CHƯƠNG III
HUÂN TƯỚC BAXTON GLENO
Cho đến thời điểm câu chuyện này bắt đầu, vài năm đã trôi qua kể từ khi huân tước Baxton không ra khỏi nhà. Các cánh cổng của lâu đài Gleno nằm giữa nước Anh, gần thành phố Utoxite, không hề hé mở để đón tiếp bất cứ một vị khách nào, còn các cửa sổ của phòng riêng huân tước thì luôn luôn đóng chặt. Sự tạm giam cầm của huân tước Baxton khởi đầu từ tấn thảm kịch làm hoen ố danh dự của gia đình ông, làm tan vỡ cuộc đời ông.
Sáu mươi năm trước khi xảy ra những sự kiện vừa được kể, huân tước Baxton từ học viện quân sự bước thẳng vào xã hôi, đón nhận tên tuổi và vinh quang từ dòng họ quyền quý và giàu có.
Hai mươi hai tuổi, Edua Alen Baxton cưới một cô gái trẻ, con một gia đình quyền quý nhất nuốc Anh. Sau một năm, đứa con gái đầu lòng chào đời. Điều đó làm vỡ mộng Edon Baxton và ông hồi hộp chờ đợi đứa con thứ hai.
Mãi đến hai mươi năm sau bà Baxton mới tặng cho ông đứa con trai mà ông mong đợi. cậu con trai được đặt tên là Gioocgio. Cũng thời gian ấy, con gái ông lấy chồng. Cô ta lấy một người Pháp tên là de Xan-Beren và hai người sinh được cậu con trai là Agieno.
Sau năm năm nữa, huân tước sinh đứa con trai thứ hai, Lui Robot, mà số phận đã dành cho anh ta cái vai trò nhục nhã trong tấn bi kịch ở ngân hàng Trung tâm ba mươi năm sau đó. Lui chào đời được trả giá bằng một cái chết của mẹ và huân tước Baxton mãi mãi mất đi người bạn đời đã từng chung sống với mình suốt một phần tư thế kỷ.
Phiền muộn, chán nản, huân tước Baxton không thiết gì đến con đường công danh, và, mặc dù còn tương đối trẻ, ông từ bỏ binh chủng hải quân, nơi ông phục vụ từ khi mới ra trường.
Nhiều năm tháng trôi qua, ông sống một cuộc sống biệt lập. Rồi thời gian cũng làm cho ông vơi đi nỗi đau khổ. Sau chín năm sống đơn độc, huân tước Baxton thử xây lại tổ ấm gia đình. Ông cưới bà vợ kế là Magorit Phecnay, vợ góa của một người bạn cùng phục vụ trong quân đội. Thay vì của hồi môn, bà mang đến cho ôn một đứa con trai mười sáu tuổi tên là Uyliam.
Nhưng số phận đã định đoạt, Gieno phải sống một mình đến cuối đời. Vài năm sau, đứa con gái thứ tư ra đời, bé Gienna, và lần thứ hai ông góa vợ.
Lúc đó huân tước Gieno đã sáu mươi tuổi. Ở tuổi này ông không còn nghĩ đến chuyện xây dựng gia đình nữa và hết lòng làm tròn trách nhiệm người cha. Nếu không kể người con gái đầu, bà do Xen-Beren đã có gia đình riêng từ lâu thì ông còn lại bốn người con, trong đó đứa lớn nhất đã gần 20 tuổi. Đó là Uyliam Phecnay mà ông không muốn phân biệt với những đứa con đẻ của mình.
Nhưng số phận ác nghiệt không chịu buông tha ông. Và huân tước Gieno phải chịu những đau khổ mới, mà so với chúng, những nỗi đau trước kia đều quá nhẹ nhàng.
Nỗi phiền muộn đầu tiên do Uyliam Phecnay, con trai người vợ kế quá cố mà ông thương như con đẻ của mình, gây ra. Uyliam kín đáo, hay gây gổ, giả dối. Con người trẻ tuổi này không đáp lại tình thương mà người ta dành cho y. Y sống đơn độc trong gia đình trong khi mọi người đều cởi mở hết tấm lòng đối với y. Y thờ ơ với tất cả những gì người ta dành cho y. Ngươc lại, người ta càng cởi mở bao nhiêu thì y càng xa lánh bấy nhiêu; người ta càng thân thiện bao nhiêu thì y càng căm thù bấy nhiêu.
Từ ngày đầu cùng mẹ bước chân vào lâu đài Gieno, y đã ôm mối thù hận đối với Gioocgio và Lui – những người thừa kế của huân tước Baxton, những người mà đến lúc nào đó sẽ trở nên giàu có.
Mối thù càng tăng khi Gienna, em gái cùng mẹ khác cha với y được sinh ra. Bởi cô ta cũng sẽ được chia gia tài mà y thì không có quyền hưởng, và nếu có, thì chỉ do lòng thương hại.
Mẹ y mất đi là mất luôn người thân duy nhất mà ở đó có thể tìm thấy con đường đi đến trái tim bệnh hoạn của y và không có gì có thể kiềm chế nỗi hận thù. Kẻ ghen tỵ ngày càng rời xa gai đình và chọn cho mình một cuộc sống biệt lập mà bí mật của nó chỉ phát hiện được từ vụ bê bối mà y gây ra. Uyliam đi lại với những thanh niên hư hỏng nhất mà y có thể tìm được. Chẳng bao lâu xuất hiện những món nợ. Lúc đầu thì huân tước trả nhưng sau đó huân tước không hể nào trả được nữa.
Buộc phải sống với số tiền ít òi, Uyliam Phecnay vẫn không thay đổi cách sống của mình. Một thời gian dài, người ta không thể hiểu y lấy tiền ở đâu, nhưng một hôm, một phiếu đòi nợ lớn với chữ ký giả mạo huân tước Baxton được gởi đến lâu đài Gleno. Không nói một lời, huân tước trả hết món nợ đó và đuổi kẻ có tội ra khỏi lâu đài, không quên chu cấp cho y đủ sống.
Uyliam Phecnay từ bỏ lâu đài Gleno và biến mất. Chuyện gì đã xảy ra với y, huân tước Baxton không hề hay biết.
May mà những đứa con còn lại cua ông đã làm cho ông hài lòng, bù đắp được nỗi dằn vặt mà Phecnay gây ra cho ông. Người con lớn, Gioocgio, kế tục được truyền thống gia đình, anh tốt nghiệp trung học ở Axcot và gia nhập quân đội thuộc địa. Điều đáng tiếc đối với huân tước Baxton là người con trai thứ hai, Lui. Anh ta ham thích việc nhà binh nhưng trong tất cà các quan hệ còn lại thì anh ta xứng đáng với tình yêu của ông. Đó là một cậu bé rung thực, nghiêm túc.
Cuộc đời của những người trẻ tuổi êm đềm trôi. Con đường công danh rộng mở trước mắt đón chào họ. Lui vào làm việc ở ngân hàng trung tâm, nơi đó, anh ta được đánh giá cao và người ta dự đoán rằng sẽ đến lúc anh trở thành người đứng đầu công sở đồ sộ này. Trong khi đó, Gioocgio thuyên chuyển từ nước thuộc địa này sang nước thuộc địa khác. Trong chừng mực nào đó, anh ta trở thành anh hùng và được thăng cấp bằng thanh gươm của mình.
Huân tước Baxton những tưởng số phận đen bạc không còn bám theo ông nữa thì bất ngờ một nỗi bất hạnh khác giáng xuống đầu ông. Nỗi bất hạnh này làm ông đau đớn khủng khiếp hơn tất cả những gì ông phải chịu đựng từ trước đến nay. Lần này danh dự của dòng họ Gieno vĩnh viễn bị bôi đen.
Gioocgio Baxton, con trai lớn của huân tước Gieno, trong thời gian được quân đội biệt phái sang một đoàn khảo sát lớn đã dẫn đầu đội quân chính quay được tuyển chọn, suốt hai năm, anh rong ruổi suốt đất nước của người Asanti thì đột nhiên có tin: con trai của huân tước dường như đang cầm đầu một băng cướp. Tin mới lan nhanh như sét đánh. Báo chí đưa tin chi tiết về hành động của đại úy Baxton và đồng sự của anh ta về những vụ cướp giật, tống tiền tàn bạo của họ và sự trừng phạt sau đó. Toán cướp đã bị những đơn vị quân đội cửa đến truy quét không thương tiếc, đại úy Baxton cùng với một số tòng phạm bị đuổi đến một vùng lãnh thổ thuộc Pháp, và cuối cùng bị dồn vào một nơi gần làng Coho, dưới chân núi Hombori, viên đại úy bị giết chết bằng loạt súng đầu tiên.
Nỗi xúc động đã bao trùm cả nước Anh, khi người ta biết tin về sự mạo hiểm đầy kinh ngạc này. Sau đó, mọi chuyện lắng đi và những kẻ bị giết đã đi vào quên lãng.
Nhưng ở một nơi mà ở đó hình ảnh về một trong những kẻ ấy vẫn còn mãi mài. Đó là ngôi nhà của huân tước Baxton.
Bị tổn thương cùng một lúc, vừa tình yêu mãnh liệt đối với đưa con trai, vừa danh dự dòng họ của mình mà ông quý hơn nhiều. Người thủy thủ già, khi ấy đã gần 78 tuổi, không chịu ngã lòng và chỉ có khuôn mặt tái nhợt là lộ rõ nỗi đau buồn của ông. Không đặt ra một câu hỏi nào về sự kiện ngoài sức chịu đựng đối với bản thân mình, ông giam mình trong sự cô đơn kiêu ngạo và trong sự im lặng bướng bỉnh.
Bắt đầu từ hôm đó, hằng ngày ông không đi dạo nữa. Ông cách ly với tất cả mọi người, kể cả bạn bè thân thiết nhất, ông sống trong cô đơn, gần như bất động.
Cô đơn ư? Hoàn toàn không. Ba người con quý mến ông vẫn ở bên cạnh, chịu đựng một hiện thực khủng khiếp cùng với pho tượng sống, cùng với bóng hình vẫn còn sinh lực của con người nhưng tự nguyện giấu mình trong sự im lặng vĩnh hằng.
Trước hết, đó là con người thứ hai, Lui Robot Baxton. Hàng tuần, anh dành ra một ngày ở Gieno, sau những ngày bận rộn ở ngân hàng trung tâm.
Sau đó là người cháu ngoại của ông, Agieno Xen-Beren. Với nụ cười hiền hậu của mình, anh muốn làm vui ngôi nhà u ám như cái nhà tù này. Agieno de Xen-Beren là con người tuyệt vời, sẵn lòng giúp đỡ cùng với trái tim nhạy cảm và lòng nhiệt thành vô hạn. Ở anh có ba tính cách khác với mọi người: sự lơ đễnh hiếm có, ham muốn câu cá mãnh liệt, và cuối cùng anh quay lưng lại ngay cả với nữ giới.
Đang làm chủ một gia tài lớn được thừa hưởng của cha mẹ, anh đã rời nước Pháp khi nghe tin đầu tiên về bi kịch làm tổn hại đến ông ngoại mình, sau khi thu xếp ổn thỏa ngôi biệt thự của mình cho người quen thân. Cạnh biệt thự có một con sông nhỏ, ở đấy Agieno cắm đầy cần câu với sự cần mẫn không giải thích nổi.
Tại sao trên thực tế Agieno lại dồn sự ham mê vào công việc này, bởi anh luôn luôn nghĩ về chuyện khác, và tất cả những con cá sống trong sông có thể cắn câu, còn anh thì không để ý đến cả cái phao? Hơn thế nữa, nếu một con cá đảnh hay cá bống nào đó có khả năng làm cho kẻ đi câu lơ đãng phải chú ý đến để tự giật cần câu lên thì con người nhạy cảm này vội vã ném nó xuống nước không cần do dự.
Một con người tốt, như chúng ta đã nói, nhưng thành kiến ác nghiệt trong quan hệ đối với phụ nữ là nghĩa làm sao? Anh gán cho họ đủ mọi khuyết tật, mọi thói xấu. “Gian dối, bội tín, xa xỉ” – anh thường nói về họ như vậy. ác cảm của anh đối với nữ giới chỉ trừ một ngọai lệ. Nhân vật được anh ưu đãi đó là Gienna Baxton, con gái út của huân tước Gieno, và hiển nhiên là dì của Agieno, người dì trẻ hơn cháu hai thập niên, người dì mà khi còn bé anh tập cho từng dáng đi bước đứng và anh trở thành người đỡ đầu, khi ngày huân tước bất hạnh qua đời. Anh đối với cô là tình cảm của người cha thật sự và ngược lại, cô gái trẻ cũng hoàn toàn xem anh như vậy. Tóm lại, đó là một người thầy, nhưng người thầy làm tất cả những gì mà cô học trò bé bỏng ưa thích. Họ không bao giờ rời xa nhau. Họ cùng dạo chơi trong rừng, đi bộ hoặc cưỡi ngựa, cùng bơi thuyền, cùng đi săn và cùng chơi những môn thể thao phổ thông. Điều đó cho phép đứa cháu lớn tuổi nói với người dì non trẻ như nói với một cậu bé “các anh sẽ thấy, cuối cùng cô ấy sẽ trở thành đàn ông!”.
Gienna Baxton là người thứ ba thường quan tâm đến ngài huân tước già và cô dành cho ông sự chăm sóc gần như là bà mẹ. Cô có thể hy sinh cả chính cuộc sống mình để nhìn thấy nụ cười nở trên môi ông. Dù chỉ đem lại một chút hạnh phúc cho tâm hồn giá lạnh của người cha. Ý nghi ấy luôn luôn có trong đầu óc cô. Đó là mục đích duy nhất của mọi suy nghĩ, mọi hành động của cô.
Trong khi nghe tin anh trai chết, cô cảm thấy rằng người cha khóc nhiều cho số phận bi đát của mình hơn là cho đứa con trai bị trừng trị thích đáng. Còn cô thì ngược lại, cô không khóc.
Cô không thể thờ ơ với cái chết của người anh yêu quý và đối với vết nhơ mà tội lỗi của anh làm hoen ố danh dự gia đình. Nhưng cùng với sự đau thương, còn là sự phẫn uất trong tâm hồn. Như thế thì sao? Lui và cha mới dễ tin vào nỗi nhục của Gioocgio làm sao! Họ đón nhận mọi sự buộc tội xem như là có bằng chứng từ bên kia đại dương không một chút nghi ngờ! Những lời đồn đại và các báo cáo ấy có nghĩa lý gì? Chống lại chúng là niềm tin xâu sa của Gienna vào sự vô tội của anh trai mình. Trong khi cả xã hội không thừa nhận con người đã khuất thì những kỷ niệm về người anh, niềm tin vào người anh không bao giờ tắt trong cô.
Thời gian càng nung nấu thêm những cảm nghĩ ban đầu của Gienna Bexton. Ngày tháng trôi qua, niềm tin vào sự vô tội của anh trai càng mãnh liệt, mặc dù cô không thể khẳng định điều đó với chứng cớ nào. Cuối cùng, thời cơ đã đến – đó là vài năm sau khi bi kịch xảy ra – khi lần đầu tiên cô vi phạm bầu không khí yên lặng tuyệt đối mà trong đó, theo sự thỏa thuận ngầm, tất cả những người sống trong lâu đài bao quanh tấn thảm kịch ở Cabe.
- Chú? – cô hỏi Agieno do Xen-Beren vào ngày hôm đó.
Agieno thường gọi Gienna là cháu, khi cô gắn cho anh bậc chú. Luôn luôn như vậy.
Nhưng có khi… Nếu sự việc xảy ra, ông chú than phiền về đứa cháu gái thân yêu của mình hoặc quyết định chống lại ý muốn của cô thì lập tức Gienna giành lại quyền của mình và tuyên bố với thằng cháu lớn tuổi rằng cần phải nghe theo lời của bậc cô dì. Nếu sự việc chuyển qua tình huống xấu, đứa cháu liề làm lành ngay và vội vã làm vừa lòng bà dì đáng kính của mình.
- Chú? – Gienna hỏi.
- Ừ, chú nghe đây – Agiena đang vùi đầu vào quyển sách dày viết về nghệ thuật câu cá, trả lời.
- Cháu muốn nói chuyện với chú về Gioocgio.
Agieno kinh ngạc đặt sách xuống.
- Về Gioocgio? – anh ta hơi bối rối lặp lại – Về Gioocgio nào?
- Về anh trai Gioocgio của cháu – Gienna thản nhiên nói rõ hơn.
Agieno tái mặt.
- nhưng cháu biết đấy – Agieno phản đối bằng giọng run run – đề tài này bị cấm lâu rồi, còn cái tên đó thì ít được nhắc lại ở đây.
Gienna gạt bỏ sự phản đối bằng cái gật đầu.
- Không quan trọng – cô thản nhiên nói – Hãy nói chuyện với cháu về Gioocgio đi chú.
- Thế tôi phải nói về điều gì?
- Về tất cả. Về tất cả câu chuyện.
- Không bao giờ!
Gienna nhíu mày.
- Cháu! – cô buông một tiếng đe dọa – Như thế là đủ.
- Nào! Nào! – Agieno lắp bắp và chấp nhận kể lại câu chuyện đau buồn ấy.
Gienna im lặng lắng nghe và khi anh ta kết thúc câu chuyện cô không tìm ra một câu hỏi nào. Agieno cho rằng như thế là xong, anh thở phào nhẹ nhõm.
Anh ta đã nhầm. Vài ngày sau Gienna gợi lại chuyện cũ.
- Chú? – cô lại hỏi.
- Ừ, chú nghe đây – Agieno lại trả lời.
- Nhưng, nếu Gioocgio không có tội thì sao?
Agieno tưởng mình nghe nhầm.
- Không có tội? – anh ta lặp lại – Than ôi! Cô gái bé bỏng của tôi ơi! Trong vấn đề này chẳng có gì nghi ngờ cả. Sự phản trắc và cái chết của Gioocgio bất hạnh. Đây là những sự kiện lich sử với nhiều bằng chứng.
- Những bằng chứng gì? – Gienna hỏi.
Agieno lại tiếp tục câu chuyện. Anh kể cho Gienna nghe về những bài báo, những báo cáo chính thức không bị ai bác bỏ. Cuối cùng, anh viện cớ vào sự vắng mặt của Gioocgio. Đó là bằng chứng hùng hồn nhất về cái chết của anh ta.
- Cứ cho là chết đi! – Gienna trả lời – Nhưng sự phản trắc?
- Điều này là hệ quả của điều kia – Agieno trả lời. Anh bực tức vì sự bướng bỉnh ấy.
Sự bướng bỉnh ở cô gái còn nhiều hơn anh tưởng. Bắt đầu từ ngày hôm ấy, cô thường quay lại với chủ đề nặng nề này, cô đặt ra cho Agieno những câu hỏi mà từ đó có thể kết luận rằng Gienna vẫn giữ nguyên niêm tin về sự vô tội của anh trai.
Sau nhiều lần tranh luận giữa cháu và dì, sự vô tội của Gioocgio được họ công nhận, đó là một khả năng thực tế và Agieno de Xeb-Beren không bác bỏ nó nữa. Hơn thế, ý kiến của Gienna đã ảnh hưởng đến tâm trạng của Agieno. Nếu ở anh còn chưa có niềm tin hoàn toàn vào sự vô tội của viên đại úy nổi loạn thì chí ít ra sự tin tưởng rằng anh ta có tội cũng đã bị lung lay.
Những năm tiếp theo sau đó, niềm tin mãnh liệt của Gienna càng trở nên sâu sắc hơn, nhưng nó dựa trên tình cảm nhiều hơn là lý tình. Giành phần thắng trước người cháu của mình cô đã đạt được một cái gì đó, nhưng hãy còn quá ít. Tuyên bố là anh trai vô tội, có ích gì, nếu không thể chứng minh được điều đó?
Sau nhiều lần suy nghĩ, cô có cảm tưởng rằng mình đã tìm ra phương cách.
- tất nhiên là – vào một ngày đẹp trời, cô nói với Agieno – chưa đủ, nếu chỉ có chú cháu ta tin vào sự vô tội của Gioocgio. Cần phải đưa ra bằng chứng, hiểu không, chú thân yêu? Không có bằng chứng, chúng ta có thể gào lên khắp các mọi nhà, mọi người rằng Gioocgio vô tội thì chẳng ai tin đâu.
- Điều đó quá rõ ràng, cô bé tội nghiệp của tôi ạ!
- Khi cha tôi, bản thân ông tin vào những lời đồn đại mà ông không hề hay biết về diễn biến của chúng ra sao, khi ông phải chết vì đau khổ và tủi nhục trước mắt chúng ta mà không thể xac minh được những điều bịa đặt độc ác, khi ông phải nghe những lời buộc tội con trai mình mà không được thét lên: “Các ông nói láo! Gioccgio không thể hành động như thế được!”, thì chúng ta muốn thuyết phục những người xa lạ mà không đưa ra cho họ những bằng chứng xác đáng về sự vô tội của anh tôi sao được?
- Điều đó rõ như ban ngày – Agieno tán thành, đưa tay xoa cằm.
- Nhưng vậy thì… thì những bằng chứng này… tìm chún gở đâu?
- Tất nhiên là không phải ở đây.
Gienna im lặng một lát rồi hạ giọng:
- Ở nơi khác, có thể là…
- Ở nơi khác? Ơ đâu vậy cô bé thân yêu của tôi?
- Ở đó, nơi xảy ra tấn thảm kịch. Ở Cubo!
- Ở Cubo?
- Vâng, ở Cubo. Ở đó có một của Gioocgio bởi vì anh ấy chết ở đó, và, nếu như thế thì sẽ rõ, anh ấy chết như thế nào. Sau đó cần phải tìm ra những người đã chứng kiến bi kịch. Gioocgio đã chỉ huy một đội quân, không thể có chuyện họ đã biến mất hết cả… Cần phải hỏi những người làm chứng và qua họ tìm ra sự thật – cô càng nói, mặt cô càng đỏ hồng lên, giọng run run.
- Phải đấy, cô bé ạ! – Agieno kêu lên, không cảm thấy mình đang bị rơi vào bẫy.
Gienne nắm bắt ngay lấy sự nhiệt thành đó.
- Nào – cô nói – nếu tôi nói đúng thì chúng ta đi!
- Đi đâu? – Agieno tái mặt kêu lên.
- Đi Cubo, chú ạ.
- Đi Cubo! Thế cô định gửi đồ quỷ quái nào đến Cubo?
Gienna quấn quanh cổ tay Agieno.
- Chú, chú hiền lành của cháu – cô thì thầm âu yếm.
- Tôi?
Agieno vùng ra. Lần này anh tức giận thật sự.
- Cô điên rồi sao? – anh hét lên và định bỏ đi.
- Không, hoàn toàn không! – Gienna chặn anh lại, trả lời – Tại sao, trên thực tế chú lại không đến Cubo được? Chẳng lẽ chú không thích đi du lịch à?
- Tôi căm ghét những thứ đó. Phải ra ga đúng giờ quy định, điều đó quá sức đối với tôi.
- Còn câu cá, chú cũng căm ghét, có phải thế không?
- Câu cá? Tôi không thấy…
- Thế chú sẽ nói gì về con cá chim câu được từ sông Nigie? Cái đó không phải là vô vi đâu! Ở Nigie, cá bống to như cá mập, còn cá đảnh thì trông như những con cá ngừ. Những điều đó khôn ghấp dẫn đối với chú sao?
- Tôi không nói không… tuy nhiên…
- Trong khi câu cá, chú sẽ thu thập tin tức, chú sẽ hỏi chuyện những người bản xứ…
- Bằng thứ ngôn ngữ nào? – Agieno giễu cợt cắt ngang – Tôi không cho rằng họ nói được tiếng Anh.
- Và, chính vì vậy – Gienna thản nhiên nói – tốt hơn hết là chúng ta bắt chuyện với họ bằng tiếng Bambara.
- Bằng tiếng Bambara! Thế tôi biết tiếng Bambara sao?
- Thì học thứ tiếng đó.
- Ở lứa tuổi tôi?
- Tôi đã học thứ tiếng đó, mà tôi là dì của anh!
- Cô? Cô nói được tiếng Bambara?
- Tất nhiên! Hãy nghe chừng này thôi: Dgiu dokho a be na.
- Những từ rối rắm ấy là gì vậy?
- Có nghĩa là: Tôi muốn uống nước. Còn đây nữa: I du, nono u mita…
- Xin thú thật là… “nono… mita”?
- Câu đó có nghĩa là: vào đi, anh sẽ uống sữa. Còn câu này: Cukho be ne, cunu narara a man chuminu. Đừng đoán làm gi. Xin dịch: Tôi rất đói, tôi chưa được ăn từ chiều qua
- Và phải học tất cả những điều đó?
- Đúng, và đừng để lãng phí thời gian, bởi vì ngày lên đường chẳng còn bao lâu nữa.
- Ngày lên đường nào? Nhưng tôi sẽ không đi tán gẫu với những người bản xứ của cô đâu.
Gienna rõ ràng là không muốn thuyết phục anh ta.
- Thì tôi sẽ đi một mình vậy – cô buồn bã nói.
- Một mình! – Agieno kinh ngạc lẩm bẩm – Cô muốn đi một mình…
- Đành phải thế, bởi anh không muốn đi cùng tôi – Gienna trả lời giọng lạnh lùng.
- Nhưng đó là điều điên rồ! Đó là sự quẫn trí! Cô hăng tiết lên chăng? – Agieno hét lên và chạy đi, đóng ầm cửa lại.
Nhưng đến ngày hôm sau, khi anh muốn gặp Gienna thì được trả lời rằng cô không muốn tiếp, và những ngày tiếp theo cũng vậy. Agieno không chịu nổi trò chơi này. Sau bốn ngày, anh phải xin đầu hàng.
Với tâm hồn cao thượng, Gienna không trách móc gì anh.
- Trước hết, hãy nghiên cứu về ngôn ngữ - cô hôn vào má anh và nói.
Từ hôm đó, Agieno miệt mài nghiên cứu ngôn ngữ Bambara.
Trước khi lên đường, Gienna thấy cần phải có sự đồng ý của cha. Cô nhận được sự chấp thuận dễ dàng hơn là cô tưởng. Cô vừa tỏ ý rằng cô muốn đi du lịch thì cha cô ra hiệu đồng ý ngay lập tức và ông trở về với nỗi buồn cố hữu của mình.
Xong việc này, Gienna và Agieno bắt tay vào chuẩn bị cho cuộc hành trình. Họ quyết định sẽ lên đường đi Livopun. Ở đấy, họ sẽ lên tàu thủy chuyến Uali-Xta-Xerex, đi châu Phi. Ý định đầu tiên của họ là sẽ đến Gambin thuộc Anh. Nhưng trong thời gian dừng lại ở Xanhlui, được biết ở Conacri người ta đang chờ một đoàn thám hiểm Pháp mà sau này sẽ đi cùng đường với họ, họ quyết định nhập vào cùng với những người đồng hương của de Xen-Beren.
Vào cuối tháng chín, họ gửi hành lý của mình đến Livopun, và ngày 2 tháng 10, lần cuối cùng hai người ăn sáng với nhau (huân tước Baxton không bao giờ rời khỏi căn phòng của mình) trong phòng ăn lớn của lâu đài Gieno. Bữa ăn sáng diễn ra trong yên lặng, buồn bã. Gienna Baxton nghĩ rằng có thể cô sẽ không còn được nhìn thấy lâu đài, nơi chôn nhau cắt rốn, nơi giữ lại bao kỷ niệm về thời thơ ấu mà nếu cô trở về thì người cha già của cô chắc sẽ không còn để dang tay ôm cô vào lòng nữa.
Tất nhiên, vì ông mà cô thực hiện một công việc đầy nguy hiểm và vất vả này. Mục đích của cô là mang niềm vui dù ít ỏi về cho tâm hồn lạnh giá, mong muốn của cô là khôi phục lại danh dự cho gia đình.
Giờ khởi hành đã đến, Gienna đề nghị người cha cho phép cô được từ biệt ông. Cô cùng với Agieno bước vào phòng. Ông đang ngồi bên cửa sổ lớn nhìn ra cánh đồng. cái nhìn chăm chăm của ông mất hút vào nơi xa thẳm, dường như ông 9ang trông chờ một bóng hình nào đó. Ai vậy? Gioocgio, con trai ông, kẻ phản trắc.
Nghe tiếng chân con gái bước vào, ông lặng yên quay đầu lại, cái nhìn lờ đờ bỗng sáng lên, khuôn mặt ông vẫn giữ vẻ bất động thường ngày.
- Vĩnh biệt, cha! – Gienna lắp bắp, cố giữ nước mắt khỏi trào ra.
Huân tước Gieno không trả lời. Ông đứng lên đưa tay ôm con vào lòng và âu yếm hôn lên trán Gienna.
Sợ phải nấc lên, Gienna vùng chạy ra ngoài. Ông già giữ lấy tay do Xen-Beren bóp mạnh như yêu cầu sự che chở, ông chỉ tay ra cửa, nơi Gienna vừa bỏ chạy.
- Hãy tin ở cháu – Agieno lắp bắp.
Và ngay lúc đó, huân tước Baxton trở về chỗ cũ của mình với cái nhìn mất hút trong cánh đồng.
Xe ngựa chờ các nhà du lịch ở ngoài sân lâu đài để đưa họ đến nhà ga ở Utocite.
- Đi đâu đây? – Agieno chưa lấy lại bình tĩnh hỏi. Quá cảm động khi chứng kiến cảnh chia tay vừa rồi, anh quên hẳn tại sao họ phải rời khỏi Gieno.
Gienna chỉ nhún vai. Họ lên đường. Mới đi khoảng năm trăm mét thì Do Xen-Beren bỗng cảm thấy không bình thường. Anh không nói gì chỉ thở hổn hển.
- Cần câu của tôi! Cần câu của tôi! – anh kêu lên với giọng não nùng.
Bắt buộc phải quay lại lâu đài và đi tìm những chiếc cần câu nổi tiếng mà người câu cá đãng trí đã bỏ quên. Vì chuyện đó họ đã mất trọng mười lăm phút. Khi họ đến nhà ga thì tàu đã đỗ ở sân ga. Những nhà du lịch chỉ vừa kịp bước lên tàu. Agieno nói với giọng tự hào:
- Đây là lần thứ hai trong đời tôi không bị trễ tàu.
Gienna bất giác mỉm cười qua nước mắt chảy dài.
Cuộc hành trình đã đưa hai nhà du lịch đến những bất ngờ kỳ lạ như vậy. Giênna có đón nhận nó không, nếu cô biết được cái gì sẽ xảy ra trong thời gian cô đi vắng. Cô ó rời bỏ người cha bất hạnh của mình không nếu như cô linh tính được rằng một tai họa mới sẽ giáng xuống đầu ông, trong khi cô còn phải mạo hiểm để cứu ông qua khỏi cơn tuyệt vọng?
Nhưng không có dấu hiệu nào báo trước cho Gienna về tấn bi kịch sẽ phải xảy ra ở chi nhánh ngân hàng trung tâm mà kẻ bị buộc tội là anh trai Lui của cô. Nghĩ là giúp đỡ cha nhưng cô đã rời bỏ ông chính vào lúc sự chăm sóc của cô đối với ông là cần thiết.
Tin Lui Robot Baxton mất tích do người đầy tớ tận tâm đứa đến tai huân tước Gieno vào buổi sáng sau đêm xảy ra vụ cướp ở chi nhánh DK, nghĩa là vào ngày mùng một tháng 12. Cơn sốc như cú đánh thô bạo bằng côn. Kể hậu sinh xứng đáng của dòng dõi những anh hùng người phục vụ quên mình cho danh dự được biết rằng, trong số hai con trai của mình thì một là kẻ phản trắc và một là tên ăn cắp.
Ông già bất hạnh buông một tiếng kêu khàn khàn, đưa tay lên cổ họng và thân hình không còn sinh lực ngã phịch xuống sàn.
Người ta vây quanh lấy ông. Họ nâng ông dậy. Họ chăm sóc cho đến khi ông tỉnh lại. Nhưng chỉ còn cái nhìn của đôi mắt giờ đây là dấu hiệu duy nhất nói rằng cuộc sống chưa rời khỏi trái tim chịu nhiều đau khổ này. Thân thể của ông bại liệt, báo hiệu cho sự bất động vĩnh viễn. Nhưng, như thê cũng chưa đủ để xua tan hết sự ác nghiệt của số phận, trong cơ thể gần như bất động vĩnh viễn này đang tồn tại một trí tuệ minh mẫn. Huân tước Baxton mất cảm giác, câm lặng, bất động, đang suy nghĩ!
Nếu lưu ý đến sự khac nhau về kinh độ thì chính vào thời điểm này, khi cha cô ngã xuống bất tỉnh thì Gienna Baxton đang đặt chân vào bàn đạp, đi qua chiếc cầu nối liền Conacri và lục địa, bắt đầu cuộc hành trình của mình bằng những bước chân đầu tiên trong vùng hẻo lánh thuộc miền đất châu Phi đầy bí ẩn.
★
★
★
★
★
0