<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2013 23:41:49 bởi diên vỹ>

TÔI ƠI
Thơ: Hoàng Việt Hằng
Tôi ơi ! chấm xuống dòng rồi
thì không biết nữa
bỗng thấy mình rơi
tôi gọi tôi ơi !
Biết rồi đừng sợ
theo dòng thác bờ
nhìn hoa dại nở
mà thấy bơ vơ
Một ngày nghe thác
ngủ trong rêu mờ
thâm u chuông chùa
mà không thấy sợ
Thì đỉnh thác bờ
lên cao nhìn xuống
đến khi xuống vực
thấy vực không sâu
viết hết buồn rầu
hai lần nỗi sợ
run rẩy bất ngờ
thấy mình phủ rêu …





