Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

CUỘC TÌNH ĐÃ VỠ

288 trả lời, 46.830 lượt xem — Trang 10 / 10
TRỜI VẪN MƯA
 
Hôm nay Hà Nội lại mưa
Trời se se lạnh như vừa lập Đông!
Thời tiết có ngộ quá không
Quê anh Phố Núi oi nồng nắng hanh..

 
Cây tình mưa xuống vẫn xanh
Mấy chùm quả ngọt,thêm cành hoa Xuân!
Nhớ nhau nên mặc áo hồng
Ngắm em qua ảnh nhưng lòng rất vui...

 
Tương tư,trời đất sụt sùi
Giọt mưa đầu Hạ gọi mời tứ thơ!
Hồ Tây con sóng xô bờ
Nụ hôn Tình Cuối,ngẩn ngơ bốn mùa...

 
Chiều nay, gió lọt song thưa
Má hây hây đỏ như vừa mới..yêu!
Cơn mưa xóa mất buổi chiều
Ngắm hình lại thấy nhớ nhiều!Biết không?

 
Giữ trong tim sắc áo hồng
Bài thơ gửi vội để lòng em vui!
Phòng khuê mưa gió tơi bời
Con tim giữ lửa,suốt đời không xa...

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
SẮC TÍM VÀ THU
 
Thu đã về rồi,anh có hay?
Dung nhan giờ chớm nét hao gầy!
Đường ngôi rẽ lệch gây thương nhớ
Em giấu tình anh trong mắt nai...
 
Váy tím có làm anh xuyến xao?
Tình yêu trăm sắc với ngàn màu!
Đưa tay hứng lấy mùa Thu tím
Năm ấy ngày này,anh ở đâu??
 
Liễu rủ bên hồ gieo ý thơ
Con tim giờ đã biết mong chờ!
Đem mùa Thu nhuộm theo màu áo
Để biết ta còn giấc viễn mơ...
 
Sắc tím chung tình anh biết không?
Thu sang nhớ viết khúc tương phùng!
Gặp rồi chẳng muốn xa nhau nữa!
Má tựa vai kề, hết ngóng trông...
 
Đăng nhập để trả lời
0
VÙNG KÝ ỨC

Giữ mãi một vùng ký ức
Lắng nghe con thác thét gào!
Áo tím khiến hồn day dứt
Nỗi buồn giờ đã vút cao...

Hồn xanh theo màu của lá
Mênh mang khói tỏa chân trời!
Một phút trở thành kẻ lạ
Con tim hụt hẩng,chơi vơi..
 
Sắc tím gói vần thơ nhớ
Nửa đêm, một cánh hoa tàn!
Giọt sầu chưa rơi đã vỡ
Biển tình sóng vỗ miên man...
 
Trao em nửa vùng ký ức
Đã yêu đừng tính tháng ngày!
Hồn lỡ chìm vào trong mắt
Tình buồn, cứ để anh say...
 
Đời đâu có gì mãi mãi?
Giật mình hai chữ vô thường!
Xóa câu minh sơn thệ hải
Mà lòng vẫn cứ nặng thương..
VÕ THANH PHONG
 
Đăng nhập để trả lời
0
NĂNG LƯỢNG CỦA NỤ CƯỜI
 
Hạnh phúc nằm ở nụ cười
Môi cong mắt sáng là người đang yêu!
Cười mỉm chắc được cưng chiều
Cười khoe răng khễnh sẽ nhiều người mê...
 
Cười tươi chồng nào lại chê 
Cười có đuôi mắt người mê tít mù!
Cười khiến vẻ mặt ôn nhu
Không nên cười gượng cho dù rất thân...
 
Phản xạ trung khu thần kinh
Truyền đến cơ mặt khiến mình cười tươi
Mắt môi tự nói thành lời
Tái tạo năng lượng, để người yêu ta...
 
Nụ cười ví như nụ hoa
Không dang tay đón, vẫn sà vào ngay
Cười khiến sống khỏe mỗi ngày
Không lời đường mật vẫn say hương nồng..
 
Cười cho hoa cải lên ngồng
Cười như xé lụa khiến chồng yêu thêm!
Nụ cười khiến máu về tim
Duyên kia dẫu cũ vẫn tìm tình xưa...
 
TIỀN GIANG
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
MÀU HOA NHỚ
 
Đôi mắt em sáng màu hoa nhớ
Mùi hoa vương hơi thở tình nhân!
Nhìn em,lựa chữ gieo vần
Sắc hồng ngày ấy hóa thân đợi chờ...

 
Tình đi xa, ngày về sóng lặn
Đôi môi xinh màu nắng chiều phai!
Phòng khuê ủ dáng trang đài
Vẫn là hình bóng liêu trai thuở nào..

 
Tẩm chút buồn,xuyến xao trần thế
Giữ tình yêu,em trẻ mãi thôi!
Lá xanh che nửa giọt sầu
Để cho hoa nhớ thắm màu ái ân..

 
Thêu hai chữ tình quân lên gối
Mở con tim để nối đường tơ!
Bé yêu đẹp đến không ngờ!
Mượn nhan sắc viết vần thơ tặng đời...

 
Hứa từ nay, không rời nửa bước
Để giọt buồn khỏi ướt hàng mi!
Giữ cho em nét xuân thì
Váy hồng tô điểm cánh Lưu Ly buồn...*


* Hoa Lưu Ly còn có tên Forget Me Not(Đừng Quên Em)
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.06.2018 09:55:03 bởi võ phong trần>
TÍM XA

 
Gửi chút tình buồn cho tím xa
Năm này,năm nữa,mấy mùa hoa?
Lời yêu chẳng thốt nên thơ úa
Trên mắt còn in dấu lệ nhòa...

 
Gửi chút hương nồng đến cố nhân
Xuân đi,Hạ tới biết bao lần!
Thuyền tình mất hướng đành buông lái
Đời biết đâu là giả với chân?

 
Gửi nửa vầng trăng cho sắc Thu
Đào Nguyên giờ chỉ thấy sương mù!
Hoa không giữ sắc nên thơ lạnh
Đành thả hồn theo mộng viễn du..

 
Trả nốt vần thơ cho biển quên
Lỡ mai hoa héo bắt ai đền?
Tình không thắm nữa nên hoa tím
Tỉnh giấc canh trường,chớ gọi tên!!

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.08.2018 09:22:30 bởi võ phong trần>
SÁNG NAY
 
Sáng nay trời tạnh mây quang
Có con chim hót sau hàng dậu thưa!
Cuối cùng trời đã chịu mưa
Tâm hồn sảng khoái như vừa mới... yêu!!
 
Sáng nay bỗng nhớ em nhiều
Vẫn còn chưa nói ngàn điều trong tim!
Tối qua trằn trọc suốt đêm
Nửa say hình bóng nửa tìm ý thơ...
 
Sáng nay bên tách cà phê 
Con thuyền tình ái cập bờ bình an!
Hoa kia nở mãi đừng tàn
Để trong tâm thức tiếng đàn không phai...
 
Sáng nay em mặc áo dài
Cây tình như mới mọc vài chồi non!
Lại nghe thấy tiếng cười giòn
Dung nhan diễm lệ vẫn còn trong... thơ!!
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.11.2018 03:02:34 bởi Nguyệt Hạ>
ÁO TÍM VỀ ĐÂU
 
Áo tím về đâu,lúc cuối Thu?
Yêu thương bỗng chốc hóa xa vời
Hồ Tây gió cuốn hoa trên sóng
Trúc Bạch mưa mùa vẫn cứ rơi..


Áo tím về đâu khi nắng phai?
Vin cành liễu úa,mộng Chương Đài
Đem buồn giấu dưới tà áo tím
Để giọt sầu vương trên mắt ai..

 
Áo tím về đâu nếu vắng nhau?
Mưa Đông lấp kín chốn giang đầu
Ngày mai có kẻ quên thề ước
Khiến nửa vầng trăng ôm nỗi đau..

 
Áo tím về đâu,hoa tím bay?
Hồn thơ lãng tử chịu lưu đày
Tình xưa đã chết,hình bóng mất
Độc ẩm tàn canh,nhớ quắt quay!!


  R
 
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH EM NHƯ BIỂN
 
Tình em như biển mùa..hè
Vu sơn thắp lửa,cơn mê kéo dài
Tưởng chừng câu chuyện liêu trai
Ai hay vẫn cứ thương hoài không thôi..

 
Nụ hôn làm ấm vành môi
Con tim lãng tử,giận rồi lại yêu
Giai nhân trong ánh nắng chiều
Bốn năm ân ái,bao nhiêu mặn nồng..

 
Bây giờ đang giữa mùa Đông
Mượn câu lục bát làm hồng má ai
Biển xanh in dấu trang đài
Vòng tay siết chặt,khỏi phai lời nguyền..

 
Trăm năm gặp gỡ là duyên
Đêm nay mở cửa cho thuyền ra khơi
Biển xanh êm ả gọi mời
Giữ tình mấy khắc cho đời thăng hoa...


 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.10.2020 16:56:44 bởi Ct.Ly>
BẰNG LĂNG TÍM
 
Một đóa Bằng Lăng nửa cuộc tình
Trong tà áo trắng quá là xinh
Sân trường đại học hè năm ấy
Sắc tím xe tơ chuyện chúng mình...

 
Góc giảng đường,anh trao cánh thư
Hôm sau chỉ ước thấy em cười
Năm canh trằn trọc,mong trời sáng
Day dứt hồn ai,hoa tím ơi!

 
Ai ngờ tình bén với duyên ưa
Mực tím làm cho gió chuyển mùa
Những cánh thư hồng đầy cặp sách
Mỗi ngày hai buổi đón cùng đưa..

 
Nhưng rồi sóng gió đắm thuyền yêu
Dấu ái tan theo ngọn thủy triều
Hoa tím theo chồng về xứ lạ
Sân trường còn lại những tịch liêu...
VÕ THANH PHONG

 

 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.09.2019 11:09:29 bởi võ phong trần>
SẮC ĐỎ GIỮA TRỜI THU
 
Áo em đỏ,cà phê cốc đỏ
Thu đang nồng nên nhớ tình xa
Gió lay mấy gốc Sơn Trà
Năm mùa Thu đã đi qua cuộc tình...

 
Chào buổi sáng,tia nhìn âu yếm
Chuyến đi nhiều trải nghiệm riêng em
Sắc đỏ giữ chặt trái tim
Đợi ngày tương hợp,môi mềm rượu say...

 
Cốc cà phê,bàn tay tháp bút
Màu áo làm day dứt vần thơ
Một Mộng Cầm đẹp như mơ
Thuyền tình cứ muốn cập bờ yêu thương...

 
Cà phê Ấn,mùi hương không đậm
Nhưng hình em lại ngấm tim anh
Hay cho giai ngẫu thiên thành
Mối tình tiền kiếp để dành đến nay...

VÕ THANH PHONG
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
AI CÒN NHỚ CHĂNG
Ngày ấy ra đi,ai nhớ chăng?
Chân son lỡ vướng chút bụi trần
Trăm hờn,nghìn dỗi,hoa tan tác
Đã nguyện kiếp này mãi hóa thân!
 
Mười hai bến nước,bến nào trong?
Tạo hóa luôn ghen kiếp má hồng
Con chữ vô tình,đời quá bạc
Thề non,hẹn biển,cũng bằng không...
 
Giữ trái tim đau có ích gì?
Cuộc đời tử biệt với sinh ly
Hoa tàn,nguyệt khuyết,thơ phai sắc
Thôi thế đường anh,anh cứ đi!
 
Em lại trở về nơi chốn xưa
Lời đau nhắc lại chỉ thêm thừa
Ái ân giờ đã không giây buộc
Trả nốt tình đau cho gió mưa...
VÕ THANH PHONG

 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 15:25:43 bởi Ann>
võ phong trần:

MỘT NỬA ĐƠN PHƯƠNG

Chỉ một mình yêu,thì mới gọi đơn phương!
Nhưng cuộc tình chúng ta,nào đâu phải vậy?
Chấp nhận sống,cảnh chân trời góc bể!
Vì vẫn được yêu,nên gọi nửa đơn phương!!
 
Người hạ quyết tâm,sẽ đi đến cuối đường!
Nhưng chưa khởi hành,nên gọi là một nửa!
Con tim trao rồi,không còn quyền chọn lựa!
Ta trót yêu người,còn hơn bản thân ta!!
 
Đem cuộc đời,đổi lấy một cành hoa!
Vẫn tự hào,mình là người may mắn!
Không được đến gần,ta nào đâu chán nản?
Cố giữ cho mình,một nửa cái đơn phương!!
 
Chỉ là chiếc bóng thôi,mà yêu đến lạ thường!
Ta biết mình đang giữ,cái người không thể có!
Mỗi khi hồn chìm,xuống vũng lầy nhung nhớ!
Tự an ủi rằng,chỉ mình mới được yêu!!
 
Lang thang phố quen,suốt cả buổi chiều!
Lòng ta lạnh,hồn thơ kia cũng lạnh!
Vẫn biết Tình Thơ,không phải là ảo ảnh!
Vì trong tim,ta còn một nửa đơn phương!!
 
Cơn gió xô ngang,lá phủ kín mặt đường!
Ta ước gì,có một người nhìn thấy!
Mang tình yêu lớn,mà cô đơn đến vậy!
Đâu ai hiểu rằng,một nửa vẫn đơn phương!!!

Tiền Giang

Chào bạn,
Chiều nay ra phố lạc đường,
Ghé đây chợt thấy đơn phương cuộc tình.
Chưa quen không nói linh tinh
Chỉ xin hỏi mượn một bình nước thôi
Nếu người không mắng nặng lời
Thì sau sẽ ghé trả lời bài thơ
Xin cảm ơn !

Đăng nhập để trả lời
0
RẤT VUI ĐƯỢC BẠN GHÉ XEM THƠ VÀ TRÍCH DẪN THƠ!
VÕ PHONG TRẦN(TIỀN GIANG)
Đăng nhập để trả lời
0
võ phong trần:

MỘT NỬA ĐƠN PHƯƠNG

Chỉ một mình yêu,thì mới gọi đơn phương!
Nhưng cuộc tình chúng ta,nào đâu phải vậy?
Chấp nhận sống,cảnh chân trời góc bể!
Vì vẫn được yêu,nên gọi nửa đơn phương!!
 
Người hạ quyết tâm,sẽ đi đến cuối đường!
Nhưng chưa khởi hành,nên gọi là một nửa!
Con tim trao rồi,không còn quyền chọn lựa!
Ta trót yêu người,còn hơn bản thân ta!!
 
Đem cuộc đời,đổi lấy một cành hoa!
Vẫn tự hào,mình là người may mắn!
Không được đến gần,ta nào đâu chán nản?
Cố giữ cho mình,một nửa cái đơn phương!!
 
Chỉ là chiếc bóng thôi,mà yêu đến lạ thường!
Ta biết mình đang giữ,cái người không thể có!
Mỗi khi hồn chìm,xuống vũng lầy nhung nhớ!
Tự an ủi rằng,chỉ mình mới được yêu!!
 
Lang thang phố quen,suốt cả buổi chiều!
Lòng ta lạnh,hồn thơ kia cũng lạnh!
Vẫn biết Tình Thơ,không phải là ảo ảnh!
Vì trong tim,ta còn một nửa đơn phương!!
 
Cơn gió xô ngang,lá phủ kín mặt đường!
Ta ước gì,có một người nhìn thấy!
Mang tình yêu lớn,mà cô đơn đến vậy!
Đâu ai hiểu rằng,một nửa vẫn đơn phương!!!

Tiền Giang


 
Một nửa đơn phương nghe sao thật dị thường
Ngẫm nghĩ mãi bỗng thấy người ích kỷ
Người chỉ biết tình yêu như một điểu hoa mỹ ,
Giữ hạnh phúc cho riêng mình ai đau xót mặc ai
 
Người cứ ỡm ờ chuyện cứ để ngày mai
Dù cứ nói ta yêu người hơn tất cả
Nhưng ai biết ngại đường xa hay biển cả
Khi đã yêu rồi sao mỗi đứa lại một nơi
 
Đọc thơ người sao bỗng thấy chơi vơi
Thấy đau nhói trong lòng vì những lời không thật
Có ai biết những điều gì được mất
Khi yêu người chỉ có nửa trái tim
 
Một nửa đơn phương rồi cũng sẽ lặng im
Khi ta nuôi dưỡng tình yêu bằng những điều khác biệt
Để cứ mãi yêu trong cô đơn mà không biết
Để hồn thơ mang ảo ảnh đến phương nào
 
Một nửa đơn phương rồi cũng sẽ nôn nao
Khi chống chế bằng cuộc tình không thể biết
Để rên xiết khi thấy mình bị thiệt
Để cuối cùng giết chết nửa đơn phương
 
[sm=----.gif]

Đăng nhập để trả lời
0
[THƠ ANN HAY! 
[&lt;font][sm=----.gif] 
Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG CÓ TÔI
 
Lối cũ đi về,không có tôi!
Hương xa chẳng đủ tặng cho đời!
Quê người héo hắt trong sầu nhớ!
Chiếc lá ưu phiền,lặng lẽ rơi!!
 
Góc phố mưa bay,quán vắng người!
Giọt buồn rớt xuống giữa tim ai!
Đi tìm dấu vết ngày xưa đó
Chỉ độc mình em,không có tôi!!
 
Đời có vui thêm được chút nào?
Yêu thơ chỉ chuốc đắng cay thôi!
Trả em nét bút ngày xưa ấy!
Em đã theo chồng,bỏ cuộc chơi!!
 
Tình chẳng chung đường,đành mất nhau!
Bao nhiêu khổ lụy,trả cho đời!
Em đừng ghép nốt vần thơ đó!
Trước cổng Thiên Đường,không có tôi!!!
 
Tiền Giang
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
DƯỚI GIÀN THIÊN LÝ
* Chuyện của một người
 
Đêm hôm ấy dưới giàn Thiên Lý
Những lời yêu mộng mị em trao
Con tim chi xiết xuyến xao
Vần thơ cất cánh bay vào vườn yêu...
 
Anh không tin những điều huyền hoặc
Trời cho em nhan sắc mặn mà 
Đẹp luôn cả dáng cùng da
Bao người mơ ước cánh hoa Đại Ngàn...
 
Giờ phụ đạo tình chan lên mắt
Gió mùa Đông làm tóc em bay
Học xong lại nắm bàn tay
Thầy non trò trẻ ngất ngây vì tình...*
 
Giàn Thiên Lý hoa xinh vẫn nở
Anh đi rồi em sợ chia xa
Hàm răng đẹp tựa cánh hoa
Chụp hình em gửi để mà làm tin...*
 
Hai năm trời trăm nghìn thương nhớ
Vẫn đinh ninh một nợ hai duyên
Ván kia dẫu chửa đóng thuyền
Lời yêu đã thốt có quên được nào...
 
Chỉ một năm em vào đại học
Phô dáng ngà vóc ngọc! Người mê!
Đại gia nên chẳng cần thơ
Roll Royce đưa đón em về làm dâu...
 
Nào phải em qua cầu rút ván
Tình phôi pha bỡi nạn kim tiền!
Giàn hoa Thiên Lý nên duyên
Giờ giàn hoa đó gieo phiền cho anh...
 
Gói nhung lụa em thành kiều nữ
Một bông hoa của xứ Tây Nguyên!
Vần thơ gieo nốt chữ quên
Đem hàm răng trả con tim dại khờ..
 
Một lần ấy, giấc mơ Thiên Lý
Trót lầm tin mộng mị em trao!
Con tim khắc một nỗi đau
Vẫn mong em được qua cầu bình yên...*
 
* Phụ đạo: dạy thêm ( Trình độ chỉ chênh lệch 2 lớp nên dạy kèm)
*Anh khen hàm răng đẹp nên khi chụp chân dung,em cắt gủi riêng hàm răng
* Sóng gió địa ốc làm em chao đảo và mất rất nhiều thứ
TIỀN GIANG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 11:25:17 bởi võ phong trần>
BẢN VĂN VẦN CUỐN TIỂU THUYẾT "NGƯỜI ĐI SĂN BÓNG" CỦA TIỀN GIANG.
Viết để vinh danh nhân vật chính,nhà thơ tài hoa Hoàng Lan
(xem tiểu thuyết tại:http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=622507)
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 6 7 8 9 10 » »»