc chuyện hoang đường
khóc những cuộc tình ngậm nắng hong sương
rã cánh thiên di cuối đường mây mỏng
hớt nắng tô hồng mảng nhớ mênh mông

trắng ngọn cờ lau trắng giọt máu hồng
thơ cũng bận lòng bỏ chữ đi rong
sóng vỗ bờ xưa âm rền tim vọng
lá đợi thu vàng biển ngóng đông sang

phùdung sydney
Đăng nhập để trả lời
0
  WESTMINSTER, California (NV) - Chỉ trong vòng vài giờ đồng hồ sau khi tài khoản trên “Facebook” - một trong những trang mạng xã hội ăn khách nhất hiện nay - của Hằng Nguyễn bị một người có tên trong danh sách bạn bè của cô “đột nhập” (hack), ăn cắp mật mã (password), có ít nhất ba người thân quen của Hằng ở Việt Nam bị lừa mất tổng cộng 7 triệu đồng Việt Nam (khoảng $350).
    Cú lừa ngoạn mục này, từ người bị ăn cắp tài khoản đến người bị lừa mất tiền, đang xuất hiện ngày càng nhiều trên các mạng xã hội hiện nay, và đáng để mọi người phải lưu tâm, cảnh giác.
    “Cướp” tài khoản trên Facebook
    Hằng Nguyễn sinh sống tại miền Ðông nước Mỹ hơn 10 năm qua. Như phần nhiều người sống trong thời đại mà hầu hết thông tin trao đổi đều sử dụng thông qua các trang mạng xã hội, Hằng chọn Facebook làm nơi kết nối các quan hệ với người thân lẫn bạn bè cũ mới.

    Trên Facebook, Hằng có một người bạn tên là Nghĩa Trần ở miền Bắc California. Cô và người bạn kia thỉnh thoảng vẫn trao đổi, chuyện trò trong tình đồng hương, bè bạn trên thế giới ảo này từ hơn một năm qua. Ðó là một điều rất bình thường diễn ra trong “cộng đồng mạng”.

    Chính vì coi nhau như chỗ thân tình quen biết nên tối Thứ Tư vừa qua, khi vào Facebook, Hằng không hề ngạc nhiên gì khi thấy người bạn có tên “Nghĩa Trần” vào hỏi thăm mà không hề có một chút nghi vấn gì.

    “Nói năm điều ba chuyện, anh đó nói rằng đang dự định về Việt Nam một chuyến. Tôi cũng đang sắp về Việt Nam nên khi nghe vậy tôi không ngần ngại cho anh biết thời gian gia đình chúng tôi sẽ về quê,” Hằng kể.

    Trong câu chuyện, người bạn này gợi ý muốn gửi cho Hằng coi một số hình ảnh gia đình anh đi dã ngoại. Hằng đồng ý. Người bạn bèn gửi liền cho cô một đường dẫn (link).

    Không mảy may nghi ngờ, Hằng bấm vào đường dẫn đó.

    “Khi tôi bấm vào, anh đó hỏi ‘coi được chưa?’ Tôi thấy màn hình hiện lên những dòng yêu cầu phải nhập ID và password của yahoo vào. Tôi tỉnh bơ gõ vào,” Hằng tiếp tục kể.

    Do sử dụng chức năng mọi tin nhắn từ trên Facebook đều được chuyển vào trong “yahoo mail” nên sau khi vừa nhập mật mã yahoo theo yêu cầu của đường link thì ngay lập tức Hằng nhận được tín hiện từ điện thoại di động báo cho biết “có một email mới được đưa thêm vào trong tài khoản Facebook” của cô.

    “Ngay tích tắc đó là tôi biết liền mình đã bị ‘hack’ rồi,” Hằng nhớ lại.

    Biết mình bị mắc bẫy, Hằng trở lại ngay trang Facebook nhưng cô đã không còn vào tài khoản của mình được nữa. Kẻ đánh cắp tài khoản kia một cách rất nhanh lẹ đã đổi mật mã của Hằng.


    Cách thức Hằng Nguyễn bị đánh cắp tài khoản trên Facebook cũng tương tự như trường hợp xảy ra với một người có tên là Ngoc Nhi Nguyen, vào ngày 4 Tháng Bảy vừa qua.

    Theo Ngoc Nhi Nguyen, một người có nick name là Huong Tranngoc cũng ở trong “friends list” của cô, “giả bộ làm quen rồi nói cho nghe thơ nhạc anh sáng tác và cho một cái link là blogfamily-tructuyen.weebly để kêu mình vào đó xem”.

    Tuy nhiên, “Khi vào đó thì sẽ ra một trang khác yêu cầu đăng nhập vào bằng Facebook hoặc tài khoản bên yahoo. Khi bạn đăng nhập thì lập tức anh sẽ lấy được mật mã của bạn và bạn sẽ mất tài khoản Facebook. Bạn sẽ bị 'té' ra khỏi Facebook ngay và không đăng nhập vào được nữa vì kẻ gian sẽ đổi password của bạn,” Ngoc Nhi Nguyen kể lại câu chuyện.

    Từ kinh nghiệm bản thân, cô cảnh báo với mọi người, “Ðể bảo mật bạn nên đổi mật mã thường xuyên. Nên mở chọn lựa là nếu có ai đó đăng nhập vào tài khoản của bạn từ một máy tính khác máy tính bạn thường dùng, họ phải nói được mật mã đã được bạn gửi vào điện thoại di động của bạn trước đó.”
    Hằng Nguyễn thì cho rằng, “Có lẽ Facebook của anh Nghĩa Trần cũng đã bị kẻ nào đó ‘hack’, chứ tôi không nghĩ là anh làm việc này. Tôi sẽ email hỏi anh.”
    Dùng tài khoản “cướp” được để lừa người khác
    Dù bần thần, Hằng cũng chỉ nghĩ kẻ gian vào Facebook có thể sẽ xóa mất những hình ảnh gia đình, bè bạn mà cô đã cất công bỏ (post) lên, chứ không hề nghĩ đến chuyện có sự lừa gạt nào.

    Thế nhưng, chỉ khoảng chừng một giờ đồng hồ sau, một người cháu của cô từ Việt Nam gọi điện thoại sang hỏi, “Có phải dì nhắn trên Facebook kêu con mua thêm thẻ điện thoại không?”

    “Không có. Facebook của dì bị ‘hack’ rồi!” Hằng hoảng hốt nói.

    Nhưng chậm mất rồi!

    Khi đó người cháu đã mua hết bốn thẻ điện thoại, mỗi thẻ trị giá 500 ngàn đồng Việt Nam, tổng cộng hết 2 triệu đồng (khoảng $100) để cào ra, rồi ghi số seri, số mật mã cho người mà anh cứ ngỡ là dì Hằng Nguyễn của mình.

    Trong lúc Hằng thất thần, không thể nào ngủ được vì lo lắng không biết có ai trong số bạn bè người thân của cô tiếp tục là nạn nhân của vụ lừa này không, tại Việt Nam, một người bạn khác của Hằng từ thời đại học, tên Hoàng Ngọc, cũng đang ngỡ mình chuyện trò với bạn “Hằng Nguyễn”.

    Kẻ đánh cắp tài khoản Facebook của Hằng đã vào phần “history” để đọc hết các mẩu chuyện trò trước đây giữa cô và Hoàng Ngọc nên có thể hỏi thăm về công việc, sức khỏe, việc học hành... của từng thành viên trong gia đình Ngọc, khiến Ngọc không chút mảy may nghi hoặc gì cả.

    “'Nó' nói chuyện tình cảm lắm kìa!” Hoàng Ngọc đau khổ kể.

    Và cũng từ trong phần “history” còn lưu lại này mà kẻ gian cũng biết được hết ngày giờ Hằng sẽ về Việt Nam, cũng như số điện thoại cô từng cung cấp cho bạn bè thân thiết.

    Thế nên khi Hoàng Ngọc nghe “Hằng Nguyễn” nhờ mua sẵn giùm 6 thẻ điện thoại, trị giá tổng cộng 3 triệu đồng Việt Nam (khoảng $150) để Hằng sẵn sàng cho chuyến về đến sân bay Tân Sơn Nhất là có thể gọi điện thoại được liền, thì Hoàng Ngọc mua liền giúp bạn, sau khi cũng “cẩn thận hỏi lại ngày giờ về, số điện thoại của Hằng” và “thấy đúng hết với những thông tin mình có trước đó”.

    Sau khi cạo và ghi lại số seri cũng như mật mã các thẻ vào Facebook cho “Hằng Nguyễn” xong, Hoàng Ngọc lại nghe thấy “bạn” mình kêu mua thêm nữa!
    Bán tín bán nghi, Ngọc nhắn tin cho một người bạn khác ở Mỹ nhờ gọi điện thoại cho Hằng xác nhận lại chuyện này.

    Khi biết rằng Hằng Nguyễn “thật” không hề nhờ vả, thì Hoàng Ngọc cũng chỉ biết kêu trời, đồng thời còn cho biết, “Kẻ ăn cắp tài khoản của Hằng vẫn còn đang tiếp tục nói chuyện với mình trên Facebook kìa!”

    Tiếp theo đó, một người bạn thời trung học của Hằng cho biết cô cũng đã mua hết 2 triệu đồng Việt Nam (khoảng $100) tiền thẻ điện thoại theo yêu cầu của “Hằng” từ tin nhắn trên Facebook.

    Một người bạn khác của Hằng Nguyễn ở Hà Nội thì may mắn “thoát nạn” khi cô cẩn thận gửi email ngược lại cho Hằng để xác định có đúng là Hằng nhắn tin trên Facebook nhờ mua thẻ điện thoại hay không.

    Sáng ngày hôm sau, Hằng liên lạc với nhóm quản trị trang mạng xã hội này để thông báo cho biết việc cô bị “đột nhập” để đổi lại mật mã.

    “Tuy nhiên, đến giờ này thì email chính dùng trong tài khoản Facebook của tôi vẫn còn là email của kẻ đã cướp tài khoản này mà tôi chưa biết làm cách nào để đổi trở lại,” Hằng nói một cách mệt mỏi.

    Email kẻ gian đã dùng trong tài khoản của cô là taula.kuem36@yahoo.com.vn.

    Cô cũng chưa biết còn ai trong số bạn bè của cô là nạn nhân của vụ lừa bịp này nữa không, “vì có nhiều khi họ cũng bị kêu mua thẻ như vậy mà chưa biết bị lừa, cứ tưởng là tôi nhờ”.
    Cảnh giác với email lạ và các đường link
    Ngay trong đêm tối lúc xảy ra chuyện có những bạn bè người thân của Hằng Nguyễn bị lừa, vài người bạn của cô đã thông báo trên Facebook của họ chuyện này.

    Và thật bất ngờ khi trong lúc một số người tỏ ra xa lạ với kiểu lừa đảo này thì một số khác lại không hề tỏ ra ngạc nhiên.

    Một người có nick name Duong Cam ở Sai Gon viết, “Bên Việt Nam bị lừa vụ này hoài à. Hai ‘chiến hữu’ của mình cũng mới xém dính.”

    Tương tự, một người có nick name Lưu Thái Bình cho biết, “Chuyện này xảy ra ở Việt Nam hoài à. Bạn tôi cũng vừa mới bị mất $600 cho đứa cháu bị 'hack' ở yahoo.”

    Người bạn của Lưu Thái Bình không bị lừa từ Facebook mà từ yahoo mail.

    Theo lời của Bình, bạn anh nhận được email của một người cháu, trong đó đại loại nói rằng “Cháu anh đi chơi ở Manila, Philippines, và bị một đám lạ mặt tấn công lấy đi hết toàn bộ tiền bạc, điện thoại, thẻ ngân hàng, cùng những vật có giá trị khác. Cháu anh báo cho chính quyền địa phương nhưng họ nói phải mất khoảng 2-3 tuần để điều tra. Nhưng bây giờ cháu anh muốn về nhà liền nên cần số tiền là $3,100 để mua vé máy bay, thanh toán tiền khách sạn. Mọi người nghe vậy nên kẻ ít người nhiều hùn lại để gửi đi. Bạn của Bình đã gửi cho cháu mình $600.”

    “Thế nhưng sau khi gửi rồi, bạn tôi mới thử gọi điện thoại cho nó thì nó bảo nó có đi đâu đâu, đang mùa thi ở trường mà!” Bình kể.

    Người có nick name Le Minh Ha khuyên, “Nói chung là xin lỗi tất cả các mối quan hệ, nhưng hễ bạn bè bỗng dưng kêu nạp tiền điện thoại là phải cảnh giác cao độ, liên hệ khổ chủ ngay thôi.”

    Người có tên Nguyen Thi Ngoc thì nói, “Bọn hacker đã nghiên cứu rất kỹ trước khi ra tay vì vậy không ai nghĩ là đang bị lừa. Chỉ khi vừa thực hiện yêu cầu của nó rồi mình mới phát hiện ra thôi. Chúng tinh vi, xảo quyệt lắm!”

    Một người tên Bui Ngoc Suong nhắc nhở, “Chú ý khi login vào mail hay Facebook phải nhìn kỹ trang chủ. Các trang dạng khác là bị lừa. Cẩn thận khi click vào link do người khác gửi vì trang web có thể có virus và cẩn thận khi mở mail khi có file doc. file ảnh.”
    –-
    Liên lạc tác giả: NgocLan@nguoi-viet.com
    
    

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.08.2013 13:08:09 bởi thiên thanh>
nghe nhạc cuối tuần ... 
thân mến tặng những người đã, đang và được yêu ... 
[sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif]
[sm=7.gif][sm=7.gif][sm=7.gif]
 
 
Cho nhau hết những mê say, cho nhau hết cả chua cay 
Cho nhau chất hết thơ ngây, trên cánh môi say 
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.08.2013 19:13:00 bởi Phù vân>
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN
CÁ MÈ MỘT LỨA ( tựa phù vân )
Thế giới nhận định về “lệnh cấm Internet” mới nhất của Hà Nội
Chính phủ VN đã công bố một lệnh bất ngờ ngăn cấm việc thông tin được lan truyền chia sẻ trên các trang mạng xã hội như trang Facebook và nhiều địa chỉ khác, có hiệu lực từ đầu tháng 9
Cali Today News - Nhiều website trên thế giới trưa thứ sáu 2/8 ngay lập tức đã đưa tin và nhận xét về lệnh cấm ‘chia sẻ và loan truyền tin tức trên các trang mạng xã hội’ mà nhà cầm quyền Hà Hội mới công bố.

  Chính phủ VN đã công bố một lệnh bất ngờ ngăn cấm việc thông tin được lan truyền chia sẻ trên các trang mạng xã hội như trang Facebook và nhiều địa chỉ khác, có hiệu lực từ đầu tháng 9
 

Bà đại diện Hội đồng Nhân Quyền LHQ tại Thái Lan nhận bản tuyên bố 258 của đại diện các bloggers Việt Nam ngày 31/7/2013. (Hình: RFA)
 Ông Hoàng Vĩnh Bảo, Giám Đốc Phòng Thông Tin Điện Tử và Phát Thanh của Bộ Thông Tin VN cho biết: “Các trang mạng cá nhân chỉ được đăng tải tin về cá nhân người đó, không được trích lại, tập hợp hay tóm tắt các thông tin từ báo chí hay từ các websites của chính phủ”
 Luật mới còn cấm ‘các dạng thông tin chống lại nhà nước VN, đe dọa an ninh quốc gia và trật tự xã hội cũng như mối đoàn kết toàn dân, cấm không được bôi nhọ hay phỉ báng cá nhân’  
 Các trang mạng truyền thông như ABC, The Bangkok Post, Saigoneer đã ‘la hoáng’ lên là luật mới đã vi phạm thêm nhân quyền. Chưa bao giờ người ta chứng kiến “trận địa tấn công” mà chính quyền VN tung vào ngành báo chí truyền thông như hiện nay. 
Các nhà quan sát quốc tế nhận thấy sở dĩ Hà Nội ra “chiêu mới” là do thói quen ‘lấy lại tin tức và bài vở từ các trang mạng, ‘sửa đổi chút đỉnh’ rồi lại tung lên các trang mạng khác. Chuyện này là ‘hỗn loạn xà bần từ ngoại vào nội, từ nội với nội ở lãnh địa truyền thông của VN ngày nay’, nhưng các bloggers ở VN đồng thanh cho là luật mới nhằm bịt mồm đối kháng.
 
Hiện nay còn quá mới mẻ để biết làm cách nào Hà Nội có thể kiểm soát và trừng phạt các trang mạng xã hội vi phạm luật mới vì phạm vi quá…bao la bát ngát của hoạt động này.
 
Trường Giang (nguồn TechInAsia)

CỘNG SẢN VIỆT NAM :   " lệnh cấm Internet "               
HOA KỲ : nghe lén điện thoại

TT - Liệu tự do và quyền riêng tư có thật sự tồn tại ở Mỹ, nơi mà như Washington vẫn tự mô tả là “nền dân chủ lớn nhất thế giới”?
Người dân Mỹ chắc hẳn đã có câu trả lời sau khi đọc báo Washington Post hôm 6-6.

***

Ngày 5-6, dư luận Mỹ chấn động khi báo Anh Guardian phanh phui Cơ quan An ninh quốc gia Mỹ (NSA) đã bí mật nghe lén điện thoại của hàng chục triệu người Mỹ sử dụng dịch vụ của Hãng viễn thông Verizon. Một ngày sau, cơn “địa chấn” mới nổ ra khi báo Washington Post lôi ra ánh sáng vụ NSA và Cục Điều tra liên bang Mỹ (FBI) truy cập trực tiếp vào hệ thống máy chủ của hàng loạt tập đoàn công nghệ lớn để lấy thông tin của người sử dụng Internet.
Chương trình theo dõi lén của NSA có mật danh là PRISM đã bắt đầu từ năm 2007, dưới thời cựu tổng thống George Bush nhưng lại bùng nổ trong vài năm qua dưới quyền của Tổng thống Obama. Trong danh sách các tập đoàn khổng lồ “đi đêm” với NSA và FBI có đầy đủ chín đại gia sừng sỏ ở Thung lũng Silicon của Mỹ như Google, Microsoft, Apple, Yahoo, Facebook, PalTalk, AOL, Skype, YouTube...
Từ Thung lũng Silicon đến Nhà Trắng
Washington Post cho biết một sĩ quan tình báo Mỹ đã tiết lộ thông tin về chương trình PRISM cho tờ báo này. Đây là người đã tận mắt chứng kiến hoạt động của hệ thống theo dõi lén mà NSA vận hành và “hoảng sợ với khả năng của nó”. “Họ (Chính phủ Mỹ) thật sự có thể quan sát quá trình bạn hình thành các ý tưởng trong khi gõ bàn phím” - Washington Post dẫn lời sĩ quan này mô tả.
Các tài liệu mật cho thấy với chương trình PRISM, Chính phủ Mỹ dễ dàng tiếp cận với hệ thống máy chủ của các tập đoàn công nghệ để theo dõi các hoạt động trên mạng Internet của người sử dụng. NSA và FBI có thể lấy được thư điện tử, hình ảnh, video, đoạn hội thoại, tài liệu, lịch sử tìm kiếm... của bất kỳ cá nhân nào, qua đó nắm được nhất cử nhất động và liên lạc của mục tiêu. Do vậy, các dữ liệu do PRISM thu thập luôn có mặt trong tập tài liệu tình báo mà Tổng thống Obama đọc hằng ngày.
Phản ứng lại, các tập đoàn công nghệ đều lên tiếng phủ nhận thông tin mà Washington Post đăng tải. Theo AFP, người phát ngôn của Apple tuyên bố “chưa bao giờ nghe đến chương trình PRISM”. Đại diện Facebook cũng khẳng định không “mở cửa hậu” cho chính quyền tiếp cận hệ thống máy chủ của mình. Cả Google và Microsoft đều tuyên bố chỉ tiết lộ thông tin cho chính phủ theo quy định của pháp luật.
Thế nhưng, đích thân giám đốc Cơ quan Tình báo quốc gia Mỹ James Clapper lại thừa nhận sự tồn tại của PRISM. Báo New York Times dẫn lời ông Clapper cho biết chương trình này tuân thủ luật tình báo nước ngoài của Mỹ và được quốc hội thông qua. “Chúng tôi không dùng PRISM để cố tình nhắm vào bất kỳ công dân Mỹ nào hoặc bất kỳ ai ở trong nước Mỹ - ông Clapper nhấn mạnh - Thông tin thu thập được từ chương trình này là những tin tình báo quan trọng nhất, có giá trị nhất và được sử dụng để bảo vệ đất nước trước nguy cơ tấn công khủng bố”.
Ông Clapper chỉ trích việc thông tin về PRISM bị rò rỉ cho giới truyền thông sẽ gây nguy hại đến an ninh quốc gia Mỹ. Người phát ngôn Nhà Trắng Josh Earnest, các nghị sĩ Mike Rogers - chủ tịch Ủy ban Tình báo hạ viện, Dianne Feinstein - chủ tịch Ủy ban Tình báo thượng viện... đều khẳng định PRISM giúp “bảo vệ nước Mỹ”, “là công cụ quan trọng chống khủng bố”. Ông Rogers tiết lộ thông tin từ PRISM đã giúp ngăn chặn một số vụ tấn công ở Mỹ.
“Đòn tấn công vào Hiến pháp Mỹ”
Dư luận, giới truyền thông và nhiều nghị sĩ đã lên tiếng phản đối chương trình PRISM và nhấn mạnh việc xâm phạm đến quyền riêng tư là “không thể bào chữa được, không thể chấp nhận được”. Phó giám đốc Liên hiệp Tự do dân sự Mỹ (ACLU) Jameel Jaffer, như Reuters cho biết, chỉ trích Quốc hội Mỹ là đã trao quá nhiều quyền lực cho chính phủ, khiến quyền riêng tư của người dân bị xâm phạm nghiêm trọng. Thượng nghị sĩ Bernie Sanders cũng tuyên bố: “Dân chủ không phải là như vậy. Tự do không phải là như vậy”. Thượng nghị sĩ Rand Paul thậm chí còn mô tả chương trình PRISM là “đòn tấn công khủng khiếp vào Hiến pháp Mỹ”.
Xã luận của The Atlantic khẳng định vụ theo dõi lén này “gây sốc nặng nề” nếu xét đến việc hầu hết mọi người đều truy cập mạng Internet mỗi ngày và trao nhiều thông tin cá nhân cho các công ty Internet. Xã luận của báo Time nhấn mạnh: “Xìcăngđan này đã chứng tỏ một sự thật là chính phủ sử dụng bất kỳ quyền lực được trao và nhiều khả năng sẽ lạm dụng quyền lực đó”.
Năm 2009, chỉ vài ngày sau khi nhậm chức tổng thống, ông Obama đã cam kết: “Sự minh bạch và pháp trị sẽ là nền tảng của nhiệm kỳ tổng thống này”. Tuy nhiên, trước những diễn biến trong hai ngày qua, báo Huffington Post vốn nổi tiếng là thân Dân chủ lại đã phải lên tiếng kết luận rằng trên thực tế ông Obama cũng hành xử như người tiền nhiệm là George Bush! Xã luận của báo New York Times cũng kết luận: Washington “đã đánh mất sự tin tưởng của người dân khi lạm dụng quyền lực nhân danh cuộc chiến chống khủng bố”. Xã luận của báo New Yorker đánh giá dường như đối với Chính phủ Mỹ, bất kỳ hành vi nào cũng đều có thể chấp nhận được. Nhưng lối hành xử đó lại đi ngược lại tinh thần thượng tôn pháp luật! 
SƠN HÀ
nguồn: NET
Đăng nhập để trả lời
0
Dzuylinh khoẻ rồi phải hôn? Xin chúc mừng. Coi những hình sưu tầm này cho khoẻ thêm ha!
📎 hinh1|hinh2|hinh3|hinh4|hinh5
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.08.2013 17:36:42 bởi dzuylynh>
sen dat:

Dzuylinh khoẻ rồi phải hôn? Xin chúc mừng. Coi những hình sưu tầm này cho khoẻ thêm ha!



cám ơn bạn hiền đã cho đội dân phòng dàn chào Dzuylynh ngày xuất viện nghen ! cho dù có xi cà que cũng phải lết vô chơi với ACE chứ ?
Hạ chưa qua, Sen chưa tàn mà Thu đã chớm, lá vàng rụng rơi trụi lũi nơi này rồi đây Sen ạ !


 
tiếng hát Uyển My
 
Nước mắt mùa thu khóc ai trong chiều 
Bằng cây trút lá nghĩa trang đìu hiu 
Từng chiếc từng chiếc lệ khô vàng héo 
Buồn thương từng kiếp nằm trong mộ réo tên người đời quên 
Nước mắt mùa Thu khóc than triền miên 

Nước mắt mùa Thu khóc trong đêm dài 
Mùa mưa chới với tiếng mưa buồn rơi 
Người xây ngục tối tình yêu lừa dối 
Giọt mưa tìm tới để chia lầm lỗi với người hoài trinh 
Nước mắt mùa Thu khóc cho cuộc tình 

Nước mắt mùa Thu khóc cho hạnh phúc 
Mỏng manh vụt đến rồi tan tành, như trăng thanh 
Nước mắt nào nguôi khóc cho đời mất thần linh 
Rồi, người xa người (tôi xa tôi) 

Nước mắt mùa Thu khóc than một mình 
Một đời ca sĩ hát trong buồn tênh 
Giọng ca buồn bã vào trong đời úa 
Thời gian còn đó còn thương còn nhớ hoài 
Trời ơi nước mắt mùa Thu khóc thân phận mình
 
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.08.2013 04:23:53 bởi Cà Na tn nguyen>
 
  Gửi tặng ông Tư và mọi người bức ảnh  
 
 
 
Dấu thời gian...
 
     
  mà  Cà Na tình cờ tìm được trên một trong hàng ngàn tảng đá cẩn tường của Getty Center ( California )
 
 
 
 
Cà na
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.08.2013 17:24:59 bởi dzuylynh>

 
DẤU THỜI GIAN
(đến cecile )
 
lá hóa thạch
bám trên vách thời gian
vàng ố sợi thần kinh quên lãng
biển cạn, cát mềm, sương khô, gío vỡ, núi lở, mây tan
bước xuống trần chân thấp chân cao, thần tiên say chếnh chóang
leo lên mộ, quỷ ma khập khểnh cười nghiêng ngã thiên đàng
người xếp hàng chờ ban phát hồng ân

có, không, được, mất, khai sinh, hủy diệt... những hiển từ ghi trên đá
lá xướng danh, bụi bặm gieo vần âm ần dưới sợi gân
đường vân gãy, bụi bay, thời gian ở lại

với em, tháng năm dài đông lạnh triền miên
với ta, ngày giờ điểm bằng sát na ánh chớp
dấu thời gian nhạt mờ mái lợp
vách hư vô sạt lở tô bồi
chỗ linh hồn đang bám víu dung nham
nơi phún thạch đau vết chàm hỏa diệm

lá hóa thạch
nứt mảng màu hòang thổ
hoang tiêu nào chạm trổ nét phù điêu
đêm không em ta lẫy mấy câu kiều
nghe biển réo ánh thiều quang trỗi dậy

em vớt sóng vo viên nghìn giọt mặn
ta vãi lên trời muôn cung bậc trầm thăng
trăng chưa ngủ thức chờ tinh tú lặn
 em và ta vừa vặn một hình hài

chữ thánh thi hóa thạch
điệu thiền ca lạc phách
chạm linh hồn tôi tớ chúa ở trần gian
ta hoang mang bởi chưa tìm thấy niết bàn
em lang thang lạc lối kiếm thiên đàng đã nản
có hay không? nghĩa là gì ? hai chữ bình an!

cõi ta bà  
chẳng có khi nao đã là ta, hành giả
chốn nhân sinh
 biết đâu, em đã hiển thánh tự bao giờ...


dzuylynh - Aug 08,2013
 
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
Nghị lực con người thật đáng khâm phục!
📎 hinh6|hinh7|hinh8|hinh9
Đăng nhập để trả lời
0
Những khoảnh khắc thật xúc động!
📎 hinh10|hinh11|hinh12|hinh13
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.08.2013 21:19:29 bởi thiên thanh>
ÐA THỌ ÐA KHỔ



Vợ chồng H2T ở Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Ðất Trích. Ảnh năm 1995.
 

Người Tầu có thành ngữ “Ða thọ đa nhục.” Người  sống lâu  bị nhục nhiều. Ông cha tôi – các ông Việt ngày xưa – hay dùng thành ngữ “Ða thọ đa nhục.”
 
Tôi không cho là người già bị nhục. Tôi thấy người ta càng nhiều tuổi càng khổ. Khổ vì không còn hưởng thụ gì được sự đời mà phải chịu những bệnh tật do già yêú sinh ra: Người già không tự lo được cho thân mình, mắt mờ, tai điếc, trí nhớ mất, sống nhờ người khác. Người già vua chúa hay cùng đinh, tỷ phú hay anh nghèo rớt một xu dính túi không có, kẻ quyền uy chấn động thế giới một thời hiển hách hay anh phó thường dân cả đời cơm nhà, quà vợ, khi tuổi già đến đều có những nỗi khổ như nhau.



Ông bà George Sanders

 
Người ta qua 60 tuổi được kể là già. Ở Việt Nam những năm 1940-1950 người 50 tuổi được gọi là cụ.
Khổng Tử chỉ nói về Người đến tuổi 70: “Thất thập nhi tùy tâm sở dục.”
 
Tôi nghĩ ông muốn nói : “Người bẩy mươi tuổi muốn làm gì thì làm..” Nhưng người bẩy mươi tuổi còn làm gì được nữa. Người bẩy mươi cả Bốn Tứ Khoái đều không hưởng đượckhông làm được.
 
Năm nay – 2013 – tôi tám mươi tuổi. Một ngày đầu Xuân Kỳ Hoa Ðất Trích 2013, tôi viết bài này.
 
Năm 2000, khi chia tay nhau lúc nửa đêm ở trước một Nhà Dành cho Người Già Thu Nhập Thấp – Housing for Old Seniors Low Income – ở San Jose, ông bạn già của tôi nói:
“Ðọc những bài viết của toa để nhớ, để thương Sài Gòn của chúng ta.”
 
Ông cầm tay tôi:
“Viết. Viết nữa. Viết đến năm toa tám mươi. Viết cho bọn moa đọc.”
 
Ðêm mùa đông San Jose lạnh giá bao quanh chúng tôi khi chúng tôi từ biệt nhau, chúng tôi bắt tay nhau lần cuối.
 
Năm 2000 tôi 68 tuổi. Ông bạn HO già hơn tôi năm, sáu tuổi, tôi không biết hôm nay ông còn ở cõi đời này hay không. Thời gian và không gian làm chúng tôi không biết nhau sống chết ra sao. Tám mươi tuổi tôi vẫn viết. Tôi không còn viết phóng tác truyện dài. Tôi viết những bài như bài này.
 
Thời gian Sống, Yêu và Viết của tôi không còn bao lâu nữa, nên với nỗi Buồn vì phải xa mãi những người tôi yêu thương, hôm nay tôi viết những dòng chữ này.
 
o O o
 
Tôi bị ám ảnh bởi cái Chết, tôi ghét Chết, tôi sợ Chết, tôi không muốn Chết. Không phải bây giờ trong tuổi già, tuổi gần đất, xa trời, tôi mới sợ Chết, tôi sợ Chết từ những năm tôi năm, sáu tuổi, khi tôi bắt đầu biết suy nghĩ.
 
Nhà tôi ở cuối thị xã Hà Ðông, nhà có lầu, tiếng Bắc là nhà gác, nhà hai tầng. Trên gác nhìn ra tôi thấy cánh đồng với những nấm mồ rải rác trong những ô ruộng, ở gác sau nhìn ra tôi thấy Nhà Thương Hà Ðông và bãi tha ma ở cuối Nhà Thương.
 
Những đêm mưa tôi thấy những chấm lửa lập lòe trong bãi tha ma. Về sau tôi biết đó là những ánh đèn của những người đi soi bắt ếch. Những năm xưa ấy tôi tưởng đó là những đốm lửa ma trơi.
 
Năm tôi năm, sáu tuổi, mẹ tôi 27, 28 tuổi. Tôi sợ mẹ tôi chết, người ta đem mẹ tôi ra chôn ở ngoài đồng. Mẹ tôi phải nằm một mình giữa cánh đồng  vắng, lạnh, cô đơn, nơi mẹ tôi nằm ngập nước, đêm đông, mưa phùn, gió bấc, mẹ tôi khổ biết chừng nào..
 
Ðó là nguyên nhân thứ nhất làm tôi ghét Chết, tôi sợ Chết.
 
Mời bạn đọc một chuyện Sống, Yêu và Chết tôi thấy trên Internet.
 
* Trong phiên xử ở Tòa Án Phoenix, Arizona, bị cáo là Ông George Sanders, 86 tuổi, bị xử vì tội giết vợ. Tất cả mọi người có mặt tại toà, từ công tố viên đến chánh án, kể cả con cháu của kẻ bị cáo, đều thấy  bị cáo phạm tội giết người, nhưng tất cả đều cho rằng đây là trường hợp pháp luật nên thông cảm, thương hại, tha thứ hơn là trừng phạt kẻ có tội.
Anh cháu của bị cáo George Sanderss nói trước tòa:
“Ông tôi sống để thương yêu bà tôi. Suối đời ông tôi làm mọi việc để bà tôi có hạnh phúc. Mối tình của ông bà tôi là mối tình lớn. Tôi tin ông tôi bị bắt buộc phải làm việc ấy vì yêu thương bà tôi, bà tôi chịu đau quá nhiều rồi, ông tôi không thể để bà tôi chịu đau nhiều hơn nữa. “
 
Ông Sanders bị bắt Tháng Bẩy năm 2012 sau khi ông nói với cảnh sát bà Virginia, vợ ông, 81 tuổi, xin ông làm bà chết. Vì ông Sanders nhận tội nên toà án không dùng đến đoàn bồi thẩm, nhưng ông vẫn có thể bị kết án đến 12 năm tù.
 
Bà Virginia bị bệnh nan y năm 1969, bà liệt bại, bà phải ngồi xe lăn. Năm 1970, ông bà sang sống ở Arizona vì khí hậu ở đây ấm nóng.
 
Ông Sanders là Cựu Chiến Binh Thế Chiến II. Ông là người nuôi và săn sóc bà vợ. Ông nấu ăn cho bà, làm mọi việc trong nhà. Mỗi sáng ông giúp bà trang điểm, mỗi tháng ông đưa bà tới Nhà Thẩm Mỹ để bà làm tóc, làm móng tay.
 
Năm tháng qua, sức khoẻ của ông Sanders suy mòn. Ông phải đặt máy trợ tim, ông không còn săn sóc chu đáo được bà. Rồi bà Virginia bị ung thư phá ra ở chân, bà phải vào một Nursing home để người ta lo cho bà sống qua những ngày tàn cuối đời.
 
Ông Sanders nói với những viên chức điều tra:
“Ðây là giọt nước làm tràn ly nước. Virginia nhất quyết không chịu vào Nursing home. Vợ tôi tự cắt những ngón chân bị ung thối.”
 
Ông nói:
“Vợ tôi xin tôi cho bà ấy chết. Tôi nói tôi không thể.”
 
Vợ tôi nói:
“Anh làm được mà. Em biết anh làm được.”
 
Sanders cầm khẩu súng lục, ông lấy khăn bông quấn ngoài khẩu súng, nhưng ông không sao bóp cò súng được.
 
Ông kể:
“Vợ tôi nói:
“Bắn đi anh. Cho em đươc chết.”
 
Tôi nói lời cuối với vợ tôi:
“Em sẽ không cảm thấy đau.”
 
Và:
 “Anh yêu em. Vĩnh biệt em”
Tôi nổ súng.”
 
Trước toà, người con trai của ông Sandsers nói:
“Tôi muốn quí toà biết rằng tôi yêu thương mẹ tôi, tôi cũng yêu thương bố tôi như thế.”
 
Steve Sandes, anh con, nghẹn ngào kể:
“Bố tôi yêu thương mẹ tôi trong 62 năm. Những đau đớn thể xác và việc chịu đau vô ích đã làm bố mẹ tôi đi đến quyết định ấy.. Tôi không kết tội bố tôi. Với tôi bố tôi là người tôi cảm phục nhất.”
 
Ông già George Sanders chỉ nói trong khoảng một phút, giọng ông run run:
“Tôi gặp Viginia năm nàng 15 tuổi, tôi yêu nàng từ năm nàng 15 tuổi. Tôi yêu nàng khi nàng 81 tuổi. Có nàng làm vợ là một ân phúc Thiên Chuá ban cho tôi. Tôi sung sướng được chăm sóc nàng. Tôi làm theo ý muốn của nàng. Tôi xin lỗi các vị vì vợ chồng tôi mà các vị phải bận lòng.”
 
Ông Công tố đề nghị ông Chánh án không phạt tù giam George Sanders, ông nói toà nên xử án treo.
 
Ông Chánh án John Disworth nói ông đặt nặng tình nhân đạo trong vụ án này. Ông nói:
“Bị cáo phạm tội giết người, nhưng được toà giảm nhẹ mức án.”
 
Ông tuyên phạt ông già George Sanders 2 năm tù treo.  Tù treo không bị cảnh sát kiểm xoát.
 
o O o
 
Chuyện ông bà Sanders làm tôi suy nghĩ lan man. Tôi nhớ chuyện Cái Bát Gỗ tôi đọc những năm tôi 10 tuổi.
 
Anh con thấy ông bố già run tay, khi ăn hay đánh rơi bát cơm, bát vỡ. Anh làm cái bát bằng gỗ cho ông già ăn cơm. Ông có làm rơi bát, bát gỗ không bị vỡ.
 
Một hôm anh thấy thằng con nhỏ của anh hí hoáy đục đẽo một cục gỗ, anh hỏi nó đục gỗ làm gì, con anh nói:
“Con làm cái bát gỗ, để khi bố già, con cho bố ăn cơm.”
 
Chuyện – dường như – ở trong sách Quốc Văn Ðộc Bản – đã 70 năm tôi không quên nó – nó đây là chuyện cái Bát Gỗ – nhưng chẳng có dịp nào tôi nhớ nó. Hôm nay tôi nhớ nó.
 
Từ sau năm 1975 ở Hoa Kỳ Nhà Xuất Bản Xuân Thu in lại tất cả những sách Quốc Văn Giáo Khoa Thư, Luân Lý Giáo Khoa Thư. Nhưng sách Quốc Văn Ðộc Bản – sách có nhiều bài thật hay – thì không thấy in lại. Tôi không biết tại sao Quốc Văn Ðộc Bản không được in lại ở Hoa Kỳ. Tôi đã đọc lại tất cả những sách Giáo Khoa Thư được in lại ở Hoa Kỳ, tôi muốn đọc lại những bài trong Quốc Văn Ðộc Bản.
 
Tôi nhớ lâu rồi, từ những năm 1950 khi tôi chưa gập Tình Yêu Vợ Chồng, tôi đọc trên trang sách nào đó lời một ông Tầu viết:
“Vợ chồng như hai con chim tình cờ cùng đậu trên một cành cây. Ðến lức phải bay đi, mỗi con bay đi một phiá.”
 
Năm xưa còn trẻ, tôi muốn phản đối lời diễn tả trên. Ông Tầu muốn nói vợ chồng là chuyện ngẫu nhiên, chẳng có tình nghĩa gì giữa vợ và chồng.  Hôm nay tôi mới dịp viết ra lời phản đối.
 
Ông bác sĩ điều trị cho vợ chồng tôi mỗi tuần một ngày vào chẩn bệnh cho những ông bà già trong một Housing for Old Seniors – Housing này có nhiều ông bà già Mỹ trắng – ông nói:
“Có những cặp vợ chồng về già không nhìn được mặt nhau.”
 
Lời kể của ông làm tôi buồn. Vợ chồng sống với nhau đến già, ở chung một nhà già – mỗi người một phòng – sắp ra nghĩa địa, sắp vào hũ sành mà thù hận nhau đến không nhìn mặt nhau?? Thù hận gì dữ dội đến thế? Những người ấy thật khổ.
 
Bát đại khổ não ghi Tám Nỗi Khổ Lớn của con người:
Sinh, Lão, Bệnh, Tử: 4 Khổ ai cũng phải chịu.
Muốn có mà không có: Khổ 5
Có mà không giữ được:  Khổ 6.
Yêu nhau mà không được cùng sống: Khổ 7.
Ghét nhau mà phải sống gần nhau: Khổ 8.
Có người chỉ phải chịu có 7 Khổ. Ðó là những người không yêu ai cả.
 
Nhiều người Việt phải chịu cả 8 Khổ. Ðó những người thù ghét bọn Việt Cộng mà cứ phải sống với bọn Việt Cộng.
 
o O o
 
Mùa thu mây trắng xây thành.
Tình Em mầy ấy có xanh da trời.
Hoa lòng Em có về tươi?
Môi Em có thắm nửa đời vì Anh?
 
Tôi làm bài thơ trên Tháng Bẩy năm 1954 ở Vũng Tầu, ngày chúng tôi yêu nhau. Cuộc Tình của chúng tôi đã dài trong 60 năm. Cuộc Tình Vợ Chồng. Trong cuộc đời Tám Khổ này, nàng và tôi chỉ phải chịu có Bẩy Khổ.
 
Năm 1979 nằm phơi rốn trong Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu, nhớ Nàng, tôi làm bài thơ:
 
Yêu nhau ngày tháng qua nhanh,
Hai mươi năm lẻ chúng mình yêu nhau.
Từ xanh đến bạc mái đầu
Tình ta nước biển một mầu như xưa.
Yêu bao giờ, đến bao giờ?
Thời gian nào rộng cho vừa Tình ta.
Hoa lòng Em vẫn tươi hoa,
Môi Em thắm đến Em già chưa phai.
Yêu kiếp này, hẹn kiếp mai.
Ngàn năm yêu mãi, yêu hoài nghe Em
Mặt trời có lặn về đêm,
Sớm mai Em dậy bên thềm lại soi.
Cuộc đời có khóc, có cười,
Có cay đắng, có ngọt bùi mới hay.
Thu về trời lại xanh mây.
Ðầy trời ta thấy những ngày ta yêu.
Càng yêu, yêu lại càng nhiều.
Nhớ Em, Anh nhắn một điều: “Yêu Em.”
 
Năm 2013 tôi đổi hai tiếng trong bài thơ:
 
“Yêu nhau ngày tháng qua nhanh,
Sáu mươi năm lẻ chúng mình yêu nhau.”
 
o O o
 
12 giờ buổi trưa tháng Sáu, 2012, Nàng bước hụt, ngã nhào qua bốn bực thềm cửa, nàng ngất đi. Ngồi bên nàng trong nắng trưa mùa hạVirginia, chờ Ambulance đến, nước mắt tôi ưá ra.
 
Trong ICU – Ai Si  Yu – Intensive Care Unit – tỉnh lại, nàng nói:
“Xin Thiên Chuá tha tội cho em.”
 
Tôi nói:
“Em có tội gì. Mà Em có tội gì, Thiên Chuá cũng tha cho Em rồi.”
 
Nàng chỉ bị rập xương nên không bị mổ, không bị ghép xương, không phải bó bột. Về nhà nằm, uống Vitamin D, chờ vết xương nứt lành lại.
 
Tình trạng bi đát. Nhiều người nói người trẻ khi bị nứt xương mới mong vết xương nứt liền lại, người già 70 thì vô phương. Nếu vết xương nứt không lành, nàng sẽ phải nằm mãi trên giường.
 
Tôi hầu nàng ngày đêm.  Gần như suốt ngày đêm, tôi xin Ðức Mẹ Maria cho nàng đi lại được. Tôi chỉ xin Ðức Mẹ cho nàng đi được từ giuờng ngủ vào nhà bếp, vào toilet, ra ngồi bàn ăn cơm, nàng tự tắm được.
 
Bộ Xã Hội cấp cho nàng đủ thứ nàng cần dùng: Xe đẩy, gậy chống, ghế để ngồi tắm.. Chuyên viên y tế – therapist – đến nhà mỗi tuần ba lần, giúp nàng ngồi lên, tập đi.
 
Một tháng sau nàng đi được.
 
o O o
 
Ba năm nay Nàng có tới ba, bốn lần đau nặng, hai ba lần nàng tự nhiên ngã. Một lần nàng hôn mê. Ðêm khuya trong bệnh viện, nằm trên cái canapé nghe tiếng nàng thở khò khè, tôi nghĩ:
“Tiếng thở này tắt là..”
 
Tôi cầu xin:
“Xin Mẹ cho vợ chồng con được sống với nhau 5 năm nữa.”
 
Tôi không muốn tôi chết trước nàng, tôi không muốn nàng chết trước tôi.
 
Nàng chết trước tôi không biết tôi sống ra sao. Tám mươi tuổi, tôi sống với nàng 60 năm, tôi sống dựa vào nàng. Tôi sống bằng Tình Yêu của nàng.
 
Năm 1976 gặp lại nhau, Lê Trọng Nguyễn nói:
“Tao không biết mày có đi được không. Tao cứ tưởng mày làm USIS là mày đi được. Hôm tao gặp thằng S. ở trong khu nhà mày, tao hỏi nó mày có đi được không? Nó nói mày không đi được. Tao kêu lên: “Làm sao nó sống? Nó sống bằng gì? ” S. nó nói:
“Nó sống bằng Tình Yêu của vợ nó.”
 
Người bạn cùng tuổi tôi – 80 – lấy vợ cùng năm với tôi – năm 1954 – vợ chồng anh cũng sống với nhau 60 năm, một sáng từ Cali anh gọi phone cho tôi báo tin vợ anh qua đời, tôi hỏi:
“Ðau lắm không?”
 
Ðau thì tôi biết bạn tôi đau nhưng tôi muốn biết anh đau đến ngần nào. Hỏi dễ, trả lời khó. Bạn tôi nói:
“Ðứt ruột, nát gan.”
 
Lần cuối tôi gặp ông Lê Văn Ba, ông hơn tôi 10 tuổi, ông nói với tôi:
“Tôi nói với bà nhà tôi: Bà nên đi trước tôi là hơn, tôi đi trước bà, bà sẽ khổ lắm.”
 
Năm sau ông đi trước bà. Ðứng bên quan tài ông, tôi nhớ lời ông nói.
 
Ông bạn HO có bà vợ bại liệt, ông phải đưa bà vào Nursing Home. Ðể bà ở lại ông một mình lái xe về. Dọc đường ông run tay lái, mát ông mờ. Ông đậu xe bên đường, xuống đi bộ vài vòng lấy lại tinh thần. Khi trở lại tìm xe, ông quên không nhớ ông đậu xe ở đâu. Ông mở cellphone gọi ông bạn đến giúp.
 
o O o
 
Người đời chỉ nói “Good bye.”
“See You next week, next time” là cùng.
Ðôi ta ngọc nữ, tiên đồng,
Ðôi ta Từ Thức vợ chồng Giáng Hương.
Ngàn đời vẫn nhớ, còn thương:
Em yêu, đã đến cuối đường: “Good bye.
See You next Life.”

 
Hoàng Hải Thủy 
nguồn : http://hoanghaithuy.wordpress.com/2013/04/12/da-tho-da-kho/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.08.2013 17:19:13 bởi Phù vân>
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

Thăm viếng nơi an nghỉ của Lý Tiểu Long nhân ngày giỗ lần thứ 40  

Cali Today News - Đã 40 năm trôi qua sau khi Lý Tiểu Long qua đời, huyền thoại võ thuật Lý Tiểu Long đã được tôn vinh như là một niềm tự hào của Trung Quốc và cũng là người tiên phong đưa phim võ thuật Châu Á gia nhập làng điện ảnh Holywood. Thời gian tuy trôi qua nhanh nhưng tên tuổi người tài hoa vẫn còn trong lòng nhiều người hâm mộ.
 
Hôm nay một buổi trưa hè đẹp trời vùng Tây Bắc, chúng tôi ghé thăm khu Capitol Hill  phía đông Lake Washington, đây là khu vực đông dân cư và nhiều trường đại học như Seattle Community College, Cornish College of Artsvà nỗi tiếng nhất là viện bảo tàng nghệ thuật Châu Á.Đặc biệt đây là nghĩa trang Lake view nơi an nghỉ của hai bố con Bruce Lee (Lý Tiểu Long) và Brandon Lee (Lý Quốc Hào), nghĩa trang này cũng có nhiều nhân vật nỗi tiếng khác được yên nghỉ nơi đây như: Công Chúa Princess Angeline,nhà thơ Denise Levertov, Thị Trưởng Seattle Beriah Brown, Seattle P-Ieditor Thaddeus Hanford, John W. Nordstrom người sáng lập đại công ty Nordstrom.v.v. Mộ Lý Tiểu Long nằm sát gần hai hàng cây rợp bóng, bia mộ làm bằng đá hoa cương màu hồng nhạt và màu đen của người con trai ông nằm sát cạnh nhau. Ngoài sự hâm mộ ông về võ thuật và điện ảnh, còn một đặc biệt khác là ngày qua đời của ông trùng với ngày sinh nhật của tôi (người viết). Đứng trước bia mộ ông, tôi chợt nghĩ rằng, cuộc đời này từng phút từng giây đều có người đến và kẻ ra đi vĩnh viễn, tất cả có mang theo và bỏ lại buồn vui, khổ đau và hạnh phúc, phải chăng đây là luật tự nhiên của vô thường.
Một chú ý khác là ngày 20 tháng 07 cũng là ngày đặc biệt trong lịch sử Việt Nam mà không một ai có thể quên được, đó là ngày chia cắt đất nước thành hai miền Nam Bắc (Hiệp định Geneve 1954) hay còn gọi là ngày “bỏ phiếu bằng chân” lấy vĩ tuyến 17 làm khu phi quân sự. Chính vì có sự trùng hợp ngày tháng đó chúng tôi muốn viết vài dòng để tưởng niệm cho người tài hoa Lý Tiểu Long và để nhớ lại ngày di cư vĩ đại của người miền Bắc trốn chạy chế độ CS trên 60 năm qua.
 
-Nhân dịp nhằm ngày giỗ của nhà võ thuật kiêm tài tử điện ảnh Lý Tiểu Long chúng tôi xin tổng lượt qua tiểu sử người tài hoa này. Lý Tiểu Long  bính âm: Li Xiaolong;Tiếng Anh: Bruce Lee;Tên thật là Lý Chấn Phiên;Sinh ngày: 27 tháng 11 năm 1940 tại bệnh viện Jackson San Francisco, California.Ở 1 khu phố tàu cha là Lý Hải Tuyền và mẹ là Hà Ái Du trong đoàn kịch lưu diễn tại Mỹ – qua đời ngày 20 tháng 7 năm 1973 tại Hồng Kông) là một diễn viên võ thuật nổi tiếng trong nền điện ảnh Mỹ, ông là mộtngười Mỹ gốc Hoa. Khi còn bé, Lý Tiểu Long ốm yếu bệnh tật, cho nên mẹ đã đặt cho anh cái tên giống như con gái, thậm chí còn xâu hoa tai cho anh vì nghĩ rằng như vậy ma quỷ sẽ không ám. Khi anh tròn 1 tuổi, gia đình chuyển về Hong Kong, đến 5 tuổi anh trở thành diễn viên nhí trong nhiều bộ phim. 13 tuổi anh đã diễn hơn 20 phim. Thời gian này, Lý Tiểu Long bắt đầu học võ kung fu, năm 1959 mẹ anh quyết định đưa Tiểu Long sang Mỹ. Năm 1963, anh mở lớp dạy võ đầu tiên, một năm sau giành chức vô địch kung fu ở tiểu bang California. Năm 1963,Lý Tiểu Long về Hong kong thăm gia đình lần đầu tiên.Trong thời gian ở Mỹ Lý Tiểu Long học triết học tại trường đại học Washington,đồng thời ông dạy võ trong khuôn viên tòa nhà tổng hội sinh viên. Ngày 25/10/1963,là ngày đầu tiên Lý Tiểu Long hẹn hò với Linda,người mà sau này ông lấy làm vợ. Năm 1964,công việc dạy võ của ông bắt đầu phát triển. Tháng 8,1964 Lý Tiều Long chính thức tuyên bố kết hôn với Linda C.Emery. Năm 1971,ông bắt đầu nổi tiếng trong giới điện ảnh. Ngày 20/7/1973,Lý Tiểu Long từ trần để lại vợ và 2 con với sự nuối tiếc của những người hâm mộ võ thuật và giới điện ảnh.

 
Lý Tiểu Long có công mang nền võ học Trung Hoa với bộ môn “Triệt Quyền Đạo”đến gần hơn với thế giới. Anh chính là biểu trưng cho nền võ học hiện đại.
 
Lý Tiểu Long không chỉ là một diễn viên điện ảnh xuất sắc với bộ môn võ thuật mà ông còn là một nhà thơ nữa, ông viết nhiều bài nói về cảm xúc của mình trong cuộc sống, về nghịch lý âm dương, những biểu tượng của võ thuật tạo nên những nét đặc biệt trong thi ca của ông. Đồng thời ông đã nói lên tư duy của mình và triết lý đời sống qua võ thuật, ông tập trung vào các khía cạnh vật chất và ý thức tự giác cho chân lý và nguyên tắc,Lý Tiểu Long đã có nhiều câu nói đầy trí tuệ, giá trị.
 
Nói đến Lý Tiểu Long người ta chỉ nói đến tài năng võ thuật mà quên đi anh là con người với tâm hồn tràn đầy thi phú. Nhân đây tôi xin ghi lại một bài thơ trong thi tập của Lý Tiểu Long mà tôi đã đọc để chia xẻ với quí vị hâm mộ nhà võ thuật và diễn viên điện ảnh nỗi tiếng trong ngày giỗ của ông.
 
Once More I Hold You In My Arms                      Một Lần Nữa Anh Ôm Em Vào Lòng
Once more I hold you in my arms;                     Một lần nữa anh ôm em vào lòng 
And once more I lost myself in                     Lại môt lần anh mất anh trong
A paradise of my own.                                        Thiên đàng của chính mình
Right now you and I are in                                  Bây giờ anh và em trong
A golden boat drifting freely on a sunny sea      Chiếc thuyền lộng lẫy trôi tự do trên biển nắng
Far, far away from the human world.             Xa, thật xa khỏi chốn thế trần
I am happy as the waves dancing around us.    Anh hạnh phúc như những con sóng nhảy múa xung
                                                                            quanh chúng ta       
Too much analysis kills spontaneity,             Lắm tư lự sẽ giết chết hồn nhiên
As too much light dazzles my eyes.                  Tựa ánh sáng chói chan làm mờ đôi mắt
Too much truth astonishes me.                     Lắm sự thật khiến anh kinh ngạc
Despite all obstacles,                                         Bất kể mọi cản trở
Love still exists between us.                              Tình yêu vẫn hiện hữu giữa chúng ta
It is useless to try to stir the dirt                    Thật vô ích để gạn lọc dơ bẩn    
Out of the muddy water,                                     Ra khỏi bùn lầy nước đọng
As it will be come murkier.                             Vì nó chỉ thêm đen đủi
But leave it alone,                                             Cứ để nó yên
And if it should be cleared;                             Nếu như nó lắng đọng
It will become clear by itself.                            Thì tự nó sẽ trong

Lý Tiểu Long                                                    Translated by Linh Vũ 
 

Linh Vũ
 


Đăng nhập để trả lời
0
Gởi bà con giai điệu cuối tuần. Chúc nhà mình an vui
 
MƯỜI NĂM 
Thơ : Sông Hương
Phổ nhạc,hoà âm,làm clíp và thể hiện : HẢI ANH
Tặng tác giả thơ Sông Hương bài hát mới :


Mười năm em bước sang sông 
Cây đa, bến cũ theo dòng trôi xuôi 
Mười năm tôi lạc xứ người 
Buồn vui theo những khóc cười nhân gian 

Em còn nhớ sóng Thuận An 
Nhớ chuông Linh Mụ quyện Đàn Nam Giao ? 
Tĩnh Tâm sen vẫn trắng hồ 
Người xa vời vợi phương nào biệt tăm? 

Tôi đi qua những tháng năm 
Những buồn vui, những thăng trầm áo cơm 
Mười năm... như thể gần hơn 
Dường đâu đó...những giận hờn, ngây ngô 

Mười năm tựa giấc chiêm bao 
Chút tình như gió gởi vào hư không .

Sông Hương

http://sannhac.com/mp511080/MUOI-NAM-haianhyeunhacvietnam.htm


MƯỜI NĂM - haianhyeunhacv


Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.08.2013 17:11:08 bởi dzuylynh>
 
TRỞ VỀ
Tâm Ca Dzuylynh - Tác giả trình bày
( đến cecile )

 ngủ đi em... ngủ ngoan
tôi ru em giấc mộng an bình
lời trần tình đẫm ướt trang kinh
giọt lệ hờn đừng để hoen mi
từng sợi buồn rồi sẽ tan đi, rồi sẽ tan đi
hãy ngủ ngoan, ngủ ngoan
xin cho em giấc mộng an bình
đời mình chỉ là nhánh rong rêu
rừng chiều vọng về giữa thinh không lời ru hời
hãy đến đây! với trái tim thắm mãi nụ cười
để bước chân đến với cuộc đời
bước xuống phận người giũ hết bụi đường
cuộc hồng trần đã lắm tai ương
hạt bụi vàng xóa vết đau thương
ngủ ngoan ... em hãy ngủ ngoan!
mờ nhân ảnh tan vào hư không
mộng về tâm chỉ làm tâm động
trở về tỉnh thức nhẹ như bông
mộng về sông sóng xô ảo vọng
mộng về mây trắng trời phù vân
trở về em !
ngủ ngoan xin cho em giấc mộng an bình
trở về em ...
hãy về nghe miếu đền lặng thinh
tiếng đàn đêm chở một thời kinh
giòng sông trăng thao thức gọi em về
giòng sông trăng thắp sáng chờ em về...
 
Cung Điệu Phù Trầm 
Đăng nhập để trả lời
0
Chủ nhật SĐ sưu tầm được truyện ngắn đọc cười cho vui nha![:D]
DUYÊN TIỀN ĐỊNH

    (Cô hàng cà phê Tân Định kể)
    Ai có cho rằng tôi mê tín dị đoan nhảm nhí mặc kệ, tôi vẫn tin rằng có duyên "tiền định" mới nên vợ chồng. Chồng tôi người Việt nhưng quốc tịch Mỹ, lấy tên là Charle Lee, thường gọi là (Đít) Dick. Dick tốt nghiệp đại học Mỹ. Trong khi chờ ngày đi làm, bố chồng tôi có ý định đưa con trai về Việt Nam kiếm vợ. Anh ta học giỏi, đẹp trai, mặt mũi sáng láng nhưng khờ đặc trong việc giao tiếp với bạn bè. Ngay thời còn ở high-school, nhiều cô bạn cùng trường đến làm quen, anh ta cứ thụt lùi mãi, khiến các cô phát nản.
    Trước năm 1975, bố anh ta là hạ sĩ quan an ninh phi trường Tân Sơn Nhất, ông có người bạn đồng ngũ rất thân. Sau khi mất nước, bố anh ta về quê, xoay xở đưa cả gia đình vượt biên, còn người bạn thì về nhà, kế nghiệp cha mẹ, làm chủ một tiệm hủ tiếu ở đường Hai Bà Trưng, trước chợ Tân Định. Người bạn nầy gốc Tàu, tính cần kiệm và kín đáo nên không bị đánh tư sản (bị tịch thu gia sản, đuổi đi kinh tế mới).
    Ở Mỹ, bố anh chàng Dick thường thư từ cho người bạn bán hủ tiếu ở Tân Định. Khi biết ông ta có ý định về Việt Nam kiếm vợ cho con thì người bạn đồng ngũ nầy ngỏ ý muốn giới thiệu con gái của mình với anh Dick. Hai ông bạn trao đổi hình ảnh con của mình cho hai đứa nhỏ nghiên cứu, tìm hiểu nhau. Thấy hình cô gái cũng đẹp, chưng diện coi bộ còn thời trang hơn cả các cô gái Việt ở Mỹ nên Dick thích lắm, nhưng đỏ mặt, không có ý kiến. Thế là ông gọi cho người bạn, hẹn năm nay về ăn Tết, sẽ cho tiến hành lễ hỏi và lễ cưới cho hai đứa.
    Hôm gia đình anh ta xuống phi trường Tân Sơn Nhất, cả nhà cô gái long trọng đón về. Vừa là bạn chí cốt, lại sắp thành thông gia nên hai gia đình rất vui vẻ, thân mật. Cô gái đẹp hơn cả trong hình, nên chàng Dick thích mê, nhưng mắc cỡ. Hễ đối diện với cô ta thì mặt đỏ lên, miệng ấp úng, nói không nên lời. Hơn nữa, vì không rành tiếng Việt nên anh ta cứ ngập ngọng, nhưng nhờ cô gái đang học đại học, ban Anh văn nên cả hai không đến nỗi khó khăn khi chuyện trò. Cô ta rủ anh chàng đi chơi Sài Gòn, đi mua sắm, đôi khi còn chở Dick sau xe gắn máy, vi vút ra ngoại ô hóng gió, ăn uống ở các nhà hàng đồng quê. Được ngồi sau, ôm eo người đẹp, anh ta thích quá, nhất là khi được người đẹp ngồi bên cạnh tựa ngực vào người, giọng thủ thỉ, nũng nịu khiến anh chàng chết mê, chết mệt. Thế nên, trong một buổi cơm tối, cô cậu được hỏi ý kiến, có bằng lòng nhau không? Chàng ta trả lời "Dạ chịu!" Còn cô gái chỉ liếc anh ta và tủm tỉm cười. Thế là đám hỏi diễn ra ngay hôm sau.
    Thời đại hỏa tiễn, gì cũng tốc hành cho nhanh gọn. Buổi sáng, nhà trai đi sắm nhẫn đính hôn, nhẫn cưới, trang phục cô dâu, chú rể và các vật dụng cần thiết, ý là đám hỏi xong thì tiến hành đám cưới ngay. Buổi chiều hai họ kéo nhau ra nhà hàng nhậu nhẹt tưng bừng. Trong buổi tiệc gọi là tiệc đám hỏi đó, hai ông bạn nghéo tay nhau hẹn tuần sau nhà trai (từ dưới tỉnh) sẽ lên đón cô dâu về quê làm đám cưới cho xôm tụ. Nhà gái, dĩ nhiên phải o bế cho cô dâu thêm phần xinh đẹp để bà con dưới tỉnh rõ mặt gái Sài Gòn.
    Dick về dưới quê nhưng đã bị cô gái hớp hồn rồi nên người cứ sững chừng, suốt ngày lơ ngơ, không nghe, không thấy gì chung quanh, rồi than buồn. Cha mẹ anh ta biết ngay là thằng con đã bị cô gái bắt mất vía nên gợi ý cho anh ta lên Sài Gòn, ở lại nhà cô vợ tương lai trước khi làm đám cưới. Biết con mình chánh hiệu con nai vàng ngơ ngác, nên ông bà dặn dò rất kỹ, nào là không được qua đường một mình (sợ xe tung), đi đâu phải có cô vợ tương lai bên cạnh để khỏi bị bọn bất lương lường gạt, cướp giật. Ở chơi đúng hai ngày sau thì về để chuẩn bị làm đám cưới.
    Chiều hôm đó, Dick đón xe đò lên Sài Gòn. Về đến bến xe Miền Tây thì đã khuya, Dick là người lịch sự theo kiểu Âu Mỹ, không muốn làm phiền người khác nên anh chàng đến khách sạn qua đêm.
    Sáng hôm sau, Dick đón xe đến tiệm hủ tiếu. Anh ta nghe người đẹp nói là thường đi học lúc tám giờ sáng, nên dự định đứng ngoài chờ, hễ thấy cô ta bước ra để đi học thì Dick sẽ bước vào tiệm, mục đích tạo bất ngờ với người đẹp, chắc chắn cô ta sẽ mừng rỡ, nghỉ buổi học để hai người cùng đi chơi. Vì thế, khi đến tiệm hủ tiếu, anh ta không vào mà đứng bên kia đường, chờ. Đúng tám giờ, thấy người đẹp đi ra, đứng trước cửa tiệm ngó quanh, Dick định băng qua đường nhưng xe cộ nhiều quá, cứ lúng túng, chưa dám bước xuống lòng đường thì bỗng nhiên có một thanh niên đi xe gắn máy, dừng lại trước tiệm hủ tiếu, và cô vợ sắp cưới của chàng Dick phóc lên yên sau, ôm eo ếch chàng thanh niên kia. Chiếc xe vọt đi. Cả hai chìm vào đám xe cộ, biến mất tiêu. Chàng Dick dại gái chưng hửng. Anh ta bèn bước lui lại lên lề đường, mặt bắt đầu nóng, tim đập thình thịch, chân tay bủn rủn, người run lên như bị bịnh sốt rét, ngực nặng trịch, thở không nổi. Đó là "triệu chứng lâm sàng" của người nổi cơn ghen. Nhưng vốn đã được giáo dục về phép lịch sự ở xứ Mỹ, lại nhút nhát, chàng Dick bối rối, không biết làm gì cho hạ hỏa. Giận lây bố mẹ vợ tương lai nên không vào tiệm hủ tiếu, anh ta cũng bước qua đường, nhưng tấp vào một hàng quà rong ngay bên hông tiệm. Đây là một con hẻm, được biến thành những "tiệm ăn chồm hổm" buổi sáng bán bún, mì, cà phê... Mỗi hàng ăn chiếm một khoảnh đất, đặt vài cái bàn thấp ngang đầu gối, chung quanh là mấy chiếc ghế nhỏ xíu, không vừa cái bàn tọa. Bình thường từ sáng sớm, người ta mang thức ăn, đồ uống ra, đến trưa, bán hết thì "dẹp tiệm", dọn về. Chàng Dick ngồi đại xuống một hàng cà phê. Chủ là một cô, tuổi đôi mươi, nhà nghèo, ăn mặc đơn sơ, không trang điểm, nhưng đôi mắt cô đen láy, long lanh, miệng cô cười thật tươi, phô bày hàm răng trắng đều, đẹp hết sức!. Nhờ đôi mắt và nụ cười nầy mà hàng cà phê của cô đông khách. Mấy cậu trai sáng nào cũng ra đây, gọi một ly cà phê, ngồi ngắm cô cũng đỡ buồn cảnh thất nghiệp của mình. Đôi khi tâm hồn rung động, vài cậu nói bóng gió để tỏ tình, cô chỉ cười không trả lời. Cô biết mình đẹp nên có quyền chờ đợi, tối thiểu cũng một anh chàng trông được con mắt, có công ăn việc làm kha khá, chứ thứ thất nghiệp, chỉ giỏi tán phét như mấy cậu khách hàng nầy, thì cô coi thường. Hơn nữa, ngay bên cạnh là hàng bún bò Huế của mẹ cô. Mẹ cô cũng biết giá trị con gái mình, nên thường xuyên nhắc nhở, kiểm soát cô rất chặt chẽ. Bà ta chỉ vẽ cho cô cách từ chối sao cho khách hàng biết nhưng vẫn vui vẻ, tiếp tục đến ăn uống để trồng cây si. Quán bún, cà phê của mẹ con cô hàng tựa vào vách tường của tiệm hủ tiếu của bố mẹ vợ tương lai chàng Dick. Sau tiệm có cửa hậu thông ra gần hàng cà phê, thỉnh thoảng nước dơ trong tiệm hắt ra, mấy con chó xúm lại nhặt nhạnh thức ăn thừa.
    Khi Dick vừa ngồi xuống là cô hàng đã nhanh nhẩu hỏi "Anh uống gì? Ăn bún nghe!" Chàng Dick bối rối "Cô cho tôi lon cốc (Coca cola)" "Tôi không bán cóc. Anh ăn bún, uống cà phê nghe!" "Dạ, cô cho tô bún". Nghe cách đối đáp, giọng nói ngọng nghịu, cùng lối ăn mặc của Dick, cô hàng biết ngay là Việt kiều, nên cô để ý xem con cừu non nầy lạc lối đến đây làm gì? Có lẽ còn quá sớm nên mấy cậu thanh niên thất nghiệp chưa ra, nếu không, làm gì anh ta cũng bị mấy tay nầy tìm cách chọc ghẹo hoặc ăn hiếp ngay. Ăn xong tô bún anh ta mở cái túi nhỏ cột trước bụng, móc tiền trả rồi ngồi ngó mông ra đường. Dick chờ người đẹp trở về, nhưng không biết giờ nào nên thỉnh thoảng đứng lên, ra nhìn trước cửa tiệm rồi vào ngồi lại chỗ cũ. Dick dự định, nếu người đẹp về với thằng tình địch thì anh ta sẽ bước đến, hiên ngang nắm tay người đẹp dẫn vào nhà, coi như là cách công bố quyền sở hữu đóa hoa biết nói đó.
    Có chí thì nên, khoảng mười hai giờ, quả nhiên cô vợ tương lai của chàng Dick trở về với thằng tình địch. Vừa thoáng thấy, cơn ghen lại nổi lên khiến anh chàng đứng chết sững, chưa kịp phản ứng thì cô gái xuống xe, hôn thằng kia đánh "chụt" một cái mới bước vào nhà, còn thằng kia thì rồ xe chạy đi. Chàng Dick lại ngớ ra, đành quay về chỗ hàng cà phê, kéo ghế, gọi một ly cà phê, ngồi suy nghĩ xem mình nên làm gì bây giờ? Lúc nầy, các hàng quà rong đang chuẩn bị dọn dẹp ra về, nhưng thấy cậu Việt kiều, cô hàng cũng nấn ná pha cho khách một ly. Thình lình chàng ta nghe từ cửa sau tiệm hủ tiếu vẳng ra tiếng la lối "Tao bảo mầy có từ thằng đó ra không? Ít bữa nữa mầy lấy chồng rồi. Thằng chồng mầy nó biết, nó cạo đầu mầy" "Tía đừng lo tía ơi. Người ta ở bên Mỹ làm sao biết được chuyện của con. Mà con đâu có làm gì mà tía phải la? Bạn bè chút chút mà tía"
    Tiếng cãi cọ càng lúc càng cao giọng, càng nhanh khiến chàng Dick chịu thua, không nghe kịp, nhưng chừng đó cũng đủ cho anh ta mất tinh thần. Bao nhiêu hứng thú tiêu tan, Dick quyết về dưới tỉnh mét bố mẹ, không thèm lấy vợ nữa.
    Tối đó, nằm trong khách sạn, Dick không ngủ được. Phần nhớ người đẹp, phần cảnh tượng lúc trưa khiến cho máu nóng bốc lên đầu nên anh ta lăn qua, trở lại mãi. Cuối cùng thì tình yêu và ghen tương sống chung hòa bình trong quyết định của anh ta. Nghĩa là cứ để đấy nhưng theo dõi, tìm hiểu, nhất là để ngắm lại xem, cô ta có đủ đẹp để mình tha thứ không?
    Sáng hôm sau, Dick lại ra hàng cà phê ngồi, nghĩ cách hỏi cô hàng về cô gái, con chủ tiệm hủ tiếu. Cô hàng cà phê, thấy thằng con trai trắng nõn, ngây thơ như em bé, cô thích lắm, mặc dù anh ta là Việt kiều, cô không hi vọng gì, nhưng yêu là việc của quả tim, xin khỏi bình luận. Tuy nhiên cô hàng cũng phải giữ kẻ vì sợ mấy thằng con trai, khách hàng, sẽ mỉa mai vì ghen tức "Thấy Việt kiều như mèo thấy mỡ". Nhưng anh chàng Việt kiều nầy hỏi chuyện thì mình trả lời, còn có thể hỏi lại mấy câu để tỏ tình quen biết. Đại khái Dick nói là về Việt Nam chơi chứ không nói về cưới vợ. Anh ta bảo rằng thấy con gái chủ tiệm hủ tiếu đẹp nên hỏi thăm cho biết, và hình như cô ta có bồ thì phải? Cô hàng nói là không biết chắc đó là bồ bịch hay chỉ là bạn bè, dù cô thấy hai người chở nhau đi mỗi ngày.
    Khi yêu, người ta dễ tha thứ. Nghe cô hàng nói vậy, dù thấy rõ ràng hai đứa hôn nhau, Dick cũng không thấy trở ngại trong việc hôn nhân của mình. Vả lại Dick đã nhiễm văn hóa Âu Mỹ, chẳng xem trinh tiết là quan trọng, thế nên anh chàng vừa tự an ủi vừa hãnh diện "Cho mầy chở đi, ít bữa nữa, tao cưới nó, đem về Mỹ thì mầy no way!". Và Dick lại vui vẻ nói chuyện với cô hàng cà phê. Anh ta bảo tuần tới sẽ về Mỹ nhận việc. Cô hàng thất vọng. Tình cảm của cô chỉ mới quen biết chứ chưa đủ thân mật để cho nhau địa chỉ, sau nầy còn thư từ, tặng ảnh nhau khi hai người cách xa nhau nửa vòng trái đất. Thật tâm, cô buồn vì không còn được gặp anh ta nữa chứ cô không hề nghĩ đến chuyện Việt kiều có nhiều tiền, sung sướng. Giá mà anh ta là một người Việt "nội địa" dù thất nghiệp, cô vẫn yêu như thường.
    Khi về dưới tỉnh, bố mẹ hỏi, Dick chỉ trả lời có, gì cũng nói có chứ không giải thích. Tưởng con mắc cỡ, hai người không hỏi thêm. Họ cứ theo chương trình mà thực hiện. Ở dưới quê, cưới hỏi, giỗ quãi đều làm tại nhà. Ngã heo, vật bò cũng chẳng tốn bao nhiêu. Ông bà Việt kiều nầy chơi sang, mời bà con hàng xóm, kể cả xã ấp, tập trung một chỗ hẹn, sẽ có xe đến rước lên nhà hàng trên tỉnh dự tiệc cưới, còn dặn xin đừng quà cáp. Mấy khi được đi nhà hàng sang trọng dự tiệc cưới Việt kiều nên mọi người rủ rê, bàn tán coi bộ sôi nổi và sốt ruột lắm.
    Đó là chuyện chuẩn bị tiệc cưới ở dưới quê, tức bên nhà trai. Trên Sài Gòn cũng có một bữa tiệc ở nhà hàng trong Chợ Lớn do con gái ông chủ tiệm hủ tiếu tổ chức đãi đằng bạn bè trước khi cô lên xe hoa. Cô ta nói "Thưa các bạn, ngày mai tôi sẽ lên xe hoa, hôm nay hai đứa tôi mời các bạn nhậu một bữa, xong lên lầu nhảy nhót"
    Các bạn cô tưởng rằng đó là đám cưới của cô với người tình, không ngờ, sau đó mới vỡ lẽ là cô lên xe hoa với người khác. Bạn bè càng ngạc nhiên hơn khi thấy người tình của cô vẫn vui vẻ chứ không buồn bã hay ghen tức gì cả? Rượu ngà ngà, hai người mới thổ lộ âm mưu là cô sẽ làm đám cưới với anh chàng Việt kiều và qua Mỹ sống độ mấy năm, khi đã vô quốc tịch, cô sẽ li dị chồng rồi về Việt Nam cưới anh chàng tình nhân nầy. Đây là mánh thường làm của các cô lấy chồng Việt kiều.
    Về phần nhà trai ở dưới quê, theo đúng ước hẹn, khởi hành từ bốn giờ sáng dự định trưa sẽ đến Sài Gòn. Cô dâu chú rễ làm lễ tổ tiên bên nhà gái xong, sẽ lên xe hoa về dưới tỉnh vừa kịp giờ đãi tiệc.
    Tiệm hủ tiếu đóng cửa từ hôm qua để treo đèn kết hoa, thiết trí bàn thờ, mời bà con, bạn bè đến dự buổi đưa dâu. Đúng mười một giờ, phái đoàn nhà trai gồm ba chiếc xe lớn và một chiếc xe nhỏ có kết hoa dừng lại trước tiệm hủ tiếu. Bà con xuống xe, ẹo qua, ẹo lại cho đỡ mỏi lưng sau một chuyến đi dài. Mấy cô bưng quả, mấy cậu phù rể sắp hàng ngay ngắn chờ nhà trai vào xin giờ rước dâu theo đúng lễ nghi. Trong khi đó, nhà gái đã đứng chờ sẵn, vẻ mặt mọi người rất long trọng. Ông chủ tiệm hủ tiếu kêu vọng lên lầu "Hỏi A Muối sẵn sàng chưa? Nhà trai đã đến rồi đó nghe!" Tiếng mấy cô phù dâu trả lời "Tụi con kêu hoài mà cửa chị Muối đóng chặt, không nghe trả lời gì cả!" "Má nó đâu? Sáng giờ làm gì mà không kêu nó dậy? Người ta tới rồi kìa!" "Tôi đây. Có gì mà quýnh lên? Cứ nói chuyện đi. Nó dậy thay đồ, trang điểm là xong ngay" Rồi nghe tiếng lao xao trên lầu, một lát, cô phụ dâu xuống thì thầm báo cáo "Chị Muối không có trong phòng. Tìm khắp nơi cũng không thấy" "Chết cha! Vậy chớ nó đi đâu? Tìm về ngay. Coi thử nó có đến nhà bạn bè nào không? Đứa nào xách xe đi tìm nó coi. Lẹ lên!" "Thằng Tửng nói chiều hôm qua, bạn của chỉ đến đón đi ăn tiệc chia tay, khi hôm không thấy về" Ông chủ tiệm hủ tiếu, trước đây là lính kiểng, chưa hề đụng độ ngoài chiến trường bao giờ, nay bỗng lưỡng đầu thọ địch. Đối phương đã đến trước cửa mà mình thì không có gì để nghênh chiến! Ông muốn lên lầu để la hét cho hả giận nhưng nhà trai đã bước vào nhà rồi. Ông như Khổng Minh tọa lầu, cười nói vui vẻ mà bụng đánh lô tô. Nhưng Khổng Minh còn hi vọng lừa được đối phương chứ ông thì chắc chết! Ông giận mụ vợ cưng con mà vô tâm, không chịu nhắc nhở, dặn dò, để nó đi từ chiều hôm qua, đến nay vẫn không biết! Trong lúc đó, bà chủ cũng bấn xúc xích lên. Bà nhờ các cô cậu nào có xe gắn máy, tức tốc đến nhà các bạn của cô Muối để "Lôi cổ nó về đây ngay!". Nửa giờ sau, các đặc phái viên trở về lắc đầu "Không thấy A Muối đâu cả!" Bà cho một cô xuống thì thầm với ông chủ. Ông chủ lắng nghe, cười và gật đầu ra điều chẳng có gì quan trọng. Nhà trai thấy thế mới đứng lên có mấy lời. Đại ý đã chọn được ngày lành, giờ tốt, xin cho chú rể và cô dâu lạy bàn thờ tổ tiên. Ông vui vẻ gọi lên lầu "Má nó đâu. Cho con xuống làm lễ. Đến giờ rồi!" Đó là kế hoãn binh chứ ông biết tỏng là làm gì có A Muối. Thế rồi nhà trai, nhà gái lại tiếp tục vui vẻ chuyện trò. Nhưng chờ mãi chẳng thấy gì! Ông bạn nhà trai co tay xem đồng. Ông bạn hủ tiếu làm vẻ ngạc nhiên "Ủa. Sao lâu quá vậy cà?" Rồi ông bình thản đi lên lầu làm như tìm hiểu nguyên nhân, và ông lại xuống lầu, coi bộ hơi bối rối một chút. Ông khèo ông bạn sui gia tương lai vào nhà trong, lôi luôn ra sau hẻm, vì sợ mấy đứa người làm biết chuyện. Người ta xúm cả cửa trước xem đám cưới, chỉ có hai mẹ con bà hàng bún bò, cà phê đang lui cui dọn hàng về. Cô hàng cà phê, lúc nãy chạy ra dòm đã thấy anh chàng Việt kiều là chú rể, bèn chạy vào báo cáo với mẹ rằng đó là người khách "gà rù" thường đến mấy hôm trước, nay đi cưới cô A Muối, con gái ông hủ tiếu. Hai mẹ con đang bàn tán thì hai ông sui tương lai kéo nhau ra ngoài cửa sau xì xầm. Tuy nói nhỏ, nhưng hai mẹ con bà hàng nghe tất cả. "Chết tôi rồi anh sui ơi! Con A Muối nó đi từ hôm qua đến nay chưa về" Ông sui trai chưng hửng, rồi nổi xùng "Thật hay giỡn đó anh sui? Tụi mình nghéo tay nhau từ lâu rồi mà! Anh muốn "xù" tôi sao không nói trước? Báo hại tôi đặt tiệc mời bà con làng nước ngồi chờ ở nhà hàng dưới tỉnh. Bây giờ tụi tôi lên đây, anh nói một câu "bù chốc" !?" "Tôi lạy anh mà anh xui, anh thông cảm cho tôi. Tôi đâu ngờ con nhỏ trốn đi! Anh với tôi, bạn bè mấy chục năm rồi, anh biết tôi mà. Tôi đâu lòng dạ nào hại anh!" Ông sui trai cũng hạ hỏa "Nói vậy chứ, tôi với anh...Đơn vị mình còn ai đâu. Thôi, chuyện anh xù tôi vụ nầy cũng chẳng sao. Nhưng bây giờ mình tính sao đây? Không lẽ đi cưới vợ cho con mà không có cô dâu thì mất mặt tôi quá! Hay là anh tìm đại cho tôi một con nhỏ nào đó, đóng tạm vai cô dâu, khi về dưới tỉnh ra mắt bà con, làng xóm xong thì trả nó về. Không ai biết" "Anh tính vậy mà hay. Nhưng gấp quá. Chà! Khó dữ!" "Anh coi mấy đứa trong nhà, có đứa nào mặt mũi sáng sủa một chút, mướn nó, tôi sẽ trả khá tiền".
    Hai mẹ con bà hàng bún bò, nãy giờ giả bộ làm việc nhưng dỏng tai nghe hết ráo. Đến khi ông kia nói "trả khá tiền", bà ta sốt ruột vọt miệng nói. "Ông trả bao nhiêu? Tôi cho con nhỏ nầy làm cô dâu giả được không?" Ông sui trai quay nhìn cô hàng cà phê, gật đầu. "Được quá đi chớ! Tôi trả hai trăm" "Hai trăm tiền gì? Được bao nhiêu?" Ông chủ tiệm hủ tiếu mừng rỡ. "Hai trăm là nửa cây vàng đó. Không ít đâu" "Vậy hả. Nhưng tôi giao hẹn trước, xuống đó, ra mắt bà con dự tiệc xong là tôi dẫn con nhỏ về Sài Gòn ngay chứ không có lộn xộn gì cả. Chịu không?" "Được mà bà chị. Bà chị đòi gì tôi cũng chịu hết, miễn là có cô dâu về dưới tỉnh là được" Thế là tất cả cứ rối lên như chạy giặc. Bàn ghế, nồi niêu, son chảo của bà bún bò Huế được lùa hết vào gậm cầu thang tiệm hủ tiếu. Mẹ con bà hàng bún được đẩy gấp lên lầu. Quần áo, phấn son, nữ trang, tròng vào, bôi trét hết cho cô hàng cà phê. Bà hàng bún bò thì diện bộ đồ vía của bà hủ tiếu. Chỉ mười phút sau là các diễn viên đã xong y trang. Tiền trao cháo múc, bà hàng bún đòi ngay hai trăm đô lận lưng cho chắc ăn. Thế là cô dâu giả cũng e lệ, lúng túng bước xuống thang lầu, theo sau là bà bún bò Huế và các cô phụ dâu. Rồi thì cũng lễ gia tiên, cũng diễn văn ngắn gọn của nhà trai, nhà gái, cũng nhẫn cưới đeo tay, đủ mọi thủ tục. Cuối cùng cô hàng cà phê bước lên xe hoa cùng với đoàn hộ tống của nhà gái. Bà chủ tiệm hủ tiếu cũng tháp tùng phái đoàn để khi xong bữa tiệc sẽ thu hồi trang phục, vòng vàng mà bà đã sắm cho con gái là cô Muối. Khán giả tụ tập trước tiệm hủ tiếu ngạc nhiên khi thấy cô dâu không phải là A Muối mà là cô hàng cà phê. Họ bàn tán rồi phịa chuyện nầy nọ để ra điều ta đây biết hết "từ lâu rồi"! Nào là cô Muối bị ép duyên, đòi tự tử nên phải thay người khác làm cô dâu, nào là cô hàng cà phê dụ dỗ được anh chàng Việt kiều, nhưng nhà nghèo quá mới thuê tiệm hủ tiếu làm nhà gái.
    Khi xuống dưới tỉnh, quan khách, bà con đều trầm trồ cô dâu đẹp quá. Mà cô đẹp thiệt! Khi là cô hàng cà phê, cô đẹp một, giờ đây, đóng vai cô dâu, cô đẹp mười. Giá như tỉnh tổ chức một cuộc thi sắc đẹp, chắc chắn cả tỉnh sẽ bầu cô là hoa hậu. Hai con mắt và miệng cười của cô, đẹp đến độ anh chàng Dick ngắm mà chóng mặt, không nghĩ rằng đó là cô hàng cà phê. Trong bữa tiệc, theo đúng tập tục của người văn minh tiến bộ, cô cậu đến từng bàn cám ơn quan khách dự tiệc, uống chút rượu bà con ép mời và ôm nhau hôn trước mặt mọi người. Rồi cũng vỗ tay, gõ muỗng lên ly, chén leng keng, tiếng cười nói, la hét của mấy tay say rượu...đủ thứ. Dick đã hoàn toàn quên cô Muối rồi. So với cô hàng cà phê, cô Muối thua xa. Sắc đẹp của cô hàng cà phê hớp hồn chàng Dick còn mạnh hơn cô Muối rất nhiều. Nhưng giây phút thần tiên cũng qua mau. Tối đó, sau khi tiệc tan, ai về nhà nấy thì bà hàng bún bò bảo cô con gái cởi trả nữ trang, áo quần đẹp, (nhất quyết) ra ngủ phòng ngủ ở bến xe để sáng hôm sau về Sài Gòn sớm. Cô hàng cà phê nhìn chàng Dick rơm rớm nước mắt.
    Ngay lúc đó lại xảy ra chuyện rắc rối mà không ai có thể ngờ được. Dick không cho cô hàng cà phê về lại Sài Gòn. Cậu lớn tiếng với cha mẹ cậu, đòi cưới thật cô hàng cà phê chứ không phải cưới kiểu giỡn chơi như vậy. Cha mẹ chàng ta lại phải điều đình với bà hàng bún bò Huế, xin cưới thật cô con gái của bà ta. Mấy người buôn bán bao giờ cũng linh mẫn chuyện đầu cơ. Bà ta lạnh lùng lắc đầu, vì bà biết con cá đã cắn câu rồi thì bà cứ thế mà kéo con mồi lên, chiên, kho là quyền của bà. Cha mẹ chàng Dick thấy cô hàng cà phê đã đẹp còn hiền lành, dễ thương nên lại càng quyết tâm cưới cô ta cho con mình. Sau khi được năn nỉ, bà bún bò Huế phán mấy câu. "Ông bà nói vậy chẳng khác gì bắt tôi bán con gái tôi cho ông bà. Mà vợ chồng tôi chỉ có nó là đứa con duy nhất, tôi chỉ muốn nó lấy chồng gần chúng tôi để sau nầy, về già còn nhờ vả được. Ngay hiện tại, nó cũng phụ giúp tôi trong việc buôn bán sanh nhai. Nay ông bà đòi bắt nó về Mỹ, tôi mất con mà chẳng còn ai để nương tựa lúc tuổi già. Hơn nữa, nếu tôi gả con gái tôi cho ông bà thì chẳng khác gì con tôi giành chồng của cô Muối. Thử hỏi tôi có yên ổn mà buôn bán ở đó không? Rồi tôi phải làm sao đây?"
    Chỉ mấy lời thôi mà bà hàng đã nêu vấn đề một cách minh bạch. Câu đầu bà gợi ý cho đối phương thấy "chủ đề" ở đây là tiền, mấy câu sau bà quảng cáo món hàng của bà và bà bắt chẹt.
    Cha mẹ chàng Dick hiểu ngay điều đó nên đưa ra một cái giá mà họ nghĩ có thể thuyết phục đối phương. Tuy nhiên họ cũng biết văn hoa một chút. Đại ý là họ hiểu tình cảnh bà hàng bún bò, nhưng xin bà yên tâm, khi cô con gái qua Mỹ, nó sẽ gửi tiền về nuôi bà, chồng nó là kỹ sư, tiền bạc dư dã, hiện tại, họ sẽ gửi bà một số tiền để bà tìm chỗ khác, hoặc có thể sang một sạp hàng trong chợ mà buôn bán. Nói trắng ra, họ chồng một số tiền lớn để mua cô gái cho con trai họ. Bà hàng bún không ngờ con gái mình lấy Việt kiều một cách ngon lành, khỏi tốn công, tốn thì giờ mà mình lại ẳm được mấy nghìn đô. Thế là nhà trai lại điều đình với bà sui hụt, mua lại tất cả nữ trang, áo quần mà họ đã sắm cho cô Muối.
    Tối đó, Dick và cô hàng cà phê ngủ chung một phòng (riêng).
    Kể câu chuyện chồng tôi lấy vợ trên đây để quí vị thấy, rõ ràng vợ chồng đến với nhau là do "tiền định!". Có ai nghĩ rằng cô Muối lại mất chồng sau bao nhiêu công sức, cố mồi chài cho được anh chàng Dick, để rồi "công trình kể biết mấy mươi" trở thành công cốc. Nhưng nguyên nhân vì đâu? Tại sao cô lại không về làm cô dâu để thực hiện chương trình đánh lừa anh chàng Dick ngơ ngáo kia?
    Số là tối đó, sau khi nhậu nhẹt say sưa, nhảy nhót tưng bừng cho đến gần sáng, cô Muối cùng tình nhân thuê khách sạn ngủ, dự định sáng mai về cũng còn kịp chán. Muốn cho đêm ân ái thêm nồng nàn, họ phi một đợt xì ke (ma túy), sau đó họ lăn ra ngủ. Đến gần chiều cả hai mới giật mình tỉnh dậy. Cô Muối hối hả lên xe, chạy về.
    Xe hoa đã lên đường được hơn nửa giờ rồi.
    
    Phạm Thành Châu
 
Đăng nhập để trả lời
0