📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Nỗi niềm trước Xuân

0 trả lời, 13 lượt xem — Trang 1 / 1
Xuân
Tặng Dương
Xuân năm nào cũng mới
Chỉ  mình đang cũ thôi
Câu thơ ai thao thiết
Cho tim anh bồi hồi.
 
Ngắm nụ đào chớm nở
Sắc thắm bông mai vàng
Trẻ nhà ai  ríu rít
Rạo rực trời xuân sang.
 
Ơi mùa vui xuân mới
Mái tóc em thêm dài
Làn mi cong ngày ấy
Khắc khoải trời giêng hai...
 
Xuân năm nào cũng mới
Nhưng anh có buồn đâu
Chỉ nhớ ngày xa ấy 
Mà tóc nay ngả mầu!
24-2-2010
Nguyễn Viết Hiện
 
Nỗi niềm trước “Xuân”
 
                                                                             *Nguyễn Đình Xuân
 
          Mấy năm nay cứ mỗi độ năm mới đến, xuân về, tôi lại ngâm nga bài thơ “Xuân” của Nguyễn Viết Hiện. Bài thơ dung dị mà chứa bao cung bậc tâm trạng, cảm xúc. Nguyễn Viết Hiện làm báo Hải Dương, nhưng anh từ lâu đã đam mê thơ. Và vì thế, thơ anh chân thật, chứa đựng nhiều thông tin. Trong bài thơ “Xuân” cũng vậy, ngồn ngộn hơi thở cuộc sống, nhưng thăng hoa hơn bởi cái tình chan chứa.

          Anh mở đầu bài thơ bằng hai câu rất tự nhiên: “Xuân năm nào cũng mới/Chỉ mình đang cũ thôi”. Thiên nhiên, đất trời vào Xuân, cây cối đâm chồi nảy lộc, sự vật mới mẻ. Một năm mới đến, đối với tác giả cảm thấy mình thêm tuổi, thêm “cũ” đi. Tự thấy mình cũ mới nhìn thấy cái tươi mới, sự sống mới xung quanh mình. Nguyễn Viết Hiện đã đi giữa hai chiều thời gian mùa Xuân và cuộc đời, bởi chính anh nhận thấy: “Câu thơ ai thao thiết/Cho tim anh bồi hồi”. Như thế là tác giả, chính là con người yêu sự sống lắm, nên trái tim mới bồi hồi trước sự đổi thay, tươi mới của thiên nhiên vào Xuân.
          Hương sắc tươi mới của mùa Xuân được tác giả khắc họa trong những khổ thơ tiếp sau: “Ngắm nụ đào chớm nở/Sắc thắm bông mai vàng/Trẻ nhà ai ríu rít/Rạo rực trời xuân sang.//Ơi mùa vui xuân mới/Mái tóc em thêm dài/Làn mi cong ngày ấy/Khắc khoải trời giêng hai...”. Một mùa xuân vui với những đặc trưng cụ thể, có nụ đào chớm nở, có sắc thắm mai vàng, có bầu trời rộng mở. Ở trong khung cảnh ấy, có tiếng trẻ cười nói ríu ran, có bóng dáng người con gái với mái tóc dài, làn mi cong. Cảnh và người hòa quyện tạo nên bức tranh xuân đa màu, nhiều cảnh. Nhưng trong bức tranh ấy, có điểm nhấn mà người đọc phải dừng lại, để nghĩ suy, không chỉ là “ngắm” nữa, mà trở nên khắc khoải. Đấy chính là ký ức, sự nuối tiếc một thời tuổi thanh xuân vừa đi qua. Mái tóc dài, làn mi cong ấy chỉ là của ngày xưa, trong nỗi nhớ. Thế nên mới hiểu khi tác giả muốn níu lại thời đã qua “Chỉ mình đang cũ thôi”.
          Tâm trạng khắc khoải, nhớ về thời tươi trẻ là vậy, nhưng tác giả cố giấu đi, cố khỏa lấp khoảng trống khi mùa xuân căng đầy sự sống ùa về: “Xuân năm nào cũng mới/Nhưng anh có buồn đâu”. Là nỗi nhớ, là kỷ niệm, có cố quên càng nhớ thêm, nói không buồn nhưng trong lòng bao tâm trạng. Là lẽ tự nhiên của quy luật thời gian, quy luật đời người, nên tác giả viết: “Chỉ nhớ ngày xa ấy/Mà tóc nay ngả mầu!”. Hai câu thơ đưa người đọc cảm nhận về một thực tế, là thông tin rõ ràng. Câu đầu ở khổ thơ đầu và khổ cuối của bài thơ, tác giả điệp khúc “Xuân năm nào cũng mới”, cho thấy nhịp thời gian liên tục, có mới nhưng không dừng lại. Lấy mùa xuân là cớ để nói về sự khát khao của con người khi đã đi về bên kia dốc cuộc đời. Có ai không khát khao về thời thanh xuân, thời trai trẻ, đã từng nhớ nhung về một mái tóc dài, về làn mi cong của người con gái đang mơn mởn mùa Xuân? Có thể suy ra, thông điệp bài thơ như muốn nói với bạn trẻ, với mỗi người hãy trân trọng, sống tốt với cuộc sống này, để có những kỷ niệm đẹp của một thời làm ta nhớ mãi.
 
Tháng 1.2013
Nguyễn Đình Xuân - Tác giả của các tập thơ: "Tiếng sóng sông quê" (NXB Quân đội nhân dân - 2009, "Bóng nắng" (NXB Công an nhân dân - 2010), "Trăng mật với thời gian" (NXB Văn học-2012) và "Cánh chuồn ngủ quên" (NXV Văn hóa-Văn nghệ TP Hồ Chí Minh- 2013) và các tập sách: "Đấu trí công nghệ cao" (Bình luận quân sự, NXB Quân đội nhân dân-2012), "Từ Tây Bắc đến Tây Nguyên (Ghi chép, NXB Quân đội nhân dân, 2013).
http://nhabaoquandoi.blogtiengviet.net/

Đăng nhập để trả lời
0